Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 168

Thấy ánh mắt xa lạ của Thái tử khi nhìn mình, sắc mặt Chiêu Nguyên Đế khựng lại, trong lòng ông ấy dâng lên một dự cảm không lành.

Ông ấy trấn tĩnh lại, khẽ hỏi: “Chí Nhi, con sao vậy?”

Người trên giường không lên tiếng, ánh mắt lướt qua mặt ông ấy, rồi giãy giụa muốn ngồi dậy.

Chiêu Nguyên Đế đưa tay ra định đỡ hắn, nào ngờ hắn lại lùi về sau, tránh khỏi tay ông ấy, rõ ràng là đang đề phòng. Chiêu Nguyên Đế không để tâm, với kinh nghiệm dày dặn, ông ấy đè lên cánh tay đang căng cứng của hắn, cứng rắn đỡ nhi tử dậy.

Tần Chí ngồi dậy, lại liếc ông ấy một cái, cố kìm nén ý nghĩ thôi thúc muốn dùng vũ lực bẻ gãy bàn tay kia của đối phương, miệng không nói một lời.

Những người hầu hạ trong điện thấy Thái tử tỉnh lại thì mừng đến rơi nước mắt, người bưng nước thì bưng nước, người gọi Thái y thì gọi Thái y, khung cảnh rất bận rộn.

Thái y lệnh canh giữ ở thiên điện, vừa nhận được tin lập tức vội vàng chạy tới. Ông ấy thấy Thái tử đã tỉnh, cũng vô cùng vui mừng. Chỉ là khi ông ấy định bắt mạch cho Thái tử thì thấy hắn né đi. Ông ấy ngẩng đầu nhìn thì thấy đôi mắt phủ đầy ý muốn giết người của Thái tử đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình, trong đáy mắt còn hiện rõ vẻ đề phòng.

“Điện hạ...” Thái y lệnh ngẩn ra.

Chiêu Nguyên Đế phất tay: “Các ngươi lui ra cả đi, để trẫm và Thái tử nói chuyện một lát.”

Những người hầu hạ trong điện cũng nhạy cảm nhận ra có gì đó không ổn, không dám dò xét nên vội vàng lui xuống.

Thái y lệnh cũng đi theo ra ngoài. Trước khi đi, ông ấy liếc nhìn Thái tử, nhận thấy sự nhẫn nhịn và cảnh giác của hắn lúc này, trong lòng khẽ giật mình, cứ có cảm giác cảnh tượng này từng thấy ở đâu rồi.

Sau khi trong điện chỉ còn lại hai phụ tử, Chiêu Nguyên Đế thở dài: “Chí Nhi, con còn nhớ gì không?”

Tần Chí không nói gì mà chỉ dùng một ánh mắt xa lạ đánh giá ông ấy.

“Thằng bé này, đến cả phụ hoàng mà con cũng không nhớ sao?” Trong lòng Chiêu Nguyên Đế thấy hơi khó chịu nhưng vì chuyện tương tự đã xảy ra vào năm ngoái nên ông ấy cũng không quá khó chấp nhận.

Ông ấy thầm nghĩ, lần này Thái tử đột nhiên hôn mê giống hệt tình hình năm ngoái, đều là tỉnh lại rồi mất trí nhớ, không biết sau này có tái diễn lần nữa không.

Rốt cuộc Tần Chí cũng mở miệng: “Phụ hoàng?”

“Phải, trẫm là phụ hoàng của con.” Chiêu Nguyên Đế mỉm cười nói, không nhịn được lại hỏi một câu: “Con còn nhớ gì nữa?”

Tần Chí nhìn về phía cửa, hỏi ngay: “A Thức đâu?”

Chiêu Nguyên Đế: “... Con đang nói Thái tử phi sao?”

Tần Chí không đáp, trên mặt lộ vẻ trầm tư, cuối cùng cũng sắp xếp lại được ký ức duy nhất còn sót lại trong đầu, hắn gật đầu nói: “Chính là Thái tử phi, Thái tử phi của con đâu?”

Chiêu Nguyên Đế: “...”

Biểu cảm trên khuôn mặt Hoàng đế không thay đổi, ông ấy nhìn nhi tử đang muốn tìm Thái tử phi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng vì có cảm giác nhi tử lớn rồi, không giữ bên cạnh được nữa.

Lần trước thì thôi đi, vì lúc ấy hắn bị bệnh. Lần này thì sao chứ? Chẳng lẽ thật sự là do nam hồ ly hút tinh khí của Thái tử phi nhiều quá nên bây giờ trong đầu chỉ nhớ mỗi mình Thái tử phi ư?

Chiêu Nguyên Đế nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, nghĩ đến lần này hắn lại chịu khổ, cuối cùng cũng không nỡ trách cứ. Ông ấy đè nén sự không vui trong lòng, ôn tồn trò chuyện với Thái tử vài câu.

Tần Chí vừa tỉnh lại, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ, ngoài việc nhớ một người ra thì trong ký ức chỉ là một khoảng trống. Nhưng đầu óc hắn không hỏng, sau một thoáng cảnh giác theo bản năng, phát hiện xung quanh không có nguy hiểm, hắn nhanh chóng thả lỏng. Vừa thả lỏng, Thái tử lại phát hiện mình có cảm giác rất thân thiết với người ngồi bên giường, biết đây là phụ hoàng của mình, hắn nhanh chóng chấp nhận và nói: “Phụ hoàng, có thể gọi Thái tử phi đến đây không ạ?”

Chiêu Nguyên Đế nói: “Con đã hôn mê suốt hai ngày hai đêm, là Thái tử phi vẫn luôn ở bên chăm sóc con. Sáng nay con bé vừa mới chợp mắt, cứ để con bé nghỉ ngơi một lát. Đợi khi con bé tỉnh lại, ắt sẽ đến thăm con.”

Tần Chí nghe xong, tuy hắn vẫn muốn gặp Thái tử phi ngay lập tức nhưng cũng không miễn cưỡng nữa.

Trong lúc nói chuyện, Chiêu Nguyên Đế đã có thể bình tĩnh chấp nhận việc Thái tử lại mất trí nhớ. Ông ấy nói với hắn một vài chuyện, nhận thấy hắn tiếp nhận rất nhanh, không hề có chút đề phòng với mình, lúc ấy trong lòng mới cảm thấy an ủi và vui mừng.

Mất trí nhớ không sao, chỉ cần nghe lọt tai là được.

Hơn nữa, cho dù mất trí nhớ, Thái tử vẫn là người thông minh và ưu tú nhất.

Thấy tâm trạng Thái tử đã ổn định, Chiêu Nguyên Đế cho gọi những người bên ngoài vào.

Thái y lệnh bắt mạch cho Thái tử trước, vui mừng nói: “Hoàng thượng, sức khỏe của Thái tử điện hạ đã khá hơn. Lần này thời gian hôn mê ngắn hơn năm ngoái, có thể thấy tình hình của điện hạ không quá nghiêm trọng.”

Ý nghĩa đằng sau câu nói này là tạm thời không cần lo lắng tuổi thọ của Thái tử điện hạ bị tổn hại.

Con cháu nhà họ Tần hễ mắc bệnh đau đầu, trước khi căn bệnh hoàn toàn khỏi hẳn thì tuổi thọ của họ đều sẽ bị hao tổn. Mỗi lần hôn mê đến cực hạn là một lần tổn hại đến cơ thể.

Sự tổn hại này ngày càng nghiêm trọng hơn, mỗi lần hôn mê đều gây thêm một lần hao tổn sức khỏe.

Lần này Thái tử đột nhiên hôn mê, bất kể là Hoàng đế hay Thái hậu đều lo lắng hắn sẽ không sống được lâu. Nếu không, Thái hậu cũng sẽ không mạnh mẽ quyết định để Thái tử phi nhanh chóng sinh con, nhằm kéo dài mạng sống cho Thái tử.

Tâm trạng Chiêu Nguyên Đế hơi thả lỏng, ông ấy nhìn về phía Thái tử với ánh mắt đầy xa lạ, trong lòng không khỏi suy tính…

“Phụ hoàng.” Thái tử đột nhiên gọi một tiếng.

Chiêu Nguyên Đế hiền từ nhìn hắn, ôn tồn nói: “Có chuyện gì vậy Chí Nhi?”

Thái tử mím môi, đôi mắt dò xét nhìn ông ấy: “Phụ hoàng, có phải người đang nghĩ chuyện gì bất lợi cho con không?”

Thái y lệnh giật mình, trước này Thái tử luôn kính trọng Hoàng thượng, từ bao giờ lại dùng giọng điệu này nói chuyện với Hoàng thượng chứ. Đến khi ông ấy nhìn kỹ lại thì nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Hoàng thượng, điện hạ…“

Chiêu Nguyên Đế trầm ổn gật đầu: “Thái tử lại mất trí nhớ rồi, chuyện này ngươi đừng tiết lộ ra ngoài.”

Thái y lệnh vội vàng thưa vâng.

Sau khi dặn dò Thái y lệnh xong, Chiêu Nguyên Đế ôn hòa nói với Thái tử: “Sao Chí Nhi lại hỏi như vậy?”

Tần Chí nhìn ông ấy bằng đôi mắt sắc bén, thành thật nói: “Hình như con có thể…” Hắn dừng lại một chút: “Chỉ là con cảm thấy phụ hoàng đang nghĩ chuyện gì đó không tốt, có phải liên quan đến con không?”

Thực ra hắn muốn nói, hắn có thể cảm nhận được phụ hoàng dường như đang có ý đồ xấu gì đó, cảm giác này đến một cách khó hiểu.

Chiêu Nguyên Đế không hề để tâm đến lời của Thái tử, vẫn mỉm cười: “Trẫm là phụ hoàng của con, trẫm có thể làm gì con chứ? Đừng nghĩ nhiều! Còn nữa, con là Thái tử dưới một người trên vạn người, đối với người ngoài, con phải xưng là ‘cô’, đối với trẫm, con phải xưng là ‘nhi thần’…”

Chiêu Nguyên Đế không nề hà chuyện phiền phức hay mệt mỏi, kiên nhẫn dạy cho Thái tử một số kiến thức thông thường. Năm ngoái ông ấy đã dạy một lần nên lần này dạy rất thành thạo.

Thái y lệnh ở bên cạnh vờ bận rộn nhưng thực ra chỉ muốn thu mình lại.

Sau khi Thái tử điện hạ mất trí nhớ, nói năng đúng là chẳng khách sáo, lễ phép chút nào, may mà Hoàng thượng không nổi giận. Có lẽ nguyên nhân Hoàng thượng không tức giận cũng là vì ông ấy có thể hiểu được cảm nhận của Thái tử, dù sao ông ấy cũng từng trải qua nỗi đau giống như Thái tử…

Năm hai mươi tuổi, Thái y lệnh vào làm ở Thái y viện, ông ấy đã phục vụ hai đời Đế vương và sớm đã phát hiện ra mối quan hệ giữa những người con cháu của Tần thị từng mắc bệnh đau đầu trong Hoàng thất vô cùng kỳ quái, họ dường như có thể thấu hiểu cảm xúc của nhau.

**

Bùi Chức ngủ được hai canh giờ thì tỉnh lại. Khi tỉnh dậy, nàng nghe nói Thái tử đã tỉnh, sau đó Chiêu Nguyên Đế ở lại Đông cung hơn một canh giờ mới đi.

Bùi Chức ngẩn ra, thầm nghĩ chẳng lẽ Hoàng thượng vui mừng vì Thái tử tỉnh lại nên cố ý ở lại đó bầu bạn với Thái tử? Với mức độ thân thiết của cặp phụ tử này thì cũng có khả năng lắm.

Cẩm Vân hầu hạ nàng thay y phục, cười nói: “Thái tử phi, nghe nói hôm nay lúc điện hạ tỉnh lại muốn tìm người đấy ạ. Vì Hoàng thượng nói người đang nghỉ ngơi nên ngài ấy mới thôi, nói đợi người tỉnh lại thì qua chỗ ngài ấy.”

Bùi Chức gật đầu, trong lòng thấy vui vui.

Mặc dù hai ngày nay tinh thần lực thường xuyên ở ngưỡng cạn kiệt khiến đầu nàng đau như búa bổ nhưng cuối cùng cũng đã khiến nam nhân kia tỉnh lại.

Nàng vội vàng ăn chút gì đó rồi đi về phía Quảng Dương điện.

Vừa đến nơi, Bùi Chức phát hiện không khí không được ổn lắm. Trước nay, người hầu hạ ở Quảng Dương điện vốn không nhiều, ngoài lý do Thái tử không thích quá nhiều người lại gần thì điều này cũng có thể hiểu được. Từ nhỏ hắn đã phải chịu đựng nỗi khổ của bệnh đau đầu, không thể kiểm soát được tính khí của mình. Để tránh việc hắn mất kiểm soát mà ra tay với những cung nhân vô tội, Hoàng thượng cũng không cho quá nhiều người đến gần Thái tử, lâu dần đã trở thành thói quen Thái tử không thích quá nhiều người hầu hạ gần gũi.

Còn có một lý do nữa là bây giờ hắn đều ở trong tẩm điện của Thái tử phi nên người hầu hạ ở Quảng Dương điện cũng không nhiều.

Nhưng từ khi nàng gả qua đây, không khí ở Đông cung ngày một hòa thuận hơn.

Thế nhưng bây giờ, Quảng Dương điện lại tĩnh lặng vô cùng, các cung nhân câm như hến, yên tĩnh đến mức không dám thở mạnh. Dường như khung cảnh này lại quay về Đông cung của trước khi nàng gả đến, không gian im ắng đến đáng sợ.

Hà Tổng quản rầu rĩ đi từ trong điện ra, thấy Thái tử phi đang đi tới, vẻ rầu rĩ kia đã thay bằng vẻ vui mừng hớn hở.

“Thái tử phi, người đến rồi ạ, vừa hay điện hạ muốn tìm người.”

Hà Tổng quản vui tới nỗi rơm rớm nước mắt, khiến Bùi Chức và Phương Phỉ, Phương Thảo đi theo đều cảm thấy khó hiểu. Thái tử điện hạ tỉnh lại đương nhiên là bọn họ rất mừng nhưng cũng không cần phải đến mức này chứ?

Bùi Chức bước vào tẩm điện, lập tức nhìn thấy nam nhân đang dựa vào giường trầm tư.

Hắn mặc một bộ y phục trắng tinh, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Đôi mày hơi nhíu lại vì đau đầu, toát lên vẻ yếu ớt. Dáng vẻ ấy khiến người ta nhìn mà thấy xót xa.

Bùi Chức đi tới, dịu dàng nói: “Điện hạ, chàng thấy sao rồi?”

Tần Chí đột nhiên ngẩng đầu, hắn không nói gì, đôi mắt phượng hẹp dài chăm chú nhìn vào mặt nàng, rồi bất ngờ vươn tay kéo nàng vào lòng ôm thật chặt.

Các cung nhân đi theo vào: “!!!!”

Bọn họ vội vàng lui xuống, khép cửa điện lại.

Bùi Chức tựa vào lòng Thái tử, không nhịn được cong môi mỉm cười. Nàng dùng tinh thần lực dò xét biển tinh thần của hắn, phát hiện quả nhiên nó đã bình ổn trở lại. Chỉ cần biển tinh thần không còn hỗn loạn, những chuyện khác có thể từ từ giải quyết.

Song, ngay sau đó, Bùi Chức đã nhận ra có điều gì đó không ổn. Nàng từ từ ngẩng đầu, nhìn nam nhân đang ôm mình, nghi hoặc hỏi: “Điện hạ, người nói gì vậy?”

Tần Chí thản nhiên nói: “A Thức, cô không nhớ gì cả.”

Bùi Chức kinh ngạc nhìn hắn: “Điện hạ, chàng không nhớ chuyện gì đã xảy ra ở mỏ đá sao? Tại sao chàng lại đột nhiên hôn mê?”

Nàng tưởng Tần Chí đang nói đùa nhưng khi nhìn kỹ lại, nàng phát hiện ánh mắt hắn nhìn mình vẫn quen thuộc nhưng trong sự quen thuộc đó lại có vài nét xa lạ.

Tần Chí khẽ nói: “Cô chỉ nhớ mỗi nàng, những chuyện khác không nhớ gì cả.”

Bùi Chức ngơ ngác, cuối cùng cũng ý thức được lần này Tần Chí đột nhiên hôn mê rồi lại mất trí nhớ lần nữa.

Chẳng trách vừa rồi Hà Tổng quản thấy nàng lại kích động như vậy.

Năm ngoái, hắn hôn mê vì đạo cụ của hệ thống, sau khi tỉnh lại cũng bị mất trí nhớ, chỉ nhớ mỗi nàng, còn tưởng nàng là Thái tử phi. Nàng từng nghe Hà Tổng quản kể lại rằng hắn đã ngầm gây ra không ít chuyện hài hước.

Tình trạng lần này cũng giống hệt năm ngoái.

Bùi Chức không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ lần này cũng là do hệ thống dùng đạo cụ tấn công Tần Chí ư?

Nhưng hệ thống trên người Ôn Như Thủy nói nó không làm chuyện này, nó cũng không phát hiện ra trên thế giới này còn có người xuyên sách và hệ thống nào khác. Bùi Chức vẫn tin tưởng lời của hệ thống, nó không có lý do gì để lừa nàng.

Vậy thì có khả năng đã có thứ gì đó mà nàng không biết đã tấn công Tần Chí. Nếu không phải là thứ gì đó tương tự hệ thống thì chính là người biết sử dụng tinh thần lực giống như nàng.

Cũng không thể loại trừ khả năng vẫn có hệ thống khác tồn tại. Ngoài hệ thống của Ôn Như Thủy, biết đâu thế giới này còn có những hệ thống khác, chỉ là chúng đã dùng cách nào đó để che giấu sự dò xét lẫn nhau. Còn về người có tinh thần lực giống nàng thì cũng có khả năng lắm. Thế gian này đã có một trường hợp ngoại lệ là nàng, biết đâu cũng có những ngoại lệ khác.

Trong lòng Bùi Chức suy đi tính lại nhưng cũng chỉ mất vài giây.

Nàng nhìn Tần Chí, trò chuyện với hắn một lát, phát hiện tuy hắn không có ký ức nhưng kiến thức thông thường và tư duy logic vẫn còn, không bị ảnh hưởng gì bởi việc mất trí nhớ.

Tần Chí giải thích: “Lúc nãy phụ hoàng đã nói với cô rất nhiều.”

Bùi Chức chợt hiểu ra, cuối cùng cũng biết tại sao Hoàng thượng lại ở Đông cung tận hai canh giờ mới đi.

Sau khi xác nhận Hoàng thượng đã nói chuyện với Thái tử và khiến người ngoài hoàn toàn không nhận ra Thái tử đã mất trí nhớ, bấy giờ nàng cũng được thả lỏng.

“Điện hạ, bây giờ chàng có thấy khó chịu ở đâu không?”

“Ta đau đầu.” Tần Chí nói: “Đầu vẫn cứ đau nhưng khi thấy nàng hình như cũng bớt đau hơn rồi.”

Lúc này, Hà Tổng quản ở bên ngoài nhắc nhở, Thái tử điện hạ đã đến giờ uống thuốc.

Bùi Chức đi bưng thuốc vào, đích thân chăm sóc và cho hắn uống thuốc, nàng dịu dàng nói: “Điện hạ, chàng vừa mới tỉnh lại, cơ thể còn yếu, chàng nghỉ ngơi trước đi.”

Tần Chí nhìn chằm chằm nàng: “Nàng ngủ cùng cô.”

Nàng là Thái tử phi của hắn, hai người nên ngủ cùng nhau.

Logic của Thái tử điện hạ hoàn toàn không có vấn đề.

Bùi Chức cũng muốn dùng tinh thần lực để giúp hắn, nàng mỉm cười đồng ý, trèo lên giường nằm xuống cùng hắn.

Hai người nằm trên giường, hắn kéo nàng vào lòng như thường lệ, để nàng gối lên cánh tay mình, một tay hắn ôm eo nàng, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.

Động tác này vô cùng tự nhiên, dường như đã làm cả ngàn vạn lần.

Động tác của Tần Chí khựng lại, hắn cúi đầu đặt lên trán nàng một nụ hôn vô cùng dịu dàng, khẽ nói: “A Thức, lúc ta tỉnh lại nhưng không nhớ được gì cả, trong lòng thấy hơi sợ hãi... May mà ta còn nhớ nàng...”

Hắn còn nhớ nàng, khiến cho ký ức của hắn không phải là một khoảng trống, không phải là không có nơi để về.

Vì vậy, cho dù đã quên hết mọi chuyện thì hắn cũng không quá lo lắng, chỉ là đột nhiên rất muốn gặp nàng.

Tim Bùi Chức hơi nhói lên. Nàng không biết năm ngoái lúc hắn trúng chiêu, sau khi tỉnh lại sẽ như thế nào. Lần này hắn mất trí nhớ, trong lòng nàng ngập tràn thương tiếc và không nỡ, thậm chí còn nghĩ chỉ cần hắn không sao là được.

“Điện hạ, chàng yên tâm, sau này chàng nhất định sẽ nhớ lại được, ta đảm bảo!” Nàng khẽ nói bên tai hắn.

Tần Chí đáp một tiếng “ừ”, còn ôm nàng chặt hơn, cuối cùng hắn cũng không chống đỡ nổi, nhắm mắt thiếp đi.

Buổi chiều, Chiêu Nguyên Đế xử lý xong chính vụ rồi lại đến Đông cung. Hai ngày nay ông ấy thường xuyên đến Đông cung, người trong cung đã nhận ra có điều không ổn, chỉ là vì cấm vệ nội đình nghiêm cấm cung nhân dò xét, mọi người cũng thức thời không nói gì, chỉ im lặng quan sát.

Có thể khiến Hoàng thượng căng thẳng như vậy, chỉ sợ lại là vị Thái tử điện hạ kia đã xảy ra chuyện gì.

Chiêu Nguyên Đế đến tẩm cung của Thái tử, thấy Thái tử đã tỉnh, Thái y lệnh đang kiểm tra sức khỏe cho hắn.

Thái tử phi ngồi bên cạnh nhìn.

“Chí Nhi tỉnh rồi à, hôm nay nó có hôn mê không?”

“Phụ hoàng.” Tần Chí chào ông ấy: “Nhi thần rất khỏe, lúc nãy đã ngủ một giấc, không hề hôn mê.”

Chiêu Nguyên Đế nhìn về phía Thái y lệnh, sau khi nhận được sự khẳng định của ông ấy, tâm trạng không khỏi vui vẻ hẳn lên.

Năm ngoái sau khi Thái tử tỉnh lại, ngày nào cũng có một khoảng thời gian dài rơi vào hôn mê. Lần này không chỉ tỉnh sớm, mà còn không bị hôn mê nữa, có thể thấy tình hình không quá tệ.

Trong lúc vui mừng, ánh mắt ông ấy dừng lại trên người Thái tử phi đang đứng canh bên cạnh.

Nếu nói điểm khác biệt duy nhất thì chính là lần này có Thái tử phi ở bên cạnh. Chẳng lẽ cơ thể Thái tử khá hơn thực sự có liên quan đến Thái tử phi?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn