Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 163

Ngô và khoai lang vô cùng bội thu.

Khi quan phụ trách thu thập số liệu sản lượng trên mỗi mẫu ruộng báo cáo với giọng run rẩy, Chiêu Nguyên Đế bất ngờ tới nổi bật dậy.

Thái hậu và Thái tử cũng không khác ông ấy là bao, dù đã sớm được Bùi Chức báo trước về sản lượng của hai loại cây trồng này, song khi tận tai nghe được con số thực tế, cả hai vẫn bị chấn động đến sững sờ.

Sau đó niềm hân hoan không thể kìm nén.

Chiêu Nguyên Đế bật cười sảng khoái, vỗ tay không ngớt. Thái hậu cũng vui vẻ mỉm cười.

Tần Chí lặng lẽ nâng chén trà đã nguội, uống một ngụm để trấn tĩnh cảm xúc cuộn trào trong lòng. Ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo người ngồi cạnh đang khẽ mỉm cười.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy, nàng quay lại rồi nở nụ cười ngọt ngào với hắn.

Tần Chí siết lấy tay nàng, dường như làm vậy là có thể truyền hết thảy xúc cảm đang dâng trào trong tim.

Bữa tối hôm đó, cả bàn ăn đều được chế biến từ ngô và khoai lang.

Ngự trù dựa vào công thức mà Bùi Chức và Ôn Như Thủy cung cấp để chế biến thành các món ăn. Dù là lần đầu nấu những món này nhưng tay nghề ngự trù rất khá, tái hiện gần như hoàn hảo hương vị trong trí nhớ của hai người, thậm chí còn vượt trội hơn.

Nguyên nhân cũng nằm ở chất lượng ngô và khoai lang lần này thực sự tốt hơn với bất kỳ loại nào mà các nàng từng được nếm qua.

Sau khi dùng bữa, mọi người di chuyển đến sảnh nhỏ phía bên để uống trà trò chuyện.

Thái hậu và Hoàng đế ngồi ở đầu, phía dưới là Tần Chí và Bùi Chức, đối diện là Ôn Như Thủy. Còn lại là những cung nữ phục vụ đứng yên lặng ở trong góc.

Tâm trạng của Chiêu Nguyên Đế rất phấn khởi, thỉnh thoảng lại hỏi Thái tử phi về cách chế biến món ăn từ bắp ngô và khoai lang, cách giữ giống cũng như kỹ thuật canh tác, cả những khó khăn thường gặp khi trồng trọt...

Tóm lại, mỗi khi nghĩ ra điều gì, ông ấy đều hỏi ngay và rất nghiêm túc lắng nghe.

Thái hậu và Tần Chí cũng rất giống Hoàng đế.

Bùi Chức giải đáp một vài thắc mắc, sau đó bất ngờ quay sang bảo: “Phụ hoàng, hoàng tổ mẫu, mọi người có thể hỏi A Thủy. Thật ra để tìm được khoai lang và bắp ngô, cũng như đưa về trồng trọt thuận lợi thì công lớn không thể không nhắc đến A Thủy.”

Lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Ôn Như Thủy. Nàng ấy tê cả da đầu, bị nhìn mà không biết núp vào đâu.

Thái hậu nhận ra sự lúng túng của nàng ấy, cười hỏi: “Đứa bé ngoan, làm sao ngươi tìm ra được ngô và khoai lang?”

Nhưng Thái hậu có hòa nhã đến mấy cũng không thể làm giảm sự căng thẳng trong lòng Ôn Như Thủy, nàng ấy bật thốt: “Không… không phải do thần nữ phát hiện… là nhờ Thái tử phi hỗ trợ mới có thể...”

Nàng ấy bỗng ngậm miệng lại, vẻ hối hận hiện rõ trên khuôn mặt.

Ôn Như Thủy cảm thấy như mình vừa nói sai, không nên nói như vậy, thế là hơi lo lắng nhìn Bùi Chức.

Bùi Chức mỉm cười dịu dàng trấn an nàng ấy, có vẻ như muốn nói rằng nàng không để tâm làm bia đỡ đạn.

Ôn Như Thủy vừa cảm động vừa thấy áy náy, khi dần bình tĩnh lại thì nàng ấy nhận ra rằng mình nín thở từ nãy đến giờ, khó chịu vô cùng.

Ôn Như Thủy không ngờ rơi vào tình huống nước đến chân khiến mình căng thẳng đến vậy.

Thật ra cũng không thể trách nàng ấy được. trước đây, nàng ấy chỉ là một người bình thường, chưa từng tiếp xúc với những người như Hoàng đế hay Thái hậu. Bọn họ mang uy quyền rất lớn, một người bình thường chưa từng trải qua như nàng ấy thì sao mà chịu được?

Nếu không vì Bùi Chức đích thân gọi đến, chắc hẳn sau bữa ăn nàng ấy đã nhanh chóng rút lui về khách viện để tránh mặt.

Ánh mắt của Chiêu Nguyên Đế và Thái hậu lại đổ dồn về phía Bùi Chức.

Dưới ánh mắt của hai người, Bùi Chức không vội vã, từ tốn đáp: “Phụ hoàng, hoàng tổ mẫu, thật ra chúng thần cũng tình cờ phát hiện được hai loại cây trồng này, sau đó mới phái người đi tìm thêm giống rồi mang về trồng thử ở trang trại. Không ngờ rằng lại đạt được năng suất ngoài mong đợi.”

Câu nói này vô cùng vô lý, hoàn toàn không có chút thuyết phục nào.

Làm sao mà phát hiện được, phái người đi tìm kiểu gì, nàng không hề giải đáp nên câu nói không có chút sức nặng, người nghe khó mà tin được.

Thái hậu vừa định lên tiếng thì Chiêu Nguyên Đế đã nói: “Ngô và khoai lang đúng là lương thực mà trời ban cho, các con có thể phát hiện ra như thế, trẫm nhất định phải ban thưởng thật hậu hĩnh. Mẫu hậu, người thấy trẫm nên ban thưởng thế nào thì tốt?”

Thái hậu đang tính nói, nghe vậy bỗng im bặt.

Bà ấy nghiêng đầu nhìn Hoàng đế, thấy ông ấy nở nụ cười hiền hòa, cũng biết ông ấy không hề có ý định truy cứu tại sao hai người lại phát hiện được.

Nếu Thái tử phi đã chọn giữ kín thì họ cũng không cần nhất thiết phải truy đến tận gốc. Chỉ cần hai loại lương thực này có thể giúp bá tánh Đại Vũ no đủ, vậy đã là công lao to lớn rồi, hà tất phải vạch rõ mọi chuyện?

Cách xử lý của Chiêu Nguyên Đế lần này hoàn toàn khác với khi trước.

Thái hậu nhanh chóng nhận ra, ông ấy đang bảo vệ Thái tử phi. Ngoài việc không muốn nghi ngờ Thái tử phi khiến Thái tử rơi vào thế khó xử, mà đúng là vì Thái tử phi đã lập được công lớn. Thế nên Hoàng thượng mới có thể tạm gác lại nghi ngờ và lòng kiểm soát, không truy xét đến cùng, để mọi chuyện dừng lại ở đây.

Thái hậu nở nụ cười ôn hòa, dịu dàng nói: “Ai gia thấy các ngươi đều là những đứa bé ngoan. Chỉ là ban thưởng thế nào mới thỏa đáng thì đúng là khó nghĩ.” Bà ấy quay sang nhìn Ôn Như Thủy, mỉm cười hỏi: “Hay để ai gia nhận ngươi làm nghĩa nữ, phong tước Quận chúa, ngươi thấy thế nào?”

Ôn Như Thủy ngẩn người: “...” Có chuyện tốt như vậy sao?

Chiêu Nguyên Đế vỗ tay cười lớn: “Ý kiến này rất hay!”

“Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, nếu làm vậy thì bối phận sẽ rối loạn mất.” Tần Chí lên tiếng: “Mọi người quên rồi sao, nàng ấy là chất nữ của Lệ Quý phi đấy.”

Thái hậu khựng lại rồi không khỏi bật cười: “Đúng là lộn xộn thật. Vậy chỉ phong làm Quận chúa thôi, còn chuyện nhận làm nghĩa nữ thì bỏ qua.”

Nếu trong cung có Hoàng hậu thì để nàng ấy nhận nghĩa nữ mới hợp tình hợp lý.

Ôn Như Thủy ngồi im, ngơ ngác nhìn quanh, nhất thời không thể phản ứng kịp.

Vậy là, nàng ấy không chỉ thoát khỏi tam đường hội thẩm mà còn nhờ phát hiện hai loại lương thực mà được phong làm Quận chúa?

Ôn Như Thủy vô thức quay sang nhìn Bùi Chức, thấy nàng vẫn ngồi đoan trang khẽ mỉm cười. Tuy còn mang nét ngây thơ của thiếu nữ mười sáu tuổi nhưng lại toát lên khí chất khiến người khác tự nhiên tin phục.

Lòng nàng ấy cũng dần bình ổn lại.

Lần đầu tiên, Ôn Như Thủy thực sự cảm thấy việc xuyên không đến thế giới này là điều may mắn. Dù từng lầm đường nhưng nàng ấy đã kịp thời tỉnh ngộ và đưa ra quyết định đúng đắn.

Cuộc sống của nàng ấy ở thế giới này bắt đầu trở nên bận rộn nhưng lại vô cùng phong phú.

Nàng ấy có được danh phận Quận chúa, do chính nàng ấy giành lấy bằng năng lực, chứ không còn là một tấm bia đỡ đạn bị người khác tùy tiện chèn ép.

Sau khi ban thưởng cho Ôn Như Thủy xong, Chiêu Nguyên Đế và Thái hậu đồng loạt nhìn về phía Bùi Chức, lại cảm thấy đau đầu.

Thưởng cho Thái tử phi không dễ chút nào, có ban vàng bạc châu báu thì cũng quá tầm thường, chẳng xứng đáng với công lao to lớn của Thái tử phi, những thứ tầm thường ấy không đủ để gọi là ban thưởng.

Cuối cùng, Tần Chí lên tiếng: “Hoàng tổ mẫu, tôn nhi có một đề xuất về việc ban thưởng cho Thái tử phi.”

Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên người Thái tử. Bùi Chức và Chiêu Nguyên Đế đều cảm thấy không ổn, trong khi Thái hậu lại hào hứng hỏi: “Chí Nhi có đề nghị như nào?”

“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi…”

“Thái tử!” Chiêu Nguyên Đế ngắt lời, giọng nghiêm khắc: “Con hãy suy nghĩ kỹ trước khi nói."

Tần Chí đón nhận ánh mắt nghiêm nghị của ông ấy, bình tĩnh đáp: “Phụ hoàng, nhi thần đã suy nghĩ thấu đáo.”

Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế trầm xuống, Thái tử không chút e ngại.

Không khí trong sảnh phụ lập tức trở nên ngột ngạt, các cung nữ và Ôn Như Thủy không dám thở mạnh, chỉ sợ một động tĩnh nhỏ cũng khiến tình hình căng thẳng hơn.

Lần đầu tiên, Ôn Như Thủy biết rằng hóa ra thật sự có người không cần tỏ ra nổi giận, chỉ cần khí thế thôi đã đủ khiến người khác run sợ.

Trước mặt nàng ấy là người đứng đầu xã hội phong kiến và Thái tử của ông ấy, khí thế áp đảo đến mức người bình thường khó mà chịu nổi.

Thái hậu đảo mắt nhìn hai phụ tử, chủ động phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: “Hoàng thượng, Thái tử, có chuyện gì thì cứ từ từ nói.”

Tần Chí đứng dậy, vén áo bào rồi quỳ xuống.

Thấy vậy, Bùi Chức cũng không thể ngồi yên, đành vội quỳ theo hắn.

Thái hậu lập tức kéo cả hai đứng lên: "Chuyện gì thế này? Có gì cứ nói rõ ràng, chẳng lẽ Hoàng thượng lại có thể giận được sao? Hoàng thượng, đúng không?”

Bà ấy đưa mắt nhìn Chiêu Nguyên Đế, rõ ràng đang cho ông ấy bậc thang để xuống.

Dù không rõ nguyên nhân mâu thuẫn giữa hai phụ tử nhưng ở nơi đông người như vậy, trước mặt cung nữ thì không nên xảy ra cãi vã.

Vẻ mặt Chiêu Nguyên Đế giãn ra đôi chút, lên tiếng: “Thái hậu nói đúng, các con đứng dậy đi. Trời đã muộn, việc gì để ngày mai nói tiếp.”

Ông ấy cố tình né tránh chuyện vừa rồi.

Thái hậu vẫn nể mặt Hoàng đế, bà ấy mỉm cười đáp ứng rồi để Hoàng thượng đưa mình về nghỉ, dự định lát nữa sẽ khuyên nhủ ông ấy, đừng giận dỗi với nhi tử.

Ôn Như Thủy cũng vội vàng rời khỏi nơi đó.

Thực ra trong lòng nàng ấy có chút bất an, không rõ giữa Thái tử và Chiêu Nguyên Đế đã xảy ra chuyện gì mà khiến không khí trở nên căng thẳng đến vậy. Song khi nhìn thấy sắc mặt điềm tĩnh của Bùi Chức, nàng ấy lại cảm thấy có lẽ bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

Nhớ lại trong nguyên tác, Thái tử là cao thủ nơi hậu cung, từ đầu tới cuối Hoàng đế vẫn luôn ủng hộ hắn, giúp hắn thuận lợi đăng cơ. Điều đó cho thấy giữa hai người không hề có mâu thuẫn gì mới đúng.

Những bi kịch phụ tử hoàng gia tranh quyền đoạt hộ, ngươi c.h.ế.t ta sống trong xã hội phong kiến không xảy ra giữa họ.

Bùi Chức và Tần Chí cũng quay về Thiên viện.

Trên đường, Bùi nhẹ giọng hỏi: “Điện hạ, khi nãy chàng định cầu xin phụ hoàng ban thưởng gì mà khiến ông ấy tức giận như thế?”

Tần Chí nắm tay nàng, giọng trấn an: “Phụ hoàng không giận đâu, nàng yên tâm.”

“Thật không đấy?”

“Thật!”

Thấy hắn nghiêm túc đảm bảo, Bùi Chức không hỏi thêm nữa, dù sao đến lúc thích hợp, hắn cũng sẽ nói cho nàng biết.

Về đến phòng, Tần Chí bất ngờ ôm nàng thật lâu, cúi đầu hôn nhẹ lên trán rồi dịu dàng bảo: "Cô đi gặp phụ hoàng một chút, lát nữa sẽ quay lại.”

Bùi Chức cảm thấy buồn cười, đoán rằng có lẽ hắn muốn dỗ dành vị lão phụ thân đang giận.

"Đi đi, ta đợi điện hạ về rồi cùng nghỉ ngơi.”

Tần Chí tiến về viện chính nơi Hoàng thượng đang ở.

Hoàng thượng và Thái hậu đến thôn trang, chính viện tốt nhất tất nhiên là dành cho hai vị trưởng bối. Thái tử và Thái tử phi ở viện nhỏ hơn một chút nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi.

Tần Chí đến chính viện, nói với thị vệ canh gác: “Cô muốn gặp phụ hoàng, ngươi vào báo một tiếng.”

Thị vệ không dám chậm trễ, lập tức đi thông báo.

Chẳng bao lâu sau, thị vệ quay ra với với Lý Trung Hiếu.

Lý Trung Hiếu phe phẩy phất trần, khuôn mặt tròn trịa như bánh bao đầy vẻ khổ não: “Ôi, gia gia của ta ơi, sao ngài lại khiến Hoàng thượng giận vậy chứ! Lát nữa vào trong nhớ xin lỗi Hoàng thượng cho ổn thỏa."

Tần Chí biết ông ấy có ý tốt, cũng không có gì khó chịu: "Được."

Lý Trung Hiếu đi theo sau hắn rồi dừng lại trước cửa, không theo vào. Trong lòng không khỏi lo lắng, chẳng rõ hai phụ tử có xảy ra tranh cãi hay không.

Chắc là không đâu nhỉ?

Trước giờ Hoàng thượng chưa từng giận dữ Thái tử như thế trước mặt người ngoài, dù Thái tử có phạm lỗi gì thì cũng yêu thương, có bao giờ giận dữ đâu?

Lý Trung Hiếu chưa từng thấy hai phụ tử như thế bao giờ, hôm nay đúng là làm ông ấy sợ hãi mà.

Tần Chí bước vào, trông thấy Hoàng đế đang ngồi trên chiếc giường La Hán được chạm khắc tinh xảo, tựa mình bên cửa sổ suy nghĩ.

Hắn tiến lên hành lễ, sau đó quỳ xuống, ngẩng mặt nhìn ông ấy rồi cất tiếng hỏi: “Phụ hoàng, người giận nhi thần thật sao?”

Chiêu Nguyên Đế đáp với giọng không mấy vui vẻ: “Nếu trẫm không ngăn lại từ sớm, e rằng người đầu tiên nổi giận chính là hoàng tổ mẫu của con.”

"Nhi thần hiểu." Tần Chí tươi cười: "Nhưng nhi thần không sợ, bởi đã có phụ hoàng ở đây, phụ hoàng sẽ che chở cho thần.”

Nhìn nụ cười trên gương mặt hắn, Chiêu Nguyên Đế cũng không nỡ nghiêm khắc nữa. Ông ấy đưa tay kéo hắn đứng dậy, bảo hắn ngồi xuống rồi chỉ tay vào mũi hắn: "Con đúng là ỷ lại vào sự sủng ái của trẫm nên chuyện gì cũng dám nghĩ, cái gì cũng dám nói!”

“Nếu không có phụ hoàng sủng ái, nhi thần đâu dám nói." Tần Chí phản bác, cầm lấy bầu rượu trên bàn rồi tự mình rót cho ông ấy một chén:

"Phụ hoàng, mời người uống chén này.”

Đây chính là cách hắn nhận lỗi.

Chiêu Nguyên Đế không làm khó, cầm lấy chén rượu uống cạn, sau đó trừng mắt hỏi: “Con không đi nghỉ còn đến đây làm gì? Muốn kiểm tra xem trẫm có tức thật không à?”

Tần Chí cũng rót cho mình một ly, nhấp một ngụm rồi đáp: “Nhi thần chỉ muốn trò chuyện với phụ hoàng thôi."

Chiêu Nguyên Đế thu lại nét mặt hòa nhã, giọng bỗng trầm hẳn xuống: “Nếu con định nói với trẫm về chuyện con cháu Tần thị là hồ ly tinh gì đó thì thôi khỏi cần mở miệng.”

Đường đường là thiên tử Đại Vũ như ông ấy, sao có thể là nam hồ ly tinh được?

Tần Chí hơi sững người, có chút ngại ngùng: "Phụ hoàng vẫn còn để bụng chuyện đó thật sao?”

Chiêu Nguyên Đế khẽ hừ một tiếng, không biết đầu óc nhi tử nghĩ gì mà nghĩ thế, đúng là khiến ông ấy vừa buồn cười vừa tức giận. Xưa nay quân tử tránh bàn đến chuyện yêu ma quỷ thần, vậy mà hắn lại coi như thú vui đàm tiếu.

Nhưng thật ra tối nay Thái tử lại đến để đàm tiếu với Hoàng thượng về chuyện đó.

“Phụ hoàng, người có bao giờ thắc mắc tại sao Thái tử phi lại có thể tìm ra ngô và khoai lang, hai loại lương thực thần kỳ này không? Nhi thần còn biết Thái tử phi đang có ý định trồng thêm khoai tây, ớt, cà chua và các loại cây nông nghiệp. Nghe nói khoai tây cho năng suất rất cao, còn ớt thì giúp giữ ấm cơ thể...”

Lời nói của hắn khiến Chiêu Nguyên Đế không thể không chú ý.

Nét mặt ông ấy dần trở nên nghiêm trọng, đôi mắt đào hoa thâm trầm nhìn chằm chằm vào Thái tử.

Tần Chí: “Phụ hoàng nghĩ xem, một người như thế nào mới có thể nghĩ ra được hàng loạt giống cây chưa từng thấy ở Trung Nguyên?”

Trong lòng Chiêu Nguyên Đế thầm nghĩ, nếu ông ấy sớm biết Thái tử phi có tài năng đặc biệt đến vậy, thế thì đã chẳng gả nàng cho Thái tử mà trực tiếp ban thưởng chức quan, để nàng vào triều làm việc cho Đại Vũ.

“Phụ hoàng, Thái tử phi không phải người thường, người cũng không cần truy cứu làm gì. Chỉ cần tiếp nhận là được rồi, đúng không?” Tần Chí có ý riêng.

Nếu không, trước đó phụ hoàng cũng chẳng né tránh khi hoàng tổ mẫu gặng hỏi.

Chiêu Nguyên Đế có phần bất mãn: “Biết là được, không cần nói nữa.” Ông ấy thấy khó chịu vì giờ đây Thái tử phi lại là người mà ông ấy muốn trọng dụng nhất.

Tần Chí: "Phụ hoàng, nếu nàng ấy không phải là Thái tử phi, liệu phụ hoàng có thể hoàn toàn tin tưởng, bảo vệ nàng ấy không?” Thái tử phi và Thái tử phi chung một cột, là đồng minh, làm nhi tức của Hoàng đế. Thái tử phi chỉ có thể giúp đỡ Thái tử, giúp đỡ giang sơn Đại Vũ, sẽ không dễ dàng bị người ngoài lung lay.

Chiêu Nguyên Đế lặng người, trong lòng biết rõ Thái tử nói đúng.

Ông ấy vỗ vai Thái tử, thở dài: “Công lao của Thái tử phi, con biết, trẫm biết, thế nhưng người ngoài không hay biết, ngay cả hoàng tổ mẫu của con cũng chưa rõ. Chí Nhi, trẫm biết con yêu thương con mình, chỉ muốn có một mình Thái tử phi. Nhưng hoàng tổ mẫu của con sẽ không thể đáp ứng.”

Trong lòng Thái hậu, con của bà ấy và chất tử là con rồng cháu tiên, sao có thể chỉ ở bên một nữ nhân được? Không thể để họ chịu khổ được.

Thái hậu cũng không cố ý gây khó dễ cho Thái tử phi, mà vì suy nghĩ của bà ấy vốn đã được hình thành từ bao đời nay.

Bà ấy có thể chấp nhận Thái tử chỉ sủng ái Thái tử phi, song tuyệt đối không thể đồng tình với việc không nạp thêm trắc phi.

Tần Chí: “Vì vậy, việc này chỉ mong phụ hoàng đứng ra nói giúp. Nếu hoàng tổ mẫu giận thì cứ để người trách mắng nhi thần là được."

Hắn không chấp nhận để Thái tử phi bị Thái hậu chỉ trích, dù chỉ một lời nặng nhẹ cũng không đành lòng.

Nếu là trước kia, hắn sẽ âm thầm toan tính lâu dài.

Nhưng nay, khi công lao của Thái tử phi đã rõ ràng, đây là thời điểm thích hợp để thỉnh cầu đặc ân của hoàng tổ mẫu, hắn quyết không bỏ qua cơ hội này.

Chiêu Nguyên Đế lại lườm hắn lần nữa, giơ tay gõ nhẹ lên trán hắn một cái.

“Thôi được rồi, việc này trẫm sẽ tự mình nói với Thái hậu! Con với Thái tử phi cứ hưởng thụ cuộc sống đi, sau này nếu hối hận thì mau sinh cho trẫm một Hoàng thái tôn, thế là trẫm vui lòng lắm rồi.”

Nghe vậy, Tần Chí mỉm cười rạng rỡ: “Tạ ơn phụ hoàng.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn