Đến nửa đêm, Bùi Chức bị tiếng gọi của Phương Phỉ đánh thức.
“Thái tử phi, Thái y lệnh tới rồi, ông ấy muốn châm cứu cho điện hạ.”
Bùi Chức lập tức tỉnh táo. Nàng mở mắt ra, trong mắt không hề có chút buồn ngủ nào. Sau đó bật dậy khỏi giường, động tác nhanh nhẹn cứ như trước đó chưa từng ngủ chút nào.
Phương Phỉ và Phương Thảo thấy vậy thì thoáng khựng lại, nghi ngờ có lẽ nàng vốn dĩ chưa hề chợp mắt.
Hai người nhanh chóng kéo màn trướng lên bằng móc vàng.
Bùi Chức cũng lập tức chỉnh lại y phục rồi bình tĩnh ngồi xuống ghế đôn cạnh giường, ra hiệu cho người mời Thái y lệnh vào.
Thái y lệnh dẫn người bước vào, thấy Thái tử phi vẫn đang ngồi bên giường canh giữ thì không khỏi nhìn nàng một cái.
Thân hình nàng mảnh mai, ngồi dưới ánh đèn lại càng thêm gầy yếu, đơn độc, trông thật đáng thương khiến người ta xót xa. Thái y lệnh thầm thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên chút thương cảm.
Không biết khi nào Thái tử mới có thể tỉnh lại, nếu không thì người chịu khổ vẫn là Thái tử phi.
“Thái y lệnh, ông định châm cứu cho điện hạ sao?” Bùi Chức chống tay lên mép giường để đứng dậy, nhường vị trí bên cạnh.
Thái y lệnh khẽ đáp lại một tiếng rồi lấy bộ ngân châm đã chuẩn bị sẵn ra.
Hà Tổng quản cho người mang mấy chiếc cung đăng lại gần. Ngoài đèn được bao bọc bằng thủy tinh trong suốt, ánh sáng vô cùng rực rỡ chiếu sáng khắp đại điện như ban ngày, điều này rất thuận tiện cho Thái y lệnh châm cứu.
Hai nội thị cẩn thận đỡ Thái tử đang hôn mê ngồi dậy.
Bùi Chức đứng ở cuối giường, lặng lẽ quan sát mọi người bận rộn. Nàng nhận thấy người cầm đèn thì tập trung cầm đèn, người đỡ người thì cẩn thận đỡ người, tất cả đều rất bài bản, rõ ràng những việc thế này họ đã từng làm nhiều lần.
Ánh mắt nàng thoáng tối lại, nhận ra rằng ngoài lần năm ngoái, trước đó Tần Chí hẳn cũng từng rơi vào hôn mê vì tinh thần lực bùng phát.
Dù không phải do tinh thần lực bùng phát thì cũng có thể là do tinh thần lực quá mạnh nhưng không được dẫn dắt, giải tỏa, dẫn đến di chứng về sau.
Bùi Chức không lên tiếng quấy rầy mà chỉ chăm chú quan sát.
Khi Thái y lệnh bắt đầu châm cứu, trong điện lập tức yên tĩnh, ai cũng nín thở sợ làm ảnh hưởng đến việc hạ kim. Từng cây ngân châm được Thái y lệnh hạ xuống nhanh chóng mà vững vàng nhưng rõ ràng quá trình này cực kỳ tiêu hao sức lực. Chỉ chốc lát, trên trán Thái y lệnh đã đổ đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, tinh thần sa sút thấy rõ bằng mắt thường.
Một canh giờ rưỡi sau, cuối cùng Thái y lệnh mới thu kim về.
Bùi Chức hơi kinh ngạc, nàng nhận ra lần châm cứu này thật sự đã khiến biển tinh thần hỗn loạn trong đầu Tần Chí dịu lại đôi chút. Tuy chỉ là trị phần ngọn không giải quyết tận gốc nhưng ít nhất có thể giúp hắn giảm bớt đau đớn, đồng thời thúc đẩy quá trình tự phục hồi của cơ thể và tinh thần.
Cơ thể con người vốn có cơ chế tự bảo vệ, khi bị tổn thương nặng sẽ bước vào trạng thái ngủ sâu để tự chữa lành.
Tinh thần lực cũng vậy. Khi biển tinh thần bị tổn thương, nó cũng sẽ khởi động cơ chế tự hồi phục.
Châm cứu của Thái y lệnh giúp tăng tốc quá trình tự chữa lành biển tinh thần của Tần Chí, dù tác dụng không quá lớn nhưng lại có thể giảm gánh nặng lên cơ thể, hỗ trợ hắn hồi phục nhanh hơn. Đây cũng chính là lý do vì sao dù Tần Chí đã chịu sự giày vò của tinh thần lực nhiều năm mà cơ thể hắn vẫn chưa bị sụp đổ.
Cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu ra, nàng đột nhiên cảm thấy tò mò với y thuật của thời đại này.
Tuy y thuật thời này còn lạc hậu nhưng cũng có chỗ kỳ diệu riêng của nó. Trước nay nàng vẫn cho rằng Thái y lệnh chỉ biết dùng thuốc điều dưỡng cơ thể Tần Chí, mới giúp hắn cầm cự giữa ranh giới sụp đổ của tinh thần lực mà cố gắng sống tiếp đến giờ. Hôm nay nàng mới phát hiện mình đã sai hoàn toàn. Công lao trong việc này chính là nhờ Thái y lệnh.
Nhìn lại những động tác thuần thục trước đó của Thái y lệnh, trong lòng Bùi Chức dấy lên một suy đoán, có lẽ trong mỗi đời của Tần thị đều sẽ xuất hiện một người có tinh thần lực, vì vậy Thái y lệnh mới có thể đúc kết ra một phương pháp điều trị hiệu quả giúp con cháu Tần thị dù không thể tự kiểm soát tinh thần lực vẫn có thể bình an sống sót.
Sau khi châm cứu xong, trời đã không còn sớm nữa, chỉ còn khoảng một canh giờ nữa là trời sáng.
Vẻ mặt Thái y lệnh vô cùng mệt mỏi, dặn dò: “Sau hai canh giờ nữa, nhớ cho điện hạ uống thuốc.”
Hà Tổng quản lập tức vâng lời. Mỗi lần điện hạ phát bệnh đều do ông ấy đích thân hầu hạ nên rất rõ quy trình, mà ông ấy lại là người cẩn trọng nên quay lại kể chi tiết cho Thái tử phi biết.
Bùi Chức dịu giọng: “Thái y lệnh vất vả rồi. Nơi này không còn việc gì nữa, ông hãy về nghỉ ngơi đi.”
Nhìn tuổi tác của Thái y lệnh, Bùi Chức thật sự lo lắng ông ấy sẽ kiệt sức. Bởi vì việc châm cứu tiêu hao tinh thần rất lớn, đến cả người trẻ tuổi còn khó mà chịu nổi.
Thái y lệnh mỉm cười với nàng, dịu giọng nói: “Thái tử phi cũng nên đi nghỉ đi, người không cần phải cố thức trông chừng đâu. Nếu điện hạ tỉnh lại mà thấy người như thế này, chắc chắn ngài ấy sẽ xót lắm.”
Lời khuyên như này cũng chỉ có người lớn tuổi như Thái y lệnh từng chứng kiến Thái tử lớn lên mới dám nói thẳng thắn như vậy.
Bùi Chức biết ông ấy có lòng tốt nên dịu dàng đồng ý.
Đợi mọi người trong điện lui hết, Bùi Chức lại leo lên giường, tiếp tục ôm Tần Chí ngủ.
Phương Phỉ thì ở lại trong điện trông chừng.
Sau khi trời sáng, Bùi Chức mở mắt vươn tay vén màn lên.
Phương Phỉ lập tức bước tới đỡ nàng, nhẹ giọng hỏi: “Thái tử phi, người không nghỉ thêm chút nữa sao? Còn một canh giờ nữa mới đến giờ uống thuốc.” Nhìn thấy vẻ mệt mỏi ẩn hiện trong mắt nàng, nàng ấy hiểu rõ đêm qua nàng không hề ngủ được.
Bùi Chức lắc đầu: “Ta đói rồi.”
Phương Phỉ không khuyên thêm nữa, lập tức sai người đi chuẩn bị bữa sáng.
Bùi Chức gọi cung nhân vào hầu hạ rồi quay về Phúc Ninh điện rửa mặt thay y phục, tiện thể dùng luôn bữa sáng. Tốc độ của nàng rất nhanh, ăn xong thì trở lại Quảng Dương điện tiếp tục canh giữ.
Không lâu sau đó Chiêu Nguyên Đế cũng đến.
Hiển nhiên là ông ấy vừa bãi triều xong đã vội chạy sang, trên người vẫn còn mặc hoàng bào thêu rồng năm móng màu vàng chói, đầu đội mũ miện có rèm châu, bước vào điện với dáng vẻ vội vàng.
“Thái tử thế nào rồi?”
Bùi Chức đứng dậy, dịu giọng đáp: “Điện hạ vẫn chưa tỉnh ạ. Canh hai giờ Tý, Thái y lệnh đã đến châm cứu cho chàng ấy. Giờ chắc cũng sắp đến lúc uống thuốc rồi ạ.”
Chiêu Nguyên Đế nghe xong cũng không lấy làm bất ngờ. Ông ấy bước đến bên giường cẩn thận quan sát sắc mặt của Thái tử, phát hiện so với lúc mới đưa về hôm qua thì không có thay đổi gì rõ rệt, trong lòng không khỏi thoáng thất vọng.
Nỗi thất vọng này không lộ rõ, ngoài Bùi Chức nhạy cảm với cảm xúc thì không ai khác nhận ra.
Khi thuốc được sắc xong và mang đến, Chiêu Nguyên Đế đích thân nhận lấy, tận tay đút thuốc cho Thái tử.
Bùi Chức đứng bên cạnh quan sát, phát hiện hôm nay Thái tử không còn nghiến chặt răng như hôm qua nữa, cuối cùng có thể đút được một ít thuốc vào miệng mà không cần Chiêu Nguyên Đế dùng đến biện pháp cưỡng chế nữa, nàng bèn thở phào nhẹ nhõm.
Chiêu Nguyên Đế ngồi lại một lát, hỏi thăm tình hình Thái tử rồi rời đi. Dù ông ấy muốn ở lại trông nom nhưng vì bận rộn chuyện nước, hơn nữa đã có Thái tử phi chăm sóc bên cạnh nên không cần ông ấy phải vừa xử lý chính vụ vừa canh giữ như trước kia nữa.
Sau khi Chiêu Nguyên Đế rời đi, Bùi Chức tiếp tục ngồi bên giường. Mắt nàng khẽ nhắm trông như đang dưỡng thần nhưng thực tế là đang tiếp tục giúp nam nhân đang nằm kia điều chỉnh dòng tinh thần lực hỗn loạn.
Cẩm Vân bước tới, nhỏ giọng nói: “Thái tử phi, Phúc Ninh Quận chúa đến ạ.”
Bùi Chức mở mắt ra, vừa định đứng dậy thì cơ thể chao đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất.
“Thái tử phi!”
Các cung nhân hầu hạ trong điện đều hoảng sợ đến mức tim như ngừng đập, Phương Như vội đỡ lấy nàng, Cẩm Vân cũng lo lắng nhìn chằm chằm.
Bùi Chức điều chỉnh lại một chút, cuối cùng cũng vượt qua được cơn choáng váng do tinh thần lực cạn kiệt gây ra.
Nàng mỉm cười như không có việc gì, nói: “Không sao, vừa rồi ta đứng dậy hơi vội nên choáng đầu một chút thôi.”
Các cung nhân cẩn thận quan sát nàng, tuy không thấy dấu hiệu rõ ràng nhưng sắc mặt nàng thực sự quá nhợt nhạt khiến ai nấy đều lo lắng liệu có phải đêm qua nàng canh suốt đêm nên chưa kịp nghỉ ngơi hay không.
“Thái tử phi, có cần gọi Thái y lệnh tới khám cho người không?” Cẩm Vân lo lắng hỏi. Từ tối qua đến giờ, sắc mặt Thái tử phi chưa từng khá lên, nàng ấy thật sự rất lo lắng.
Bùi Chức thản nhiên từ chối: “Thái y lệnh vừa châm cứu cho điện hạ lúc rạng sáng, bây giờ đang nghỉ ngơi, đừng làm phiền ông ấy.”
Thấy nàng kiên quyết như vậy, Cẩm Vân chỉ đành không nói nữa.
Cung nhân đưa Phúc Ninh Quận chúa đến thiền điện bên cạnh.
Ôn Như Thủy đang ngồi trong thiền điện, đôi mắt không ngừng nhìn ra ngoài đầy lo lắng. Vừa thấy Bùi Chức bước vào, mắt nàng ấy lập tức sáng lên, nhanh chóng đứng dậy đón.
“Thái tử phi, Thái tử xảy ra chuyện gì vậy? Muội gọi ta vào cung có phải là có chuyện gì cần ta giúp không?”
Chuyện Thái tử gặp nạn đã được Chiêu Nguyên Đế giấu đi nên không có nhiều người biết. Ôn Như Thủy chỉ biết được khi Bùi Chức cho người đến truyền tin, vậy nên từ sáng sớm hôm nay nàng ấy đã vội vàng vào cung.
Bùi Chức âm thầm quan sát nàng ấy, nhận thấy cảm xúc của nàng ấy không hề giả vờ, dây thần kinh đang căng chặt cũng thả lỏng được đôi chút.
“A Thủy, hôm qua Thái tử đột nhiên hôn mê. Nguyên nhân cụ thể thì hiện giờ vẫn chưa rõ nhưng tình trạng hiện tại của chàng ấy giống hệt như lần trước khi đột nhiên ngất xỉu tại xuân yến ở phủ Thừa Ân Công.”
Ôn Như Thủy ngây người, mất một khoảng thời gian mới hiểu ra ý của nàng.
Nàng ấy vô cùng hoảng hốt, biết được lý do vì sao Bùi Chức lại cho người triệu mình vào cung nhưng nàng ấy thật sự không làm gì cả mà!
“Thái tử phi, xin muội hãy tin ta, ta tuyệt đối không hề dùng đạo cụ lên Thái tử! Hơn nữa muội cũng biết rõ số điểm tích lũy của ta mà, ta đã dùng hết để mua giống lương thực rồi, làm gì còn điểm nào dư để mua đạo cụ nữa…”
Ôn Như Thủy sốt ruột đến mức đổ mồ hôi đầm đìa, sợ bị Bùi Chức hiểu lầm.
Nàng ấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại cũng rất bằng lòng với thân phận bây giờ, nàng ấy không muốn thay đổi gì cả lại càng không muốn trở mặt với Bùi Chức.
Ai cũng biết Bùi Chức không dễ chọc vào, nếu nàng ấy còn dám động vào Thái tử một lần nữa, chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t, nàng ấy đâu có ngu đến mức ấy.
Ôn Như Thủy vội hỏi hệ thống: [Hệ thống, có phải ngươi tự ý sử dụng đạo cụ không? Ngươi lại sử dụng đạo cụ với Thái tử à?]
Hệ thống lập tức kêu oan: [Sao ta có thể làm ra chuyện đó được? Ta còn không có đạo cụ mà!]
[Ngươi là hệ thống, sao lại không có đạo cụ được?] Ôn Như Thủy phản bác.
Hệ thống tức giận nói: [Tuy ta là hệ thống nhưng muốn hoạt động thì phải cần năng lượng, đổi đạo cụ cũng cần năng lượng mà. Ta đâu có dư năng lượng đến mức tự làm ra đạo cụ đi tấn công nam chính chứ, làm thế có lợi ích gì cho ta hả? Nếu ta có năng lượng thì lúc đầu đã chẳng phải thúc ép ngươi đi "chinh phục” nam chính với Hoàng đế rồi!]
Ôn Như Thủy nửa tin nửa ngờ: [Có thật không?]
[Hoàn toàn là thật! Nếu ngươi không tin thì có thể hỏi nữ chính ấy!]
Ôn Như Thủy bèn kể lại toàn bộ đoạn đối thoại giữa mình và hệ thống cho Bùi Chức nghe.
Từ lúc Ôn Như Thủy bắt đầu thanh minh, Bùi Chức vẫn không lên tiếng chỉ lặng lẽ đứng đó, âm thầm dùng tinh thần lực thăm dò tình trạng của Ôn Như Thủy và hệ thống.
Nghe xong lời Ôn Như Thủy nói, Bùi Chức mới chậm rãi nói: “Ta tin các người.”
Chưa bàn đến cái gọi là “năng lượng” mà hệ thống cần để hoạt động là thứ gì, dưới sự dò xét của tinh thần lực, chắc chắn hệ thống không dám nói dối nàng.
Nếu không phải do hệ thống gây ra, vậy nguyên nhân khiến Tần Chí đột nhiên ngất đi là gì?
Ôn Như Thủy cũng hoàn toàn không hiểu nổi lý do Thái tử đột nhiên hôn mê. Nàng ấy mở rộng trí tưởng tượng, đoán bừa: “Thái tử phi, có khi nào là do hệ thống khác gây ra không?”
“Hệ thống khác ư?” Bùi Chức trầm ngâm: “Vậy nghĩa là thế giới này còn có người xuyên sách khác sao?”
Hệ thống nói: [Tuyệt đối không có! Ta không hề phát hiện ra sự tồn tại của bất kỳ người xuyên sách nào khác, cũng không cảm nhận được dao động năng lượng của hệ thống nào khác, chắc chắn là không có.]
[Thật không đấy?] Ôn Như Thủy không tin nó lắm: [Lỡ như đối phương che giấu được sự hiện diện, khiến ngươi không tra được thì sao? Ngươi đừng quên, lúc trước ngươi cũng không hề phát hiện ra sự khác thường giữa Thái tử phi và Bùi Quyên mà.]
Hệ thống cảm thấy mình bị sỉ nhục, uất ức nói: [Tuyệt đối không thể! Hệ thống và người xuyên sách đều là ngoại lai, nếu có sự xuất hiện, ta nhất định sẽ phát hiện được!]
Thấy nó tức giận đến như vậy, Ôn Như Thủy tạm thời lựa chọn tin tưởng rồi kể lại những lời của hệ thống cho Bùi Chức.
Bùi Chức gật đầu, không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa mà chuyển sang hỏi hệ thống: [Trong hệ thống có loại thuốc nào điều trị tinh thần lực không?]
“Tinh thần lực?” Ôn Như Thủy tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Hệ thống khó xử trả lời: [Có thì có nhưng không thể bán ở thế giới này.]
[Tại sao?] Bùi Chức khó hiểu.
[Bởi vì người ở thế giới cổ đại không nên sở hữu tinh thần lực. Đây là một dạng giới hạn.] Hệ thống cố gắng giải thích một cách uyển chuyển, trong lòng cũng đầy bất mãn.
Nếu không phải vì nữ chính có tinh thần lực, nó cũng chẳng bị giáng cấp thành một hệ thống trồng trọt như bây giờ.
Bùi Chức nhíu mày, trầm ngâm một chút rồi dứt khoát từ bỏ ý định lấy thuốc điều trị tinh thần lực từ hệ thống.
Ban đầu nàng triệu Ôn Như Thủy vào cung, ngoài việc xác minh việc Tần Chí hôn mê có liên quan đến nàng ấy và hệ thống hay không, thì còn một lý do nữa là hy vọng hệ thống có thể bán ra loại thuốc chữa tinh thần lực bùng phát mãnh mẽ.
Không ngờ lại bị hạn chế như vậy.
Tuy nhiên, xét từ góc độ bảo vệ sự ổn định và phát triển của thế giới, điều này cũng là lẽ tất nhiên, nàng cũng không quá thất vọng.
Sau khi sai người tiễn Ôn Như Thủy rời cung rồi quay lại tẩm điện của Thái tử, nàng tiếp tục dùng tinh thần lực gỡ rối cho hắn.
Đến chạng vạng, Thái y lệnh lại đến để châm cứu cho Tần Chí.
Bùi Chức ngồi một bên yên lặng quan sát như thường lệ, đồng thời dùng tinh thần lực ngầm dò xét cơ thể của Tần Chí, nàng phát hiện biển tinh thần của hắn đã dần bình ổn lại. Tuy rằng những sợi tinh thần trong đó vẫn rối tung lên như cuộn len, không thấy đầu mối nhưng những hiện tượng giống như tận thế trong biển tinh thần đang từ từ lắng xuống, rõ ràng việc châm cứu của Thái y lệnh có hiệu quả đối với người bị tinh thần lực bùng phát.
Bùi Chức vô cùng kinh ngạc lại càng thêm tò mò về phương pháp trị liệu và bộ pháp châm cứu kia của Thái y lệnh.
Nàng cảm thấy có lẽ không cần đợi đến ba ngày, rất có thể ngày mai Tần Chí đã có thể tỉnh lại.
Có trị liệu của Thái y lệnh lại thêm nàng dốc sức chải chuốt tinh thần lực, thời gian Tần Chí tỉnh lại chắc chắn sẽ được rút ngắn đáng kể mà đó lại là một chuyện tốt.
Tối hôm đó, Chiêu Nguyên Đế lại đến Đông cung.
Nhìn vị Hoàng đế này suốt ngày chạy tới chạy lui không ngừng, Bùi Chức cũng không biết nói gì, cuối cùng cũng hiểu vì sao hai phụ tử này lại có thể thân thiết dính nhau như vậy.
Buổi tối, Bùi Chức vẫn ở lại Quảng Dương điện trông đêm. Hành động này rơi vào mắt những người khác, ai nấy đều cho rằng Thái tử phi ngày đêm không nghỉ chăm sóc Thái tử, ai cũng lo lắng cho sức khỏe của nàng, sợ nàng không chịu nổi.
Sáng sớm hôm sau, khi Cẩm Vân thấy vằn đỏ trong mắt nàng, cuối cùng cũng không nhịn được mà khuyên nàng về nghỉ ngơi.
Bùi Chức liếc nhìn nam nhân đang nằm trong giường, dò xét tinh thần lực của hắn, phát hiện biển tinh thần ngày càng ổn định hơn, thầm nghĩ chẳng mấy chốc nữa là hắn sẽ tỉnh lại thôi.
Nàng ngáp một cái rồi không cố chấp nữa, quyết định về nghỉ ngơi trước, đợi hắn tỉnh rồi sẽ quay lại thăm.
Sau khi Bùi Chức rời đi không bao lâu, Chiêu Nguyên Đế bãi triều lại đến thăm Thái tử. Không thấy Thái tử phi đâu, ông ấy thấy hơi kỳ lạ, hỏi một chút thì biết được nàng đã thức trắng hai đêm liền để chăm sóc Thái tử, trong lòng ông ấy không khỏi xúc động, đành dặn dò: “Hãy để Thái tử phi nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm phiền con bé.”
Các cung nhân đồng loạt vâng dạ.
Chiêu Nguyên Đế đi vào điện, vừa mới ngồi xuống bên giường thì phát hiện lông mi của Thái tử khẽ run nhẹ. Vào lúc ông ấy còn tưởng rằng mình nhìn nhầm thì người nằm trên giường đã mở mắt ra.
“Chí Nhi!” Chiêu Nguyên Đế vừa kinh ngạc vừa vui mừng nghiêng người về phía trước nhìn hắn: “Con tỉnh rồi, con thấy trong người thế nào?”
Người trong giường không trả lời mà dùng ánh mắt xa lạ nhìn ông ấy.