Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 152

Cơ Đàm Chi nói chuyện với Tuyên Nghi Quận chúa xong lại quay ra nói với Bùi Chức: “Thái tử phi, thời gian qua xá muội quấy rầy người rồi, hôm nay thần tới đón muội ấy về nhà.”

Trong lúc bận rộn mà y vẫn thu xếp thời gian tới đây đón mình, Tuyên Nghi Quận chúa không tài nào từ chối nổi.

Đây cũng là lý do Khang Bình Trường Công chúa cố tình bảo Cơ Đàm Chi tới đón nữ nhi.

Bùi Chức nói: “Tiểu tướng quân không cần phải khách sáo! Đáng lẽ ta phải sai người đưa Quận chúa trở về, vậy mà lại phiền tiểu tướng quân tới đây đón nàng ấy.”

Dường như hai người đã quên chuyện không vui hồi lễ Nguyên Tiêu, đôi bên đều khách sáo với nhau.

Cơ Đàm Chi không định nghỉ lại sơn trang mà uống chén trà nhỏ cho phải phép rồi nhanh chóng đưa Tuyên Nghi Quận chúa về.

Bùi Chức đứng dưới hiên, đưa mắt dõi theo Tuyên Nghi Quận chúa leo lên xe ngựa.

Tuyên Nghi Quận chúa thò đầu ra cửa sổ, vẫy tay chào Bùi Chức: “A Thức, ta hồi kinh với đại ca trước đây, khi nào người hồi kinh thì ta sẽ tới tìm người.”

“Ừ.” Bùi Chức cười.

Xe ngựa rời khỏi sơn trang, cuối cùng Tuyên Nghi Quận chúa cũng thôi ngoái nhìn, ngồi dựa vào vách xe, biểu cảm lộ vẻ cô đơn.

“Tuyên Nghi muội muội.”

Tiếng Cơ Đàm Chi vang lên bên ngoài xe. Tuyên Nghi Quận chúa vén rèm xe lên, thắc mắc nhìn y.

“Sao vậy đại ca?”

Cơ Đàm Chi cưỡi ngựa đi song song cạnh xe ngựa, mỉm cười nhìn thiếu nữ để lộ khuôn mặt ở cửa sổ xe, nhẹ nhàng hỏi: “Tuyên Nghi muội muội thích Thái tử phi lắm à?”

“Vâng ạ.” Tuyên Nghi Quận chúa vô cùng vui vẻ đáp: “Thái tử phi rất tốt, nàng ấy từng cứu ta.”

Cơ Đàm Chi thấy Tuyên Nghi Quận chúa cười tươi phơi phới thì cũng cười theo: “Nếu vậy thì sau này muội có thể quay lại đây, đại ca sẽ xin phép Trưởng Công chúa cho.”

“Cảm ơn đại ca!” Tuyên Nghi Quận chúa vui mừng đáp, có đại ca nói giúp thì ắt hẳn mẫu thân nàng ấy sẽ đồng ý cho nàng ấy tới sơn trang chơi.

**

Sau khi Tuyên Nghi Quận chúa đi khỏi, Bùi Tú cũng nhận được thư nhà.

Uy Viễn Hầu phu nhân gửi thư, thúc giục nàng ấy trở về, bởi vì Lạc Bình Trưởng Công chúa sắp sửa sai người tới phủ Uy Viễn Hầu đề thân.

Bùi Tú cầm thư, choáng váng mất một lúc, vội vàng xách làn váy, tới tìm Bùi Chức, thuật lại nội dung bức thư cho nàng hay: “A Thức, Lạc Bình Trưởng Công chúa cho người tới đề thân thật kìa…”

Bùi Chức đọc hết bức thư, thấy Bùi Tú vẫn còn bối rối, không hiểu, Bùi Chức lại thấy buồn cười: “Vậy tam tỷ tỷ nghĩ thế nào? Nếu như tỷ không thích thì ta sẽ lập tức viết thư cho đại bá mẫu, giữ tỷ ở lại đây…”

“Đừng!” Bùi Chức chưa nói xong, Bùi Tú đã vội nói: “Ta, ta không ghét Khương Viễn, huống chi cũng đã tới lúc ta nên xuất giá rồi…”

Bùi Chức mỉm cười, nhìn Bùi Tú thật kỹ.

Bùi Tú hết cuống, thấy Bùi Chức như vậy thì biết là mình bị trêu, bèn sẵng giọng: “A Thức!”

“Ta có nói gì đâu.” Bùi Chức vô tội ra mặt: “Được rồi, vậy tỷ về đi, nếu tỷ thích Khương Viễn thì chọn thôi. Lạc Bình Trưởng Công chúa là người thông minh, sau này sẽ là một bà bà tốt, tỷ cứ yên tâm.”

Kiểu người giỏi luồn cúi như Lạc Bình Trưởng Công chúa lại chấp nhận cho ấu tử cưới Bùi Tú, chứng tỏ bà ta đã lắng nghe lời cảnh cáo của Thái tử. Chỉ cần sau này Thái tử thuận lợi đăng cơ thì bà ta sẽ không trở mặt, chắc chắn sẽ đối xử tốt với nhi tức phụ, ngay cả Khương Viễn cũng không dám hai lòng.

Khi nghe Bùi Chức nói vậy, cảm giác hoang mang trong lòng Bùi Tú dần tan biến.

“Vậy A Thức, ta về đây.”

Nàng ấy thấy hơi lưu luyến. Hơn nửa tháng nay ở sơn trang, nàng ấy chơi rất vui vẻ, chẳng cần nghĩ ngợi gì, chẳng cần quan tâm gì, lại còn có Khương Viễn đi cùng…

**

Tiễn hai cô nương đi, ở sơn trang chỉ còn lại hai tỷ đệ Bùi Chức.

Bùi An Bích là đứa trẻ thông minh, dù vui chơi ở sơn trang vẫn không quên học hành. Nếu không phải biết sơn trang đang trồng thử nghiệm một giống cây sản lượng cao, cậu ấy muốn xem xét tình hình cây trồng phát triển thế nào thì cậu ấy đã về nhà từ lâu rồi.

Bùi Chức lo lỡ dở chuyện học tập của Bùi An Bích nên nhờ Thái tử gia kiếm tiên sinh đến đây dạy dỗ cậu ấy.

Thế là Tần Chí cắt cử một phụ tá của Đông cung tới sơn trang.

Viên phụ tá này là một văn sĩ trung niên, mặt gầy gò, mọi người gọi ông ấy là Đào tiên sinh. Vừa hay Đào tiên sinh cũng thấy hứng thú với cây ngô, cộng thêm cần phải có người tới Phượng Khâu sơn trang chỉ huy nên ông ấy chủ động xin tới.

Đào tiên sinh hết sức cung kính với Thái tử phi Bùi Chức.

Ông ấy là phụ tá của Thái tử, biết được rất nhiều chuyện của Thái tử, đương nhiên cũng biết Thái tử phi đã đóng góp cho Thái tử hai ý tưởng sinh lời, ngay cả giống ngô này cũng là Thái tử phi kiếm được.

Thái tử phi quá giỏi giang, đám phụ tá ở Đông cung biết không thể đối xử với nàng bằng thái độ bình thường nên luôn rất cung kính khi ở trước mặt nàng, kính trọng nàng không khác gì Thái tử.

Hằng ngày Bùi An Bích đều nghiêm túc học tập dưới sự chỉ dạy của Đào tiên sinh. Cậu bé phát hiện học thức của Đào tiên sinh uyên bác chẳng thua gì tiên sinh trong học đường của Sầm gia, thậm chí khó phân cao thấp với ngoại tổ phụ nên dư sức dạy bảo mình.

Người có thể trở thành phụ tá của Thái tử đương nhiên đều có học thức sâu rộng, nếu không Thái tử sẽ chê ngay.

Cho dù biết Đào tiên sinh chỉ dạy mình vì lệnh của Thái tử tỷ phu nhưng Bùi An Bích vẫn vô cùng kính trọng ông ấy, đối xử với ông ấy như với thầy mình.

Hằng ngày, cứ sau giờ học là hai thầy trò lại dắt nhau đi thăm ngô, hỏi thăm nông dân ở sơn trang xem tình hình hoa màu thế nào.

Một già một trẻ hết sức vui vẻ khi ở sơn trang.

Đào tiên sinh không chỉ dạy Bùi An Bích kiến thức trong sách mà còn dẫn cậu ấy đi thực tế, dạy cho cậu ấy nhiều kiến thức thực tiễn. Bùi An Bích cảm thấy như nhặt được kho báu, ngày ngày đều tiếp thu đủ loại kiến thức như đói như khát, còn nhiều hơn những gì học được tại học đường của Sầm gia.

Hôm ấy, Ôn Như Thủy phấn khởi chạy đi tìm Bùi Chức.

“Thái tử phi, có thể đổi mầm khoai lang rồi.”

Sau lần đổi hạt giống ngô dạo trước, các nàng lại cày điểm tích lũy, giờ đã hai mươi ngày trôi qua, cuối cùng cũng tích đủ điểm tích lũy để mua mầm khoai lang.

Bùi Chức rất mừng: “Vậy được, trồng thôi.”

Vừa khéo hiện tại chính là mùa vụ trồng khoai lang, hơn nữa khoai lang có khả năng chịu hạn và thích nghi tốt, hầu như không cần phải chăm bón gì nhiều cũng có thể thu hoạch được rất nhiều củ.

Đây là một loại lương thực vừa ngon lại vừa có năng suất cao, từ lá tới củ đều có ích.

Trồng khoai lang đơn giản hơn trồng ngô, hơn nữa Ôn Như Thủy đã có kinh nghiệm nên nhanh chóng đem mầm khoai lang đổi được đi trồng.

Thái tử nhận được tin, cố ý chạy từ Kinh thành tới.

Đến sơn trang, hắn không kịp nghỉ ngơi mà trực tiếp đi ra thăm ruộng khoai lang.

Lúc này trong ruộng khoai lang khá đông người, ngoài Ôn Như Thủy đang dạy nông dân kinh nghiệm trồng khoai ra thì còn có tỷ đệ Bùi Chức và Đào tiên sinh đều tới xem khoai.

“Quả thực chưa từng thấy loài cây này bao giờ.” Đào tiên sinh ngồi xổm cạnh mầm khoai lang đã trồng, nhìn nó chằm chằm, buồn bực ra mặt.

Loài cây này thật sự có thể cho ra loại lương thực giúp bách tính chắc bụng ư?

Bùi An Bích cũng tò mò, bắt chước tiên sinh ngồi xổm xuống ngắm nghía.

Bùi Chức đứng trên bờ ruộng, phóng tầm mắt nhìn ruộng khoai lang, trong đầu đã mường tượng ra cảnh nơi này khi tới mùa thu hoạch, mùa đông năm nay sẽ có khoai lang nướng để ăn. Nàng đã ngóng trông điều ấy suốt hai kiếp rồi.

“A Thức.”

Bùi Chức quay đầu, nhìn thấy Thái tử gia cưỡi ngựa tới, nàng bèn mỉm cười.

Những người khác nhìn thấy Thái tử vội thỉnh an.

Tần Chí phẩy tay áo cho họ lui rồi kéo dắt Bùi Chức đi thăm ruộng khoai, vừa đi vừa nghe nàng giới thiệu về khoai lang, càng nghe càng kinh ngạc.

Hắn thật sự chưa từng nghe nói về giống cây sản lượng cao này. Nếu như trồng thành công thì bách tính Đại Vũ lo gì không có lương thực no bụng nữa?

Tần Chí khàn khàn hỏi: “A Thức, giống khoai lang này cũng là các nàng tìm ra à?”

Bùi Chức nhạy bén chú ý tới cách dùng từ của Thái tử, hắn bảo là “các nàng”, nàng liếc nhìn hắn rồi mỉm cười gật đầu.

Tần Chí thoáng siết nhẹ tay nàng, xúc động hồi lâu.

Buổi tối, lúc hai người đi ngủ, Bùi Chức và Thái tử điện hạ nói chuyện phiếm lan man.

Đầu tiên nàng hỏi thăm tình hình sản xuất thủy tinh và xà phòng, biết chúng đã được đưa ra thị trường, hơn nữa còn gây được tiếng vang lớn trong kinh, ngay cả những thương nhân người Hồ hay những thương nhân chuyên buôn bán với người nước ngoài đều săn lùng hai món hàng này.

Hai mặt hàng này do xưởng của Hộ bộ sản xuất nên giá cả không cao, song nhờ sản lượng lớn nên lợi nhuận hằng ngày hết sức ấn tượng.

Hiện tại, hai thương phẩm này đang bán rất chạy ở Kinh thành, thậm chí đã mở được không ít cửa hàng phân phối.

Có điều Hộ bộ cũng không định lũng đoạn thị trường mà đã bắt đầu tiếp xúc với thương nhân Đại Vũ, để họ đưa hai thương phẩm này đi tiêu thụ ở các thành khác ngoài Kinh thành, hình thành một chuỗi sản xuất cung ứng khổng lồ…

Nói về thủy tinh và xà phòng xong, họ lại nói tới ngô và khoai lang.

“Điện hạ, phải đợi tới mùa vụ thì ngô mới thu hoạch được nhưng khoai lang thì có thể thu hoạch sớm. Nó là một món rau rất ngon, có thể bắt đầu thu hoạch từ khi cây ra lá. Đợi một thời gian ngắn nữa, ta sẽ xào một đĩa rau lang cho chàng nếm thử.”

Tần Chí lấy làm lạ: “Nàng biết xào rau à?”

“Biết chứ, ai mà chẳng biết?” Thái tử phi nói khoác không biết ngượng.

Thái tử gia lập tức tràn đầy chờ mong, chỉ ước gì mầm khoai mau mau lớn lên, đến lúc đó, hắn sẽ ăn trước một đợt rau lang xào.

Tiếc là Thái tử điện hạ còn chưa kịp ăn rau lang do Thái tử phi xào thì họ đã phải hồi kinh.

Cuối tháng tư, Khương Dật – trưởng tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa - thành thân với đích trước nữ của phủ Thụy Thân vương.

Thụy Thân vương là huynh đệ của Chiêu Nguyên Đế. Mặc dù không cùng một mẹ nhưng tình cảm của hai huynh đệ vô cùng khăng khít. Năm xưa, khi Chiêu Nguyên Đế còn là Thái tử, bị Tiên Đế chèn ép, Thụy Thân vương vẫn luôn đứng sau ủng hộ ông ấy. Sau khi Chiêu Nguyên Đế đăng cơ, ông ấy cũng hào phòng cho đệ đệ được hưởng vinh hoa phú quý hơn người.

Bây giờ đích trưởng nữ của Thụy Thân vương xuất giá, Bùi Chức là Thái tử phi, nói sao cũng phải tới uống chén rượu mừng.

Tam Hoàng tử sẽ tổ chức đại hôn vào tháng năm, cách hiện tại cũng chỉ còn ít ngày, tốt hơn hết là Bùi Chức nên về sớm.

Tần Chí tự mình tới đón tỷ đệ Bùi Chức hồi kinh.

Bùi An Bích cực kỳ lưu luyến, lúc rời đi còn hỏi: “Sau này ta có thể quay lại đây không tỷ tỷ? Khi nào thu hoạch ngô và khoai lang, ta muốn tới xem.”

Từ chỗ Đào tiên sinh, cậu bé loáng thoáng nghe nói hai loại cây này là giống cây trồng sản lượng cao, nếu như trồng thành công thì sau này bách tính Đại Vũ sẽ không lo đói, cho nên cậu ấy hết sức quan tâm vấn đề này.

“Đương nhiên là được.” Tần Chí là người trả lời: “Tới mùa vụ, cô sẽ sai người đón đệ tới.”

Bùi An Bích mừng rỡ cảm ơn Thái tử tỷ phu, cảm thấy Thái tử tỷ phu quá tốt, chắc chắn những người sợ hắn là do đã làm việc gì trái với lương tâm.

Cùng về kinh chuyến này còn có Ôn Như Thủy.

Nơi này không còn việc gì cần nàng ấy giám sát nữa, nàng ấy quyết định hồi kinh nỗ lực phấn đấu sự nghiệp, cho nên cũng sốt sắng theo về.

Họ xuất phát từ buổi sáng, tới xế chiều mới về tới Kinh thành.

Tần Chí sai người đưa tiểu cữu tử về phủ Uy Viễn Hầu và đưa Ôn Như Thủy về phủ Trấn Bắc Hầu, còn hắn và Bùi Chức thì về Đông cung.

Trời đã nhá nhem tối, dưới hiên đã thắp đèn lồng, Bùi Chức nhận thấy đèn lồng treo dọc đường đi sáng hơn bình thường, nhìn kỹ lại thì hóa ra là do chụp đèn được làm từ thủy tinh, ánh sáng đi qua tốt hơn nên đương nhiên cũng sáng hơn.

Bùi Chức về tới Phúc Ninh điện, phát hiện ra rất nhiều cửa sổ trong điện cũng đã lắp kính.

“Tháng này, rất nhiều nơi trong kinh đều đã lắp kính, trông sáng sủa hơn trước nên mọi người rất thích.” Tần Chí thầm đắc ý: “Đây là phụ hoàng bảo lắp.”

Lợi nhuận thu về từ sản xuất thủy tinh rất khấm khá, Hoàng thượng hết sức vui mừng, hào phóng chi tiền để lắp kính cho khắp hoàng cung.

Bùi Chức chẳng có tình cảm gì đặc biệt với kính nhưng phòng ốc sáng sủa thực sự làm nàng thấy vui vẻ.

Điều làm Bùi Chức thấy thú vị là các sư phụ sản xuất thủy tinh ở xưởng thủy tinh rất giỏi trong việc liên tục sáng tạo thêm cái mới, tạo ra nhiều sản phẩm thủy tinh, từ những vật nhỏ như cốc thủy tinh tới những vật lớn như bình phong bằng thủy tinh đều có đủ.

Dù sao thì dần dần rồi những sản phẩm thủy tinh mà người hiện đại vốn đã quen thuộc cũng sẽ xuất hiện ở Đại Vũ.

Nghỉ ngơi một đêm, hôm sau Bùi Chức tới Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.

Từ sơn trang trở về, đương nhiên nàng phải thỉnh an trưởng bối trước.

Bùi Chức ngồi trên bộ liễn. Trên đường đi, nàng thấy nhiều nơi trong hoàng cung đã lắp kính, trông rất sáng sủa, cảm giác rất giàu sang.

Nàng tới Từ Ninh cung đúng lúc những tia nắng sớm chiếu lên kính cửa sổ, phản xạ những tia sáng lóa mắt.

Thấy Từ Ninh cung cũng đã lắp cửa sổ kính, Bùi Chức không khỏi mỉm cười.

Nàng tới chính điện của Từ Ninh cung, Thái hậu đã ở đó từ trước, ngoài ra còn có khá đông phi tần.

“A Thức về rồi đấy à, mau lại đây cho ai gia xem nào.” Thái hậu cười, vẫy tay gọi Bùi Chức.

Bùi Chức thỉnh an Thái hậu, sau đó tới trước mặt ngồi xuống bên cạnh bà ấy, cười nói: “Nhiều ngày không gặp hoàng tổ mẫu, tôn tức phụ rất nhớ người.”

Thái hậu giận trách: “Cháu nhớ ai gia sao không về sớm hơn?” Sau đó bà ấy cầm tay Bùi Chức quan sát, thương tiếc bảo: “Gầy đi rồi đấy, có phải đầu bếp ở sơn trang nấu ăn không ngon không?”

Bùi Chức không khỏi buồn cười. Trong mắt lão nhân gia, tất cả các hài tử cứ đi vắng thì đều sẽ bị gầy đi, chắc chắn là do cơm ngoài kia không ngon.

“Không phải đâu ạ, dạo này cháu ăn nhiều lắm đấy, chỉ là do nhớ hoàng tổ mẫu thôi. Hay là lần sau hoàng tổ mẫu cũng đi sơn trang chơi cùng cháu nhé, chơi ở sơn trang cũng vui lắm ạ…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn