Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 138

Ngày hôm sau, Bùi Chức đến Từ Ninh cung để vấn an Thái hậu.

Dù nàng không đến trễ nhưng các phi tần khác lại tới rất sớm, do Thái hậu còn chưa ra nên nàng không bị xem là đến muộn.

Mai Quý phi và Lệ Quý phi đều có mặt.

Lệ Quý phi cười hiền chào đón nàng, còn Mai Quý phi thì lại có vẻ miễn cưỡng. Đặc biệt là An Ngọc Công chúa đang ngồi cạnh Mai Quý phi, trông vô cùng yên tĩnh.

Không riêng gì An Ngọc Công chúa, ngay cả những phi tần khác cũng đều giữ im lặng.

Thường thì khi Thái tử phi chưa đến, họ vẫn còn trò chuyện câu được câu chăng, song một khi nàng xuất hiện thì tất cả lập tức ngồi yên như tượng gỗ, im lìm như gà con.

Bầu không khí như vậy bắt đầu từ sau buổi tiệc mừng công.

Sự việc Thái tử phi dũng cảm bắt sống thích khách Bắc Man khiến cả đám phi tần trong hậu cung cực kỳ khiếp đảm, hậu cung nào đã từng gặp ai hung mãnh như Thái tử phi đâu chứ? Trước giờ các nàng không ưa ai thì chỉ âm thầm dùng thủ đoạn mưu mô để hãm hại, giết người không thấy máu, tuyệt đối không phải dùng vũ lực.

Thế nhưng Thái tử phi lại quá mạnh mẽ, đến cả khi đối mặt với thích khách mà vẫn có thể an toàn trở về.

Dùng âm mưu thì không đấu lại, giờ lại thêm võ lực không thể địch nổi, một Thái tử phi như vậy, ai mà không thấy tuyệt vọng?

Ngay cả bá chủ một phương trong hoàng cung như An Ngọc Công chúa dường như cũng buông bỏ tâm tư đối địch, dạo gần đây phải gọi là hiền thục đến lạ.

Ôn Như Thủy ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lệ Quý phi, nàng ấy chứng kiến hết thảy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kính nể xen lẫn tự hào.

Đây là lần đầu tiên nàng ấy theo Lệ Quý phi đến vấn an Thái hậu sau yến tiệc mừng công, không ngờ không khí trong hậu cung lại thay đổi đến như vậy, có thể thấy Thái tử phi đã khiến những người này phải kiêng dè đến mức nào.

Thấy mọi người đều sợ Thái tử phi, không hiểu sao trong lòng nàng ấy lại cảm thấy rất tự hào.

Ôn Như Thủy kiêu ngạo ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt long lanh sáng rực nhìn Bùi Chức chậm rãi bước vào điện, nhẹ nhàng trò chuyện cùng các phi tần. Những ai bị ánh mắt nàng lướt qua đều vô thức cúi người xuống, hết sức cung kính.

Ngay cả Hoàng hậu cũng không có được uy phong thế này.

Ôn Như Thủy thầm nghĩ, một thời gian nữa Thái tử phi nhất định sẽ thu phục được toàn bộ nữ nhân trong hậu cung của Chiêu Nguyên Đế, tuyệt.

Không lâu sau, Thái hậu xuất hiện.

Người đi cùng bà ấy còn có Tuyên Nghi Quận chúa.

Nhìn thấy Tuyên Nghi Quận chúa thì mọi người cũng đã quen, dù chưa được tứ hôn nhưng một tháng Tuyên Nghi Quận chúa phải ở Từ Ninh cung tới hai mươi ngày. Các phi tần đã quá quen mặt, ngày nào không thấy nàng ấy mới là chuyện lạ.

Khi tất cả hành lễ xong, Thái hậu quay sang thiếu nữ đứng cạnh Lệ Quý phi, hòa ái hỏi: "Lệ Quý phi, vết thương của đứa nhỏ này đã lành hẳn chưa?”

Lệ Quý phi và Ôn Như Thủy vội vàng đứng dậy đáp lời.

“Đa tạ mẫu hậu đã quan tâm, thương thế của con bé gần như đã khỏi hẳn, móng tay cũng đã mọc lại. Thái y nói vẫn nên tĩnh dưỡng thêm vài ngày thì hơn.”

Nghe vậy, những người xung quanh thoáng liếc nhìn tay Ôn Như Thủy.

Tay nàng ấy vẫn còn quấn băng nên không thể nhìn rõ tình trạng.

Tin tức trong hậu cung lan rất nhanh. Hôm ấy, Lệ Quý phi đưa chất nữ bị thương trở về Chung Túy cung, mời Thái y, Hoàng thượng ban thuốc, rất nhiều cung nữ nhìn thấy. Các phi tần cũng nghe ngóng được ít nhiều, biết rõ hôm ấy Ôn Như Thủy thê thảm ra sao.

Nếu không có Thái tử phi đến kịp thời, chất nữ của Lệ Quý phi e là đã bị hủy dung, mà còn kéo theo liên lụy đến Lệ Quý phi cùng Nhị Hoàng tử.

“Cũng may nhờ Thái tử phi kịp thời xuất hiện, Thái tử phi chính là ân nhân cứu mạng của đứa nhỏ này.” Lệ Quý phi cảm kích nói.

Ôn Như Thủy lanh lẹ cúi người bày tỏ lòng biết ơn với Bùi Chức trước mặt mọi người: “Thái tử phi có ân cứu mạng với Như Thủy, suốt đời khó quên. Nếu sau này Thái tử phi có cần gì, Như Thủy nhất định không chút do dự, mặc Thái tử phi sai khiến.”

Lời nói có chút khí khái giang hồ khiến người xung quanh suýt nữa bật cười, song lại không biết rằng, Ôn Như Thủy đang đặt nền móng cho tương lai.

Thái hậu bật cười: “Đứa nhỏ này biết ơn như thế, không tệ chút nào.”

Bà ấy không để tâm lời Ôn Như Thủy nói, Thái tử phi thân phận cao quý cỡ nào, người có thể dùng không đếm xuể, đâu cần gì một tiểu cô nương như nàng ấy? Điều Thái hậu thực sự quan tâm chính là thái độ của Lệ Quý phi và phủ Trấn Bắc Hầu đứng sau.

Lệ Quý phi là người thức thời, tranh thủ dịp này cảm ơn Thái tử phi ngay trước mặt Thái hậu, thể hiện lập trường rõ ràng.

Thái hậu rất hài lòng với Lệ Quý phi. Tuy rằng các Hoàng tử, Công chúa đều là cháu bà ấy nhưng người Thái hậu yêu thương nhất vẫn là Thái tử, không chỉ vì từ nhỏ hắn đã được nuôi nấng bên cạnh Thái hậu, mà còn vì Thái tử chịu khổ gian nan hơn các Hoàng tử Công chúa khác rất nhiều, lớn được như bây giờ thực sự không hề dễ dàng.

Bà ấy mong Thái tử có thể thuận lợi kế vị, giữ vững giang sơn xã tắc.

Ai gây uy h**p đến địa vị của Thái tử, Thái hậu đều không thích. Bà ấy càng hy vọng các Hoàng tử, Công chúa đều biết phò trợ Thái tử, chớ nên có quá nhiều mưu tính riêng.

Dù Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử có hậu thuẫn vững vàng cỡ nào, chỉ cần đe dọa đến Thái tử, Thái hậu sẽ là người đầu tiên không đồng ý.

Không chỉ Lệ Quý phi hiểu được ẩn ý ấy, Mai Quý phi cũng hiểu.

Sắc mặt Mai Quý phi tái nhợt, cố nén phẫn nộ và khó chịu trong lòng, nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Hôm nay Hoàng thượng không đến Từ Ninh cung thỉnh an khiến các phi tần có phần thất vọng, chỉ ngồi một lát rồi nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi Từ Ninh cung, Mai Quý phi buông lời đầy ẩn ý: “Lệ Quý phi đúng là có lòng, yêu thương chất nữ như vậy, thật là khó có được.”

Lệ Quý phi mỉm cười: “Đa tạ Mai Quý phi muội muội khen ngợi. Chỉ là ta nghĩ, e là muội muội ít thấy nên mới thấy lạ. Nói đi cũng phải nói lại, muội muội cũng thương chất nữ nhà mình lắm mà. Mai cô nương cũng không còn nhỏ nữa, muội muội có định tìm mối hôn sự cho con bé chưa? Chứ giữ mãi lại thành hiềm khích.”

Mọi người đều hiểu rõ Mai cô nương trong lời Lý Quý phi chính là chất nữ của Mai Quý phi, Mai Uy Nhi.

Mai Quý phi tức đến suýt méo miệng, ai ít thấy nên mới thấy lạ cơ? Mai Uy Nhi nhà bà ta là đích nữ phủ An Quốc công, dù có chậm một hai năm cũng chẳng lo không gả được ra ngoài.

Mai Quý phi phất tay áo bỏ đi.

Lệ Quý phi chỉnh lại áo, thảnh thơi dẫn Ôn Như Thủy rời đi.

Trận khẩu chiến giữa hai vị quý phi khép lại bằng việc Mai Quý phi giận dỗi rời đi, khiến Ôn Như Thủy một lần nữa cảm thấy may mắn vì mình không chọn chinh phục Hoàng thượng.

...

Hôm nay có buổi chầu lớn.

Sau khi buổi chầu kết thúc, Thái tử cầm theo một chồng giấy đi đến Cần Chính điện mà rất lâu vẫn chưa trở ra, các đại thần đang đợi bên ngoài để được Hoàng thượng triệu kiến cũng không khỏi thắc mắc.

Chẳng lẽ Thái tử lại đang âm thầm tính toán điều gì nữa?

Bên trong Cần Chính điện, Chiêu Nguyên Đế chăm chú nhìn vào xấp giấy kia, thần sắc trên khuôn mặt khó đoán.

“Chí Nhi, thứ gọi là thủy tinh này... thật sự có thể giống như Thái tử phi đã nói, mang lại cho quốc khố một khoản thu lớn sao?”

Tần Chí lộ vẻ không vui khi thấy phụ hoàng tỏ ý nghi ngờ Thái tử phi, bèn đáp: “Phụ hoàng, mọi thứ đều đã được Thái tử phi viết rõ ràng trên đó, còn gì phải nghi ngờ nữa?”

Ánh mắt của Chiêu Nguyên Đế vẫn dừng lại nơi những hàng chữ nhỏ có thần có cốt, chỉ cần nhìn thấy nét chữ ấy, bất kỳ ai cũng đều phải tấm tắc khen ngợi. Chữ viết của Thái tử phi rất đẹp, lại có sự cứng rắn khiến người khác khó lòng bắt chước được.

Trước đây Chiêu Nguyên Đế từng thấy nàng viết chữ vài lần, ấn tượng rất sâu sắc.

Chỉ là ông ấy không ngờ rằng, sẽ có ngày chữ viết của Thái tử phi lại xuất hiện trước long án như thế này, để ông ấy phải tỉ mỉ xem xét từng dòng như vậy.

“Trẫm không phải là nghi ngờ Thái tử phi...” Chiêu Nguyên Đế thấy nhi tử bất mãn nhưng ông ấy không tức giận: “Chỉ là, chủ ý này thực sự là do Thái tử phi nghĩ ra sao?”

Tần Chí mang vẻ tự hào trả lời: “Chính tay Thái tử phi viết ra đấy ạ. Còn về công thức chế tạo thủy tinh, nàng nói rằng đã từng thấy qua ở một nơi nào đó.”

Về cụ thể là nơi nào thì Bùi Chức không hề đề cập đến, Thái tử lại tự động tưởng tượng rằng Thái tử phi vốn là tiên nữ, chắc chắn là dùng thủ đoạn thần tiên để có được.

Không có vấn đề gì cả.

Chiêu Nguyên Đế vốn là người đa nghi nhưng lại có một cái tốt, đó là khi đã dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng. Đặc biệt là với Thái tử do chính ông ấy bồi dưỡng, sự tín nhiệm mà ông ấy dành cho Thái tử là thứ người khác khó mà tưởng tượng được.

Cho dù trong lòng có chút nghi ngờ lý do vì sao Thái tử phi biết được những thứ này, ông ấy cũng không chất vấn điều đó trước mặt Thái tử.

“Được, nếu thật sự có thể giúp quốc khố thu lợi, trẫm nhất định sẽ trọng thưởng cho Thái tử phi." Chiêu Nguyên Đế nở nụ cười, nói tiếp: “Chí Nhi, chuyện này giao cho con xử lý, có được không?”

Tần Chí gật đầu: “Xin phụ hoàng yên tâm, nhi thần nhất định sẽ giám sát người bên dưới làm việc cho chu đáo.”

Nói xong, hắn lại dâng lên một sổ sách khác.

Chiêu Nguyên Đế mở ra xem, liếc mắt liền hiểu được dụng ý của Thái tử, không khỏi cười nói: "Chí Nhi vất vả rồi. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã điều tra rõ ràng được sổ sách của Hộ bộ, trẫm thật sự rất hài lòng và vui mừng.”

Tần Chí đáp rất thản nhiên: “Quả thực là vất vả! Thời gian này nhi thần bận đến mức chẳng có lúc nào ở bên Thái tử phi cả. Nếu không phải vậy, Thái tử phi cũng không cần phải nghĩ cách kiếm tiền như thế, tất cả là vì nàng xót nhi thần thôi.”

Trước mặt phụ hoàng, Thái tử không kìm được mà khoe khoang tình cảm phu thê.

Chiêu Nguyên Đế: “...”

“Vì vậy, phụ hoàng cần nhanh chóng ra tay, xử lý sạch đám quốc tặc sâu mọt này, để số bạc mà nhi thần cực khổ kiếm được không bị chúng chiếm đoạt.” Tần Chí lạnh lùng nói, hiển nhiên vẫn rất tức giận về chuyện này.

Chiêu Nguyên Đế liên tục gật đầu đồng ý, đối với Thái tử càng thêm hài lòng.

Lần này Thái tử thể hiện vượt xa mong đợi của ông ấy, không chỉ giúp ông ấy xử lý gọn đám người Hộ bộ mà còn tìm ra cách khiến quốc khố thu về thêm một khoản lớn.

Về phần Thái tử nói rằng tất cả là vì Thái tử phi xót xa hắn vất vả nên mới nghĩ ra cách kiếm bạc, Chiêu Nguyên Đế vẫn chưa dám kết luận vội.

Nhi tử ngốc này của ông ấy tuy làm việc rất giỏi nhưng trong chuyện nam nữ lại hơi đơn thuần. Chỉ cần một Thái tử phi là đã cảm thấy mãn nguyện...

Trong lúc ông ấy đang suy nghĩ, gương mặt của Thái tử hiện lên vẻ ngại ngùng khó nói.

Chiêu Nguyên Đế vốn là lão phụ thân rất yêu thương nhi tử, mỉm cười hỏi: “Chí Nhi, còn điều gì khiến con thấy băn khoăn sao?”

Tần Chí chần chừ một lát, cuối cùng không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: “Phụ hoàng, trước đây người có từng bị nhức đầu dữ dội giống như nhi thần không?”

Chiêu Nguyên Đế thoáng ngẩn người, không rõ vì sao nhi tử đột nhiên hỏi đến chuyện này nhưng vẫn giữ nụ cười, đáp: “Ừm, trẫm từng bị đau đầu, chỉ là không nghiêm trọng đến mức như con.”

“Sao nữa ạ?" Tần Chí tiếp tục truy vấn: “Sau khi người thành thân với mẫu hậu, bệnh đau đầu có thuyên giảm không?” “Không có.” Chiêu Nguyên Đế lắc đầu, nhìn hắn với vẻ nghi hoặc, trong lòng dần đoán được điều mà Thái tử muốn ám chỉ nên không khỏi cảm thấy hơi kinh ngạc.

Tần Chí lên tiếng: “Phụ hoàng, từ sau khi thành thân với Thái tử phi, bệnh đau đầu của nhi thần dường như đã đỡ hơn nhiều. Đã rất lâu rồi, nhi thần chưa từng bị đau đến mức mất trí như trước...”

Chiêu Nguyên Đế vui vẻ nói: “Chẳng lẽ phương thuốc gần đây mà Thái y lệnh kê đã bắt đầu có tác dụng?”

Trong cơn vui mừng, ông ấy định cho gọi Thái y lệnh đến để hỏi cho rõ ràng.

Tần Chí vội vã nói: “Phụ hoàng, không cần gọi Thái y lệnh đâu ạ. Thuốc mà nhi thần đang uống dạo này thật ra so với trước đây cũng không có gì khác biệt, điểm này nhi thần có thể khẳng định chắc chắn.”

Vì đã uống thuốc trong một thời gian dài nên những thành phần trong thuốc thế nào, cho dù không cần nhìn đơn thuốc hay thuốc sắc, hắn cũng vẫn có thể phân biệt rõ ràng.

Chiêu Nguyên Đế cũng từng trải qua giai đoạn ấy nên hiểu điều mà hắn nói là sự thật.

Ông ấy tỏ vẻ khó hiểu, nhận ra sắc mặt hắn đã không còn tái nhợt như trước, ánh mắt cũng sáng rõ, không còn tia máu lẩn khuất, không còn cảm giác như đang kìm nén cơn điên.

Chợt như nhớ ra điều gì, Chiêu Nguyên Đế vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hỏi: “Chẳng lẽ Thái tử phi đã có thai rồi sao?”

“Chưa có.” Tần Chí thản nhiên đáp: “Thái tử phi không mang thai… Phụ hoàng, nhi thần sẽ không để nàng ấy mang thai.”

Chiêu Nguyên Đế ngẩn ra: “Con…”

Tần Chí hơi cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Phụ hoàng, nhi thần không muốn đứa trẻ của mình cũng phải trải qua những đau đớn như vậy… Nghĩ tới chuyện đó là trong lòng nhi thần lại cảm thấy khổ sở.”

Chiêu Nguyên Đế nghe vậy thì sững người, ông ấy như nhớ ra gì đó, nói: “Chí Nhi, nếu con thương xót Thái tử phi, không nỡ để con bé hay hài tử chịu khổ, vậy thì con có thể để những nữ nhân khác sinh con…”

“Phụ hoàng, không được.” Tần Chí lập tức ngắt lời: "Nếu trưởng tử của nhi thần là do nữ nhân khác sinh ra, thì về sau cho dù Thái tử phi có sinh con, dù là con chính thất cũng sẽ bị hài tử khác chiếm mất danh phận trưởng tử…”

Trong lòng hắn từ đầu đã không có ý định để bất kỳ nữ nhân nào khác sinh con cho mình.

Vì không đành lòng để Thái tử phi mang thai, lại càng không muốn hài tử chịu khổ, vậy thì thà rằng không sinh con còn hơn.

Nhưng nếu giờ nói thẳng những lời này với phụ hoàng, e rằng ông ấy sẽ sinh lòng bất mãn với Thái tử phi, bởi vậy Tần Chí chỉ có thể nói vòng vo.

Chiêu Nguyên Đế nghe xong thì hiểu được phần nào nỗi băn khoăn trong lòng hắn, giống như chuyện năm xưa…

“Vậy con định tính sao?” Hoàng đế nhất thời cũng không biết nên làm gì, nhìn thấy ánh mắt nhi tử mang theo đau xót, ông ấy cũng không nỡ trách mắng. Nói cho cùng, đứa nhỏ thực sự đã thay ông ấy gánh chịu biết bao nhiêu khổ đau.

Tần Chí hạ giọng đáp: “Phụ hoàng, lão nhị và lão tam cũng sắp thành thân rồi, đến lúc đó để bọn họ sinh nhiều thêm một chút?"

Chiêu Nguyên Đế nghe vậy thì sắc mặt lập tức trầm xuống, lạnh lùng nói: “Thái tử, con cần phải hiểu rõ hậu quả. Nếu con thực sự đưa ra quyết định như thế, thì sau này giang sơn này sẽ rơi vào tay con cháu của lão nhị và lão tam.”

Thông thường, Chiêu Nguyên Đế rất ít khi gọi nhi tử là “Thái tử” ngay trước mặt hắn, nhưng một khi gọi như thế, chứng tỏ ông ấy đã thực sự nổi giận.

Tần Chí không lên tiếng, chỉ lặng lẽ cúi đầu, kiên quyết quỳ tại chỗ.

Trong điện yên tĩnh đến mức nặng nề, không khí có phần ngột ngạt. May mà lúc này các cung nữ đều đứng chờ bên ngoài, chỉ có phụ tử hai người nên cũng không khiến cung nữ sợ hãi.

Một hồi lâu sau, Chiêu Nguyên Đế nói: “Chí Nhi, chuyện này để trẫm suy nghĩ thêm đã.”

Tần Chí có chút áy náy: “Phụ hoàng, nhi thần…”

Thấy mắt hắn đã đỏ hoe, giống như lúc còn nhỏ, mỗi khi cơn đau đầu phát tác quá dữ dội sẽ khóc lóc nhào vào lòng ông ấy, khiến cho lửa giận trong lòng Chiêu Nguyên Đế hoàn toàn tiêu tan.

Ông ấy thở dài, vươn tay kéo hắn đứng dậy: “Thôi vậy, con với Thái tử phi còn trẻ, cần gì phải vội vàng? Hơn nữa trẫm cũng chưa già đến mức thoái vị đâu.”

Tần Chí cuối cùng cũng không nén được nữa, tiến tới ôm lấy phụ hoàng giống như khi còn bé.

Chiêu Nguyên Đế bị đứa nhi tử to lớn ôm chặt lấy, vừa cảm thấy ấm lòng lại vừa thấy buồn cười: “Lớn thế này rồi mà còn làm nũng với trẫm.”

Tần Chi hơi ngượng, buông ra rồi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Dù nhi thần có lớn bao nhiêu đi nữa, thì vẫn là nhi tử của phụ hoàng thôi mà…”

Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí trong điện cuối cùng cũng trở nên dễ chịu hơn.

Thái tử ghé sát lại gần phụ hoàng, khẽ giọng nói: “Phụ hoàng, nhi thần muốn nói một chuyện. Thật ra, mỗi đêm sau khi cùng Thái tử phi… hôm sau tinh thần nhi thần luôn rất tốt. Chỉ là Thái tử phi thì ngược lại, trông lúc nào cũng mỏi mệt, không có tinh thần…”

Chiêu Nguyên Đế: “…” Trẫm không muốn nghe con kể về chuyện phòng the của con và Thái tử phi.

Dù Hoàng thượng có lưu manh đến đâu thì lúc này ông ấy cũng bị câu nói của nhi tử làm cho c.h.ế.t lặng, không nói nên lời.

“Phụ hoàng, người đang nghĩ gì vậy chứ!” Tần Chí có phần tức giận, trong lòng thầm mắng phụ hoàng đúng là già mà không đứng đắn: “Nhi thần đang nói chuyện nghiêm túc cơ mà.”

Chiêu Nguyên Đế: “Được được, chuyện nghiêm túc! Vậy rốt cuộc con muốn nói gì?”

Gương mặt Tần Chí lại hiện lên vẻ bối rối mà Hoàng thượng cực kỳ không chịu nổi, ấp úng: “Phụ hoàng, tổ tiên Tần thị của chúng ta, thật sự không phải là nam hồ ly tinh biến thành đấy chứ…”

Chiêu Nguyên Đế: “…”

“Nếu không thì vì sao con cháu Tần thị lại mắc phải chứng đau đầu kỳ quái này? Tại sao chỉ cần đến đời sau là lại có thể khỏi?” Tần Chí càng nói càng thấy có lý, hôm nay nhất định phải tìm ra chân tướng.

Chiêu Nguyên Đế: “... Con đang nói linh tinh gì thế? Nam hồ ly tinh cái gì? Trẫm không phải hồ ly tinh!”

Chiêu Nguyên Đế sống hơn nửa đời này, không ngờ trong lòng nhi tử thì mình lại là hồ ly tinh.

“Nhưng chuyện của nhi thần và Thái tử phi, không phải rất khó giải thích sao? Không lẽ nhi thần thật sự là đang hấp thu tinh khí của nàng ấy để phục hồi?”

Chiêu Nguyên Đế cuối cùng cũng không thể chịu nổi nữa: “Con cháu nhà họ Tần là bị nguyền rủa! Những điều tổ tiên để lại trong ghi chép, con có đọc kỹ chưa?”

Tần Chí đáp: “Đọc thì có đọc rồi, nhưng nhi thần thấy những gì ghi trong đó không đúng.”

“Không đúng chỗ nào?”

“Rõ ràng là tình trạng của nhi thần và Thái tử phi hoàn toàn không giống như mô tả trong đó.” Tần Chí ra vẻ nghiêm túc: “Mà lại có phần giống với tiểu thuyết chí dị…”

Chiêu Nguyên Đế: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn