Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 178

Bùi Quyên hoàn toàn không thể chấp nhận việc trong cơ thể mình lại có một yêu quái là Ôn Như Thủy của kiếp trước.

Ấn tượng của nàng ta về Ôn Như Thủy của kiếp trước vô cùng tệ hại, đến mức nàng ta cũng chẳng nhớ rõ mình bắt đầu kết oán với Ôn Như Thủy từ khi nào, hoặc có lẽ là mối thù đơn phương bởi Ôn Như Thủy thực chất chưa từng để nàng ta vào mắt.

Chính cái thái độ khinh thường ấy khiến Bùi Quyên không thể chịu đựng được, vậy nên hai người cứ thế đối đầu với nhau.

Tính cách của Bùi Quyên vốn chẳng hiền lành gì. Khi chưa xuất giá, ở phủ Uy Viễn Hầu nàng ta được Hầu gia cưng chiều từ bé. Sau này gả vào phủ Vĩnh Bình Hầu làm Thế tử phu nhân cũng vô cùng rạng rỡ. Bất kể là trước hay sau khi xuất giá, thân phận của nàng ta đều cao quý và danh giá hơn đa số các quý nữ ở Kinh thành.

Thế nhưng tất cả sự cao quý và danh giá ấy lại không đáng một xu khi đối mặt với Ôn Như Thủy ngạo mạn. Nàng ta còn bị Ôn Như Thủy làm nhục nhiều lần.

Nàng ta từng về nhà vừa khóc vừa kể lể với phu quân là Chu Mậu nhưng Chu Mậu lại mắng nàng ta nhỏ nhen, không chịu được khi người khác giỏi hơn mình.

Nghe mà xem, nói năng kiểu gì vậy? Khi ấy, Bùi Quyên tức đến nỗi suýt phát điên.

Kể từ đó, Bùi Quyên càng căm ghét Ôn Như Thủy, chỉ mong nàng ta sống không được yên ổn.

Ôn Như Thủy ngạo mạn lại cuồng vọng, đi đến đâu cũng có ong bướm vây quanh, hành vi thì ngông cuồng, cho dù quý nữ nào vô tình hay cố ý đắc tội với nàng ta đều không có kết cục tốt. Chưa kể còn rất nhiều người không chịu nổi sự ngạo mạn và hành động ngang ngược của nàng ta nên đã chủ động đi gây chuyện. Kết quả là bị mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, nếu không cẩn thận còn bị gia tộc hoặc phu gia từ bỏ, nửa đời sau bị nhốt trong miếu sống cùng đèn và kinh Phật suốt quãng đời còn lại.

Khi đó, Ôn Như Thủy quả thực là vô cùng chói sáng. Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử đều là kẻ si tình dưới váy nàng ta. Trong Kinh thành, chỉ cần là các công tử thế gia có chút danh tiếng thì đều mê đắm nàng ta, vây quanh nàng ta không rời...

Chỉ cần Ôn Như Thủy xuất hiện thì nơi đó vô cùng náo nhiệt. Nàng ta còn bày ra đủ trò mới lạ như cải nam trang đi dạo thanh lâu, thi đấu chọn hoa khôi, xúi giục Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử tranh tài đá cầu...

Nàng ta từng gây chấn động trong kỳ thi hội, từng bài thơ câu từ xuất thần vang lên không ngớt, trở thành nữ tài tử nổi danh khắp Đại Vũ.

Nàng ta từng thi sắc cùng Công chúa Nam Chiếu khiến Công chúa tức giận đến phát bệnh nằm liệt giường.

Nàng ta còn từng yêu đương với một Hoàng tử ngoại quốc, tình cảm nồng nhiệt đến long trời lở đất, cuối cùng khiến vị Hoàng tử ấy đau lòng trở về cố quốc trong u sầu.

Nàng ta còn...

Bùi Chức và Ôn Như Thủy nghe Bùi Quyên kể một tràng dài về những thành tích hiển hách của “Ôn Như Thủy” kiếp trước.

Ôn Như Thủy trợn mắt há hốc mồm, bật thốt lên: “Đó chắc chắn không phải là ta, ta sẽ không bao giờ làm mấy chuyện... ngu xuẩn như vậy! Thời buổi bây giờ có ai xuyên không mà còn chơi trò giả nam trang đi dạo thanh lâu chứ, ăn cắp thơ cổ lại còn trái ôm phải ấp, coi Hoàng tử Công chúa người ta như lũ ngốc à?”

Bùi Quyên trừng mắt nhìn nàng ấy, giọng nói đầy tức tối: “Đúng là kiếp này muội đã sửa đổi rồi nhưng kiếp trước của muội thì thật sự khiến người ta chán ghét!”

“Liên quan gì đến ta chứ? Kiếp trước đó hoàn toàn không phải là ta!”

“Nhưng nàng ta cũng tên là Ôn Như Thủy!”

“...”

Bùi Chức thấy hai người bắt đầu cãi vã còn lạc cả chủ đề, nàng đành lên tiếng: “Bùi Quyên, Ôn Như Thủy mà tỷ gặp ở kiếp trước thực sự không phải là A Thủy hiện tại, đó là một người khác.”

Ôn Như Thủy vội vàng gật đầu: “Thái tử phi nói đúng! Ta sẽ không làm mấy chuyện ngu ngốc như thế đâu!”

Chỉ còn mỗi Bùi Quyên là không tài nào hiểu nổi. Với kiến thức hạn hẹp của nàng ta, nàng ta chẳng thể hiểu nổi cái gọi là xuyên không là gì. Nàng ta chỉ biết rằng cùng một cái tên Ôn Như Thủy thì tức là cùng một người.

Bùi Chức không đợi nàng ta phản bác lập tức hỏi tiếp: “Vậy sau này Ôn Như Thủy của kiếp trước thế nào rồi?”

Sắc mặt Bùi Quyên lộ ra vẻ hả hê, cười nhạt: “Tất nhiên là kết cục của nàng ta chẳng ra sao rồi! Vì nàng ta đắc tội với muội nên muội đã đích thân ra tay xử lý nàng ta. Sau đó không ai còn thấy bóng dáng nàng ta nữa.”

“Nàng ta đã làm gì khiến ta nổi giận?” Bùi Chức hiếu kỳ hỏi.

Bùi Quyên mím môi, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ: “Nàng ta không biết xấu hổ đi quyến rũ Thái tử. Ai ngờ Thái tử điện hạ khác với Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử, ngài ấy hoàn toàn không động lòng... Khi đó chuyện này còn ầm ĩ một trận rồi bị muội biết được nên...” Nói ầm ĩ là còn nhẹ, khi đó Ôn Như Thủy bị người người mắng là hồ ly tinh, danh tiếng bị hủy hoại hoàn toàn.

Trước đây Ôn Như Thủy tự do đi lại giữa các công tử thế gia trẻ tuổi xuất sắc trong Kinh thành, tuy bị người đời khinh thường nhưng nhờ có Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử bảo vệ nên không ai dám nói gì, càng không có ai dám truyền ra lời đồn không hay.

Cho đến khi nàng ta quyến rũ Thái tử không thành, ngược lại còn bị Thái tử mắng ngay trước mặt mọi người không để lại chút thể diện nào.

Nói đến ngạo mạn, Thái tử cũng chẳng thua kém ai. Ôn Như Thủy dám cả gan trêu chọc hắn, sao Thái tử có thể nể mặt nàng ta chứ? Cho dù có Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử che chở thì cũng vô ích.

Vì vậy Ôn Như Thủy mất hết danh tiếng. Sau đó lại bị Thái tử phi chỉnh đốn thêm một trận, cuối cùng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Nghe đến đây, Ôn Như Thủy kiếp này vừa há hốc mồm vừa không nhịn được rùng mình. Quả nhiên Thái tử phi là người không dễ chọc. Một khi ra tay thì đến cả “Ôn Như Thủy” lợi hại của kiếp trước cũng chẳng phải đối thủ, cứ thế bị xử lý không tha. Trước đây nàng ấy không chọn "chinh phục” nam chính là quyết định sáng suốt.

Nhìn vào Ôn Như Thủy của kiếp trước, chỉ nghe qua những gì nàng ta từng làm cũng biết đó là một người không tầm thường lại có tinh thần lực. Thế mà chỉ vì quyến rũ Thái tử không thành mà rơi vào kết cục như vậy.

Nếu không nàng ta đã có thể tiếp tục tung hoành giữa vô số nam nhân ưu tú, biết đâu còn có thể thành công mở ra con đường “một nữ nhiều nam”. Song chỉ thiếu một bước nên đã tan tành công cốc.

Nhưng nàng ấy cũng có thể hiểu được cách nghĩ của “Ôn Như Thủy” kiếp trước. Dù những nam nhân khác có xuất sắc đến đâu cũng chẳng thể so được với phụ tử Chiêu Nguyên Đế và Thái tử. Sau khi nhìn thấy hai người họ, những người khác đều trở nên tẻ nhạt, vô vị.

Huống hồ với thân phận địa vị của Thái tử, nếu có thể chinh phục được hắn thì chẳng khác nào một bước lên trời. Làm sao kiểu người như “Ôn Như Thủy” kiếp trước có thể từ bỏ Thái tử được? Đã thu phục được biết bao nhiêu người si mê dưới váy thì thêm một người nữa thì đã sao, huống chi người đó lại là Thái tử quyền thế nghiêng trời.

Chỉ tiếc là sự đời trớ trêu...

Lúc này Bùi Chức hiểu ra: “Ta hiểu vì sao nàng ta lại hận ta rồi, chẳng qua chỉ là kẻ bại trận, bất lực phát điên thôi.”

Kẻ bại trận, bất lực phát điên.

Mấy chữ ấy thành công chọc giận linh hồn khác trong cơ thể Bùi Quyên, cộng thêm sự áp chế của Bùi Chức khiến nàng ta phải đè nén linh hồn thật sự của Bùi Quyên không cho nổi lên.

“Bùi Chức, ngươi đừng có đắc ý!” Gương mặt nàng ta tràn đầy phẫn nộ: “Kiếp trước ta chỉ sơ suất nên mới thua ngươi thôi! Nếu không phải do nam nhân chó má Tần Chí kia phá hỏng chuyện tốt của ta, ngươi nghĩ ngươi thắng nổi sao?”

“Nhưng ngươi thua ta là sự thật.” Bùi Chức điềm nhiên đáp: “Còn nữa, trước khi ngươi xuyên không đến tên là gì? Chắc chắn ngươi không phải tên là Ôn Như Thủy đúng không?”

“Bùi Quyên” nở nụ cười lạnh: “Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?”

Bùi Chức thấy vậy cũng không để tâm, nàng quay đầu nói với Ôn Như Thủy: “A Thủy, tỷ bảo hệ thống kiểm tra thử đi.”

Vừa dứt lời, nàng lại dùng tinh thần lực trấn áp hai linh hồn trong thân xác của Bùi Quyên, duy trì thế cân bằng để tiện cho hệ thống tiến hành kiểm tra.

Hệ thống biết Bùi Chức không làm chuyện thừa thãi nên lập tức mở chế độ dò quét.

Lần quét này, đến cả hệ thống cũng phải sửng sốt.

Trước kia nó từng kiểm tra Bùi Quyên nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường trên người nàng ta, bởi vì Bùi Quyên là người của thế giới cổ đại này, được quy tắc thế giới che chở nên hệ thống không thể kiểm tra ra được.

Nhưng lúc này, nó lại phát hiện được điều bất thường chính là một linh hồn khác ở trong thân thể Bùi Quyên.

[Ta hiểu rồi.] Hệ thống mừng rỡ nói: [Linh hồn kia vẫn luôn ẩn núp trong cơ thể Bùi Quyên, mượn Bùi Quyên làm lớp bảo vệ nên chưa từng lộ diện, vì thế nên hệ thống không tài nào phát hiện ra được. Giờ đây Thái tử phi dùng tinh thần lực ép nàng ta phải hiện thân nên ta mới có thể dò ra. Quả nhiên nàng ta không phải người của thế giới này.]

Ôn Như Thủy cũng vui mừng, vội vã truyền đạt lại lời của hệ thống cho Bùi Chức.

Bùi Chức hỏi: “Nói xem nàng ta là ai?”

Hệ thống vừa kiểm tra vừa trả lời: [Nàng ta tên là Ôn Nhược Tinh, đến từ ***, tinh thần lực cấp A. Do ăn trộm một hệ thống phi pháp lẽ ra phải bị tiêu hủy nên nàng ta bị truy nã toàn diện. Nàng ta đã dùng hệ thống ấy để chạy trốn và xuyên đến thế giới này, nhập vào thân xác của Ôn Như Thủy...]

Ánh mắt Bùi Chức tối lại: “Nàng ta đến từ nơi nào?”

Hệ thống: [***]

Ôn Như Thủy cũng mơ hồ không hiểu, nói: “Hệ thống, bọn ta không nghe rõ.”

Lúc đầu khi bị hệ thống tra ra thân phận, sắc mặt Ôn Nhược Tinh lập tức thay đổi. Nếu không bị tinh thần lực của Bùi Chức trấn áp, e rằng nàng ta đã liều lĩnh ra tay rồi. Nhưng sau khi nhận ra không thể làm gì được, nàng ta lại bình tĩnh trở lại.

Nàng ta cười khẩy: “Đương nhiên các ngươi không nghe rõ rồi. Hệ thống có cơ chế bảo mật, không cho phép người cổ đại biết được thông tin tương lai.”

Hệ thống bất đắc dĩ phụ họa: [Đúng như nàng ta nói, thật sự không phải do ta cố tình tắt tiếng đâu.]

Dường như Bùi Chức có điều gì suy nghĩ: “Vậy ra hệ thống, hệ thống phi pháp và Ôn Nhược Tinh đều đến từ một thế giới công nghệ vô cùng phát triển, một thế giới tương lai rất xa xôi, nơi loài người đều đã có tinh thần lực, đúng không?”

Hệ thống khéo léo trả lời: [Chính xác là như vậy.]

Chỉ có Ôn Như Thủy vẫn ngơ ngác như gà mắc tóc. Thông tin hệ thống đưa ra quá nhiều, nàng ấy nhất thời không thể tiếp nhận hết. Nhưng điều duy nhất khiến nàng ấy an tâm là “Ôn Như Thủy” của kiếp trước quả nhiên không phải là mình mà là người khác nhập hồn vào.

Bùi Chức trầm ngâm giây lát rồi nhìn sang Ôn Nhược Tinh đang lạnh lùng ngạo nghễ nhìn nàng.

“Nếu Ôn Nhược Tinh từng xuyên không nhập vào A Thủy, vậy Ôn Như Thủy thật thì sao?”

Ôn Như Thủy l**m đôi môi khô nứt, ngập ngừng nói: “Chẳng lẽ là c.h.ế.t giữa chừng rồi?”

Hệ thống vẫn đang tiến hành kiểm tra, nó trả lời: [Ôn Như Thủy không c.h.ế.t, nàng ấy trở thành du hồn... Ài, sau đó bị bài xích khỏi thế giới cổ đại trôi dạt đến một thế giới hiện đại...]

Ôn Như Thủy nheo mắt, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh mẹ ở hiện đại và Tiểu Tề thị ở cổ đại, hai người đều giống nhau như đúc, thậm chí những thói quen nhỏ nhặt cũng giống nhau. Khi nhìn thấy Tiểu Tề thị, nàng ấy luôn cảm thấy vô cùng thân thiết, bất kể người ngoài nói gì nàng ấy cũng không đành lòng rời bỏ bà ta...

Gương mặt Bùi Chức hiện lên vẻ bừng tỉnh: “Hóa ra A Thủy bị chiếm xác, linh hồn không còn chốn dung thân nên bị đưa đến thế giới hiện đại đầu thai lại. Sau này vì cứu một cậu bé mà bị tai nạn xe rồi tỷ lại được hệ thống lựa chọn, sau đó quay trở lại thế giới của kiếp đầu tiên.”

Vậy nên Ôn Như Thủy hiện tại chính là bản thể thật sự.

Kiếp trước Ôn Nhược Tinh chiếm đoạt thân xác của Ôn Như Thủy, sau khi thất bại đã dùng một cách nào đó để tái sinh.

Chỉ là kiếp này nàng ta không còn hệ thống phi pháp nên không thể tái sinh vào thân xác của Ôn Như Thủy vốn đã được hệ thống chính quy liên kết mà chỉ có thể lựa chọn thân xác của Bùi Quyên rồi âm thầm mưu tính đoạt xác nàng ta, hòng có lại một cơ thể hoàn chỉnh.

Chỉ cần hoàn toàn chiếm giữ được thân xác, tinh thần lực của nàng ta sẽ không còn bị hạn chế nữa.

Từ đó có thể thấy, sự tái sinh của Ôn Nhược Tinh là có giới hạn.

Lúc này, Ôn Như Thủy chỉ còn biết sững sờ.

Ban đầu nàng ấy cứ ngỡ mình là nữ chính xuyên sách nhưng Thái tử phi lại nói nàng ấy không phải xuyên sách mà là quay về với bản thể của chính mình.

Hệ thống cũng khẽ thở dài: [Thái tử phi phân tích đúng đấy. Ký chủ à, ngươi… Đúng là quá xui xẻo. Bởi vì hệ thống phi pháp từng đến thế giới này giúp Ôn Nhược Tinh đoạt lấy thân xác của ngươi nên như một sự bồi thường, ngươi mới được xuyên đến thế giới hiện đại để đầu thai lần nữa.]

Ngay khi Bùi Chức phân tích ra mọi việc, hệ thống cũng giải mã được hồ sơ ẩn của Ôn Như Thủy.

Nếu không có sự quấy nhiễu từ Ôn Nhược Tinh, những tư liệu bí mật đó vốn bị giới hạn, đến cả hệ thống cũng không thể tra ra.

Ôn Như Thủy không hiểu sao vừa muốn khóc vừa muốn cười, phần nhiều hơn là một nỗi hoang mang.

Rõ ràng nàng ấy mang số mệnh nữ chính, cả cuộc đời như một truyền kỳ nhưng lại chẳng có hào quang hay năng lực nào đi kèm với nó, chỉ cần sơ suất là rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

“Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, A Thủy.” Bùi Chức dịu dàng nói: “Tỷ có thể quay lại với thân xác của chính mình lại còn sống thêm một đời cũng xem như là điều tốt rồi.”

Tinh thần Ôn Như Thủy phấn chấn lên, gật đầu nói: “Thái tử phi nói đúng. Ta sống thêm một kiếp coi như là lời rồi!”

Bùi Chức nói tiếp: “Về phần Ôn Nhược Tinh, nàng ta trộm hệ thống phi pháp từ thế giới tương lai rồi dùng nó để xuyên đến thế giới này cướp đoạt thân xác của tỷ, chuyện này rõ ràng là lỗi của hệ thống. A Thủy, tỷ hoàn toàn có thể bàn bạc chuyện đền bù với nó.”

Ôn Như Thủy vốn rất tin tưởng Bùi Chức, nàng ấy lập tức quay sang hệ thống đòi bồi thường.

Hệ thống: [... Liên, liên quan gì đến ta chứ? Ta phải bồi thường kiểu gì?]

“Ngươi và hệ thống phi pháp đều đến từ cùng một thế giới, nói không chừng còn cùng một nhà máy sản xuất. Hệ thống phi pháp vốn đáng lẽ phải bị tiêu hủy nhưng lại khiến A Thủy mất đi thân xác ở kiếp trước. Ngươi không nên đòi đám tổng bộ chế tạo ra các ngươi bồi thường cho A Thủy sao? Ngươi luôn tự xưng là hệ thống chính quy, vậy có hệ thống hợp pháp thì tất nhiên sẽ có hệ thống phi pháp, hai bên là đối lập nhau. Mà hệ thống phi pháp cũng là sản phẩm của thế giới các ngươi, chuyện nó gây ra chẳng phải bên các ngươi phải chịu trách nhiệm sao?”

Lời này của Bùi Chức quá đỗi sắc bén, hệ thống lập tức im thin thít.

Bởi vì nàng nói quá đúng.

Nói xong chuyện này, Bùi Chức quay đầu nhìn Ôn Nhược Tinh đang mang gương mặt Bùi Quyên.

Thấy nàng nhìn qua, Ôn Nhược Tinh cười nhạo: “Giờ ngươi đã biết mọi chuyện rồi, định giết ta sao?”

Ôn Như Thủy cũng hồi hộp nhìn qua, tâm trạng cực kỳ phức tạp. Chỉ cần nghĩ đến chuyện đời trước Ôn Nhược Tinh đã dùng thân xác của mình làm ra những chuyện đó, nàng ấy lập tức thấy buồn nôn về mặt sinh lý.

Ôn Nhược Tinh chẳng khác nào một nữ chính Mary Sue cổ điển trong các tiểu thuyết sến sẩm xưa kia. Chỉ tiếc rằng nàng ta gặp phải một kẻ còn tàn nhẫn hơn, một kẻ mặt thiện tâm ác đến từ mạt thế đã trải qua hàng trăm trận chiến. Dám động vào nam nhân của nàng thì kết cục chỉ có thể là bị tiêu diệt không còn mảnh vụn nào… Chậc chậc chậc, sao mà nghĩ cũng thấy thảm quá.

Tên Thái tử chó má kia đúng là chó thật. Ngoại trừ mặt thiện tâm ác, bất cứ nữ nhân nào có ý định tiếp cận hắn đều chẳng có kết cục nào tốt đẹp.

Bùi Chức mỉm cười với nàng ta: “Giết ngươi để làm gì? Để ngươi lại dùng hệ thống phi pháp rồi tái sinh sao? Chắc hệ thống đó bị ngươi nuốt rồi nhỉ? Bây giờ ngươi có được một phần năng lực của nó nên mới có thể trọng sinh vào cơ thể người khác rồi trở thành một người hoàn toàn mới.”

Sắc mặt Ôn Nhược Tinh khẽ thay đổi chứng tỏ nàng đã đoán trúng.

Ôn Như Thủy sững sờ, không nhịn được nói: “Thái tử phi, nghe muội nói xong, ta bắt đầu không thể nhìn thẳng vào mấy cuốn tiểu thuyết xuyên không nữa rồi.”

Trong tiểu thuyết, người xuyên không đều đột ngột nhập vào thân xác của một người chẳng liên quan gì. Nếu là người đến từ thời đại khác thì còn đỡ, chứ nếu cũng là người cùng thời đại… Vậy thì nguyên chủ đã đi đâu?

Có khi nào lại giống như Ôn Nhược Tinh, âm thầm nhẫn nại tìm mọi cách để đoạt lại thân xác của nguyên chủ không?

Những người đột nhiên bị xuyên vào thân thể như vậy thật sự quá xui xẻo rồi.

Bùi Chức thấy phản ứng của Ôn Như Thủy còn khá nhanh nhạy, không nhịn được bật cười khẽ: “Có thể lắm.”

“Vậy muội xử lý nàng ta thế nào? Chẳng lẽ sau này muội phải theo dõi nàng ta suốt sao?” Ôn Như Thủy hỏi, nét mặt đã giống như nuốt phải ruồi.

Bùi Chức lắc đầu: “Không cần, chỉ cần Bùi Quyên không đồng ý giao thân xác cho nàng ta thì nàng ta không thể sử dụng tinh thần lực được mà chỉ có thể kẹt lại trong cơ thể của Bùi Quyên, cho đến khi Bùi Quyên c.h.ế.t đi. Đến lúc đó…”

Thấy vẻ mặt nàng lộ ra chút hứng thú kỳ dị, Ôn Như Thủy bất giác rùng mình.

Nàng ấy bỗng cảm thấy, Mary Sue cổ điển gặp phải mặt thiện tâm ác đến từ mạt thế, có khi nàng ấy cũng nên cảm thông cho Mary Sue vài giây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện