Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 144

Sơn trang ở núi Phượng Khâu có diện tích rất rộng. Chủ viện là nơi ở của Bùi Chức và Tần Chí, Ôn Như Thủy là khách nên tất nhiên sẽ ở trong khách viện. Chủ viện và khách viện cách nhau khá xa, ở giữa là một khu sân vườn rợp bóng hoa cỏ.

Ra khỏi chủ viện, Bùi Chức nói: “Điện hạ, ta muốn qua thăm Ôn biểu tỷ một lát.”

Tần Chí nhìn sang, ánh mắt hắn có phần tối tăm như muốn hỏi Ôn Như Thủy có gì đâu mà cần phải đi thăm.

Bùi Chức cười tít mắt nắm tay hắn, đôi mắt phượng như làn nước long lanh nhìn Tần Chí không chớp. Chẳng mấy chốc hắn đã thua trận, bối rối quay đầu đi.

“Cô đi ngoại viện tìm quản sự, sắp xếp các hộ nông dân đến.”

“Đa tạ điện hạ.” Bùi Chức buồn cười nhìn vành tai đỏ ửng của Tần Chí, không nhịn được véo nhẹ một cái.

Tần Chí phản ứng rất dữ dội, đôi mắt phượng mở to, hiển nhiên tai là điểm nhạy cảm của hắn.

Bùi Chức đùa giỡn có chừng mực, nghiêm túc nói: “Điện hạ, ta đi trước đây, lát nữa ta sẽ tìm chàng.” Nàng vén váy, để lộ đôi giày thêu hình mây màu vàng nhạt nền đỏ, điểm xuyết ngọc trai phương Nam, bước đi nhanh nhẹn nhưng không hề mất vẻ đoan trang.

Đám nha hoàn Cẩm Vân, Phương Phỉ tròn mắt há hốc mồm nhìn cảnh ấy, mãi một lúc sau vẫn chưa biết nên phản ứng thế nào, mãi đến khi bị ánh mắt mang chút sát khí của Thái tử quét qua mới vội vàng chạy theo Thái tử phi.

Có điều cảnh tượng vừa rồi thật sự đã để lại một cú sốc rất lớn trong lòng họ.

Từ trước đến giờ, bọn họ chưa từng biết hóa ra khi ở riêng Thái tử phi lại dám trêu chọc Thái tử điện hạ như vậy. Thái tử không những không giận mà còn hơi thẹn thùng nữa là đằng khác... Hơn nữa Thái tử phi đi nhanh đến mức họ còn chẳng đuổi kịp.

Ba cung nữ thở hổn hển chạy theo, may mà Bùi Chức đi chậm lại để đợi họ nên cuối cùng họ cũng bắt kịp nàng.

Trong chuyến đi đến thôn trang lần này, Bùi Chức chỉ dẫn theo ba cung nữ thân cận là Cẩm Vân, Phương Phỉ và Phương Thảo, ngoài ra không dẫn theo ai khác, hơn nữa trong thôn trang vốn đã có đủ người hầu hạ, không cần dẫn nhiều người đi làm gì.

“Thái tử phi, người đi nhanh quá.” Phương Phỉ th* d*c than thở.

Phương Thảo gật đầu phụ họa, lấy khăn lau mồ hôi.

Hai nha hoàn lớn lên cùng Bùi Chức, đều có tính tình hoạt bát, nay lại đang ở ngoài cung nên họ không gò bó như khi ở Đông cung mà nói năng lanh lợi tự nhiên hơn.

Bùi Chức mỉm cười trả lời: “Do các ngươi đi chậm thôi.”

Hai nha hoàn không dám cãi, thầm nghĩ rõ ràng họ đã vội chạy theo đến độ đổ mồ hôi ướt đẫm cả lưng, có chậm đâu chứ?

Cẩm Vân thấy Thái tử phi và Phương Phỉ, Phương Thảo cười nói đi về phía khách viện, phát hiện bây giờ họ thoải mái hơn quãng thời gian ở Đông cung nhiều. Nàng ấy cũng hiểu vì sao lúc nãy Thái tử phi lại to gan trêu ghẹo Thái tử như vậy.

Nơi này chẳng phải trong cung, không cần giữ quy củ quá nhiều, đến Thái tử cũng không còn quá gò bó.

Khi họ tới khách viện, Ôn Như Thủy đã dậy, đang ngồi cạnh một cái rương đan bằng mây tre.

“Thái tử phi.” Hai mắt Ôn Như Thủy sáng ngời.

Bùi Chức bước tới, nhìn cái rương nàng ấy đang trông chừng, hỏi: “Toàn bộ ở trong này hết à?”

Ôn Như Thủy gật đầu cái rụp: “Trong đó có cả mấy bản tài liệu ta chép tay mấy ngày nay nữa.”

Trước kia vì còn ở trong cung, dù đã đổi được hạt giống ngô nhưng Ôn Như Thủy cũng không tiện lấy ra. Đợi đến khi tới sơn trang, thừa lúc không có ai, nàng ấy mới bỏ hạt giống ngô vào một cái rương trống.

Còn tài liệu trồng trọt khoa học đổi được từ hệ thống là thông tin được truyền trực tiếp vào ý thức, chỉ mình Ôn Như Thủy thấy được, vậy nên nàng ấy đã tranh thủ lúc rảnh rỗi trong cung để chép hết lại.

“Đi thôi, chúng ta ra tiền viện tìm điện hạ.”

Bùi Chức lên tiếng, bảo cung nữ khiêng rương theo.

Cái rương này không lớn, đồ đạc bên trong cũng không nhiều, nha hoàn nào khoẻ đều có thể nhấc được.

Ôn Như Thủy phấn khích đi theo Bùi Chức, vừa đi vừa thấp giọng nói về phương pháp trồng ngô khoa học cho nàng nghe. Nàng ấy không chỉ chép tay mà còn nghiền ngẫm tập tài liệu kia rất kỹ, giờ đã là một chuyên gia lý thuyết trồng trọt, còn về thực hành thì chưa thành thạo lắm.

Bùi Chức kiên nhẫn lắng nghe, sau đó bỗng nhiên hỏi: “A Thủy, tỷ có muốn làm kỹ thuật viên chịu trách nhiệm giám sát gieo trồng không?”

Ôn Như Thủy giật mình: “Ta, ta chưa từng trồng trọt, lỡ như...”

“Không sao, chẳng phải còn có những nông dân lớn tuổi dày dạn kinh nghiệm sao?” Bùi Chức trấn an nàng ấy: “Tỷ chỉ cần đứng bên giám sát, chỉ đạo thích hợp, miễn sao phương pháp trồng ngô không sai lệch là được.”

Ôn Như Thủy suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng đồng ý.

Nàng ấy hiểu ý Bùi Chức. Bản thân nàng ấy chỉ là nhân viên kỹ thuật, việc trồng trọt vẫn giao cho các nông dân giàu kinh nghiệm, còn nàng ấy chỉ cần đảm nhiệm khâu chỉ đạo và kiểm soát để đội ngũ nông dân có thâm niên trồng ngô thành công là được.

Nghĩ đến việc những nông sản sản lượng cao của Đại Vũ trong tương lai đều do mình chỉ đạo trồng ra, trong lòng Ôn Như Thủy không khỏi dâng lên niềm xúc động khó nói thành lời.

Phải chăng đây chính là sự khởi đầu cho sự nghiệp của nàng ấy?

Ôn Như Thủy càng nghĩ càng hứng khởi, hận không thể lập tức trồng ngô, khoai tây và các loại nông sản sản lượng cao khác.

“Thái tử phi, chúng ta có thể đổi được phân bón không?” Ôn Như Thủy nhỏ giọng hỏi: “Nếu đất thiếu dưỡng chất thì dù giống tốt đến đâu cũng sẽ không thu hoạch được nhiều. Ta đã hỏi hệ thống rồi, mặc dù không thể trực tiếp đổi phân bón thành phẩm với nó nhưng có thể mua công thức và cách điều chế. Làm phân bón theo cách đó, hiệu quả hẳn sẽ không tệ.”

Bùi Chức nghiêm mặt: “Tuyệt đối không được để ô nhiễm môi trường đấy.”

“Không đâu, công nghệ bên hệ thống là công nghệ chế tạo phân bón không gây ô nhiễm cho môi trường mà.” Ôn Như Thủy cam đoan.

Là người đến từ hiện đại, nàng ấy hiểu sâu sắc hậu quả nghiêm trọng của ô nhiễm môi trường, do đó nàng ấy cũng không muốn tạo ra loại phân có hại cho môi trường. Nếu vậy thì thà không dùng còn hơn.

Bấy giờ nét mặt của Bùi Chức mới dịu lại: “Được, đến lúc đó Ôn biểu tỷ chép tài liệu lại, ta sẽ cho người đi điều chế.”

“Vâng.”

Trong lúc chuyện trò, hai người đã ra tới tiền viện.

Tần Chí đang ngồi uống trà trong sảnh tiếp khách ở ngoại viện, bên cạnh là quản sự của sơn trang đang cung kính khom người bẩm báo điều gì đó.

“Điện hạ.” Bùi Chức dẫn Ôn Như Thủy bước vào.

Quản sự cung kính bước tới hành lễ với hai người, sau đó lặng lẽ lui sang một bên.

Tần Chí khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt hướng về chiếc rương gỗ đang được thị nữ phía sau ôm trong tay, trong lòng đã đoán được bên trong hẳn là giống cây mang tên “ngô”.

Bùi Chức bảo thị nữ đặt rương lên bàn rồi sai toàn bộ người hầu trong phòng lui xuống, chỉ để lại quản sự, sau đó mới mở rương.

Trên cùng là một xấp giấy, chữ viết chi chít.

Bùi Chức cầm lấy, lật qua xem một hồi... rồi nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Như Thủy.

Từ khi Ôn Như Thủy bước vào, nàng ấy lập tức tự giác đứng nép sang một bên, biểu hiện cực kỳ ngoan ngoãn như thể vô cùng sợ vị Thái tử điện hạ kia phát hiện ra mình. Thấy Bùi Chức quay đầu nhìn, nàng ấy chớp mắt mấy cái, âm thầm dò hỏi.

“Chữ xấu thế?” Thái tử điện hạ nhìn xuống xấp giấy: “Đây là chữ của ai vậy? Sao lại xấu đến thế? Lúc cô mới học viết cũng chưa từng viết ra thứ khó coi như vậy.”

Không thể không thừa nhận Thái tử mà mắng chửi ai là như đâm xuyên tim người ta. Nghe đồn trên triều đình, hắn vốn nổi tiếng với sự thẳng thừng.

Là Thái tử đương triều, một thân phận tôn quý, bất phàm, trước giờ Tần Chí chẳng cần ép mình phải nhẫn nhịn điều gì, lời nào hắn nói ra cũng là lời thật lòng, chẳng chút che giấu.

Song những lời thật lòng thường là những lời dễ làm người khác tổn thương nhất, giống như lúc này vậy.

Ôn Như Thủy ngỡ như mình vừa bị hàng vạn mũi tên đâm xuyên tim, cả người như muốn tan rã. Nàng ấy đỏ bừng cả mặt, chỉ ước gì dưới đất có cái hố nào để nàng ấy chui vào, vĩnh viễn không ra nữa.

Ôn Như Thủy biết chữ mình không đẹp, bởi vì nàng ấy vốn không quen viết bằng bút lông.

Nàng ấy xuyên qua giữa chừng, không có ký ức của “Ôn Như Thủy” trước kia. Tính ra thì Ôn Như Thủy mới ở cổ đại này được một năm rưỡi. Trong một năm rưỡi đó, nàng ấy đã rất cố gắng luyện chữ nhưng hiệu quả lại không như mong muốn, làm sao so được với những người bắt đầu luyện bút lông từ bé chứ?

Ôn Như Thủy vốn cho rằng chữ mình viết cũng không đến nỗi nào, ít ra cũng nhận ra được là chữ cơ mà?

Bùi Chức lên tiếng: “Thật ra cũng không tệ, ít ra còn đọc được.”

Ôn Như Thủy nhìn nàng bằng ánh mắt cảm kích, quả nhiên nữ chính không chỉ đẹp người mà còn đẹp nết, là một tiểu thư dịu dàng tinh tế.

Tần Chí liếc nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Ôn Như Thủy, nể mặt Thái tử phi nên không nói thêm gì nữa mà nhìn về phía chiếc hộp bên trong rương.

Bùi Chức mở hộp, để lộ hạt giống ngô bên trong.

Khi trông thấy những hạt ngô vàng óng, tròn trịa đầy đặn, dường như còn ánh lên lớp dầu mỏng óng mượt, không chỉ Thái tử kinh ngạc vì lần đầu thấy ngô mà ngay cả Bùi Chức cũng có phần bất ngờ.

Trong trí nhớ của nàng, hình như hạt giống ngô không giống thế này mà?

Chẳng qua nghĩ đến xuất xứ của hệ thống, Bùi Chức lại chẳng lấy làm lạ nữa. Chắc hẳn hạt giống ngô này không phải là loại người hiện đại thường thấy mà có thể đến từ thời đại tinh tế có khoa học kỹ thuật tiên tiến hơn nhiều.

Xem xong hạt giống ngô, tuy Tần Chí không tưởng tượng được thứ lương thực mà nó cho ra sẽ trông thế nào nhưng hắn vẫn ôm kỳ vọng rất lớn.

Sự kỳ vọng này xuất phát từ niềm tin của hắn đối với Bùi Chức.

Như thể chỉ cần là thứ do Thái tử phi làm ra thì chưa từng khiến hắn thất vọng.

Bùi Chức nói: “Điện hạ, những giấy tờ này là tư liệu ghi chép về phương pháp trồng ngô, Ôn biểu tỷ đã đọc thuộc lòng, cho nên việc trồng trọt này có thể giao cho Ôn biểu tỷ xử lý.”

“Phương pháp này do nàng ấy nghĩ ra hả?” Tần Chí hỏi theo phản xạ.

“Không không!” Ôn Như Thủy không còn tâm trí để sợ hãi, vội vàng nói: “Không phải thần nữ nghĩ ra đâu, thần nữ chỉ chép lại mà thôi.”

Nàng ấy không mặt dày đến mức nhận tâm huyết của người khác làm của mình. Dẫu người viết không có mặt ở đây nhưng còn có Bùi Chức nhìn, nàng ấy đâu thể trơ trẽn tới mức ấy?

Cho dù Bùi Chức không nhìn thì Ôn Như Thủy cũng tự biết thân biết phận, sao có thể bảo nàng ấy giả làm chuyên gia nông nghiệp, hưởng sự kính ngưỡng của thiên hạ được chứ? Nàng ấy thật sự không có mặt mũi ấy.

Tần Chí hỏi một câu sắc bén: “Vậy là ai nghĩ ra?”

Ôn Như Thủy lập tức á khẩu, theo bản năng nhìn về phía Bùi Chức.

Đôi mắt long lanh của Bùi Chức nhìn sang, nhỏ nhẹ bảo: “Chắc là Ôn biểu tỷ đọc được từ một quyển sách cổ nào đó đúng không”

“Phải, phải!” Ôn Như Thủy gật đầu như gà mổ thóc.

Trong lòng nàng ấy vẫn thấp thỏm lo âu, thấy câu đó nghe sao mà gượng ép, sợ rằng Thái tử sẽ tiếp tục gặng hỏi cuốn sách cổ ấy tên gì. Không ngờ hắn chỉ lặng lẽ nhìn xoáy sâu vào mắt nàng ấy rồi không hỏi nữa.

Ôn Như Thủy thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời nàng ấy cũng không khỏi cảm thấy có gì đó khó tả.

Rõ ràng lý do Bùi Chức đưa ra nghe vô cùng gượng gạo, vị Thái tử điện hạ này cũng chẳng giống kẻ dễ bị lừa, vì cớ gì hắn lại không hỏi nữa mà cứ thế chấp nhận?

Chẳng lẽ nam chính thật sự tin tưởng nữ chính đến mức chỉ cần nàng mở miệng thì lý do nào cũng tin sao?

Đây là lần đầu tiên Ôn Như Thủy cảm thấy có lẽ thế gian này thật sự tồn tại tình yêu đẹp đẽ chứ chẳng phải thứ tình cảm chịu ảnh hưởng từ dopamine do não bộ tiết ra, có thời hạn như người đời vẫn nói.

Tần Chí quay sang nói với quản sự thôn trang: “Ngươi đã cho gọi người rồi chứ?”

“Bẩm điện hạ, tiểu nhân đã gọi tới cả rồi. Bọn họ đều là những nông dân dày dặn kinh nghiệm.” Quản sự cung kính đáp.

Tần Chí nói: “Ngươi dẫn Ôn cô nương qua đó, chuyện trồng ngô, các người cứ nghe theo lời Ôn cô nương là được.”

Quản sự lập tức đáp lời. Khi nãy ông ấy có đứng gần nghe sơ qua, biết được Thái tử muốn họ trồng thứ gọi là ngô, chỉ là rốt cuộc ngô là thứ gì thì họ chưa từng nghe qua.

Ôn Như Thủy ôm hạt giống ngô, rời khỏi phòng cùng quản sự.

Trên đường ra ngoài, quản sự vừa đi vừa len lén quan sát Ôn Như Thủy, trong lòng thấy vô cùng khó hiểu.

Hôm qua sau khi Thái tử và Thái tử phi đến sơn trang, ông ấy được Thái tử căn dặn hôm nay gọi các nông dân có kinh nghiệm tới để thử trồng một loại hạt giống lương thực mới.

Chẳng ngờ Thái tử lại phái một tiểu cô nương đi theo, còn dặn đám nông dân có thâm niên nghe theo sự chỉ bảo của nàng ấy...

Vị Ôn cô nương này thoạt nhìn chẳng khác gì một quý nữ sống an nhàn sung sướng, chỉ sợ không biết trồng trọt thế nào, ngày thường cùng lắm là trồng ít hoa cỏ để chơi... Vậy mà thật sự có thể chỉ đạo đám nông dân có tuổi kia trồng ngô được sao?

Tần Chí không hay biết những nghi hoặc trong lòng quản sự, hắn cùng Bùi Chức đồng thời tập trung đọc bản tư liệu về cách trồng ngô theo phương pháp khoa học.

Tuy chữ viết xấu đến mức khiến Tần Chí nhức mắt nhưng nội dung lại không tệ, hắn đọc rất tỉ mỉ, dù gặp chỗ khó hiểu cũng không tùy tiện bỏ qua mà cẩn thận nghiền ngẫm trong lòng.

Rõ ràng là người có thể đọc nhanh như gió, lúc này lại mất gấp mấy lần thời gian thường ngày mới đọc xong một bản tư liệu.

Bùi Chức cũng đã đọc xong, tiếp thu được không ít tri thức.

Song có Ôn Như Thủy ở đây, nàng quyết định giao việc chỉ đạo nông dân trồng ngô cho nàng ấy, xem ra cô nương kia thật lòng ưa thích công việc này.

“A Thức, nàng có hiểu không?” Tần Chí hỏi.

Bùi Chức mỉm cười: “Cũng hiểu kha khá rồi ạ.”

Đôi mắt phượng sâu thẳm của Thái tử gia dõi theo nàng, trong lòng lại chùng xuống vài phần, một số suy đoán vốn mơ hồ giờ đã được chứng thực thêm lần nữa.

Dẫu tâm trạng lên xuống dữ dội nhưng Tần Chí lại không để lộ nửa phần mảy may. Hắn chỉ vào vài từ trong bản tư liệu, hỏi Thái tử phi đó là ý gì.

Bùi Chức liếc nhìn, dùng lời lẽ đơn giản dễ hiểu để giảng giải rõ ràng cho hắn nghe.

Người có tinh thần lực vốn đã tiếp thu nhanh hơn người thường, huống chi tinh thần lực của Thái tử lại mạnh mẽ đến mức hiếm thấy, chỉ cần đôi chút gợi mở đã có thể suy một biết mười, chẳng mấy chốc đã thấu hiểu toàn bộ bản tư liệu.

Tần Chí không những học mau mà còn dễ tiếp thu những điều mới mẻ. Sau khi hiểu được phương pháp trồng ngô khoa học, hắn chợt phát hiện có vài kỹ thuật trong đó thật ra cũng có thể áp dụng cho các loại hoa màu khác.

Nghĩ sao làm vậy, Tần Chí lập tức sai người mang bút mực giấy nghiên đến, tự mình viết lại những điều lĩnh hội được về việc canh tác theo phương pháp khoa học.

Bùi Chức ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm, mỉm cười ngắm nhìn hắn bận rộn.

Một người nam nhân khi nghiêm túc vốn đã rất có sức hút, huống hồ người này lại vừa thông tuệ vừa chăm chỉ, có hoài bão, vì nước vì dân, Bùi Chức ngắm thế nào cũng không thấy chán.

Nàng thật sự rất thích kiểu nam nhân như vậy.

Nếu Thái tử gia chỉ có một gương mặt tuấn tú thì nàng sẽ thưởng thức dung mạo ấy, nhưng cũng chỉ là thưởng thức mà thôi chứ không bao giờ tin cậy, càng không thể an tâm ngủ yên bên cạnh hắn.

Thế nhưng hắn chẳng những có diện mạo xuất chúng mà còn là Thái tử của một nước, mang phong thái của bậc quân vương, có tấm lòng bao dung thiên hạ, có dũng khí thay đổi thế gian…

Tất cả đều hội tụ thành hình tượng trượng phu lý tưởng trong lòng nàng.

Tần Chí viết liền mấy trang giấy, cuối cùng cũng ngưng bút, trầm tư giây lát rồi quay đầu nhìn về phía Bùi Chức.

“A Thức, nàng xem thử có gì cần bổ sung không?” Hắn đưa bản thảo của mình cho nàng.

Bùi Chức mỉm cười: “Điện hạ nên đưa cho người am hiểu chuyện đồng áng xem mới phải, ta không rành chuyện đồng áng đâu.” Mặc dù nói vậy nhưng nàng vẫn đọc qua một lượt cực nhanh.

Tần Chí khẽ bật cười: “Mặc dù A Thức không hiểu nhưng lại thấu được lòng cô hơn nhiều người, cô tin A Thức.”

Giống như tin vào năng lực học hỏi của bản thân, Tần Chí cũng tin vào khả năng lĩnh hội của A Thức. Hắn có thể hiểu thì đương nhiên nàng cũng sẽ hiểu.

Bởi vì họ cùng một kiểu người.

Bùi Chức đọc xong, quả nhiên đề ra mấy ý kiến của bản thân.

Tần Chí như tìm được báu vật, lập tức cầm bút lông chấm mực, viết thêm những ý nàng vừa nêu, nét chữ như rồng bay phượng múa.

Sau khi viết xong toàn bộ những điều lĩnh hội được, Tần Chí buông bút lông.

Hắn khẽ thổi cho mực trên giấy khô rồi mỉm cười nhìn Bùi Chức: “A Thức, ngày sau nếu còn tài liệu nào liên quan đến nông sự, cô cũng muốn được xem qua.”

“Vâng.” Bùi Chức đáp rất sảng khoái: “Chỉ là cần phiền Điện hạ nói một tiếng với phụ hoàng.”

Về phần nói những gì, hai người đều ngầm hiểu.

Trước mặt Thái tử điện hạ, Bùi Chức không giấu điều gì, nhưng với Hoàng thượng thì vẫn cần che giấu đôi điều. Mà chuyện này cần Thái tử tự mình đứng ra lo liệu, nói thế nào thì hắn tự cân nhắc.

Đôi mắt phượng của Tần Chí nhìn nàng chằm chằm, hắn bất chợt bật cười.

“Được, cứ giao việc này cho cô, A Thức không cần bận lòng.” Hắn đứng dậy, đưa tay kéo người đang ngồi bên cạnh lên: “Đi, cô dẫn nàng đi dạo quanh sơn trang một vòng.”

Bùi Chức vui vẻ đồng ý.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn