Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 196

Tháng Chạp hàng năm là khoảng thời gian triều đình bận rộn nhất.

Hầu như ngày nào Tần Chí cũng đi sớm về muộn, nếu không phải buổi sáng tỉnh dậy phát hiện dấu vết có người nằm bên cạnh thì Bùi Chức còn tưởng Thái tử điện hạ không quay về.

Nhưng ít nhất là dù có bận rộn đến mức nào thì hắn cũng phải bò lên giường của nàng, cũng coi như ngoan ngoãn rồi.

So với sự bận rộn của những người xung quanh thì Bùi Chức thân là Thái tử phi lại vô cùng nhàn nhã.

Không phải nàng không bận mà là bất cứ việc gì vào tay nàng đều được giải quyết nhanh chóng, ổn thỏa không có sai sót, thái độ làm việc thong dong nhàn nhã khiến người ta vô cùng hâm mộ.

Thái hậu cũng nhận ra Thái tử phi rất giỏi giang, chuyện phức tạp thế nào mà vào tay nàng thì cũng biến thành chuyện nhỏ hết.

Trung cung không có Hoàng hậu nên sự vụ trong hậu cung đều do hai vị Quý phi chưởng quản, nói thế nào thì cũng có vẻ danh bất chính ngôn bất thuận.

Thái tử phi là chính phi của Thái tử, là Hoàng hậu tương lai, sau khi gả vào Đông cung thì vẫn nên giao lại những chuyện đó cho nàng rồi để hai vị Quý phi làm phụ tá mới phải. Thế nên Thái hậu đã quyết định từ từ chuyển giao các sự vụ trong cung cho cho Thái tử phi sau khi nàng gả tới.

Tiếc là năm nay Đại Vũ xảy ra rất nhiều chuyện, những chuyện này đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Thái tử phi khiến địa vị của nàng vô hình được nâng cao. Thái hậu cũng không thể đối xử với nàng như với một tôn tức bình thường được.

Bà ấy cảm thấy mình sống đến từng tuổi này rồi mà chưa từng gặp ai giỏi gây chuyện như Thái tử phi.

May mà nàng âm thầm làm chứ không công khai nên danh tiếng bên ngoài vẫn khá ổn.

Chính vì thế mà Thái hậu vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để chuyển giao sự vụ trong cung cho Thái tử phi mà vẫn để hai vị Quý phi cùng nhau xử lý, cuối cùng có vấn đề gì thì mới trình lên cho bà ấy xem qua.

Thấy sắp hết năm rồi, chắc tạm thời Thái tử phi sẽ không chạy đến thôn trang nữa nên Thái hậu quyết định chuyển giao sự vụ trong cung cho Thái tử phi để nàng bắt đầu rèn luyện.

Nếu không có gì bất ngờ thì mai sau Thái tử phi sẽ là Hoàng hậu, sớm muộn gì những việc này cũng phải giao cho nàng.

Nhân dịp sắp đến Tết, cuối cùng Thái hậu cũng tìm được cơ hội để Thái tử phi tiếp quản cung vụ.

Mới đầu bà ấy còn lo giao những sự vụ phức tạp này cho Thái tử phi còn trẻ tuổi, ít kinh nghiệm thì sẽ phải chịu thiệt thòi, ai ngờ nàng không chỉ xử lý rất tốt mà còn thoải mái như không, không hề cần phải cầu cứu Thái hậu.

Điều này khiến những sắp xếp của Thái hậu chẳng có đất dụng võ.

Khi giao cung vụ cho Thái tử phi, bà ấy còn dặn Hoa ma ma phái nhiều người để ý đến Thái tử phi, nếu chỗ nàng xảy ra chuyện gì thì phải nhanh chóng bẩm báo, bà ấy cũng có thể cấp cứu kịp thời.

Nhưng những chuyện đó đều không xảy ra.

Khi Thái tử phi mới tiếp nhận cung vụ đúng là có người không phục nàng, mệnh lệnh nào nàng ban ra cũng có kẻ âm thầm làm trái lại, hoàn toàn không để Thái tử phi vào mắt.

Thậm chí, có nô tài còn công khai qua mặt nàng lúc đi làm việc, cho rằng Thái tử phi vừa mới tiếp quản cung, da mặt mỏng, dù có gặp phải chuyện gì thì cũng không dám cầu cứu Thái hậu mà sẽ âm thầm chịu đựng...

Bình thường tân nương mới cưới tiếp quản chuyện gia đình chẳng phải đều làm vậy để chứng minh bản thân sao?

Lệ Quý phi và Mai Quý phi lúc trước chính là một ví dụ, chuyện gì bọn họ cũng cố cắn răng chịu đựng.

Nhưng tất cả mọi người đều nghĩ sai rồi, Thái tử phi chẳng hề sợ hãi, ai không nể mặt nàng là nàng sẽ giẫm thẳng lên mặt kẻ đó luôn.

Cuối cùng, những cung phi không phục, những nô tài lơ là nhiệm vụ đều bị Thái tử phi trị cho một trận ra trò, nặng hơn còn bị đưa đến Tân giả khố. Thủ đoạn của Thái tử phi cứng rắn như sắt thép, hoàn toàn không hề khoan dung độ lượng chút khiến cả cung đều run sợ.

Từ đó, không còn ai dám qua mặt hay chống đối nàng nữa, cung nhân còn chăm chỉ hơn cả ngày trước, không khí trong cung hoàn toàn thay đổi.

Chuyện này còn truyền đến tận tai Chiêu Nguyên Đế.

Ông ấy còn gọi riêng Thái tử đến cùng dùng bữa tối, ăn xong, hai phụ tử ngồi trên giường sưởi uống trà đánh cờ, tiện thể hỏi thăm hắn về chuyện này.

"Nghe nói dạo này Thái tử phi đã tiếp quản cung vụ, thủ đoạn mạnh mẽ không khoan nhượng, rất nhiều cung nhân nơm nớp lo sợ, bầu không khí trong cung cũng trang nghiêm hơn nhiều." Chiêu Nguyên Đế cầm một quân cờ đen, ẩn ý nói.

Nếu người khác nghe được câu nói này thì chắc đã vội vàng quỳ xuống xin tội rồi.

Bất cứ chuyện gì xuất phát từ miệng Hoàng thượng dù có nhỏ đến đâu thì cũng trở thành chuyện lớn.

Nhưng thái độ của Tần Chí lại vô cùng bình thản, thậm chí còn hỏi ngược lại: "Phụ hoàng, như vậy không tốt sao? Dạo này không khí trong cung tốt hơn nhiều, cung nhân không còn biếng nhác nữa, các chủ tử muốn sai bọn họ đi làm việc mà còn phải cho bạc... Thế thì giống cái gì?"

Hắn phê bình một số tệ nạn trong cung trước tiên, dù sao hoàng cung cũng rộng lớn như vậy, lòng người phức tạp, rất dễ hình thành thói hư tật xấu.

Trước kia Mai Quý phi và Lệ Quý phi quản lý cung vụ, vì thân phận không danh chính ngôn thuận nên thủ đoạn của bọn họ khá mềm mỏng, thường nhắm mắt làm ngơ đối với một số việc, cố gắng không đắc tội với nhiều người.

Nhưng Thái tử phi là chính phi của Thái tử, là nữ chủ nhân tương lai danh chính ngôn thuận của hoàng cung, nàng muốn quản lý thế nào thì ai dám có ý kiến?

Thủ đoạn của Thái tử phi mạnh mẽ sắc bén, nói một không hai, thẳng tay xử lý một số tệ nạn trong cung mà chẳng hề khoan nhượng, đến nô tài kiêu ngạo nhất đến trước mặt nàng đều phải chịu thua. Mặc dù gây tổn hại đến lợi ích của một số người nhưng những cung phi phẩm cấp thấp và cung nhân nhỏ bé lại không bị ăn h**p nữa, cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều.

Thái tử hoàn toàn tán thành chuyện này.

Dù Thái tử phi có làm cái gì thì hắn chỉ cần ủng hộ là được.

Cũng có người chạy đến trước mặt Thái tử ám chỉ Thái tử phi làm vậy là không ổn, muốn hắn khuyên nhủ nàng.

Nhưng Tần Chí đều sai người đuổi thẳng cổ những người như vậy đi, nếu không đuổi được thì cứng rắn đổi cho họ một công việc nhàn hạ hơn, đỡ phải bận tâm những chuyện không đâu.

Bây giờ nghe Hoàng thượng nhắc đến chuyện này, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn là có người chạy đến cầu xin phụ hoàng, nói xấu Thái tử phi.

Hắn cực kỳ bực bội: "Phụ hoàng, Thái tử phi đang giúp người quản lý tốt hoàng cung đấy, người không thể vì một số nô tài cầu xin mà cho rằng nàng ấy làm việc không tốt được."

"Trẫm còn chưa nói gì mà con đã bắt đầu bênh rồi à?" Chiêu Nguyên Đế mất hứng.

Dù sao Thái tử phi cũng là nhi tức của ông ấy, coi như là người nhà, ông ấy là người bênh vực người mình, không che chở người nhà mà lại vì nô tài cầu xin mà đi chất vấn cách làm việc của Thái tử phi sao?

Tuy biết sau khi cưới thê nhi tử chỉ còn biết đến thê tử thôi nhưng Hoàng thượng vẫn hơi thất vọng.

Quả nhiên con lớn không nghe lời cha nữa.

Tần Chí nghi hoặc nhìn Chiêu Nguyên Đế: "Nếu thế thì sao tự nhiên người lại nhắc đến chuyện này?"

Chiêu Nguyên Đế đặt một quân cờ xuống bàn, lạnh nhạt nói: "Từ khi Thái tử phi gả vào Đông cung, bất kể là nghĩ cách giúp con kiếm tiền hay trồng lương thực đều có con và Phúc Ninh Quận chúa đứng chắn đằng trước. Con bé thì luôn im lặng đứng sau màn như thể chẳng hề quan tâm đến danh lợi quyền thế ngoài thân... Trẫm không nhìn thấu được con bé."

Tần Chí không nói gì.

"Cho đến lần này Thái tử phi tiếp quản cung vụ, lúc này không còn ai đứng chắn trước mặt nữa, con bé cần phải đứng ra giải quyết công việc. Ta không ngờ nó lại là người quyết đoán như vậy, thủ đoạn lại càng vượt ra ngoài dự đoán..." Chiêu Nguyên Đế lắc đầu: "Tính cách Sầm Thượng thư thoạt trông có vẻ cổ hủ cứng nhắc nhưng thật ra lại rất linh hoạt, làm người cũng không mất đi sự chính trực. Hai nhi tử của ông ấy cũng là người ngay thẳng, nghe nói nữ nhi duy nhất Sầm Vân Nương cũng là một nữ tử hiền lành thông tuệ..."

Cuối cùng, ông ấy tổng kết lại một câu: "Rốt cuộc Sầm Thượng thư làm thế nào mà nuôi dạy được một người như Thái tử phi vậy?"

Sau khi song thân của Thái tử phi qua đời, hai tỷ đệ thường xuyên được đón đến phủ Thượng thư, Sầm Thượng thư vô cùng yêu quý Thái tử phi, cũng không hề xem nhẹ nàng vì là nữ tử. Nghe nói Sầm Thượng thư dạy dỗ Thái tử phi y hệt cách dạy dỗ nam nhi.

Lúc trước Chiêu Nguyên Đế dễ dàng đồng ý mối hôn sự này cũng vì nguyên nhân đó, Thái tử phi không chỉ cần có gia thế, phẩm hạnh xuất chúng mà tài trí nhất định phải tương xứng với Thái tử.

Một cô nương có thể được Sầm Thượng thư yêu quý và dạy dỗ tỉ mỉ thì trí tuệ và tài năng chắc chắn không thể tệ được.

Nhưng cả nhà Sầm Thượng thư đều rất bình thường, tại sao Thái tử phi lại được nuôi thành một người phức tạp và mâu thuẫn như vậy? Chiêu Nguyên Đế chẳng thể hiểu được chuyện này là sao nên mới để tâm đến lời nói bậy bạ của Thái tử.

Nghe ông ấy nói vậy, Thái tử vẫn bình tĩnh như thường.

Hắn cũng đặt một quân cờ xuống rồi ngẩng lên nhìn vị Hoàng đế anh tuấn uy nghi trước mặt, nói: "Chẳng phải phụ hoàng đã biết rồi sao, Thái tử phi không phải người bình thường, nàng ấy là..."

"Đừng nói, trẫm không muốn nghe!" Chiêu Nguyên Đế tỉnh táo ngắt lời hắn ngay lập tức, không muốn nghe loại lời nói như "Nam tử Tần thị là hồ ly tinh" nữa.

Tần Chí nói: "Phụ hoàng, người không thể giấu bệnh sợ thầy được."

"Trẫm giấu bệnh sợ thầy chỗ nào?" Chiêu Nguyên Đế rất bất mãn: "Trẫm chỉ không muốn nghe ngươi nói nhăng nói cuội thôi."

Thấy thế, Tần Chí cũng không miễn cưỡng nữa, dù hắn có không nói thì phụ hoàng cũng hiểu. Chẳng mấy khi ông ấy giả ngốc, người làm con như hắn cũng không cần thiết phải vạch trần, tránh khiến phụ hoàng nhà mình tức giận.

Hai phụ tử đánh mấy ván cờ, thấy sắc trời đã muộn Tần Chí mới đứng dậy cáo từ.

Gió bấc thổi vù vù ngoài điện xen lẫn âm thanh tuyết rơi, Tần Chí cầm cái áo lông chồn bên cạnh khoác lên người, đột nhiên nói: "Phụ hoàng, người có tin trên đời có người có trí tuệ từ kiếp trước không?"

"Trí tuệ kiếp trước?" Chiêu Nguyên Đế chợt ngẩn ra, liếc nhìn Thái tử.

Tần Chí mỉm cười: "Lần trước nhi thần bị bệnh nặng mất hết ký ức, phụ hoàng có kể cho nhi thần nghe bí mật của Tần thị. Nghe nói tổ tiên Tần thị từng gặp được một người có trí tuệ của kiếp trước, nhờ sự giúp đỡ của người đó mà Thái tổ mới gây dựng nên giang sơn Tần thị..."

Sau khi Thái tử rời đi, Lý Trung Hiếu bước vào.

Thấy Hoàng thượng ngồi trên giường sưởi nhìn chằm chằm bàn cờ trước mặt thì cũng liếc nhìn theo. Chỉ thấy quân trắng và quân đen đang giằng co ác liệt, không bên nào chịu nhường bên nào, ông ấy vô thức rụt cổ lại. Mỗi lần Thái tử đánh cờ với Hoàng thượng đều rơi vào thế tranh đấu kịch liệt, hai phụ tử đều là đối thủ ngang tài ngang sức chẳng ai kém ai.

Từ bàn cờ này, có thể thấy được tính cách hai phụ tử vô cùng giống nhau.

"Hoàng thượng, có muốn nghỉ ngơi không ạ?" Lý Trung Hiếu ân cần hỏi.

Chiêu Nguyên Đế xáo trộn các quân cờ trên bàn, đột nhiên hỏi: "Lý Trung Hiếu, ngươi nghĩ trên đời này có người mang trí tuệ kiếp trước không?"

Lý Trung Hiếu hơi sửng sốt, vài giây sau mới cười đáp: "Hoàng thượng, nô tài từng nghe trụ trì của Tướng Quốc tự nói qua. Cái gọi là trí tuệ kiếp trước đều là cơ duyên của những bậc thánh nhân đại công đại đức, ví dụ như cao tăng của Tướng Quốc tự vậy. Nghe nói vị cao tăng đó trời sinh đã có trí tuệ kiếp trước, có duyên với Phật Tổ."

Lời này nghe có vẻ khéo léo nhưng cũng không trả lời thẳng là có tin hay không.

Chiêu Nguyên Đế gật gù: "Đại công đại đức... Há chẳng phải là đại công đại đức sao?"

Nói rồi, ông ấy bước xuống giường sưởi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm tối om bên ngoài, ngắm những bông tuyết trắng xóa bay lả tả trong không trung, vô thức nói: "Lý Trung Hiếu, tuyết rơi nhiều thế này không biết có phải là 'tuyết lành báo hiệu năm mới được mùa' hay không, Đại Vũ sẽ ra sao đây?"

"Xin Hoàng thượng yên tâm, Đại Vũ sẽ càng ngày càng phát triển." Lý Trung Hiếu khẳng định: "Năm nay quốc khố nước ta tràn đầy, ngày sau bách tính có lương thực, không còn phải chịu nạn đói nữa... Có thể thấy được Đại Vũ chắc chắn sẽ ngày càng thịnh vượng."

Ông ấy không có học vấn cao siêu, chỉ biết rằng dân chúng được no bụng, quốc khố tràn đầy thì sẽ càng ngày càng tốt lên.

Chiêu Nguyên Đế khẽ cười: "Ngươi nói thẳng mà lại thật lắm."

"Hoàng thượng, nô tài nói thật lòng mà!" Lý Trung Hiếu suýt nữa giơ tay lên thề.

*

Thấm thoắt đã đến cuối năm.

Ngày Hai mươi lăm Tết, Chiêu Nguyên Đế gọi ba nhi tử đã trưởng thành đến Cần Chính điện viết chữ "Phúc".

Ông ấy thong thả ngồi uống trà ăn điểm tâm, hưởng thụ sự nhàn hạ khi con cái đã lớn khôn, cuối cùng cũng có thể giúp người phụ thân này làm việc rồi, bây giờ ông ấy chỉ cần ngồi nhàn nhã nhìn mấy đứa con làm việc thôi.

Bởi vì sự sỉ nhục năm ngoái, sau một năm nỗ lực rèn luyện cuối cùng Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng viết được chữ "Phúc" có thể được coi là đạt chuẩn rồi, ít nhất cũng khá thuận mắt.

Tần Chí khó hiểu nhìn họ: "Chẳng lẽ cả năm trời hai người luyện mỗi chữ Phúc thôi à?"

"Sao Thái tử ca ca biết?" Nhị Hoàng tử nhanh mồm nhanh miệng để lộ bí mật.

Tam hoàng tử cúi đầu không nỡ nhìn, im lặng coi như mình không tồn tại. Dù sự thật là như vậy thì cũng đừng nói thẳng ra thế chứ!

Chiêu Nguyên Đế đang uống trà bỗng phun hết sạch ra ngoài rồi ho sặc sụa.

Ba vị Hoàng tử vội vàng chạy đến vuốt lưng, xoa ngực cho phụ hoàng nhà mình, chỉ sợ bị tổn thương long thể.

Chiêu Nguyên Đế ho một lúc mới cố gắng ngừng lại được, người phụ thân già run rẩy chỉ chỉ Nhị Hoàng tử: "Lão nhị, con chỉ có chút bản lĩnh này thôi à?"

Nhị Hoàng tử ấm ức phản bác: "Phụ hoàng, người biết thừa nhi thần không am hiểu thư pháp rồi mà, nhi thần thích múa đao động thương hơn, viết được một chữ Phúc đã tốt lắm rồi đấy. Lão tam kia kìa, đệ ấy nổi tiếng là người văn võ song toàn mà cũng viết được mỗi chữ Phúc đấy thôi, còn vô dụng hơn cả nhi thần."

Hắn ta thẳng thừng đẩy lão tam ra chịu trận mà chẳng thèm màng đến tình huynh đệ.

Tam Hoàng tử trợn tròn mắt, lão nhị này đúng là nhị ca tốt của y mà!

Chiêu Nguyên Đế chẳng thèm để ý đến cuộc cãi vã ấu trĩ của mấy đứa con trai mà lại bắt họ viết chữ Phúc tiếp, còn tuyên bố một tháng tới mỗi ngày phải nộp mười chữ Phúc lớn lên cho ông ấy kiểm tra.

Mặt Nhị Hoàng tử dài thườn thượt, Tam Hoàng tử thì đỏ mặt tía tai.

Đã đến tuổi này rồi mà vẫn bị phụ hoàng phạt viết chữ lớn nữa, may mà trong điện không có người ngoài, không thì xấu hổ c.h.ế.t mất.

Tần Chí thì thoải mái bật cười chẳng kiêng nể gì.

Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đồng loạt quay sang trừng mắt lườm hắn, ba huynh đệ suýt nữa thì xảy ra mâu thuẫn to.

Bởi vì có hai vị Hoàng tử giúp đỡ nên chẳng mấy chốc đã viết xong chữ Phúc, Thái tử cũng có thể sớm về Đông cung nghỉ ngơi.

Gặp được Thái tử phi, Tần Chí bèn kể chuyện này cho nàng nghe để nàng cũng vui cùng mình.

Đúng là một hành động điển hình của việc cười trên nỗi đau của người khác.

Bùi Chức cười nói: "Lần này điện hạ đã đắc tội với Nhị điện hạ và Tam điện hạ rồi, coi chừng sau này bọn họ trả đũa đó."

"Sợ gì? Có giỏi thì cứ đến đây!" Tần Chí phất tay, chẳng thèm quan tâm.

Kể xong chuyện này, hắn ôm nàng nằm xuống, thân mật cọ cọ vào cần cổ thon dài, hít hà mùi hương đặc trưng của nàng rồi thở dài một hơi đầy thỏa mãn.

"Cả tháng trời bận tối mắt tối mũi, hình như lâu lắm rồi cô không ôm nàng như thế này."

Bùi Chức đè cánh tay hắn lại, đôi mắt ướt át như chứa đựng cả hồ nước mùa xuân lại như ẩn giấu phong tình vô hạn, ngay cả khi trừng mắt nhìn hắn thì trông cũng vô cùng diễm lệ.

"A Thức..."

Hắn không nhịn được hôn lên đôi mắt xinh đẹp ấy, yêu c.h.ế.t chủ nhân của đôi mắt nàng.

Bùi Chức khẽ nhíu mày, cố gắng hỏi thêm một câu trước khi ý thức tan biến vì hắn: "A Chí, lần trước chàng có nói về việc tuần tra phủ Thanh Hà, là vào thời gian nào vậy?"

Tần Chí: "... Chắc khoảng tháng Hai, còn phải xem ngày nữa."

Biết được thời gian đại khái, cuối cùng Bùi Chức cũng thỏa mãn ôm lấy hắn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn