Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 140

Bùi Chức hùng hồn nói: “Chúng ta đều là cô nương gia, có thể làm được gì chứ? Điện hạ đừng nghĩ nhiều, chúng ta hợp ý nên mới gặp mặt hàng ngày, trò chuyện đôi câu mà thôi, thật sự chẳng làm gì cả.”

Tần Chí chăm chú nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ban đầu cô không nghĩ nhiều, nhưng nàng giải thích dài dòng quá, ngược lại khiến cô phải nghĩ thêm đôi phần.”

Bùi Chức: “…”

Vậy là nàng tự nhảy vào cái hố mà Thái tử gia đào sẵn ư?

Nhưng nếu Thái tử muốn nhìn thấy dáng vẻ chột dạ của Thái tử phi thì e rằng sẽ phải thất vọng rồi.

Trên đời này, những việc khiến Thái tử phi phải chột dạ quả thực rất hiếm hoi. Như Ôn Như Thủy từng nói, một nữ nhân từng trải qua tận thế khốc liệt, bị rèn giũa thành kẻ bề ngoài thanh thuần đoan trang, bên trong lại tâm cơ sâu tựa vực thẳm thì sao có thể vì chút việc cỏn con mà chột dạ cho được?

Lần gần đây nhất nàng thấy chột dạ cũng chỉ khi dính đến chuyện tình cảm mà thôi.

Bùi Chức vòng tay ôm lấy cổ Thái tử gia, khẽ hôn lên khóe môi hơi mím lại của hắn, chợt nói: “Điện hạ, ta lại nghĩ ra một cách kiếm tiền nữa rồi, chàng muốn nghe không?”

Thái tử gia: “… Muốn!”

Biết Thái tử phi đang cố tình chuyển đề tài nhưng hắn vẫn không nỡ ép nàng.

Một là không đành lòng, hai là hắn sợ phải nghe những lời thật lòng mà bản thân không muốn đối mặt. Chi bằng cứ tiếp tục giả vờ hồ đồ còn hơn.

Trong lòng hắn hiểu, Thái tử phi biết hắn không nỡ trách mắng mới dám càn rỡ như thế. Chẳng lẽ vì mấy chuyện con con này mà hắn thực sự nổi giận với nàng ư?

Thái tử phi khẽ hất cằm, Thái tử gia hiểu ý, bèn bế Thái tử phi lười biếng sang chiếc giường La Hán ngoài phòng rồi sai cung nhân mang bút mực giấy nghiên đến.

Hắn tự tay mài mực, vừa làm vừa lắng nghe Thái tử phi từ tốn trình bày.

Lần này, phương án kiếm tiền mà Bùi Chức đưa ra là công thức làm xà phòng.

Xưởng thủy tinh đã đi vào quỹ đạo, giờ là lúc mở thêm xưởng xà phòng.

Trước đó nàng không đưa cho hắn cùng lúc cả hai kế hoạch chính là để Thái tử có thời gian xử lý xong chuyện sổ sách Hộ bộ và đám quan tham ô. Nếu không thì có kiếm được bao nhiêu tiền cũng bị th*m nh*ng rút ruột hết, còn rước thêm đủ chuyện rắc rối.

Hiện nay Hoàng thượng đã ra tay chớp nhoáng, quét sạch sâu mọt trong Hộ bộ, Thái tử cũng đã xây dựng được uy tín vững chắc ở Hộ bộ, đúng là thời gian thích hợp để khởi động việc kiếm bạc của Hộ bộ rồi.

Bùi Chức vừa giới thiệu công dụng của xà phòng vừa viết công thức lên giấy, còn có cả các ý tưởng sáng tạo dựa trên xà phòng. Từ loại dành cho thường dân đến dòng cao cấp cho thế gia huân quý, chắc chắn sẽ khiến Hộ bộ thu được bạc trắng đầy kho, góp phần bổ sung cho ngân khố vốn đã cạn kiệt.

Thật ra trong đầu nàng còn rất nhiều thứ có thể mang lại lợi ích cho quốc gia và dân chúng nhưng vẫn chưa đến lúc lấy ra.

Căn nguyên vẫn là do quốc khố không đủ bạc. Thậm chí đến quân lương cũng phải do Chiêu Nguyên Đế lấy từ tư khố ra trả. Tính ra chẳng khác gì Hoàng đế đang lấy tiền túi để nuôi quân, thế nên dẫn đến việc ngay cả Hoàng đế cũng cạn túi.

Sau khi Bùi Chức gả cho Thái tử mới biết được điều này. Không ngờ vị Hoàng thượng trông bề ngoài hào nhoáng, giàu sang bốn bể ấy lại còn nghèo hơn cả Thái tử, thật khiến người ta không biết nên khóc hay cười.

Có lẽ là nghèo gì thì nghèo chứ không thể để con mình thiếu thốn cũng nên. Cho nên Chiêu Nguyên Đế thà lấy tiền riêng ra chứ tuyệt đối không động đến đồ của Thái tử, có thứ gì tốt cũng đưa hết về Đông cung…

Là người hưởng phúc cùng Thái tử, đương nhiên Bùi Chức cũng vô cùng kính trọng Chiêu Nguyên Đế, mong sau này ông ấy vẫn cứ tiếp tục thương yêu Thái tử như hiện tại.

Chỉ cần dân chúng có cơm ăn, kinh tế khởi sắc, sau đó lần lượt triển khai những kế hoạch khác, lẽ nào Đại Vũ lại không thể hưng thịnh?

Trong lòng Bùi Chức luôn có một bản đồ cường quốc. Đó là điều mà nàng chưa từng có cơ hội thực hiện khi còn ở tận thế, vì nàng đã hi sinh trước khi tận thế ấy kết thúc.

Nhưng cũng không sao. Ở Đại Vũ này, nàng vẫn có thể làm được điều đó.

Dù giờ đây nàng không còn là đội trưởng của tận thế nhưng nàng là Thái tử phi của Đại Vũ, là Hoàng hậu tương lai, có thể mượn tay Tần Chí mà hoàn thành khát vọng năm xưa.

Khi ấy sẽ là lúc nàng được tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn như một con cá mặn.

Tần Chí lắng nghe vô cùng nghiêm túc, mỗi khi gặp chỗ chưa hiểu liền chủ động đặt câu hỏi. Bùi Chức luôn kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho hắn.

Dù có bị ngắt ngang giữa chừng cũng không ảnh hưởng mấy đến nàng, giải thích xong là có thể tiếp tục từ chỗ dở dang, tư duy rõ ràng mạch lạc.

Hiển nhiên Tần Chí cũng chú ý tới điểm ấy, trong lòng dần dần hiện lên một suy đoán, ánh mắt nhìn nàng trở nên sâu thẳm, mang theo niềm hân hoan hiếm thấy khi gặp được tri kỷ trong đời.

Kỳ phùng địch thủ đã là chuyện đáng mừng, gặp được tri âm, tri kỷ lại càng khiến người ta vui mừng khôn xiết.

Cuối cùng cũng nói xong, thời gian đã trôi qua hơn một canh giờ.

Miệng khô lưỡi khát, Bùi Chức định nhấc chén trà nguội trên bàn lên uống thì bị ngăn lại.

Tần Chí rót cho nàng một chén trà nóng, cau mày nói: “Trà nguội hại thân, nàng không thể lơ là được.”

Bùi Chức buồn cười nhìn hắn, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, sau này ta sẽ chú ý. Điện hạ, hiện giờ chỉ có bấy nhiêu, nếu giữa chừng có chỗ nào không rõ thì chàng cứ đến hỏi ta.”

Tần Chí chăm chú nhìn nàng uống xong chén trà rồi cúi đầu xem lại công thức xà phòng trên giấy. Nàng viết cực kỳ chi tiết, dù là người chưa từng tiếp xúc cũng có thể dễ dàng hiểu được.

“A Thức, loại xà phòng này cũng là nàng xem được từ sách cổ à?”

Bùi Chức điềm nhiên đáp: “Dạ, ta xem từ một quyển sách cổ mà ra.”

Tần Chí: “…”

Thế là hắn không hỏi thêm nữa, thu lại giấy bút, định chờ sau buổi triều ngày mai sẽ trình lên phụ hoàng xem xét.

Nói xong chuyện chính, Bùi Chức lại lười biếng tựa vào lòng hắn, coi hắn như gối ôm mà thoải mái cuộn mình.

Từ sau khi không còn phòng bị hắn nữa, nàng càng ngày càng thích dính lấy hắn, cũng dần bộc lộ rõ tính cách thật sự trước mặt hắn.

Thái tử gia nhìn tiểu mỹ nhân nũng nịu trong vòng tay, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xao động và niềm vui ngập tràn. Hắn cúi đầu hôn lên trán nàng, dịu dàng hỏi: “A Thức, nàng cũng là người gặp qua là nhớ đúng không?”

Bùi Chức không lấy làm lạ khi hắn nhận ra, chẳng hề giấu giếm mà đáp “vâng”.

Có được lời xác nhận của nàng, Tần Chí mừng rỡ không thôi, càng nghĩ càng cảm thấy giữa bọn họ quả thực có quá nhiều điểm tương đồng. Hắn nghĩ, đây cũng là lý do vì sao hắn lại thích nàng từ khi còn nhỏ như vậy.

Hắn cũng chẳng rõ vì sao nhưng luôn có thể nhận ra nàng giữa biển người chỉ trong thoáng chốc. Dù nàng có né tránh, ẩn mình ra sao, chỉ cần nàng xuất hiện, hắn sẽ là người đầu tiên nhìn thấy.

Nàng giống như ánh sáng duy nhất giữa muôn người khiến hắn không thể rời mắt.

“A Thức, nếu như nàng là nam nhân…”

Nếu nàng là nam nhân, hẳn có thể bước vào triều chính, phát huy hết tài năng của mình. Tầm nhìn và trí tuệ của nàng chính là may mắn của Đại Vũ.

Bùi Chức liếc hắn một cái: “Nếu ta là nam nhân thì chẳng phải sẽ không thể gả cho chàng sao?”

Thời đại này quá khắc nghiệt với nữ nhân, nàng không nỡ rời xa người thân, nếu không đã sớm tìm một nơi non xanh nước biếc, đào tạo nhân tài hữu dụng, để bọn họ xuất thế hành đạo, kiến tạo một thế giới khiến nàng hài lòng, sau đó thong thả sống đời về hưu. Ở đây không có zombie, không cần giết chóc, nào không phải là cuộc sống nghỉ hưu nàng mong muốn chứ?

Tần Chí thoáng khựng lại, nghĩ như vậy lại thấy may mắn. Nếu nàng là nam nhân, hắn sẽ chẳng thể cưới được A Thức… Không, cho dù nàng là nam nhân, có khi hắn vẫn bất chấp thiên hạ mà cưới nàng…

Càng nghĩ, lòng Thái tử điện hạ càng rối loạn, bất chợt thốt lên: “A Thức, tiền triều từng có nữ quan…”

“Ta không làm nữ quan.” Bùi Chức cắt lời hắn, hôn lên mặt hắn một cái: “Nhưng nếu điện hạ có ý nghĩ như vậy thì thực sự rất tốt, ta rất thích.”

Thái tử gia rất giống ngoại tổ phụ của nàng, có những suy nghĩ thật dễ thương.

Tần Chí đưa tay xoa lên nơi vừa được nàng hôn, bật cười khe khẽ.

Dường như nàng luôn hiểu rõ hắn. Tuy trông nàng có vẻ lười biếng nhưng lúc cần lại vô cùng phối hợp.

“A Thức, cô thật lòng hy vọng thiên hạ này có thể có thêm nhiều nữ tử thông minh như nàng. Nếu như nữ tử cũng có thể đọc sách, biết chữ thì thật tốt biết bao.” Tần Chí cảm khái nói: “Khi ấy, Đại Vũ nhất định sẽ càng trở nên hưng thịnh.”

Nhân tài của Đại Vũ vẫn còn quá ít, mà không ít nữ tử thông minh chẳng hề thua kém nam nhân, chỉ tiếc họ không có cơ hội thể hiện.

“Chuyện đó đơn giản thôi, có thể mở một học đường dành riêng cho nữ tử.” Bùi Chức nghĩ kế cho hắn: “Học đường nữ tử có thể giao cho các vị quý nhân trong cung chủ trì, như hoàng tổ mẫu, hai vị Quý phi, cả ta cũng có thể góp phần.”

Tần Chí sững người, không khỏi bật cười, sao có thể không biết nàng đang toan tính điều gì.

Nữ nhân hậu cung rảnh rỗi quá mức nên mới hay đấu đá lẫn nhau, nếu giao việc cho họ làm thì bọn họ còn lòng dạ đâu mà tranh giành?

Đây là lần đầu tiên Tần Chí cảm thấy nữ nhân trong hậu cung của phụ hoàng hắn cũng không phải vô dụng, có thể tận dụng.

Tuy vậy, muốn thực hiện thì còn cần phải lên kế hoạch chu toàn, xem xét đủ mọi mặt, hơn nữa cũng phải cân nhắc thời điểm, nếu không sẽ uổng công vô ích.

Cả hai đều hiểu rõ điều này nên bọn họ cũng chỉ nói thế, tạm thời xếp nó vào kế hoạch tương lai mà thôi. Trước mắt vẫn nên tập trung phát triển kinh tế.

Sau buổi triều ngày hôm sau, Thái tử lại mang một xấp giấy đến Cần Chính điện.

Cảnh này giống hệt nửa tháng trước khiến các đại thần đến yết kiến đều thức thời tìm cớ cáo lui, đợi sau khi Thái tử rời đi mới xem sắc mặt Hoàng thượng thế nào rồi tính tiếp.

Trong Cần Chính điện, Chiêu Nguyên Đế chăm chú lắng nghe Thái tử trình bày về xà phòng, trong đầu lập tức hiện lên cả một chuỗi sản xuất cùng khoản lợi nhuận khổng lồ đi kèm.

Chiêu Nguyên Đế thoáng nghẹt thở.

“Chí Nhi, chuyện này cũng là ý của Thái tử phi à?”

Tần Chí ưỡn ngực tự hào: “Đúng vậy ạ. Thái tử phi thấy nhi thần hiếm khi về cung bầu bạn với nàng ấy, vui mừng quá nên mới bày ra ý định này cho nhi thần.”

Thái tử không dám nói thật với phụ hoàng rằng thực ra là vì Thái tử phi thấy phụ hoàng hắn quá nghèo, không nỡ để ông ấy phải lấy tiền riêng nuôi quân đội nên muốn kiếm chút bạc cho ông ấy tiêu.

Chiêu Nguyên Đế: “…”

Lại nghe Thái tử khoe ân ái với Thái tử phi, Hoàng thượng rất muốn hừ lạnh, hoàn toàn chẳng tin chuyện diễn ra đúng như lời hắn nói. Nhưng bất kể thế nào, đây đúng là một kế hoạch hái ra tiền. Chỉ cần xưởng thủy tinh và xưởng xà phòng được vận hành trơn tru, quốc khố nhất định sẽ đầy lên, không còn phải lo thiếu bạc nữa.

Hoàng đế cũng phải thừa nhận, Thái tử phi quả thực có công lao không nhỏ, có phong cho nàng một tước vị cũng không quá lời.

Tiếc rằng nàng là Thái tử phi, không tiện phong tước, chỉ đành ban ân cho nhà mẹ đẻ nàng. Tất nhiên phần thưởng cho bản thân Thái tử phi cũng không thể thiếu.

Sau đó, Thái tử bắt đầu bận rộn lo liệu chuyện xưởng xà phòng.

Tuy nhiên nhờ có kinh nghiệm từ việc xây dựng xưởng thủy tinh trước đó, lần này xây xưởng xà phòng không tốn mấy công sức. Thái tử cũng không còn bận bịu đến độ quay như chong chóng, mỗi ngày đều có thể dành thời gian về Đông cung bầu bạn với Thái tử phi.

Hôm ấy, Ôn Như Thủy hớn hở chạy đến tìm Bùi Chức từ sáng sớm.

Vừa thấy nàng, Ôn Như Thủy không nhịn được mà nhào tới ôm chặt lấy nàng một cái.

Đám cung nhân xung quanh trừng to mắt kinh hãi.

Trong mắt đám cung nhân, hành vi của Ôn Như Thủy thật là to gan lớn mật, dám vô lễ với Thái tử phi. Cách cư xử ấy cũng không hợp với lễ nghi quý nữ thời bấy giờ. Dẫu cả hai đều là cô nương gia nhưng sao có thể ôm nhau giữa ban ngày ban mặt thế kia?

Ôn Như Thủy ôm rồi mới nhận ra hành động của mình có phần không ổn, bèn lùi lại một bước, cười rạng rỡ nói: “Thái tử phi, xin lỗi, do ta vui mừng quá nên mới…”

Bùi Chức mỉm cười, không hề tức giận, chỉ khẽ phất tay ra hiệu cho cung nhân lui ra.

Nàng dẫn Ôn Như Thủy đến chơi cùng hai con thực thiết thú, bảo cung nhân giữ khoảng cách xa một chút.

“Thái tử phi, đã đủ hai ngàn điểm tích lũy rồi! Có thể đổi lấy một loại cây lương thực sản lượng cao, chúng ta nên chọn loại nào bây giờ?” Ôn Như Thủy kích động nói.

Đây là lần đầu tiên nàng ấy dùng điểm tích lũy để đổi vật phẩm trong hệ thống. Tuy không phải đạo cụ gì đặc biệt nhưng những hạt giống cây trồng sản lượng cao này lại khiến nàng ấy thấy vô cùng có ý nghĩa, còn đáng quý hơn bất cứ món đạo cụ nào.

Nàng ấy hiểu rất rõ những loại hạt giống ấy có thể mang đến thay đổi to lớn thế nào cho thế giới này.

Bùi Chức mỉm cười hỏi: “Vậy tỷ thấy nên đổi loại cây trồng nào trước thì tốt hơn?”

Ôn Như Thủy không ngờ nàng lại hỏi ý kiến của mình, trong lòng vừa cảm thấy kinh ngạc vì được coi trọng vừa không khỏi hân hoan, bèn vắt óc suy nghĩ: “Ta thấy có thể đổi ngô hoặc khoai tây trước, những giống này đều là loại cây cho sản lượng cao… Đúng rồi, ta nhớ ngô có thể gieo vào mùa xuân và mùa thu, còn khoai tây hình như là vào thu đông. Nhưng mà khí hậu mỗi vùng khác nhau thì thời vụ gieo trồng chắc cũng khác nhau…”

Đến khi cần dùng mới thấy không đủ kiến thức, Ôn Như Thủy hận không thể xuyên ngay về hiện đại. Lúc đăng ký nguyện vọng đại học, đáng ra nàng ấy nên chọn đại học nông nghiệp mới phải.

Nàng ấy là người thành thị điển hình, hoàn toàn không nhớ rõ thời vụ sinh trưởng của cây trồng. Dù sao ở thành phố có bán ngô và khoai tây suốt bốn mùa, vốn chẳng biết đến kỳ nào là thời vụ gieo trồng của chúng.

Lại càng không cần phải nói tới Bùi Chức. Trước tận thế, nàng chỉ là một thiếu nữ cắm đầu học hành. Sau tận thế, nàng chỉ lo giãy giụa sinh tồn, cộng thêm việc có dị năng giả hệ mộc giúp cây trồng sinh trưởng nhanh, lúc nào cũng có thể gieo trồng được, hoàn toàn không cần để tâm đến thời vụ.

Trong phút chốc, hai người chỉ biết nhìn nhau cười khổ.

Thực ra bọn họ cũng có thể giao hạt giống cho lão nông trong thôn trang thử nghiệm nhưng lại lo mất thời gian. Giờ bọn họ chỉ mong sớm gieo trồng, thu hoạch được nhiều hạt giống hơn để mở rộng quy mô trồng trọt.

“Hay là tỷ thử hỏi hệ thống xem sao?” Bùi Chức đề nghị.

Hệ thống: […] Các ngươi đừng có được đà lấn tới đấy!

“Hệ thống, chắc ngươi cũng có kiến thức nông nghiệp nhỉ? Không cần cao siêu gì đâu, chỉ cần cho bọn ta biết thời gian gieo và thu hoạch là được rồi.” Ôn Như Thủy nói huỵch toẹt.

Hệ thống rất muốn mắng người nhưng bị tinh thần lực của Bùi Chức khống chế, chỉ có thể bất đắc dĩ lên tiếng: [Mười điểm tích lũy có thể đổi được một phần tài liệu về phương pháp trồng trọt khoa học.]

Ôn Như Thủy nổi giận: “Ngươi keo kiệt quá rồi đấy, tài liệu này mà cũng đòi đổi điểm?”

[Đây là tri thức khoa học, sao lại không đổi điểm được?] Hệ thống vênh váo đáp.

Ôn Như Thủy giận đến nghiến răng, chuyển lời lại cho Bùi Chức, còn mắng nó là đồ c.h.ế.t tiệt chỉ biết moi điểm.

Bùi Chức lại chẳng giận, bình thản nói: “Mười điểm không nhiều, vậy thì dùng điểm đổi tài liệu đi… À phải rồi, hệ thống, hạt giống cây trồng trong thương thành hệ thống dù không trồng đúng mùa thì vẫn có thể sinh trưởng được đúng không?”

Hệ thống: [… Cho dù là hạt giống chất lượng cao cũng không thể gieo bừa, vẫn phải trồng theo phương pháp khoa học. Các ngươi không muốn thu được giống kém chất lượng đâu nhỉ?]

“Nếu ra giống kém thì chính là lỗi của ngươi đó, rõ ràng là lừa điểm của bọn ta.” Ôn Như Thủy nói năng không khách khí gì: “Ngươi có biết bọn ta vất vả lắm mới kiếm được điểm không? Mỗi ngày phải nghĩ đủ cách để gặp mặt, chẳng khác gì hoạt động bí mật ngầm của đảng vậy, có khổ không cơ chứ…”

Lần này đến lượt hệ thống tức đến nỗi phát run, suýt chút nữa buột miệng chửi lại.

“A Thủy, tỷ đừng mắng nó nữa, nó cũng không dễ dàng gì.” Bùi Chức lên tiếng.

Hệ thống không ngờ nữ chính lại nói giúp mình, đang định cảm động đã nghe nàng nói tiếp: “Nó cũng chỉ là một thằng làm công quèn, có nhiều chuyện không quyết định được.”

Hệ thống: “…”

Nó run rẩy cả hệ thống, chương trình suýt bị loạn, nghi ngờ không biết có phải nàng đã phát hiện điều gì rồi không.

Tiếc là Bùi Chức nói đến đó thì dừng, không nhắc lại nữa, chỉ tiếp tục bàn chuyện hạt giống với Ôn Như Thủy.

Ôn Như Thủy nói: “Hay là trồng ngô trước đi, dù sao tháng sau cũng đủ điểm đổi khoai tây. Nếu không thì tháng sau đổi khoai lang cũng được…”

Mỗi loại cây năng suất cao đều cần hai ngàn điểm để đổi, mà cứ hai mươi ngày là tích đủ, tính ra vẫn khá nhanh.

Bùi Chức ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy thì trồng ngô trước, sau đó là khoai lang rồi đến khoai tây…”

Hai người thương lượng xong, quyết định ngày mai sẽ tiếp tục gặp mặt, lấy tài liệu trồng trọt khoa học rồi tính tiếp.

Ngày hôm sau, hai người lại gặp mặt, tích được một trăm điểm.

Dùng mười điểm để đổi một phần tài liệu trồng ngô khoa học.

“Chỉ có mỗi phần của ngô thôi sao? Không phải là tài liệu cho tất cả các cây trồng à?” Ôn Như Thủy lại phàn nàn, cảm thấy hệ thống thật sự quá keo kiệt.

Hệ thống tức đến nỗi muốn nổ tung: [Chỉ mười điểm mà còn đòi tài liệu cho tất cả các loại cây? Sao ngươi không lên trời luôn đi?]

Ôn Như Thủy: “Ấy dà, dù sao ngươi cũng đã cho bọn ta đổi cây trồng rồi, chi bằng giúp tới nơi tới chốn, sao lại so đo tính toán thế? À đúng rồi, còn phân bón nữa, hay là cũng cho bọn ta tài liệu luôn đi. Phải là loại phân khoa học không gây ô nhiễm đấy nhé, đừng đưa loại kém chất lượng…”

Hệ thống: […]

Trong phút chốc, hệ thống không khỏi hoài nghi bản thân rốt cuộc là thể loại hệ thống gì.

Rõ ràng nó là hệ thống xuyên sách, sao lại bị biến thành hệ thống trồng trọt thế này?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn