Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 162

Sau khi nếm thử món ăn làm từ rau lang, Chiêu Nguyên Đế cảm thấy hương vị cũng không tệ, bèn đường hoàng phái cấm vệ nội đình đến đóng giữ vùng núi Phượng Khâu, không chỉ canh gác thôn trang mà còn nghiêm cấm bất kỳ kẻ không phận sự nào lại gần.

Hành động này của ông ấy càng khiến người trong thiên hạ chắc chắn rằng núi Phượng Khâu đang cất giấu bí mật.

Hơn nữa có khi bí mật ấy còn lớn hơn cả vụ đại doanh ở ngoại ô Kinh thành lén đúc binh khí kiểu mới vào năm ngoái.

Cấm vệ nội đình không hổ là lực lượng tinh nhuệ nhất do Hoàng đế trực tiếp nắm giữ. Một khi có bọn họ trấn giữ, đừng nói đến chuyện thăm dò bí mật trong thôn trang, ngay cả một con ruồi cũng khó lòng bay lọt.

Tóm lại, cho đến giờ, rốt cuộc núi Phượng Khâu đang cất giấu điều gì vẫn chẳng ai có thể điều tra ra được.

Đối với việc Chiêu Nguyên Đế phái người đến canh giữ thôn trang, Tần Chí và Bùi Chức đều rất hoan nghênh.

Chỉ duy nhất một điều khiến Thái tử gia không vui đó là việc Hoàng thượng xem hai loại hoa màu trong Phượng Khâu sơn trang như của riêng mình, thi thoảng lại lén sai người hái chút dây khoai lang mang về xào ăn.

Nếu chẳng phải củ khoai trong đất vẫn chưa thể đào lên ăn, e rằng ông ấy đã sớm lệnh cho người đào trộm vài củ mang về nếm trước một phen rồi.

Nghe lời than vãn của hắn, Bùi Chức phì cười: “Chẳng phải phụ hoàng đang lo khoai lang không đạt được hiệu quả như mong muốn, sợ khiến thiên hạ thất vọng sao? Nên ông ấy mới đích thân thử trước đấy chứ.”

Tuy hành vi của Hoàng đế trông có phần nóng vội, song ông ấy vẫn nghe lời các nông hộ trong thôn trang, sẽ không tùy tiện phá hủy hoa màu.

Tần Chí cũng hiểu rõ điều đó, ngoài miệng than thở đôi câu nhưng cũng không thực sự ngăn cản.

Mãi đến khi cuối cùng được ăn món rau lang xào do chính tay Thái tử phi nấu, Thái tử gia mới không buồn để tâm đến việc Hoàng đế lén ăn vụng nữa, mặc kệ ông ấy muốn làm gì thì làm.

Thoắt cái đã bước sang tháng sáu, thời tiết nóng bức hơn từng ngày.

Tuy Bùi Chức chịu nóng rất giỏi nhưng trong tiết trời thế này, nàng vẫn muốn rời Kinh thành về thôn trang ở nông thôn, đợi qua mùa hè rồi mới quay lại.

Chiêu Nguyên Đế cũng thấy nóng không chịu nổi, quyết định dời giá đến lâm viên của hoàng gia ở ngoại ô Kinh thành là Khánh Lâm viên để tránh nóng. Thái hậu và các phi tần trong hậu cung đều rời cung, Thái tử phi như Bùi Chức đương nhiên cũng không ở lại mà cùng Thái tử gia chuyển đến đó.

Người duy nhất ở lại trong Kinh thành chỉ có Nhị Hoàng tử và Nhị Hoàng tử phi.

Bởi rốt cuộc phủ Nhị Hoàng tử cũng đã hoàn tất, hai phu thê Nhị Hoàng tử muốn dọn vào ở. Đây là phủ mới của bọn họ, không thể để trống nên đành phải ở lại, không tiện cùng theo đến Khánh Lâm viên nghỉ hè.

Chọn một ngày lành, hai phu thê Nhị Hoàng tử mở tiệc chiêu đãi khách khứa tại phủ mới.

Sáng sớm, Bùi Chức thức dậy đến thỉnh an Thái hậu trước.

“Nghe nói hôm nay Nhị Hoàng tử mở tiệc chiêu đãi khách khứa tại phủ, Thái tử phi cũng định đến à?” Thái hậu hỏi.

Bùi Chức đáp: “Vâng ạ, đợi lát nữa Thái tử gia về, tôn tức sẽ đến đó cùng điện hạ.”

Dường như Thái hậu cũng rất muốn đi xem phủ mới của Nhị Hoàng tử, dẫu sao cũng là tôn tử đầu tiên được phép xuất cung lập phủ nên bà ấy rất quan tâm. Chỉ là thân phận của bà ấy quá đặc biệt, cộng thêm thời tiết oi bức, không tiện rầm rộ phô trương nên đành thôi.

Bà ấy nắm lấy tay Bùi Chức, dặn dò nàng đủ điều về chuyện phủ Nhị Hoàng tử, lại nhờ nàng mang theo một phần lễ mừng gửi tặng thay bà ấy.

Bùi Chức gật đầu đồng ý tất cả.

Lệ Quý phi cũng rất muốn đi, chỉ là không hợp quy củ nên cũng nhờ Bùi Chức thay mặt mang lễ mừng qua.

Bùi Chức cũng thuận miệng đáp ứng.

Lúc Bùi Chức quay về Đông cung vừa hay thấy Thái tử gia cũng mới về tới, nội thị Tùy An sau lưng hắn còn bưng một phần lễ mừng.

“Đây là phần thưởng phụ hoàng cho lão nhị, bảo cô tiện tay mang qua luôn.”

Bùi Chức mỉm cười nói: “Chỗ ta cũng có rất nhiều người nhờ mang giúp lễ mừng qua đó.”

Không chỉ có Thái hậu, Lệ Quý phi mà còn có thêm không ít cung phi khác.

Kể từ khi Nhị Hoàng tử phi Tề Ấu Lan gả đến, tuy chỉ ở trong hoàng cung vỏn vẹn một tháng nhưng lại vô cùng hòa hợp với các vị hậu phi này. Nay nàng ấy sắp dọn ra khỏi cung, các cung phi đều luyến tiếc không nỡ rời xa. Biết hôm nay phủ Nhị Hoàng tử mở tiệc khoản đãi khách khứa, tuy bọn họ không thể đích thân đến dự nhưng ai nấy đều gửi tặng lễ vật, nhờ Thái tử phi chuyển giúp.

Bùi Chức cũng phần nào đoán được suy nghĩ của các cung phi. Bọn họ rất e dè Thái tử phi như nàng, so ra thì Nhị Hoàng tử phi dịu dàng đoan trang lại dễ mến hơn nhiều. Cả hai đều là tức phụ hoàng gia, trong lòng bọn họ không tránh khỏi ôm tâm tư muốn xem cuộc đấu võ đài giữa Thái tử phi và Nhị Hoàng tử phi.

Còn đấu được hay không thì để sau hẵng nói, nhưng ít nhất nếu có thể thân thiết với Nhị Hoàng tử phi cũng xem như một cách gián tiếp cô lập Thái tử phi.

Tiếc là tuy bọn họ có tâm cơ nhưng lại không có gan, chỉ dám âm thầm toan tính, còn ngoài mặt thì không ai dám công khai đắc tội với Thái tử phi.

Dù Bùi Chức nhìn thấu mọi chuyện cũng chẳng mấy để tâm. Nữ nhân hậu cung rảnh rỗi quá không có việc làm, luôn phải để bọn họ tìm chút trò tiêu khiển. Cứ để bọn họ thảnh thơi thêm một thời gian nữa đi, sau này e là chẳng còn rảnh rỗi như thế đâu.

Hai phu thê mang theo cả một xe đầy lễ vật rời Khánh Lâm viên, thẳng đường đến phủ Nhị Hoàng tử.

Khi bọn họ đến nơi không tính là muộn, lúc đến phủ Nhị Hoàng tử thì khách khứa cũng chưa đông lắm.

“Thái tử ca, Thái tử phi.” Nhị Hoàng tử với gương mặt rạng rỡ ra đón tiếp: “Trời nóng lắm, mau vào trong ngồi.”

Trước tiên Tần Chí nói một tiếng chúc mừng rồi vẫy tay bảo tùy tùng mang lễ vật đến.

“Nhiều thế này à?” Nhị Hoàng tử ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: “Thái tử ca, huynh tốt với ta quá, thực ra không cần phải bày vẽ đến vậy, ngại quá đi…”

Tần Chí không ưa kiểu miệng nói không mà lòng lại vui ra mặt của hắn ta, nhàn nhạt nói: “Đây là quà của phụ hoàng và hoàng tổ mẫu, còn có của các vị nương nương trong hậu cung gửi cho đệ.”

Nhị Hoàng tử hơi sững người rồi vui vẻ nhận lấy.

Dù những lễ vật ấy không phải do Thái tử ca tặng nhưng được người ta tặng quà thì ai mà chẳng vui. Huống hồ nữ nhân trong hậu cung vốn keo kiệt lắm, không ngờ lần này lại rộng rãi đến vậy.

Bùi Chức quay sang nói với Tề Ấu Lan: “Các nương nương đều rất luyến tiếc tỷ, còn dặn sau này tỷ nhớ vào cung thăm họ nhiều hơn.”

Tề Ấu Lan mỉm cười gật đầu đáp lời.

Sau đó, hai phu thê Thái tử được mời vào sảnh tiếp khách trong phủ Nhị Hoàng tử nghỉ ngơi và dùng trà.

Trên đường đi, Bùi Chức kín đáo quan sát, phát hiện phủ Nhị Hoàng tử được xây dựng rất khéo, hòn non bộ, hồ nước và vườn cảnh đều được bài trí tinh xảo, phần lớn cửa sổ đều lắp kính thủy tinh, trông sáng sủa rạng ngời.

Tần Chí nói: “Bây giờ Hộ bộ đã có tiền, phí an gia cấp cho lão nhị cũng không ít, xem ra đều đem xây phủ cả rồi.”

“Thái tử ca, huynh đừng oan uổng ta.” Nhị Hoàng tử lập tức lên tiếng phản bác: “Kính thủy tinh đều do Hộ bộ cấp miễn phí, ta không bỏ ra đồng nào. Còn những thứ khác là do mẫu phi và phủ Trấn Bắc Hầu bỏ ngân lượng ra. Ta muốn trả lại cho bọn họ, bọn họ cũng không chịu nhận…”

Vậy nên phủ Nhị Hoàng tử xây dựng xong cũng nhờ người thân của hai bên phu thê thương tình mà bỏ tiền ra giúp.

Tề Ấu Lan chỉ khẽ mím môi cười.

Trước đây khi Hộ bộ chưa có ngân lượng, Lệ Quý phi và phủ Trấn Bắc Hầu lo phủ Nhị Hoàng tử sẽ quá giản dị, mất mặt hoàng gia nên đã âm thầm bỏ ra không ít bạc. Thành ra phủ này xây xong trông mới tươm tất nhường ấy.

Tần Chí nghe mà khó chịu trong lòng: “Hừ, không ngờ lão nhị đệ lại là người như thế.”

“Ta là như thế nào chứ?” Nhị Hoàng tử ngẩn ra.

Tần Chí: “Nam nhân ăn bám!”

Nhị Hoàng tử: “…”

Bùi Chức và Tề Ấu Lan nghe hai huynh đệ đấu khẩu thì đưa mắt nhìn nhau, cố nhịn cười.

Nhị Hoàng tử và Tề Ấu Lan đưa khách vào sảnh tiếp khác xong rồi rời đi, riêng Nhị Hoàng tử thì tức tối đến nghiến răng.

Hiển nhiên là rất tức giận trước câu “nam nhân ăn bám” của Thái tử gia nhưng hắn ta lại chẳng thể phản bác được gì, bởi lẽ quả thực hắn ta đang ăn bám mẫu phi và ngoại tổ gia.

Nhị Hoàng tử âm thầm hạ quyết tâm, sau này ra trận sa trường, hắn ta nhất định sẽ thu thật nhiều chiến lợi phẩm, lúc ấy hùng hổ mang về khoe với Thái tử để hắn biết mình không phải kẻ ăn bám!

Khách khứa dần đến đông hơn.

Những vị tân khách có mặt tại phủ Nhị Hoàng tử đều lấy làm kinh ngạc khi thấy phủ được xây cất không tồi chút nào. Đặc biệt là những tấm kính lớn khiến người ta nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ.

Tuy giá thủy tinh rẻ hơn thương nhân phương Tây mang đến nhiều nhưng để dùng với số lượng lớn thế này thì vẫn là chuyện cực kỳ xa xỉ. Huống chi phủ Nhị Hoàng tử lại còn dựng hẳn một căn nhà kính...

Bùi Chức và Tần Chí cũng từng đến xem qua nhà kính ấy.

Đối với Bùi Chức, nhà kính không có gì mới mẻ nhưng ở thế giới này lại là vật hiếm lạ, cũng là biểu tượng cho thân phận cao quý.

“Điện hạ, cái này là chàng sai Hộ bộ xây cho phủ Nhị Hoàng tử à?” Bùi Chức tò mò hỏi.

Tần Chí gật đầu: “Cô từng nghe nàng nhắc tới nhà kính, thứ này cũng chẳng khó làm mấy… Hôm nay khách khứa đông đúc, lát nữa mọi người đều sẽ thấy nhà kính, đến khi ấy e là doanh số bán thủy tinh lại tăng vọt.”

Thì ra hắn đang dùng phủ Nhị Hoàng tử làm nơi trưng bày để thúc đẩy tiêu thụ thủy tinh?

Bùi Chức dở khóc dở cười, thầm nghĩ nếu Thái tử gia mà đi làm buôn bán nhất định sẽ trở thành một thương nhân vô cùng thành công.

Tiệc rượu tại phủ Nhị Hoàng tử lần này được tổ chức rất thành công.

Tất cả những ai ra về đều sinh lòng h*m m**n, muốn xây riêng cho mình một gian nhà kính giống như ở phủ Nhị Hoàng tử, bên trong có thể trồng hoa cũng có thể cải tạo thành nơi tiêu khiển, tùy vào sở thích của từng người.

Xưởng thủy tinh lại nhận được một đợt đặt hàng đáng kể.

Tần Chí thấy quốc khố dần dần đầy ắp trở lại thì tâm trạng vô cùng khoan khoái.

Người mang tâm trạng tốt không chỉ có mỗi hắn mà còn cả Chiêu Nguyên Đế.

Trước đó kho bạc riêng của Chiêu Nguyên Đế đã gần cạn kiệt, vốn đang phải cắn răng chịu đựng, ai ngờ lại bất ngờ thu được hai công thức sản xuất thủy tinh và xà phòng. Giờ đây, kho bạc riêng của ông ấy cũng phong phú chẳng kém gì quốc khố.

Trong tay có tiền, trong lòng mới yên tâm.

Tâm trạng Chiêu Nguyên Đế vô cùng sảng khoái, nghe nói Thái tử phi muốn ra thôn trang chơi, lập tức không nói hai lời, cho phép Thái tử dẫn nàng đi.

Lần này, thôn trang mà Bùi Chức đến không phải thôn trang ở núi Phượng Khâu mà là một thôn trang ở ngoại ô Kinh thành, chỉ mất khoảng một canh giờ rưỡi đi xe ngựa là tới.

Ôn Như Thủy cũng theo đến sống tạm ở thôn trang.

Hai người bọn họ quyết định tiếp tục tích điểm, tranh thủ đổi lấy giống của những loại hoa màu khác.

**

Mùa hè oi ả cuối cùng cũng qua, thoáng cái đã đến tiết Kim Thu.

Trong sự mong đợi của muôn người, rốt cuộc cũng đến kỳ thu hoạch ngô và khoai lang.

Ôn Như Thủy tiến cung gặp Bùi Chức, nghe nói hai loại cây trồng ấy đã có thể thu hoạch thì không khỏi lẩm bẩm: “Thái tử phi, giờ mới vào thu thôi mà đã thu hoạch được rồi, chẳng lẽ là vì giống này đã được cải tạo nên thời gian sinh trưởng cũng ngắn hơn?”

Bùi Chức còn chưa kịp lên tiếng, hệ thống đã không nhịn được chen vào: [Đó là điều hiển nhiên, ngươi đừng có coi thường hệ thống. Đây đều là giống chất lượng cao được cải tiến qua tay vô số chuyên gia nông nghiệp, thích ứng được với đủ loại thổ nhưỡng...]

Hệ thống thao thao bất tuyệt một hồi, Ôn Như Thủy vừa nghe vừa gật đầu rồi truyền đạt lại những lời của hệ thống cho Bùi Chức nghe.

Ánh mắt Bùi Chức lóe lên: “Đã vậy thì chờ thu hoạch ngô và khoai lang xong, chúng ta gieo luôn khoai tây, ớt và cà chua đi.”

Tất nhiên Ôn Như Thủy gật đầu đồng ý.

Hệ thống lập tức im bặt, hơi chán nản, cảm thấy bản thân vừa bị nữ chính gài bẫy.

Biết tin ngô và khoai lang đã có thể thu hoạch, Chiêu Nguyên Đế, Thái hậu và những người khác đều kéo đến thôn trang ở núi Phượng Khâu.

Lý do đưa ra là Thái tử phi mời Thái hậu đến thôn trang giải sầu, Chiêu Nguyên Đế lo lắng cho mẹ già nên cũng theo đến.

Người ngoài nghe thế biết chỉ là cái cớ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về thôn trang ở núi Phượng Khâu, âm thầm suy đoán Hoàng thượng đã cẩn thận bảo vệ nơi ấy mấy tháng liền, không lẽ hôm nay cuối cùng cũng định vén màn bí mật nơi đó?

Trong thoáng chốc, ánh mắt khắp Kinh thành đều đổ dồn về phía núi Phượng Khâu.

Sáng sớm, tranh thủ khi trời còn mát, cả nhóm người đã bắt đầu đến ruộng.

Những nông hộ nơi đây đã bắt đầu thu hoạch ngô.

Chiêu Nguyên Đế, Thái hậu, Thái tử và mọi người đều hiếu kỳ chen lại gần, hào hứng nhìn từng bắp ngô được bẻ xuống, lột lớp vỏ bên ngoài, lộ ra hạt ngô bên trong xếp hàng ngay ngắn, sáng bóng như ngọc.

“Quả đúng là như ngọc như gạo, trách sao lại gọi là ngọc mễ (ngô), cái tên này chuẩn thật.” Thái hậu tươi cười nói.

Chiêu Nguyên Đế gật đầu, bốc một hạt bỏ vào miệng nếm thử.

“Hoàng thượng!” Đám người Lý Trung Hiếu bên cạnh nhất thời toát mồ hôi lạnh. Sao Hoàng thượng cứ không chịu đợi bọn họ thử độc trước đã cho vào miệng thế?

Chiêu Nguyên Đế khoát tay: “Không sao, trẫm đã hỏi Thái tử phi rồi, ăn sống cũng không có vấn đề gì.”

Nói thì nói như vậy, nhưng ngài không thể cứ mãi liều lĩnh thế này, lỡ có lần xảy ra chuyện thì biết làm sao?

Bùi Chức và Ôn Như Thủy thì chẳng kích động như bọn họ, thấy mấy bắp ngô được bẻ xuống liền nhớ đến món ngô luộc thơm lừng, bèn sai người thu lấy một sọt đem đi luộc.

Chẳng mấy chốc ngô đã được luộc chín, Bùi Chức gọi các quý nhân vẫn còn nán lại trong ruộng đến ăn thử.

Ngô vừa vào miệng đã nhận được vô số lời khen ngợi.

Thu hoạch ngô xong, mọi người lại chuyển sang đào khoai lang.

Thân cây ngô mọc cao, trái dễ thấy nhưng khoai lang thì nằm kín dưới đất, chẳng thể thấy được gì.

Chiêu Nguyên Đế, Thái hậu và Thái tử đều mở to mắt dõi theo khoảnh ruộng trồng khoai lang. Dây khoai bò loằng ngoằng khắp nơi không theo quy luật. Đối với những kẻ chưa từng thấy khoai lang bao giờ thì trông nó chẳng khác gì một đám cỏ dại.

Mãi đến khi một thị vệ vung xẻng đào xuống, moi từ dưới đất lên một chùm củ đỏ au, ai nấy đều sững sờ.

“Đây… đây là khoai lang sao?” Thái hậu kinh ngạc thốt lên: “Một chùm thế này, củ lại to như vậy, chẳng biết nặng bao nhiêu đây?”

Bùi Chức và Ôn Như Thủy cũng không khỏi sửng sốt.

Cây ngô trước đó đã khiến bọn họ bất ngờ. Bắp ngô to hơn nhiều so với tưởng tượng, hạt ngô căng tròn, nặng tay. Nào ngờ đến khoai lang cũng to hơn tưởng tượng của mọi người rất nhiều, củ nào củ nấy to tròn đầy đặn, mà mỗi chùm còn đến cả chục củ, số lượng thật khiến người ta không tin nổi vào mắt mình.

Bọn thị vệ đào đất phấn khởi, càng đào càng hăng.

Cứ như đang khai thác kho báu vậy, không ai biết dưới lòng đất có gì, đến khi đào lên được từng chùm khoai lớn khiến người ta tràn ngập bất ngờ.

Bùi Chức cũng bảo người luộc sẵn một nồi, đồng thời nướng một mẻ để mọi người nếm thử hương vị của khoai lang.

Khoai lang có thể chế biến theo nhiều cách, thậm chí còn có thể ăn sống. Chiêu Nguyên Đế là người ưa mạo hiểm, bèn sai người gọt vỏ một củ để nếm thử.

Chỉ một miếng, Chiêu Nguyên Đế đã gật đầu khen: “Ngọt thật! Ăn sống cũng không tệ.”

Nhưng sau khi nếm thử khoai luộc và khoai nướng, ông ấy mới phát hiện còn có cách ăn ngon hơn nhiều. Đặc biệt là khoai nướng, vừa bẻ ra, hơi nóng bốc lên nghi ngút, còn nhỏ giọt mật vàng óng, vị ngọt ngấm thấu tận tim.

Tần Chí và Thái hậu cũng mê mẩn hương vị khoai nướng hơn cả.

Bùi Chức và Ôn Như Thủy cũng nếm thử rồi khẽ liếc nhìn nhau.

Rõ ràng khoai lang này không phải giống họ từng ăn trước đây, không chỉ sản lượng cao mà hương vị cũng tuyệt hảo. Quả nhiên là đồ của hệ thống, chất lượng khỏi chê.

[Hệ thống, trước kia ta đã trách lầm ngươi rồi, đồ của ngươi thật sự không tồi chút nào.] Ôn Như Thủy thật lòng tán thưởng.

Hệ thống hừ lạnh một tiếng: [Đó là do ngươi chưa từng thấy năng lực của hệ thống ta thôi.]

Song nhìn đám cổ nhân vui sướng hân hoan thế kia, hệ thống lại rất có cảm giác thành tựu. Làm hệ thống trồng trọt thì làm hệ thống trồng trọt đi, có năng lượng là được.

Nó còn phát hiện từ sau khi Ôn Như Thủy ràng buộc với mục tiêu công lược, năng lượng nó thu được ngày càng nhiều. Ngoài phần đến từ nữ chính Bùi Chức còn có cả phần do thế giới này tự phản hồi lại cho.

Hình như là do vị diện này tự chủ động trả lại năng lượng cho nó.

Khi phát hiện ra điều đó, hệ thống còn sững sờ mất một lúc lâu. Cái thứ nó mong nhớ bao lâu nay thế mà lại nhận được một cách dễ dàng đến thế?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn