Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 139

Rốt cuộc Chiêu Nguyên Đế cũng không nhịn được nữa, lần đầu tiên đích thân hạ lệnh đuổi vị Thái tử mà mình thương yêu nhất ra khỏi điện.

Tần Chí nói: “Phụ hoàng, nhi thần xin đến Hộ bộ trước! Hôm nay chắc sẽ bận rộn ở Hộ bộ đến chiều muộn một chút, chờ khi mọi việc liên quan đến thủy tinh được chứng thực rõ ràng, nhi thần lại đến gặp người.”

Không chờ Hoàng đế trả lời, Thái tử điện hạ cao lớn tuấn tú đã sải bước rời đi.

Chiêu Nguyên Đế: “…”

Tần Chí vừa ra khỏi Cần Chính điện chưa bao lâu đã thấy Nhị Hoàng tử đi tới.

“Thái tử ca.” Nhị Hoàng tử cất giọng gọi rõ to: “Huynh định đi đâu thế?”

Tần Chí thuận miệng đáp: “Tới Hộ bộ! Lão nhị, đệ định đi gặp phụ hoàng à?”

Nhị Hoàng tử gãi gãi má, vẻ mặt có phần ngượng ngập: “Phải, hôn lễ của ta được định vào tháng năm rồi, sau khi thành hôn sẽ phải xuất cung lập phủ… Vậy nên ta đến hỏi phụ hoàng về việc này.”

Tần Chí thấy vẻ tươi rói như xuân về trên mặt hắn ta thì khẽ đảo mắt, hiếm khi nở nụ cười: “Đúng là nên hỏi cho rõ! Hôm nay tâm trạng của phụ hoàng rất tốt, đệ vào bẩm báo với ông ấy là đúng rồi.”

“Thật chứ?” Nhị Hoàng tử nghe lời xác nhận tức khắc mừng rỡ ra mặt. Phụ hoàng có tâm trạng tốt sẽ dễ nói chuyện, bây giờ là lúc thích hợp nhất để trình chuyện này.

Nhị Hoàng tử vui vẻ chào tạm biệt Thái tử rồi đi về phía Cần Chính điện.

Đến Cần Chính điện, hắn ta thấy mấy lão đại thần đang chờ được triệu kiến đứng trước điện, cả Lý Trung Hiếu và các nội thị hầu hạ trong điện cũng đều ở cả bên ngoài.

Hắn ta hơi ngạc nhiên, đang định mở lời thì Lý Trung Hiếu đã nhanh chóng bước tới hỏi: “Nhị điện hạ, ngài tới gặp Hoàng thượng sao ạ?”

Nhị Hoàng tử gật đầu: “Ta có việc muốn cầu kiến phụ hoàng.” Rồi hắn ta nhìn sang mấy lão đại thần: “Nhưng nếu chư vị đại nhân có việc gấp, ta có thể chờ thêm một chút…”

“Không vội, không vội, Nhị điện hạ cứ vào trước!”

Các vị đại thần đều cười niềm nở, thái độ thân thiết khác thường, kỳ thực đều muốn hắn ta vào trong do thám tình hình.

Trước đó sau khi Thái tử vào điện, Hoàng thượng đã cho tất cả nội thị hầu hạ lui xuống. Không biết Thái tử và Hoàng thượng thương nghị việc gì suốt gần một canh giờ. Sau khi Thái tử rời đi, ông ấy vẫn không gọi nội thị vào, càng không triệu kiến bọn họ, rõ ràng là có chuyện.

Những lão đại thần này đều đã từng làm quan dưới thời Tiên Đế, coi như chứng kiến Hoàng thượng từ lúc còn là Thái tử đến khi đăng cơ nên cũng có đôi phần hiểu rõ.

Thấy Hoàng thượng không lập tức triệu kiến bọn họ, ai nấy đều biết trong đó hẳn là có việc chẳng lành.

Chẳng lẽ vừa rồi Thái tử đã nói điều gì khiến Hoàng thượng nổi giận?

Hay là Hoàng thượng vừa nhận được mật tin, biết bên ngoài xảy ra thiên tai nhân họa gì đó rồi kéo theo tâm trạng không tốt?

Dù là khả năng nào thì bọn họ đều có thể chắc chắn là tình hình bên trong chưa rõ ràng, cứ đợi thêm một lát thì hơn.

Nhị Hoàng tử không hề nghi ngờ gì: “Nếu đã vậy, bổn điện hạ xin cung kính không bằng tuân lệnh.”

Các lão đại thần cười hiền hòa: “Nhị điện hạ đừng khách khí.”

Trong lòng mấy lão đại thần có chút áy náy, ấy thế mà bọn họ lại lợi dụng sự chân thành và chất phác của Nhị Hoàng tử… Thôi thì sau này nếu Nhị Hoàng tử có sai sót gì khi làm việc, bọn họ sẽ không quá khắt khe với hắn ta nữa.

Lý Trung Hiếu lanh lợi đi vào bẩm báo, không lâu sau trở ra, truyền Nhị Hoàng tử vào điện.

Nhị Hoàng tử chắp tay với các lão đại thần, bước vào với dáng vẻ nhẹ nhàng khoan khoái.

Các lão đại thần dõi mắt nhìn theo bóng lưng Nhị Hoàng tử, sau đó quay sang nhìn Lý Trung Hiếu. Chỉ thấy vị Tổng quản Thái giám thân cận Hoàng thượng kia cũng nghiêm mặt theo vào, không bộc lộ bất cứ biểu cảm nào.

Nhị Hoàng tử vừa vào điện chưa được bao lâu thì phát hiện mình bị Thái tử gài bẫy.

Lúc này tâm trạng của phụ hoàng bọn họ hoàn toàn chẳng tốt đẹp gì cho cam, thậm chí còn vô cùng tệ hại, ánh mắt nhìn hắn ta lạnh lẽo vô tình, ngập tràn khí thế uy nghiêm.

“Lão nhị có chuyện gì thế?”

Nhị Hoàng tử: “…” Thái tử ca, huynh lừa ta!

Chiêu Nguyên Đế vừa mới đuổi một đứa con khiến người ta bực bội đi lại đón thêm một đứa ngốc nghếch vào, tâm trạng có thể nói là tệ đến cực điểm, thế nên sắc mặt đối với Nhị Hoàng tử cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu.

Chỉ cần nghĩ đến việc không hiểu sao Thái tử lại cho rằng con cháu nhà họ Tần đều là nam hồ ly tinh, tâm trạng ông ấy làm sao mà khá được?

Nhị Hoàng tử âm thầm mắng Thái tử không phúc hậu nhưng vẫn cung kính trình bày ý định đến.

Chiêu Nguyên Đế nói: “Thì ra là chuyện này! Bên phía Hộ bộ đã phê duyệt ngân khoản và đốc thúc việc xây phủ Hoàng tử rồi. Khi nào rảnh con có thể đến xem tình hình, dự kiến khoảng tháng sáu là con có thể dọn vào…”

Trước khi thành thân, các Hoàng tử và Công chúa đều ở trong cung, đến khi Hoàng tử thành thân mới được phép xuất cung lập phủ.

Nhị Hoàng tử không phải là Thái tử, không có quyền ở lại trong cung nên hắn ta được xem như là người đầu tiên trong số các hoàng tử được ra ngoài xây phủ riêng. Từ năm ngoái, khi chuyện hôn sự được định đoạt, địa điểm xây phủ Nhị Hoàng tử đã được chọn xong, chỉ chờ Hộ bộ rót ngân sách là có thể khởi công.

Theo quy củ trước kia, khi Hoàng tử xuất cung lập phủ sẽ có một khoản chi phí an gia do triều đình cấp.

Chỉ là hiện giờ quốc khố cạn kiệt, tạm thời Hộ bộ không thể chi ra một khoản lớn, đành phải chia ra chuyển giao từng đợt. Cũng vì vậy mà mấy tháng trôi qua, phủ Hoàng tử vẫn chưa xây xong.

Hôm nay Nhị Hoàng tử đến đây cũng là vì việc này.

Nhị Hoàng tử thưa: “Phụ hoàng, nhi thần đã tìm hiểu qua rồi. Chỉ là ngân lượng mà Hộ bộ chuyển sang không được nhiều, phủ Hoàng tử mới xây được một nửa, đến tháng sáu có dọn vào được hay không cũng khó nói…”

Kỳ thực trong lòng hắn ta mơ hồ hiểu rằng quốc khố chẳng dồi dào gì, đến mức ngay cả phí an gia cho Hoàng tử cũng phải chật vật lo liệu.

Nếu không phải đầu năm nay, bên phía Bắc Cương liên tiếp truyền tin thắng trận, còn thu được không ít chiến lợi phẩm từ thảo nguyên Bắc Man thì e rằng phủ Hoàng tử còn chẳng được xây cho ra hình ra dáng ấy chứ.

Chiêu Nguyên Đế hơi khựng lại.

Dẫu là đấng minh quân anh võ cũng phải cúi mình vì ngân khố. Quốc khố không có bạc, Hoàng thượng cũng đành bất lực.

Nếu không phải thực sự không có bạc, ông ấy đâu cần ném Thái tử sang lăn lộn trong Hộ bộ? Đã thế còn bị Thái tử hoài nghi là nam hồ ly tinh mà vẫn không thể mắng hắn một tiếng. Nói cho cùng, ông ấy phái Thái tử đến Hộ bộ vừa đắc tội không ít người vừa xoay được một phương pháp kiếm tiền nên mới không nỡ trút giận lên đầu Thái tử.

Nghĩ đến cái kết luận hoang đường chẳng hiểu từ đâu ra của Thái tử, Chiêu Nguyên Đế lại thấy đau đầu, bèn nói với Nhị Hoàng tử: “Hiện tại đại ca con đang quản Hộ bộ, không có bạc thì đi tìm nó mà xin.”

Nhị Hoàng tử: “…” Phụ hoàng, người cũng bắt nạt con!

Chiêu Nguyên Đế quay đầu không thèm nhìn hắn ta: “Được rồi, con cứ đi tìm Thái tử lấy bạc đi.”

Nhị Hoàng tử bị Thái tử ca lừa đến đây, giờ còn bị phụ hoàng đẩy qua cho Thái tử, trong lòng u uất không tả nổi. Lúc rời đi, cả người hắn ta vô cùng ủ rũ.

Lý Trung Hiếu bước vào, nhìn thoáng qua vẻ mặt ủ dột của Nhị Hoàng tử rồi nhẹ giọng bẩm báo: “Hoàng thượng, mấy vị đại thần đang chờ ngoài điện ạ.”

Tạm thời Chiêu Nguyên Đế không muốn gặp ai.

Đang định bảo đám đại thần lui về thì chợt nhớ ra điều gì, ông ấy nói: “Lý Trung Hiếu, ngươi phái người ra ngoài mua mấy quyển thoại bản về đây. Loại có nội dung thần linh quỷ quái là chính, ừ, tốt nhất là lấy mấy truyện có yêu quái làm nhân vật chính.”

Lý Trung Hiếu: “… Vâng.”

Dù trong lòng khó hiểu trước mệnh lệnh bất chợt này của Hoàng thượng, Tổng quản Thái giám vẫn không dám hỏi nhiều.

Chỉ là trong lòng ông ấy không khỏi thấy lạ. Xưa nay Hoàng thượng chưa từng để tâm đến thoại bản, sao hôm nay lại nổi hứng muốn xem? Lại còn là thoại bản thần linh yêu quái, thật là kỳ lạ.

**

Những ngày sau đó, Tần Chí vẫn bận rộn như trước.

Vì việc chế tạo thủy tinh vô cùng quan trọng, hắn phải đích thân giám sát, từ việc chọn địa điểm, xây xưởng đến việc phân phối ngân sách… Mọi công đoạn đều do chính tay hắn chịu trách nhiệm, không hề giao cho kẻ khác.

Hộ bộ Thượng thư bận rộn cùng Thái tử, tự nhiên cũng nắm rõ tình hình xưởng thủy tinh.

Càng hiểu rõ, bọn họ lại càng công nhận năng lực của Thái tử. Quả không hổ là người được Hoàng thượng đích thân dạy dỗ. Rõ ràng ôm đồm không biết bao nhiêu việc, vậy mà hắn vẫn xử lý đâu ra đấy, ung dung như thể là một người từng trải chứ chẳng giống một kẻ mới bước chân vào quan trường.

Điều khiến người ta kinh hãi hơn cả là Hoàng thượng đột nhiên hạ chỉ tra xét một loạt quan viên Hộ bộ. Ngay cả Hộ bộ Thị lang cũng không thoát được mà ngã ngựa.

Hộ bộ vốn là chỗ béo bở, song cũng dễ khiến người ta sinh lòng tham không đáy. Thấy kết cục của Hộ bộ Thị lang, trong lòng mọi người không khỏi thấp thỏm.

Nếu lúc này vẫn không nhìn ra là Thái tử đang âm thầm thúc đẩy thì đúng là ngu ngốc.

Sau Tết, Thái tử được Hoàng thượng điều sang Hộ bộ tra sổ sách. Mỗi ngày hắn đều lui tới nha môn Hộ bộ, không chỉ phái người đi kiểm tra mà còn đích thân xem qua từng khoản. Hộ bộ có nhiều lão già gian trá, thấy Thái tử trẻ tuổi non mặt thì cứ tưởng hắn không hiểu sâu xa, chỉ cần che giấu qua loa là xong nên không để tâm gì nhiều.

Nào ngờ Thái tử âm thầm nhẫn nhịn suốt hai tháng, vừa ra tay đã như sấm nổ long trời lở đất.

Biến động ở Hộ bộ lập tức thu hút sự chú ý của không ít quan viên, tất cả mọi người của nha môn năm bộ còn lại đều căng như dây đàn.

Từ sau đại hôn của Thái tử, dường như Hoàng thượng không còn che giấu hắn nữa. Chẳng những cho hắn bước chân vào triều đình rèn luyện mà còn để hắn xoay vòng ở sáu bộ.

Trước Tết, dù Thái tử cũng từng luân chuyển khắp sáu bộ nhưng phần lớn thời gian lại ở đại doanh ngoại thành, thành ra không đụng chạm đến quan viên sáu bộ là bao.

Ai ngờ đầu năm mới vừa sang, Hoàng thượng lại phái hắn đến Hộ bộ tra sổ sách, vừa tra xong liền có quan viên bị tống vào ngục, nhà cửa bị niêm phong, bản thân bị đày biên.

Đây là ý của Thái tử hay là ý của Hoàng thượng?

Hay là phụ tử liên thủ muốn chỉnh đốn lại kỷ cương quan lại?

Dù là khả năng nào thì quan viên của năm bộ còn lại đều nơm nớp lo sợ. Những kẻ xưa nay không làm việc mờ ám thì còn đỡ, kẻ đã từng làm chuyện trái lương tâm lập tức cuống cuồng hủy chứng cứ, giấu manh mối, sợ bị Thái tử phát hiện.

Tóm lại, việc Hoàng thượng đột ngột giáng một đòn xuống Hộ bộ khiến toàn bộ triều thần đều căng thẳng tột độ, không ai dám coi thường Thái tử nữa.

Bè phái Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử trong triều cũng bàn luận rôm rả về chuyện này.

Tiếc thay, dù là phía Hoàng thượng hay phía Thái tử đều giữ miệng kín như bưng, khiến bọn họ bàn luận tới lui mà vẫn không đoán ra được điều gì, chỉ khiến đầu óc thêm nhức nhối.

Trước kia, Thái tử ít lộ diện, thời gian có mặt tại triều còn chẳng bằng Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử. Thậm chí bọn họ từng âm thầm mừng rỡ rằng cho dù Hoàng thượng có yêu chiều Thái tử đến đâu thì cũng không để hắn tham gia chính sự, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nào ngờ Thái tử không xuất hiện thì thôi, một khi đã ra mặt là gây nên chuyện lớn…

Thật chẳng bằng cứ để hắn ở yên trong Đông cung như trước cho xong.

**

Chuyện triều đình truyền đến hậu cung lại không có bao nhiêu ảnh hưởng đối với các hậu phi.

Ngay cả Bùi Chức cũng chẳng để tâm mấy.

Từ sau khi quyết định dùng điểm hệ thống để đổi lấy vài giống cây trồng năng suất cao, mỗi ngày nàng đều gặp Ôn Như Thủy, cùng nhau càn quét nhiệm vụ hệ thống.

Để thuận tiện gặp mặt, hai người nghĩ ra đủ mọi cách.

Ban đầu, Ôn Như Thủy vào hoàng cung tĩnh dưỡng nửa tháng là thân thể đã bình phục, có thể hồi phủ Trấn Bắc Hầu. Nhưng để được ở lại trong cung, nàng ấy cố tình giả bệnh, ngày nào cũng tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ với Bùi Chức trong cung.

Hôm nay hai người cùng nhau dạo ngự hoa viên, hôm sau lại đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu. Hoặc là Bùi Chức sang Chung Túy cung chơi, hoặc Ôn Như Thủy đến Đông cung thăm hai con thực thiết thú...

Tóm lại, để tích điểm hệ thống, Thái tử phi chẳng còn thảnh thơi lười biếng được nữa.

May thay, nhờ có màn trình diễn khéo léo của Ôn Như Thủy tại Từ Ninh cung, dù hai người thường xuyên gặp mặt cũng không khiến ai nghi ngờ. Thậm chí, để có thể đường hoàng tới Đông cung gặp Bùi Chức, nàng ấy còn tận dụng luôn cả hai con gấu trúc kia.

Lệ Quý phi cười nói: “Như Nhi yêu thích thực thiết thú đến thế à? Ngày nào cũng thấy cháu chạy sang Đông cung.”

Ôn Như Thủy thẹn thùng đáp: “Di mẫu không cảm thấy hai con thực thiết thú ấy thật sự rất đáng yêu sao? Tròn xoe luôn, lăn trên đất một vòng, ôi thôi, đáng yêu đến mức…”

Nàng ấy đưa hai tay ôm ngực, ánh mắt mê ly, ai không biết còn tưởng nàng ấy đang tưởng niệm tình lang.

Thật ra nàng ấy cũng không nói dối. Ai mà không yêu quốc bảo cơ chứ? Ngày nào cũng được đến Đông cung ngắm quốc bảo, nàng ấy hạnh phúc đến mức chẳng muốn rời đi nữa.

Lệ Quý phi thấy bộ dạng si mê ấy của nàng ấy thì không khỏi mỉm cười nói: “Nếu cháu thích đến vậy thì sai người đến đất Thục bắt hai con về cho cháu nuôi nhé?”

“Không, không, không được!” Ôn Như Thủy vội vàng lắc đầu: “Di mẫu à, tuyệt đối không được. Chúng đang sống ở đất Thục rất tốt, cần gì phải bắt chúng rời bỏ quê hương? Hơn nữa, chỗ cháu làm gì có ai biết chăm sóc chúng như Đông cung, còn xây cả công viên mô phỏng rừng trúc đất Thục cho chúng ở nữa…”

Chỉ có Thái tử giàu nứt đố đổ vách mới có thể nuôi quốc bảo tốt như thế. Nếu là người khác, chỉ e chưa nuôi được bao lâu đã làm chúng c.h.ế.t mất, nghĩ thôi cũng thấy đau lòng.

Thấy Lệ Quý phi có vẻ không để tâm, Ôn Như Thủy chợt nhớ ra di mẫu của nàng ấy cũng là người có tài lực dư dả.

“Di mẫu à, thôi bỏ đi. Chẳng phải trước đây Thái tử đã ban lệnh không cho ai khác nuôi thực thiết thú rồi sao?”

Trong lòng nàng ấy âm thầm khen Thái tử một tiếng, mong rằng sau này khi Thái tử đăng cơ sẽ ra lệnh nghiêm cấm săn bắt thực thiết thú, thậm chí còn phải bảo vệ chúng thật tốt nữa.

Lệ Quý phi nghe vậy cũng nhớ lại chuyện ấy, không khỏi thấy hơi tiếc nuối. Khó lắm mới thấy chất nữ thích thứ gì, ban đầu còn định tìm hai con cho nàng ấy thưởng ngoạn…

Ôn Như Thủy đoán được suy nghĩ của Lệ Quý phi, mồ hôi túa đầy trán, thầm thấy may mắn vì trước đó Thái tử đã ngang ngược ban ra lệnh cấm kia.

Hôm nay, Thái tử phi Bùi Chức lại sai người đưa thiệp mời mời Tuyên Nghi Quận chúa, ba vị công chúa và Ôn Như Thủy đến Đông cung ngắm thực thiết thú.

Mọi người đều vui vẻ nhận lời.

Ngay cả Tuyên Nghi Quận chúa cũng không còn kéo dài dây dưa như trước.

Bởi nàng ấy biết gần đây Thái tử vô cùng bận rộn, suốt ngày chạy tới Hộ bộ, ban ngày hầu như không ở Đông cung, vậy nên đến đó chẳng mang nhiều áp lực tâm lý cho lắm.

Cũng nhờ thế mà dù Ôn Như Thủy lui tới Đông cung thường xuyên cũng không ai nghi ngờ.

Xuân sắc phơi phới, mấy cô nương ngồi trong đình uống rượu nhạt, ăn thịt nướng, ngẩng đầu là có thể thấy hai con tròn xoe lăn qua lăn lại giữa vườn hoa, tâm trạng cực kỳ khoan khoái.

An Ngọc Công chúa lười biếng tựa người trên ghế, bên cạnh là Nhị Công chúa và Tam Công chúa.

Gần đây ba vị Công chúa ngoan ngoãn bất thường. Đến cả An Ngọc Công chúa vốn hay làm mình làm mẩy cũng hành quân lặng lẽ, thì Nhị Công chúa và Tam Công chúa lại càng không dám gây chuyện. Cuộc sống của Bùi Chức càng thêm dễ chịu, có món gì hay nàng đều chia sẻ với các nàng ấy.

Tuyên Nghi Quận chúa cũng không ngoại lệ.

Dạo gần đây, nàng ấy phát hiện quan hệ giữa Bùi Chức và Ôn Như Thủy ngày càng thân thiết, thế là không khỏi lo lắng, thầm sợ rằng Bùi Chức có hảo tỷ muội mới rồi thì tình cảm với mình sẽ nhạt phai, vậy nên lui tới Đông cung vô cùng chăm chỉ.

Đến thời gian thích hợp, Bùi Chức tiễn ba vị Công chúa và Ôn Như Thủy ra ngoài.

Tuyên Nghi Quận chúa là người rời đi cuối cùng.

Trước khi đi, nàng ấy ngập ngừng nhìn Bùi Chức, muốn nói lại thôi.

Bùi Chức mỉm cười hỏi: “Quận chúa làm sao vậy? Có chuyện gì không vui à?”

Tuyên Nghi Quận chúa cắn môi, ấp úng hỏi: “A Thức, gần đây ta thấy ngươi và Ôn cô nương rất thân thiết… Là vì ngươi đã từng cứu nàng ấy ư?”

Thật ra A Thức cũng từng cứu mình… Tuyên Nghi Quận chúa thầm nghĩ, A Thức là một người rất tốt.

Bùi Chức sững người một thoáng. Nàng không phải tiểu cô nương mộng mơ, không quá giỏi trong chuyện đoán tâm tư thiếu nữ nhưng vẫn phần nào hiểu được suy nghĩ của Tuyên Nghi Quận chúa, không khỏi buồn cười.

“Có thể nói như vậy.” Nàng dịu giọng đáp: “Thân thế Ôn cô nương đầy trắc trở, cũng như Quận chúa, đều mất phụ thân từ thuở nhỏ.”

Tuyên Nghi Quận chúa chợt vỡ lẽ, tức thì thấy nhẹ nhõm và vui sướng.

Thì ra là vì A Thức thấy Ôn Như Thủy cũng giống mình nên mới quan tâm nàng ấy thêm mấy phần. A Thức quả nhiên là người tốt.

Tiễn hết khách đi, cuối cùng Bùi Chức cũng được lười biếng nằm trên tháp mỹ nhân nghỉ ngơi.

Nàng ngẫm tính trong bụng, thế là đã hết một ngày. Chỉ còn hai ngày nữa là đủ hai ngàn điểm, có thể đổi lấy một loại hạt giống nông sản mới.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy vui.

Thái tử phi vui vẻ mím môi cười, chợt phát hiện Thái tử gia đã trở về.

Nàng liếc nhìn sắc trời bên ngoài, mặt trời còn chưa lặn kia mà.

“Điện hạ, sao chàng lại về sớm vậy?” Bùi Chức ngạc nhiên hỏi.

Tần Chí vào phòng tắm rửa, thay y phục sạch sẽ rồi ôm nàng ngồi xuống tháp, vùi mặt vào cổ nàng, hít một hơi thật sâu rồi mới nói: “Chuyện xưởng thủy tinh đã đi vào quỹ đạo, hai ngày nữa là có thành phẩm, không cần cô cứ phải trông chừng mọi lúc mọi nơi, vậy nên cô về thăm nàng...”

Dừng một lát, hắn bỗng nói tiếp: “Nghe nói dạo này nàng và chất nữ của Lệ Quý phi thân thiết lắm, ngày nào cũng gặp mặt mới chịu.”

Bùi Chức: “…”

Hóa ra hôm nay hắn về sớm là để tra hỏi nàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn