Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 179

Đương nhiên Bùi Quyên không muốn nhường lại thân xác này cho “Ôn Như Thuỷ” ở kiếp trước.

Nếu là “yêu quái” nào khác, có lẽ vì muốn trốn chạy khỏi tình cảnh hiện tại, nàng ta đã chẳng màng nhường lại thân xác này để không phải đối diện với thực tại tuyệt vọng.

Nhưng giờ nàng ta đã biết “yêu quái” trong người mình chính là Ôn Như Thuỷ của kiếp trước và cũng chính vì mưu kế của Ôn Như Thủy mà mình mới rơi vào kết cục này, cho nên nàng ta lại càng không đời nào chịu nhường.

“Ta thà c.h.ế.t chứ nhất quyết không đưa thân xác này cho nàng ta!” Bùi Quyên vừa tức giận vừa kiên quyết nói.

Nàng ta hận c.h.ế.t con yêu quái hại mình thành như vậy, sao có thể tặng thân xác cho Ôn Như Thủy, khiến bản thân biến mất chứ?

Thậm chí nàng ta còn hỏi Bùi Chức liệu có cách nào lôi con yêu quái này ra ngoài không?

“Không được.” Bùi Chức tỏ vẻ tiếc nuối: “Trừ phi tỷ c.h.ế.t, nếu không nàng ta không thể tách khỏi tỷ. Đây cũng là nguyên nhân tỷ có thể sống lại.”

Thực ra việc Ôn Nhược Tinh chọn Bùi Quyên rất dễ hiểu. Bùi Quyên và Bùi Chức là tỷ muội, chỉ cần trở thành Bùi Quyên thì nàng ta sẽ có mối quan hệ huyết thống không thể cắt đứt với Bùi Chức, đến lúc đó sẽ tiện bề ra tay báo thù kiếp trước.

Chỉ tiếc là kiếp này nàng ta tỉnh lại hơi muộn, không kịp bày mưu tính kế trước khi Bùi Quyên làm chuyện ngu xuẩn.

Đối mặt với sự từ chối kiên quyết của Bùi Quyên, Ôn Nhược Tinh đã trả lời như thế nào thì Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều không biết, bởi vì chỉ có Bùi Quyên mới có thể nghe thấy lời của nàng ta. Lúc này tâm trạng Bùi Quyên đang kích động, đây không phải là thời điểm tốt để nói chuyện với nàng ta.

Vậy nên cả hai rời khỏi Phật đường.

Còn Bùi Quyên vẫn bị trói, tiếp tục bị giam ở đó. Hai người mặc kệ tiếng kêu gào tuyệt vọng của nàng ta ở phía sau.

Hai người bước ra khỏi Phật đường, nhìn thấy sắc trời bên ngoài, đêm dường như đã sâu hơn.

Vầng trăng tròn vành vạnh, to lớn đã lên đến giữa trời, ánh trăng trong vắt sáng ngời, dù không thắp lồng đèn cũng có thể nhìn rõ hoa cỏ cây cối xung quanh.

“Hình như mấy hôm nữa là Trung thu rồi thì phải.” Ôn Như Thuỷ chợt nói.

Bùi Chức mỉm cười gật đầu: “Xem ra chúng ta sẽ có một cái Tết Trung thu thật vui vẻ.”

Ôn Như Thuỷ cũng cười theo nhưng rồi lại đâm ra lo lắng, nàng ấy hỏi nhỏ: “Thái tử phi, ta thấy Bùi Quyên không phải người có ý chí kiên định. Đợi một thời gian nữa, khi nàng ta nhận ra kiếp này mình phải bị giam cầm cả đời, còn không bằng kiếp trước, e rằng nàng ta sẽ nản lòng thoái chí mà chủ động giao thân xác cho Ôn Nhược Tinh mất thôi.”

Tính cách của Bùi Quyên quá dễ đoán, Ôn Như Thuỷ chẳng đặt mấy hy vọng vào nàng ta.

Bây giờ tâm trạng nàng ta còn đang phẫn uất nên mới có thể kiên quyết từ chối sự dụ dỗ của Ôn Nhược Tinh nhưng lâu dần thì chưa chắc.

“Không sao đâu.” Bùi Chức thản nhiên đáp: “Trước đó ta đã đặt một ám thị tinh thần lên người Bùi Quyên. Chỉ cần vẫn chưa giải được ám thị này, nàng ta sẽ không đời nào chủ động nhường lại thân xác.”

Thế nên chỉ cần nàng không chủ động gỡ bỏ ám thị thì mặc cho Ôn Nhược Tinh có khua môi múa mép thế nào cũng không thể khiến Bùi Quyên cam tâm tình nguyện giao nộp thân xác được. Như vậy Bùi Chức cũng chẳng cần phải đích thân canh chừng Bùi Quyên.

Ôn Nhược Tinh vẫn coi thường Bùi Chức. Một người đã vùng vẫy sinh tồn suốt mười năm trong thời tận thế thì có vô số thủ đoạn, đâu phải kẻ sinh ra trong thời bình có thể so bì.

Đáng tiếc Ôn Nhược Tinh không hề biết lai lịch của Bùi Chức.

Có lẽ nàng ta cho rằng Bùi Chức cũng giống mình, đều đến từ một tương lai xa xôi hơn, có thể họ là người cùng thời đại nên mới biết sử dụng tinh thần lực.

Đó là một thế giới tương lai nơi khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc, thậm chí có thể là thời đại giữa các vì sao. Cũng có khả năng đó là thế giới ở kiếp trước của Bùi Chức, sau khi cuối cùng cũng vượt qua được thời tận thời, loài người đã chính thức bước sang một kỷ nguyên mới.

Dù là thế giới của Ôn Nhược Tinh hay của hệ thống, cho dù có những nguy hiểm đến từ bên ngoài vũ trụ, e rằng cũng không thể sánh bằng thời tận thế ở kiếp trước của Bùi Chức. Đó là khoảng thời gian tăm tối nhất trước bình minh, là thời đại đen tối nhất trong lịch sử loài người trước khi bước vào kỷ nguyên mới.

Vì vậy Ôn Nhược Tinh vẫn đi sai một nước cờ, quá xem thường Bùi Chức.

Ôn Như Thủy vô cùng vui mừng, giơ ngón tay cái với nàng rồi thầm nghĩ: Quả nhiên Thái tử phi là "lão làng” thời tận thế, tâm kế đi một bước nhìn ba bước này thật sự quá đáng tin cậy. Chuyện may mắn nhất đời này của nàng ấy chính là đã chọn ôm chặt chiếc đùi vàng của Thái tử phi.

Khi biết không cần phải lo lắng gì nữa, tâm trạng Ôn Như Thuỷ trở nên vui vẻ, cảm thấy vết thương trên mặt dường như cũng không còn khó chịu như trước.

Hai người chia tay ở thùy hoa môn.

“Thái tử phi, ta về nghỉ đây, muội cũng nghỉ sớm đi nhé.” Ôn Như Thuỷ cười rạng rỡ vẫy tay với Bùi Chức.

Bùi Chức cười đáp lại, cũng vẫy tay với nàng ấy rồi quay người rời đi.

Ôn Như Thủy đi được vài bước, không nhịn được quay đầu nhìn lại, nhìn bóng dáng Bùi Chức mảnh mai yểu điệu khuất dạng ở cuối ánh trăng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

[Hệ thống, kiếp này ta có thể sống yên ổn đến già không?]

[Đương nhiên có thể.] Hệ thống khẳng định: [Ký chủ đã về chung một đội với nữ chính, được khí vận của nàng ta che chở, đã thoát khỏi số phận làm bia đỡ đạn. Nếu còn có kẻ muốn hy sinh ngươi, nữ chính sẽ là người đầu tiên bảo vệ ngươi, giống như lần này vậy.]

Ôn Như Thuỷ mỉm cười mãn nguyện, rồi lại thở dài: [Đột nhiên ta nghĩ nếu kiếp trước không phải là Ôn Nhược Tinh xuyên vào ta thì số phận của ta sẽ giống như trong cốt truyện, trở thành bia đỡ đạn trong cuộc tranh giành của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử, đúng không?]

Hệ thống thẳng thắn khẳng định suy đoán của nàng ấy: [Đúng vậy.]

Nụ cười trên mặt Ôn Như Thuỷ chợt tắt.

Vậy nên cho dù không có Ôn Nhược Tinh xuyên vào người mình, số mệnh của nàng ấy cũng chẳng tốt đẹp gì, cuối cùng lại vì duyên số đưa đẩy mà sống thêm được một kiếp…

Chẳng lẽ nàng ấy còn phải cảm ơn Ôn Nhược Tinh ư?

Tâm trạng Ôn Như Thuỷ lập tức như vừa ăn phải ruồi, nàng ấy kiên quyết nói: [Nếu không có Ôn Nhược Tinh xuyên vào ta, biết đâu kiếp trước ta có thể cầu cứu Thái tử phi thì sao? Nên chắc chắn ta sẽ không trở thành bia đỡ đạn đâu!]

Bùi Chức trở về viện tử nghỉ ngơi.

Lúc đi qua sân trong, nàng nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, có một người đang ngồi ở đó, bóng dáng hắn in hằn trên song cửa.

Bùi Chức bước nhanh hơn, xuyên qua đình viện, tiến vào sương phòng.

Phương Phỉ và Phương Thảo đang đứng chờ bên ngoài thấy nàng trở về, vội vàng tiến lên ân cần hỏi han. Hai nha hoàn đều rất quan tâm chuyện Thái tử phi đi thẩm vấn Bùi Quyên, lo lắng nàng sẽ bị Bùi Quyên làm cho đau lòng.

Dù sao cũng là tỷ muội cùng tộc, Bùi Quyên làm ra chuyện như vậy, Thái tử phi hẳn phải đau lòng lắm.

“A Thức, nàng về rồi.”

Tần Chí bước ra từ gian trong rồi lặng lẽ nhìn nàng. Hắn đứng trong ánh đèn, mặt mũi khôi ngô tuấn tú, không giống người thật.

Sát khí trong mắt hắn cũng tan đi tự lúc nào trong đêm khuya khi chờ nàng trở về, chỉ còn lại dáng vẻ dịu dàng nhất để chào đón nàng.

Hai nha hoàn ngoảnh lại nhìn, suýt nữa thì không dời mắt đi được.

Bùi Chức bước tới, mỉm cười hỏi: “Điện hạ vẫn chưa nghỉ ngơi à?”

Tần Chí thản nhiên đáp: “Nàng không về, sao cô nghỉ ngơi được?”

Hắn không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn hai nha hoàn hầu hạ nàng rửa mặt, rồi kéo nàng về phòng nghỉ ngơi.

Tuy đây chỉ là nơi ở được chuẩn bị tạm thời nhưng mọi thứ đều đầy đủ. Chỉ có điều Thái tử gia vô cùng kén chọn, nhìn chỗ này không vừa mắt, chỗ kia cũng không hài lòng, cảm thấy đã khiến Thái tử phi của mình chịu ấm ức.

Bùi Chức nói: “Không sao đâu, chỉ nghỉ một đêm thôi, ngày mai chúng ta về rồi.”

Tần Chí nắm tay nàng, nhìn gương mặt nàng, giọng điệu có mấy phần cẩn trọng: “A Thức, chuyện Bùi Nhị làm... không đáng để nàng phải đau lòng.”

Bùi Chức hơi sững người, nhìn ánh mắt quan tâm của hắn, nàng hiểu ra nỗi lo của hắn, trong mắt ánh lên ý cười.

“Điện hạ yên tâm, ta không đau lòng đâu.” Nàng cười nói, dáng vẻ rất thoải mái.

Tần Chí quan sát nàng kỹ lưỡng, thấy nàng quả thực không đau lòng, trái tim đang căng thẳng của hắn mới hơi thả lỏng, rồi hắn cau mày hỏi: “Tại sao Bùi Nhị lại làm chuyện như vậy? Nàng ta chỉ là một nữ tử yếu đuối được nuôi trong khuê phòng, không thể nào bắt cóc được Phúc Ninh Quận chúa, có phải có kẻ nào giúp đỡ không?”

Bùi Chức không trả lời mà chỉ nhìn hắn.

“Nàng nhìn cô làm gì?” Hắn khó hiểu hỏi.

Bùi Chức không nhịn được mà bật cười, nàng nhào vào lòng hắn, hai tay ôm lấy eo hắn rồi vui vẻ nói: “Vì ta vui đó.”

Với khả năng kiểm soát thế lực Đông cung của Thái tử gia, nếu hắn muốn biết, bất cứ lúc nào cũng có thể phái ám vệ đi nghe lén, biết rõ ngọn ngành sự việc. Nhưng hắn không làm vậy, ít nhất trong phạm vi bao phủ tinh thần lực của Bùi Chức, nàng không hề phát hiện sự tồn tại của ám vệ.

Hắn không hề đề phòng nàng, thậm chí bằng lòng nghe nàng giải thích, chỉ cần là lời nàng nói thì hắn sẽ tin.

Nếu nàng không nói, hắn cũng không dò xét, kiên nhẫn chờ đến ngày nàng chủ động kể.

Dù là trước hay sau khi mất trí nhớ, hắn vẫn không hề thay đổi.

Bùi Chức choàng tay qua cổ hắn rồi hôn lên.

Thái tử gia bị sự chủ động của nàng làm cho vừa mừng vừa lo, lại vừa có chút kích động. Tuy hắn có ký ức về nàng nhưng một số việc trong ký ức vẫn còn mơ hồ. Bây giờ đối với hắn, mọi thứ về Thái tử phi đều khá mới mẻ.

Hắn như một thiếu niên mới nếm trải mùi vị tình yêu, hoàn toàn không có sức chống cự trước cô nương mình yêu, chỉ một hành động của nàng cũng đủ khiến hắn đầu hàng.

Đêm càng khuya, không khí trong màn trướng càng thêm nồng nàn.

Bùi Chức tựa vào lòng hắn nghỉ một lát, rồi rướn người hôn lên gò má ướt đẫm mồ hôi của hắn, nụ hôn ấy dần dần đi xuống…

Ngay khi hắn sắp mất kiểm soát, nàng cười tủm tỉm nói: “Điện hạ, đây là phần thưởng.”

Tần Chí ngơ ngác, thưởng cái gì?

Thái tử phi chỉ cười không đáp, thầm nghĩ đây là phần thưởng vì kiếp trước hắn không hề bị lung lay trước sự quyến rũ cố ý của Ôn Nhược Tinh. Thế nên cũng không thể trách Bùi Quyên sau khi sống lại muốn thay thế nàng, trở thành Thái tử phi.

Ôn Nhược Tinh có tinh thần lực, tính cách lại tùy hứng phóng khoáng, khác hẳn với quý nữ thời nay, lại càng biết bày ra nhiều trò mới lạ, rất dễ thu hút ánh mắt của nam nhân.

Theo lời Bùi Quyên, nếu không phải Ôn Nhược Tinh tham lam ra tay với Thái tử, e rằng chính nàng cũng chẳng thèm để ý đến nàng ta, mặc kệ nàng ta muốn thu phục bao nhiêu nam nhân cũng được, một vợ nhiều chồng cũng chẳng sao.

Mọi người đều bình an vô sự.

Nhưng nghĩ đến hệ thống phi pháp mà Ôn Nhược Tinh mang theo, có lẽ hệ thống này cũng đã ban hành nhiệm vụ gì đó, mà chinh phục Thái tử là một trong số đó, khiến nàng ta không thể không làm.

Cho nên cuối cùng hai người vẫn đứng ở hai đầu chiến tuyến.

Bùi Chức gạt hết những chuyện này ra sau đầu, trả lời câu hỏi lúc nãy của Tần Chí: “Bùi Quyên làm vậy là vì nàng ta hận ta.”

“Vì sao nàng ta hận nàng?” Thái tử vô cùng thắc mắc, không hiểu Bùi Quyên đang nghĩ gì.

Theo suy nghĩ của người thời nay, trong gia tộc có người làm Thái tử phi, địa vị của nàng ta chỉ có thể lên như diều gặp gió, sau này có nhiều lựa chọn hơn cho hôn sự của mình, đáng lẽ phải vui mừng mới đúng.

Bùi Chức ôm chăn ngồi dậy, ánh mắt long lanh, liếc xéo hắn một cái: “Bởi vì nàng ta muốn trở thành Thái tử phi chứ sao.”

Thái tử: “Loạn hết cả lên! Ai cho nàng ta cái gan đó?”

“Chẳng cần ai cho cả, con người chắc chắn sẽ có những ý nghĩ xằng bậy như thế, chuyện này không ngăn cản được.” Bùi Chức bình thản nói. Sắc mặt Thái tử gia có chút khó coi, hắn không có hứng thú với tình cảm của người khác, càng không muốn biết có bao nhiêu nữ nhân muốn gả cho hắn. Ngay cả trước khi mất trí nhớ, tất cả năng lượng của hắn đều dành để chống lại những cơn đau đầu liên miên, đối với những chuyện như vậy vốn không có ý nghĩa gì.

“Vậy làm thế nào nàng ta bắt cóc được Phúc Ninh Quận chúa?” Tần Chí chuyển chủ đề: “Ai đã giúp nàng ta?”

Bùi Chức “ừm” một tiếng: “Có lẽ là đại bá của ta đó, điện hạ có thể cho ám vệ đi điều tra thử.”

Tần Chí đáp: “Vậy thì cứ điều tra đi.”

Bùi Nhị đã dám làm ra chuyện này thì đừng mong được yên thân. Hắn không tốt bụng đến mức để một kẻ có ác ý với Thái tử phi và đã ra tay hành động được tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Có thể sao?

Ngày hôm sau, Bùi Chức và mọi người dùng xong bữa sáng rồi chuẩn bị về Kinh thành.

Đồng thời cũng dẫn theo Bùi Quyên.

Bị giam một đêm, tinh thần Bùi Quyên vô cùng uể oải, ý chí suy sụp, cả người như kẻ mất hồn, lúc bị lôi ra khỏi Phật đường cũng không có phản ứng gì.

Mãi đến khi Bùi Chức và Tần Chí cùng nhau đi tới. Con ngươi của nàng ta cuối cùng cũng cử động, đôi mắt nhìn thẳng vào Tần Chí đang cẩn thận đỡ Bùi Chức lên xe ngựa, sau đó hắn cũng bước lên, rèm xe được hạ xuống.

Tiếp đó nàng ta lại bị đẩy một cách thô bạo lên một chiếc xe ngựa ọp ẹp khác. Trong xe không có bất kỳ đồ trang trí nào, thậm chí không được lót một tấm thảm chống xóc, vô cùng cứng ngắc. Nàng ta ngã sõng soài trên đó, toàn thân đau ê ẩm. Nước mắt lại không kìm được mà ứa ra.

Nàng ta nhắm mắt lại, nức nở thành tiếng, không nhịn được lại tự hỏi, tại sao mình lại rơi vào kết cục này?

Về đến Kinh thành, Bùi Chức sai thị vệ đưa Phúc Ninh Quận chúa về Ôn phủ.

Kể từ khi được sắc phong làm Quận chúa, Ôn Như Thủy đã mua một căn nhà bên ngoài, đón Tiểu Tề thị về ở, mục đích là để tách Tiểu Tề thị ra khỏi người của phủ Trấn Bắc Hầu, tránh việc tiếp tục ở phủ Trấn Bắc Hầu sẽ k*ch th*ch bệnh tình của bà ta.

Ôn Như Thuỷ về đến Ôn phủ, vừa xuống xe, Cẩm Hà và Cẩm Lam đã chạy ra đón. Khi nhìn thấy gương mặt sưng vù như cái bánh bao hấp của nàng ấy, hai người suýt nữa thì bật khóc.

“Quận chúa, người đã phải chịu khổ rồi.” Hai cung nữ vừa khóc vừa nói, cẩn thận dìu nàng ấy vào phòng, chỉ muốn ngay lập tức kiểm tra xem trên người nàng ấy còn vết thương nào khác không.

Ôn Như Thuỷ cười nói: “Thật ra cũng ổn mà, chỉ là trông hơi nghiêm trọng thôi.”

Cẩm Hà nức nở: “Người nói còn chẳng ra hơi thì ổn ở chỗ nào ạ?”

Ôn Như Thuỷ không nói nên lời, cũng không tiện tranh cãi với hai cung nữ đang lo lắng thái quá, đành quay sang cảm ơn Tần Huyền đã hộ tống mình về.

Tần Huyền đáp lễ nói: “Quận chúa không cần khách sáo, sau này nếu Quận chúa có gặp rắc rối gì, có thể báo cho tại hạ, tại hạ sẽ đến ngay lập tức.”

Những lời này của hắn ta khiến tim Ôn Như Thuỷ lỡ một nhịp, nàng ấy bất giác ngẩng đầu lên đánh giá Tần Huyền.

Thân cao tám thước, gương mặt tuấn tú, dáng người vạm vỡ, có thể thấy ngày thường hắn ta có kiên trì rèn luyện, chắc chắn có tám múi bụng. Tuy không phải binh lính xuất thân từ quân ngũ nhưng trên người hắn ta lại toát ra một khí chất sắt đá ngang tàng, càng làm tăng thêm vẻ nam tính…

Mặt Ôn Như Thuỷ đỏ bừng, may mà bây giờ mặt nàng ấy đang sưng như cái bánh bao hấp, nên dù có đỏ mặt cũng chẳng ai nhìn ra.

Nàng ấy vội nói: “Được, được, sau này đành phiền Tần thị vệ vậy.”

Bùi Chức và Tần Chí vừa về đến Hoàng cung, người của Thái hậu và Hoàng đế đã lần lượt kéo đến Đông cung.

Tất cả đều đến để hỏi xem Thái tử phi đã xảy ra chuyện gì.

Hôm qua mới sáng sớm Thái tử phi đã ra khỏi cung, thậm chí tối đến cũng không về. Đương nhiên chuyện này đã kinh động đến hai nhân vật lớn trong cung, họ cứ ngỡ đã xảy ra chuyện gì nên không khỏi lo lắng.

Tần Chí đuổi bọn họ đi, rồi nói với Bùi Chức: “A Thức, nàng đi nghỉ đi, cô đi gặp phụ hoàng và hoàng tổ mẫu.”

Biết hắn muốn một mình ứng phó với Thái hậu và Hoàng đế, Bùi Chức rất cảm kích tấm lòng này, bèn hỏi lấy lệ một câu: “Thật sự không cần ta đi cùng sao?”

“Không cần.” Thái tử ra rất đàn ông nói: “Cô là phu quân của nàng, chuyện này cứ để cô gánh vác là được.”

Bùi Chức thấy hắn ngoan ngoãn như vậy, không nhịn được lại thưởng cho hắn một nụ hôn.

Khóe miệng Thái tử hơi nhếch lên nhưng thoáng chốc đã đè xuống, hắn quay về phòng thay một bộ y phục khác rồi vội vã đi về phía Cần Chính điện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn