Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 142

Cuối cùng Chiêu Nguyên Đế vẫn cho phép Thái tử đưa Thái tử phi đến thôn trang chơi.

Hết cách rồi, công lao của Thái tử phi lù lù ở đó, dù Chiêu Nguyên Đế làm ai chịu thiệt cũng không thể để Thái tử phi chịu thiệt, kẻo làm chạnh lòng công thần.

Hơn nữa ông ấy muốn nhìn xem tương lai Thái tử phi còn có thể làm được những gì.

Nếu đã vậy thì Chiêu Nguyên Đế đành đền nhi tử của mình cho Thái tử phi, Thái tử phi muốn Thái tử đi chơi cùng, vậy để Thái tử đi cùng nàng, cùng lắm là để Thái tử vất vả chút.

Sau khi ra quyết định, Chiêu Nguyên Đế hỏi: “Hai con định đi thôn trang nào?”

“Thôn trang suối nước nóng ở núi Phượng Khâu ạ.” Tần Chí nhìn Chiêu Nguyên Đế, đáp: “Đây là thôn trang mẫu hậu để lại cho nhi thần.”

Tất nhiên Chiêu Nguyên Đế vẫn có ấn tượng với thôn trang này. Khi Thái tử còn nhỏ, sản nghiệp Hoàng hậu để lại cho Thái tử đều do Hoàng thượng sai người đi xử lý nên ông ấy cũng nắm bắt rất rõ ràng.

“Núi Phượng Khâu cách Kinh thành không xa, cưỡi ngựa chạy nhanh cũng chỉ mất nửa ngày. Hai ngày qua lại một lần là được.” Chiêu Nguyên Đế cười hiền hòa: “Chí Nhi, việc ở Hộ bộ còn phải nhờ con quan tâm, con nhớ cứ hai ngày lại về một lần đấy, phụ hoàng rất cần con.”

Tần Chí: “…”

Sau khi Thái tử rời đi, Nhị Hoàng tử đứng làm nền từ nãy đến giờ cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: “Phụ hoàng, xà phòng là thứ gì? Cũng là thứ Thái tử ca làm ra ạ?”

Chiêu Nguyên Đế nhìn Nhị Hoàng tử, cũng không quên đứa con này, nói: “Xà phòng cũng như thủy tinh, giờ đây đều là sản nghiệp nòng cốt của Hộ bộ. Sau này quốc khố có bao nhiêu bạc đều phải trông chờ vào mấy thứ này.”

Nhị Hoàng tử vô cùng kính nể, sau đó lập tức phấn khởi: “Phụ hoàng, đã vậy thì có phải vấn đề quân lương ở biên cảnh cũng sẽ được giải quyết không ạ?”

“Đúng vậy.” Chiêu Nguyên Đế mỉm cười, vui vẻ nhìn nhi tử thứ hai: “Tán Nhi, trẫm nhớ từ bé con đã muốn làm đại tướng quân rồi, đúng không?”

Nhị Hoàng tử không khỏi đỏ mặt.

Hồi nhỏ hắn ta chưa hiểu chuyện, lại thường xuyên nghe người khác nói cữu cữu Trấn Bắc Hầu của hắn ta uy phong đến nhường nào, không chỉ chặn bước xuôi nam của Bắc Man mà còn đoạt lại thành trì từng bị Bắc Man chiếm lĩnh.

Hắn ta nghe nhiều nên cũng muốn làm đại tướng quân để đánh đuổi đám Bắc Man quấy nhiễu Đại Vũ.

Sau khi lớn lên, hắn ta mới biết Hoàng tử không dễ gì có thể trở thành đại tướng quân. Đầu tiên, hắn ta không thể tự đến biên cảnh mà cần có sự đồng ý của Hoàng thượng, tiếp đó còn phải đề phòng mưu kế của các huynh đệ, đặc biệt là Thái tử được Chiêu Nguyên Đế yêu thương, nếu Thái tử cho rằng hắn ta muốn cướp vị trí của mình…

Nói tóm lại, vô số nỗi băn khoăn ấy đều khiến Nhị Hoàng tử từ bỏ ước mơ ngày nhỏ, song điều đó cũng không có nghĩa là hắn ta không khát khao, so với việc làm Hoàng tử sống trong nhung lụa ở Kinh thành, hắn ta càng thích chinh chiến trên sa trường, dường như khát vọng chinh chiến thiên hạ của Thái tổ năm đó vẫn đang chảy trong máu.

Lúc này, Nhị Hoàng tử nghe thấy Hoàng thượng nói: “Tương lai, nếu con muốn đi biên cảnh, trẫm sẽ không ngăn cản con.”

Nhị Hoàng tử đột ngột ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn ông ấy.

Chiêu Nguyên Đế thấy vẻ mặt không thể tin nổi của hắn ta bèn cười nói: “Sao hả? Con không tin trẫm à?”

“Không không không…” Nhị Hoàng tử lắc đầu nguầy nguậy, vui vẻ nhìn Chiêu Nguyên Đế: “Thật sao ạ? Phụ hoàng thật sự đồng ý cho nhi thần đi biên cảnh rèn luyện ạ?”

Chiêu Nguyên Đế mỉm cười nhìn khuôn mặt ngạc nhiên thấy rõ của nhi tử: “Sao trẫm lại không đồng ý? Trước kia con còn nhỏ, vẫn chưa thành thân, quốc khố lại thiếu thốn, rất nhiều chuyện chỉ đành nhắm mắt làm ngơ. Hơn nữa trẫm cũng không yên tâm để con đến biên cảnh.”

Vậy hiện tại phụ hoàng yên tâm rồi sao?

Nhị Hoàng tử nhìn Chiêu Nguyên Đế với vẻ khó hiểu, cứ cảm thấy câu “không yên tâm” này còn có nghĩa khác, tiếc là hắn ta tạm thời không hiểu được.

Hắn ta biết mình không phải là người thông minh, thậm chí so với Thái tử và Tam Hoàng tử, hắn ta chỉ là một kẻ tài trí bình thường, chẳng có gì ngoài cơ bắp. Vậy nên hắn ta chỉ có thể làm tướng quân chứ không thể tranh giành ngôi vị Hoàng đế với Thái tử và Tam Hoàng tử.

Xét về âm mưu quỷ kế, chắc chắn hắn ta không thể thắng hai người huynh đệ của mình được.

Vì vậy, Nhị Hoàng tử nghe lời mẫu phi, ngoan ngoãn đi theo làm việc cùng Thái tử.

Nhị Hoàng tử không ngờ hôm nay bản thân đi tìm Thái tử mà lại nhận được bất ngờ ngoài ý muốn như thế.

Hắn ta vui vẻ rời khỏi Cần Chính điện, đi Chung Túy cung thỉnh an Lệ Quý phi, đồng thời thuật lại lời Chiêu Nguyên Đế nói.

Lệ Quý phi kinh hãi, sau đó không khỏi lo lắng nhìn nhi tử ngốc của mình.

“Mẫu phi, người không đồng ý ạ?” Niềm phấn khởi trong lòng Nhị Hoàng tử bị dập tắt, hắn ta không khỏi thất vọng.

Nếu mẫu phi không đồng ý cho hắn ta đi biên cảnh, có lẽ mẫu phi sẽ xin phụ hoàng ngăn cản hắn ta, cuối cùng khả năng cao là phụ hoàng sẽ đồng ý.

Lệ Quý phi thở dài nói: “Hoàn cảnh ở biên cảnh không giống Kinh thành, thời tiết nơi đó khắc nghiệt, cái ăn cái mặc đều thiếu thốn, trên chiến trường lại có vô vàn nguy hiểm, sao ta có thể yên tâm cho được…”

Hóa ra là vậy.

Nhị Hoàng tử lập tức an ủi Lệ Quý phi, cuối cùng còn lôi cả Tam Hoàng tử ra làm cớ.

“Mẫu phi, phụ hoàng cho nhi tử đi biên cảnh rèn luyện vẫn tốt hơn là ở lại Kinh thành, nếu không ai biết đám người sau lưng lão tam sẽ đối phó với nhi thần như thế nào… Lần trước Ôn biểu muội gặp nguy, nhi thần hoài nghi dù không có thích khách Bắc Man thì người của phe lão tam cũng sẽ ra tay, dù gì gần đây cữu cữu cũng đang nổi bật, chắn đường của không biết bao nhiêu người.”

Sắc mặt Nhị Hoàng tử sa sầm, hắn ta không thông minh bằng Thái tử và Tam Hoàng tử nhưng cũng không hề ngốc nghếch.

Lệ Quý phi im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Sau khi con và Lan Nhi thành thân, chẳng lẽ con nỡ để Lan Nhi ở lại Kinh thành?”

“Nhi thần sẽ đưa nàng ấy đi cùng.”

Lệ Quý phi: “… Còn mẫu phi thì sao? Hai con đi biên cảnh, để mẫu phi ở Kinh thành một mình à?”

Nhị Hoàng tử khó xử, thường thì nam nhi đặt chí tại tứ phương nhưng hầu hết đều sẽ để thê nhi ở nhà chăm sóc phụ mẫu, báo hiếu thay bọn họ. Chỉ là hắn ta không phải người không có lương tâm, sao có thể bỏ thê tử lại mà đi biền biệt suốt mấy năm liền?

Huống chi trong lòng hắn ta cũng không muốn để thê tử ở nhà một mình.

“Hay là... Nhi tử dẫn cả mẫu phi đi cùng?” Nhị Hoàng tử khờ khạo nói: “Nhi tử sẽ cầu phụ hoàng ban ân điển…”

Hắn ta còn chưa dứt lời đã bị Lệ Quý phi dùng chiếc quạt trong tay đập vài cái, bà ấy cười mắng: “Con nghĩ một hồi mà chỉ nghĩ ra cách này thôi sao? Con thử đi nói với phụ hoàng con đi, xem phụ hoàng con có đánh gãy chân con không!”

Nhị Hoàng tử rụt cổ mặc bà ấy đánh, dù sao cũng không đau, chẳng thà để bà ấy xả giận, kẻo cơn giận làm ảnh hưởng đến sức khỏe.

Lệ Quý phi vừa buồn cười vừa tức giận vì nhi tử khờ khạo của mình, cuối cùng vẫn không giận tiếp được nữa.

Nhi tử của bà ấy hiếu thuận nhưng không cổ hủ, nếu không chẳng thể nào nghĩ đến việc đưa cả bà ấy và thê tử đi cùng, chỉ là hắn ta cũng không xem tình hình, bà ấy là phi tần hậu cung, Hoàng thượng vẫn còn sống, sao có thể đi biên cảnh cùng với hắn ta được?

“Dù Hoàng thượng cho phép ta đi theo con thì ta cũng không đi.” Lệ Quý phi "hừ" một tiếng, nói: “Nếu ta đi thì chẳng phải là Mai Quý phi và mấy nữ nhân khác trong hậu cung sẽ được hưởng lợi hay sao?”

Dù Hoàng thượng chưa từng dành sự chú ý cho nữ nhân trong hậu cung nhưng bọn họ vẫn cam tâm tình nguyện đi theo ông ấy, lấy lòng ông ấy.

Tất cả nữ nhân từng được ở bên Hoàng thượng đều sẽ ôm lòng vương vấn. Cho dù không yêu thì một góc trong trái tim họ cũng bị Hoàng thượng chiếm cứ, không thể lờ đi. Bọn họ biết Hoàng thượng sẽ không bao giờ yêu họ, song chỉ cần nhìn thấy Hoàng thượng là họ đã mãn nguyện phần nào rồi.

Lệ Quý phi có địa vị, có nhi tử, sẽ không mù quáng yêu Chiêu Nguyên Đế như những cô nương trẻ tuổi đó, để rồi chỉ biết lấy lòng đối phương, không cần cả hài tử lẫn sinh mạng của mình.

Tuy Lệ Quý phi không thể hy sinh tất cả như những nữ nhân khác nhưng trong lòng bà ấy cũng có Chiêu Nguyên Đế.

Nhị Hoàng tử nhìn mẫu phi, phát hiện mẫu phi đang nói thật thì không nhịn được mà gãi đầu.

Nữ nhân thật khó hiểu, không biết phụ hoàng làm cách nào để nhiều nữ nhân trao con tim cho ông ấy như vậy.

Sau này hắn ta nhất định không thể cưới nhiều nữ nhân vào phủ, đỡ phải nhìn bọn họ tính kế tới lui cả ngày. Thật là phiền toái.

...

Sau khi kéo một xe thủy tinh đến cho Hoàng thượng xem, Tần Chí quay về Đông cung.

Hôm nay hắn về rất sớm, mặt trời còn chưa xuống núi, đúng lúc chạm mặt với Ôn Như Thủy - người đến Đông cung chơi cùng gấu trúc.

Ôn Như Thủy hoảng sợ trốn ra sau lưng Tròn Tròn, chỉ là nó mải ngồi gặm trúc, hoàn toàn không thể che khuất nàng ấy.

“Điện hạ, chàng về rồi.”

Bùi Chức mỉm cười đón chào Tần Chí, trong mắt nàng như có vô vàn tia sáng.

Tần Chí lạnh nhạt nhìn lướt qua Ôn Như Thủy, đến khi nhìn về phía Bùi Chức, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt hắn biến mất như khối băng tan chảy dưới ánh nắng, khí thế đáng sợ cũng vơi bớt đôi phần, khiến người khác vừa nhìn là chú ý tới diện mạo của hắn ngay.

Ôn Như Thủy thấy rõ diễn biến cảm xúc của Tần Chí, tuy nàng ấy rất thích ngắm khuôn mặt của Thái tử nhưng lại không dám l* m*ng, thậm chí còn sợ hắn chú ý tới mình rồi bảo ám vệ Đông cung bịt miệng nàng ấy và kéo ra ngoài.

Không cần phải bàn cãi, chắc chắn Thái tử có thể làm được việc này.

Bùi Chức thấy Tần Chí đứng đó, không bước tới cũng không rời đi. Nàng chỉ đảo mắt một cái là hiểu ý hắn ngay.

Tuy hắn không thích người khác bước vào địa bàn của mình nhưng Ôn Như Thủy là khách của nàng, hắn vẫn nể mặt nàng nên không nói điều gì.

“Điện hạ, để ta tiễn Ôn biểu tỷ về trước đã.”

Tần Chí "ừ" một tiếng, cuối cùng cũng xoay người rời đi.

Ôn Như Thủy trốn sau lưng Tròn Tròn, nhìn bóng dáng cao gầy của Thái tử biến mất khỏi tầm mắt, nàng ấy vô thức túm chặt lông trên người Tròn Tròn, làm nó phải quay đầu kêu một tiếng. Nàng ấy hoảng sợ, nhanh chóng buông tay xin lỗi: “Xin lỗi Tròn Tròn, ta không cố ý đâu.”

Tròn Tròn nhe răng với Ôn Như Thủy, để lộ hàm răng sắc bén, cho đối phương biết bản thân không dễ chọc rồi quay cái mông đầy lông vào mặt nàng ấy, không để ý đến thú hai chân này nữa.

Bùi Chức dịu dàng hỏi: “Tỷ sợ chàng ấy à?”

“Tất, tất nhiên là sợ rồi.” Ôn Như Thủy nhỏ giọng nói: “Ta còn nhớ năm trước, lúc tổ chức lễ cập kê của muội, thứ nữ tên Bùi Quyên nhà đại bá muội cố ý giả vờ tình cờ gặp được Thái tử ở hành lang, nào ngờ nàng ta chưa đi tới trước mặt Thái tử đã bị ám vệ bịt miệng kéo đi…”

Cảnh đó để lại ấn tượng cực kỳ sâu đậm cho Ôn Như Thủy, làm nàng ấy không có dũng khí tiếp cận nam chính nữa.

Nói tới đây, Ôn Như Thủy chợt nhớ tới sự kỳ quặc của Bùi Quyên: “Đúng rồi, hình như Bùi Quyên hơi là lạ…”

Bùi Chức thản nhiên đáp nói: “Nàng ta là người trùng sinh nên đương nhiên kỳ lạ rồi.”

Ôn Như Thủy: “!!!!”

Hệ thống: [!!!]

Một người một hệ thống đều bị sốc, Ôn Như Thủy vội vã gọi hệ thống: “Ngươi làm ăn kiểu gì thế hả? Có người trùng sinh mà không phát hiện! Hơn nữa tại sao lại có người trùng sinh? Đừng bảo là ngươi gây ra nhé?”

Hệ thống kêu oan: [Ta cũng không biết mà! Sao ta lại rỗi hơi tạo ra người trùng sinh làm gì? Có lợi gì với ta đâu? Biết đâu chính vị diện này gây ra...] Nó càng nói càng cảm thấy bản thân phân tích rất hợp lý: [Chắc chắn là do vị diện thế giới này gây ra, nếu không thì ta đã phát hiện sự bất thường của nàng ta rồi.]

Lúc trước, khi Ôn Như Thủy phát hiện sự bất thường của Bùi Quyên, hệ thống đã cẩn thận kiểm tra, tuy nhiên kết quả cũng giống như khi nó kiểm tra Bùi Chức, không phát hiện điều gì khác thường.

Sở dĩ hệ thống không phát hiện sự dị thường của Bùi Chức là do nàng đã đầu thai chuyển kiếp, dung nhập vào vị diện này và được vị diện tán thành.

Về phần Bùi Quyên, hệ thống cũng không phát hiện điểm dị thường gì, chứng tỏ nàng ta cũng là người ở vị diện này nên hệ thống mới không tra xét được.

Ôn Như Thủy thuật lại lời hệ thống nói cho Bùi Chức.

Nàng ấy không khỏi thấp thỏm, lo lắng Bùi Chức hiểu lầm bản thân, cho rằng Bùi Quyên trùng sinh là vì nàng ấy và hệ thống.

Bùi Chức thờ ơ đáp lại: “Không sao, Bùi Quyên vốn đã ngu ngốc, dù có trùng sinh cũng không thông minh hơn được, không cần để ý đến nàng ta.”

Ôn Như Thủy: “…”

Nói rất chí lý, chỉ số thông minh không phải thứ có thể tăng lên nhờ xuyên không hoặc trùng sinh, trước ra sao thì sau vẫn vậy, cùng lắm là có thêm ít kiến thức mà thôi.

Giống như nàng ấy, trước kia nàng ấy là nữ sinh viên bình thường, sau khi xuyên không cũng vậy, không có gan làm này làm kia, lỡ như bị vạch trần thì sẽ lập tức game over. Nàng ấy cũng biết mình biết ta, nếu đã bại lộ thì cứ thoải mái, bình tĩnh mà đi theo làm việc cho nữ chính, nghe lời Bùi Chức chắc chắn không sai.

Hơn nữa, mỗi lần nhìn Bùi Chức thong dong đưa ra quyết định, Ôn Như Thủy đều rất yên tâm. Nàng ấy hoàn toàn không cần động não, chỉ cần theo sát bước chân Bùi Chức là được.

Sau khi tiễn Ôn Như Thủy, Bùi Chức quay về Phúc Ninh Điện.

Tần Chí đã thay chiếc áo tơ tằm màu xanh ngọc thêu hoa văn đỏ tía. Lúc này, hắn đang ngồi đọc thoại bản trên chiếc sập bên cửa sổ, lót gối dựa sau lưng, trông vô cùng lười nhác.

Đây là nơi Bùi Chức hay ngồi nhất, thoại bản cũng được đặt ngay tại chiếc bàn trên sập, chỉ cần duỗi tay là với tới.

Thấy Bùi Chức trở về, Tần Chí đặt thoại bản sang một bên, vươn tay ôm nàng vào lòng rồi nói cho nàng một tin vui.

“A Thức, cô đã báo với phụ hoàng rồi, sáng sớm ngày kia chúng ta sẽ đến thôn trang suối nước nóng trên núi Phượng Khâu chơi.”

Bùi Chức ngạc nhiên hỏi: “Phụ hoàng đồng ý cho chàng đi à?”

Nàng biết dạo này Hộ bộ bận rộn đến nhường nào, cả thủy tinh lẫn xà phòng đều vô cùng quan trọng, cần Thái tử đích thân giám sát để đe dọa mấy kẻ đầu trâu mặt ngựa.

Chiêu Nguyên Đế cũng ôm mục đích này, ông ấy còn ước có thể giao cả Hộ bộ cho Thái tử quản lý.

“Phụ hoàng bảo cô cứ hai ngày lại về Kinh thành một chuyến.” Tần Chí bất đắc dĩ nói.

Bùi Chức cũng thông cảm cho hắn: “Vậy nghe phụ hoàng đi.” Nàng cụp mắt cười: “Nếu phụ hoàng đã đồng ý thì ta sẽ ở thôn trang lâu hơn, nhân tiện trồng vài thứ.”

Tần Chí buồn bực hỏi: “Nàng muốn trồng cái gì?”

“Ngô.”

“Ngô là thứ gì?”

“Hạt ngô nhìn giống viên ngọc… Tóm lại chờ tới khi thu hoạch là chàng sẽ biết thôi, ngon lắm đấy.”

Tần Chí không tưởng tượng được, hắn hỏi: “Ngô này ở đâu ra?”

“Ôn biểu tỷ sai người kiếm được một loạt hạt giống cây nông nghiệp, nghe nói quả của nó rất ngon. Chỉ là chúng ta cũng không chắc nên định trồng trước thử xem.” Bùi Chức hôn lên mặt hắn một cái: “Bọn ta tạm thời trồng ở thôn trang của điện hạ trước, chờ thu hoạch xong lại xem tình hình, nếu nó tốt thật thì biết đâu bá tánh Đại Vũ lại có thêm một loại lương thực để ăn no bụng…”

Tần Chí vốn không mấy để ý đến thứ gọi là "ngô" này, chỉ cho rằng Bùi Chức đang muốn chơi mà thôi.

Nhưng nghe đến đây, hắn đã nhận ra điều kỳ lạ. Nếu cái gọi là “ngô” này không có gì đặc biệt thì sao Bùi Chức lại coi trọng nó đến vậy? Thậm chí nàng biết hắn đang bận nhưng vẫn yêu cầu hắn đến thôn trang suối nước nóng chơi cùng nàng…

“A Thức, ngô này…”

“Điện hạ, ngô vẫn chưa được trồng ra mà, chờ thu hoạch xong là chàng sẽ biết.” Bùi Chức mỉm cười với hắn.

Tần Chí không nói gì nữa, chỉ siết chặt tay hơn, ôm nàng sát vào lòng, dùng cách này để kìm nén cảm xúc kích động trong lòng.

Nhớ đến thủy tinh và xà phòng, hắn không khỏi mong chờ thứ gọi là "ngô" này.

...

Hôm sau, Bùi Chức đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu, tiện thể nói cho bà ấy biết chuyện nàng và Thái tự sắp đến thôn trang suối nước nóng chơi.

Nào ngờ Thái hậu lại cười nói: “Ai gia biết rồi, hôm qua Hoàng thượng tới đây ăn tối với ai gia nên đã nói cho ai gia biết.”

Bùi Chức mỉm cười, bỗng thấy vui hơn hẳn. Không uổng công nàng giúp quốc khố kiếm nguồn thu, nhân tiện kiếm bạc cho tư khố sắp trống trơn của công công, vậy nên lúc cần thiết, tất nhiên Chiêu Nguyên Đế phải ra mặt thuyết phục mẫu thân ông ấy.

Thái tử phi không thể tùy tiện xuất cung. Tuy hậu cung không có Hoàng hậu nhưng lại có Thái hậu trấn giữ, dù nàng không cần phải đến thỉnh an Thái hậu mỗi ngày nhưng cũng không thể tự ý xuất cung suốt mười ngày nửa tháng.

Vì vậy, Chiêu Nguyên Đế mới báo trước với Thái hậu một tiếng, tất nhiên Thái hậu cũng sẽ không lắm miệng hỏi thêm điều gì.

Các cung phi trong điện đều tỏ vẻ hâm mộ. Thấy Thái hậu cười tươi, bọn họ cũng không đến nỗi ngu ngốc mà nói vớ vẩn, chủ yếu là bọn họ không dám đối đầu trực diện với Thái tử phi.

Sau khi thỉnh an xong, Bùi Chức theo Lệ Quý phi tới Chung Túy Cung.

Lệ Quý phi đang thắc mắc không biết Bùi Chức có việc gì thì chợt nghe nàng nói muốn mời ngoại sanh nữ của bà ấy đi thôn trang chơi.

Lệ Quý phi: “…”

Thái tử và Thái tử phi đi thôn trang chơi, sao lại phải dẫn ngoại sanh nữ của bà ấy theo cùng? Chẳng lẽ là vì…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn