Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 143

Không trách Lệ Quý phi suy nghĩ miên man.

Dù Thái tử phi có ân cứu mạng với Ôn Như Thủy, dạo này hai người cũng khá thân thiết, hầu như ngày nào cũng phải gặp nhau một lần nhưng cảm tình vẫn chưa sâu đậm đến mức thân như tỷ muội, huống chi bọn họ lại không phải tỷ muội gì cả.

Hơn nữa với thân phận của Bùi Chức, nàng cũng không cần lấy lòng ai.

Lệ Quý phi là người trong cuộc nên biết chuyện của nhà mình. Tuy Ôn Như Thủy là ngoại sanh nữ của bà ấy nhưng cũng chỉ là biểu tiểu thư theo mẫu thân là quả phụ đến nương nhờ phủ Trấn Bắc Hầu, thân thế không có gì đáng để mượn sức.

Cho dù Ôn Như Thủy được Tề lão phu nhân yêu thương, Lệ Quý phi cũng sẵn lòng cất nhắc nhưng dù gì nàng ấy vẫn mang họ Ôn chứ không phải họ Tề.

Nếu Thái tử phi muốn mượn sức phủ Trấn Bắc Hầu thì Tề Ấu Lan mới là sự lựa chọn tốt nhất.

Lệ Quý phi đã sống trong hậu cung quá lâu, thường xuyên tranh đấu với các phi tần khác nên khi nghe Bùi Chức nói lời này, bà ấy vô thức nghĩ nhiều.

Lệ Quý phi thầm đoán chẳng lẽ Thái tử phi là hiền thê, muốn giúp Thái tử chọn lựa nữ nhân có lợi cho hắn?

Từ khi Thái tử và Thái tử phi đại hôn đến nay đã qua nửa năm, dựa theo quy củ, Hoàng thượng có thể giúp Thái tử chọn lựa Trắc phi và Lương viện nạp vào Đông cung.

Dạo này, khi các cung phi tụ tập trò chuyện, bọn họ còn lén nhắc tới việc này, trong lòng âm thầm buồn bực.

Hoàng thượng yêu thương Thái tử đến vậy, sao giờ lại như đã quên bẵng chuyện này thế? Bọn họ không hề nghe nói Đông cung muốn nạp Trắc phi, lẽ nào là bởi Hoàng thượng cho Thái tử phi thể diện để Thái tử phi chọn lựa Trắc phi thay Thái tử, nhờ vậy mà thể hiện sự hiền lương thục đức của mình?

Nghĩ đến đây, Lệ Quý phi lại nhìn Bùi Chức. Dù là phủ Trấn Bắc Hầu hay bản thân bà ấy thì đều tán thành Nhị Hoàng tử giao hảo với Thái tử.

Hai huynh trưởng của Lệ Quý phi được Hoàng thượng đích thân bồi dưỡng, nếu không có Hoàng thượng nâng đỡ thì cũng không có bọn họ hôm nay. Vậy nên bọn họ vô cùng trung thành và tận tâm với Hoàng thượng, dù ngoại sanh ruột là Hoàng tử cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc giúp hắn ta tranh ngôi vị Hoàng đế.

Lệ Quý phi biết rõ điều này nên mới không có yêu cầu gì với Nhị Hoàng tử, tương lai hắn ta chỉ cần làm một vị Vương gia phú quý là được.

Nhưng người khác lại không nghĩ như vậy.

Trên thế gian này có rất nhiều người thông minh, mà người thông minh thì cứ thích phức tạp hóa mọi chuyện. Bọn họ không cho rằng phủ Trấn Bắc Hầu sẽ theo phe Thái tử khi đã có ngoại sanh là Nhị Hoàng tử.

Chẳng lẽ Thái tử cũng nghĩ vậy?

Thế nên Thái tử mới muốn nạp một cô nương phủ Trấn Bắc Hầu vào Đông cung, qua đó mượn sức phủ Trấn Bắc Hầu?

Dù Thái tử nhắm đến cô nương Tề gia nhưng Tề gia đã có một vị Nhị Hoàng tử phi, hơn nữa các cô nương khác vẫn còn nhỏ, không thể gả đến Đông cung.

Ôn Như Thủy là người phù hợp nhất.

Tuy nàng ấy không mang họ Tề nhưng lại là ngoại tôn nữ ruột thịt của Tề lão phu nhân, ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi, Lệ Quý phi lại có ý cất nhắc nàng ấy…

Nếu để Ôn Như Thủy vào Đông cung thì không chỉ có thể mượn sức phủ Trấn Bắc Hầu mà còn không cần cho nàng ấy phân vị quá cao, chỉ cần phong Lương viện là được.

Trong lúc Lệ Quý phi miên man suy nghĩ, Bùi Chức lại nói tiếp: “Lệ mẫu phi, ta muốn mời Ôn biểu tỷ đi thôn trang chơi. Không chỉ có có Ôn biểu tỷ mà còn có Tuyên Nghi Quận chúa và tỷ muội nhà mẹ đẻ của ta nữa… Nếu không phải Tề biểu tỷ đang chờ thành thân thì ta còn muốn mời cả tỷ ấy.”

Lệ Quý phi: “…” Hóa ra là bà ấy nghĩ nhiều sao?

“Người cũng biết dạo này điện hạ rất bận mà. Sau khi đưa ta đến thôn trang, điện hạ còn phải về Kinh thành, không thể ở lại lâu được.”

Bùi Chức khéo léo giải thích để Lệ Quý phi yên tâm.

Thái tử không có mặt, Thái tử phi còn gọi thêm rất nhiều cô nương đi cùng, nghĩ thế nào cũng không giống như chọn lựa nữ nhân cho Thái tử mà giống Thái tử phi tìm người chơi cùng hơn.

Lệ Quý phi không khỏi xấu hổ, may mà bà ấy chưa vội nói điều gì, nếu không đã thành trò cười trước mặt Thái tử phi rồi.

Làm trò cười cũng không sao, chỉ sợ sẽ đắc tội với Thái tử phi.

“Hóa ra là vậy.” Lệ Quý phi cười tươi, nói: “Như Nhi dưỡng bệnh gần một tháng, cũng đã gần khỏe rồi. Dạo này ta còn nghĩ có nên đưa con bé ra cung hay không, nếu giờ Thái tử phi nói vậy thì ta sẽ để con bé đi giải sầu cùng Thái tử phi.”

Nói đoạn, Lệ Quý phi sai người gọi Ôn Như Thủy tới.

Không lâu sau Ôn Như Thủy đã đến, thấy Bùi Chức cũng ở đó, nàng ấy bèn chớp mắt, ngoan ngoãn đi tới thỉnh an hai người.

Lệ Quý phi kéo Ôn Như Thủy ngồi xuống, hiền lành nói: “Như Nhi, ngày mai Thái tử phi sẽ đi thôn trang chơi. Thái tử phi muốn gọi cháu và Tuyên Nghi Quận chúa đi cùng, cháu có đồng ý không?”

Ôn Như Thủy sửng sốt, biết ngay thôn trang đó là nơi Bùi Chức chọn để trồng ngô.

Tất nhiên nàng ấy phải đi chứ.

“Di mẫu, cháu muốn đi ạ.” Ôn Như Thủy kìm nén niềm hưng phấn trong lòng, ngoan ngoãn nói: “Cháu ở trong cung đã được một tháng rồi, thật ra cháu cũng rất muốn đi chơi.”

Lệ Quý phi buồn cười nhưng cũng không khỏi chua xót.

Bà ấy chỉ có một nhi tử duy nhất là Nhị Hoàng tử chứ không có nữ nhi. Thỉnh thoảng thấy Mai Quý phi dẫn An Ngọc Công chúa đi khoe khoang khắp nơi, bà ấy cũng muốn sinh một Công chúa ngoan ngoãn và đáng yêu. Đến khi Nhị Hoàng tử bảy tuổi, phải dọn đến Hoàng tử sở, không thể ở bên bà ấy nữa, Lệ Quý phi càng thấy cô đơn hơn, vậy nên mới thường xuyên đón ngoại sanh nữ nhà mẹ đẻ tiến cung.

Một tháng qua, Ôn Như Thủy dưỡng thương ở trong cung, ngày nào Lệ Quý phi cũng quan tâm đến nàng ấy, cuộc sống cũng nhiều màu sắc hơn hẳn dĩ vãng. Lệ Quý phi bỗng không nỡ để nàng ấy rời đi.

Ôn Như Thủy đã ở bên Lệ Quý phi một thời gian nên phần nào hiểu biết bà ấy, lập tức nói: “Sau này rảnh rỗi cháu sẽ tiến cung thăm di mẫu, chỉ cần di mẫu không chê cháu phiền phức là được.”

“Không chê! Không chê!” Lệ Quý phi cười nói.

Thấy Ôn Như Thủy thực sự muốn đi, Lệ Quý phi không tiện phản đối, đành dặn nàng ấy phải nghe lời Thái tử phi, có gặp chuyện gì cũng phải cẩn thận.

Ôn Như Thủy ngoan ngoãn vâng lời.

Lệ Quý phi lại nói với Bùi Chức: “Thái tử phi, ngoại sanh nữ của ta vừa chịu khổ, ta cũng rất thương con bé, phiền Thái tử phi quan tâm đến con bé nhiều hơn.”

“Lệ mẫu phi yên tâm, tuy ta và Ôn biểu tỷ không phải vừa gặp đã thân nhưng mấy hôm nay cũng rất thân thiết và hòa hợp. Ta sẽ chăm sóc tỷ ấy thật tốt.”

Bùi Chức chỉ ngồi một lát rồi rời đi, nàng phải về Đông cung sửa soạn hành lý.

Sáng sớm mai bọn họ sẽ xuất phát đến thôn trang trên núi Phượng Khâu.

Lệ Quý phi bảo cung nữ chuẩn bị hành lý cho Ôn Như Thủy.

Ôn Như Thủy ngồi bên cạnh, thấy bà ấy không ngừng ra lệnh cho các cung nữ thì không khỏi ngượng ngùng, vội nói: “Di mẫu, chỉ cần mang vài món đồ đơn giản thôi là được rồi ạ.”

“Sao có thể làm vậy được? Cô nương gia phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, nếu không đến lúc tới thôn trang, có gì không tiện lại phải làm phiền Thái tử phi.”

Ôn Như Thủy đành ngậm miệng, không tiếp tục phát biểu ý kiến.

Mỗi lần tiến cung, nàng ấy đều cảm thấy nơi xa hoa nhất trên thế gian này chính là Hoàng cung, đặc biệt là Đông cung. Nó xa hoa phú quý đến mức người dân bình thường kiếp trước như Ôn Như Thủy khó có thể tưởng tượng nổi.

Lệ Quý phi bảo cung nhân đi chuẩn bị đồ đạc, lại lệnh người hầu hạ lui ra bên ngoài rồi mới tâm sự chuyện riêng tư với Ôn Như Thủy.

“Như Nhi đi thôn trang, nhất định phải chú ý. Tuy có lẽ Thái tử sẽ không ở đó nhưng có lẽ vẫn sẽ xuất hiện mấy hôm, đến lúc đó con phải cảnh giác hơn.”

Ôn Như Thủy ngơ ngác nhìn Lệ Quý phi, không hiểu ý bà ấy là gì.

Tuy Lệ Quý phi biết trước đó bản thân đoán nhầm nhưng sau khi ngẫm lại, bà ấy vẫn cảm thấy không ổn, sợ Bùi Chức chỉ nói vậy để an ủi bà ấy.

Dù bà ấy muốn Nhị Hoàng tử giao hảo với Thái tử nhưng không hề muốn đưa ngoại sanh nữ và chất nữ nhà mẹ đẻ vào Đông cung. Đặc biệt là Ôn Như Thủy, cuộc đời nàng ấy vốn nhấp nhô, chẳng lẽ còn phải đi làm thiếp cho người ta? Lệ Quý phi hy vọng Ôn Như Thủy có thể đội mũ phượng khăn quàng vai, vẻ vang xuất giá làm chính thê chứ không phải chôn vùi thanh xuân trong chốn hậu cung này.

Nhìn thủ đoạn của Thái tử phi cũng biết nàng là người khó chơi, nếu làm thiếp dưới tay nàng thì e là cả đời sẽ bị chèn ép tới mức không dám ngẩng đầu.

Bà ấy không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, dù gì bà ấy nhất định sẽ không đưa ngoại sanh nữ và chất nữ nhà mẹ đẻ vào Đông cung.

Lệ Quý phi biết tính cách của Ôn Như Thủy, thấy nàng ngơ ngác ngây thơ bèn thuật lại chuyện ở Từ Ninh cung hôm nay.

“Thái tử phi là người vô cùng cao tay.” Bà ấy cảm thán: “Rõ ràng Thái tử đang bận chuyện ở Hộ bộ, làm thủy tinh trong suốt gì đó, ta còn nghe nói thứ này vô cùng đắt hàng, giờ đang là lúc Thái tử không thể rời khỏi Hộ bộ nhưng Hoàng thượng và Thái hậu đều đồng ý cho phép Thái tử đưa Thái tử phi đi thôn trang chơi…”

Thậm chí cả Hoàng thượng lẫn Thái hậu đều không có ý kiến gì, bà ấy không tin Thái tử phi không dùng thủ đoạn nào.

Đúng là Hoàng thượng rất chiều Thái tử, song còn chưa đến mức chiều cả nhi tức. Lệ Quý phi tin chắc rằng đây là thủ đoạn của Thái tử phi.

Trong ấn tượng của các phi tần, Thái tử phi sở hữu dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, phong thái thong dong, hầu như mọi lúc đều toát lên vẻ ngoan ngoãn và vô tội, khiến người khác dễ dàng nảy sinh hảo cảm và thân thiết với nàng.

Nhưng nếu cho rằng nàng hoàn toàn vô hại thì thật sai lầm.

Thái tử phi như vậy đúng là có thể làm hiền thê của Thái tử. Có nàng trấn giữ hậu cung, ai dám hãm hại Thái tử?

Dù sau này những Hoàng tử phi khác gả tới cũng không thể vượt qua Thái tử phi, khéo còn bị Thái tử phi chèn ép đến mức không dám ngoi đầu nữa.

Vậy nên Lệ Quý phi thật sự nghi ngờ Thái tử phi muốn củng cố địa vị của Thái tử nên âm thầm chọn lựa nữ nhân cho hắn.

Tuy Thái tử phi không giống người sẽ thoải mái chia sẻ trượng phu với những nữ nhân khác, song đó chính là Thái tử, sớm muộn gì hắn cũng sẽ chọn lựa Trắc phi và Lương viện, thậm chí sẽ có rất nhiều thiếp thất. Nếu đã vậy, chẳng thà Thái tử phi chủ động chọn lựa nữ nhân mà mình ưng ý cho Thái tử để dễ bề khống chế Đông cung.

Lệ Quý phi càng nghĩ càng cảm thấy có lý, không khỏi lo lắng cho ngoại sanh nữ.

Ôn Như Thủy nghe xong, chỉ cảm thấy Bùi Chức không hổ là nữ chính mặt thiện tâm ác, dường như không có gì là nàng không làm được cả.

Nàng ấy vốn còn đau đầu, không biết phải lấy hạt giống ngô ra kiểu gì và trồng ở đâu cho an toàn, nào ngờ đối với Bùi Chức thì đây chẳng phải vấn đề khó khăn gì, mới mấy ngày đã sắp xếp mọi việc xong xuôi.

Không chỉ vậy, Bùi Chức nói muốn đi thôn trang chơi, hai ngư

ời có địa vị lớn nhất trong cung chẳng những đồng ý mà còn không trách móc câu nào.

Rõ ràng việc này có vẻ rất khó khăn, song chỉ cần vào tay Bùi Chức thì lại trở nên vô cùng đơn giản, khiến người khác cũng nhẹ nhõm theo.

Ôn Như Thủy nói với Lệ Quý phi: “Di mẫu, Thái tử phi lợi hại như vậy, sau này cháu nhất định sẽ chung sống hòa thuận với muội ấy, người đừng lo cho cháu.”

Ôn Như Thủy còn nghĩ thầm rằng sau này di mẫu không cần nhọc lòng vì chuyện hôn sự của nàng ấy nữa. Nàng ấy quyết định sau này sẽ phấn đấu gây dựng sự nghiệp cùng Thái tử phi, không quan tâm đến nam nhân, cũng sẽ không suy xét chuyện chung thân đại sự trước hai mươi tuổi.

Lệ Quý phi nhìn Ôn Như Thủy với vẻ không biết phải nói thế nào. May mà bà ấy không biết ngoại sanh nữ của mình nghĩ gì, nếu không nhất định sẽ phát điên.

...

Sáng sớm hôm sau, Bùi Chức lên xe ngựa đã được chuẩn bị sẵn của Đông cung, xuất cung cùng Tần Chí. Ngoài ra còn có cả Ôn Như Thủy đi cùng, vì nàng ấy cũng đang ở trong cung nên mới xuất phát cùng với họ.

Rất ít người biết Thái tử phi mời Ôn Như Thủy đi thôn trang chơi. Lệ Quý phi sợ ảnh hưởng đến thanh danh của ngoại sanh nữ nên công bố với người ngoài rằng hôm nay Ôn Như Thủy về phủ Trấn Bắc Hầu.

Ôn Như Thủy ngồi trong một chiếc xe ngựa không bắt mắt, đi phía sau đội ngũ, thoạt nhìn không hề đáng chú ý.

Với tốc độ của xe ngựa, cần một ngày để đi từ Kinh thành đến núi Phượng Khâu, buổi sáng xuất phát, chạng vạng tới nơi.

Tần Chí cũng ngồi trong xe ngựa.

Tuy đang trên đường đi nhưng hắn vẫn không buông sổ sách và tấu chương, xe ngựa lắc lư cũng không ảnh hưởng đến tốc độ viết chữ của hắn, cứ như vẫn đang ở trên đất bằng.

Bùi Chức lười biếng dựa vào gối, coi xe ngựa như chiếc nôi đung đưa, ngửi mùi mực thơm và mùi Long Tiên Hương trong xe mà thoải mái chợp mắt một lát.

Khi tỉnh lại, nàng phát hiện Tần Chí vẫn đang bận rộn làm việc.

Nàng nằm yên, chăm chú nhìn Thái tử gia bận rộn, thầm thấy may mắn từ tận đáy lòng. May mà người phải làm việc không phải là nàng, không thì nàng sẽ phát điên mất.

Đời trước Bùi Chức đã tận tụy hết mình, không được rảnh rỗi dù chỉ một giây, lúc nào cũng hối hả như con quay, cuối cùng còn phải hy sinh chính bản thân mình.

Vậy nên đời này nàng không muốn bận tối mày tối mặt nữa mà chỉ muốn lười biếng hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp.

Nếu muốn hưởng thụ thì tất nhiên phải giúp đất nước này trở nên hùng mạnh, bình yên và giàu có hơn, để đạt được mục tiêu này cần rất nhiều người góp công góp sức thay đổi và xây dựng đất nước.

Thế nên cứ giao việc này cho Thái tử gia vậy.

Nam nhân dùng để làm việc, nàng chỉ cần đứng sau chỉ huy và hưởng thụ là được rồi.

“A Thức tỉnh rồi, nàng muốn uống nước không?”

Tần Chí ngẩng đầu nhìn qua, thấy Tần Chí buông chiếc bút lông sói trong tay, lấy ấm đồng còn hơi âm ấm bên dưới chiếc bàn nhỏ trong xe ngựa ra rồi rót cho nàng một chén nước ấm để cổ họng được thoải mái hơn.

Bùi Chức không buồn nhúc nhích, cứ nhìn hắn như vậy.

Tần Chí ôm eo nàng, kéo nàng vào lòng, phục vụ nàng uống nước. Đến khi Bùi Chức uống xong, hắn lại hỏi nàng có muốn ăn điểm tâm hay không, thấy nàng không muốn ăn mới vừa ôm nàng vừa tiếp tục làm việc.

Chạng vạng, bọn họ thuận lợi đến thôn trang trên núi Phượng Khâu.

Ôn Như Thủy vịn tay cung nữ bước xuống xe ngựa, chỉ cảm thấy khó chịu vì quãng đường xóc nảy, hơn nữa còn chóng mặt buồn nôn.

Xe ngựa cổ đại không có chức năng giảm xóc, đường sá lại gập ghềnh, dù là quan lộ cũng không mấy bằng phẳng. Lần trước đi đến khu vực săn b.ắ.n ở Tây Sơn, cả chiều đi và chiều về nàng ấy đều nôn hết cả mật xanh mật vàng, chỉ ước có thể đi máy bay, vèo cái là tới nơi.

Tuy đích đến lần này không xa xôi như Tây Sơn nhưng vẫn rất khó chịu.

“Nếu có cao su thì tốt, vậy thì xe ngựa sẽ không xóc như bây giờ.” Ôn Như Thủy nhỏ giọng than, hai chân nàng ấy cũng đã mềm nhũn.

“Đúng là vậy.”

Bùi Chức đi tới, thấy mặt Ôn Như Thủy tái nhợt bèn sai người đỡ nàng ấy vào nghỉ ngơi trước.

Ôn Như Thủy nhìn thoáng qua Tần Chí đang ra lệnh gì đó cho thị vệ, đoạn quay đầu nhỏ giọng nói với Bùi Chức: “Thái tử phi, ta nhớ hình như cây cao su ở phía Nam, muội có thể phái người đi tìm.”

Bùi Chức cười với nàng ấy, tuy nàng không nói gì nhưng Ôn Như Thủy vẫn rất tin tưởng nàng, tinh thần thoải mái hơn không ít, di chứng say xe cũng vơi đi phần nào.

...

Thôn trang trên núi Phượng Khâu được xây giữa sườn núi, dưới chân núi là cánh đồng phì nhiêu và rất nhiều hồ nước, trong hồ trồng đầy hoa sen.

Lá sen xanh mơn mởn phủ kín mặt hồ, tuy chưa tới mùa sen nở nhưng đã vô cùng hút mắt.

Núi Phượng Khâu không cao, thảm thực vật trong núi tươi tốt, tạo thành khung cảnh xanh rì mát mắt.

Có cơn gió núi thổi qua, làm lòng người khoan khoái hơn không ít.

Sáng sớm, mây mù bao quanh ngọn núi, mọi người trong thôn trang đều đã thức dậy, bắt đầu một ngày mới.

Bùi Chức tỉnh giấc trong tiếng chim hót, thấy người bên cạnh nàng còn chưa rời đi bèn vùi mặt vào lòng hắn. Sau đó, một bàn tay to nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, vỗ về nàng, làm nàng thoải mái đến mức muốn tiếp tục ngủ say.

Chốc lát sau, Bùi Chức cố gắng mở mắt, vừa ngáp vừa ngồi dậy.

“Hôm nay không có việc gì, nàng có thể ngủ nhiều một lát.” Tần Chí dịu dàng nói.

“Không được.” Bùi Chức dụi mắt: “Ta phải bàn chuyện trồng ngô với Ôn biểu tỷ, việc này không thể trì hoãn được.”

Tần Chí cũng rất quan tâm đến ngô, nghe vậy, hắn không nói gì nữa.

Sau khi rửa mặt xong, hai người liền đi dùng đồ ăn sáng.

Quản sự trong thôn trang đã nhận được tin phu thê Thái tử sẽ đến và ở lại một thời gian từ tận mấy hôm trước. Quản sự không chỉ sai người cẩn thận lau dọn thôn trang mấy lần mà còn bổ sung rất nhiều lương thực và đồ rừng.

Vậy nên bữa sáng của họ vô cùng phong phú, hầu hết các món đều được chế biến từ sản vật trong núi.

Bùi Chức ăn đến độ vô cùng hài lòng: “Tay nghề của đầu bếp trong thôn trang không tồi.”

“Là ngự trù của phụ hoàng, trước kia nàng cũng từng ăn đồ ăn họ nấu rồi đó, tay nghề không tệ.” Tần Chí nói với vẻ đương nhiên: “Cô sợ nàng ăn không quen nên hỏi xin phụ hoàng năm ngự trù đi cùng. Bọn họ đã tới đây từ hai hôm trước rồi.”

Bùi Chức: “… Phụ hoàng không nói gì sao?”

Thực ra nàng muốn hỏi liệu Chiêu Nguyên Đế có muốn đánh c.h.ế.t nhi tử được voi đòi tiên này không?

Thái tử gia: “Phụ hoàng nên nói gì cơ?”

Nhìn vẻ mặt thắc mắc của hắn, Bùi Chức quyết định thôi không thăm dò nữa: “Phụ hoàng không nói gì là được.”

Thôi, đâu phải nàng không biết hai phụ tử này yêu thương nhau đến mức sến rện ngay từ trước kia rồi chứ? Chỉ cần là thứ Chiêu Nguyên Đế thấy tốt, chắc chắn ông ấy sẽ đưa một phần đến Đông cung, Thái tử cũng đòi không biết bao nhiêu ngự trù của Chiêu Nguyên Đế rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn