Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 141

Hạt giống ngô đã đổi xong, tài liệu gieo trồng khoa học cũng đã có, việc họ cần làm bây giờ chính là nhanh chóng gieo giống.

Đã là đầu tháng tư, tuy hiện tại gieo giống hơi muộn một chút nhưng hạt giống ngô đổi từ hệ thống là loại giống tốt có được sau nhiều lần cải thiện và chọn lọc, có thể đảm bảo tỷ suất nảy mầm là trăm phần trăm, vậy nên muộn một chút cũng không sao.

Ôn Như Thủy chần chờ hỏi: “Thái tử phi, nên trồng ngô ở đâu bây giờ?”

Vấn đề lúc này chính là họ nên lấy hạt giống ngô ra khỏi hệ thống bằng cách nào, sau đó lại chọn nơi nào để gieo trồng? Đây chính là điểm hạn chế của quý nữ cổ đại, không chỉ bị giới hạn tự do mà xung quanh còn có rất nhiều người hầu hạ, muốn làm gì cũng không tiện.

Bùi Chức bình tĩnh đáp: “Việc này giao cho ta, mai ta lại tìm tỷ.”

Ôn Như Thủy cực kỳ tin tưởng nàng, đồng ý ngay mà không hỏi lại câu nào.

Hệ thống không khỏi ghen tị: [Nếu ngươi cũng tin tưởng ta như vậy thì ta đã không biến thành hệ thống làm ruộng rồi.]

Rõ ràng nó là hệ thống xuyên sách, vậy mà giờ lại biến thành hệ thống làm ruộng, nếu để các hệ thống khác biết, chắc chắn chúng sẽ cười đau cả bụng.

[Ta rất tin tưởng ngươi mà.] Ôn Như Thủy cười tủm tỉm nói: [Nếu không nhờ ngươi đưa ta xuyên đến thế giới này thì ta đã c.h.ế.t thẳng cẳng từ lâu rồi. Ta phải cảm ơn ngươi vì đã cho ta sống lại một lần, ta tin tưởng ngươi hơn bất kỳ ai khác.]

Hệ thống nghe mà ngượng ngùng, xấu hổ nói: [Ngươi nghĩ như vậy là được! Hệ thống và ký chủ là một thể, nếu ký chủ sống không tốt thì hệ thống cũng chẳng được lợi gì.]

Hơn nữa hệ thống còn được lập trình cả cảm xúc của nhân loại, không phải là máy móc vô cảm. Nó ở cạnh ký chủ lâu như vậy, tất nhiên cũng có tình cảm với ký chủ. Mỗi khi nhìn thấy ký chủ chịu khổ, nó cũng rất khó chịu.

Nếu không phải vì muốn tốt cho Ôn Như Thủy thì sao nó lại cứ xúi nàng ấy đi cưa cẩm Hoàng đế làm gì.

An ủi hệ thống xong, Ôn Như Thủy nhẹ nhõm rời khỏi Đông cung.

Mãi đến khi về đến Chung Túy cung, hệ thống mới nhận ra hình như nó vừa bị ký chủ lừa dối.

Lời ký chủ nói nghe rất xuôi tai nhưng mọi hành động của nàng ấy đều là vì nữ chính, thậm chí còn bóc lột, lừa dối nó không hề nương tay.

[Ôi chao, đừng nói vậy chứ! Thái tử phi là người ta phải lung lạc, tất nhiên ta phải nghe lời nàng ấy rồi. Nhưng ta vẫn tin tưởng ngươi nhất!] Ôn Như Thủy mồm miệng dẻo quẹo dỗ dành hệ thống.

Hệ thống: […] Nó tin mới lạ!

...

Tần Chí trở về Đông cung trong đêm.

Hôm nay hắn về rất muộn nên còn tưởng Bùi Chức đã nghỉ ngơi, ai ngờ bước vào Phúc Ninh điện mới thấy bên trong vẫn sáng như ban ngày.

Tần Chí bước vào, thấy Bùi Chức đang nằm trên sập, vừa nghe Phương Thảo đọc thoại bản vừa ngáp.

Mấy cung nhân hầu hạ trong điện thấy hắn về bèn nhanh chóng đứng dậy hành lễ.

“Chàng về rồi.” Bùi Chức tỉnh táo hơn một ít, quan tâm hỏi: “Chàng đã ăn cơm chưa?”

Tần Chí cười đáp: “Ta ăn ở ngoài rồi.”

Hắn không hỏi tại sao Bùi Chức vẫn chưa ngủ mà đi thẳng vào tịnh phòng tắm rửa, thay y phục sạch sẽ trước rồi mới ra trò chuyện với nàng.

Cung nhân hầu hạ trong điện đều đã đi ra ngoài, Tần Chí ôm Bùi Chức vào lòng, dùng cằm cọ đỉnh đầu nàng, dịu dàng hỏi: “A Thức, có việc gì vậy?”

Nếu không có việc gì thì nàng sẽ không thức khuya để đợi hắn về như thế.

Tần Chí không khỏi áy náy, dạo này hắn đều về rất sớm, chẳng qua là hôm nay phải đến xưởng thủy tinh nên mới tốn nhiều thời gian hơn. Hắn cho rằng Bùi Chức đã ngủ, không ngờ hôm nay nàng lại chờ hắn trở về.

Bùi Chức dựa vào người Tần Chí, ngáp một cái, nói: “Điện hạ, tháng trước chàng bảo sẽ dẫn ta đi thôn trang có suối nước nóng chơi mà nhỉ?”

Thái tử gia: “…”

“Ta đã nghĩ cho chàng hai biện pháp kiếm tiền rồi, chàng sẽ không đổi ý chứ?” Bùi Chức nghi ngờ hỏi.

“Tất nhiên là không!” Thái tử gia thức thời phủ nhận, nói: “Mấy hôm nay cô hơi bận, đợi đến khi hết bận, cô sẽ đưa nàng đi thôn trang.”

Bùi Chức nhanh chóng đoán được hắn đang bận chuyện gì, cười hỏi: “Có phải thủy tinh sắp được đưa ra thị trường rồi không?”

Ý cười tràn ngập trong mắt Tần Chí, hắn rất thích sự ăn ý dù không cần phải nói thành lời này, hoặc có thể nói rằng nàng vô cùng thông minh, chỉ cần nhắc một câu là nàng sẽ hiểu ngay.

“Đúng vậy, mấy hôm nay xưởng thủy tinh đã chế tạo ra rất nhiều thủy tinh, cửa hàng cũng đã được chuẩn bị xong xuôi, có thể chuẩn bị bày bán được rồi.”

Tất nhiên sẽ có quan viên Hộ bộ lo liệu việc này, có điều Tần Chí vẫn muốn theo dõi sát sao, tận mắt nhìn thấy cảnh thủy tinh được đưa ra thị trường.

“Được, vậy ta sẽ chờ thêm hai ngày nữa.”

Bùi Chức thông cảm cho hắn, chuyển sang hỏi thôn trang suối nước nóng họ sắp đi là nơi nào.

“Là thôn trang ở núi Phượng Khâu.” Tần Chí đáp: “Đó là thôn trang mẫu hậu để lại cho ta, nơi đó có hoàn cảnh thoải mái, phong cảnh đẹp mắt, rất hợp để du ngoạn.”

Bùi Chức hỏi: “Trong thôn trang có đồng ruộng không?”

Tần Chí sửng sốt: “Tất nhiên là có. Thôn trang trồng rất nhiều cây nông nghiệp, sau khi thu hoạch sẽ bán một ít ra ngoài, nếu có đồ gì ngon thì sẽ đưa một ít đến Đông cung…”

Mọi thứ ở Đông cung đều do Nội vụ phủ cung cấp, tất cả lương thực, hoa quả của Nội vụ phủ lại đến từ Hoàng trang.

Có thể nói Hoàng đế, hậu phi và Thái tử đều ăn lương thực được thu hoạch ở Hoàng trang.

Bởi vì đã có Nội vụ phủ cung ứng nên thôn trang dưới danh nghĩa của Thái tử có thể coi là tài sản riêng của hắn. Thu hoạch ở thôn trang không cần sung vào công quỹ nên có thể bán lương thực ăn không hết để lấy tiền.

Bùi Chức cười nói: “Vậy chúng ta đi thôn trang ở núi Phượng Khâu, đến lúc đó điện hạ nhớ cho ta khoảnh ruộng để ta trồng trọt đấy nhé.”

Thái tử gia: “…”

Thôi được rồi, nếu Thái tử phi đột nhiên nổi hứng muốn trồng trọt thì cứ chiều nàng vậy.

**

Khi nói đến khu chợ náo nhiệt nhất Kinh thành, chắc chắn phải kể đến chợ ở phía Tây.

Đây là nơi tụ tập đủ các tầng lớp xã hội, ngoài ra còn có rất nhiều thương nhân tới từ Tây Vực và Nam Dương. Mỗi khi Kinh thành có thứ mới lạ, chắc chắn nơi đầu tiên bày bán món hàng đó sẽ là ở khu chợ phía Tây. Dần dà, người dân trong Kinh thành đều coi chợ phía Tây là nơi tìm kiếm báu vật nên ai nấy đều thích tới đây góp vui.

Gần đây, trên con phố phồn hoa nhất chợ phía Tây, có một gian cửa hàng đang được trang hoàng.

Đây vốn là cửa hàng bán đồ trang sức, tiếc là kiểu dáng trang sức quá lỗi thời nên khách mua càng ngày càng ít. Đến trung tuần tháng trước, cuối cùng nó cũng đóng cửa như mọi người dự đoán.

Vì cửa hàng này có vị trí đẹp và diện tích lớn nên không ít thương nhân muốn mua lại để buôn bán kinh doanh, tuy nhiên không có một ai thành công. Dần dà, mọi người đều biết chủ nhân đứng sau cửa hàng này có địa vị không thấp, vậy là không ai dám dùng thủ đoạn không chính đáng để cướp lấy cửa hàng nữa.

Sau khi đóng cửa, cửa hàng bắt đầu khua chiêng gõ mõ mà trang hoàng lại, khiến rất nhiều người chú ý, ai nấy đều tò mò không biết nơi này sắp bán thứ gì.

Chừng nửa tháng sau, cuối cùng cửa hàng cũng trang hoàng xong, lại khai trương lần nữa.

Đến ngày khai trương, có rất nhiều người chạy tới hóng chuyện. Chưởng quỹ và nhân viên trong cửa hàng đều không cần mời gọi để thu hút khách hàng, chỉ riêng việc cửa hàng tọa lạc trên con phố phồn hoa nhất đã đủ để mọi người đi ngang qua đều nhìn thấy, thu hút vô số sự chú ý.

Thực tế cũng chứng minh ngày khai trương cực kỳ náo nhiệt.

Ngay khi cánh cửa mở ra, thứ đầu tiên đập vào mắt đám đông bên ngoài chính là một tấm kính trong suốt, to lớn dựng ngay cạnh cửa. Tấm kính đó được khảm vào bình phong gỗ tử đàn, nắng sớm chiếu lên tấm kính, chiết xạ thành tia sáng nhạt, làm tất cả mọi người phải ồ lên.

Nếu không có ánh nắng chiếu vào thì bọn họ sẽ lầm tưởng đây chỉ là khung bình phong bằng gỗ tử đàn thôi, tuyệt nhiên không thể nhìn thấy thứ được khảm trên đó.

Đến khi tiếp tục nhìn vào bên trong, tất cả mọi người lập tức hưng phấn.

Chưởng quỹ là một nam tử trung niên tầm bốn mươi tuổi. Ông ấy tươi cười đứng trước cửa hàng, chắp tay chào hỏi mọi người rồi giới thiệu mấy sản phẩm bằng thủy tinh được bày bán trong tiệm.

Tên của cửa hàng cũng rất đơn giản và thẳng thắn, chính là cửa hàng Thủy Tinh.

Rất nhiều người đều biết thủy tinh, đó là mặt hàng hiếm lạ được thương nhân hải ngoại mang đến Đại Vũ, vì thủy tinh dễ vỡ nên giá cả của nó vô cùng đắt đỏ.

Chỉ có điều thủy tinh do thương nhân hải ngoại mang đến không hề trong suốt mà còn có không ít tỳ vết, hoàn toàn không thể trong suốt đến mức dường như không tồn tại.

Nhưng thủy tinh trong cửa hàng này lại vừa trong suốt vừa có kích cỡ lớn, thậm chí còn có rất nhiều sản phẩm được làm từ thủy tinh…

Tóm lại, tất cả những người bước vào cửa hàng đều vô cùng hưng phấn.

Tần Chí đứng trên lầu hai của cửa hàng đối diện, nhìn về phía cửa hàng Thủy Tinh.

Cửa hàng này là sản nghiệp của Hộ bộ, trước đó cũng là do quan viên Hộ bộ kinh doanh trang sức. Tiếc là bọn họ không biết cách buôn bán, lại vâng theo nguyên tắc không tranh lợi với dân nên dù nằm ở vị trí đắc địa, tình hình kinh doanh của cửa hàng vẫn rất bết bát, đối mặt với nguy cơ đóng cửa bất cứ lúc nào.

Thế nên Tần Chí lập tức quyết định đổi cửa hàng trang sức thành cửa hàng thủy tinh.

Vì đây là sản nghiệp của Hộ bộ nên hắn cũng không làm mấy trò hoa hòe loè loẹt mà vung bút đặt tên cho nó là cửa hàng Thủy Tinh.

Hôm nay là ngày khai trương đầu tiên, Tần Chí muốn quan sát phản ứng của mọi người đối với thủy tinh.

Mấy người Hộ bộ Thượng thư và Hộ bộ Thị lang mới nhậm chức đứng bên cạnh hắn, lặng lẽ nghển cổ nhìn về phía đối diện. Thấy khách hàng ùa vào tiệm, bọn họ âm thầm nắm chặt nắm tay.

Tuy bọn họ biết thủy tinh sẽ mang lại rất nhiều lợi nhuận nhưng khi còn chưa thấy bạc, bọn họ vẫn không khỏi thấp thỏm.

Tần Chí nhìn một lát, hỏi: “Đã báo trước với Ngũ thành Binh mã ty chưa?”

“Điện hạ yên tâm, chúng thần đã báo rồi ạ.” Một quan viên Hộ bộ nhanh chóng đáp lời: “Nếu tình hình hỗn loạn, Ngũ thành Binh mã ty sẽ cử người đến đây.”

Người đó đang nói thì chợt thấy một đội binh lính mặc trang phục của Ngũ thành Binh mã ty đi tới, giúp đỡ duy trì trật tự.

Thấy vậy, những người đang âm thầm quan sát cửa hàng Thủy Tinh đều kinh hãi.

Có thể nhờ Ngũ thành Binh mã ty giúp đỡ chứng tỏ chủ nhân đứng sau cửa hàng này có địa vị rất cao, những người vừa nổi lòng tham khi nhìn thấy thủy tinh trong tiệm đều nhanh chóng kìm nén suy nghĩ trong lòng.

Thấy cửa hàng không hỗn loạn vì có quá nhiều khách khứa, Tần Chí hài lòng hơn đôi phần.

Hắn nói với Hộ bộ Thượng thư: “Trong xưởng còn rất nhiều hàng tích trữ, trước hết cứ đặt trong tiệm bán, nếu có người muốn mua với số lượng lớn thì cũng có thể bán sỉ với mức giá thích hợp…”

Hộ bộ Thượng thư gật đầu lia lịa.

Chờ Thái tử nói xong, ông ấy cười nói: “Điện hạ yên tâm, thần đã đọc bản kế hoạch ngài đưa rồi. Thần biết kiếm bạc cho quốc khố là việc quan trọng nhất lúc này.”

Hộ bộ Thượng thư thầm nghĩ, không biết bản kế hoạch kia là do người tài nào viết, quả thực là tài năng ngút trời. Nếu người nọ theo nghiệp kinh doanh, chỉ sợ tiền bạc trên thế giới này đều sẽ đổ vào túi đối phương.

Rõ là Thần Tài tái thế.

Thái tử được một nhân tài như vậy phò tá bày mưu tính kế, thảo nào có thể làm ra vật thần kỳ như thủy tinh.

Đúng rồi, còn có xưởng xà phòng đang xây nữa, không biết xà phòng sau khi làm xong sẽ trông như thế nào.

Tần Chí ở đó một buổi sáng, thấy tình hình của cửa hàng Thủy Tinh vẫn ổn bèn không quan sát nữa.

Hôm nay mới là ngày đầu tiên, chờ ngày mai, ngày kia sẽ càng náo nhiệt, bởi vì đến lúc đó chắc hẳn toàn bộ Kinh thành đều đã biết tới sự tồn tại của cửa hàng Thủy Tinh, vậy nên cũng sẽ thu hút được nhiều khách hơn.

Khi đó họ sẽ biết lợi nhuận của thủy tinh cao đến nhường nào.

Sau khi rời khỏi khu vực phía Tây Kinh thành, Tần Chí dẫn một đám nội đình thị vệ đến xưởng thủy tinh, kéo một xe thủy tinh vào Hoàng cung.

Hắn vừa tiến cung đã gặp Nhị Hoàng tử.

Thấy Tần Chí, Nhị Hoàng tử lao vù tới như con chó đói bụng mấy ngày bỗng ngửi thấy mùi xương, hỏi: “Thái tử ca, lần trước huynh nói đầu tháng này Hộ bộ có thể cho ta bạc xây phủ Hoàng tử mà, bạc đâu rồi?”

Tháng trước Nhị Hoàng tử cầu kiến Chiêu Nguyên Đế để hỏi chuyện xây phủ Hoàng tử, không biết bao lâu nữa Hộ bộ mới có thể chi bạc giúp hắn ta xây phủ an gia, để tránh hắn ta thành thân xong rồi mà phủ Hoàng tử còn chưa xây xong, hắn ta và Hoàng tử phi chỉ đành ở tạm trong cung.

Đến lúc đó không chỉ mình Nhị Hoàng tử mà cả Hoàng thất đều sẽ mất mặt.

Nếu Hộ bộ nghèo đến mức không có cả phí an gia cho Hoàng tử thì người ngoại tộc sẽ nghĩ như thế nào về Đại Vũ?

Lúc đó, Chiêu Nguyên Đế đáp Thái tử đang quản Hộ Bộ, bảo Nhị Hoàng tử tìm Thái tử mà hỏi chuyện này.

Nhị Hoàng tử bị Thái tử lừa dối nên mới đến tìm phụ hoàng đang bực tức, sau đó lại bị phụ hoàng xúi đi tìm Thái tử… Dù Nhị Hoàng tử có tốt tính đến đâu cũng phải tức giận.

Vậy nên vừa nhìn thấy Thái tử, hắn ta lập tức xông tới chất vấn.

Tạm thời bỏ qua chuyện có phí an gia hay không, làm khó Thái tử mới là mục đích chính.

Tất nhiên Tần Chí sẽ không giận vì việc nhỏ nhặt này, hắn cười đáp: “Lão nhị tới đúng lúc lắm, chúng ta cùng đi gặp phụ hoàng, phí an gia của đệ rồi sẽ có ngay thôi.”

Nhị Hoàng tử không khỏi thấy lạ.

Hắn ta biết Hộ bộ thiếu bạc, thậm chí còn nghĩ nếu Hộ bộ thật sự không thể cho hắn ta phí an gia, cùng lắm thì hắn ta lặng lẽ lấy một ít bạc từ chỗ mẫu phi và nhà ngoại để giữ thể diện, không làm phụ hoàng đau đầu.

“Thật ư? Huynh không gạt ta chứ?”

“Ta gạt đệ làm gì?” Thái tử gia cười nhạo.

Nhị Hoàng tử nhanh chóng hiểu ý của Tần Chí, hắn ta lập tức ngây người.

Chiêu Nguyên Đế cũng ngạc nhiên đến sững sờ.

Khi thấy thị vệ nâng tấm kính to và trong suốt vào, Chiêu Nguyên Đế không ngờ Tần Chí lại thật sự làm ra thủy tinh trong suốt, không có tạp chất như vậy, hơn hẳn mấy món đồ thủy tinh do đám thương nhân hải ngoại mang tới.

Tần Chí nhìn biểu cảm ngạc nhiên của phụ hoàng, cảm giác khoái chí trỗi dậy, hệt như được uống một chén nước ngọt mát lạnh ngay giữa mùa hè nóng nực.

“Phụ hoàng thấy sao ạ? Thủy tinh này đẹp lắm đúng không?”

Chiêu Nguyên Đế không thể dời mắt khỏi tấm thủy tinh, ông ấy duỗi tay sờ tấm thủy tinh trong suốt, ánh mắt chan chứa niềm vui.

“Tốt, tốt, tốt, thật sự rất tốt.”

Tần Chí hào phóng nói: “Phụ hoàng, mùa hè tới rồi, không bằng lắp thủy tinh vào tất cả các cửa sổ trong cung, vậy thì không chỉ sáng sủa mà còn thoáng khí.”

Nhị Hoàng tử nghe vậy liền vội vàng nói: “Thái tử ca, phủ Hoàng tử của ta cũng muốn!” Nói xong, hắn ta lại lo lắng: “Thủy tinh này có đắt lắm không?”

Nếu đắt quá thì thôi, phủ Hoàng tử của hắn ta không lắp cũng được.

“Được, lắp cho cả đệ nữa.” Thái tử lập tức vung tay đồng ý: “Chi phí làm ra thủy tinh không đắt, đệ đập chơi cũng được.”

Nhị Hoàng tử không khỏi há hốc mồm vì sự hào phóng của Tần Chí. Đến khi biết chi phí làm ra thủy tinh là bao nhiêu, hắn ta lại không thể tin nổi.

Hắn ta chợt nhớ tới chuyện tháng trước có không ít quan viên Hộ bộ bị cách chức, cuối cùng cũng hiểu tại sao Chiêu Nguyên Đến lại thẳng tay xử lý họ như vậy. Hắn ta không nhịn được hỏi: “Thái tử ca, huynh bận rộn ở Hộ bộ suốt mấy tháng qua là để chế tạo thứ này à?”

“Cũng không đến mấy tháng.” Tần Chí thản nhiên nói: “Phụ hoàng, nhi thần có việc muốn bẩm tấu.”

Chiêu Nguyên Đế vẫn đang dồn mọi sự chú ý vào thủy tinh, ông ấy vui vẻ hỏi: “Có việc gì?”

“Ngày kia nhi thần muốn đưa Thái tử phi đi thôn trang chơi.”

Chiêu Nguyên Đế nói ngay mà không buồn nghĩ ngợi: “Không được, con còn phải giám sát xưởng thủy tinh và xưởng xà phòng, sao có thể đưa Thái tử phi đi chơi được?”

Hoàng thượng hơi bất mãn song lại không đến nỗi tức giận.

Chỉ cần nghĩ đến việc Thái tử phi là người nghĩ ra cách làm thủy tinh là ông ấy lại không giận được nữa, thậm chí còn có đôi phần áy náy.

Bởi vì công lao của Thái tử phi quá lớn, những thứ ông ấy ban thưởng cho Thái tử phi hoàn toàn không tương xứng với công lao này, dù ban ơn cho nhà mẹ đẻ của nàng thì cũng rất ít ỏi.

Chiêu Nguyên Đế là vị đế vương anh minh, ông ấy tuyệt nhiên không phủ nhận công lao của Bùi Chức chỉ vì nàng là phụ nhân chốn hậu trạch. Hơn nữa dù ông ấy muốn làm vậy thì e là Thái tử cũng không đồng ý.

Ông ấy vẫn ghi nhớ công lao của Thái tử phi, đồng thời cũng rất tò mò không biết Thái tử phi còn có thể làm ra chuyện gì đáng kinh ngạc nữa.

Vì nên Chiêu Nguyên Đế vô cùng khoan dung với Bùi Chức, thậm chí còn có đôi phần mong đợi.

Có lẽ chính Chiêu Nguyên Đế cũng không nhận ra ấn tượng của bản thân đối với Bùi Chức đã không còn bị giới hạn trong thân phận “Thái tử phi”, thay vào đó là một nhân tài độc lập và hữu dụng, vượt qua cả rào cản giới tính.

Nếu không phải Bùi Chức là Thái tử phi, có lẽ ông ấy còn định phong cả chức quan cho nàng cũng nên.

Đối với người có tài, Chiêu Nguyên Đế chưa bao giờ để ý đến giới tính và thân phận của đối phương, đây chính là trí tuệ và lòng khoan dung của bậc Đế vương như ông ấy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn