Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 150

Hôm nay Khương Viễn đến sơn trang không ở lại lâu mà nhanh chóng ra về.

Bùi Tú, Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi An Bích đang câu cá ở hồ sen nằm ở góc Tây Bắc của sơn trang thì nghe được tin này. Bùi Tú lặng lẽ cúi đầu, chẳng nói một lời.

Tuyên Nghi Quận chúa lo lắng nhìn Bùi Tú. Bùi An Bích cũng nhíu mày.

Tuyên Nghi Quận chúa nhận ra Bùi Tú không được vui bèn dịu dàng an ủi: “A Tú đừng để ý tới hắn ta làm gì, chắc chắn là hắn ta sợ Thái tử biểu ca nên mới không dám tới gặp ngươi.”

Bùi Tú mạnh miệng nói: “Ta chẳng hề để ý tới hắn ta nhé.”

“Tam tỷ nghĩ được vậy là đúng lắm.” Bùi An Bích nghiêm mặt nói: “Có tứ tỷ ở đây, trong Kinh thành có biết bao nhi lang muốn kết thân với nhà chúng ta, không có Khương Viễn thì còn những nam nhi khác cũng tốt vậy.”

Ngay cả đường đệ nhỏ tuổi nhất, nghiêm túc nhất cũng nói như vậy, tâm trạng của Bùi Tú nhanh chóng khôi phục lại như thường.

Thế nhưng nàng ấy vẫn không khỏi hỏi nhỏ Tuyên Nghi Quận chúa: “Khương Viễn mà cũng sợ Thái tử điện hạ à?”

“Sao lại không?” Tuyên Nghi Quận chúa nói như thể đây là chuyện đương nhiên: “Toàn thể con cháu hoàng gia đều sợ huynh ấy, ta chẳng thấy ai không sợ huynh ấy hết… À phải rồi, có A Thức không sợ nè.”

Lúc nói lời này, nét mặt Tuyên Nghi Quận chúa thể hiện sự kính nể từ tận đáy lòng, thậm chí còn có phần hãnh diện.

Bùi Tú cũng thấy hãnh diện lây. Trong lòng nàng ấy, A Thức là người can đảm nhất, giỏi giang nhất, đương nhiên là A Thức không sợ Thái tử rồi.

Bùi Tú và Tuyên Nghi Quận chúa say sưa nói chuyện phiếm với nhau, quên bẵng luôn chuyện Khương Viễn bị Thái tử dọa sợ và đuổi đi, chuyển sang tán gẫu xem A Thức giỏi giang cỡ nào, A Thức biết làm những gì những gì…

Bùi An Bích dỏng tai lên nghe. Mặc dù cậu bé cảm thấy hai người này tin tưởng tỷ tỷ mình quá mù quáng nhưng trong lòng tiểu thiếu niên vẫn thầm tán đồng.

*

Ở nơi khác, sau khi tiễn khách, Thái tử gia trở về khoe khoang với Thái tử phi.

“A Thức, chuyện được giải quyết rồi đấy. Nếu như tiểu tử kia thực sự muốn cưới tỷ muội của nàng thì chẳng bao lâu nữa sẽ cho người tới phủ Uy Viễn Hầu đề thân. Còn nếu như y không tới đề thân thì hãy bảo Uy Viễn Hầu phu nhân mau mau chọn nam nhi lang khác có gan làm có gan chịu cho Tam cô nương xem mắt.”

Bùi Chức chớp mắt, tò mò hỏi: “Điện hạ làm thế nào vậy?”

Thái tử điện hạ chẳng hề giấu giếm, thuật lại đầu đuôi việc mình nhắc nhở kiêm dọa dẫm Khương Viễn, cuối cùng nói: “Chuyện mà ngay cả cô còn làm được thì cớ gì y lại không làm được? Nếu như không làm nổi thì khỏi cưới đi.”

Bùi Chức tròn mắt nhìn Tần Chí, không ngờ vị Thái tử gia này lại hung bạo như vậy.

Tuy nhiên, quả thực là chiêu đe doa này vô cùng hiệu quả. Nếu như Khương Viễn vẫn muốn cưới Bùi Tú thì nhất định y sẽ khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của Thái tử gia, không dám làm chuyện gì có lỗi với Bùi Tú, thậm chí cả đời chỉ dám có một mình nàng ấy, trừ phi Khương Viễn không cần ba cái chân của mình nữa.

Đừng tưởng Thái tử gia chỉ dọa chơi. Với tính cách của hắn, xưa nay hắn không bao giờ đùa. Điều này thì tất thảy những ai quen hắn đều biết, càng khỏi cần nói tới đám tôn thất hay bàng chi phải sống dưới cái bóng của hắn, trước giờ chưa từng dám trêu chọc hắn.

Mẫu thân của Khương Viễn là Trưởng Công chúa, chắc hẳn Lạc Bình Trưởng Công chúa đã nói cho Khương Viễn biết điều mà Thái tử kiêng kị.

Hôm nay Tần Chí nói với Khương Viễn như vậy không chỉ là cảnh cáo Khương Viễn mà cũng là muốn thông qua Khương Viễn nói cho Lạc Bình Trưởng Công chúa biết.

Lạc Bình Trưởng Công chúa đã muốn thắt chặt mối quan hệ với Thái tử phi thông qua hôn sự của nhi tử mình thì phải trả cái giá xứng đáng. Sau này rước được tỷ muội của Thái tử phi vào cửa, bà bà* không được can thiệp vào chuyện của nhi tử và nhi tức phụ.

*Bà bà: mẹ chồng.

Thời này, bà bà thường thích ra oai trước mặt nhi tức phụ, ngang nhiên nhúng tay vào chuyện của gia đình nhi tử, hơn nữa các con còn không thể phản đối, bởi phản đối nghĩa là bất hiếu.

Nhưng nếu như địa vị của nhi tức phụ quá cao thì bà bà kiêng dè nhà mẹ đẻ của nhi tức phụ nên cũng không thể làm gì quá đáng.

Lạc Bình Trưởng Công chúa chọn nhi tức phụ toàn là người có địa vị cao, vậy thì bà ta buộc phải nhận thức được điều này, thậm chí phải thể hiện rõ thành ý.

Nếu như bà ta sẵn lòng chấp nhận điều này thì đương nhiên sẽ cho người tới phủ Uy Viễn Hầu đề thân, còn nếu không chấp nhận thì việc này coi như thôi, như vậy là tốt cho cả đôi bên.

Tất nhiên Bùi Chức hiểu rõ bản chất phức tạp của việc này, không khỏi nhìn Thái tử gia bằng ánh mắt kính nể.

“Điện hạ thật lợi hại.” Nàng chẳng tiếc gì lời khen: “May mà có điện hạ ra mặt, giờ thì chỉ cần chờ xem Lạc Bình Trưởng Công chúa sẽ làm gì thôi, chúng ta đỡ phải nhọc lòng.”

Không chỉ vậy mà cuộc sống sau khi thành thân của Bùi Tú cũng sẽ được đảm bảo.

Ngày nào Bùi Chức còn là Thái tử phi thì ngày ấy Lạc Bình Trưởng Công chúa và Khương Viễn vẫn sẽ không dám làm gì có lỗi với Bùi Tú.

Lạc Bình Trưởng Công chúa sốt sắng mưu cầu danh lợi như thế, liệu có khi nào bà ta lại chủ động hủy hoại tiền đồ của nhi tử không? Đương nhiên là không đời nào.

Thái tử gia ừ một tiếng đầy thận trọng, mắt phượng sóng sánh ánh nước, chốc chốc lại nheo mắt nhìn Bùi Chức.

Thấy nàng nói cười vui vẻ, tựa người vào chiếc gối tựa màu đen như mực đốt từ thân cây tùng, cầm thoại bản đọc, hắn không khỏi hỏi: “Nàng không có gì muốn hỏi cô à?”

Bùi Chức chớp mắt, thắc mắc: “Hỏi gì?”

Thái tử gia nhìn nàng hồi lâu rồi chầm chậm mím chặt đôi môi mỏng, đôi mắt phượng trở nên u buồn, cả người lập tức nhuốm màu buồn bã, sự thay đổi rõ ràng tới mức có thể quan sát được bằng mắt thường.

Hắn không nói gì, chỉ hướng đôi mắt phượng u buồn ấy nhìn thẳng nàng.

Bùi Chức hồi tưởng đoạn đối thoại vừa rồi của hai người rồi sực hiểu ra ý của hắn.

Nàng giữ thoại bản bằng một tay, giọng thận trọng và dè dặt: “Điều điện hạ vừa nói… Là thật ư?”

Cơ mặt căng cứng của Tần Chí thoáng thả lỏng. Hắn nâng nhẹ cằm lên, ra vẻ phóng khoáng hỏi: “Vừa rồi cô nói rất nhiều điều, cô không biết nàng đang hỏi điều gì?”

Thấy thái độ của hắn như vậy, đương nhiên Bùi Chức biết hắn đang hờn dỗi với mình. Vừa rồi hắn mơ hồ biểu lộ tâm ý với nàng nhưng nàng lại không hiểu, cho nên hắn giận, hoài nghi nàng không thèm quan tâm hắn.

Bùi Chức thấy vừa buồn cười lại vừa giận, bởi nhẽ vốn nàng cứ tưởng rằng giữa họ đã có sự ăn ý nhất định, chuyện kiểu này không cần phải nói rõ ràng ra nữa.

Thế nhưng nàng cũng thật thiếu lãng mạn, Thái tử gia đã đích thân nói ra rồi thì tất nhiên nàng phải nhiệt tình đáp lại mới phải.

Bùi Chức bỏ quyển thoại bản qua một bên, nhào về phía hắn, hai tay ôm chặt cổ của hắn.

“Điện hạ, ta nghe thấy rồi.” Nàng vô cùng vui vẻ nói: “Ta thật sự rất vui, sau này điện hạ không được phép có Trắc phi, cũng không được có thiếp hay thông phòng đâu nhé. Đông cung chỉ có thể có một mình ta thôi.”

Thái tử điện hạ tỏ ý khinh thường: “Điều chính miệng cô tự nói ra thì tất nhiên cô sẽ làm được! Hơn nữa cô cũng không thích đám nữ nhân vớ vẩn ngoài kia, toàn là phường tầm thường, th* t*c.”

Hắn đã có tiểu tiên nữ rồi, sao có thể để mắt tới nữ tử phàm tục?

Có một mình tiểu tiên nữ là đủ rồi.

Bùi Chức hôn khóe môi hắn, trán tì trán, mũi kề mũi, hơi thở của cả hai hòa vào nhau.

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, tựa như làn nước mùa thu chứa chan, nàng mỉm cười nói: “Có điều điện hạ làm như vậy, liệu phụ hoàng, hoàng tổ mẫu và các đại thần có ý kiến gì không?”

Có khá nhiều đại thần đang để mắt tới vị trí Trắc phi của Thái tử, hòng cho nữ nhi nhà mình một tương lai tươi sáng.

“Không sao hết, có cô ở đây rồi.” Hai tay Tần Chí ôm eo Bùi Chức, ghì nàng vào lòng.

Hắn không nói lời ngon tiếng ngọt, chỉ thích lặng lẽ làm mọi việc. Vốn dĩ chuyện kiểu này nên để nam nhân ra mặt giải quyết, đứng ra tỏ thái độ. Nếu như nam nhân không muốn thì liệu người khác có ép hắn nạp thiếp được không?

Lần này chẳng qua là hắn mượn chuyện của Khương Viễn để biểu lộ tâm ý với nàng mà thôi. Nào ngờ trên các phương diện khác nàng thông minh, nhạy bén là vậy nhưng trong chuyện này lại cực kỳ ngốc nghếch, đúng là làm hắn tức c.h.ế.t mất thôi.

Nhớ lại hồi khi chưa thành thân, nàng từng ra sức trốn tránh mình, cho dù Thái tử gia có tự tin cách mấy thì trong lòng vẫn lăn tăn.

Thấy hắn ngoan như vậy, đương nhiên Bùi Chức sẽ thưởng cho hắn.

Nàng tự tin mình đủ khả năng để ngăn cản chuyện như vậy xảy ra, nam nhân của nàng chỉ được phép có một mình nàng, tuyệt đối không được đi quá giới hạn, không được phản bội nàng, bất kể là phản bội về tinh thần hay thể xác. Nếu không, nàng thà rằng vứt bỏ chứ chẳng níu giữ làm gì.

Song, nếu nam nhân có tinh thần tự giác thì đương nhiên nàng càng vui hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn