Bùi Quyên đang chìm trong nỗi sợ hãi về tương lai, đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, nàng ta sợ đến mức run lên, hoảng hốt nhìn về phía cửa.
Bên ngoài vang lên giọng nói cung kính: “Thái tử phi, Quận chúa, bên trong rất tối, hai người cẩn thận dưới chân ạ.”
Thị vệ mở cửa, tay cầm đèn lồng, đi trước mở đường.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy bước vào Phật đường, nhờ ánh sáng của đèn lồng, họ có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét của Phật đường, vừa tối vừa rộng, nhất thời không tìm thấy bóng dáng của Bùi Quyên.
Mãi đến khi thị vệ thắp sáng ngọn đèn dầu trên bàn, họ mới nhìn thấy Bùi Quyên đang co mình trong góc.
Khi bắt gặp ánh mắt của Bùi Chức, nàng ta hoảng sợ đến mức vùi mặt vào giữa hai đầu gối, càng cố gắng rúc sâu vào góc tường, như thể làm vậy có thể trốn tránh tất cả, không phải đối mặt với số phận đang chờ phía trước.
Sau khi thị vệ thắp sáng đèn dầu trong Phật đường, lại mang đến mấy ngọn nến, trong nháy mắt cả Phật đường sáng như ban ngày. Tiếp đó, họ khiêng hai chiếc ghế vào đặt trong Phật đường, rồi lặng lẽ lui ra, đóng cửa Phật đường lại.
Phật đường trở lại vẻ tĩnh lặng như trước.
Sự tĩnh lặng này đối với người đang bị giam cầm mà nói, giống như lưỡi hái của thần c.h.ế.t treo trên cổ, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, khiến người ta rơi vào vực thẳm.
Bùi Quyên hoảng sợ bất an, mồ hôi túa ra như tắm, gần như muốn ngất đi.
Tay chân nàng ta đều bị trói, không thể thoát khỏi tất cả những chuyện này, chỉ có thể vùi sâu mặt vào giữa hai đầu gối đang co lại, để trốn tránh hiện tại.
Giây phút này, nàng ta gần như không chịu nổi áp lực như vậy, muốn giao cơ thể cho con yêu quái trong đầu, để trốn tránh tình cảnh hiện tại. Dù sao nàng ta cũng đã rơi vào hoàn cảnh này, sống còn có ý nghĩa gì? Thà giao cơ thể cho con yêu quái đó, sống c.h.ế.t thế nào đều tùy vào bản lĩnh của yêu quái...
Yêu quái cũng cảm nhận được sự dao động trong lòng nàng ta, giọng nói trở nên khẩn thiết: [Đúng vậy, hoàn cảnh của ngươi rất tệ, Bùi Chức sẽ không tha cho ngươi đâu! Thà giao thân xác cho ta, sống c.h.ế.t thế nào đều do ta đối phó, ngươi sẽ không phải sống khổ sở như vậy...]
Bùi Quyên nức nở hỏi: [Giao thân xác cho ngươi rồi, ta còn sống không?]
[Tất nhiên rồi, ngươi chỉ là đang ngủ say trong thân xác này, đợi đến ngày nào đó ngươi tỉnh lại, biết đâu lúc đó ta đã trở thành Hoàng hậu, làm cho ngươi vô cùng vẻ vang...]
Trong lòng Bùi Quyên lại dao động thêm. Rõ ràng nàng ta biết con yêu quái đang nhòm ngó cơ thể của mình nhưng nàng ta căn bản không có cách nào để từ chối. Ngoài việc giao thân xác cho “nó”, trốn tránh tất cả những chuyện này, nàng ta không có cách nào khác.
Ngay lúc này, giọng của Bùi Chức vang lên: “Bùi Quyên, tỷ đang nói chuyện với người trong cơ thể tỷ sao?”
Bùi Quyên run lên, đột ngột ngẩng đầu, lập tức bị ánh sáng trong Phật đường làm cho mắt nàng ta đau nhói, những giọt lệ đang chực trào cuối cùng cũng lăn dài.
Nàng ta nheo mắt, qua làn nước mắt mờ ảo, nhìn thấy hai người đang ngồi trên ghế cách đó không xa. Là Bùi Chức và Ôn Như Thủy.
“Muội, muội đang nói gì vậy? Muội biết trong cơ thể ta có yêu quái sao?” Nàng ta vội vàng hỏi.
Ôn Như Thủy nghe thấy từ “yêu quái”, sắc mặt hơi kỳ quái nhưng cũng có thể hiểu được suy nghĩ của nàng ta.
Đối với người sống trong thời đại phong kiến lạc hậu và khép kín như Bùi Quyên, rất nhiều chuyện không thể giải thích được đều sẽ được gán cho một màu sắc thần kỳ nào đó.
Phản ứng trước sau không đồng nhất của Bùi Quyên, không phải là đa nhân cách thì chính là một xác hai hồn. Bây giờ nhìn phản ứng của nàng ta, hẳn là một xác hai hồn rồi, nàng ta cho rằng linh hồn còn lại trong cơ thể là yêu quái.
Bùi Chức mỉm cười với nàng ta, giọng điệu hiền hòa: “Hôm nay ta cũng mới biết.”
“Vậy muội có cách nào đưa nàng ta ra khỏi cơ thể ta không?” Bùi Quyên quên cả sợ hãi, vẻ mặt đầy mong đợi hỏi, rồi như nghĩ đến điều gì, nàng ta vội nói: “A Thức, những chuyện đó đều là nàng ta làm, không liên quan đến ta, là nàng ta muốn bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa, ta không biết gì cả...”
“Tỷ không biết?” Ôn Như Thủy nghi ngờ hỏi: “Nàng ta ở trong cơ thể tỷ, làm sao tỷ có thể không biết?”
Bùi Quyên hét lên: “Ta thật sự không biết! Mỗi lần nàng ta chiếm giữ cơ thể của ta, ta đều không có ý thức, không biết nàng ta đang làm gì! A Thức, muội nhất định phải tin ta!”
Bùi Quyên cũng không ngu đến cùng, biết rằng nếu muốn phá vỡ cục diện hiện tại thì chỉ có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu con yêu quái đó. Hơn nữa nàng ta cũng không nói dối, tất cả những chuyện này đều là do yêu quái làm, tuy nàng ta biết nhưng nàng ta chẳng thể ngăn cản được.
Ôn Như Thủy vẫn đầy vẻ nghi ngờ, rõ ràng không tin lời nàng ta nói.
“Tỷ nói là do nàng ta làm, vậy tỷ có bằng chứng gì?”
Bùi Quyên cứng họng, nàng ta không biết chứng minh bằng cách nào.
Lúc này, Bùi Chức mở lời: “Nhị tỷ tỷ, tỷ để nàng ta ra nói chuyện với ta, chắc là tỷ có thể làm được đúng không?”
Bùi Quyên lộ vẻ do dự, nàng ta quả thực có thể làm được nhưng nàng ta không muốn. Nàng ta lo lắng nếu chủ động nhường thân xác cho con yêu quái đó, đến lúc đó sẽ không giành lại được.
Trải qua chuyện hôm nay, nàng ta đã hiểu, yêu quái vẫn luôn nhòm ngó thân xác của nàng ta, luôn muốn nàng ta giao cơ thể cho nó.
Vừa rồi nếu không phải Bùi Chức đột nhiên mở lời, chỉ sợ trong lúc sợ hãi, nàng ta đã thật sự chủ động nhường thân xác cho yêu quái.
“A Thức, nếu ta để nàng ta ra, lỡ như nàng ta chiếm mất thân xác của ta thì sao?” Bùi Quyên cắn môi: “Nàng ta vẫn luôn muốn chiếm giữ thân xác của ta, muốn ta giao cơ thể này cho nàng ta.”
Ôn Như Thủy kinh ngạc mở to mắt, vậy là linh hồn trong cơ thể Bùi Quyên muốn đoạt xá à?
Vì Bùi Quyên là chủ nhân của cơ thể nên khi nàng ta còn sống thì không thể đoạt xá, chỉ có thể để Bùi Quyên tự mình chủ động giao cho nàng ta?
Bùi Chức mỉm cười, dịu dàng nói: “Nhị tỷ tỷ yên tâm, có ta ở đây, ta sẽ không để nó cướp mất cơ thể của tỷ đâu, ta có thể giúp tỷ.”
“Thật sao?” Mặt Bùi Quyên đầy vẻ bất an, trong lòng không tin nàng sẽ tốt bụng như vậy.
Đối với Bùi Chức, nàng ta vừa kính trọng vừa sợ hãi, lại xen lẫn cả ghen tị và đố kỵ, thứ tình cảm phức tạp khiến nàng ta không thể hoàn toàn tin tưởng Bùi Chức, thậm chí còn ngầm có vài phần thù địch.
Lòng thù địch này đến từ việc cả hai kiếp Bùi Chức đều có thể dễ dàng có được thứ nàng ta muốn, đó là vinh hoa phú quý và một phu quân hết mực yêu thương.
Vẻ mặt Bùi Chức lạnh đi, rõ ràng là đã mất kiên nhẫn.
Nàng đột nhiên nói: “A Thủy, tỷ đi đánh nàng ta đi.”
Ôn Như Thủy ngơ ngác thốt ra một tiếng “hả” nhưng nhanh chóng nhớ lại mục đích mình đến đây, đó là để trả lại những đau khổ mà Bùi Quyên đã gây ra cho mình trước đó.
Nhưng mà... Nhìn thấy bộ mặt ngốc nghếch sợ sệt của Bùi Quyên, nàng ấy biết người ra tay với mình không phải là Bùi Quyên này.
Bùi Quyên mở to mắt, vẻ mặt đầy khó tin nhìn sang.
Thái tử phi nhướng mày: “Sao thế? Lẽ nào A Thủy không được đánh? Tỷ xem mặt của A Thủy kìa, bị tỷ đánh thành cái dạng gì kia. A Thủy đánh lại không phải là chuyện nên làm sao?”
“Nhưng đó đâu phải do ta đánh!” Bùi Quyên oan ức hét lên.
“Không quan trọng, dù sao cũng là do cơ thể của tỷ đánh.” Bùi Chức thờ ơ nói.
Ôn Như Thủy cũng phản ứng lại, nàng ấy đứng dậy, xắn tay áo lên, vẻ mặt phấn khích đi về phía Bùi Quyên.
Bùi Quyên sợ đến mức co rúm người lại, sợ hãi nói: “Ôn biểu muội, thật sự không phải ta đánh muội đâu mà, muội đừng đánh ta... Hu hu hu...”
Thấy nàng ta khóc lóc nước mũi tèm lem, Ôn Như Thủy lập tức thấy ghê tởm, cũng không ra tay được nữa.
Bùi Chức thấy vậy, thở dài một hơi, nói: “Bùi Quyên, sự kiên nhẫn của ta có hạn, nếu tỷ không tin ta thì thôi vậy! Lần này tỷ bắt cóc Quận chúa do Hoàng thượng sắc phong, tội c.h.ế.t có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Tỷ sẽ bị lưu đày đến nơi gian khổ nhất ở Tây Bắc, đến đó đào mỏ phá núi, ban ngày làm việc khổ nhất, ban đêm bị mấy gã nam nhân chiếm hữu...”
Theo lời kể của nàng, Bùi Quyên sợ đến mức nín khóc, sắc mặt trắng bệch.
Bất kể là tội c.h.ế.t hay tội sống, nàng ta đều không muốn chấp nhận. Nàng ta cũng không thể tưởng tượng được hậu quả khi mình c.h.ế.t đi, hoặc là bị lưu đày.
“Ta, ta để nàng ta ra.” Bùi Quyên vội vàng nói: “Muội thật sự có thể đảm bảo nàng ta sẽ không chiếm giữ cơ thể của ta không?”
Bùi Chức lạnh lùng nói: “Ta nói được làm được.”
Dù Bùi Quyên không tin nàng nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác. Nàng ta không muốn c.h.ế.t cũng không muốn bị lưu đày, chỉ có thể đánh cược một phen.
Thấy Bùi Quyên đột nhiên nhắm mắt lại, Ôn Như Thủy nín thở, hai tay bất giác nắm chặt.
Rất nhanh nàng ấy sẽ biết được linh hồn trong cơ thể Bùi Quyên là ai. Không hiểu sao, nàng ấy lại có chút căng thẳng.
Cuối cùng, Bùi Quyên lại mở mắt ra.
Vẻ hoảng sợ và rụt rè trên mặt nàng ta biến mất, thay vào đó là sự kiêu ngạo và khinh thường. Rõ ràng vẫn là gương mặt đó nhưng thần thái của nàng ta lại xa lạ, chính là “Bùi Quyên” mà Ôn Như Thủy đã tiếp xúc mấy ngày nay.
Hóa ra thật sự đã đổi “người” khác.
Mặc dù tay chân bị trói nhưng lúc này “Bùi Quyên” không hề có chút tự giác nào của một tù nhân, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn Bùi Chức, dường như chắc chắn nàng sẽ không làm gì mình.
Bùi Chức lạnh lùng nhìn nàng ta, nói với Ôn Như Thủy: “A Thủy, tỷ có thể ra tay rồi.”
Ôn Như Thủy chớp mắt, còn tưởng Thái tử phi cho “người” này ra là để hỏi thân phận trước, không ngờ lại bảo mình đi báo thù.
Tuy không biết dụng ý của Thái tử phi nhưng Ôn Như Thủy biết nàng sẽ không hại mình. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ ngông cuồng của “Bùi Quyên” bây giờ, nàng ấy cũng thấy ngứa tay.
Thế là Ôn Như Thủy tát một cái.
“Bốp” một tiếng, nàng ấy đánh đến mức tay mình cũng thấy đau rát nhưng “Bùi Quyên” cũng bị tát đến lệch cả mặt.
Ôn Như Thủy lại tiếp tục tát, tát vào bên má còn lại của “Bùi Quyên”, làm cho mặt nàng ta sưng vù lên, sưng rất đối xứng, giống hệt cái bánh bao hấp sưng phù đối xứng của mình bây giờ.
Gương mặt của các tiểu thư được chăm sóc rất tinh tế, da dẻ mềm mại, chỉ cần tát nhẹ một cái là có thể sưng lên. Đây cũng là lý do vì sao Ôn Như Thủy trông thảm như vậy.
Ôn Như Thủy đánh cho đã tay.
Rốt cuộc nàng ấy cũng đã trả lại những khổ sở đã phải chịu trong căn nhà nhỏ trên núi cho kẻ đầu sỏ, cả thể xác lẫn tinh thần đều sảng khoái.
Đang sảng khoái thì thấy “Bùi Quyên” quay đầu trừng mắt nhìn nàng ấy, vẻ mặt âm hiểm, nghiến răng nói: “Ngươi dám đánh ta?”
“Đánh thì đánh rồi, còn phải chọn ngày nữa chắc?” Ôn Như Thủy nói đùa một câu nhưng cũng bị dáng vẻ âm hiểm hung ác của nàng ta dọa cho hơi run rẩy. Nàng ấy luôn cảm thấy “Bùi Quyên” này rất đáng sợ, giống như một kẻ cùng hung cực ác, loại người đã từng giết người.
Bùi Chức mỉm cười nói: “A Thủy nói đúng, đánh thì đánh rồi, còn phải chọn ngày nữa chắc? A Thủy, tỷ xem, biểu cảm bây giờ của nàng ta có phải tốt hơn nhiều so với dáng vẻ ra vẻ ta đây lúc nãy không?”
Ôn Như Thủy nghe vậy ngẩn ra, rồi “phụt” một tiếng cười thành tiếng.
Nàng ấy không ngờ lời của Thái tử phi lại sắc bén đến vậy, cũng vô cùng chuẩn xác.
Nhưng mà đúng là vậy, “Bùi Quyên” lúc trước chính là kiểu sát thủ đặc công trong mấy truyện cũ rích xuyên không về, đối mặt với người xưa thì tỏ ra ngông cuồng và khinh thường. Nàng ấy không hề cảm thấy có sức hút quái quỷ gì, chỉ thấy màn kịch khoe mẽ cứ đập vào mắt, đặc biệt là rất trẻ con.
Bây giờ bộ dạng hung tợn khát máu này trông bình thường hơn nhiều.
“Bùi Quyên” hung hăng trừng mắt nhìn Bùi Chức, hận thù nói: “Bùi Chức, ngươi lại phá hỏng chuyện tốt của ta!”
“Chuyện tốt?” Bùi Chức cười khẩy một tiếng: “Chuyện tốt mà ngươi nói, là muốn đoạt xá Bùi Quyên?”
Trong lúc nói chuyện, nàng dùng tinh thần lực bao phủ cơ thể Bùi Quyên, áp chế hai linh hồn trong cơ thể nàng ta, khiến chúng đạt đến một sự cân bằng nhất định, cũng để Bùi Quyên không bị một linh hồn mạnh hơn khác áp chế, ép nàng ta chìm vào giấc ngủ.
Vì vậy, lúc này linh hồn của Bùi Quyên thật sự vẫn còn tỉnh táo, không hôn mê như trước đây.
Vẻ mặt Bùi Quyên đầy khó tin, hóa ra con yêu quái kia thật sự luôn muốn đoạt xá nàng ta, chiếm giữ cơ thể của nàng ta.
Bùi Chức nói tiếp: “Ngươi và ta có thù, hơn nữa ngươi rất hận ta. Với bản lĩnh của ngươi, ngươi không nên chọn đợi ta ở căn nhà gỗ của người thợ săn trong núi ở thôn Dương Miêu. Cho nên, ngay từ đầu ngươi đã lợi dụng ta, lợi dụng A Thủy để ép buộc Bùi Quyên, đẩy nàng ta vào đường cùng, để nàng ta chủ động giao cơ thể cho ngươi, phải không?”
Ôn Như Thủy và Bùi Quyên đều kinh ngạc. Thì ra kẻ này cố tình sắp đặt tất cả những chuyện này, ngông cuồng đến vậy sao?
“Bùi Quyên” u ám nhìn nàng, cười lạnh một tiếng: “Phải thì sao?” Nàng ta thừa nhận rồi.
Ôn Như Thủy không thể tin được, nói: “Ngươi bị ngốc hả! Bùi Quyên rơi vào hoàn cảnh này, đối với ngươi có lợi ích gì? Cho dù ngươi đoạt xá được cơ thể của nàng ta thì ngươi cũng không thể trốn thoát.”
“Bùi Quyên” cười như không cười nhìn nàng ấy: “Ai nói ta không thể trốn thoát? Chỉ cần cơ thể này là của ta, ta có thể làm được nhiều chuyện lắm, không tin ngươi hỏi Bùi Chức đi.”
Ôn Như Thủy quay đầu nhìn Bùi Chức, Bùi Quyên bị nhốt trong ý thức cũng vểnh tai lắng nghe.
Bùi Chức gật đầu: “Nàng ta là người có tinh thần lực, chỉ cần nàng ta muốn, quả thực không có cách nào giam giữ được nàng ta, trừ khi do chính ta đích thân canh giữ.”
Là một Thái tử phi, đương nhiên Bùi Chức không thể lúc nào cũng canh giữ một phạm nhân.
Lúc này Ôn Như Thủy mới hiểu được sự lợi hại của người sở hữu tinh thần lực. Chẳng trách hệ thống lại nói, tinh thần lực là kết quả tất yếu của quá trình tiến hóa của con người, trong tương lai con người mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Nàng ấy không cam lòng nói: “Chúng ta hoàn toàn có thể giết ngươi! Đây là xã hội phong kiến nơi Hoàng quyền tối thượng, giết người chẳng phải chuyện khó. Thái tử phi đủ sức quyết định sống c.h.ế.t của ngươi.”
Thế mà khi nghe những lời này, “Bùi Quyên” lại bật cười.
Nàng ta thản nhiên nói: “Sống c.h.ế.t có số, nếu nàng ta muốn giết ta thì cứ giết đi! Nhưng các ngươi có chắc chắn là có thể giết được ta không?”
Nói đến đây, trên mặt nàng ta lộ ra vẻ quái dị.
Ôn Như Thủy thầm giật mình, nàng ấy có một dự cảm không lành.
Bùi Chức đã hiểu ra: “Bùi Quyên có thể sống lại, là do ngươi làm!”
Ôn Như Thủy và Bùi Quyên lại kinh ngạc thêm lần nữa.
“Bùi Quyên” nói: “Đúng vậy, con ngốc này có thể sống lại, quả thực là do ta làm. Ta để nàng ta sống thêm một kiếp, vậy ta lấy cơ thể của nàng ta làm thù lao thì có gì không đúng?” Nàng ta nhìn Bùi Chức, mặt đầy vẻ ngông cuồng: “Nếu ngươi giết ta, ta vẫn có thể tiếp tục để nàng ta sống lại và gây phiền phức cho ngươi, ngươi dám cược không?”
Ngươi có dám đánh cược một kiếp sau khi sống lại không?
Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều đã hiểu ẩn ý trong câu nói của nàng ta.
Toàn thân Ôn Như Thủy run lên, nàng ấy cảm thấy mình không dám cược. Lỡ như trong thế giới mà “Bùi Quyên” sống lại, nàng ta lại gây phiền phức cho một bản thân khác của nàng ấy thì bản thân khác đó tuyệt đối sẽ sống vô cùng thê thảm.
Có thể có người sẽ nghĩ, dù sao cũng là một bản thân ở một thế giới song song khác, không phải là hiện tại, quan tâm nhiều làm gì, bây giờ sướng là được.
Nhưng ai biết được có ảnh hưởng đến bản thân hiện tại hay không?
Nghe nói vũ trụ là vũ trụ đa chiều nhưng vũ trụ đa chiều cũng có thể ảnh hưởng lẫn nhau, không ai biết ảnh hưởng lẫn nhau sẽ có kết quả gì.
Thấy hai người không nói gì, “Bùi Quyên” bật cười đắc ý, dường như rất thích thú với dáng vẻ bối rối và sợ hãi của họ.
Đây mới là lá bài tẩy lớn nhất của nàng ta. Cũng là lý do nàng ta chắc chắn Bùi Chức sẽ không giết mình, vì Bùi Chức là người thông minh, nàng sẽ hiểu hậu quả, hiểu rằng giữ lại mình sẽ an toàn hơn là giết mình.
Bùi Chức thở dài: “Quả thực ngươi đã cho ta một bài toán khó. Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Ôn Như Thủy đang bối rối, nghe lời của Bùi Chức thì mặt ngẩn ra, sao chủ đề lại chuyển sang đây rồi?
“Bùi Quyên” khiêu khích nhìn nàng: “Ngươi đoán đi!”
Bùi Chức cụp mắt xuống, một tay v**t v* đôi vòng ngọc bích trên cổ tay, khẽ nói: “Nếu ta không đoán sai, ngươi từng là Ôn Như Thủy.”
Ôn Như Thủy giật mình, suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
Linh hồn trong cơ thể Bùi Quyên là nàng ấy?
“Ngươi chính là Ôn Như Thủy của kiếp trước - người từng quen biết với Bùi Quyên, có lẽ ngươi cũng là người xuyên không.” Bùi Chức từ từ nói: “Ta của kiếp trước vẫn là ta, ngươi đấu với ta, ngươi thua ta, cho nên ngươi không cam tâm. Ngươi đã dùng một cách nào đó để sống lại, hòng nghịch thiên cải mệnh, dẫn đến Bùi Quyên cũng theo đó sống lại, linh hồn của ngươi bám vào người Bùi Quyên...”
Theo lời kể của nàng, Phật đường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Đặc biệt là Bùi Quyên, nàng ta đột nhiên thoát khỏi sự trói buộc, chiếm lại cơ thể, gào lên: “Nàng ta là Ôn Như Thủy của kiếp trước? Là nữ nhân lẳng lơ đó? Sao có thể?”
Trên mặt nàng ta lộ ra vẻ nhục nhã, Ôn Như Thủy của kiếp trước đã gây cho nàng ta rất nhiều phiền phức, thậm chí còn nhiều lần sỉ nhục nàng ta.