Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 166

“Thái tử phi?”

Đám cung nhân xung quanh run rẩy hô một tiếng rồi không dám động đậy.

Bọn họ không biết có phải ảo giác hay không nhưng lúc này khí thế trên người Thái tử phi khiến người ta rợn người, thậm chí còn áp đảo hơn cả cơn giận dữ lúc trước của Thái tử...

Bùi Chức ổn định lại tâm trạng, bước nhanh tới trước xe ngựa.

Thị vệ đứng canh trước xe lập tức bẩm báo: “Thái tử phi, lúc điện hạ đi tuần tra nơi khai thác đá ở ngoại thành thì đột ngột bất tỉnh, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.”

Một thị vệ khác mở cửa xe ngựa ra rồi cẩn thận bế Thái tử từ bên trong ra ngoài.

Bùi Chức nhìn nam nhân giống như đang ngủ say kia, y phục trên người hắn vẫn chỉnh tề, không dính vết máu nào, chỉ là sắc mặt tái nhợt như không còn chút huyết sắc khiến cả người trông mong manh lạ thường.

Nhưng ở nơi mắt thường không thể nhìn thấy được, luồng tinh thần lực hỗn loạn kia của hắn đang lao về phía nàng. Lúc vừa chạm phải, nàng lập tức cảm thấy khí huyết cuộn trào, suýt chút nữa không kiềm chế được mà phun ra một ngụm máu.

Tinh thần lực của hắn không hiểu sao đang dâng trào mãnh liệt.

Bùi Chức cố gắng nuốt vị máu tanh dâng lên trong cổ họng xuống, ánh mắt u ám. Suốt một năm qua, dường như ngày nào nàng cũng điều hòa tinh thần lực cho hắn, dù chưa thể gọi là hoàn toàn ổn định nhưng tuyệt đối không thể đột nhiên rối loạn dữ dội đến mức này, trừ khi là có chuyện gì xảy ra mà nàng không biết.

Giống như lần trước khi hệ thống dùng đạo cụ lên người hắn, khiến tinh thần lực bị trào lên một cách mất kiểm soát.

Trong lòng Bùi Chức dâng lên một dự cảm chẳng lành, nàng theo sát thị vệ đi vào trong, đồng thời nhanh chóng dặn dò Cẩm Vân một câu. Cẩm Vân sững người lại, nàng ấy không hỏi nhiều mà ngoan ngoãn vâng lời.

Thị vệ đưa Thái tử đến chính điện của hắn ở Quảng Dương điện, vì bọn họ không tiện vào Phúc Ninh điện của Thái tử phi. Bùi Chức cũng đi theo tới đó. Nàng dõi mắt nhìn thị vệ đặt Thái tử xuống giường, sau đó cúi người đắp chăn cẩn thận cho hắn.

Thái y lệnh vội vã chạy vào rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, bắt đầu bắt mạch cho Thái tử. Thời gian ông ấy bắt mạch kéo dài khá lâu, sau đó lại tiếp tục kiểm tra khắp cơ thể Thái tử, từ đầu đến thất khiếu không bỏ sót chỗ nào.

Bùi Chức ngồi yên lặng ở cuối giường, nhìn bề ngoài có vẻ như nàng đang im lặng xem quá trình kiểm tra của Thái y lệnh nhưng thực chất lại đang điều hòa dòng tinh thần lực cuồng loạn trong cơ thể người nằm trên giường.

Tinh thần lực trong biển tinh thần của hắn rối loạn đến cực điểm, giống như trời đất đều sụp đổ. Nếu ví tinh thần lực trong biển tinh thần là một thế giới trong não, thì lúc này biển tinh thần của Tần Chí như cảnh tượng ngày tận thế, núi lửa, động đất, sóng thần, lốc xoáy… Mọi tai họa đều đang đồng thời hoành hành.

Ở trong biển tinh thần như vậy, từng sợi tinh thần mà Bùi Chức đưa vào đều vô cùng khó khăn. May mà hai người đã thành thân gần một năm, mỗi đêm đều chung chăn gối, tinh thần lực sớm đã giao hòa, biển tinh thần của hắn đã hoàn toàn quen thuộc và tiếp nhận tinh thần lực của nàng. Khi phát hiện nàng xâm nhập cũng không công kích nàng, mà ngược lại còn có không ít sợi tinh thần cuồng loạn chủ động vươn ra, quấn lấy nàng.

Bùi Chức áp chế từng sợi tinh thần điên cuồng đó, kiên nhẫn điều chỉnh để làm dịu chúng lại. Cho dù với cấp độ tinh thần lực hiện tại của nàng không thể lập tức giúp Tần Chí hoàn toàn ổn định luồng tinh thần lực hỗn loạn kia thì cũng phải cố gắng khiến hắn dễ chịu hơn một chút, chứ không thể để hắn đang hôn mê nhưng vẫn phải chịu đựng nỗi đau đớn to lớn như vậy.

Sự đau đớn do tinh thần lực cuộn trào mạnh mẽ gây ra đủ để khiến người ta tự hủy hoại bản thân cho đến c.h.ế.t trong cơn điên loạn ấy.

Trong phòng yên tĩnh không có tiếng động, tất cả mọi người gần như nín thở.

“Thái tử thế nào rồi?”

Giọng của Chiêu Nguyên Đế từ ngoài cửa vọng vào phá tan sự yên lặng trong phòng.

Bùi Chức phản ứng chậm vài giây, nàng làm một lúc hai việc, vừa tiếp tục điều hòa tinh thần lực cho người trên giường vừa đứng dậy hành lễ.

Chiêu Nguyên Đế chỉ tập trung để ý đến Thái tử mà không chú ý đến nàng, ông ấy sải bước đến bên giường, thấy Thái y lệnh vẫn đang kiểm tra tai mắt của Thái tử thì cố nén sự xúc động, kiên nhẫn đứng đợi bên cạnh.

Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế vô cùng nghiêm trọng, đôi mắt âm u nhìn chằm chằm vào Thái tử đang hôn mê trên giường. Sự im lặng không lời và áp lực vô hình tỏa ra từ người ông ấy khiến bầu không khí trong điện càng đáng sợ hơn lúc trước. Đám cung nhân đứng hầu xung quanh sợ hãi đến mức suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.

Mãi đến khi Thái y lệnh kiểm tra xong, Chiêu Nguyên Đế lập tức lên tiếng hỏi: “Thái y lệnh, Thái tử thế nào rồi?”

Sắc mặt Thái y lệnh cũng nặng nề, đáp lại: “Hoàng thượng, tình trạng này của Thái tử điện hạ giống hệt với lần trước, khi ngài ấy trở về từ xuân yến ở phủ Thừa Ân Công ạ.”

Giống với lần xuân yến ở phủ Thừa Ân Công sao?

Vậy chẳng phải là...

“Nguyên nhân là gì?” Giọng Chiêu Nguyên Đế lạnh đi, gằn từng chữ hỏi.

“Nếu nói đến nguyên nhân, có lẽ là...” Thái y lệnh vô thức liếc nhìn Thái tử phi đang yên lặng đứng ở cuối giường, nhận ra sắc mặt nàng cũng tái nhợt không kém.

Chiêu Nguyên Đế ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, sau đó phất tay: “Không sao, ngươi cứ nói thẳng đi.”

Thái y lệnh thấy Hoàng thượng không có ý định giấu giếm Thái tử phi thì đáp: “Hoàng thượng, nguyên nhân sâu xa có thể là do điện hạ đã tiếp xúc với một loại vật gì đó, kích phát căn bệnh trong đầu tái phát. Lần trước cũng là do nguyên nhân tương tự.”

Bùi Chức nghe xong không nhịn được liếc nhìn Thái y lệnh một cái. Tuy Thái y lệnh không hiểu về tinh thần lực nhưng phán đoán vẫn có cơ sở nhất định, chẳng phải đúng là có một số thứ đặc biệt đã khiến tinh thần lực của Tần Chí phản ứng mạnh mẽ sao.

Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế trở nên vô cùng khó coi. Đây đã là lần thứ hai rồi. Lần đầu tiên, cho dù ông ấy đã cho người điều tra kỹ càng thế nào cũng không thể tra ra được nguyên nhân khiến Thái tử tái phát bệnh. Sau đó, kể từ khi Thái tử thành hôn, tâm trạng ngày càng ổn định, bệnh tình cũng có phần thuyên giảm. Ông ấy còn tưởng rằng hắn đang dần hồi phục. Không ngờ chỉ mới một năm lại tái phát dữ dội.

Trong đáy mắt ông ấy hiện lên vẻ đau đớn, nghiêm giọng dặn Thái y lệnh: “Ngươi mau kê đơn thuốc đi, bằng mọi giá phải giúp Thái tử tỉnh lại.”

Giọng nói của Chiêu Nguyên Đế mang theo chút run rẩy mà người ngoài khó nhận ra, ông ấy đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Thái y lệnh vâng dạ rồi vội vàng lui xuống kê thuốc.

Chiêu Nguyên Đế đứng bên giường nhìn Thái tử thêm một lúc rồi nhìn sang Thái tử phi đang đứng ở cuối giường. Thấy sắc mặt nàng tái nhợt chẳng khác gì Thái tử đang nằm trên giường, ông ấy bèn an ủi: “Thái tử phi không cần quá lo lắng, Thái tử xưa nay luôn khỏe mạnh, chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Bùi Chức hơi phân tâm đáp lại ông ấy một tiếng nhưng không hề nhúc nhích.

Chiêu Nguyên Đế thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa. Bởi lẽ Thái tử luôn lải nhải bên tai ông ấy về sự thần kỳ của Thái tử phi nên tuy ông ấy vẫn giữ thái độ hoài nghi về lai lịch của nàng nhưng cũng biết rằng Thái tử phi quả thực không giống người phàm. Những thứ nàng lấy ra, món nào cũng có lợi mà không hại cho Đại Vũ, công lao lưu danh muôn thuở. Vì vậy, Chiêu Nguyên Đế cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

Thế nhưng giờ đây nhìn Thái tử nằm bất tỉnh trên giường, ông ấy đột nhiên hy vọng Thái tử phi thật sự giống như lời Thái tử từng nói rằng nàng không phải người phàm, có thể giúp hắn thoát khỏi mọi đau đớn.

Cho dù có bắt ông ấy thừa nhận nhi tử Tần thị là nam hồ ly đi chăng nữa cũng được!

Chiêu Nguyên Đế ở lại Đông cung đến khi trời sẩm tối.

Sau khi Thái y lệnh kê đơn thuốc xong lập tức cho người sắc thuốc và chuẩn bị đút thuốc cho Thái tử. Nhưng Thái tử đang trong cơn hôn mê, răng cắn chặt không thể mở ra, nước thuốc cứ thế tràn ra hai bên khóe miệng, gần như không nuốt được bao nhiêu. Cuối cùng, chính Chiêu Nguyên Đế phải tự tay bưng thuốc lên, dùng miệng truyền thuốc cho nhi tử.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, tinh thần lực của Bùi Chức khẽ dao động. Vài sợi tinh thần to dày đang quấn quanh nàng lập tức rối thành một nút thắt, giống như đang hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì thế?

Thái tử phi bất đắc dĩ dùng tinh thần lực hất văng đám sợi đó vài cái rồi lại quay đầu nhìn Thái tử đang hôn mê trên giường, bỗng nhiên nàng chẳng buồn nghĩ xem trước đây liệu có từng chứng kiến cảnh tượng thế này chưa.

Xem ra Chiêu Nguyên Đế thật sự rất yêu thương nhi tử này.

Khi trời đã tối hẳn, Thái hậu cũng nhân lúc màn đêm buông xuống đi tới Đông cung.

“Mẫu hậu, sao người lại đến đây?” Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên hỏi.

Thái hậu được Hoa ma ma dìu vào, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng: “Ai gia nghe nói Thái tử gặp chuyện nên phải đến xem thế nào chứ? Hoàng thượng, bây giờ Thái tử ra sao rồi?”

Chiêu Nguyên Đế đáp: “Thái y lệnh đã tới khám, cũng đã uống thuốc nhưng vẫn chưa tỉnh lại.”

Thái hậu lo lắng: “Sao đột nhiên lại hôn mê thế này? Chẳng lẽ bệnh của Thái tử...” Còn chưa dứt lời, bà ấy đã thấy rõ vẻ mặt nặng nề của Hoàng thượng, những lời còn lại lập tức nghẹn lại trong cổ.

“Hoàng thượng, chẳng lẽ Thái tử thật sự...”

Chiêu Nguyên Đế khẽ đáp lại, giọng nói khô khốc, thấp giọng nói: “Mẫu hậu, mỗi lần Thái tử hôn mê đều là dấu hiệu bệnh tình lại nặng thêm. Trẫm lo rằng...”

Rõ ràng đã hơn một năm rồi không hôn mê, sao lần này lại đột ngột phát bệnh? Chẳng lẽ bệnh tình đang ngày càng trầm trọng hơn sao?

Thái hậu cũng im lặng không nói gì. Bà ấy nhớ lại khi Hoàng thượng còn là Thái tử, mỗi lần hôn mê tỉnh lại là cơ thể lại suy yếu thêm một phần. Mãi cho đến khi Chí Nhi ra đời, sức khỏe của ông ấy mới dần dần chuyển biến tốt hơn.

Sau một hồi nói chuyện với Hoàng thượng, Thái hậu bước vào trong thăm Thái tử. Vừa nhìn thấy Thái tử phi đang ngồi bên giường, sắc mặt tái nhợt đến mức ánh đèn cũng không che giấu được, gương mặt yếu ớt như thể có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, cảnh tượng ấy khiến Thái hậu không khỏi xót xa.

Bà ấy ngồi xuống bên giường, chạm vào trán Thái tử thì thấy lạnh toát, trong lòng lại càng thêm nặng trĩu. Tuy bà ấy đã chứng kiến những chuyện như này không ít lần nhưng mỗi lần đều khiến tim bà ấy thắt lại, lo sợ rằng lần hôn mê này của Thái Tử sẽ là mãi mãi không thể tỉnh lại.

Lần này Thái tử hôn mê không hề có dấu hiệu báo trước nhưng lại đột ngột dữ dội như vậy, sao họ có thể không lo lắng chứ?

Dù Thái hậu có lo lắng đến đâu vẫn cố không để lộ quá nhiều.

Bà ấy kéo chăn lại cho Thái tử rồi quay sang nói với Bùi Chức: “Thái tử phi, cháu cũng đừng lo lắng quá, Thái tử nhất định sẽ không sao đâu.”

Bùi Chức khẽ mỉm cười với bà ấy, vẻ mặt điềm tĩnh: “Hoàng tổ mẫu, tôn tức hiểu rõ, điện hạ sẽ không sao đâu ạ, chậm nhất là ba ngày nữa chàng ấy sẽ tỉnh lại.”

Ba ngày ư?

Thái hậu nghi ngờ liếc nhìn nàng, chẳng lẽ vì an ủi Thái tử phi mà Thái y lệnh đã nói dối rằng Thái tử sẽ tỉnh trong ba ngày sao?

Vẻ bình tĩnh trên gương mặt Thái tử phi lọt vào mắt Thái hậu, nàng chỉ đang cố tỏ ra kiên cường thôi. Nụ cười kia cũng mang theo sự yếu ớt mong manh khiến bà ấy càng thêm xót xa. Bà ấy ngồi lại một lúc rồi đứng dậy rời khỏi điện.

Khi bước đến cửa điện, Thái hậu khẽ dặn dò Cẩm Vân đang đứng hầu bên ngoài: “Ngươi cũng khuyên nhủ Thái tử phi một chút đi, đừng để con bé kiệt sức.”

Cẩm Vân cung kính đáp lại.

Thái hậu khẽ thở dài, không phải vì lúc này họ còn tâm trí để quan tâm chuyện khác mà là từ khi Thái tử ba tuổi đến nay, bà ấy và Hoàng thượng vẫn luôn cẩn thận bảo vệ hắn lớn lên từng chút một. Trải qua quá nhiều lần thế này, đến mức trái tim cũng dần trở nên tê dại.

Thái hậu vừa bước ra khỏi điện thì thấy Hoàng thượng và Thái y lệnh đang bàn bạc về bệnh tình của Thái tử trong chính điện.

Đợi Thái y lệnh lui xuống, Thái hậu tiến đến gần, phất tay ra hiệu cho cung nhân phía sau lui hết ra ngoài.

Trong điện chỉ còn lại mẫu tử hai người. Thái hậu dùng giọng điệu không cho phép từ chối nói: “Hoàng thượng, đợi Thái tử tỉnh lại, nhất định phải để nó sớm có hài tử với Thái tử phi!”

Chiêu Nguyên Đế hơi khựng lại, do dự: “Mẫu hậu, trẫm đã hứa với Thái tử…”

“Hoàng thượng!” Thái hậu không hài lòng ngắt lời: “Chẳng lẽ tính mạng của Thái tử lại không quan trọng bằng lời hứa của người sao?”

Chiêu Nguyên Đế lập tức nghẹn lời, dĩ nhiên tính mạng của Thái tử quan trọng hơn bất kỳ lời hứa nào. Nhưng mà…

Thái hậu trầm mặt nói: “Ai gia nhìn Thái tử lớn lên, sự xuất sắc của nó ai ai cũng thấy rõ. Sau này nếu nó đăng cơ, chắc chắn Đại Vũ sẽ càng tốt hơn bây giờ! Ngoài Thái tử ra, ai gia không cho rằng các Hoàng tử khác có thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế... Hoàng thượng, người cũng muốn truyền giang sơn này cho Thái tử, đúng không?”

Chiêu Nguyên Đế cười khổ: “Mẫu hậu, dĩ nhiên là trẫm cũng chọn Thái tử. Nó là do chính tay trẫm nuôi dạy, trẫm tin tưởng nó cũng thật lòng muốn giao Đại Vũ lại cho nó.”

“Vậy Hoàng thượng còn do dự gì nữa?”

Chiêu Nguyên Đế lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “Mẫu hậu, trẫm đã hứa với Thái tử, muốn cho nó thêm một cơ hội nữa, biết đâu Thái tử phi có cách thì sao?”

“Thái tử phi thì có thể có cách gì chứ? Con bé...”

Thái hậu vừa định nói sau đó lại im lặng.

Chiêu Nguyên Đế thấy sắc mặt bà ấy có chút dao động, tâm trạng nặng nề cũng thoáng nhẹ nhõm đi phần nào: “Mẫu hậu, chắc người cũng nhận ra rồi, Thái tử phi thật sự không phải người bình thường. Biết đâu con bé có cách thì sao? Trẫm vẫn muốn thử xem sao.”

Vì sao Thái tử lại nhất quyết chỉ lấy một mình Thái tử phi mà không chấp nhận nạp thêm thiếp? Ngoài việc Thái tử là người chung tình thì còn vì Thái tử phi đáng giá. Biết đâu Thái tử phi đúng như lời Thái tử từng nói, nàng thật sự có thể giúp Thái tử khống chế căn bệnh quái ác kia. Chuyện con nối dõi lại thành chuyện thứ yếu.

Con cháu Tần thị phải chịu đựng căn bệnh quái ác trong đầu, trong lòng Chiêu Nguyên Đế cũng không mong con cháu đời sau lại phải chịu khổ như vậy. Nếu Thái tử phi thật sự có năng lực hóa giải được, chẳng phải là càng tốt hay sao?

Thái hậu mím môi, tâm trạng cũng vô cùng khó chịu nhưng cũng không biết nên nói gì thêm.

Khi xưa Hoàng thượng từng nói riêng với bà ấy về ân điển mà Thái tử cầu xin, bà ấy cảm thấy thật kỳ quặc và khó lòng lý giải, rõ ràng đều là con cháu Tần thị, sao Thái tử lại là kẻ si tình đến thế?

Chẳng lẽ đúng như lời Thái tử từng nói, hắn không đành lòng để con cái mình sau này cũng phải chịu đựng nỗi đau như hắn từng gánh.

Thấy trời đã khuya, Chiêu Nguyên Đế lo lắng sức khỏe của Thái hậu không chịu nổi nên sai người đưa bà ấy về Từ Ninh cung.

Còn ông ấy thì tiếp tục ở lại Đông cung trông chừng. Mãi đến khi nhận ra bên trong vẫn còn Thái tử phi, ông ấy mới sực tỉnh, Thái tử đã thành thân rồi, đã có Thái tử phi bên cạnh chăm sóc mà mình là công công ở lại đây canh giữ e là không tiện lắm.

Trước đây mỗi lần Thái tử gặp chuyện đều là ông ấy ở lại canh bên giường, vừa trông vừa xử lý chính sự, làm nhiều thành thói quen.

Chiêu Nguyên Đế dặn dò: “Thái tử phi hãy chăm sóc Thái tử thật tốt, trẫm về cung trước, mai sẽ lại đến thăm.”

Bùi Chức lập tức đứng dậy cung tiễn: “Phụ hoàng đi thong thả.”

Chiêu Nguyên Đế lại nhìn Thái tử đang nằm trên giường thêm một cái, mang theo tâm trạng nặng nề rời khỏi điện.

Chờ ông ấy đi rồi, cuối cùng Bùi Chức cũng không gắng gượng nổi nữa, cả người đổ gục xuống mép giường, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm thấm ướt cả chăn nệm.

“Thái tử phi, người làm sao vậy?”

Phương Phỉ và Phương Thảo hoảng hốt chạy lại, định đi gọi Thái y.

“Không sao.” Bùi Chức bình tĩnh đáp: “Chắc là do chưa dùng bữa tối nên đói quá thôi.”

Nghe vậy, hai nha hoàn lập tức chạy đến phòng bếp tìm thứ gì đó cho nàng ăn.

Các nàng biết khẩu phần ăn của Thái tử phi nên không làm phiền đến người khác, tự tay nấu một bát mì trứng thật to mang vào rồi đóng cửa lại, không cho cung nhân bên ngoài dòm ngó.

Bùi Chức không còn sức để cầm đũa, chỉ ngồi yên để mặc Phương Phỉ đút từng miếng cho mình.

Một bát mì trứng lớn, nàng ăn sạch không sót một sợi.

Hai nha hoàn cũng không cảm thấy có gì bất thường, mỗi lần sắc mặt Thái tử phi không tốt thì chỉ cần cho nàng ăn nhiều một chút là hồi phục ngay.

Quả nhiên, sắc mặt nàng đã khôi phục được đôi phần, đủ thấy so với thuốc men thì thức ăn càng giúp sức khỏe của Thái tử phi hồi phục nhanh hơn. Tuy tình huống này trông có chút kỳ lạ nhưng hai nha hoàn trung thành tuyệt đối, hoàn toàn không cảm thấy có gì bất thường.

Bùi Chức súc miệng, thay bộ y phục ướt đẫm mồ hôi rồi leo lên giường.

Nàng nằm xuống ôm nam nhân vẫn đang hôn mê bên cạnh, dặn dò hai nha hoàn đang đứng bên giường: “Ta chợp mắt một lát. Nếu có ai đến nhớ gọi ta dậy.”

Phương Thảo kéo màn lại cẩn thận, dịu dàng nói: “Thái tử phi, người cứ nghỉ ngơi đi, nô tỳ và Phương Phỉ sẽ canh giữ, không để ai vào làm phiền.”

Bên trong màn trướng dần trở nên yên tĩnh. Hai nha hoàn ngồi trên ghế ở cuối giường, mắt mở to trông chừng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn