Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 182

Chớp mắt đã đến tết Trung thu.

Trung thu là ngày cả nhà đoàn viên, hằng năm trong cung đều tổ chức cung yến Trung thu, ngắm hoa đăng, thông thường, trong tình huống này, những người vào cung tham dự yến tiệc đều là tông thất hoàng tộc.

Nhưng tết Trung thu năm nay, những người được vào cung tham dự cung yến Trung thu do Chiêu Nguyên Đế tổ chức không chỉ mỗi tông thất hoàng tộc mà còn có triều thần từ tứ phẩm trở lên và ngoại mệnh phụ ở Kinh thành.

Là quận chúa do chính Hoàng thượng sắc phong, tất nhiên Ôn Như Thủy cũng phải vào cung tham gia yến tiệc.

Mới sáng sớm, nàng ấy đã tiến cung. Trước tiên, nàng ấy đến Từ Ninh cung để thỉnh an Thái hậu.

Trong Từ Ninh cung, Thái hậu, Thái tử phi, Nhị Hoàng tử phi, các phi tần, Công chúa, Hoàng tử... đều đã có mặt, quây quần vui vẻ, không khí vô cùng náo nhiệt.

Thấy Phúc Ninh Quận chúa đến, Thái hậu vẫy tay gọi nàng ấy đến bên cạnh, bà ấy nắm tay nàng ấy quan sát một hồi rồi thương xót nói: “Nghe nói mấy ngày trước ngươi xảy ra chuyện, thật đáng thương, ngươi không bị thương chứ?”

Vì Bùi Chức đã hạ lệnh phong tỏa tin tức nên không nhiều người biết chuyện Ôn Như Thủy bị bắt cóc. Để tránh lan truyền những lời đồn thổi không hay, Thái hậu cũng không nói rõ chuyện này ra trước mặt mọi người, đối với nữ tử chưa xuất giá, đây chính là một đòn chí mạng.

Ôn Như Thủy ngoan ngoãn đáp: “Tạ ơn Thái hậu nương nương đã quan tâm, may mà có Thái tử phi nên thần nữ không sao cả.”

Thấy nàng ấy thực sự không có vấn đề gì, Thái hậu khẽ vỗ tay nàng ấy, kéo nàng ấy ngồi lại bên cạnh mình tiếp tục trò chuyện, bàn về việc trồng ngô và khoai lang.

Mục đích Chiêu Nguyên Đế cho mời các triều thần và ngoại mệnh phụ vào cung dự yến lần này là để mọi người thưởng thức các món ăn làm từ ngô và khoai lang, để cho họ hiểu rõ hơn về hai loại lương thực ấy và nhận thấy chúng quý giá đến mức nào.

Đó chính là chiến công của ông ấy.

Là một trong những người đầu tiên phát hiện và trồng ra ngô, khoai lang, Phúc Ninh quận chúa tất nhiên rất được chú ý. Thái hậu cho nàng ấy thể diện trước mặt nhiều người như vậy cũng là điều bình thường.

Những người trong điện đều không nhịn được dỏng tai lắng nghe.

Năm nay, ở Kinh thành xuất hiện rất nhiều điều mới lạ, thủy tinh và xà phòng làm mưa làm gió khắp toàn bộ Đại Vũ, mang lại nguồn thu dồi dào cho quốc khố, đến mức ngay cả kho riêng của Hoàng đế cũng dần trở nên đầy ắp.

Nhưng điều mà dân chúng quan tâm nhất vẫn là lương thực sản lượng cao, lương thực là mạng sống của người dân, là gốc rễ để con người đứng vững, là nội lực vững chắc của một quốc gia, chỉ cần là một vấn đề rất nhỏ liên quan đến nó đều không khỏi khiến mọi người phải dừng chân lại, cẩn thận lắng nghe.

Mọi người lắng nghe say sưa, không ai tỏ vẻ mất kiên nhẫn, thậm chí còn mong Phúc Ninh Quận chúa nói nhiều hơn.

Ôn Như Thủy cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, nàng ấy thao thao bất tuyệt kể lại kinh nghiệm trồng trọt. Khi nói dứt câu, miệng lưỡi nàng ấy cũng khô khốc cả lại.

Thái hậu bật cười to, sai người dâng trà cho nàng ấy rồi cảm thán nói: “Ngô và khoai lang không chỉ cho sản lượng cao, mà hương vị cũng ngon, mặc dù là ngũ cốc thô nhưng chúng lại rất bổ dưỡng, sau này mọi người nên ăn nhiều vào.”

Mọi người đồng loạt phụ họa theo.

Nhưng vẫn có một người không vui.

Khang Bình Trưởng Công chúa chợt lên tiếng: “Tuổi của Phúc Ninh Quận chúa cũng không còn nhỏ nữa, cứ quanh quẩn trong bùn đất như vậy, sau này không biết có thể gả vào nhà nào được đây.”

Bà ta vừa dứt lời, mọi người trong điện chợt trở nên yên lặng.

Lời này của Khang Bình Trưởng Công chúa chẳng hề khéo léo chút nào, gần như chỉ thẳng mũi Ôn Như Thủy nói rằng nàng ấy là hạng “chân lấm tay bùn”.

Có quý nữ nhà ai suốt ngày ra ngoài đồng ruộng ăn chung ngủ chung với hoa màu như nàng ấy chứ? Dù công lao của nàng ấy có lớn thật đi nữa cũng không thể che lấp nổi những hành vi th* t*c đó của nàng ấy.

Người suy nghĩ sâu xa thì cho rằng Khang Bình Trưởng Công chúa đang “chỉ cây dâu mắng cây hòe”, bà ta mượn cớ chỉ trích Ôn Như Thủy để nói bóng gió, ngấm ngầm châm chọc Thái tử phi.

Bởi lẽ trong trong yến hội tháng tư vừa rồi, Thái tử phi đã đi cùng Ôn Như Thủy đến sơn trang ở núi Phượng Khâu trồng trọt, hai người ở lại đó tròn một tháng, sau đó lại tiếp tục ở lại thôn trang ngoại ô Kinh thành, rõ ràng đã đi chăm sóc hoa màu.

Có quý nữ nhà nào giống bọn họ đâu chứ? Không làm quý nhân lại học đòi theo dáng vẻ của nông nữ, suốt ngày làm bạn với bùn đất.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Thái hậu hơi trầm xuống. Nhưng giữa chốn đông người, bà ấy cũng không muốn khiến nữ nhi mình bẽ mặt, chỉ không hài lòng cất tiếng: “Con nói bậy bạ gì thế? Phúc Ninh của chúng ta là đứa bé xinh xắn, giờ lại là Quận chúa, muốn gả cho lang quân tuấn tú nào trong Kinh thành này mà chẳng được?”

Sau đó, bà ấy lại quay sang nói với Ôn Như Thủy: “Phúc Ninh cứ yên tâm, ai gia nhất định sẽ chọn cho ngươi một phu quân tứ đức vẹn toàn.”

Thái hậu vừa nói dứt lời, những người có mặt dù trong lòng tính toán ra sao cũng lập tức giấu kín.

Ai mà không nhìn ra, rõ ràng là Thái hậu có ý muốn chống lưng cho Phúc Ninh Quận chúa, thậm chí còn muốn quản chuyện hôn sự của nàng ấy, tránh để người khác bàn ra tán vào.

Lệ Quý phi nghe vậy thì vui mừng ra mặt. Tốt quá rồi, bà ấy vẫn luôn lo lắng tôn nữ của mình phải trì hoãn đến hai mươi tuổi mới có thể gả đi, nếu Thái hậu đã ra mặt, chắc chắn không cần phải kéo dài lâu đến vậy.

Gương mặt Ôn Như Thủy khẽ cứng lại, lúc này nàng ấy thật sự không muốn gả cho người khác.

Nàng ấy nhìn về phía Thái tử phi cầu cứu, khi nhận lại ánh mắt an ủi của nàng, lúc này nàng ấy mới từ từ thả lỏng.

Chỉ có sắc mặt Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn cực kỳ khó coi, những ngón tay ẩn trong bộ y phục hoa lệ siết chặt vào lòng bàn tay.

Tuyên Nghi Quận chúa thấy vậy, sợ mẫu thân lại nói ra những lời đắc tội người khác, vội vàng lên tiếng: “Lời của ngoại tổ mẫu rất đúng, Ôn tỷ tỷ là người tốt, lại được ngoại tổ mẫu coi trọng, sau này tỷ ấy nhất định sẽ lấy được một đức lang quân hoàn hảo, tứ đức vẹn toàn.”

Thái hậu mỉm cười: “Tuyên Nghi của ai gia nói rất đúng.”

Bầu không khí nhanh chóng khôi phục lại sự vui vẻ, hòa thuận. Mọi người như thể chưa từng nghe thấy lời cố ý gây khó dễ vừa nãy của Khang Bình Trưởng Công chúa, tiếp tục nịnh nọt Thái hậu và Thái tử phi.

Thấy Thái hậu có vẻ mệt, mọi người biết điều xin cáo lui để Thái hậu nghỉ ngơi. Chỉ còn mẫu tử Khang Bình Trưởng Công chúa ở lại.

Thái hậu cho tất cả cung nhân hầu hạ trong điện lui xuống, lấy cớ sai tôn nữ rời đi, gương mặt bà ấy trầm xuống, nhìn chằm chằm vào nữ nhi, ánh mắt sắc bén: “Vừa rồi rốt cuộc con định nói gì?”

“Mẫu hậu, nữ nhi nói gì đâu chứ?” Khang Bình Trưởng Công chúa vờ như không hiểu.

Nhưng hôm nay, Thái hậu không định bỏ qua dễ dàng như vậy, giọng bà ấy đầy phẫn nộ: “Lời con vừa nói lúc nãy là để mỉa mai ai? Con đừng quên, tổ tiên Tần thị chúng ta cũng xuất thân nông dân. Năm xưa, nếu không có Thái Tổ đánh chiếm thiên hạ, giành lại giang sơn cho con cháu đời sau thì bây giờ, nói không chừng con cũng là một kẻ chân lấm tay bùn sống lay lắt nơi thôn dã đấy!”

Khang Bình Trưởng Công chúa ngạc nhiên nhìn bà ấy: “Mẫu hậu, người lại mắng con vì bọn họ ư?”

“Ai gia mắng con à? Ai gia đang nhắc nhở con đó!” Gương mặt Thái hậu hiện rõ vẻ thất vọng, bà ấy nhận ra nữ nhi mình quả thực đã bị Tiên đế chiều hư, bất kể bà ấy cố gắng thế nào dường như cũng chẳng thể xoay chuyển được điều gì.

Khang Bình Trưởng Công chúa không phục nói: “Nữ nhi nói sai chỗ nào ạ? Người nhìn Thái tử phi và Phúc Ninh đi, đang yên đang lành lúc nào cũng chạy ra thôn trang, người ngoài không biết còn tưởng mẫu hậu và Hoàng huynh đối xử hà khắc với Thái tử phi, khiến nàng ta không thể ở nổi trong cung! Người không sợ bị thiên hạ chê cười à?”

“Ánh mắt người đời sáng như tuyết, họ biết Thái tử phi và Phúc Ninh đến thôn trang để xem hoa màu, đây là việc ích nước lợi dân, người ta không ngu, ai lại đi bàn ra tán vào việc ấy?”

Thái hậu quả thật thất vọng với nữ nhi của mình, bà ấy đã phân tích rõ ràng tường tận từng rất nhiều chuyện cho Khang Bình Trưởng Công chúa nhưng vì cớ gì nữ nhi bà ấy vẫn không chịu hiểu, hoặc chỉ chọn nghe những gì bản thân muốn nghe.

Bà ấy bất lực nói: “Thôi được rồi, được rồi, ai gia không muốn nghe con nói nữa, nếu không ai gia lại bị con chọc tức lên cơn đau tim mất thôi.”

Khang Bình Trưởng Công chúa cắn môi, gương mặt đầy vẻ không cam lòng nhưng lại sợ khiến mẫu hậu tức đến ngất xỉu giống như lần trước, chỉ đành uất ức ngậm miệng lại.

Đúng lúc này, Tuyên Nghi Quận chúa bưng trà và điểm tâm quay về, vừa bước vào, nàng ấy đã cảm thấy không khí trong điện có gì đó không ổn, trong lòng đoán chắc mẫu thân mình lại chọc giận ngoại tổ mẫu.

Mặc dù trong lòng lo lắng nhưng nàng ấy cũng không tiện hỏi han gì, chỉ đành giả vờ như không biết gì, tươi cười bước lại gần, xoa dịu bầu không khí căng thẳng giữa mẫu thân và ngoại tổ mẫu, khéo léo chuyển chủ đề.

Thái hậu đón lấy tách trà tôn nữ đưa tới, uống một ngụm rồi vui vẻ nói: “Vẫn là Tuyên Nghi ngoan nhất, nếu con hiểu chuyện bằng một nửa Tuyên Nghi, ai gia cũng thấy yên tâm.”

Khang Bình Trưởng Công chúa cười lạnh: “Tuyên Nghi là nữ nhi của con, đương nhiên phải ngoan rồi.”

Thái hậu lập tức muốn hắt luôn tách trà trong tay vào mặt nữ nhi để bà ta tỉnh táo lại, khỏi phải suốt ngày chẳng biết tự lượng sức mình.

**

Ôn Như Thủy đi theo Lệ Quý phi và nhi tức của bà ấy đến Chung Túy cung.

Hôm nay, tâm trạng Lệ Quý phi rất tốt, bà ấy mỉm cười nói với nhi tức: “Con có nghe lời Thái hậu nói lúc nãy không? Có Thái hậu ra mặt, sau này chúng ta không phải lo lắng chuyện hôn sự của Như tỷ nhi nữa.”

Tề Ấu Lan nhìn dáng vẻ vui mừng của bà bà, rồi lại liếc sang Ôn Như Thủy, thầm nghĩ có lẽ bà bà mừng hơi sớm.

Quả nhiên, Ôn Như Thủy nói: “Di mẫu, trước năm hai mươi tuổi, cháu sẽ không gả cho người khác đâu.”

Lệ Quý phi cười nói: “Nếu là Thái hậu chỉ hôn, muốn gả hay không, không phải do cháu quyết định.”

“Không sao cả, cháu có thể thương lượng với Thái hậu nương nương, cho dù chỉ hôn cũng phải đợi sau khi cháu hai mươi tuổi đã.”

Gương mặt Ôn Như Thủy đầy vẻ nghiêm túc.

Lệ Quý phi chỉ vào nàng ấy, không nói nên lời.

Ôn Như Thủy nhanh chóng chuyển chủ đề: “Di mẫu, chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Gần đây cửa hàng của cháu có rất nhiều đồ chơi tinh xảo, cháu có mang vài thứ vào đây để di mẫu ngắm chơi, người xem thử đi…”

Tề Ấu Lan ngồi bên cạnh, thấy Ôn Như Thủy chỉ nói vài câu đã hóa giải được cơn giận của bà mẫu, trong lòng chợt dao động.

Nàng ấy cũng nhìn sang những món Ôn Như Thủy mang theo, quả thật tất cả đều là những món đồ chơi tinh xảo, thậm chí còn có vài món đồ nhỏ làm bằng thủy tinh, thầm đánh giá Ôn Như Thủy quả là khôn khéo.

Lệ Quý phi được dỗ vô cùng vui vẻ.

Thấy thời gian không còn sớm, Ôn Như Thủy bèn nói: “Di mẫu, cháu có việc cần gặp Thái tử phi, cháu tới Đông cung trước đây, lát nữa cháu sẽ quay lại với di mẫu sau.”

“Đi đi.”

Lệ Quý phi biết có lẽ nàng ấy định bàn chuyện làm ăn với Thái tử phi nên cũng không ngăn cản.

Ôn Như Thủy vui vẻ rời đi.

Tề Ấu Lan dõi mắt nhìn theo bóng dáng nàng ấy rời đi, trong lòng không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ.

Đương nhiên nàng ấy không hề hối hận với lựa chọn của mình, gả cho Nhị Hoàng tử biểu ca không chỉ là chuyện nàng ấy vẫn luôn mong đợi suốt mười mấy năm này, mà còn là sự sắp xếp của gia tộc. Hơn nữa, từ khi thành thân tới nay, Nhị Hoàng tử biểu ca vẫn đối xử rất tốt với nàng ấy, thậm chí còn không có ý định nạp thiếp.

Nhưng đôi khi, nàng ấy vẫn thấy ngưỡng mộ với cuộc sống tự do và phóng khoáng của biểu muội Ôn Như Thủy, vì người này có một loại khí chất mà hiếm nữ tử nào trên thế gian này có được.

Và cả Thái tử phi nữa.

Từ khi trở thành nhi tức của Hoàng gia, nàng ấy mơ hồ cảm nhận được thái độ vi diệu trong cách Hoàng thượng và Thái hậu đối xử với Thái tử phi, bọn họ không chỉ coi nàng là “Thái tử phi”, thậm chí còn kính trọng nàng hơn cả một Thái tử phi thông thường.

Nàng ấy có dự cảm, nếu không phải vì hiện tại Bùi Chức đang là Thái tử phi, địa vị có phần nhạy cảm, có lẽ là Hoàng thượng đã phá lệ, cho nàng vào triều làm việc luôn rồi.

Dù vậy, sự khoan dung mà Hoàng thượng dành cho Thái tử phi vẫn là điều mà người đời khó lòng tưởng tượng nổi.

Nàng ấy thực lòng ngưỡng mộ hai người bọn họ. Thỉnh thoảng, nàng ấy lại nhớ đến những lời mà Thái tử phi từng nói rồi lặng lẽ tìm thêm tài liệu để tự trau dồi bản thân, chuẩn bị cho tương lai sau này.

**

Cung yến được tổ chức vào buổi tối, hiện tại vẫn còn sớm nên số người vào cung chưa nhiều.

Bởi vậy, Ôn Như Thủy mới có thời gian đến trò chuyện với Bùi Chức.

“Thái tử phi, dạo này Bùi Quyên thế nào rồi?” Ôn Như Thủy tò mò hỏi: “Hoàng thượng và Thái hậu không nói gì chứ?”

Từ khi trở về Kinh thành, nàng ấy vẫn luôn ở nhà dưỡng thương, cuối cùng cũng dưỡng lại gương mặt phúng phính tròn trịa ngày nào, sau đó lại bận rộn việc làm ăn, mãi đến giờ nàng ấy mới có thời gian hỏi thăm chuyện sau đó.

“Bùi Quyên đã bị nhốt vào lao, do ám vệ Đông cung trông coi. Lần này, dù Ôn Nhược Tinh muốn trốn cũng không dễ dàng như vậy nữa đâu.” Bùi Chức cười nói: “Hoàng thượng và Thái hậu đều không nói gì cả.”

Ôn Như Thủy liếc nhìn nàng: “Nghe nói phủ Uy Viễn Hầu đã đổi chủ, bây giờ do đường ca của muội là Bùi An Giác nắm quyền, còn đại bá của muội…”

Bùi Chức gật đầu: “Đúng như tỷ nghĩ đấy.”

Ôn Như Thủy nhíu mày: “Ông ta quả thật ngu ngốc, ông ta thật sự vì một thứ nữ mà bỏ mặc cả gia tộc à?”

“Thật ra cũng không hẳn như vậy.” Bùi Chức thản nhiên nói: “Chỉ là ta thấy ông ta quá ngu ngốc nên muốn thay người khác làm gia chủ, để sau này khỏi gây phiền phức cho ta.”

Nàng không cần sự trợ giúp của nhà ngoại, chỉ cần người nhà ngoại nàng chịu yên phận là được.

Ôn Như Thủy trợn mắt há mồm, thì ra còn có thể làm như vậy à?

Nàng ấy liếc nhìn Thái tử phi, thảo nào trong nguyên tác lại gọi nàng là “mặt thiện tâm ác”, nàng quả là người không thể tùy ý trêu chọc.

Tối đến, cung yến Trung thu được tổ chức tại Giao Thái điện.

Một nhóm cung nữ lần lượt bưng các món mỹ vị do ngự trù chế biến lên. Món chính là ngô và khoai lang, ngô được làm thành bánh bột ngô, khoai lang thì hấp nguyên củ để giữ lại nguyên chất nguyên vị.

Mọi người lập tức ăn thử bánh ngô và khoai lang đầu tiên, nhanh chóng bị bị chinh phục bởi hương vị của chúng.

Chỉ cần nghĩ đến món ăn mỹ vị ấy có đặc điểm là mang lại sản lượng cao, ai mà không kích động cho được?

Cung yến Trung thu lần này được tổ chức rất thành công.

Tất cả các triều thần ăn ngô và khoai lang đều không tiếc lời khen ngợi, trong lòng họ không khỏi mường tượng đến cảnh ba năm sau, hai loại lương thực này sẽ có mặt trên mâm cơm của tất cả người dân Đại Vũ, bách tính không còn lo chuyện cơm ăn áo mặc, cũng không còn phải chịu đói khổ nữa.

Mọi người đồng lòng ca tụng Hoàng đế anh minh, ca ngợi chiến công lưu danh muôn đời của ông ấy.

Chiêu Nguyên Đế vô cùng hân hoan. Là một vị minh quân cần mẫn trị quốc, đương nhiên ông ấy cũng rất muốn được lưu danh thiên cổ, gặt hái công trạng vang dội hiếm có trong đời, khoai lang và ngô chính là chiến công của ông ấy.

Đại Vũ cũng sẽ thay đổi vì hai loại lương thực này.

Tâm trạng Chiêu Nguyên Đế vừa tốt lên, bèn kéo Thái tử tới tán gẫu, đồng thời không nhịn được thăm dò xem gần đây nhi tức đang bận rộn chuyện gì.

“Chí Nhi, trẫm nghe nói Thái tử phi đang xây mấy nhà kính ở thôn trang ngoại ô Kinh thành, con bé định trồng thứ gì thế?”

“Nàng ấy định trồng vài loại rau trái mùa ạ.” Tần Chí cũng không giấu ông ấy.

Chiêu Nguyên Đế như có điều suy nghĩ: “Rau trái mùa? Ý con là giống những loại rau chỉ sinh trưởng trong mùa xuân hạ sẽ được trồng vào mùa đông ở thôn trang suối nước nóng à?”

Thời tiết mùa đông quá lạnh, rất nhiều thực vật khó sinh trưởng, muốn ăn rau tươi thật không dễ dàng gì.

Nhưng với gia đình quyền quý, đây không phải vấn đề gì lớn, hoàng trang có suối nước nóng, nhiệt độ xung quanh suối nước nóng cao, có thể trồng rau để cung cấp cho các quý nhân trong cung.

Đó cũng được xem như rau trái mùa.

“Thế Thái tử phi muốn trồng loại rau gì?” Chiêu Nguyên Đế thắc mắc, ông ấy cảm thấy ở thôn trang suối nước nóng cũng có thể trồng rau, dùng nhà kính để trồng rau chẳng khác nào giết gà bằng dao mổ trâu.

“Trồng một số loại như cà chua, ớt, bí đỏ, dưa hấu...”

Chiêu Nguyên Đế: “???” Tai trẫm có vấn đề à? Ngoài dưa hấu ra, trẫm chưa từng nghe đến mấy loại kia!

“Chí Nhi, cà chua, ớt, bí đỏ là thứ gì?”

Thái tử vô cùng bình tĩnh trả lời: “Cà chua vỏ đỏ, ớt có loại vỏ đỏ và vỏ xanh, bí đỏ thì màu vàng và to, có thể dùng làm món chính…”

Chiêu Nguyên Đế: “…” Đây là kiểu mô tả đáng sợ gì thế? Ông ấy càng nghe càng thấy mơ hồ.

“Dù sao thì sau khi Thái tử phi trồng ra được, phụ hoàng sẽ biết ngay thôi.” Thái tử dõng dạc đáp trả, hắn cũng ngại nói với phụ hoàng rằng, thực ra bản thân hắn cũng chẳng biết mấy loại rau đó có dáng vẻ ra sao.

Chiêu Nguyên Đế nhạy bén phát hiện ra một từ: “Bí đỏ có thể dùng làm món chính? Vậy con nói kỹ hơn cho trẫm nghe xem nào.”

Thái tử: “…” Hắn thật sự không muốn nói chuyện với phụ hoàng, giờ hắn chỉ muốn tâm tình dưới trăng với Thái tử phi, cùng nàng ngắm hoa đăng mà thôi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn