Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 184

Sau Tết Trung thu, sứ thần các nước lục tục kéo nhau đến Kinh thành.

Những vị sứ thần này đều đến đây vì lương thực. Thứ họ muốn cũng không nhiều lắm, họ chỉ mong mình có thể mang theo chút giống ngô và khoai lang về nước. Sau khi quay về, họ sẽ tự trồng lương thực.

Nghe nói, hai loại lương thực này không chỉ cho năng suất thu hoạch cao mà còn có thể sinh trưởng trong mọi môi trường sống. Cây giống không kén đất mới là điều khiến họ coi trọng.

Triều đình cũng tranh luận chuyện này mãi không ngừng.

Nhiều đại thần đồng ý cấp lương thực và hạt giống, họ coi đây là động thái có thể thể hiện rõ phong thái của thiên triều Đại Vũ, chấn chỉnh lại uy danh của Đại Vũ.

Nhưng số đại thần từ chối cũng không ít. Nguyên nhân rất dễ hiểu, hạt giống ngô và khoai lang hiện tại quá ít, bây giờ trong nước còn không có đủ hạt giống để mở rộng chuyện trồng trọt. Ngay cả những trọng thần trong triều cũng không thể ăn khoai lang và ngô đủ ba bữa một ngày, bá tánh bình dân còn không thấy nổi một hạt ngô nào, lấy đâu ra đồ thừa mà cấp cho ngoại tộc chứ?

Đương nhiên cũng không thể cấp không cho họ, cùng lắm chỉ có thể cho thuê thôi.

Quan trọng nhất là, thái độ của Hoàng thượng cũng cực kỳ kiên định. Các nước muốn có hạt giống của hai loại cây trồng này phải đợi thêm ba năm nữa, đợi bá tánh của Đại Vũ giải quyết được vấn đề cơm no áo ấm. Khi họ có hạt giống dư thừa, chắc chắn sẽ cho các nước lân cận có nhu cầu thuê hạt giống.

Trước vấn đề này, sứ thần các nước cũng không để tâm lắm. Chẳng lẽ họ không biết ngô và khoai lang vừa mới được trồng, hạt giống chưa nhiều hay sao? Đương nhiên họ biết rõ, chỉ là họ muốn đến Đại Vũ trước rồi mới mặc cả với Hoàng đế của Đại Vũ để có được một lời hứa.

Ví dụ như sau này khi Đại Vũ sẵn lòng cho thuê hạt giống cây trồng, có thể ưu tiên cung cấp cho họ trước, số lượng tốt nhất là không giới hạn.

Ý đồ của sứ thần các nước đều gần giống nhau.

Họ lặn lội từ phương xa đến đây, mọi người được sắp xếp ở tại Tứ Di quán. Vì lần này số sứ thần ngoại quốc ghé thăm quá đông, trong Tứ Di quán hoàn toàn không đủ chỗ ở. Hồng lư Tự khanh không còn cách nào khác, đành phải trưng dụng tất cả các căn nhà gần Tứ Di quán, bố trí lại đơn giản một chút để cho các sứ thần ngoại quốc vào ở tạm. Những sứ thần ngoại quốc đến sớm thì còn đỡ, những người đến muộn, điều kiện chỗ ở đương nhiên không thể tốt bằng Tứ Di quán. Nhưng biết làm sao được, dù sao đi nữa thì họ cũng không thể dọn ra khỏi Tứ Di quán mà ở tạm bên ngoài được.

Thứ nhất là người Đại Vũ không cho phép sứ thần ngoại quốc đi lại lung tung, uy h**p tình hình trị an trong Kinh thành. Thứ hai, họ cũng lo lắng nếu dọn ra ngoài, người Đại Vũ sẽ không thừa nhận bọn họ, có tin tức gì thì họ cũng không thể nhận tin kịp thời. Thế nên cả đám người chỉ đành chen chúc trong Tứ Di quán, ồn ào náo nhiệt. Ngày nào mọi người cũng có thể nghe thấy đủ loại tiếng ngoại tộc nói chuyện ríu rít bên tai không ngừng.

Sứ thần Nam Chiếu vẫn luôn ở lì tại Kinh thành thì không phải chịu đựng nỗi phiền toái này. Thật ra, sức khỏe của Dương Quốc cữu người Nam Chiếu đã dần hồi phục vào mùa xuân năm nay. Nhưng có lẽ do ông ta từng trải qua một cơn bạo bệnh nên sức khỏe đã dần suy yếu, trông yếu ớt mong manh, thỉnh thoảng lại ho khan khi gặp gió.

Đầu tháng 5, cuối cùng Chiêu Nguyên Đế cũng triệu kiến sứ thần Nam Chiếu.

Sứ thần Nam Chiếu cung kính dâng lên quốc thư của Nam Chiếu, trình thư do Nam Chiếu Vương đích thân chấp bút. Ngoài ra, còn có cả khoản bồi thường của Nam Chiếu để Hoàng đế Đại Vũ xem xét.

Với khoản bồi thường, Chiêu Nguyên Đế cho người nhận lấy. Ông ấy tuyên bố rằng tuyệt đối không thể có lần sau, nếu không Đại Vũ sẽ sử dụng biện pháp cưỡng chế, xuất binh đánh Nam Chiếu.

Sứ thần Nam Chiếu nghĩ đến Trấn Quốc quân đang trấn giữ ở Tây Nam, người nọ lập tức hoảng sợ, vội vàng lắp bắp đồng ý.

Sau khi tiếp kiến bọn họ xong, Chiêu Nguyên Đế cho người tiễn họ ra khỏi cung, tỏ vẻ hiện tại họ có thể trở về Nam Chiếu rồi.

Nào ngờ, trong lúc đang chuẩn bị khởi hành rời khỏi Kinh thành, Dương Quốc cữu lại tái phát bệnh cũ, không thể tiếp tục lên đường. Gia Nhu Công chúa không yên lòng về cữu cữu của mình nên quyết định ở lại chăm sóc ông ta, sứ thần Nam Chiếu đành phải tiếp tục ở lại Kinh thành Đại Vũ.

Thực ra, tất cả mọi người đều hiểu rõ, người Nam Chiếu làm vậy rõ ràng là đang muốn ở lì trong Kinh thành, quyết không chịu đi.

Năm nay, những thứ mới mẻ thi nhau xuất hiện ở Đại Vũ. Chưa bàn đến chuyện họ vẫn chưa lấy được bản vẽ binh khí kiểu mới do Đại Vũ tự cải tiến vào tay, ngay cả thủy tinh và xà phòng, người Nam Chiếu cũng khát khao, họ cực kỳ muốn nắm được bí quyết tạo ra hai thứ này. Càng không cần phải nói đến hạt giống ngô và khoai lang, đó là thứ mà họ nhất định phải chiếm lấy cho bằng được.

Đi cái gì mà đi? Phải tiếp tục ăn vạ thôi.

Người Nam Chiếu cũng mừng thầm vì Dương Quốc cữu đã quyết định “bị bệnh” rất nhanh. Nếu không chờ họ đi rồi, lần sau đến Đại Vũ, tình cảnh sẽ không còn như trước nữa.

Sứ thần của các nước khác đều đến đây vì hạt giống cây nông nghiệp năng suất cao của Đại Vũ. Ngoài hạt giống ra, họ cũng bị mấy thứ như ngô và xà phòng thơm mê hoặc, cái gì cũng thấy mới mẻ, cái gì cũng muốn.

Tóm lại, các sứ thần ngoại quốc đang ở trong Tứ Di quán đều coi những người còn lại là đối tượng để cạnh tranh. Họ âm thầm cảnh giác lẫn nhau, chỉ sợ đối phương cướp mất cơ hội của mình.

Gia Nhu Công chúa vừa từ bên ngoài trở về, nàng ta nhìn thấy rất nhiều sứ thần các nước với đủ kiểu trang phục khác nhau, ai nấy đều có dung mạo khác biệt rõ rệt, vừa liếc mắt nhìn thoáng qua đã có thể nhận ra thân phận người ngoại tộc của họ.

Nàng ta không đổi sắc mặt, ánh mắt lại hơi tối sầm. Sau khi băng qua một dãy hành lang dài, Gia Nhu Công chúa đi đến chỗ Dương Quốc cữu đang nghỉ ngơi.

“Cữu cữu, cháu nghĩ chúng ta nên hành động sớm.” Gia Nhu Công chúa nói với Dương Quốc cữu đang uống thuốc.

Dương Quốc cữu uống hết bát thuốc rồi đưa bát không cho thị nữ đang hầu hạ bên cạnh. Ông ta vẫy tay bảo thị nữ lui xuống, sau đó quay sang nhìn Gia Nhu Công chúa, hỏi nàng ta: “Sao đột nhiên cháu lại nhắc đến chuyện này?”

Gia Nhu Công chúa thở dài: “Cữu cữu à, chúng ta không thể ở lại Tứ Di quán nữa rồi. Vừa ra khỏi cửa cháu đã nghe thấy đủ loại ngôn ngữ khác nhau, ồn ào nhức hết cả đầu.”

Trước đây, trong Tứ Di quán chỉ có mỗi sứ thần Nam Chiếu, mặc kệ họ thích ở sao cũng được. Bây giờ người đông hơn trước, họ lại cảm thấy hơi phiền phức. Người đông phức tạp, khó lòng giữ bí mật, nàng ta muốn làm gì cũng không tiện.

Dương Quốc cữu nói: “Thực lực của Đại Vũ mạnh hơn so với những gì chúng ta tưởng tượng, trong tay lại có khá nhiều đồ tốt. Chúng ta không thể nôn nóng được, phải từ từ mưu tính.”

Nếu không thì sao ông ta phải giả bệnh không về chứ.

“Nhưng mà…” Gia Nhu Công chúa phiền muộn nói: “Hoàng đế Đại Vũ vốn không định nạp cháu vào cung, chúng ta có thể làm gì đây?”

Theo kế hoạch của bọn họ, Hoàng đế Đại Vũ và Cơ Đàm Chi đều là một phần trong kế hoạch đó. Chỉ cần Gia Nhu Công chúa có thể được triệu vào cung, trở thành hậu phi của Hoàng đế Đại Vũ, dựa vào nhan sắc và thủ đoạn của nàng ta chắc sẽ lung lay được thánh tâm của Hoàng đế Đại Vũ, có thể mưu lợi vì Nam Chiếu.

Cơ Đàm Chi là hài tử của Tĩnh An Công chúa, trong người y đang mang một nửa huyết mạch Nam Chiếu, y cũng là lá bài tẩy của bọn họ.

Song, thời cơ chưa tới, ngay cả phía Cơ Đàm Chi cũng không thể tùy tiện liên lạc, tránh để người khác phát giác ra rồi phế đi quân cờ Cơ Đàm Chi này. Hiện tại, họ chỉ có thể ẩn mình trong Kinh thành, những việc có thể làm cũng không nhiều nên trong lòng ít nhiều gì cũng thấy hơi thất vọng.

Dương Quốc cữu suy tư một lát rồi nói với Gia Nhu Công chúa: “Rõ ràng là Hoàng đế Đại Vũ không có hứng thú với cháu. Nếu đã như vậy, chúng ta hãy tiếp cận Cơ Đàm Chi, bắt đầu ra tay từ chỗ Cơ Đàm Chi trước.”

Gia Nhu Công chúa phấn chấn hơn: “Cữu cữu, người định làm thế nào?”

Dương Quốc cữu cười khẽ: “Nghe nói năm nay Cơ Đàm Chi đã ngoài hai mươi nhưng vẫn chưa cưới thê tử, thậm chí còn chưa tìm được vị hôn thê.”

Chuyện này Gia Nhu Công chúa cũng biết: “Trấn Quốc Tướng quân ở tận Tây Nam, thê tử nguyên phối của ông ấy mất sớm, trong nhà không có người giúp đỡ lo liệu chuyện hôn sự cho Cơ Đàm Chi. Nghe nói hiện giờ, trong phủ Trấn Quốc Tướng quân là do nhị phòng làm chủ. Dù sao nhị phòng cũng chỉ là thúc thẩm cách phòng, không tiện đứng ra làm chủ chuyện hôn sự cho Cơ Đàm Chi nên chuyện này mới kéo dài đến tận bây giờ.”

Mặc kệ chuyện về thê tử nguyên phối của Trấn Quốc Tướng quân là như thế nào, có phải sự thật hay không, bọn họ đều biết Cơ Đàm Chi không phải nhi tử thân sinh của Trấn Quốc Tướng quân. Trấn Quốc Tướng quân không để tâm đến chuyện hôn sự của y cũng là điều dễ hiểu.

Nghĩ như vậy, Cơ Đàm Chi cũng thật đáng thương. Bảo sao y vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái c.h.ế.t của mẫu thân thân sinh ra mình là Tĩnh An Công chúa.

Dương Quốc cữu cười nói: “Gia Nhu, tuổi của cháu cũng khá lớn rồi, đến lúc bàn bạc chuyện hôn sự rồi đấy.”

Gia Nhu Công chúa không khỏi ngẩn ra, nàng ta hiểu ý của cữu cữu nhưng trong lòng vẫn còn hơi do dự.

So với gả cho Cơ Đàm Chi, đương nhiên là nhập cung làm phi tử cho Chiêu Nguyên Đế vẫn là lựa chọn tốt hơn. Dù sao thì hiện tại Cơ Đàm Chi cũng chỉ là một thần tử, nếu chính thê của y là Công chúa dị quốc, tình cảnh của y sẽ càng thêm phần bất lợi, nàng ta cũng không thu được bất cứ lợi ích gì.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn