Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 136

Hệ thống không hề giãy giụa mà tiến hành liên kết nhưng sau khi liên kết xong, nó vẫn thở dài thườn thượt.

Tại sao ký chủ của các hệ thống khác đều dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ, còn ký chủ của nó lại vô dụng đến thế, cuối cùng còn bị ép phải liên kết với nữ chính làm người được công lược... Sao cứ cảm thấy không đúng thế nhỉ.

Sau khi liên kết với mục tiêu công lược xong, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng có thể xem được mức độ yêu thích và mức độ tin tưởng của Bùi Chức đối với mình.

Mức độ yêu thích: 20 (Tối đa 100)

Mức độ tin tưởng: 20 (Tối đa 100)

Hai con số ngay ngắn gọn gàng khiến trong lòng Ôn Như Thủy sinh ra chút cảm giác phức tạp.

Nhưng ngay sau đó, nàng ấy bị doạ cho khiếp sợ vì hai chỉ số kia đang giảm xuống với tốc độ bằng mắt thường cũng nhìn thấy rõ, giảm xuống cho đến khi về không, thậm chí còn rớt xuống con số âm.

Ôn Như Thủy: !!! Hóa ra nữ chính ghét mình đến thế, không có chút tin tưởng nào sao?

Thấy vẻ mặt như bị sét đánh của nàng ấy, Bùi Chức bèn hỏi hai chỉ số đang là bao nhiêu.

Ôn Như Thủy mếu máo trả lời: "Mức độ yêu thích -10, mức độ tin tưởng -8." Hai mắt nàng ấy đỏ hoe, sụt sịt mũi nhìn Bùi Chức, chỉ cần nghĩ tới việc nàng có ấn tượng không tốt về mình, nàng ấy lại muốn trốn đi khóc.

Nước mắt đang chực trào ra thì Ôn Như Thuỷ đột nhiên ngừng lại.

Bởi vì mức độ yêu thích và mức độ tin tưởng lại tăng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, từ con số âm lên đến 50, cuối cùng dừng lại ổn định ở mức 60. Hai con số 60 sáng chói hiện ra ở đó.

Bên dưới còn có giải thích:

Mức độ yêu thích đạt 60: Đối phương đã có ấn tượng về ngươi, xem ngươi như tri kỷ.

Mức độ tin tưởng đạt 60: Ngươi có thể gửi gắm mạng sống của mình cho đối phương, người đó sẵn lòng che chở cho ngươi.

Tâm trạng của Ôn Như Thủy thay đổi cực lớn, một giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt, chực rơi mà không rơi được, nàng ấy há hốc mồm, dáng vẻ hơi buồn cười.

Bùi Chức lại hỏi chỉ số hiện tại, sau đó hỏi những chỉ số này có thể đổi được bao nhiêu điểm tích lũy.

"Mười điểm yêu thích và mười điểm tin tưởng có thể đổi được một điểm tích lũy." Ôn Như Thủy nói nhỏ: "Sau khi quy đổi hai chỉ số này xong, nếu muội vẫn tiếp tục yêu thích và tin tưởng ta thì chỉ số lại tiếp tục tăng lên."

Bùi Chức không nhịn được bật cười, quả nhiên đúng như nàng suy đoán.

Cái gọi là mức độ yêu thích và mức độ tin tưởng này rõ ràng giống như một loại tinh thần lực, có thể điều khiển bởi con người.

Các mục tiêu công lược mà hệ thống chọn đều là những người mang khí vận cực tốt, ít nhiều đều sẽ có tinh thần lực, chỉ là có tinh thần lực mà không biết cách dùng nên tất nhiên không thể điều khiển được.

Chỉ cần nàng điều khiển được chỉ số yêu thích và tin tưởng của mình đối với Ôn Như Thủy thì có thể có được nguồn điểm tích lũy vô tận, sau đó dùng điểm đó để mở thương thành của hệ thống, thậm chí dùng điểm tích lũy để mua vật phẩm trong thương thành của hệ thống.

"Mở thương thành của hệ thống cần bao nhiêu điểm tích lũy?"

[Một trăm điểm tích lũy.] Hệ thống căng thẳng đáp.

Bùi Chức nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, Ôn Như Thủy đột nhiên phát hiện mình đã trở nên giàu có chỉ sau một đêm.

Từ một kẻ nghèo rớt mồng tơi không có điểm tích lũy nào, đột nhiên giàu sụ, trở thành một tiểu phú bà có trong tay một trăm điểm tích lũy.

Đáng tiếc là sự giàu có không kéo dài quá ba giây đã bị hệ thống lấy đi để mở thương thành.

Hệ thống cười ầm lên: [Cuối cùng cũng mở được thương thành rồi! Sau khi mở được thương thành, ký chủ có thể sử dụng đạo cụ, có đạo cụ thì lúc nguy hiểm có thể tự bảo vệ bản thân, không còn sợ bị người ta tùy tiện hại c.h.ế.t nữa. Có đạo cụ, ngươi mới có đủ sức để chống lại những kẻ muốn hại ngươi...]

Ôn Như Thủy: [Có ích gì đâu? Ta đâu có điểm tích lũy để mua.]

Hệ thống: […]

Một người một hệ thống lại nhìn về phía Bùi Chức một lần nữa.

Trải qua quá trình chuyển đổi chỉ số thành điểm tích lũy vừa rồi, cả người lẫn hệ thống đều hiểu rằng Bùi Chức có thể kiểm soát được mức độ yêu thích và tin tưởng của mình đối với ký chủ.

Có thể nói, sau này Ôn Như Thủy có bao nhiêu điểm tích lũy, Bùi Chức đều biết rõ như lòng bàn tay, đừng hòng giấu giếm nàng.

Bùi Chức nắm trong tay mạng sống của hệ thống và Ôn Như Thủy.

Hệ thống ủ rũ hẳn đi, thậm chí còn hơi phẫn nộ, tại sao lại cho nó gặp một nữ chính đáng sợ như vậy chứ?

Trái lại, Ôn Như Thủy đã từ bỏ đấu tranh, hơn nữa còn quyết định sau này sẽ đi theo Bùi Chức, dựa vào sự che chở của nàng.

Thật ra nghĩ kỹ lại, Bùi Chức là Thái tử phi, lại có một phu quân như vũ khí hủy diệt một lòng một dạ với nàng là Thái tử, chỉ cần nàng chịu ra tay che chở cho mình, cái mạng nhỏ này của Ôn Như Thuỷ xem như đã giữ được. Chưa kể trên người Bùi Chức còn ẩn chứa nhiều điều thần bí, ngay cả hệ thống cũng chỉ phải nhượng bộ, đủ thấy mặt thiện tâm ác này tàn nhẫn đến mức nào. Chỉ có kẻ ngốc mới từ chối một cơ hội thuận lợi như vậy.

Hơn nữa, sau khi nói rõ thân phận, nàng ấy không cần phải nơm nớp lo sợ, lo lắng về hậu quả sau khi thân phận bị bại lộ nữa.

Ôn Như Thủy còn có một tâm tư nhỏ bé không thể nói ra, nàng ấy vô cùng hy vọng có một người đồng hương có thể tin tưởng mà không cần phải dè chừng, để cho nàng ấy có một chỗ dựa tinh thần trong thế giới xa lạ này.

Bùi Chức chẳng thèm để ý đến hệ thống, bắt đầu trò chuyện với Ôn Như Thủy.

"Trước khi xuyên không, tỷ đã c.h.ế.t như thế nào?"

Ôn Như Thủy gãi mặt, có chút tự hào nói: "Lúc đó ta đã cứu một đứa trẻ bị xe đâm, không ngờ lại xui xẻo c.h.ế.t ngay tại chỗ. Hệ thống nói vì ta cứu được một người sẽ trở thành nhà khoa học vĩ đại trong tương lai nên ta được cho một phần công đức, có thể giúp ta xuyên vào sách, sống lại trong thế giới này."

Nhưng vì là kẻ từ bên ngoài đến giữa chừng, không được vị diện này công nhận nên chỉ đành xuyên thành bia đỡ đạn, cần sự che chở của người có vận khí.

Ôn Như Thủy vô cùng kiêu ngạo kể xong chuyện của mình, không nhịn được hỏi Bùi Chức: "Còn muội thì sao? Kiếp trước muội c.h.ế.t như thế nào?"

Chẳng lẽ là già rồi nên c.h.ế.t sao? Sau đó tự nhiên đầu thai chuyển kiếp?

Bùi Chức mỉm cười, giọng nói ấm áp: "Ta đã cứu sống cả một thành, nhờ đó được nhận thưởng, đầu thai chuyển kiếp vào thế giới này."

Ôn Như Thủy há hốc miệng, sự khác biệt giữa cứu một người và cứu cả thành không cần nói cũng biết tất nhiên là cứu cả thành có công đức lớn hơn. Dù đứa trẻ mà nàng ấy cứu sau này có trở thành một nhà khoa học vĩ đại nhưng chẳng phải vẫn chưa trưởng thành sao?

[Ta biết rồi, thảo nào nàng ta được vị diện công nhận, vì công đức cứu cả một thành quá lớn, được cho phép đầu thai chuyển kiếp vào thế giới này, vị diện cũng công nhận nàng ta.] Hệ thống kích động nói, cuối cùng nó đã hiểu tại sao Bùi Chức có thể giữ được ký ức khi đầu thai.

Những vị diện này thích nhất người có công đức lớn và tinh thần cống hiến như vậy.

Cho nên người ta mới là nữ chính, còn Ôn Như Thủy chỉ xuyên đến giữa chừng làm bia đỡ đạn, chính là đạo lý này.

Sau khi nghe những gì Ôn Như Thủy thuật lại từ hệ thống, Bùi Chức chỉ mỉm cười, tiếp tục trò chuyện với Ôn Như Thủy.

Chẳng bao lâu sau, sự đề phòng và sợ hãi trong mắt Ôn Như Thủy dần biến mất, ánh mắt nhìn nàng trở nên thân thiết và rạng rỡ, nào còn dáng vẻ sợ đến toát mồ hôi lạnh như lúc nãy.

Hệ thống có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm trạng của ký chủ.

Tâm trạng của nó hơi phức tạp, với tư cách là một người ngoài cuộc, nó cảm nhận được một cách trực quan sự dịu dàng, thân thiết mà Bùi Chức cố tình tạo ra. Thậm chí mỗi một câu nói đều như chạm đến đáy lòng đối phương khiến người ta chỉ hận không thể không thuận theo nàng.

Đây là kiểu người mà chỉ cần nàng muốn là có thể khiến thiện cảm của đối phương tăng đến mức tối đa.

Chỉ cần nàng muốn thì không một ai thoát khỏi sức hút của nàng.

Cũng không biết kiếp trước nàng rốt cuộc làm gì, lại lợi hại đến thế, nhìn ký chủ của nó xem, sắp bị nàng ta lừa đến mê muội rồi.

Bùi Chức nói: "A Thủy, tỷ không cảm thấy thời cổ đại này có rất nhiều điều bất tiện sao?"

"Tất nhiên có rồi!" Ôn Như Thủy có nhiều điều muốn nói về chuyện này: "Nơi này không có điện, không có mạng, không có điện thoại, không có điều hoà... Không có các loại công nghệ cao tiện lợi thì thôi đi, thậm chí nhiều loại nông sản mà chúng ta từng quen thuộc cũng không có, chắc là vẫn còn ở các đại lục khác chưa được truyền đến hoặc chưa được phát hiện..."

Hệ thống nghe đến đây, trong lòng nó có một cảm giác chẳng lành.

Bùi Chức gật đầu: "Đúng vậy, như khoai tây, ngô, ớt, ta chưa từng thấy những thứ này."

"Còn có các loại trái cây phương Nam nữa, như sầu riêng mà ta thích ăn nhất, vì đường xa khó khăn, có lẽ kiếp này muốn ăn cũng chẳng được..."

Thật sự càng nói càng cảm thấy thế giới này khiến người ta tuyệt vọng.

Mặc dù bọn họ đã sống tốt hơn dân thường rất nhiều, có kẻ hầu người hạ, không phải lo cơm ăn áo mặc nhưng không có so sánh thì không có đau thương. Sau khi đã từng sống trong một thế giới khoa học kỹ thuật phát triển, nhìn lại thế giới này, ngoài không khí trong lành hơn, được người khác hầu hạ nhưng lại bị giam cầm trong hậu viện, có gì tốt đẹp đâu?

Bùi Chức cười nói: "Vậy nên tỷ có muốn thay đổi thế giới này không?"

"Cái gì?" Ôn Như Thủy ngơ ngác nhìn nàng, nghi ngờ mình nghe nhầm.

Nàng ấy chỉ là thuận miệng than thở vài câu, chưa bao giờ dám hy vọng xa vời rằng mình có thể thay đổi thế giới. Nàng ấy được sống lại ở thế giới này đã là may mắn lắm rồi, những điều bất tiện kia, ngoài việc thỉnh thoảng than vãn vài câu, chứ nàng ấy chưa từng nghĩ đến việc thay đổi gì cả.

Bởi vì nàng ấy không có bản lĩnh đó.

"Ai nói tỷ không có? Chẳng phải tỷ có hệ thống đó sao?" Bùi Chức cười nói.

Hệ thống: [!]

Ánh mắt của Ôn Như Thủy sáng lên, nàng ấy nhích lại gần Bùi Chức: "A Thức, cái hệ thống này vô dụng lắm, nó có thể làm được gì chứ?"

"Sao lại không?" Nụ cười trên mặt Bùi Chức càng sâu hơn: "Tỷ hỏi nó xem, điểm tích lũy có mua được những thứ như hạt giống khoai tây hay ngô không?"

Hệ thống: [!] Dự cảm của nó đã thành sự thật.

Ôn Như Thủy phấn khích vỗ đùi: "Đúng rồi, thương thành của hệ thống đã mở, có thể mua đạo cụ, vậy mua một ít hạt giống nông sản chắc cũng được. Hệ thống, ngươi xem trong thương thành có hạt giống cây trồng nào không."

Hệ thống: [… Có nhưng rất đắt.]

"Bao nhiêu điểm tích lũy?" Bùi Chức cười hỏi.

Hệ thống đã từ bỏ phản kháng, cam chịu nói: [Có một số loại nông sản vì không phải là thứ có thể xuất hiện ở thời đại này nên nếu muốn phổ biến nó, cần khá nhiều điểm tích lũy.]

"Không sao cả, dù sao điểm tích lũy cũng là dựa vào ta để kiếm, ta cố gắng thêm chút nữa là được." Thái tử phi ra vẻ nhà giàu mới nổi nói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn