Thái tử gia nghỉ ngơi ở sơn trang ít hôm rồi lại hồi kinh lo liệu công việc.
Chuyến này cùng hồi kinh với hắn còn có cả Khương Viễn.
Mấy ngày Thái tử gia ở đây, Khương Viễn không dám đến sơn trang tìm Bùi Tú. Tới lúc Thái tử về kinh, y cũng về luôn, tránh mình lại ngày ngày chạy tới sơn trang chọc người ta ngứa mắt.
Bọn Bùi Tú nghe được tin này đều không tỏ thái độ gì.
Trái lại, Ôn Như Thủy rất tò mò chuyện sau đó nên chạy tới hỏi Bùi Chức xem tại sao đột nhiên Khương Viễn lại về kinh, có phải Thái tử không cho phép y cưới Bùi Tú không?
Bùi Chức thuật lại những gì hôm ấy Thái tử gia nói với Khương Viễn cho Ôn Như Thủy nghe.
Ôn Như Thủy tròn mắt, ngẩn ngơ, cảm thán từ tận đáy lòng: “Thái tử quả nhiên là một hung thần.”
“Hung thần?” Bùi Chức buồn cười nhìn nàng ấy.
Ôn Như Thủy gật đầu thật lực: “Theo như kịch bản, từ những chuyện hắn làm có thể thấy hắn đúng là một hung thần, đấm trời, đạp đất, quất đám đại thần, không có gì mà hắn không hạ gục được. Hắn nói vậy với Khương Viễn là vẫn còn hòa nhã chán. Nghe nói thủ đoạn của hắn với bọn ngoại tộc và những kẻ phản bội mình mới gọi là tàn nhẫn…”
Bùi Chức mỉm cười, lười biếng nằm nghe Ôn Như Thủy kể về sự tích hung bạo của Thái tử.
Ôn Như Thủy nói xong thì ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt cười của Bùi Chức, chợt thấy sai sai, bèn hỏi: “Muội không sợ à?”
“Không sợ.” Bùi Chức cười, nhẹ nhàng nói: “Bất kể chàng ấy hung dữ cỡ nào thì chàng ấy vẫn là con người, mà đã là con người thì là đồng loại của chúng ta.”
Ôn Như Thủy cảm thấy lời này nghe mới kỳ quặc làm sao, song nàng ấy lại không chỉ ra được vấn đề nằm ở đâu.
Nàng ấy gãi đầu: “Ta không hiểu ý của Thái tử phi.”
Bùi Chức cười: “Tỷ đã gặp zombie bao giờ chưa?”
“Zombie? Bọn giống như trong phim ấy à?”
Bùi Chức gật rồi lại lắc: “Zombie trong phim không có trí khôn, trong khi thực tế có một số zombie cực kỳ ma mãnh, biết cách đóng giả làm con người, sống trà trộn với loài người…”
Thấy Ôn Như Thủy nhìn mình tò mò, Bùi Chức dừng chủ đề này lại, không nói thêm gì nữa.
Bùi Chức không nói, Ôn Như Thủy cũng không hỏi gì thêm.
Song, nàng ấy lại lén nói với hệ thống: [H
ệ thống ơi hệ thống, hình như ta biết tại sao nàng ấy lại cứu được cả thành rồi. Có phải nàng ấy trùng sinh từ tận thế tới đây không?]
Giọng hệ thống rất nghiêm túc: [Đúng vậy, nghe nàng ta nói vậy thì xem ra ở thời đại tận thế mà nàng ta từng sống, zombie đã có trí khôn, nhân loại đang đứng trên bờ nguy ngập.]
Hệ thống thoáng dừng lời rồi nói tiếp: [Điều đáng sợ hơn là nàng ta đã sinh tồn một thời gian dài ở tận thế, chẳng trách lại đáng sợ như vậy.]
Cuối cùng hệ thống cũng hiểu vì sao Bùi Chức lại áp chế được nó. Hẳn là nàng đã thức tỉnh một loại dị năng như tinh thần lực.
Suy cho cùng, năng lượng giúp hệ thống hoạt động ngoài tới từ năng lượng của thế giới này ra còn có cả tinh thần lực.
Đối với hệ thống, tinh thần lực cũng được coi là một loại năng lượng, chỉ là không so được với năng lượng của thế giới mà thôi.
Ôn Như Thủy sợ run người. Nàng ấy đã xem rất nhiều phim truyền hình điện ảnh, đọc rất nhiều tiểu thuyết. Trong các tác phẩm đó, zombie vô tri đã đáng sợ lắm rồi, nếu bọn chúng còn có trí khôn nữa thì phải kinh khủng đến mức nào đây?
Trời ạ, rốt cuộc kiếp trước Bùi Chức sống trong thế giới gì mà như địa ngục vậy?
Chẳng trách nàng lại mặt thiện tâm ác, có thể sinh tồn ở một nơi địa ngục như thế thì việc mặt thiện tâm ác chẳng phải là đương nhiên hay sao?
Sau khi biết lai lịch của Bùi Chức, Ôn Như Thủy càng thêm kính trọng và vâng lời nàng.
Đương nhiên, nàng ấy cũng càng tin tưởng Bùi Chức một cách mù quáng hơn trước.
Một nữ tử mặt thiện tâm ác mạnh như vậy, trải qua nhiều chuyện như vậy thì thử hỏi mấy ai có thể có tầm nhìn sánh bằng nàng? Không nghe lời nàng thì còn định nghe lời ai nữa đây?
Ôn Như Thủy cũng biết tự lượng sức mình, nhận thức rõ mình chỉ là một người bình thường, còn là một người bình thường với vô vàn khuyết điểm. Khi bản thân không cách nào gồng gánh được, nàng ấy tha thiết mong sẽ có người lãnh đạo mình.
Bùi Chức chính là vị lãnh đạo đó.
**
Mấy người Tuyên Nghi Quận chúa ở lại sơn trang hơn nửa tháng.
Chẳng mấy khi được đến sơn trang thư giãn, không bị trưởng bối giám sát, Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi Tú đều không muốn rời khỏi đây, tiếc là trưởng bối trong nhà lại liên tục giục họ quay về. Nhất là Tuyên Nghi Quận chúa. Khang Bình Trường Công chúa không yên tâm để nữ nhi tiếp xúc với Bùi Chức. Nếu không bị Thái hậu ngăn cản thì e là bà ta đã sai người tới lôi cổ nữ nhi về nhà từ lâu rồi.
Khi lại một lần nữa nhận được thư mẫu thân sai người gửi tới, Tuyên Nghi Quận chúa thở dài.
“Quận chúa sao vậy?”
Bùi Chức hỏi thăm Tuyên Nghi Quận chúa, Ôn Như Thủy và Bùi Tú cũng nhìn qua.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, các nàng đang ngồi dưới tán cây tử đằng uống trà chiều, tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã hiếm hoi. Thấy Tuyên Nghi Quận chúa thở dài, mấy cô nương đều nhìn nàng ấy đầy quan tâm.
Được nhiều người quan tâm nhìn mình như vậy, Tuyên Nghi Quận chúa cảm thấy ấm lòng.
“Mẫu thân sai người gửi thư cho ta.” Nàng ấy khẽ nói: “Trong thư nói đại ca ta sẽ tới đón ta về.”
Có lẽ vì mấy lần trước Khang Bình Trường Công chúa sai người gửi thư cho Tuyên Nghi Quận chúa mà Tuyên Nghi Quận chúa đều phớt lờ nên lần này, bà ta mới bảo Cơ Đàm Chi tới. Bà ta không tin ngay cả Cơ Đàm Chi tới đón mà Tuyên Nghi Quận chúa vẫn không chịu về nhà.
Không ai hiểu nữ nhi bằng mẫu thân. Khang Bình Trường Công chúa quá hiểu nữ nhi nhà mình.
Bùi Chức cười nói: “Ra là chuyện này, vậy thì về thôi.” Thấy Tuyên Nghi Quận chúa buồn rười rượi, Bùi Chức lại nói thêm: “Cùng lắm thì ít hôm nữa ta lại sai người đón ngươi tới đây chơi.”
Tuyên Nghi Quận chúa nhanh chóng vui vẻ trở lại, nhào về phía Bùi Chức.
“A Thức tốt quá đi, ta thích ngươi quá chừng.”
Bùi Tú giả bộ giận: “Quận chúa đừng làm vậy chứ, đây là muội muội ta, người không được động tay động chân!”
“A Thức cũng là biểu tẩu của ta đó! Trưởng tẩu như mẹ, ngươi biết không?” Tuyên Nghi Quận chúa lớn tiếng phản bác.
Ôn Như Thủy đột nhiên nói: “Các ngươi đều biết nàng ấy là Thái tử phi mà không sợ bị Thái tử điện hạ nhìn thấy các ngươi ôm Thái tử phi của ngài ấy à?”
Hai cô nương: “...”
Nháy mắt, Tuyên Nghi Quận chúa lập tức lùi lại, Bùi Tú cũng lẩn ra xa, như thể Bùi Chức là rắn độc hay thú dữ.
Ôn Như Thủy thầm cảm thán, Thái tử quả là hung thần, cả nam nhân lẫn nữ nhân đều cực kỳ sợ hắn.
Hôm sau, quả nhiên Cơ Đàm Chi tới sơn trang trên núi Phượng Khâu.
Sau khi y nói rõ thân phận của mình, người hầu trong sơn trang lập tức mời y vào.
Cơ Đàm Chi đi thẳng một mạch vào bên trong, kín đáo quan sát sơn trang, không thấy có gì bất thường ở đây nhưng lại cảm nhận được sự canh gác cẩn mật ở những nơi mà mắt thường không nhìn thấy, không thua gì Đông cung.
Không rõ những người này đứng gác ở đây để bảo vệ cho sự an toàn của Thái tử phi hay là bảo vệ bí mật của sơn trang.
Cơ Đàm Chi cười thầm.
Thái tử phi đột nhiên rời cung tới sơn trang trên núi Phượng Khâu. Mới đầu mọi người đều không nhận ra có gì bất thường, chỉ cho rằng Thái tử đưa Thái tử phi đến sơn trang chơi tầm vài ngày.
Thế nhưng ngày lại ngày trôi qua, cuối cùng phần đông mọi người đều đã hiểu ra. Phải chăng trên núi Phượng Khâu có bí mật gì, nếu không thì sao Thái tử phi lại ở đây hơn nửa tháng vẫn chưa hồi cung? Hơn nữa cả Hoàng thượng và Thái hậu đều không có ý kiến.
Tất nhiên có không ít người vụng trộm dò la, tiếc thay chẳng ai lần ra được chút manh mối nào.
Thái tử sai người canh giữ khu vực núi Phượng Khâu rất nghiêm ngặt, lý do rất thỏa đáng, Thái tử phi đang ở đây, không ai được phép quấy rầy.
Nghe nói lúc trước ấu tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa từng mượn danh nghĩa bái phỏng Thái tử phi để tới sơn trang nhưng chỉ được vài ngày đã bị Thái tử tới sơn trang đưa về Kinh thành.
Ngay cả biểu đệ của mình cũng đề phòng, có thể thấy ắt hẳn núi Phượng Khâu phải có bí mật nào đó.
Cơ Đàm Chi vừa đi vừa ngẫm nghĩ suốt dọc đường, cho tới khi tới sảnh tiếp khách, nhìn thấy Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa ở đó.
“Bái kiến Thái tử phi, Thái tử phi vạn phúc.”
Cơ Đàm Chi tiến lên thỉnh an Thái tử phi.
“Đại ca!” Mắt Tuyên Nghi Quận chúa sáng lên, nàng ấy gọi Cơ Đàm Chi rồi tới thỉnh an y.
Cơ Đàm Chi mỉm cười, xoa đầu muội muội rồi cười nói: “Trưởng Công chúa bảo muội chơi ở sơn trang đến mê mệt, không chịu về nên bảo ta tới đón muội.”
Tuyên Nghi Quận chúa buồn bực: “Làm gì có chuyện ấy, ta chỉ mới ở chơi nửa tháng, gì mà đã tới mức mê mệt? Hơn nữa ở trong kinh buồn chán biết mấy, chẳng có ai chơi với ta cả…”
Nàng ấy gục đầu xuống đầy cô đơn.
Cơ Đàm Chi không chịu nổi khi thấy nàng ấy như vậy bèn dịu dàng bảo: “Chẳng phải còn có đại ca nữa sao?”
“Nhưng đại ca phải đi làm, ta đâu thể lúc nào cũng quấy rầy đại ca được.”
Ánh mắt Cơ Đàm Chi càng thêm dịu dàng: “Vậy ta sẽ cố gắng hết sức thu xếp thời gian dẫn muội đi chơi nhé.”
Cuối năm, Cơ Đàm Chi vào làm tại Binh bộ. Do Bắc Cương liên tiếp có tin thắng lợi báo về nên công việc ở Binh bộ cũng trở nên bận rộn. Mặc dù y là nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân nhưng chẳng hề có đặc quyền đặc lợi gì ở Binh bộ, vẫn phải làm từ những việc nhỏ làm lên, không có thời gian rảnh ngồi chơi.