Khi sứ thần của các nước vào kinh, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử nhận trọng trách đến tiếp đón bọn họ.
Thái tử đã không còn mặn mà với những cơ hội được thể hiện bản thân như vậy. Hơn nữa, hắn còn đang bề bộn nhiều việc nên Chiêu Nguyên Đế đã giao việc tiếp đón các vị sứ thần cho Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử phụ trách. Sau khi hai vị Hoàng tử đã sắp xếp xong cho tất cả các sứ thần ngoại quốc, cả hai người đều cảm thấy cực kỳ mỏi mệt.
So với các sĩ tử bình thường, học thức của họ phong phú hơn đôi chút, cũng từng học qua mấy môn ngoại ngữ. Nhưng lần này có quá nhiều sứ thần ngoại quốc ghé thăm, hệ thống ngôn ngữ của họ hoàn toàn khác nhau. Khi hai vị Hoàng tử của Đại Vũ xuất hiện, họ lập tức nhào đến vây quanh hai người như sói đói lả suốt mấy ngày nhìn thấy thịt vậy. Ngươi một câu, ta một câu, kéo hai vị Hoàng tử lại rì rầm nói chuyện mãi không dứt.
Hai vị Hoàng tử bị sự ồn ào của họ làm cho choáng váng đầu óc, căn bản không hiểu mọi người đang nói gì, càng không thể giao lưu với họ.
Ngôn ngữ bất đồng, đôi bên muốn nói chuyện đều phải dựa vào phiên dịch, việc giao lưu càng trở nên khó khăn hơn.
Cuối cùng hai huynh đệ cũng hiểu ra đây là một công việc khổ sai, bảo sao Thái tử không chịu nhúng tay vào. Đường đường là Thái tử, hắn không có hứng thú dây dưa với những sứ thần ngoại quốc chỉ biết nói tiếng chim này.
Nhị Hoàng tử cũng phát ngán với đám sứ thần ngoại quốc này rồi. Mặc dù địa vị của Đại Vũ được đặt ở đây, từ trước tới nay cũng có không ít sứ thần nước ngoài vào kinh xin yết kiến nhưng những sứ thần đó không hề nhiệt tình như lần này. Bọn họ lũ lượt kéo đến, ánh mắt nóng bỏng ấy như đang muốn ăn tươi nuốt sống hai người họ vậy.
Quả nhiên, lương thực mang lại sản lượng cao có mị lực cực kỳ lớn, có thể khiến tất cả mọi người điêu đứng vì chúng, không rụt rè giữ kẽ nữa.
Hai vị Hoàng tử hồi cung phục mệnh đúng lúc gặp được Thái tử đang nhàn nhã trở về từ ngoài cung, trên tay Thái tử còn xách theo một hộp thức ăn, nghe nói đó là điểm tâm mà hắn mua từ ngoài cung về.
Không cần nói cũng biết, chắc chắn là mua cho Thái tử phi.
Đối lập với vẻ nhàn hạ thoải mái của hắn, khi nhìn sang bọn họ, trong lòng hai vị Hoàng tử đều dâng lên sự bất mãn. Nhị Hoàng tử than vãn với Thái tử, hận không thể đẩy hết công việc trong tay cho hắn.
Tần Chí liếc mắt nhìn một lượt từ đầu đến chân hai huynh đệ xui xẻo của mình, lại xác định được rằng hai người này thật sự rất ngu ngốc. Họ hoàn toàn không có chút uy h**p nào đối với hắn, không cần quá để tâm.
“Có gì mà phải phiền muộn?” Hắn thản nhiên nói: “Mục đích của họ là gì, chúng ta đều biết rõ. Trong vòng ba năm tới, chắc chắn Đại Vũ không thể cung cấp hạt giống lương thực cho họ được. Nếu đã vậy, hai đệ cũng không cần để ý đến họ làm gì. Hai đệ cứ nói với phiên dịch, nếu họ muốn có được hạt giống lương thực sớm nhất thì phải học thật giỏi Nhã ngôn* của Đại Vũ trước, sau đó hãy tiếp tục tới giao lưu với các đệ.”
*Nhã ngôn: Hay còn gọi là "Nhã ngữ”, là một thuật ngữ chỉ tiếng nói chuẩn mực, trang nhã, thường được sử dụng trong giới quan lại, văn nhân và trung tâm quyền lực ở các triều đại Trung Quốc cổ đại. Nhã ngôn hoàn toàn tương phản với tiếng địa phương hoặc cách nói chuyện thông thường, không được coi là chuẩn mực.
Hai vị Hoàng tử: “...” Còn có thể làm vậy sao?
“Đại ca, làm như vậy có khiến những sứ thần đó tưởng chúng ta đang khinh thường họ không?” Tam Hoàng tử do dự hỏi.
Tần Chí hừ lạnh: “Lão tam, tính cách của đệ cứ nhu nhược không quyết đoán như vậy mãi thì mai này làm sao hoàn thành được chuyện lớn đây?”
Mặt Tam Hoàng tử cứng đờ.
“Thái tử ca nói đúng!” Hai mắt của Nhị Hoàng tử sáng ngời, nhiệt tình phụ họa: “Bây giờ họ đang cần Đại Vũ, họ muốn hạt giống lương thực thì cứ ngoan ngoãn học Nhã ngôn của Đại Vũ đi. Đến lúc đó, họ dùng Nhã ngôn giao lưu với chúng ta, đỡ phải lảm nhảm đủ thứ tiếng, nghe mà đau cả đầu.”
Hắn ta nóng lòng kéo Tam Hoàng tử tới Cần Chính điện tìm Hoàng đế: “Ý của Thái tử ca hay thật. Lão tam à, chúng ta mau tới tìm phụ hoàng đi, ta không tin chúng ta không thể hành cho đám sứ thần ngoại quốc đó mệt nhoài.”
Tam Hoàng tử bị hắn ta kéo đi bằng tất cả sức mạnh, cơ thể cũng không tự chủ được mà bị lôi đi theo, trong lòng y thầm mắng một câu “đồ mãnh phu”.
Tần Chí tiễn hai đệ đệ xui xẻo đi rồi đi thẳng về Đông cung.
Bùi Chức vừa ngủ trưa dậy, thấy hắn xách theo một hộp thức ăn trở về thì hai mắt lập tức sáng bừng lên. Nàng cười hỏi: “Điện hạ, hôm nay chàng đi đâu vậy?”
“Ta tới Bắc thành. Ở đó có một tiệm gà quay da giòn khá ngon, có lẽ nàng sẽ thích, còn có mấy món điểm tâm chay nữa...”
Bùi Chức cười híp mắt bảo cung nhân mang đũa ngà voi tới, nàng tự mở hộp thức ăn ra, lấy ra từng tầng món ăn xếp chồng lên nhau. Món ăn bên trong hộp được sắp xếp rất ngay ngắn, mới nhìn thoáng qua thôi đã khiến người ta thấy thèm ăn rồi.
Tần Chí đi thay một bộ quần áo sạch sẽ khác, khi hắn trở lại đã thấy nàng đang chậm rãi nếm thử món ăn.
“Điện hạ ăn cùng ta không?” Bùi Chức gắp cho hắn một miếng đùi gà quay.
Tần Chí lắc đầu: “Cô không đói, nàng cứ ăn đi, ăn nhiều một chút.”
Bùi Chức cười ngọt ngào với hắn, vừa tiếp tục thưởng thức mỹ vị vừa nghe hắn kể chuyện, ví dụ như hôm nay hắn đã làm gì, lúc về còn gặp Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.
“Đều là nhi tử của phụ hoàng, tại sao trông lão nhị và lão tam cứ ngu ngốc kiểu gì thế nhỉ?” Thái tử gia lắc đầu thở dài: “Vốn dĩ, cô còn tưởng thế lực đứng sau lưng họ rất không tầm thường, ít nhiều gì cũng có thể cùng tranh chấp một phen nhưng không ngờ họ lại ngu ngốc đến vậy.”
Bùi Chức suýt chút nữa đã phun ngụm nước trà vừa uống vào miệng ra.
Nàng cảm thấy Thái tử gia nói vậy cứ như đang “khoe ngầm”.
“Điện hạ, thế lực của mẫu tộc và thê tộc nhà bọn họ cũng lớn lắm, không thể xem thường đâu.” Bùi Chức biện hộ một câu giúp hai vị Hoàng tử, cũng mong vị Thái tử gia này đừng kiêu ngạo quá.
Thật ra, sau khi nàng gả vào Đông cung, phu thê hai người rất ít khi bàn luận đến những chuyện này, vì hoàn toàn không cần thiết.
Cho dù thế lực đứng sau lưng Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử có lớn mạnh đến đâu, chỉ cần vị Chiêu Nguyên Đế đang ngồi trên ngôi cao kia chưa già đến mức hồ đồ, họ sẽ không có bất cứ cơ hội nào. Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, Hoàng thượng đang ở độ tuổi sung mãn, thần trí lại tinh nhanh và minh mẫn, ông ấy chắc chắn sẽ không làm những chuyện hồ đồ.
Còn sau này, khi Hoàng đế đã già rồi...
Bùi Chức cũng không cần lo lắng, nàng có cách để giúp lão Hoàng đế luôn giữ được thần trí minh mẫn, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện hồ đồ.
Thái tử gia cười khẩy đầy khinh thường, hắn liếc mắt nhìn nàng: “A Thức, nàng không tin cô sao?”
Bùi Chức cảm thấy ánh mắt của hắn có chút nguy hiểm, dường như chỉ cần nàng dám trả lời “không tin”, hắn chắc chắn sẽ làm gì đó. Nhớ lại chuyện xảy ra trong đêm Trung thu đó, nàng sáng suốt ngậm miệng lại.
Thấy nàng không trả lời, trên mặt hắn lộ ra vẻ thất vọng và tiếc nuối, biểu hiện này của hắn chỉ càng giúp Thái tử phi khẳng định được suy đoán trong lòng.
Từ khi bị mất trí nhớ, dường như Thái tử điện hạ đã hoá thành một thanh niên vừa biết yêu đương cuồng nhiệt, tinh lực dồi dào. Dù công vụ có bận rộn đến mấy cũng không thể ngăn cản sự nhiệt tình của hắn, buổi tối còn bày ra không ít chiêu trò.
Bùi Chức cảm thấy dù nàng có trẻ đến mấy cũng không thể chống đỡ nổi sự giày vò của hắn, tốt nhất là đừng trêu chọc hắn thì hơn.
Buổi tối, Bùi Chức đang lật xem lịch Đại Vũ thì đột nhiên nói: “Điện hạ, vài ngày nữa ta muốn tới thôn trang.”
“Thôn trang ở đâu?” Tần Chí đang đọc sách, nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn nàng.
“Chính là thôn trang ở gần ngoại ô Kinh thành đó, gần thôn Đào Hoa.” Bùi Chức cười nhìn hắn: “Ta muốn tới xem tình hình sinh trưởng của cây trồng ở đó.”
“Để cô đưa nàng đi.”
Đương nhiên Bùi Chức sẽ đồng ý, nàng rất hài lòng với hành động chủ động đưa đón của hắn. Dù công việc bận rộn đến mấy cũng không quên đưa đón thê tử của mình, thế này mới là nam nhân tốt chứ.
Bàn xong chuyện này, Thái tử gia ném cuốn sách trong tay xuống, hắn đến gần lôi kéo Thái tử phi.
“A Thức, đêm đã khuya rồi, đi nghỉ ngơi thôi.”
Dưới ánh đèn đuốc sáng trưng, đôi mắt phượng của hắn sâu không thấy đáy, lại như chứa đựng sự nóng bỏng vô tận. Nóng bỏng đến mức khiến người khác bị hòa tan rồi hóa thành một vũng nước xuân, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm vào lòng.
Bùi Chức thở dài để mặc hắn kéo mình đi, nàng chợt lẩm bẩm: “Điện hạ, chàng tiết chế một chút đi, không thể ỷ vào việc mình còn trẻ mà làm càn được.”
Thái tử gia đang vùi mặt vào cổ nàng, cơ thể lập tức cứng đờ, hắn nghiến răng nói: “Cô làm càn khi nào? Ta rất khỏe mạnh mà, ngược lại là cơ thể của Thái tử phi hơi yếu ớt, cần bồi bổ nhiều hơn.”