Sau khi được sắc phong làm Quận chúa, theo lệ, Ôn Như Thủy phải tiến cung để tạ ơn.
Tề lão phu nhân bèn cùng ngoại tôn nữ vào cung.
Đầu tiên, Ôn Như Thủy đến Cần Chính điện để tạ ơn. Chiêu Nguyên Đế đã gặp mặt nàng ấy, nói vài lời khích lệ rồi cho người dẫn nàng ấy đến Từ Ninh cung bái kiến Thái hậu.
Lúc này, trong Từ Ninh cung có khá nhiều người. Mẫu tử Khang Bình Trưởng Công chúa, Lạc Bình Trưởng Công chúa, Thái tử phi, Nhị Hoàng tử phi cùng các vị hậu phi đều có mặt ở đây, rõ ràng là cố ý đến để gặp vị Phúc Ninh Quận chúa vừa được sắc phong.
Tề lão phu nhân và Ôn Như Thủy theo cung nhân dẫn đường bước vào. Vừa nhìn thấy cảnh này, trong lòng Ôn Như Thủy thấy hơi rụt rè. May là Thái tử phi cũng ở đó, nhìn thấy dáng vẻ trấn tĩnh của nàng, Ôn Như Thủy như được tiếp thêm can đảm.
Nàng ấy răm rắp làm theo những gì ma ma dạy dỗ ở phủ Trấn Bắc Hầu, dùng nghi lễ của một vị Quận chúa, vừa quy củ vừa trang nghiêm thỉnh an Thái hậu, sau đó lại hành lễ với những người khác ở trong điện.
Thái hậu mỉm cười ban chỗ ngồi cho Phúc Ninh Quận chúa và Tề lão phu nhân. Bà ấy đánh giá Ôn Như Thủy trong bộ lễ phục phẩm cấp Quận chúa rồi gật đầu nói: "Không tệ, Phúc Ninh của chúng ta cũng là một đứa trẻ xinh xắn." Sau đó, bà ấy quay sang phía Tề lão phu nhân ngồi bên cạnh và nói tiếp: "Lão phu nhân dạy dỗ khéo thật đấy, nhìn những đứa trẻ ngươi dạy dỗ xem, đứa nào đứa nấy cũng ngoan ngoãn, giỏi giang."
Tề lão phu nhân vội vàng đáp lời: "Thái hậu nương nương quá khen, thực ra là do con bé tự phấn đấu, chứ thần phụ cũng không dạy được gì nhiều, tất cả là nhờ Hoàng thượng và Thái hậu nương nương ưu ái."
Thật lòng mà nói thì trong lòng bà ấy đang vô cùng vui sướng. Ban đầu, khi biết ngoại tôn nữ muốn cùng Thái tử phi ra ngoài buôn bán, lộ mặt giữa chốn đông người, bà ấy đã vô cùng lo lắng. Bà ấy vừa lo cho thanh danh của ngoại tôn nữ, lại vừa sợ sau này nàng ấy thực sự không gả đi được, đến khi lớn tuổi rồi thì biết phải làm sao?
Thế nhưng, ngoại tôn nữ đã quyết tâm như vậy rồi, bà ấy còn có thể làm gì hơn?
Tề lão phu nhân cũng không phải là bậc trưởng bối độc đoán, chuyên quyền. Tiểu nữ nhi và ngoại tôn nữ của bà ấy đều là những đứa trẻ mệnh khổ, bà ấy cảm thấy có lỗi với hai mẫu nữ họ. Hơn nữa, với thân phận của ngoại tôn nữ, quả thực cũng khó tìm được mối hôn sự nào tốt hơn, cuối cùng bà ấy đành chiều theo ý nàng ấy.
Tề lão phu nhân đã nghĩ rằng, ít nhất là trong vài năm tới, trước khi gây dựng được sự nghiệp, cuộc sống của ngoại tôn nữ sẽ vô cùng gian nan. Nào ngờ chỉ trong một đêm, ngoại tôn nữ của bà ấy bỗng dưng được sắc phong làm Quận chúa.
Ngoại tôn nữ và Thái tử phi đã cùng nhau phát hiện ra hai loại lương thực vừa có sản lượng cao lại vừa thơm ngon, không những thế còn trồng thành công giống cây này...
Đừng nói là người ngoài, ngay cả Tề lão phu nhân và Lệ Quý phi cũng sững sờ. Trước đó, chuyện này không hề có một chút tin tức nào để lọt ra ngoài. Họ chỉ biết Ôn Như Thủy và Thái tử phi hợp tác làm ăn, suốt ngày chạy ra ngoài, trông cứ như thể nàng ấy bị Thái tử phi dạy hư. Nếu oán trách thì bà ấy không dám. Bởi vì, tuy Thái tử phi khiến Ôn Như Thủy làm ra lựa chọn trái với luân thường đạo lý này, song dường như cũng đang hết lòng che chở cho nàng ấy.
Ai mà ngờ được, Ôn Như Thủy lại có thể cùng Thái tử phi mày mò ra được giống lương thực năng suất cao, lại còn được Hoàng thượng nêu tên khen ngợi trên triều, sắc phong làm Quận chúa.
Tóm lại, mấy tháng trước, Tề lão phu nhân chưa bao giờ nghĩ rằng đứa ngoại tôn nữ này lại có tương lai tươi sáng đến thế. Nàng ấy không cần sự chống lưng của phủ Trấn Bắc Hầu mà đã tự giành được thể diện. Sau này cho dù ngoại tôn nữ không muốn thành thân, chỉ cần có công lao này, lại có Thái tử phi bảo bọc thì ai dám dị nghị nửa lời chứ?
Trong lòng Tề lão phu nhân trăm mối cảm xúc đan xen nhưng ngoài mặt vẫn khiêm tốn trò chuyện cùng với Thái hậu.
Thái hậu trông có vẻ rất yêu mến vị Phúc Ninh Quận chúa này, thỉnh thoảng lại kéo nàng ấy đến nói chuyện, hết lời khen ngợi nàng ấy và Thái tử phi.
Mọi người cũng thuận theo góp vui, cất lời khen ngợi họ.
"Phúc Ninh Quận chúa của chúng ta vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi, không biết sau này sẽ gả cho công tử nhà nào đây." Lạc Bình Trưởng Công chúa lên tiếng trêu ghẹo, trong lòng hơi tiếc nuối.
Tuy bà ta đã chấm tỷ muội của Thái tử phi nhưng nếu Phúc Ninh Quận chúa nổi bật sớm hơn và bà ta biết nàng ấy có bản lĩnh như vậy, có lẽ người bà ta xin hỏi cưới cho ấu tử nhà mình đã là Phúc Ninh Quận chúa rồi. Một mục tiêu sáng giá như vậy bày ra trước mắt, chẳng nói đâu xa, chỉ e khắp Kinh thành cũng có không ít nhà động lòng, hẳn là ai nấy đều đang rà soát xem trong nhà có công tử nào đến tuổi cập kê để đến phủ Trấn Bắc Hầu cầu thân.
Tuy trong lòng tiếc nuối nhưng bà ta đủ thông minh để không thể hiện ra ngoài, tránh chọc Thái tử phi không vui. Dù sao đi nữa, trong công lao về ngô và khoai lang, phần của Thái tử phi cũng không hề nhỏ hơn Phúc Ninh Quận chúa. Chỉ vì địa vị của Thái tử phi đã ở đó, Hoàng thượng không tiện công khai ban thưởng nhưng việc tặng những vật phẩm quý giá chắc chắn là không thể thiếu.
Lúc này, uy thế của Thái tử phi có thể nói là đang như mặt trời ban trưa, ngay cả những nữ nhân trong hậu cung cũng phải tránh né sự sắc sảo của nàng. Với công lao to lớn ấy, sau này dù có xảy ra chuyện gì, Thái tử phi cũng sẽ bình an vô sự. Nàng không chỉ ngồi vững vàng ở vị trí Thái tử phi không ai có thể vượt qua, mà thậm chí còn có thể trợ giúp Thái tử, giúp hắn thuận lợi đăng cơ.
Lạc Bình Trưởng Công chúa chỉ cần nghĩ đến đây thì lại cảm thấy chuyện cưới một vị tỷ muội của Thái tử phi cho ấu tử vẫn là tốt hơn.
Mọi người xung quanh đều bật cười một cách thân thiện, bởi vì tuổi của Phúc Ninh Quận chúa vẫn còn trẻ, đang ở độ tuổi thích hợp để thành thân. Với công lao hiển hách như vậy, có nhà nào mà không xứng để gả vào chứ? Nghe nói gần đây ngưỡng cửa của phủ Trấn Bắc Hầu sắp bị các bà mối cầu thân làm mòn luôn rồi.
Chỉ riêng nụ cười của Lệ Quý phi là có phần gượng gạo.
Trong lòng Mai Quý phi vốn không vui cho lắm nhưng khi liếc thấy dáng vẻ của Lệ Quý phi thì không khỏi phân vân, lẽ nào ngoại sanh nữ được sắc phong Quận chúa mà bà ấy còn không vui sao?
Bà ta thầm suy tính, sau đó bất giác đưa mắt nhìn Phúc Ninh Quận chúa rồi đột nhiên phát hiện ra, thật ra đứa ngoại sanh nữ này của Lệ Quý phi rất tốt, rất hợp với tôn tử nương gia của bà ta.
Nếu có thể gả Phúc Ninh Quận chúa cho tôn tử của mình, chẳng phải cũng có thể giúp được Nhị Hoàng tử hay sao...
*
Sau khi bái kiến Thái hậu, Tề lão phu nhân, Ôn Như Thủy và Nhị Hoàng tử phi cùng Lệ Quý phi đến Chung Túy cung.
Khó khăn lắm mới được vào cung một chuyến, Tề lão phu nhân cũng muốn cùng nữ nhi trò chuyện đôi lời.
Vừa đến Chung Túy cung, Lệ Quý phi đã đỡ mẫu thân ngồi xuống rồi cho người dâng trà và điểm tâm, sau đó cho tất cả người hầu trong điện lui ra, chỉ để lại người nhà nói chuyện.
Lệ Quý phi cảm khái nói: "Mẫu thân, con không ngờ Như tỷ nhi nhà chúng ta lại có được cơ duyên như vậy."
Tề lão phu nhân cười nói: "Đừng nói là nương nương không nghĩ tới, ngay cả ta cũng chưa từng nghĩ đến. Chuyện này cũng là nhờ Thái tử phi nâng đỡ, nếu không Như tỷ nhi làm gì có được vinh hạnh như ngày hôm nay."
Ôn Như Thủy cũng gật đầu theo, vẻ mặt rạng rỡ vì cũng được thơm lây: "Đúng là nhờ Thái tử phi nâng đỡ ạ."
Tề Ấu Lan ngồi bên cạnh, mỉm cười lắng nghe họ nói chuyện. Ánh mắt nàng ấy bất giác dừng lại trên người Ôn Như Thủy, nhìn bộ lễ phục Quận chúa trên người nàng ấy và nụ cười tự tin, phóng khoáng trên môi, hoàn toàn khác hẳn với thiếu nữ rụt rè và nhút nhát ở lần đầu gặp mặt vào mùa xuân năm ngoái.
Ôn Như Thủy thật sự đã khác trước đây rồi.
Nàng ấy thầm cảm thán trong lòng, hóa ra Thái tử phi đã đúng. Có lẽ nàng ấy cũng nên thử thay đổi, không nhất định phải giống như Ôn biểu muội nhưng ít nhất cũng không nên lãng phí thời gian vô ích nơi hậu trạch.
Hai mẫu nữ Lệ Quý phi và Tề lão phu nhân trò chuyện một lúc, rồi chủ đề bất giác lại chuyển sang Ôn Như Thủy.
"Mấy ngày gần đây, bà mối đến cửa cầu thân rất nhiều, trong đó không thiếu đích tử của các phủ Công Hầu, tuy không phải đích trưởng tử nhưng cũng là đích ấu tử." Tề lão phu nhân cảm khái nói. Nghĩ lại trước kia, đừng nói là đích ấu tử của phủ Công Hầu, ngay cả một nhà nghèo túng sa sút cũng chưa chắc đã để mắt tới đứa ngoại tôn nữ này của bà ấy. Đúng là thế sự vô thường.
Trong lòng Lệ Quý phi thấy không vui lắm, sao bà ấy lại không biết mưu tính của những người đó chứ.
Vị trí thê tử của đích trưởng tử đương nhiên là phải ngàn tuyển vạn chọn. Trái lại, những người như đích thứ tử thường không được kế thừa nhiều gia sản nên không tránh khỏi việc gia đình muốn tìm cho họ một thê tử tài giỏi, để sau này khi ra ở riêng cũng có thể chống đỡ được gia môn.
Một người dựa vào công lao của bản thân mà được sắc phong Quận chúa như ngoại tôn nữ của bà ấy chính là ứng cử viên thích hợp nhất.
"Ngoại tổ mẫu, di mẫu, cháu không gả đâu." Ôn Như Thủy vội vàng nói: "Trước hai mươi tuổi, cháu sẽ không cân nhắc chuyện thành thân. Cháu đã hứa với Thái tử phi là phải làm nên sự nghiệp."
Hai mẫu nữ Lệ Quý phi và Tề lão phu nhân cùng nhìn nàng ấy rồi thở dài. Xem ra, dù những người kia có nhiệt tình đến đâu cũng vô dụng. Ôn Như Thủy không muốn gả thì họ cũng không thể ép buộc nàng ấy, huống hồ còn có một vị Thái tử phi đang dõi theo. Hiện nay, thế lực của Thái tử phi rất lớn, ngay cả Hoàng thượng và Thái hậu cũng phải nể mặt nàng mấy phần, ai có thể phản đối Thái tử phi được chứ?
Quả thực Ôn Như Thủy đã tìm được một chỗ dựa vững chắc nhất.
Sau khi bày tỏ quyết tâm của mình với hai vị trưởng bối một lần nữa, Ôn Như Thủy lập tức đến Đông cung bái kiến Thái tử phi.
Trên đường đi, các cung nhân đều cúi đầu chào hỏi nàng ấy, thái độ vô cùng cung kính. So với sự tùy tiện khi nàng ấy còn mang thân phận ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi, sự cung kính và vinh dự hiện tại khiến nàng ấy có cảm giác không chân thật.
Trong lòng Ôn Như Thủy cũng ngập tràn cảm xúc.
Ban đầu, khi hệ thống bảo nàng ấy “chinh phục” Thái tử, chẳng phải nàng ấy cũng khao khát một cuộc sống cao quý và vẻ vang như thế này sao? Nào ngờ trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng điều đó vẫn thành hiện thực, mà lại do chính Thái tử phi giúp nàng ấy thực hiện.
Đến Đông cung, vừa nhìn thấy Thái tử phi, Ôn Như Thủy đã không kìm được lòng lập tức bước tới nắm lấy tay nàng.
"Thái tử phi, cảm ơn muội."
Bùi Chức cười nói: "Cảm ơn ta chuyện gì cơ? Đây là lựa chọn của chính tỷ mà."
Ôn Như Thủy không nhịn được bật cười: "Ừ, bây giờ ta đang cảm thấy rất may mắn vì đã lựa chọn thẳng thắn với muội. Thái tử phi thật sự rất tốt."
Nàng ấy đã xem khá nhiều tiểu thuyết và phim ảnh, thường nghe nói một thế giới không thể có hai người xuyên không, những người xuyên không sẽ đấu đá nhau đến c.h.ế.t. Nhưng giữa bọn họ hoàn toàn không có vấn đề này, bởi vì Bùi Chức thực sự quá tốt.
Ôn Như Thủy ngồi ở Đông cung một lúc, cùng Bùi Chức nói về chuyện trồng khoai tây và cả chuyện làm ăn. Hiện tại, việc làm ăn đã đi vào quỹ đạo, Ôn Như Thủy cũng không còn bận rộn như trước nữa. Vì vậy, nàng ấy đã có thời gian để làm những việc khác và quyết định vẫn nên đổi thêm một ít hạt giống cây trồng.
Lúc này, Bùi Chức đưa cho nàng ấy một bản vẽ. Ôn Như Thủy nhìn qua và phát hiện đây là bản vẽ máy kéo sợi. So với máy kéo sợi hiện đang được sử dụng ở Đại Vũ, có thể thấy bản vẽ này đã được cải tiến trên nền tảng cũ. Loại máy kéo sợi cải tiến này, một cỗ máy đã có thể kéo được lượng sợi bằng tám người làm.
Hệ thống bỗng lên tiếng: [Ta có loại máy kéo sợi kiểu mới hơn, một cỗ máy có thể kéo được lượng sợi bằng mười sáu người làm, hai người có muốn bản vẽ không?]
Động tác của Ôn Như Thủy khựng lại, nàng ấy lập tức truyền đạt lại lời của hệ thống cho Bùi Chức.
"Cần bao nhiêu điểm tích lũy?" Thái tử phi hỏi một cách rất thực tế.
Hệ thống nói: [Thực ra cũng không nhiều, 10.000 điểm là được. Dù sao thì máy kéo sợi của thời đại này cũng chỉ đến thế mà thôi. Hệ thống muốn đưa ra kỹ thuật tiên tiến hơn thời đại này nên điểm tích lũy cần thiết sẽ nhiều hơn một chút...]
Không đợi nó nói xong, Bùi Chức đã nói: "Thôi bỏ đi."
10.000 điểm dùng để mua hạt giống cây trồng chẳng phải tốt hơn sao? Việc gì phải tiêu xài lãng phí vào thứ này?
Tuy nàng chỉ có thể cải tiến ra máy kéo sợi bằng sức của tám người nhưng so với máy kéo sợi hiện tại đã tốt hơn rất nhiều rồi. Chuyện này không vội, biết đâu sau này sẽ có những người thợ thủ công khéo léo tiếp tục cải tiến máy kéo sợi thì sao?
Ôn Như Thủy cũng nghĩ vậy, tán thành nói: "Thái tử phi nói đúng, vẫn nên dùng điểm tích lũy để đổi lấy hạt giống cây trồng trước đã, đổi thêm nhiều hạt giống một chút."
Hệ thống thấy hai người không hề động lòng, không khỏi cảm thấy hơi chán nản. Hiếm khi nó chủ động tạo điều kiện cho hai người, đổi cho họ sản phẩm công nghệ vượt thời đại, vậy mà họ lại không cần.
Quá đáng!
Hai người chẳng ai để tâm đến cơn tự kỷ của hệ thống, tiếp tục bàn bạc về chuyện máy kéo sợi. Cuối cùng, họ quyết định vẫn nên giao máy kéo sợi cho triều đình để phổ biến rộng rãi.
Chập tối, Thái tử hạ triều trở về thì lập tức nhìn thấy Thái tử phi đang mỉm cười vô cùng ngọt ngào với mình. Bước chân hắn chợt khựng lại, rồi lặng lẽ đi tới và ôm Thái tử phi vào lòng.
"A Thức, hôm nay có chuyện gì vui sao?"
Bùi Chức kéo tay hắn ngồi xuống, nói: "Phúc Ninh Quận chúa tiến cung để tạ ơn, chúng ta đã bàn bạc một chút chuyện."
"Chuyện gì thế?" Thái tử nhạy bén hỏi.
Bùi Chức cũng không vòng vo, lập tức đưa bản vẽ máy kéo sợi cho Thái tử điện hạ.
Tần Chí xem xong thì đã có thể bình tĩnh đối mặt. Sau những thứ như thủy tinh, xà phòng, ngô và khoai lang đi trước mở đường, bản vẽ máy kéo sợi này cũng không còn quá đột ngột. Dù trong lòng vẫn kích động nhưng Thái tử vẫn có thể giữ được vẻ trấn tĩnh.
"Điện hạ, đây là thứ ta cải tiến dựa trên máy kéo sợi hiện có của Đại Vũ, cứ giao cho triều đình phổ biến đi."
Tần Chí siết nhẹ tay nàng, khẽ đáp một tiếng "ừ", ánh mắt chăm chú ngắm nhìn gương mặt nàng.
Đúng lúc này Bùi Chức ngáp một hơi, ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt lo lắng của hắn, nàng buồn cười hỏi: "Điện hạ, chàng đang nghĩ gì vậy?"
Thái tử ngập ngừng nói: "A Thức, nàng có thấy mệt quá không?"
"Cũng ổn mà." Bùi Chức thờ ơ xua tay: "Chỉ là đôi khi ta thấy hơi mệt một chút, nghỉ ngơi nhiều hơn, ăn nhiều hơn là được."
Trước tận thế, Bùi Chức cũng là một học sinh xuất sắc. Sau khi thức tỉnh tinh thần lực, những kiến thức học được từ sách vở càng trở nên rõ nét trong đầu, không dễ dàng quên đi. Nhờ vậy, việc cải tiến máy kéo sợi đối với nàng cũng không phải chuyện gì khó khăn, tất cả đều dựa trên nền tảng của những người đi trước, chỉ là khi hồi tưởng lại sẽ tiêu hao một chút tinh thần lực.
Chuyện liên quan đến máy kéo sợi đã giao cho Tần Chí nên Bùi Chức không để tâm nữa, nàng tập trung theo dõi việc trồng trọt các loại nông sản khác. Để có thể ăn được ớt và cà chua vào mùa đông, nàng cho người xây dựng nhà kính ở trang viên ngoại ô Kinh thành và trồng hai loại cây này trong nhà kính. Nàng dự định mùa đông năm nay sẽ trồng một ít rau trái mùa, để không phải ngày nào cũng gặm củ cải và cải trắng nữa.
Thái tử phi muốn xây nhà kính, chỉ cần nói một tiếng, Hộ bộ tự nhiên sẽ toàn lực phối hợp. Hiện tại người quản lý Hộ bộ chính là Thái tử, ai mà không biết Thái tử luôn đặt chuyện của Thái tử phi lên hàng đầu. Mọi người cũng không dám lười biếng, chẳng bao lâu đã xây xong nhà kính.
Hơn nữa không chỉ xây một cái, mà còn xây mấy cái liền.
Hôm ấy, Bùi Chức đang nghe hạ nhân báo cáo tình hình xây dựng nhà kính thì đột nhiên Hà Tổng quản vội vã chạy tới.
"Hà Tổng quản, có chuyện gì vậy?" Cẩm Vân bước ra đón.
Hà Tổng quản thở hổn hển nói: "Thái, Thái tử điện hạ xảy ra chuyện rồi..."
"Cái gì?" Cẩm Vân kinh hãi: "Không phải hôm nay điện hạ đi tuần tra mỏ đá ở ngoại ô Kinh thành sao? Sao có thể xảy ra chuyện được?"
Hà Tổng quản lo lắng nói: "Ta cũng không biết, là thị vệ bên cạnh điện hạ quay về trước để bẩm báo với Hoàng thượng. Hoàng thượng cho người qua đây báo cho Thái tử phi một tiếng, bây giờ điện hạ đang được thị vệ hộ tống về cung."
Lòng Cẩm Vân nóng như lửa đốt, vội đưa Hà Tổng quản vào bẩm báo với Thái tử phi.
Bùi Chức thoáng ngẩn người, sau đó đột ngột đứng bật dậy: "Điện hạ xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì cơ?"
Hà Tổng quản vội nói: "Vẫn chưa có tin tức truyền về nhưng chắc điện hạ sẽ sớm về tới cung, lát nữa người sẽ được gặp ngài ấy."
Bùi Chức không thể ngồi yên được nữa, vội vàng ra lệnh cho người chuẩn bị, đồng thời cho người đi mời Thái y lệnh đến.
Cẩm Vân hoảng hốt chạy ra ngoài, vừa sai người đến Thái y viện mời Thái y lệnh nhưng không ngờ Thái y lệnh đã đích thân tới nơi, thở hổn hển nói: "Hoàng thượng đã sai người đến báo cho hạ thần, bảo hạ thần đến đây chờ sẵn."
Bùi Chức cho người mời Thái y lệnh ngồi xuống, còn nàng thì lòng nóng như lửa đốt nhìn ra ngoài.
Cứ đợi như vậy khoảng một canh giờ, cuối cùng cũng thấy thị vệ Đông cung hộ tống Thái tử trở về.
Thái tử đang nằm trong xe ngựa.
Bùi Chức xách váy bước tới, còn chưa đến gần xe ngựa thì ánh mắt nàng đã đột ngột lạnh đi, đôi môi mím chặt, trong mắt lộ ra vài tia sắc lạnh...