Mặc dù đúng là Thái tử phi rất giàu có, thế nhưng hệ thống lại không thể làm được điều đó.
Hàng ngày hệ thống chỉ có thể chuyển đổi tối đa là 100 điểm tích lũy, sau khi đạt 100 điểm thì đã đến giới hạn. Cho dù Bùi Chức có thể gian lận, thoải mái điều khiển giá trị yêu thích cùng với giá trị tín nhiệm thì cũng chẳng thể tiếp tục chuyển đổi điểm thêm được nữa.
“Có cả quy định như vậy à?” Ôn Như Thủy thấy kỳ lạ: “Hệ thống, đừng nói là ngươi cố tình nhé?”
Hệ thống rất oan ức: [Quy định này vốn không phải do ta đặt ra, thật sự không liên quan gì đến ta cả! Những hệ thống như bọn ta từ khi được tạo ra đã bị lập trình sẵn, mọi hành vi đều phải làm theo đúng như chương trình đã định sẵn, mà điều lệ này cũng đã được ghi vào chương trình từ rất sớm rồi.]
Ôn Như Thủy không còn cách nào khác, chỉ có thể kể lại tình hình hệ thống cho Bùi Chức nghe.
Bùi Chức cũng không quá ngạc nhiên, nàng đoán rằng hệ thống sinh ra là để phòng ngừa những người có thể tùy tiện kiểm soát giá trị yêu thích và tín nhiệm của mục tiêu chinh phục như nàng, thế nên đã thiết lập sẵn giới hạn này trong chương trình.
Chuyện này vốn đã trong dự đoán.
Sau đó, Bùi Chức lại tiếp tục hỏi về điểm tích lũy đổi cây trồng.
[Một gói hạt giống ngô thì cần đến 2000 điểm, mỗi gói có một nghìn hạt!] Hệ thống nói: [Các ngươi cũng đừng chê đắt, bởi vì hạt giống do hệ thống cung cấp đều là loại đã được cải tiến bằng công nghệ cao, không chỉ có tỷ lệ sống đạt đến 100% mà sản lượng mỗi mẫu đất cũng đã được đảm bảo rõ ràng.]
[Những loại cây lương thực năng suất cao khác cũng cần số điểm tích lũy gần như vậy.]
Ánh mắt của Bùi Chức khẽ sáng lên, có điều ánh sáng đó lại khuất dưới hàng mi đang rủ.
Mọi người đều biết rằng, thời cổ đại không có phương pháp trồng trọt khoa học nên sản lượng cây trồng vô cùng thấp, lại thêm thiên tai khiến cho rất nhiều dân thường đến cái ăn còn chẳng đủ no.
Ăn uống chính là yếu tố cơ bản nhất để con người duy trì sinh mệnh, nếu ngay cả cái ăn cũng không có đủ thì còn nói gì đến những chuyện khác?
Mỗi đời đế vương khi còn tại vị đều đặt nặng vấn đề ăn uống của bách tính, đặc biệt chú trọng tới nông nghiệp và nuôi tằm.
Ngay cả khi chưa biết đến sự tồn tại của hệ thống, Bùi Chức cũng từng có ý định là sau khi Thái tử đăng cơ, nàng sẽ xúi giục Tần Chí phát triển buôn bán với nước ngoài để đưa về Đại Vũ những loại cây trồng năng suất cao từ nơi đó.
Không chỉ vì muốn giải quyết vấn đề cuộc sống cho dân chúng, mà đồng thời cũng để giải quyết chuyện thèm ăn của nàng.
Kiếp này chỉ muốn làm cá muối hưởng thụ thật tốt, thế nên chắc chắn không thể phụ lòng mỹ thực được. Nhưng nếu thiếu nguyên liệu thì sao? Tất nhiên là phải nghĩ cách tạo ra, tìm cách để giải quyết rồi!
Giờ lại tình cờ phát hiện ra hệ thống xuyên sách, với nàng mà nói thì đúng là một chuyện vui bất ngờ. Dù không thể lập tức có được hạt giống cây trồng năng suất cao nhưng cũng không cần phải chờ đợi quá lâu, mà lại không hề nguy hiểm. Bùi Chức cảm thấy như vậy là quá tốt, thế nên nàng cũng không gấp gáp làm gì.
“Hai nghìn điểm cũng không nhiều, hoàn toàn có thể làm được.” Bùi Chức thong thả nói: “Tích lũy trong vòng hai mươi ngày là đủ rồi.”
Ôn Như Thủy nghe vậy thì không giấu nổi niềm vui: “Thái tử phi, ngoài ngô với khoai tây ra, có phải còn có đậu nành, khoai lang, cải dầu…”
Nghe nàng ấy vừa đếm trên đầu ngón tay, vừa liệt kê tất cả những loại nông sản mà nàng ấy từng biết và hiện tại Đại Vũ vẫn chưa có, nếu hệ thống mà là người, e rằng giờ phút này sắc mặt đã tái mét rồi.
Nó phát hiện ra chủ nhân quả thực là một người hay mơ mộng viển vông, nữ chính nói gì thì nàng ấy phụ họa cái đó, còn nhiệt tình nghĩ kế, bổ sung đủ thứ…
Chưa từng thấy loại chủ nhân nào ngốc nghếch như thế, lại còn đi giúp người ngoài chèn ép chính hệ thống của mình nữa.
Bùi Chức cười nói: “Làm từng thứ một thôi, năm nay cứ trồng ngô, khoai tây và khoai lang trước, giờ mới là tháng ba, vẫn còn kịp để gieo trồng.”
Thật ra thì nàng cũng không hiểu biết nhiều về chuyện làm nông, đến lúc đó chỉ cần giao cho những người nông dân có kinh nghiệm trong điền trang là được.
“Tuyệt quá tuyệt quá.” Ôn Như Thủy mừng rỡ nói: “Đợi đến lúc trời lạnh, chúng ta có thể ngồi quanh bếp lửa, vừa ăn khoai lang nướng với khoai tây nướng, nghĩ thôi đã thấy ngon rồi. Còn có món khoai tây hầm thịt cừu, canh sườn hầm ngô, miến chua cay…”
Ôn Như Thủy vốn không phải là một người tham ăn, thế nhưng có lẽ chính vì thiếu nên lại càng thèm ăn.
Huống hồ Bùi Chức từng phải sống trong tận thế suốt mười năm, lại trải qua hơn mười năm trong thời cổ đại thiếu thốn vật tư nên nàng cũng không khỏi thèm thuồng trong lòng.
Nhưng mà Thái tử phi lại rất giỏi trong việc che giấu cảm xúc, đến cả Thái tử có tinh thần lực mạnh mẽ cũng không thể nhìn thấu nàng thì nói chi Ôn Như Thủy và hệ thống. Trong mắt của cả hai, Thái tử phi rất bình tĩnh, chỉ mỉm cười lắng nghe Ôn Như Thủy liệt kê đủ món ăn ngon và các loại cây trồng năng suất cao.
Hai người ở trong điện cũng đã lâu, để tránh khiến cung nữ hiểu lầm nên Bùi Chức gọi người vào phục vụ.
Ôn Như Thủy lập tức im bặt.
Sau đó Bùi Chức nói: “A Thủy, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, tiện thể ghé qua xem quốc bảo một chút.”
Hai mắt Ôn Như Thủy sáng lấp lánh, xác nhận chắc chắn rằng, lần đầu tiên đến Trân Cầm viên, câu “quốc bảo” trong miệng Bùi Chức đúng là có ý đồ cả.
Nàng ấy thầm cảm thán trong lòng, không hổ là nữ chính mặt thiện tâm ác, rõ ràng đã nhìn thấu thân phận của nàng ấy từ sớm mà vẫn có thể nhẫn nhịn đến tận bây giờ.
Trên đường đi, Ôn Như Thủy hạ giọng hỏi: “Thái tử phi, ngoài những cây trồng ấy, muội còn muốn đổi thứ gì khác từ cửa hàng hệ thống không?”
Bùi Chức mỉm cười: “Tỷ có đề xuất thứ gì không?”
Ôn Như Thủy không ngờ rằng nàng lại hỏi ngược lại như thế, nàng ấy bỗng ngẩn ra.
Nàng ấy vội quay sang hỏi hệ thống xem trong cửa hàng có thứ gì tốt, hệ thống liền hừ một tiếng: [Đồ tốt thì nhiều lắm, chỉ là xem các ngươi muốn đổi cái gì thôi, cần hơi bị nhiều điểm tích lũy đấy.]
Hệ thống cũng không phải nhà hảo tâm, nó là hệ thống xuyên sách, nhiệm vụ cốt lõi của nó là dẫn dắt người xuyên sách đi vào vị diện, từ đó âm thầm hấp thụ một ít năng lượng của vị diện nhằm tự bổ sung cho chính nó. Tất nhiên là nếu như có thể thu được công đức đứa con của vận mệnh trong vị diện thì lại càng tuyệt vời hơn nữa.
Tiếc là, công đức nhất định phải do đối phương bằng lòng tự nguyện trao tặng, không thể nào cướp được.
Thế nên bất cứ hệ thống xuyên sách nào cũng đều mong muốn người xuyên sách của mình sẽ chinh phục được người có vận khí cực thịnh, trở thành phu thê gần gũi nhất với đối phương. Khi đó, mục tiêu chinh phục sẽ cam tâm tình nguyện mà trao tặng công đức cho nửa còn lại của họ.
Ôn Như Thủy vô dụng này cuối cùng lại đi lựa chọn nữ chính.
Hệ thống có thể làm gì? Nó chẳng thể ép buộc chủ nhân phải làm nhiệm vụ, cũng không thể bắt buộc thay đổi mục tiêu chinh phục, chỉ còn cách bị cột chung với nhau vào Bùi Chức để mặc nàng sử dụng.
Ôn Như Thủy không hề hay biết chút nào về sự oán trách trong lòng hệ thống, nàng ấy đáp lại Bùi Chức: “Hệ thống nói chỉ cần có điểm thì cái gì cũng có thể đổi được.” Không kìm được lại hỏi thêm: “A Thức, muội muốn đổi vài món công nghệ cao, tiện lợi một chút không?”
Đôi mắt nàng ấy sáng rực lên, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, chẳng lẽ sứ mệnh tồn tại của nàng ấy là giúp thúc đẩy công nghệ cổ đại phát triển, thay đổi xã hội phong kiến còn lạc hậu này?
Hệ thống nghe vậy thì cả chương trình như rối tung cả lên, tức giận mắng to: [Im ngay đi! Công nghệ cao cái gì chứ, muốn đổi mấy thứ đó thì điểm các ngươi phải tích góp mấy năm mới đủ cơ!]
“Không cần thiết.” Bùi Chức vẫn rất lạnh nhạt: “Không cần.”
Ôn Như Thủy ồ một tiếng, tỏ vẻ khó hiểu.
Bùi Chức nhìn nàng ấy rồi khẽ cười: “Trong suốt tiến trình lịch sử của nhân loại, việc phát triển khoa học kỹ thuật là xu thế tất yếu nhưng không thể bị chúng ta cưỡng ép đẩy nhanh theo ý muốn.” Nàng thở dài một hơi: “Chúng ta có thể trở thành người thúc đẩy, song tuyệt đối không được bỏ qua thực tế trước mắt.”
Đặt lên bàn cân, ví như hệ thống có cung cấp được sơ đồ chế tạo động cơ đi nữa, thì người cổ đại liệu có đọc hiểu nổi không? Cho dù có người hiểu, thì với kỹ thuật hiện có, họ cũng không đủ năng lực chế tạo ra được động cơ.
Tất cả đều là uổng công.
Cái đầu đang đầy nhiệt huyết của Ôn Như Thủy cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.
Nàng ấy cũng đã nhận ra bản thân mình đang rơi vào sai lầm, rõ ràng là thời đại này đến kỹ thuật luyện sắt còn lạc hậu, vậy mà nàng ấy lại vọng tưởng đến chuyện phát triển cây công nghệ cao.
“Thế, còn xi măng, thủy tinh, xà phòng thì sao? Những thứ này trong truyện xuyên không đều là hàng hóa lợi nhuận cao nhất, nếu mang ra dùng thì chẳng những có thể thay đổi nền kinh tế, mà còn cải thiện đời sống dân chúng nữa.”
Bùi Chức bật cười: “Những công thức đó ta đã biết từ lâu, chẳng cần phải lấy từ hệ thống.”
Ngay cả khi không có hệ thống thì sớm hay muộn nàng cũng sẽ nghĩ cách tạo ra được những thứ đó.
Ôn Như Thủy ngạc nhiên bật thốt, đưa mắt nhìn nàng rồi có chút ngượng ngùng nói: “Ta, ta học khối xã hội nên mấy chuyện này không thạo lắm, cũng không biết công thức…”
Nàng ấy cũng đâu ngờ rằng một ngày nào đó bản thân sẽ c.h.ế.t thảm rồi xuyên không, nếu như biết sớm, chắc chắn nàng ấy đã tranh thủ học thuộc mấy công thức đó từ trước rồi.
Bùi Chức cất giọng: “Trước mắt tốt nhất là nên tập trung tích điểm trước đã, đổi lấy thật nhiều hạt giống cây trồng có năng suất cao thì hơn.” Nàng khẽ mỉm cười với thiếu nữ đang đứng cạnh mình, nụ cười vừa dịu dàng lại đầy bao dung: “Chúng ta vẫn còn trẻ, mọi chuyện cứ từ từ mà làm, không cần quá vội.”
Nàng đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, bầu trời mênh mông: “Sẽ có một ngày, chúng ta sẽ nhìn thấy thế giới này trở thành dáng vẻ mà chúng ta mong muốn.”
Đây sẽ là một đất nước thật giàu mạnh.
Ôn Như Thủy gật đầu, ánh mắt lấp lánh sáng rỡ khi nhìn về phía nàng, trong đó tràn đầy sự sùng bái, ngưỡng mộ, si mê…
Cả hệ thống lúc này chỉ biết im lặng, nội bộ chương trình rối loạn không thôi.
Một lần nữa nó lại cảm thấy vô cùng rõ ràng, chủ nhân của nó lại bị nữ chính làm cho lạc lối, nhiệt huyết dâng trào quyết tâm đi theo nữ chính dấn thân làm nên sự nghiệp, hoàn toàn quên béng mất số phận bia đỡ đạn của mình.
[Ta đã bám chắc vào đùi Thái tử phi rồi, sao còn có thể là bia đỡ đạn được nữa?] Ôn Như Thủy khinh bỉ: [Có nữ chính che chở cho ta, thì ta tuyệt đối không phải là bia đỡ đạn. Ta có thể tự do làm điều mình muốn.]
Hệ thống: [Dựa núi thì núi sập, dựa vào người thì người bỏ đi, chủ nhân, cuối cùng ngươi vẫn phải dựa vào chính mình mới được.]
[Xùy! Chẳng lẽ gả cho Hoàng đế hay lấy Thái tử thì được tính là dựa vào bản thân à?] Ôn Như Thủy phản ứng cực nhanh: [Về sau ta có Thái tử phi làm chỗ dựa, muốn khi nào lấy chồng thì lấy, không muốn cũng chẳng sao cả, Thái tử phi chắc chắn sẽ giúp ta, cần gì nam nhân chứ? Đến lúc đó, dựa vào Thái tử phi thì ta có thể tự mình làm nên sự nghiệp, tự do tự tại như nào chẳng được?]
Hệ thống: […] Thôi tiêu rồi, chủ nhân của nó đã hoàn toàn thay đổi rồi.
[Huống hồ, nữ chính cũng là người có vận khí cực thịnh, đúng không?]
Hệ thống đáp: [Tất nhiên, đã là nam nữ chính thì hiển nhiên đều là người mang vận khí cực thịnh.]
Ôn Như Thủy hoàn toàn yên tâm, có nữ chính để dựa vào rồi còn cùng nàng thay đổi thế giới, chẳng phải còn tốt hơn là phải chôn vùi bản thân trong hậu viện sao? Lập gia đình thì có gì hay ho?
[Nếu lập gia đình không tốt, vậy tại sao nữ chính lại phải gả cho nam chính?] Hệ thống cuối cùng cũng không nhịn nổi, phản bác lại một câu.
Ôn Như Thủy cười khẩy: [Ngươi có dám nói lời này trước mặt Thái tử phi không?]
Hệ thống sợ hãi, nếu nó mà dám thật thì đã chẳng sợ đến thế này.
Điều khiến hệ thống tức giận là Ôn Như Thủy không hề do dự mà bán đứng nó, kể lại câu nó nói cho Bùi Chức.
Bùi Chức không hề biến sắc, vẫn dịu dàng bảo: “Bởi vì ta muốn tìm một người có thể gánh vác trách nhiệm thay ta vào thời điểm then chốt, một người có thể dốc sức xây dựng thế giới tươi đẹp phía trước, để ta có thể tự do tận hưởng cuộc sống.”
Còn điều gì tốt đẹp hơn một Thái tử nắm quyền trong tay, tương lai lại là Hoàng đế? Quan trọng là nàng rất thích nam nhân này.
Ôn Như Thủy: “...”
Hệ thống: “...” Xác định rồi, nam chính chỉ là công cụ, thảm quá!
Hai người cùng đến khu vực gấu trúc hoạt động.
Trời xuân ấm áp, hai chú gấu tròn trịa đang lười biếng phơi nắng, trong lòng ôm những cành trúc tươi khiến người nhìn mà nhũn tim.
Ôn Như Thủy cuối cùng cũng được toại nguyện chạm được vào quốc bảo.
Nàng ấy chưa từng nghĩ đến chuyện, ở hiện đại mình chỉ có thể nhìn quốc bảo sau hàng rào sắt, chạm vào một cái cũng là điều xa vời, vậy mà ở cổ đại lại làm được, không những chạm vào mà còn ôm tận mười lăm giây.
Cuộc đời chỉ thế là đủ.
Nhưng không hiểu vì sao hai con quốc bảo này lại hung dữ đến lạ, nếu không có Bùi Chức canh chừng bên cạnh, e là nàng ấy đã bị chúng tấn công rồi.
Chẳng lẽ gấu trúc thời cổ đại lại hoang dã, khó thuần hơn thời hiện đại?
Chuyến đi đến Đông cung hôm nay tuy không ít lần bị dọa nhưng kết quả lại vô cùng hài lòng.
Ôn Như Thủy rời khỏi Đông cung trong tâm trạng mãn nguyện.
Trước khi đi, nàng ấy nhẹ giọng hỏi Bùi Chức: “Thái tử phi, ngày mai ta lại đến tìm muội nhé?”
Giá trị yêu thích và giá trị tín nhiệm phải được tiếp xúc trực tiếp với mục tiêu chinh phục mới tăng lên, nếu không thì con số ấy sẽ mãi không thay đổi.
Bùi Chức lắc đầu nói: “Ngày mai ta phải đến thỉnh an hoàng tổ mẫu, tỷ có thể đến Từ Ninh cung, đúng lúc hoàng tổ mẫu cũng muốn gặp tỷ.”
Ôn Như Thủy thấy cũng được, lưu luyến rời đi.
Sau khi tiễn Ôn Như Thủy thì cũng đến giờ dùng bữa trưa.
Dùng cơm xong, hiếm khi Bùi Chức không đi nghỉ trưa mà đến thư phòng Thái tử vùi đầu viết vẽ, mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống mà vẫn chưa rời khỏi đó.
Thái tử hôm nay trở về sớm, nào ngờ bước vào Phúc Ninh điện lại không thấy bóng dáng Thái tử phi đâu, hắn không khỏi lấy làm lạ.
“Thái tử phi đâu rồi?” Hắn quay sang hỏi cung nữ hầu hạ bên cạnh.
Cẩm Vân kính cẩn đáp: “Thái tử phi đang ở thư phòng.”
Biết tin Thái tử phi đã ở trong thư phòng từ bữa trưa đến giờ, Thái tử càng thêm tò mò, quyết định đích thân đi tìm.
Đến trước thư phòng, Tần Chí trông thấy hai nha hoàn Phương Phi và Phương Thảo đang canh ngoài cửa bèn ra hiệu bảo họ đừng lên tiếng.
Hắn bước vào thư phòng, đảo mắt thì trông thấy thiếu nữ đang vùi đầu bên bàn.
Ánh hoàng hôn rực rỡ như tấm lụa óng ánh trải qua khung cửa sổ đổ lên người nàng, khiến nàng như một tiên nữ giáng trần, thanh cao tách biệt, đẹp đến mức khiến người ta không dám làm phiền.
Tần Chí đứng ngay cửa, nhìn đến ngẩn ngơ.
Bùi Chức ngẩng đầu, thấy người đứng nơi cửa, nụ cười lập tức nở rộ.
“Điện hạ, hôm nay chàng về sớm thật đó.”
Tần Chí bước tới, cẩn thận ôm nàng vào lòng, giọng nói hơi khàn khàn: “Dạo gần đây đều đi sớm về khuya, hôm nay đột nhiên muốn về sớm để ở bên nàng.”
Bùi Chức đặt bút lông vào bát rửa, hai tay vòng lên cổ hắn rồi hôn một cái: “Ừm, ngoan lắm.”
Còn nhớ quay về bên nàng, rất ngoan.
Thái tử phi nghĩ vậy, bèn thưởng thêm vài cái hôn nữa.
Mỹ nhân tự dâng đến cửa, Thái tử gia đương nhiên sẽ không từ chối. Hắn giữ lấy sau gáy nàng, chủ động đáp lại...
Cho đến khi ánh tà dương dần tắt, trong thư phòng cũng đã yên ắng trở lại.
Sau bức bình phong mười hai cảnh Tây Hồ bằng gỗ sơn đen khảm trai, có một chiếc giường nhỏ để nghỉ ngơi, lúc này hai người đang nằm trên đó. Tần Chí ôm người trong lòng, ngón tay ch*m r** v**t v* mái tóc như mây của nàng, nhẹ nhàng hôn nơi đuôi mắt ướt át, trên mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện.
Bùi Chức nằm yên một lúc, đột nhiên nói: “Điện hạ, ta có thứ muốn cho chàng xem.”
“Cái gì vậy?”
“Ở trên bàn đó.”
Thấy nàng nhất quyết muốn hắn xem, Tần Chí đành lấy chăn quấn lấy nàng rồi bế đến bên bàn.
Hắn ngồi xuống ghế thái sư, để nàng ngồi trên đùi mình.
Bùi Chức liếc hắn một cái, định đưa tay lấy thứ trên bàn nhưng lại bị hắn giữ lại: “Nàng chưa mặc đồ, cẩn thận kẻo bị nhiễm lạnh, để ta lấy giúp.”
Bùi Chức: “...” Giờ nàng không mặc đồ chẳng phải là do ai đó gây ra sao?
Thái tử gia mặt dày vô sỉ làm như không thấy cái lườm của nàng, tự mình cầm lấy mấy bản thảo trên bàn.
“Điện hạ, tự chàng xem đi.”
Tần Chí nhìn nàng một cái rồi ôm nàng cùng xem.
Hắn đọc nhanh như gió nhưng vẫn hiểu rõ từng nội dung. Xem xong, Thái tử điện hạ không khỏi thở dài một hơi thật sâu.
“A Thức, đây là nàng viết ra chỉ trong một buổi chiều?” Giọng hắn khàn khàn, tâm trạng dao động cực kỳ.
Bùi Chức tựa vào ngực hắn, ngáp một cái: "Chẳng phải ta đã nói là muốn tặng chàng một phương pháp để kiếm thật nhiều tiền sao?"
Tần Chí thấy nàng buồn ngủ thì bỗng chốc chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể siết chặt vòng tay, ôm nàng chặt hơn như muốn khảm vào trái tim, vĩnh viễn không rời xa.
Mấy lời như ‘cảm ơn’ lúc này thật sự quá qua loa, không đủ để diễn tả hết lòng biết ơn, yêu thương và xúc động của hắn.
A Thức quả thật là tiên nữ mà ông trời đã phái tới để cứu rỗi hắn.
“A Thức, nếu thứ này thật sự được làm ra thì sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Nàng thật sự muốn đưa nó cho cô sao?”
“Không phải là cho chàng." Bùi Chức nói: "Là nộp vào quốc khố. Chàng mau sai người chế ra, sau đó đem bán, quốc khố sẽ có tiền. Đến lúc đó…”
Còn chưa dứt câu, nàng đã ngủ thiếp đi trong lòng hắn.
Tần Chí cúi đầu nhìn gương mặt nàng đang say ngủ, trong lòng dâng trào sự rung động và dịu dàng, hắn hiểu rõ tất cả những gì nàng làm, suy cho cùng vẫn là vì hắn.
Là vì gần đây hắn quá bận rộn việc ở Hộ bộ, quá lao lực nên nàng mới thấy xót xa.