Thấy nàng lộ vẻ kinh ngạc, Thái tử gia bỗng cảm thấy không vui.
“Sao vậy? Nàng nghi ngờ suy đoán của cô à?”
Chỉ cần có dính dáng đến Tam Hoàng tử, Thái tử sẽ trở nên cố chấp vô lý. Bùi Chức đã quá quen với cái đức hạnh ấy của hắn, sáng suốt phủ nhận: “Không có, ta chỉ cảm thấy Tam Hoàng tử trông cũng không ngốc, chắc sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy chứ?”
Tần Chí cười lạnh một tiếng: “Lão tam không ngu, chỉ tiếc kẻ ngu bên cạnh đệ ấy thì lại nhiều vô kể. Vật họp theo loài, đệ ấy thân ở giữa bầy ngu thì ắt cũng chẳng khôn lên nổi.”
Hắn không hề tự tin đến mức nghĩ rằng tất cả huynh đệ đều không có dã tâm với ngôi vị kia. Đây là bản tính con người, dù sao chỉ cần con người ta còn sống thì sẽ có tham vọng. Đều là Hoàng tử, muốn tranh lấy quyền lực tối thượng cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ đáng tiếc, phần nhiều những người trên đời này là kẻ chỉ có dã tâm mà không có trí tuệ hay thủ đoạn tương xứng, lại còn cứ tưởng mình thông minh tuyệt đỉnh, coi thiên hạ là ngu ngốc cả.
Bên cạnh Tam Hoàng tử có không ít người như vậy.
Bùi Chức nghe ra ngụ ý trong lời hắn nói, kinh ngạc hỏi: “Điện hạ, kẻ mà chàng gọi là ngu xuẩn đó chẳng lẽ là An Quốc công?”
Thái tử gia hừ một tiếng: “Trông lão tam còn có vẻ thông minh, chỉ tiếc là bên cạnh có quá nhiều kẻ ngu xuẩn tụ tập nên mới nảy ra ý nghĩ không nên có.”
Hắn nói vậy tức là thừa nhận suy đoán của nàng.
Bùi Chức âm thầm lắc đầu, lại hỏi: “Điện hạ, nếu thực sự là người của Tam Hoàng tử ra tay…”
“Thì bọn chúng cứ cầu trời đừng để cô nắm được nhược điểm! Không thì cô chẳng ngại tự tay tống bọn chúng vào ngục, lấy đầu bọn chúng xuống đâu!” Thái tử buông lời đầy sát khí.
Hắn rất xem trọng giống cây trồng trong Phượng Khâu sơn trang, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai động tới.
Núi Phượng Khâu.
Chạng vạng, Đào tiên sinh nghe nói có người từ Kinh thành tới thì đích thân ra nghênh đón, không ngờ lại gặp người ngoài dự đoán.
“Trần thị vệ.” Đào tiên sinh vội tiến lên đón, chắp tay thi lễ.
Trần Lãng biết thân phận của Đào tiên sinh, giơ tay lên ra hiệu cho ông ấy không cần đa lễ: “Hoàng thượng phái ta tới là để tra rõ thân phận thích khách đột nhập thôn trang đêm qua.”
Đào tiên sinh biết Hoàng thượng coi trọng hai giống cây trồng trong thôn trang nhưng không ngờ lại trực tiếp phái cả Phó chỉ huy sứ của Nội đình Cấm vệ ty đến đây, đủ thấy chuyện đêm qua đã khiến Hoàng thượng tức giận đến thế nào.
Hiển nhiên ông ấy sẽ dốc lòng phối hợp.
Trần Lãng đích thân đi xem xét thi thể đám thích khách.
Dù bọn chúng đã cắn lưỡi tự sát nhưng Đào tiên sinh vẫn chưa xử lý thi thể mà sai người bảo quản cẩn thận. Nơi cất giữ thi thể đều có ướp đá, tránh cho xác bị thối rữa trong cái nắng oi ả mùa hè.
Trần Lãng dẫn theo ngỗ tác* ở trong phòng gần một canh giờ.
*ngỗ tác: pháp y
Đợi bọn họ ra ngoài, Đào tiên sinh bước đến đón, thấy vẻ mặt y nghiêm trọng, ông ấy cũng khẽ thở dài.
Tuy Đào tiên sinh không phải ngỗ tác nhưng trước kia cũng từng theo học ít nhiều từ vài vị ngỗ tác có kinh nghiệm, tối qua đã tự mình kiểm tra thi thể của thích khách. Tiếc là ông ấy chẳng phát hiện được gì, cho thấy kẻ chủ mưu sau màn vô cùng thận trọng.
Trần Lãng lại đi kiểm tra nơi thích khách xuất hiện đêm qua, thẩm vấn các thị vệ từng giao thủ với thích khách, định suy đoán lai lịch của đối phương từ chiêu thức mà bọn chúng sử dụng.
Điều tra xong một lượt thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Trần Lãng còn phải hồi kinh phục mệnh, không thể lưu lại thôn trang quá lâu. Trước khi rời đi, y đột nhiên hỏi: “Đào tiên sinh, nghe nói trong thôn trang có trồng không ít hoa màu, chẳng hay ta có thể đến xem qua một chút được không?”
Đào tiên sinh lập tức hiểu ý của y.
E là Trần thị vệ được Hoàng thượng sai đến để xem xét tình hình trồng trọt của ngô và khoai lang.
Đào tiên sinh đích thân dẫn Trần Lãng tới ruộng ngô, sau đó lại tới ruộng khoai lang. Do khoảng cách giữa hai mảnh ruộng khá xa nên bọn họ phải đi một đoạn đường dài.
Trần Lãng cẩn thận quan sát hai loại cây trồng. Trong ký ức của y, y chưa từng thấy loại nông sản nào có hình dạng như vậy, thật chẳng thể tưởng tượng về sau chúng sẽ kết trái ra sao. Liệu có thực sự giúp bá tánh no đủ được hay không?
“Đào tiên sinh, việc chăm sóc chúng có phiền phức không?”
“Ngô thì còn tạm, chứ khoai lang thì thật sự không hề tốn công chút nào. Loại này có sức sống dẻo dai khác thường, chẳng cần chăm sóc nhiều mà chúng cũng tự lan ra khắp một vùng. Ngươi xem dây khoai trong mảnh ruộng này mà xem, Thái tử phi nói lá của nó có thể ăn được. Hôm qua chúng ta đã hái một ít đem xào, thêm chút thịt xông khói vào, hương vị phải nói là ngon tuyệt, thơm nức cả phòng…”
Cách chế biến món lá khoai là do Ôn Như Thủy gợi ý. Nàng ấy rất thích món thịt xông khói xào rau lang. Dù chỉ là một món ăn thôn dã nhưng ai đã nếm thử rồi thì đều nhớ mãi không quên.
Nghe nàng ấy nhắc đi nhắc lại nhiều lần, các nông hộ trong thôn trang cũng ghi nhớ trong lòng.
Bởi vậy, khi dây khoai bắt đầu mọc nhiều lá, đầu bếp trong thôn trang lập tức làm ngay món thịt xông khói xào rau lang để Đào tiên sinh nếm thử.
Đào tiên sinh còn đang hoài niệm hương vị ấy thì bất chợt nhớ ra điều gì đó: “Trần thị vệ, lát nữa ngươi hồi kinh, không biết có thể phiền ngươi mang giúp ít lá khoai lang về được không?”
Trần Lãng: “... Mang về làm gì?”
“Thái tử phi bảo muốn làm món rau lang xào cho Thái tử điện hạ nếm thử.” Đào tiên sinh cười hiền hậu: “Trước kia vì dây khoai còn non yếu, chúng ta không dám hái lá. Giờ thấy nó mọc sum suê như thế, hái chút ít cũng không sao cả.”
Trần Lãng đưa mắt nhìn dây khoai xanh um nối dài trong ánh hoàng hôn, sức sống bừng bừng. Nếu không biết rõ, chỉ e sẽ tưởng đây là một bãi cỏ dại rậm rạp.
Quả là sinh trưởng vô cùng tốt.
Cuối cùng, khi Trần Lãng cùng cấm vệ nội đình rời núi Phụng Khâu, túi vải treo sau lưng ngựa của y chứa một bó lớn dây khoai lang.
Do trời đã tối đen, mọi người cũng không nhìn rõ bên trong là gì, chỉ mơ hồ trông theo ánh lửa thấy giống như một bó cỏ hoang.
Thuộc hạ đi cùng lấy làm khó hiểu, bèn hỏi: “Đại nhân, vì sao chúng ta lại mang theo bó cỏ này về kinh?”
Gương mặt Trần Lãng lạnh tanh: “Đây là thứ Đào tiên sinh nhờ ta mang về cho Thái tử điện hạ.”
Nghe đến Thái tử điện hạ, thuộc hạ lập tức hiểu ý không hỏi gì thêm nữa.
Sáng hôm sau, cửa thành vừa mở, Trần Lãng lập tức thúc ngựa vào thành, mang theo cả bó “cỏ dại” tiến cung.
Việc đầu tiên y làm là vào cung bẩm báo cho Hoàng thượng về tình hình điều tra.
“Chắc hẳn mấy tên thích khách kia là đám du hiệp đến từ phương Bắc, trong lòng bàn tay của chúng có vết chai do thường xuyên nắm cung tên… Thần đã cho người đi phương Bắc điều tra thân phận của bọn chúng, có lẽ nửa tháng sau sẽ có tin tức gửi về.”
Chiêu Nguyên Đế trầm mặt, v**t v* miếng ngọc bích trên ngón cái.
Du hiệp từ phương Bắc… Có thể là người của Đại Vũ phái tới, cũng có thể là mật thám Bắc Man, hoặc cũng có thể là có kẻ mượn đao giết người…
Trong lòng Hoàng đế tự hiểu rõ, chỉ e dù điều tra cũng khó mà ra kết quả. Kẻ đã dám âm thầm dò la bí mật ở núi Phượng Khâu chắc chắn sẽ không để lộ sơ hở.
Suy nghĩ trong đầu xoay chuyển chớp nhoáng, Chiêu Nguyên Đế nhanh chóng bỏ qua, hỏi: “Tình hình hoa màu bên núi Phượng Khâu ra sao?”
Trần Lãng biết Hoàng thượng muốn hỏi gì nên tường thuật lại tỉ mỉ tình hình hai giống cây trồng mà mình được tận mắt chứng kiến tại thôn trang, sau cùng nói: “Khi thuộc hạ rời đi, Đào tiên sinh nhờ thuộc hạ mang về một bó dây khoai, nói là Thái tử phi muốn dùng để làm món xào cho Thái tử điện hạ.”
“Dây khoai lang? Mau mang tới cho trẫm xem thử.” Chiêu Nguyên Đế tỏ vẻ hứng thú.
Trần Lãng tức thì dâng bó dây khoai mang về.
Chiêu Nguyên Đế đứng dậy khỏi long ỷ, cúi người xuống đất quan sát, tự tay lật giở từng nhánh trong bó dây khoai lang.
Tuy rằng bó lá ấy đã bị hái xuống từ đêm hôm trước nhưng nhờ Trần Lãng cẩn thận thỉnh thoảng tưới nước nên lá vẫn chưa héo nhiều, nhìn vào vẫn tươi tắn đầy sức sống.
Chiêu Nguyên Đế đưa tay sờ nhẹ lên lá, lại bấm thử vào phần cuống, cuối cùng cầm một chiếc lá lên bỏ vào miệng nhai thử.
“Hoàng thượng!”
Trần Lãng và Lý Trung Hiếu giật b.ắ.n người, suýt chút nữa lao lên ngăn cản. Dẫu sao khoai lang vẫn là loại cây chưa từng thấy qua, ai biết ăn sống như vậy có gây ra bệnh trạng gì không?
“Không sao.” Chiêu Nguyên Đế dửng dưng nói: “Đây là thứ được trồng ở thôn trang của Thái tử, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Từ lời ấy, có thể thấy Hoàng thượng tin tưởng Thái tử đến nhường nào, đến mức không cần ai thử độc trước.
Trần Lãng và Lý Trung Hiếu nghe vậy cũng không tiện nói thêm gì. Bọn họ hầu cận Hoàng thượng nhiều năm, hiển nhiên biết rõ Hoàng thượng thương yêu Thái tử đến mức nào, chỉ không ngờ là lại tín nhiệm đến tận mức này.
Chiêu Nguyên Đế nhai sống một chiếc lá khoai lang, không nếm ra được mùi vị gì đặc biệt, sau cùng mới bảo: “Lý Trung Hiếu, mang nó đến phòng bếp, tối nay bảo người của phòng bếp xào một đĩa rau xanh... Phải rồi, cứ theo lời người trong thôn trang, thêm ít thịt xông khói vào xào chung.”
Lý Trung Hiếu vâng lệnh, đang định lui xuống thì Trần Lãng cắn răng nói: “Hoàng thượng, đây là thứ mà Thái tử điện hạ đặc biệt dặn đưa đến...”
“Không sao, lát nữa trẫm sẽ gọi Thái tử đến ăn cùng.”
Hoàng thượng thấy việc ấy chẳng có gì to tát, gọi nhi tử đến ăn một bữa cơm với cha già chẳng phải là chuyện bình thường à.
Trần Lãng không còn gì để nói, trong lòng lại thầm cảm thấy sau khi Thái tử điện hạ biết chuyện này e là sẽ không vui vẻ gì. Có lẽ hắn càng mong được ăn món rau lang do chính tay Thái tử phi xào hơn thì sao?
Tối đến, Tần Chí vừa hồi cung đã bị nội thị canh giữ ở cửa cung chặn lại, truyền lời của Hoàng thượng bảo hắn đến đó.
Hắn tưởng cấm vệ nội đình đã tra được manh mối nào ở núi Phượng Khâu, thế là không chút chần chừ mà lập tức sải bước đến Cần Chính điện.
Vừa vào Cần Chính điện, còn chưa kịp mở miệng hỏi chuyện chính sự, Chiêu Nguyên Đế đã nắm tay hắn, thân thiết mời hắn ngồi xuống dùng bữa.
Hai cha con vừa ngồi vào bàn, cung nhân đã lần lượt dâng các món ăn được ngự trù chuẩn bị lên.
Món đầu tiên là một đĩa thịt xông khói xào rau xanh tỏa hương nồng nàn, vừa có vị béo ngậy của thịt vừa có hương thanh nhẹ của rau.
“Nào nào nào, Chí Nhi mau nếm thử món này.” Chiêu Nguyên Đế vui vẻ gắp cho nhi tử một miếng, bản thân cũng gắp một đũa cho vào miệng.
Tần Chí cảm thấy hành vi của phụ hoàng hôm nay có hơi lạ. Chỉ là một đĩa thịt xông khói xào rau thôi mà, nào phải món cao lương mỹ vị gì cho cam, sao lại nhiệt tình như thế. Chẳng lẽ trong món này còn có huyền cơ nào đó?
Song nhìn kĩ thì món rau xanh kia lại có phần quen mắt, chẳng rõ là loại rau dại nào nữa.
Tuy trong lòng đầy nghi ngờ nhưng Tần Chí vẫn không do dự gắp một đũa đưa lên miệng.
“Chí Nhi, có ngon không?” Chiêu Nguyên Đế vừa ăn vừa hỏi.
Tần Chí nhìn ông ấy, cảm thấy hôm nay phụ hoàng thật sự quá bất thường, ngay cả quy củ “ăn không nói, ngủ không nói” cũng chẳng thèm để ý.
Hắn nuốt xong miếng rau, gật đầu đáp: “Rất ngon, thịt xông khói béo mà không ngấy, rau xanh thì giòn ngọt, lượng thịt thêm vào vừa đủ để dậy mùi. Phụ hoàng, tay nghề của ngự trù lại tiến bộ rồi.”
Lại có thể thừa dịp xin thêm một ngự trù giỏi nấu rau về phủ nữa rồi.
Chiêu Nguyên Đế bật cười sang sảng, thần sắc vô cùng sảng khoái: “Đương nhiên là ngon rồi! Đây là rau lang đó. Sáng nay Trần thị vệ mới mang từ núi Phượng Khâu về, nghe nói người trong thôn trang cố ý nhờ hắn ta đưa vào cung. Trẫm tò mò hương vị thế nào, bèn sai người xào thử một đĩa…”
Tần Chí: “…”
Thái tử gia siết chặt đũa, lòng như núi lửa bùng nổ, suýt chút nữa đã không nhịn được mà hất đổ cả bàn ăn.
Hóa ra phụ hoàng của hắn lại cướp mất bó rau lang mà hắn vốn định đem cho Thái tử phi. Nếu không thì đêm nay hắn đã có thể ăn món rau lang xào do Thái tử phi tự tay làm rồi, đâu phải ngồi đây ăn tối với vị phụ hoàng đáng giận này.
Chiêu Nguyên Đế thấy sắc mặt hắn không tốt thì quan tâm hỏi: “Chí Nhi sao thế? Tâm trạng không tốt à?”
Thái tử điện hạ hít sâu một hơi, nghiến răng nói: “Phụ hoàng, đây không phải là thứ mà người trong thôn trang gửi tới cho Thái tử phi sao?”
“Phải rồi.” Chiêu Nguyên Đế cười hiền hòa: “Trẫm rất tò mò mùi vị của rau lang nên mới sai người làm thử một đĩa, vẫn còn giữ lại một phần đấy, lát nữa con cứ mang về cho Thái tử phi nếm thử.”
Xem thử vị phụ hoàng này quan tâm nhi tử và nhi tức phụ đến nhường nào kìa, không hề nặng bên này nhẹ bên kia.
Sắc mặt Thái tử gia dịu đi đôi chút nhưng vẫn không hài lòng, làu bàu: “Thái tử phi từng nói đợi đến khi rau lang ăn được rồi thì nàng ấy sẽ tự mình xuống bếp nấu cho nhi thần ăn…”
Đôi đũa trong tay Chiêu Nguyên Đế khựng lại giữa không trung, cuối cùng cũng hiểu vì sao Thái tử lại buồn bực.
Hiếm khi ông ấy sinh ra cảm giác chột dạ, dù sao thì đúng là hôm nay ông ấy đã cướp đồ từ tay nhi tức phụ. Thân làm công đa lại đi giành đồ ăn của nhi tức phụ, nói ra cũng có hơi mất mặt.
“Không sao, ngày mai trẫm sẽ bảo người đến thôn trang lấy thêm ít dây khoai lang về cho Thái tử phi.”
Tần Chí bất mãn nói: “Phụ hoàng, dây khoai đang thời kỳ sinh trưởng, không nên hái quá nhiều, lỡ ảnh hưởng đến củ khoai trong đất thì sao?”
Hiện tại ai ai cũng quý thứ này như trân bảo, lần đầu tiên trồng thử, ngay cả hái cũng không dám hái nhiều.
Chiêu Nguyên Đế lập tức từ bỏ ý định hái thêm dây khoai lang về ăn cho thỏa.
Cuối cùng, khi Thái tử gia rời khỏi Cần Chính điện lại mang theo về một đống ban thưởng.
Lần này là phần thưởng bồi thường mà Chiêu Nguyên Đế cho nhi tử và Thái tử phi.
Khi thấy hắn mang theo bao nhiêu là phần thưởng từ chỗ Hoàng thượng trở về, Bùi Chức chẳng lấy gì làm lạ, mỉm cười hỏi: “Hôm nay phụ hoàng có chuyện vui gì à? Lại thưởng cho chàng à?”
“Không phải thưởng cho cô, là đền cho nàng đấy.” Tần Chí không vui đáp.
“Đền cho ta?” Thái tử phi khó hiểu: “Sao lại phải đền cho ta?”
“Hôm nay Trần thị vệ trở về từ núi Phượng Khâu, tiện tay mang theo một bó dây khoai lang. Thứ này là Đào tiên sinh nhờ người chuyển tới cho nàng. Ai ngờ phụ hoàng lại chắn ngang giành mất đám rau lang ấy, còn lấy ra nấu ăn nữa, cho nên giờ thấy có lỗi…”
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Bùi Chức dở khóc dở cười.
Nàng hoàn toàn không để tâm đến chuyện Hoàng thượng nếm thử rau lang trước, dẫu sao trong thôn trang cũng còn rất nhiều dây khoai lang, muốn ăn khi nào mà chẳng được.
“Rõ ràng hôm nay cô đã có thể ăn món nàng nấu…” Thái tử gia ấm ức nói.
Nghe đến đó, cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu vì sao hắn lại buồn bực như vậy, nàng bật cười: “Điện hạ, lần sau ta làm lại là được, đừng buồn nữa.” Thấy hắn vẫn chưa vui vẻ trở lại, nàng đành phải đổi chủ đề: “Cấm vệ nội đình đến thôn trang có tra được gì không? Mấy tên thích khách nửa đêm lẻn vào đó là do ai phái tới?”
Tần Chí nhíu mày: “Không điều tra ra gì cả.”
Hắn kể cho nàng nghe tình hình mà Trần thị vệ thu thập được, tâm trạng chẳng khá hơn là bao. Bùi Chức thì đã có chuẩn bị từ trước, dịu dàng an ủi: “Điện hạ, không điều tra ra cũng không sao, dẫu gì thì bọn chúng cũng không thể hiểu được bí mật trong thôn trang.”
Ngay từ đầu, Bùi Chức đã không định giấu giếm quá mức, thậm chí việc cố tình tạo ra cảm giác núi Phượng Khâu cất giấu điều bí mật cũng là ý đồ của nàng. Ai mà ngờ điều quý giá nhất trong thôn trang lại là hai loại giống hoa màu ngô và khoai lang. Nhưng ngoài nàng và Ôn Như Thủy ra thì không ai hiểu được giá trị thật sự của chúng. Ngay cả Thái tử và Hoàng thượng chưa tận mắt chứng kiến cũng chỉ tin một nửa, nói chi đến những kẻ hoàn toàn không biết gì.
Cho nên dù có người nửa đêm đột nhập vào thôn trang của núi Phượng Khâu chỉ sợ cũng chẳng nghĩ đến chuyện ghé qua ruộng mà dò xét.
Sắc mặt Tần Chí dần dịu xuống, hiểu nàng nói có lý.
Ai mà không biết núi Phượng Khâu là sản nghiệp của Thái tử, những kẻ biết điều đều sẽ không dám bén mảng tới gần. Thế mà lại có kẻ cả gan đột nhập trong đêm, sao Thái tử có thể bỏ qua?
Hắn không khỏi kinh sợ trước mục đích thực sự của kẻ chủ mưu đứng sau. Nếu bọn chúng biết đến ngô và khoai lang, chỉ sợ vì muốn hạ đòn chí mạng mà sẽ không nương tay phá hoại.