Bùi Chức cùng các cô nương chưa xuất giá thả hoa đăng bên hồ.
Sau khi yến tiệc trong cung kết thúc, mọi người lập tức di chuyển đến ngự hoa viên để thưởng thức hoa đăng. Gần đó còn dựng một sân khấu kịch, các nhạc công của Chung Cổ ty đang xướng khúc, âm thanh ngọt ngào êm ái từ xa truyền lại.
Thái hậu dẫn các Thái phi đã đứng tuổi và các phu nhân đến xem kịch cùng nhau.
Bùi Chức vốn định đi cùng nhưng bị Thái hậu cười đuổi đi và bảo nàng đi chơi với các tiểu cô nương khác.
Lúc ấy, vẻ mặt mọi người xung quanh thoáng thay đổi. Tuy Thái tử phi còn trẻ nhưng nàng là nữ nhân tôn quý nhất trong hậu cung, chỉ sau Thái hậu mà thôi, vậy nên nàng có trách nhiệm nặng nề. Nàng đã là Thái tử phi rồi thì đương nhiên phải hầu hạ cho Thái hậu, đó cũng là bổn phận của Thái tử phi mà.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Thái hậu là biết bà ấy rất chiều chuộng tôn tức phụ này, thậm chí giờ bà ấy còn lo lắng nàng sẽ buồn chán khi phải ngồi xem kịch bên cạnh những lão nhân như vậy nên bảo nàng đi chơi với các tiểu cô nương cùng trang lứa.
Tuy ngoài mặt mọi người ai nấy đều tươi cười nhưng trong lòng lại âm thầm đánh giá lại vị trí của Thái tử phi trong cung.
Bùi Chức không từ chối ý tốt của Thái hậu, nàng gọi thêm vài người là Tuyên Nghi Quận chúa, Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy đi xem hoa đăng cùng nhau.
Nàng như một tiêu điểm nổi bật giữa đám đông, những tiểu cô nương trong Hoàng tộc và nữ nhi quan lại trong triều dần dần tiến lại gần nàng, thấy nàng không từ chối thì lập tức vui vẻ tham gia.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã tụ tập thành một nhóm đông, họ đi đến đâu thì mọi người đều phải nhường đường.
Sau khi ngắm hoa đăng xong, các tiểu cô nương ai cũng hứng khởi đi chọn hoa đăng mà mình thích để thả.
Thả hoa đăng vào dịp Trung thu là một hoạt động truyền thống, dù không biết ước nguyện trước hoa đăng có thể thực hiện hay không nhưng cũng có thể coi như đó là một kỷ niệm để nhớ lại.
“Chiếc đèn hình thỏ này đẹp quá.” Ôn Như Thủy nói: “Ta muốn ước nguyện với nó.”
“Phúc Ninh Quận chúa muốn ước điều gì?”
Một số nữ nhi của quan lại trong triều có mặt tại đây tò mò nhìn nàng ấy bằng ánh mắt lấp lánh như bên trong có sao trời.
Ôn Như Thủy cười tươi nói: “Ta muốn ước... Hai mươi tuổi mới phải thành thân.”
Mọi người: “…”
Tề Ấu Lan đã có dự cảm không tốt khi nghe thấy nàng ấy nói muốn ước nguyện, giờ thấy nàng ấy nói thế thì suýt chút nữa ngất xỉu.
Dù Tề Ấu Lan biết Ôn biểu muội quyết tâm không thành thân trước hai mươi tuổi nhưng nàng ấy chỉ nói riêng với những người thân thiết mà thôi, nếu nói cho người ngoài nghe thì chẳng phải khiến người ta nghi ngờ Phúc Ninh Quận chúa có bệnh gì bí ẩn nên phải chờ đến hai mươi tuổi mới thành thân sao?
“Biểu muội, muội lại nói linh tinh rồi.” Tề Ấu Lan cố ý trách móc: “Đừng đùa với họ như thế, họ sẽ tin là thật đấy.”
Ôn Như Thủy thấy nàng ấy ra hiệu cho mình, đáy mắt cũng không giấu nổi sự lo lắng thì im lặng rồi nói xuôi theo: “Tề biểu tỷ nói đúng, ta chỉ đùa thôi.”
Bấy giờ mọi người mới bật cười.
Lúc này, Ôn Như Thủy lại nói: “Thực ra trước đây ta đi chùa dâng hương, có gặp một vị hòa thượng râu tóc bạc phơ, ông ấy nói với ta rằng ta không nên thành thân trước hai mươi tuổi, nếu không cả đời sẽ không hạnh phúc.”
Những tiểu cô nương vừa nãy còn tươi cười bỗng dưng ngừng lại.
“Không đúng, sao lại thế chứ?”
“Ta cũng nghĩ là không đúng.” Ôn Như Thủy cười tươi nói: “Nhưng ta nghĩ lại, bây giờ ta bận quá, nếu thành thân thì có thể ta không chăm sóc được gia đình, như vậy thật sự khó mà hạnh phúc được...”
Mọi người: “…”
Phúc Ninh Quận chúa đã nói những lời này rồi thì họ có thể nói gì được nữa đây?
Tề Ấu Lan rất muốn che mặt, nàng ấy không hề biết Ôn biểu muội lại có thể nói dối mà không cần nghĩ nháp như vậy.
Khi Tề Ấu Lan thấy Thái tử phi đi đến với đám đông vây quanh thì lập tức hiểu ra, Ôn biểu muội có thể tự tin như vậy là vì có Thái tử phi chống lưng cho nàng ấy, dù nàng ấy có muốn nói gì thì mọi người cũng sẽ ủng hộ, chẳng ai dám làm nàng ấy mất mặt cả.
Bùi Chức cười hỏi: “Chỗ này náo nhiệt quá nhỉ, mọi người đang nói gì vậy?”
Một nhóm tiểu cô nương nhìn Ôn Như Thủy, họ hoang mang không biết lời vừa rồi của nàng ấy là thật hay giả.
“Ta đang kể chuyện cười thôi.” Ôn Như Thủy vui vẻ đưa hoa đăng hình thỏ đến trước mặt nàng: “Thái tử phi, đây là hoa đăng ta chọn, muội thấy đẹp không?”
Bùi Chức nhìn rồi gật đầu nói: “Đẹp quá, chỉ là thỏ hơi gầy một chút.”
Ôn Như Thủy lập tức đáp: “Vậy để ta chọn lại một con thỏ béo hơn.”
Mọi người: “…”
Mọi người thấy nàng ấy cứ thế mà đi thật thì mới nhận ra mối quan hệ giữa Phúc Ninh Quận chúa và Thái tử phi. Phúc Ninh Quận chúa quả là cánh tay phải của Thái tử phi, quản lý mọi việc bên ngoài giúp nàng.
Bùi Chức không để ý đến những ánh mắt khác thường đang nhìn mình, nàng nhìn về phía Tề Ấu Lan hỏi: “Sao Nhị Hoàng tử phi còn ở đây?”
Tề Ấu Lan nhìn nàng với vẻ hoang mang, nàng ấy không hiểu mình không ở đây thì còn ở đâu nữa.
“Lúc trước khi ta đến đây thì vừa lúc gặp Nhị Hoàng tử, hắn ta muốn tìm tỷ để cùng thả hoa đăng.” Bùi Chức cười tít mắt nói.
“Ôi...”
Tất cả các cô nương có mặt ở đây dù chưa hay đã thành thân thì đều đồng loạt nhìn về phía Tề Ấu Lan, họ không ngờ rằng vị Nhị Hoàng tử trông có vẻ dũng mãnh, thô lỗ lại có thể lãng mạn như vậy.
Khuôn mặt Tề Ấu Lan đỏ bừng, nàng ấy vội vàng chạy đi tìm Nhị Hoàng tử.
Khi Ôn Như Thủy chọn một chiếc hoa đăng khác rồi quay lại thì Bùi Chức đã dẫn một nhóm tiểu cô nương ra bờ hồ thả hoa đăng.
Nàng đặt một chiếc hoa đăng hình hoa sen được làm rất tinh xảo lên mặt hồ sau đó lấy tay khuấy nước để nó trôi về phía trước.
Sau khi nàng thả hoa đăng xong thì nhận chiếc khăn mà một cung nữ bên cạnh đưa để lau khô tay, rồi quay đầu nhìn về phía Tuyên Nghi Quận chúa, người vừa thả hoa đăng xong và đang đứng ngẩn ngơ ngắm hoa đăng trôi.
“Tuyên Nghi, có chuyện gì vậy?”
Tuyên Nghi Quận chúa hoàn hồn lại, vội vàng nói: “Không có gì, không có gì...” Giọng nàng ấy dần thấp xuống, có lẽ vì bầu không khí hiện tại quá bình yên, cũng có thể là vì ánh sáng xung quanh mờ ảo nên nàng ấy bỗng dưng có ý muốn tâm sự.
“A Thức, vừa rồi Nhị Hoàng tử đến tìm Nhị Hoàng tử phi đi thả hoa đăng... nhưng Tam Hoàng tử chưa bao giờ đến tìm ta để thả hoa đăng cả.”
Họ đã là vị hôn phu vị hôn thê của nhau nhưng chỉ có Tuyên Nghi Quận chúa chủ động tìm Tam Hoàng tử vài lần khi vừa được tứ hôn. Sau đó khi Tuyên Nghi không đến nữa thì Tam Hoàng tử cũng không đến tìm nàng ấy.
Tam Hoàng tử biểu ca không thích nàng ấy thật ư?
“Người như vậy, ngươi không đá hắn ta đi thì còn giữ lại làm gì?” Một giọng nói chen vào.
Tuyên Nghi Quận chúa quay đầu lại thì thấy là Phúc Ninh Quận chúa, nàng ấy cố nở một nụ cười gượng nhưng không coi lời Phúc Ninh Quận chúa là thật.
Ôn Như Thủy có Thái tử phi chống lưng, cộng thêm năm nay nàng ấy ra ngoài làm ăn nên tính cách cũng lớn mật và hoạt bát hơn, gì cũng dám nói thẳng: “Tuyên Nghi Quận chúa, rõ ràng Tam Hoàng tử không thích ngươi, hôn nhân cưỡng ép thì không hạnh phúc, chi bằng ngươi chọn một người thích mình đi. Với thân phận của ngươi thì kiểu nam nhân nào mà chẳng được?”
Thái hậu chính là chỗ dựa lớn nhất của Tuyên Nghi Quận chúa, chỉ cần có Thái hậu thì nàng ấy có thể tùy ý chọn nam nhân, những người đó cũng không dám từ chối nàng ấy.
Tuyên Nghi Quận chúa cắn chặt môi. Trước đây chưa từng có ai nói với nàng ấy điều này, thế gian này ai cũng cho rằng các cô nương có thích hay không cũng chẳng hề quan trọng, quan trọng là cuộc sống sau khi thành thân như nào. Nàng ấy cũng nghĩ rằng chỉ cần mình thích Tam Hoàng tử biểu ca là đủ, biểu ca không nhất thiết phải thích mình, họ còn có thời gian cả đời này, chắc chắn nàng ấy sẽ khiến biểu ca thích mình.
Nhưng giờ Tuyên Nghi Quận chúa phát hiện mình đã sai lầm rồi. Nàng ấy thích Tam Hoàng tử biểu ca thật nhưng cũng không phải là thích đến mức đó. Cái thứ gọi là thích đó được chỉ xây dựng trong thế giới nhỏ bé và tẻ nhạt của nàng ấy. Chỉ vì Tam Hoàng tử đối xử tốt với Tuyên Nghi Quận chúa và nàng ấy thường gặp Tam Hoàng tử trong hậu cung nên dần dần nàng ấy mới cảm thấy mình thích hắn ta.
Khi đại ca dẫn nàng ấy ra khỏi thế giới nhỏ bé của mình, cho nàng ấy thấy thế giới bên ngoài rộng lớn biết nhường nào, khi Tuyên Nghi Quận chúa gặp được nhiều người hơn thì nàng ấy mới nhận ra, tình cảm mà nàng ấy dành cho Tam Hoàng tử thật là nông cạn.
Đây chỉ là tình cảm nảy sinh khi Tuyên Nghi Quận chúa còn nhỏ chưa hiểu gì về tình cảm, nàng ấy chỉ có Tam Hoàng tử là người duy nhất chơi cùng nên mới coi hắn ta là người quan trọng nhất.
Giờ đây Tuyên Nghi Quận chúa đã có bạn bè, có huynh trưởng ở bên nên cho dù không có Tam Hoàng tử bên cạnh thì nàng ấy vẫn có thể sống vui vẻ.
“Ôi chao, ngươi còn do dự gì nữa? Chẳng lẽ ta lắm lời quá ư?” Ôn Như Thủy nghi ngờ hỏi, nàng ấy lo rằng Tuyên Nghi Quận chúa quá thích Tam Hoàng tử mà mình lại đang phá hoại tình cảm của họ.
Tuyên Nghi Quận chúa mỉm cười với nàng ấy nhưng không nói có hay không, chỉ nói: “Hôn sự này là do trước đây ta đã cầu xin Hoàng thượng cữu cữu ban chỉ tứ hôn, ta không thể làm càn thêm nữa.”
Nàng ấy đã từng làm theo ý mình một lần rồi nên không thể lại làm thế thêm lần nào nữa.
Ôn Như Thủy và Bùi Chức đều hiểu ý nàng ấy, thánh chỉ của Hoàng thượng đã ban thì không thể đổi ý, nếu không Hoàng thượng sẽ mất uy tín, chẳng phải đây là tát vào mặt Hoàng thượng rồi sao?
Vì vậy dù nàng ấy đã nhận ra mình đã làm sai thì cũng không thể làm lại được nữa.
Bùi Chức không nói gì mà chỉ đưa tay vỗ vai nàng ấy.
Ôn Như Thủy tỏ vẻ đồng cảm, đồng thời lại có phần sợ hãi. Nàng ấy càng cảm thấy quyết định thành thân sau hai mươi tuổi là đúng, nếu vì cảm thấy mình lớn tuổi rồi chọn bừa một nam nhân để thành thân rồi sau này hối hận thì sao?
Nếu không thể hối hận như Tuyên Nghi Quận chúa thì mới thật sự là đáng sợ.
Ba người đang nói chuyện thì tiếng nói xung quanh bỗng dưng nhỏ lại.
Họ quay đầu lại nhìn thì thấy Thái tử điện hạ đang đi về phía họ.
Sau khi yến tiệc trong cung kết thúc, Hoàng thượng đã gọi Thái tử đi, hai phụ tử rời đi cùng nhau, sau đó họ không xuất hiện nữa, mọi người không biết Hoàng thượng và Thái tử đang bàn chính sự gì không nên không ai dám đến làm phiền.
Giờ đây những tiểu cô nương con nhà quý tộc xung quanh Bùi Chức thấy Thái tử đến thì vội vàng hành lễ.
Tuyên Nghi Quận chúa và Ôn Như Thủy cũng nhanh chóng hành lễ.
“Các ngươi lui xuống đi.” Tần Chí không nhìn họ lấy một cái mà chỉ lạnh lùng nói.
Hai vị Quận chúa lập tức đứng dậy rồi nhanh chóng chạy đi, tư thái chẳng hề thong thả đoan trang như thường ngày chút nào. Cho đến khi họ đã ở cách đó khá xa thì mới từ từ dừng lại rồi không khỏi nhìn nhau mỉm cười. Cả hai đều cảm thấy hành động vừa rồi của đối phương rất giống mình, hóa ra cả hai người họ đều sợ Thái tử, không khỏi thấy đồng cảm lẫn nhau.
Tần Chí nhìn ánh hoa đăng lung linh trôi nổi trên mặt hồ tối tăm hỏi: “A Thức, nàng thả hoa đăng rồi sao?”
“Đúng vậy.” Bùi Chức mỉm cười nói: “Mọi người đều rất thích nên mới đến thả hoa đăng cùng nhau. Điện hạ nhìn xem, hoa đăng kia là của ta.”
Tần Chí nhìn sang thì thấy trên mặt hồ đầy những chiếc đèn hoa đăng nổi lềnh bềnh, hắn chẳng thể biết chiếc nào là của Thái tử phi.
Hắn bỗng không vui.
Điều này khiến hắn trông càng thêm u ám và hung bạo, như thể hắn có thể quất roi đánh người bất cứ lúc nào.
Những tiểu cô nương xung quanh thấy vậy thì sợ hãi đến mức chân tay mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống đất, chỉ mong sao mình có thể lập tức biến mất khỏi đây.
Bùi Chức nhận ra những tiểu cô nương kia đang run rẩy thì im lặng không biết nói gì hơn, nàng chủ động tiến lên nắm lấy tay Thái tử rồi dẫn hắn đến nơi vắng vẻ hơn.
“Vừa rồi điện hạ đi đâu vậy?” Nàng thuận miệng hỏi.
Câu hỏi này nghe có vẻ như đang tìm hiểu hành tung của Hoàng thượng bởi vì vừa rồi Thái tử đi cùng Hoàng thượng, kẻ khắc nghiệt có thể sẽ lấy câu này làm lý do để trách phạt. Nhưng lúc này chỉ có hai người họ, Tần Chí biết nàng chỉ thuận miệng hỏi chứ không để tâm lắm.
“Cô vừa nói chuyện với phụ hoàng một lát.” Tần Chí không nhịn được mà phàn nàn: “Hôm nay tâm trạng phụ hoàng tốt nên cứ nói mãi, cô muốn tìm nàng cũng không được...”
Bùi Chức cười đáp: “Hôm nay phụ hoàng uống nhiều, điện hạ nên ở bên cạnh ông ấy nhiều hơn.”
Thực ra nàng cảm thấy hành vi của Chiêu Nguyên Đế rất dễ hiểu, ông ấy không có Hoàng hậu, lại phải kính trọng mẫu hậu, triều thần thì đều là người ngoài, vì thế trên đời này chỉ có Thái tử là người có thể tâm sự với ông ấy.
Thái tử là đứa con mà ông ấy yêu thương nhất, ông ấy một tay nuôi dạy nên hắn có thể hiểu được những hoài bão và lý tưởng của ông ấy. Hơn nữa Thái tử không ngốc, có nhiều chuyện chỉ cần nói với hắn một chút thôi là Thái tử có thể bắt kịp tư duy một cách rất nhanh chóng rồi. Không có ai làm người để tâm sự phù hợp hơn Thái tử.
Tần Chí nói: “Ừ, vì vậy nên cô mới ở cạnh phụ hoàng đến giờ, vẫn chưa thể thả hoa đăng cùng nàng...”
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Thái tử phi đi thả hoa đăng với người khác thì trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi uất ức. Hắn nhớ rõ ràng rằng họ đã từng thả hoa đăng vào ngày Thất Tịch, hắn tưởng rằng đây là một ước định giữa hắn và Thái tử phi.
Dù cho Bùi Chức có trí tưởng tượng bay xa đến đâu thì cũng không biết được suy nghĩ của hắn, vậy nên nàng an ủi: “Ta đã thả hoa đăng của mình rồi nhưng điện hạ vẫn chưa thả hoa đăng mà, ta có thể thả cùng điện hạ.”
Nói rồi nàng nắm tay hắn đi tìm một chiếc hoa đăng gần đó rồi ra bờ hồ cùng nhau thả.
Hai người nâng hoa đăng, đặt nó lên mặt hồ tối tăm rồi đẩy nó ra xa bờ.
Ở đây không có ai thả hoa đăng, xung quanh chỉ có một chiếc đèn này, mặc dù trông nó có vẻ cô đơn nhưng lại không cần lo lắng nó bị lẫn với đèn của người khác.
Sắc mặt Thái tử điện hạ hơi dịu lại, nỗi uất ức trong lòng hắn cuối cùng cũng được xoa dịu.
Sau khi thả xong hoa đăng, họ không vội rời đi. Hai người dạo bước dọc theo bờ hồ tối tăm, cả hai đều có tinh thần lực, thị lực tốt hơn hẳn người thường, cho dù họ không cầm đèn lồng thì cũng như đi trên đất bằng.
“... Phụ hoàng vừa rồi hỏi cô rằng khi nào thì thu hoạch cà chua, ớt, bí ngô? Ông ấy nói khi nào thu hoạch thì có thể cho ông ấy đến xem không?”
Bùi Chức bật cười: “Phụ hoàng muốn đi xem lúc nào cũng được, dù sao cũng không xa. Còn về thu hoạch... Khi thời tiết lạnh thì sẽ bắt đầu thu hoạch dần, mà ớt và cà chua thì chỉ cần ta chăm sóc tốt là có thể ăn được khá lâu. Bí ngô sản lượng khá cao, nó có thể dùng để hấp, xào, nấu, làm bí ngô chiên, bánh bí ngô... Đúng rồi, lá bí ngô và hoa bí ngô cũng có thể ăn...”
Thái tử điện hạ ngạc nhiên: “A Thức, hóa ra bí ngô giống như khoai lang, mọi bộ phận đều là báu vật nhỉ.”
Bùi Chức gật đầu: “Đến lúc đó ta sẽ tự tay làm món bí ngô chiên cho điện hạ nếm thử.”
Tần Chí vui lên ngay, hắn nhìn nàng với ánh mắt sáng rực rồi không nhịn được mà đưa tay ra ôm nàng vào lòng, sau đó khẽ đẩy nàng dựa vào một cây liễu bên hồ.
Bùi Chức: “...”
“A Thức, cô muốn hôn nàng...”
Bùi Chức im lặng không nói, chàng đã hôn rồi mà còn hỏi câu này không thấy thừa sao? Hơn nữa, mặc dù xung quanh tối tăm nhưng vẫn có bóng thị vệ đang canh gác đấy, xin Thái tử điện hạ hãy cẩn thận hơn.