Sau khi hỏi thăm tình hình sức khỏe của Thái tử, Chiêu Nguyên Đế lại kể cho hắn nghe vài chuyện vụn vặt trong triều đình, hy vọng hắn có thể nhanh chóng làm quen với tình hình triều chính.
Tần Chí yên lặng lắng nghe, không vội ngắt lời.
Ngoài việc còn giữ được chút ký ức về Thái tử phi Bùi Chức ra, hắn không nhớ gì đến những chuyện khác cả. Hắn cần phải tìm hiểu thêm nhiều chuyện hơn để đề phòng khi cần thiết.
Bản năng cũng mách bảo hắn nên làm gì.
Chiêu Nguyên Đế rất hài lòng với điều này.
Năm ngoái Thái tử từng mất trí nhớ một lần, khi ấy Hoàng đế cũng kể cho hắn nghe từng câu chuyện xảy ra ở bên ngoài, giúp hắn có thể nhanh chóng thích nghi và ứng phó với mọi chuyện. Song khi đó Thái tử không được giao công việc gì, có thể yên tâm dưỡng bệnh trong Đông cung, còn bây giờ thì khác, hắn có công việc ở Binh bộ, Hộ bộ lẫn Công bộ, thậm chí có một số việc không thể thiếu hắn...
Hoàng đế cứ nghĩ đến chuyện nếu như Thái tử bỏ mặc không làm nữa, tạm thời sẽ chẳng tìm được ai có thể gánh vác những việc ấy là lại đau đầu không thôi.
Vì thế, dù Thái tử có mất trí nhớ, ông ấy vẫn sốt ruột muốn hắn sớm ngày tiếp nhận công việc.
Mất trí nhớ thì có sao chứ, ngoài việc không có ký ức ra thì chẳng ảnh hưởng gì đến năng lực của Thái tử cả.
Thái y lệnh lại kê cho Tần Chí một đơn thuốc mới để điều dưỡng cơ thể, thấy Hoàng đế đang chỉ dạy Thái tử, ông ấy bèn lặng lẽ lui xuống.
Bùi Chức ngồi bên cạnh cũng lắng nghe cùng. Đương nhiên là Chiêu Nguyên Đế có chú ý đến nàng nhưng cũng không nói gì cả, xem như đã ngầm đồng ý cho nàng ở lại.
Mãi đến khi kết thúc câu chuyện, Hoàng đế mới chuyển đề tài, nói đến nguyên nhân Thái tử gặp chuyện lần này.
"Trẫm đã phái cấm vệ nội đình đến mỏ đá để điều tra, mấy ngày qua cũng có không ít tin tức được gửi về."
Bùi Chức và Tần Chí đều nhìn ông ấy.
Tần Chí hoàn toàn không có ấn tượng gì về việc mình bất ngờ gặp chuyện, trước đó hắn chỉ nghe Thái tử phi nhắc đến một câu. Có lẽ là bởi vì hắn mất trí nhớ nên Bùi Chức không đặt hy vọng vào hắn, cũng không đi sâu thảo luận vấn đề này.
Hiện giờ Chiêu Nguyên Đế chủ động nhắc tới chuyện này, hai người đều tập trung lắng nghe.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Cận Hoằng Kiệt đã cho người canh giữ tất cả những người trong mỏ đá, điều tra kỹ càng nhưng không phát hiện kẻ nào khả nghi cả.”
Nói đến đây, sắc mặt ông ấy rõ ràng đã sầm hẳn xuống.
Thái tử xảy ra chuyện tại mỏ đá, tuy nhiên kết quả điều tra lại giống hệt như năm ngoái ở phủ Thừa Ân Công, hoàn toàn không có gì bất thường, như thể là do vấn đề của chính bản thân Thái tử chứ không có người nào đứng sau giở trò.
Bùi Chức biết Cận Hoằng Kiệt là Chỉ huy sứ của cấm vệ nội đình, năng lực không hề tầm thường. Chiêu Nguyên Đế cử y đi chính là vì muốn nhanh chóng điều tra rõ nguyên nhân khiến Thái tử xảy ra chuyện. Song lại hoàn toàn không có thu hoạch gì.
Từ đó có thể thấy, nguyên nhân khiến tinh thần lực của Thái tử bất ngờ trở nên mất kiểm soát không phải là thứ người thường có thể phát hiện ra được.
Ánh mắt nàng hơi tối lại, trong lòng đã có tính toán.
Mãi cho đến khi sắc trời đã tối, cuối cùng Chiêu Nguyên Đế mới đứng dậy rời đi.
“Chí Nhi cố gắng dưỡng bệnh cho tốt, bên phía Hộ bộ vẫn còn một đống việc đang chờ con đó.” Hoàng đế vừa nói vừa vươn tay nhẹ vào vai Thái tử.
Tần Chí gật đầu: “Phụ hoàng yên tâm, nhi thần sẽ cố gắng dưỡng bệnh thật tốt.”
Thấy hắn ngoan ngoãn nghe lời như vậy, trong lòng Chiêu Nguyên Đế cũng coi như được an ủi phần nào. Quả nhiên là Thái tử do chính tay ông ấy nuôi dạy, dù có mất trí nhớ thì vẫn là người khiến ông ấy yên tâm nhất.
Bùi Chức nhìn theo bóng Hoàng đế rời đi với vẻ hài lòng thỏa mãn, không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười.
Nàng quay đầu nhìn vị Thái tử đang ngồi trên giường, thấy hắn đã không còn vẻ ngoan ngoãn vừa nãy nữa, vẻ mặt hắn giờ đây bình tĩnh trông khá lạnh lùng, không khỏi thầm thở dài, dù có mất trí nhớ, hắn vẫn là người hiểu rõ cách lấy lòng Hoàng đế nhất, khiến ông ấy đối xử với mình không giống với những người khác.
Đúng là biết cách trói chặt trái tim của Hoàng đế ở bên mình.
Những huynh đệ khác muốn “tranh sủng” ư? Không có cửa đâu.
“A Thức, nàng nhìn cô làm gì?” Tần Chí nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt vốn lạnh lùng biến mất, chỉ còn lại sự tò mò và nóng bỏng thuần khiết.
Bùi Chức khựng lại, mỉm cười với hắn nói: “Thấy điện hạ có vẻ ngoài ưa nhìn.”
Thái tử gia khẽ mím môi, hai tai đỏ bừng lên, trông có vẻ như đang ngượng.
Bùi Chức thấy thế, không khỏi cảm thấy kỳ lạ, ngoài ra còn xen lẫn cả sự mới mẻ.
Hai người đã thành thân gần một năm, những gì cần tìm hiểu về nhau đều đã tìm hiểu hết rồi, vị Thái tử này cũng đã trở nên mặt dày hơn, rất hiếm khi đỏ mặt vì bị nàng trêu chọc. Còn về những chuyện trên giường, bởi vì ánh sáng mờ ảo nên nàng cũng không thể nhìn rõ được, thậm chí cả những cảm xúc nóng bỏng trong lòng hắn cũng thường bị giấu kín, rất ít khi thể hiện ra ngoài.
Nào ngờ giờ đây khi mất trí nhớ hắn lại có dáng vẻ ngây thơ dễ xấu hổ đến vậy, khiến Thái tử phi có cảm giác như hai người đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Tâm trạng Bùi Chức cực kỳ tốt, sau khi cho Thái tử uống thuốc thì để hắn nghỉ ngơi trước, còn mình đi sang điện ở bên cạnh tắm rửa.
Tần Chí chờ nàng tắm rửa xong quay lại với mình, hắn nhìn nàng chăm chú bằng ánh mắt tha thiết, mãi đến khi nàng chủ động lên giường thì ôm chặt nàng vào lòng.
“Điện hạ làm gì vậy?” Bùi Chức không khỏi cảm thấy buồn cười, nàng bị hắn ôm chặt đến mức không thể trở mình.
Tần Chí nói: “Không biết vì sao, trong lòng cô cứ thấy bất an...”
Hắn luôn có cảm giác là nàng sẽ biến mất nên phải ôm thật chặt để xác nhận nàng vẫn còn ở đây.
Hắn thầm suy ngẫm về tâm trạng của mình, không khỏi nghi ngờ chẳng lẽ trước khi hắn mất trí nhớ đã từng xảy ra chuyện gì nên mới khiến hắn căng thẳng như vậy sao?
Bùi Chức không biết hắn nghĩ gì, chỉ cho rằng vì hắn đột ngột bị mất trí nhớ nên không có cảm giác an toàn với thế giới này, do vậy nàng lại càng đối xử dịu dàng với hắn hơn.
Trong thời gian Tần Chí dưỡng bệnh, ngoài việc ngày nào Chiêu Nguyên Đế cũng đến nói chuyện triều chính với hắn ra, Bùi Chức cũng giúp hắn thống kê lại một lượt những chuyện bên ngoài và những việc hắn đã làm.
Tần Chí nhanh chóng nắm được tình hình bên ngoài và công việc mình cần phải làm.
Quả nhiên là hắn rất thông minh, cộng thêm sự tin tưởng với Bùi Chức, chỉ trong thời gian ngắn đã hiểu rõ tình hình hiện tại của mình cũng như thái độ đầy phức tạp, không rõ yêu ghét của Hoàng đế dành cho Thái tử phi.
Vài ngày sau, khi đang ở trong thư phòng sắp xếp sổ sách Hộ bộ gửi đến, Tần Chí nghe theo trực giác mách bảo, tìm thấy một chiếc hộp gấm mà mình đã để lại trước khi mất trí nhớ.
Hộp gấm đó nằm trong khe hẹp giữa hai giá sách, ngay cả nội thị phụ trách quét dọn cũng không phát hiện ra.
Bên trong hộp gấm có một cuốn sổ nhỏ ghi chép lại một số chuyện.
Tần Chí đọc xong, trầm ngâm một lúc rồi bổ sung thêm vài dòng.
“Điện hạ đang làm gì vậy?”
Bùi Chức bưng bát canh bổ mình dặn đầu bếp nấu đi vào, sắc trời đã tối song trong thư phòng lại chẳng hề thắp đèn, Thái tử gia đứng lặng yên trong căn phòng tăm tối, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Nàng đặt bát canh xuống, đích thân đi thắp đèn.
Ánh nến xua tan bóng tối trong phòng, Bùi Chức vừa định quay lại thì có một người lặng lẽ xuất hiện ở sau lưng ôm chầm lấy nàng.
Nàng ngẩng đầu, nhìn nam nhân ở phía sau cười hỏi: “Điện hạ làm gì vậy?”
Tần Chí vùi mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói trầm thấp: “A Thức, cô vừa mới đọc được mấy ghi chép trước đó cô từng để lại.”
“Ghi chép gì vậy?”
“Chuyện hai năm qua...”
Tần Chí cụp mắt thầm nghĩ, xem ra lần trước khi hắn bị mất trí nhớ vào năm ngoái đã chuẩn bị tâm lý từ trước, thậm chí còn sợ chuyện này sẽ xảy ra nữa nên đã ghi chép lại những việc quan trọng xảy ra trong hai năm qua và giấu trong thư phòng.
Hắn cảm thấy có lẽ hắn đã từng tự ám thị chính mình nên dù có mất trí nhớ thì hắn vẫn có thể dựa vào trực giác của bản thân để tìm ra được cuốn sổ đó.
Những điều quan trọng được ghi lại trong cuốn sổ nhỏ cũng không khác mấy so với những gì phụ hoàng và A Thức đã kể cho hắn nghe trong khoảng thời gian gần đây.
Đương nhiên, những điều đó không phải là điều khiến hắn để tâm, điều duy nhất khiến hắn quan tâm là...
“Hóa ra trước đây điện hạ cũng đã chuẩn bị sẵn rồi, tốt quá.” Bùi Chức mỉm cười nói, càng thêm khâm phục tính cách của hắn.
Xem ra sau một lần mất trí nhớ, hắn đã biết lo xa chuẩn bị kỹ càng, nếu như đổi lại là nàng, khi gặp phải chuyện như vậy chắc hẳn nàng cũng sẽ chuẩn bị trước giống như hắn.
Tần Chí không nói gì thêm, chỉ yên lặng ôm lấy Bùi Chức, như thể muốn giữ nàng trong vòng tay, để nàng mãi mãi không rời xa mình.
Tối đến, hai người cùng nhau lên giường nghỉ ngơi. Bùi Chức lại định kể chuyện triều chính cho Thái tử nghe để hắn nhanh chóng nắm bắt tình hình trong triều giống như thói quen mấy ngày qua thì bất ngờ bị hắn ngăn lại.
“Điện hạ?”
Tần Chí nói: “A Thức không cần kể nữa, cô đã hiểu đại khái rồi.”
Bùi Chức nằm trên giường, thấy hắn đang ngắm nhìn mình chăm chú, hai mắt nàng khẽ chớp, dường như đã hiểu ra ý của hắn, hai má nàng dần ửng đỏ.
“Điện hạ, chàng vẫn chưa hoàn toàn khỏi bệnh mà...”
“Cô đã khỏi hẳn rồi!” Hắn nói: “Hôm nay Thái y lệnh đã khám cho cô, nói rằng lần này cô hồi phục rất nhanh, không để lại di chứng gì cả.”
Bùi Chức: “...”
Hôm sau, khi Bùi Chức tỉnh dậy thì phát hiện vị Thái tử gia nào đó đang cần tĩnh dưỡng lại không có ở trong phòng.
“Điện hạ đã vào triều từ sớm rồi ạ.” Cẩm Vân vui vẻ nói: “Ngài ấy nói hôm nay muốn đến Hộ bộ xem xét tình hình một chút.”
Sức khỏe của Thái tử đã hồi phục, mọi người trong Đông cung đều rất vui mừng.
Bùi Chức ôm chăn ngồi một lát, sau đó lại ngả người nằm xuống giường, kéo chăn lên trùm kín cơ thể, tiếp tục ngủ thêm một giấc nữa.
Những ngày qua, nàng luôn cố gắng giúp vị Thái tử gia này điều hòa lại tinh thần lực, hiệu quả cũng rất rõ rệt. Chẳng qua là những hiệu quả này đều không thể sánh được với đêm qua. Chẳng trách trong thời kỳ tận thế, những người có tinh thần lực lại thích làm những chuyện như song tu, giúp tinh thần lực có thể nhanh chóng hồi phục.
Việc này chỉ khổ cho nàng mà thôi. Nếu như không phải cơ thể nàng ở kiếp này không thích hợp để nuôi dưỡng tinh thần lực, tinh thần lực cũng coi như là nàng tự mình nỗ lực rèn luyện, thì cũng không đến nỗi luôn ở thế yếu trước mặt Thái tử gia.
Đây cũng là lý do mà hệ thống không chịu bán thuốc chữa trị tinh thần lực cho nàng.
Bùi Chức ngủ thêm một giấc, tỉnh dậy thì nghe nói Phúc Ninh Quận chúa đến tìm mình và đã chờ nàng được một lúc rồi.
Sau khi tắm rửa, nàng đi thẳng tới Trường Thu điện, dặn dò cung nhân chuẩn bị bữa sáng bày ngay tại thiên điện rồi kéo Ôn Như Thủy cùng đi ăn sáng với mình.
Bởi vì có khách nên bữa sáng được chuẩn bị rất phong phú.
Ôn Như Thủy vừa mừng lại vừa lo: “Thái tử phi, ta đã ăn sáng rồi...”
“Không sao, tỷ nhìn ta ăn là được.” Bùi Chức bình tĩnh nói.
Ôn Như Thủy: “...”
Ôn Như Thủy tròn mắt nhìn Bùi Chức một mình ăn sạch cả bàn thức ăn nhưng nàng ấy không còn kinh ngạc như trước đây nữa.
Lần trước khi Bùi Chức muốn mua thuốc tinh thần lực của hệ thống, cuối cùng nàng ấy đã tìm ra được bí mật trên người Bùi Chức.
Không ngờ là nàng lại có tinh thần lực.
Là một người bình thường, Ôn Như Thủy không biết tinh thần lực là gì nhưng cũng có tìm hiểu về công dụng tinh thần lực từ hệ thống, biết được rằng đây là kết quả tất yếu cho sự tiến hóa của loài người trong tương lai.
Nàng ấy không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ Bùi Chức xuyên từ thế giới tận thế, nơi nhân loại đã tiến hóa mạnh mẽ đến thế giới này ư?
Bởi vì tiêu hao tinh thần lực nên cơ thể nàng cần rất nhiều thức ăn để bổ sung nhu cầu năng lượng của cơ thể, do vậy mới ăn nhiều như thế.
Nghe có vẻ cũng hợp lý!
Sau khi Bùi Chức ăn sáng xong, hai người mới ngồi xuống trò chuyện.
Ôn Như Thủy báo cáo hành trình của mình trong mấy ngày qua trước: “Thái tử phi, ta đã đi một chuyến đến mỏ đá ở ngoại ô Kinh thành, hệ thống không phát hiện điều gì bất thường ở đó cả.”
Đây là việc Bùi Chức giao cho nàng ấy đi làm, nàng sai ám vệ Đông cung Tần Huyền dẫn nàng ấy đến mỏ đá một chuyến, nhờ hệ thống dò xét xem nơi đó có gì lạ không nhưng đáng tiếc là không có phát hiện gì cả.
Bùi Chức cũng không lấy làm lạ, chỉ khẽ ừ một tiếng, tay cầm tách trà trầm tư, không biết đang nghĩ gì.
Ôn Như Thủy lại hỏi: “Trước đó khi ở trong Chung Túy cung ta nghe nói Thái tử đã xuất hiện trong buổi thiết triều hôm nay. Hắn đã khỏe hẳn rồi sao?”
Thời gian Thái tử nghỉ ngơi dưỡng bệnh không hề dài, chỉ vỏn vẹn có năm, sáu ngày.
Những ngày qua có không ít người quan tâm đến sức khỏe của Thái tử nhưng dù là công khai quan tâm hay ngấm ngầm thăm dò thì những người đó cũng đều bị Chiêu Nguyên Đế chặn lại, không ai dám nghe ngóng dò hỏi quá sâu, song ai cũng thầm nghĩ chắc chắn là Thái tử đã xảy ra chuyện gì đó rồi.
Rất nhiều người bắt đầu rục rịch suy tính.
Hôm nay Thái tử xuất hiện trên triều cũng là để cảnh cáo những kẻ đó rằng mình vẫn rất khỏe, dù bọn họ có ý đồ gì thì cũng đều dừng lại hết cho hắn.
Bùi Chức nói: “Chàng ấy gần khỏe hẳn rồi, tỷ không cần lo lắng đâu.”
Ôn Như Thủy không nắm rõ tình hình của Thái tử, thấy nàng nói vậy thì cũng yên tâm phần nào.
Bây giờ nàng ấy và Thái tử phi đã ở cùng một chiến tuyến, đương nhiên là nàng ấy hy vọng tương lai Thái tử có thể thuận lợi đăng cơ, Bùi Chức trở thành Hoàng hậu, đến lúc đó nàng ấy có thể tiếp tục được Bùi Chức bảo vệ.
Ôn Như Thủy tò mò hỏi: “Thái tử phi, lần này Thái tử xảy ra chuyện, Hoàng thượng đã điều tra ra được nguyên nhân chưa?”
Bùi Chức lắc đầu, kể lại chuyện Chiêu Nguyên Đế cử Cận Hoằng Kiệt đi điều tra cho nàng ấy nghe.
Ôn Như Thủy cau mày, cảm thấy chuyện này không đơn giản.
“Thái tử phi, ta cảm thấy chắc chắn là Thái tử đã bị thứ gì đó tấn công, hơn nữa còn là kiểu âm thầm tấn công, người bình thường tuyệt đối không thể phát hiện ra được.” Ôn Như Thủy nhớ lại hồi xưa lúc mình ra tay, chẳng phải cũng không có mặt ở hiện trường đó sao. Cho nên cho dù có đến hiện trường điều tra cũng chẳng tìm ra gì.
**
Sau khi xuất hiện tại buổi thiết triều sáng nay, Tần Chí đi đến nha môn Hộ bộ.
Dù hắn đã mất trí nhớ nhưng bên cạnh luôn có tâm phúc theo sát, mà những người này lại nắm rõ như lòng bàn tay những việc Thái tử làm ở Hộ bộ, nhờ có bọn họ nhắc nhở nên hắn cũng không mắc phải sai lầm gì.
Thậm chí, không ai phát hiện ra rằng Thái tử hiện đang bị mất trí nhớ.
Buổi chiều, Tần Chí quay trở về Hoàng cung.
“Thái tử ca!”
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử ở phía đối diện đi tới, cả hai đều nhìn hắn với vẻ quan tâm.
“Thái tử ca, nghe nói dạo gần đây huynh bị bệnh, không sao chứ?” Nhị Hoàng tử lo lắng hỏi han.
“Đại ca, phụ hoàng nói mấy ngày vừa rồi huynh bị cảm lạnh, bọn ta cũng không tiện đến làm phiền, huynh không sao thì tốt quá rồi.” Tam Hoàng tử thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tần Chí đánh giá hai đệ đệ xui xẻo của mình, chỉ cần nghe giọng điệu thôi là hắn đã có thể đoán được thân phận của bọn họ, người ăn nói không biết lớn nhỏ là lão nhị, còn người cẩn thận trong từng lời nói từng hành động là lão tam.
Còn về chuyện bọn họ có thật lòng quan tâm hắn hay không thì... lão nhị quan tâm hắn thật, còn lão tam thì có xen lẫn cả điều gì đó khác trong sự quan tâm của mình.
Hắn thầm cười khẩy một tiếng, hơi hất cằm lên: “Cô đã khỏe rồi, cảm phiền các đệ quan tâm.”
Ba huynh đệ trò chuyện một lúc rồi Tần Chí đi về phía Cần Chính điện, hai vị Hoàng tử thì cùng rời khỏi cung.
Nhị Hoàng tử ngờ vực hỏi: “Lão tam, trời không còn sớm nữa, đệ định đi đâu vậy?” Lão tam vẫn chưa xây phủ riêng ngoài cung, giờ này xuất cung, chẳng lẽ hôm nay định ngủ lại bên ngoài ư?
Tam Hoàng tử mỉm cười nói: “Dạo này mẫu phi thích ăn điểm tâm ở một cửa tiệm trên phố Sùng Đức, ta định mua ít điểm tâm về cho bà ấy.”
Nhị Hoàng tử tặc lưỡi một tiếng.
Hai người chia tay tại cổng cung, một người trở về phủ Hoàng tử, người còn lại rẽ vào phố Sùng Đức.
Trời vẫn còn sớm, lúc này phố Sùng Đức vô cùng náo nhiệt.
Tam Hoàng tử xuống xe ngựa, dẫn theo tùy tùng đi vào một tiệm điểm tâm lâu đời tên Minh Ký.
Trong tiệm ngập tràn hương thơm ngọt ngào của chà là, nơi đây nổi tiếng nhất với món bánh chà là, có mùi vị không nơi nào sánh bằng, thu hút vô số khách quen, mỗi ngày đều có rất đông người đến đây mua bánh.
Tầng hai là các phòng riêng, có nhiều khách thích lên tầng uống trà ăn điểm tâm.
Tam Hoàng tử đi đến một căn phòng trên tầng hai, dặn tùy tùng canh giữ ở bên ngoài rồi đẩy cửa bước vào trong.