Khi được đỡ lên ngựa, Ôn Như Thủy suýt chút nữa đã ngã xuống khỏi lưng ngựa.
“Quận chúa cẩn thận.”
Một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy nàng ấy, Ôn Như Thủy nheo mắt nhìn sang, nhờ ánh sáng từ bó đuốc trong tay đám thị vệ xung quanh mà nàng ấy có thể thấy rõ người đỡ nàng ấy là Tần Huyền.
Nàng ấy không lạ gì Tần Huyền, tại sơn trang ở núi Phượng Khâu, Tần Huyền từ ám vệ chuyển thành thị vệ, làm việc cho Bùi Chức, thỉnh thoảng nàng ấy cũng gặp hắn ta ở chỗ Bùi Chức.
“Cảm ơn.” Nàng ấy ậm ờ nói, vừa mở miệng là hai má đã đau nhói.
Không chỉ mặt đau mà cả người nàng ấy đều đau, đầu thì giật từng cơn, đau đến mức như thể sắp nổ tung.
Hai ngày bị Bùi Quyên bắt cóc, nàng ấy luôn bị trói chặt, bởi vì nàng ấy là con tin nên không có nhân quyền, đến cả nhu cầu sinh lý cũng hầu như không cho nàng ấy giải quyết. Nàng ấy chỉ có thể cố gắng chịu đựng, ngay cả ăn cũng không dám ăn nhiều. Với lại Bùi Quyên cũng chẳng cho nàng ấy ăn nhiều, chỉ cần nàng ấy không c.h.ế.t là được.
Trước đó Bùi Quyên từng khống chế nàng ấy để uy h**p Thái tử phi, bị liên lụy mấy lần liền khiến cả người Ôn Như Thủy đau đớn vô cùng.
Tần Huyền thấy nàng ấy ngồi không vững, hắn ta bèn nói một câu: “Quận chúa, đắc tội rồi.” Sau đó lập tức xoay người lên ngựa đỡ lấy nàng ấy, để nàng ấy dựa vào người mình.
Ôn Như Thủy sững sờ một chút, rồi hoàn toàn không có cảm giác gì. Toàn thân nàng ấy đau đến mức không chịu nổi, mọi sự chú ý đều tập trung cả vào cơn đau của cơ thể, lúc này mà còn có thể sinh ra cảm giác gì khác thì đúng là gặp quỷ rồi. Tuy nhiên hành động này của Tần Huyền lại khiến nàng ấy thoải mái hơn rất nhiều, nàng ấy không nhịn được mà rúc vào trong lòng hắn ta, sức nặng của cả người đều dồn hết lên người đối phương.
Đoàn người của Bùi Chức vừa cưỡi ngựa rời khỏi thôn Dương Miêu thì lập tức nhìn thấy phía trước có một nhóm người đang thúc ngựa tiến đến.
Hai bên gặp nhau ngay trước cổng thôn, đồng loạt kéo dây cương dừng lại.
“Điện hạ!” Các thị vệ xuống ngựa hành lễ.
Tần Chí thúc ngựa tiến đến bên cạnh Bùi Chức, ánh mắt hắn lướt qua người nàng, hỏi: “A Thức, nàng không sao chứ?”
“Ta không sao.” Bùi Chức mỉm cười với hắn: “Mọi chuyện rất thuận lợi.”
Ánh mắt Tần Chí đảo qua, nhìn thấy một cô nương đang được một thị vệ đỡ ngồi trên lưng ngựa, khuôn mặt sưng phù như bánh bao lên men, còn trên một con ngựa khác là một cô nương bị trói chặt như cái bánh ú, vẻ mặt hoảng loạn. Nhìn vào đãi ngộ của hai người này là có thể biết được, cô nương mặt sưng phù như bánh bao lên men kia hẳn là Phúc Ninh Quận chúa, còn bánh ú chính là Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu.
Vậy nghĩa là cả hai cô nương mất tích đều đã được tìm thấy rồi?
Bùi Chức cưỡi ngựa đi song song với hắn, nàng cười hỏi: “Sao đột nhiên điện hạ lại đến đây?”
“Cô nhận được tin tức nên đến xem thử.”
Thực ra là vì sợ nàng gặp chuyện, cho nên ngay khi nhận được tin tức, hắn đã nhanh chóng dẫn người rời khỏi Kinh thành để đến tìm nàng. Có điều hiện giờ xem ra, Thái tử phi đã đưa cả Phúc Ninh Quận chúa và phạm nhân về rồi.
Bùi Chức sao lại không hiểu được tâm tư của hắn, nàng mỉm cười ngọt ngào với hắn: “Cảm ơn điện hạ.”
Tần Chí bình tĩnh “Ừm” một tiếng, sau đó hắn quay đầu đi không nhìn nàng nữa, ánh mắt chăm chú nhìn về con đường phía trước, hai vành tai ửng đỏ trong ánh chiều tà, trái tim không kìm được mà loạn nhịp.
Thái tử phi quả nhiên giống hệt như trong ký ức, là một nữ nhân mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải ngưỡng mộ, say mê nàng. Không một ai xứng đôi với hắn hơn nàng.
Đoàn người trở về thôn trang ở núi Tiểu Dương.
Vì sắc trời đã tối, cả cổng thành lẫn cổng cung đều đã đóng, giờ quay về Kinh thành sẽ quá vất vả, vậy nên bọn họ quyết định nghỉ lại một đêm ở núi Tiểu Dương.
Thôn trang ở núi Tiểu Dương lập tức được Thái tử và Thái tử phi trưng dụng.
Quản sự trong thôn trang thấy Thái tử và Thái tử phi giá lâm thì hết sức lo sợ, đợi đến khi nhìn thấy Nhị cô nương thật sự được Thái tử phi đưa về thì lại vui mừng khôn xiết.
Chỉ tiếc là ông ta chưa kịp nói gì nhiều thì thôn trang đã bị thị vệ do Thái tử mang theo khống chế, tất cả hạ nhân trong thôn trang đều bị canh giữ nghiêm ngặt, toàn bộ thôn trang bị thị vệ của Đông cung khống chế chặt chẽ.
Bởi vì Thái tử và Thái tử phi không triệu kiến ông ta, quản sự không thể đến gần, chỉ có thể trơ mắt chờ đợi.
Phương Phỉ và Phương Thảo thấy Thái tử phi bình an trở về, lại còn có cả Thái tử gia đi cùng, hai người vô cùng vui mừng. Các nàng hầu hạ hai vị chủ tử rửa mặt chải đầu, rồi chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho bọn họ.
Hai a hoàn này cũng thông minh lanh lợi, nhìn sắc trời là biết tối nay Thái tử phi sẽ nghỉ lại trong thôn trang nên đã chuẩn bị từ sớm, bọn họ không chỉ sai người đến trấn gần đó mua chăn gối và y phục mới tinh, mà còn dọn dẹp một viện để Thái tử phi tạm thời ở.
Thậm chí, bọn họ còn đích thân đến bếp sắp xếp bữa tối, để Thái tử phi trở về là có thể ăn ngay.
Bùi Chức và Tần Chí ngồi xuống dùng bữa.
Tần Chí gắp thức ăn cho nàng, thấy nàng vùi đầu ăn uống bèn không khỏi cảm thấy đau lòng: “A Thức ăn nhiều một chút.”
Bùi Chức không từ chối, nàng dùng thức ăn để bổ sung lại tinh thần lực đã tiêu hao ngày hôm nay. Lát nữa vẫn còn một trận chiến nữa, nàng càng phải giữ vững tinh thần.
Vì vậy ngay cả khi sợi tinh thần của Tần Chí muốn quyến rũ nàng cũng bị nàng chặn lại.
Thái tử gia bất giác cảm thấy không được vui cho lắm nhưng hắn lại chẳng thể nói ra mình không vui ở đâu, chỉ có thể quy hết do hôm nay Thái tử phi bận rộn cả ngày, thấy nàng đói đến mức này, hắn thấy đau lòng khó chịu.
Sau khi dùng bữa xong, Bùi Chức nói: “Điện hạ, ta đi thăm A Thủy một chút, hôm nay tỷ ấy đã chịu khổ rồi.”
Nàng kể lại chuyện đã xảy ra hôm nay cho hắn nghe một cách đơn giản.
Tần Chí nghe xong không nói gì, đích thân tiễn nàng ra cửa.
Hắn đứng trong bóng đêm, nhìn nàng khuất dần nơi hành lang gấp khúc, sau đó hắn gọi ám vệ trưởng đến, hỏi về những chuyện đã xảy ra hôm nay.
Đương nhiên ám vệ trưởng đương nhiên không dám giấu giếm, kể lại kỹ càng mọi chuyện một lượt, phần lớn giống như những gì Bùi Chức kể, thế nhưng vẫn còn nhiều chỗ khó hiểu.
Bùi Nhị cô nương và Thái tử phi có thù oán gì, tại sao phải bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa, nàng ta làm việc đó kiểu gì? Rồi còn lửa, thuốc kia là thứ gì...
Ám vệ trưởng cung kính chờ đợi, vì chủ tử chưa ra lệnh nên cũng không dám rời đi.
Một lúc sau, giọng nói lạnh như băng của Tần Chí vang lên: “Chuyện xảy ra hôm nay, các ngươi không được tiết lộ ra bên ngoài, cho dù là ai hỏi cũng không được tiết lộ nửa chữ.”
Chữ “ai” này, bao gồm cả Hoàng thượng trong cung.
Ám vệ trưởng theo hắn đã lâu, đương nhiên hiểu rõ ý tứ của điện hạ, cung kính đáp vâng.
...
Khi Bùi Chức đến khách viện thì thấy Ôn Như Thủy đang ăn cháo.
Nàng ấy đã thay một bộ y phục sạch sẽ, hai má sưng đỏ đã được bôi thuốc, chỉ là vì quá đau nên hiện giờ chỉ có thể ăn chút đồ dễ tiêu hóa. Nàng ấy uể oải ngồi ở đó, một a hoàn đang đút cháo cho nàng ấy ăn.
Thấy Thái tử phi đến, a hoàn kia vội vàng quỳ xuống thỉnh an.
Bùi Chức bảo a hoàn lui xuống, tự bưng bát cháo muốn đút cho nàng ấy ăn, làm cho Ôn Như Thủy sợ đến mức vội vàng nhận lấy tự mình ăn, nàng ấy ậm ờ nói: “Thái tử phi, không cần muội đút, ta tự ăn được.”
Chẳng qua là nàng ấy đã quen được mấy người Cẩm Hà hầu hạ, hiện giờ trong người không khoẻ nên mới làm màu để a hoàn đút cháo cho ăn.
Bùi Chức cũng không cố chấp, nàng hỏi: “Đầu tỷ còn đau không?”
Trước đó nàng và Bùi Quyên đấu tinh thần lực, Ôn Như Thủy đứng quá gần Bùi Quyên nên đã bị ảnh hưởng bởi hai luồng tinh thần lực, đầu nàng ấy chắc chắn đã bị tổn thương.
Công kích bằng tinh thần lực nhắm thẳng vào não bộ của con người, thậm chí có thể khiến đại não của con người bị khuấy thành hồ nhão, khiến người ta c.h.ế.t ngay lập tức.
Đây cũng chính là điểm đáng sợ của những người sở hữu tinh thần lực.
Ôn Như Thủy hàm hồ nói: “Đã hết đau rồi, lúc nãy ta đã đổi thuốc từ hệ thống để uống, khỏi rất nhanh.”
Vết thương do công kích tinh thần lực gây ra, tất nhiên hệ thống sẽ có thuốc chuyên dụng, hơn nữa giá cũng không đắt, mấy chục điểm tích lũy là có thể mua được. Vậy nên Ôn Như Thủy không hề do dự mà mua cho mình một viên.
Bởi vì nàng ấy là ký chủ, nên hệ thống có thể bán thuốc cho nàng ấy.
Sau khi Bùi Chức hiểu ra điều này thì không nói thêm gì, nàng lại hỏi nàng ấy về những việc đã trải qua trong hai ngày bị bắt cóc.
“Cũng chẳng có gì.” Nụ cười trên gương mặt Ôn Như Thủy trở nên rạng rỡ hơn hẳn: “Ban đầu Bùi Quyên không để ý đến ta, cũng không nói chuyện với ta, mãi đến hôm nay khi muội đến thì nàng ta mới chịu nói nhiều hơn một chút...”
Bùi Chức mỉm cười nói: “Tỷ không sao là tốt rồi, ta còn lo mình không kịp đến cứu tỷ, để tỷ gặp chuyện.”
Ôn Như Thủy xua tay, thản nhiên nói: “Chuyện này vốn là chúng ta đã lên kế hoạch từ trước, nếu thật sự xảy ra chuyện thì ta sẽ đổi đạo cụ từ chỗ hệ thống để tự cứu lấy mình, Thái tử phi đừng lo lắng.”
Nếu như Bùi Chức không đến, tính mạng gặp nguy hiểm, nàng ấy chắc chắn sẽ đổi đạo cụ từ hệ thống để tự cứu bản thân.
Có điều lần này Bùi Chức đến rất nhanh, cộng thêm khi đó còn có thị vệ của Đông cung, nàng ấy không tiện lấy ra đạo cụ tự cứu trước mặt nhiều người như vậy, nàng ấy bèn quyết định tiết kiệm chút điểm tích lũy, chờ Thái tử phi ra tay.
Mặc dù quá trình có chịu khổ cực một chút nhưng không tốn điểm tích lũy, lại còn bắt được Bùi Quyên, Ôn Như Thủy thấy vẫn rất xứng đáng.
Điểm tích lũy của nàng ấy ít như vậy, còn rất nhiều hạt giống cây trồng chưa đổi được, sao nàng ấy có thể tùy tiện lãng phí được?
Phải nói rằng, kể từ sau khi Ôn Như Thủy giao nộp hệ thống, nàng ấy cũng bắt đầu tính toán chi li với điểm tích lũy của hệ thống, không thể chịu nổi việc lãng phí dù chỉ một chút.
Giờ đây đã được cứu ra an toàn, tâm trạng của Ôn Như Thủy cũng thoải mái hơn, nàng ấy tò mò hỏi: “Thái tử phi, rốt cuộc Bùi Quyên là sao vậy? Tại sao nàng ta cũng có tinh thần lực?”
Bùi Chức mỉm cười: “Ta đã hiểu được đại khái về lai lịch của nàng ta rồi.”
“Là gì vậy?” Ôn Như Thủy kinh ngạc hỏi, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là Thái tử phi ra tay, mọi việc đều trở nên cực kỳ thuận lợi.
Trước đấy khi Thái tử đột nhiên gặp chuyện, Bùi Chức đã từng thảo luận nguyên nhân với Ôn Như Thủy và hệ thống.
Bởi vì hệ thống khẳng định rằng ngoài Ôn Như Thủy và nó ra thì ở thế giới này không thể có người xuyên sách và hệ thống thứ hai, vậy nên Bùi Chức đã đặt mục tiêu vào người sở hữu tinh thần lực.
Thế giới này chắc chắn không chỉ có nàng và Tần Chí là người sở hữu tinh thần lực, còn có một người khác cũng hiểu cách sử dụng tinh thần lực.
Đối phương ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ ra tay tấn công Tần Chí, chứng tỏ đối phương cũng biết Tần Chí có tinh thần lực, hơn nữa tinh thần lực của hắn vô cùng bất ổn, chỉ cần bị công kích một chút là biển tinh thần sẽ lập tức sụp đổ.
Tuy Bùi Chức nhất thời chưa thể biết được người đó là ai nhưng thông qua hành động của người đó thì nàng có thể biết đối phương hoặc là có thù với nàng, hoặc là có thù với Tần Chí.
Khi Tần Chí đang dưỡng thương, nàng đã cẩn thận phân tích lại tất cả kẻ địch và thế lực chính trị đối đầu với bọn họ một lượt, cuối cùng đặt mục tiêu vào trên người Bùi Quyên đã sống lại.
Là một người sống lại, Bùi Quyên thực sự quá ngu ngốc, nhìn thế nào cũng không giống người làm việc tốt được ông trời yêu thương cho sống lại.
Nàng ta càng giống một kẻ cơ hội hơn, vì một lý do nào đó mà may mắn sống lại.
Vậy lý do đó là gì?
Bùi Chức cũng âm thầm điều tra nhưng vì manh mối quá ít nên không thể làm từng bước một, chỉ có thể chờ Bùi Quyên tự bại lộ.
Nàng biết trước kia Bùi Quyên từng ngấp nghé ngôi vị Thái tử phi, chắc chắn sẽ sinh lòng ghen ghét hoặc oán hận với Thái tử phi là nàng, cộng thêm chuyện lễ Thất Tịch năm ngoái, sợ là Bùi Quyên đã sớm hận nàng đến thấu xương.
Nếu trên người Bùi Quyên không có điều gì khác thường, nàng ta tuyệt đối không có gan ra tay.
Một khi nàng ta ra tay, chắc chắn sẽ bại lộ.
Bùi Chức mạnh dạn đặt giả thiết, nếu người dùng tinh thần lực tấn công Tần Chí chính là Bùi Quyên, vậy thì Bùi Quyên chắc chắn sẽ còn ra tay thêm lần nữa.
Nhưng vì Hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, nàng lại hiếm khi ra khỏi cung, người bảo vệ bên cạnh Thái tử lại rất nhiều, Bùi Quyên không thể lần nào cũng ra tay thuận lợi. Nếu nàng ta muốn ra tay, vậy thì chỉ có thể nhắm vào những người thân cận bên cạnh bọn họ.
Đúng lúc dạo gần đây Ôn Như Thủy đang rất được chú ý, ai ai cũng biết nàng ấy và Thái tử phi là cùng một phe, là trợ thủ đắc lực của Thái tử phi. Thái tử phi coi trọng nàng ấy, nàng ấy giúp Thái tử phi làm việc, quan hệ giữa hai người vô cùng thân thiết.
Nếu như có thể giải quyết được Ôn Như Thủy, cũng chẳng khác nào chặt đứt một cánh tay của Thái tử phi.
Vì vậy Ôn Như Thủy là mục tiêu dễ ra tay nhất, đối phương có thể sẽ dùng Ôn Như Thủy để dụ nàng xuất cung.
Không thể không nói, đối phương có thể cũng hiểu rất rõ về tính cách của nàng, biết nàng chắc chắn sẽ ra tay.
Bùi Chức đã bàn bạc chuyện này với Ôn Như Thủy, đồng thời cũng nhắc Ôn Như Thủy cảnh giác hơn, vì nàng ấy sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.
Tuy Ôn Như Thủy có chút sợ hãi, thế nhưng nàng ấy có bàn tay vàng là hệ thống, thêm nữa là niềm tin tưởng mù quáng vào Bùi Chức, cho nên đã quyết định tương kế tựu kế, xem xem ai sẽ ra tay với nàng ấy.
Từ việc Ôn Như Thủy mất tích cho đến Bùi Chức xuất cung bôn ba vì nàng ấy, tất cả đều là kế hoạch của hai người.
Thôn trang ở núi Tiểu Dương cũng đã bị người ta âm thầm giám sát từ lâu, chỉ chờ Bùi Chức đích thân đến để vạch trần chuyện Bùi Quyên không có mặt ở thôn trang.
Đó cũng là lý do vì sao Tần Huyền lại xuất hiện ở khu vực núi Tiểu Dương. Thực ra ngay trong đêm Ôn Như Thủy mất tích, Tần Huyền đã đánh lừa mọi người để đến núi Tiểu Dương, âm thầm điều tra.
Bùi Chức chưa vội trả lời ngay, chỉ nói: “Ta phải đi hỏi nàng ta trước, xác nhận với nàng ta một chút.”
Ôn Như Thủy nhanh chóng nói: “Thái tử phi, ta cũng đi.”
Thấy nàng ấy nói chuyện không rõ ràng, Bùi Chức không khỏi nhìn về phía nàng ấy: “Tỷ có ổn không?”
Ôn Như Thủy khẽ ôm lấy gương mặt sưng vù như bánh bao lên men của mình, tức giận nói: “Nàng ta tát ta mấy cái, ta phải đánh trả lại!”
Đừng tưởng nàng ấy không đánh nữ nhân, Bùi Quyên đã đánh nàng ấy ra nông nỗi này, sao nàng ấy có thể không động thủ?
Bùi Chức không khỏi buồn cười nhưng không ngăn cản nàng ấy báo thù cho bản thân.
Thế là hai người cùng nhau đi đến nơi giam giữ Bùi Quyên trong thôn trang.
...
Bùi Quyên bị nhốt ở Phật đường trong thôn trang.
Phật đường này là do Bùi lão phu nhân sai người xây từ trước, bên trong ngoài một bức tượng Phật ra thì hoàn toàn trống không, cửa khóa chặt, một tia sáng cũng không lọt vào được.
Bùi Quyên sợ hãi co rúm trong góc phòng, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, run rẩy sợ sệt.
Nàng ta gào lên trong đầu: [Tại sao lại thành ra thế này? Đây chính là món quà mà ngươi bảo là sẽ để lại cho Bùi Chức đấy à?]
Bùi Quyên vô cùng ấm ức, rõ ràng có thể rời khỏi Kinh thành một cách thuận lợi êm xuôi, con yêu quái kia lại cứ khăng khăng muốn báo thù Bùi Chức, sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát làm liên lụy nàng ta bị nhốt ở đây, còn không biết sẽ phải đối mặt với hậu quả gì.
Điều khiến nàng ta tức giận hơn cả là, bản thân nàng ta đã rơi vào kết cục này rồi, thế mà con yêu quái kia vẫn chẳng lo lắng chút nào.
[Ngươi ồn ào quá, để ta nghỉ một lúc có được không?]
Bùi Quyên cực kỳ tức giận: [Ngươi hại ta ra nông nỗi này mà còn muốn nghỉ ngơi? Lần này Bùi Chức chắc chắn sẽ không tha cho ta, nếu ta c.h.ế.t, ta làm ma cũng không tha cho ngươi!]
[Chuyện này dễ thôi.] Giọng nói kia đáp: [Nếu ngươi sợ Bùi Chức thì ngươi có thể giao cơ thể này cho ta, để ta đối phó với nàng ta.]
Bùi Quyên nói ngay lập tức: [Không được, đây là cơ thể của ta.]
[Nhưng chẳng phải ngươi sợ Bùi Chức sao? Giờ mọi chuyện đã tới nước này rồi, Bùi Chức chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Dù sao thì ngươi cũng c.h.ế.t, chi bằng giao cơ thể cho ta để ta liều một phen, biết đâu chúng ta còn có thể trốn ra ngoài...]
Bùi Quyên đã không thể nghe tiếp được nữa, tâm trí nàng ta rối loạn.
Thì ra mục đích cuối cùng của con yêu quái này vẫn là muốn có được cơ thể của nàng ta sao?
[Ngươi đừng nói thế! Ta cần cơ thể của ngươi để hành động nhưng nếu không có ta, ngươi có thể sống lại không? Ngươi có thể đến thôn trang này để dưỡng bệnh không? Ngươi nghĩ lại mấy chuyện ngu ngốc mà ngươi đã làm xem, phủ Uy Viễn Hầu chắc chắn sẽ nhốt ngươi đến c.h.ế.t cũng sẽ không thả người ra...]
Sắc mặt Bùi Quyên tái mét, nàng ta vùi mặt vào hai đầu gối, không nhịn được mà nức nở.
Nàng ta nhớ lại những việc mình đã làm sau khi sống lại, không thể không thừa nhận bản thân nàng ta thực sự rất ngu xuẩn. Rõ ràng có cơ hội sống lại quý giá như vậy, nàng ta biết trước chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, có thể mưu tính cho mình một tương lai tốt đẹp hơn, cớ sao lại thành ra thế này?