Bùi Chức từ biệt Thái tử gia, ngồi kiệu đi về phía Chung Túy cung.
Trên đường đi, Thái tử phi tinh ý phát hiện các cung nhân mình gặp được dọc đường đều cung kính hơn bình thường, trên mặt để lộ vẻ kính sợ và thậm chí còn hành lễ, vấn an từ xa.
Tới Chung Túy cung, nàng còn chưa xuống kiệu thì Đại cung nữ Uyển Mai của Chung Túy cung đã nhanh chóng bước ra đón, vẻ mặt đầy cung kính, khom người nói: “Thái tử phi, sao người lại tới đây?”
Bùi Chức nhìn nàng ta, nhận ra thái độ của Uyển Mai cung kính hơn trước, nói: “Ta tới thăm Ôn biểu tỷ.”
Vẻ mặt của Uyển Mai thoáng cứng đờ, nàng ta nói bằng giọng điệu vừa cung kính vừa thận trọng xen lẫn cảm kích: “Ôn cô nương vẫn ổn, cảm ơn Thái tử phi tối qua đã ra tay giúp đỡ…”
Tối qua, lúc xảy ra chuyện vừa hay Uyển Mai đang ở bên cạnh Lệ Quý phi, không chỉ nhìn thấy Thái tử phi vung roi quất cho thích khách quay mòng mòng mà còn biết nàng đã cứu ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi, là ân nhân của Chung Túy cung.
Sau đó, nàng ta cũng biết có người muốn lợi dụng Ôn cô nương để hãm hại Nhị Hoàng tử, nếu không nhờ Thái tử phi kịp thời xuất hiện thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
Uyển Mai vô cùng cảm kích Thái tử phi.
Chỉ là hình tượng hung dữ, tàn nhẫn của Thái tử phi tối qua cũng đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng đám cung nhân, khiến bọn họ vừa kính trọng, vừa mến lại vừa sợ nàng.
May mà bình thường bọn họ đều chưa từng đắc tội Thái tử phi.
Bùi Chức đi vào Chung Túy cung.
Lệ Quý phi bước nhanh ra đón.
Mặc dù Lệ Quý phi có trang điểm nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ tiều tụy của bà ấy, đáy mắt không giấu nổi vẻ mệt mỏi, đôi mắt hiện đầy tơ máu, hiển nhiên là cả đêm không ngủ.
“Sao Thái tử phi lại tới đây?” Lệ Quý phi cười nói, kéo tay Bùi Chức đi vào, cử chỉ vô cùng thân thiết: “Ta còn đang định chọn ngày đích thân sang Đông cung cảm ơn ngươi.”
Bùi Chức nói: “Lệ mẫu phi đừng nói vậy, ta không dám nhận! Ta tới thăm Ôn biểu tỷ, không biết tỷ ấy thế nào rồi?”
Lệ Quý phi thầm thấy cảm động, vỗ tay nàng nói: “Tình hình của con bé tạm ổn, tối qua thật sự phải cảm ơn Thái tử phi kịp thời cứu giúp, nếu không thì không biết…”
Nói đến cuối cùng, giọng bà ấy nghẹn ngào, hốc mắt lại đỏ hoe, mắt rưng rưng lệ.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện suýt chút nữa nhi tử và ngoại sanh nữ bị người ta hãm hại là Lệ Quý phi đã vô cùng sợ hãi. Nhất là khi nhìn thấy hình ảnh vừa thê thảm vừa đáng thương của tôn nữa vào tối qua, bà ấy lại không nhịn được mà rơi nước mắt.
Bà ấy thật lòng thương yêu mấy vãn bối bên nhà mẹ đẻ, nhất là tôn nữ Ôn Như Thủy. Thân thế nàng ấy đáng thương, đi theo người mẹ góa bụa nương nhờ ngoại tổ gia, lại vì thân phận không cao không thấp mà khó tìm hôn sự. So ra thì các cô nương lớn lên ở Kinh thành như Tề Ấu Lan hạnh phúc hơn nàng ấy nhiều, vì vậy lại càng khiến người ta thương xót.
Nếu tôn nữ gặp chuyện không may trong cung, bà ấy biết ăn nói sao với muội muội đáng thương bên nhà mẹ đẻ của mình?
Bùi Chức an ủi bà ấy mấy câu.
Lệ Quý phi là một người mạnh mẽ nên cũng nhanh chóng lau nước mắt, gắng gượng nói: “Xem ta này, sao lại nói mấy chuyện này với ngươi. Thái tử phi đừng chê cười.”
Xưa nay, bà ấy là một người không chịu thua kém, không thích để lộ vẻ yếu đuối trước mặt người ngoài, chỉ là lần này Thái tử phi xem như là ân nhân cứu mạng của Nhị Hoàng tử và tôn nữ, cũng là người biết rõ tình hình nên Lệ Quý phi cũng không muốn che giấu gì trước mặt nàng.
Bùi Chức cười, chuyển sang chuyện khác: “Lệ mẫu phi, bây giờ Ôn biểu tỷ đã tỉnh chưa? Ta muốn vào thăm tỷ ấy.”
“Sáng sớm hôm nay, con bé tỉnh dậy một lần, uống thuốc xong lại ngủ mất rồi.” Lệ Quý phi nói, nhìn thời gian: “Nhưng cũng sắp đến giờ con bé uống thuốc, vừa hay cũng phải đánh thức nó dậy.”
Nói rồi, Lệ Quý phi gọi Đại cung nữ Uyển Mai, hỏi thuốc đã sắc xong chưa.
“Gần xong rồi, xin nương nương hãy chờ một lát.”
Lệ Quý phi và Bùi Chức vào trong điện ngồi uống trà.
Thấy bà ấy vừa uống trà đặc vừa ngáp, Bùi Chức nói: “Lệ mẫu phi, người nghỉ ngơi trước đi, lát nữa ta tự vào thăm Ôn biểu tỷ là được.”
Lệ Quý phi uống hết một chén trà đặc thì tỉnh táo hơn hẳn, cười nói: “Không sao! Bây giờ trong lòng ta có tâm sự, không ngủ được nên chẳng bằng thức luôn.” Nói rồi, bà ấy thở dài: “Tối qua, thái y đến khám cho Như Nhi, nói con bé bị ép uống một loại... Thuốc cực mạnh, dược tính không những mạnh mà còn cực kỳ tổn hại sức khỏe…”
Nói tới đây, bà ấy suýt nữa không khống chế nổi biểu cảm phẫn nộ dữ tợn trên mặt, chỉ hận không thể để hai vị huynh trưởng nhà mẹ đẻ của mình đánh thẳng vào thảo nguyên Bắc Man, giết sạch đám người Bắc Man hèn hạ đáng hận kia.
Bùi Chức vừa nghe đã hiểu là loại thuốc gì, thầm nghĩ thủ đoạn của người Bắc Man đúng là bỉ ổi.
Chẳng trách người đời thường nói, làm chính trị phần lớn đều phải có trái tim sắt đá. Khi liên quan đến lợi ích của mỗi người, hiển nhiên thủ đoạn bỉ ổi đến đâu cũng mang ra được, nào có quan tâm đến việc có liên lụy đến những nữ tử yếu đuối, vô tội hay không.
Vương tử của Địch tộc Bắc Man bị Đại Vũ giết tế trời, người Bắc Man tức giận nổi điên, vì trả thù Đại Vũ mà thủ đoạn nào cũng có thể lôi ra.
Chỉ là, đối với một thiếu nữ chưa xuất giá như Ôn Như Thủy, cách làm này đúng là độc ác.
“May mà phát hiện kịp thời, mặc dù tổn hại sức khỏe nhưng Như Nhi còn trẻ, về sau cẩn thận tĩnh dưỡng vẫn có thể hồi phục.” Lệ Quý phi nói rồi lại không nhịn được cảm kích Bùi Chức.
Bùi Chức nói: “Vậy thì tốt rồi! Lệ mẫu phi định để Ôn biểu tỷ tĩnh dưỡng trong cung sao?”
Lệ Quý phi thở dài, nói: “Ừ, Như Nhi xảy ra chuyện như vậy thì sao ta yên tâm đưa con bé về phủ Trấn Bắc hầu được? Nghe nói từ sau khi vào kinh, mẫu thân của Như Nhi vẫn luôn nằm trên giường bệnh, nếu để muội ấy biết Như Nhi gặp chuyện thế này, chẳng phải khiến muội ấy không chịu nổi sao?”
Bùi Chức gật đầu, tiếp tục trò chuyện câu có câu không với Lệ Quý phi.
Sau khi thuốc sắc xong, Uyển Mai đi tới bẩm báo.
Lệ Quý phi kéo tay Bùi Chức: “Thái tử phi, chúng ta đi thăm Như Nhi.”
Hai người đến thiên điện của Chung Túy cung, Ôn Như Thủy được sắp xếp ở chỗ này.
Lúc bọn họ bước vào, Ôn Như Thủy vẫn còn đang ngủ mê man. Nàng ấy yên tĩnh nằm trên chiếc giường treo bức màn thêu hoa cỏ côn trùng màu xanh lá, ánh nắng mùa xuân tháng ba sáng bừng, sắc mặt nàng ấy tái nhợt gần như trong suốt, mặc một bộ tẩm y màu trắng, đôi tay đặt ngoài chăn nên có thể nhìn thấy ngón tay quấn đầy băng vải…
Lệ Quý phi suýt nữa lại rơi lệ.
Một cô nương đang yên đang lành bị người ta hành hạ thành thế này, sao bà ấy không đau lòng cho được?
Tối qua, lúc thái y xử lý vết thương cho nàng ấy, nhìn thấy năm ngón tay bị gãy móng, thậm chí còn rỉ máu, có thể thấy lúc đó vì bò ra khỏi gian thiên điện kia mà nàng ấy đã phải dùng bao nhiêu quyết tâm và sức lực, tình nguyện tự làm tổn thương bản thân.
Ngón tay nối liền tim, không cần hỏi cũng biết đau đớn thế nào.
Uyển Mai nhẹ nhàng đánh thức Ôn Như Thủy: “Ôn cô nương, tỉnh dậy đi, tỉnh dậy nào…”
Trong tiếng gọi không ngừng cất lên, Ôn Như Thủy dần dần tỉnh lại.
Lúc mở mắt ra, nhìn thấy Lệ Quý phi và Bùi Chức đang đứng trước giường, đôi mắt mờ mịt của nàng ấy bừng sáng, định nở nụ cười thì lại vì vết thương trên tay mà khẽ r*n r* đau đớn.
Bùi Chức nói: “Lệ mẫu phi, ta có mang Tử Ngọc cao tới, lát nữa dùng cho Ôn biểu tỷ.”
Lệ Quý phi cười nói: “Đa tạ Thái tử phi, hôm qua Hoàng thượng cũng đã cho người mang vài lọ Tử Ngọc cao tới, chỗ ta cũng có.”
Bà ấy cũng biết đến Tử Ngọc cao, đây là dược cao do Thái y lệnh đặc chế cho Thái tử điện hạ, hiệu quả cực tốt trong việc điều trị ngoại thương, ngày thường khó mà có được. Nhưng đêm qua, Ôn Như Thủy cũng được coi như là bị liên lụy, Chiêu Nguyên Đế ít nhiều cũng cảm thấy có lỗi với tiểu cô nương này, bèn sai người đưa Tử Ngọc cao tới.
Hai tay Ôn Như Thủy vô cùng đau đớn nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn Bùi Chức, lúc nàng mỉm cười với nàng ấy, nàng ấy cũng đáp lại bằng một nụ cười yếu ớt.
“Ôn cô nương, tới giờ uống thuốc rồi.”
Thấy Uyển Mai bưng thuốc tới, trong miệng Ôn Như Thủy đắng nghét nhưng nàng không dám không uống, chỉ đành nhăn mặt uống.
Lúc nàng ấy cúi xuống uống thuốc, hệ thống lải nhải trong đầu nàng ấy: [Ký chủ, sao tối qua nữ chính lại chạy tới chỗ đó?]
Trước đó, Ôn Như Thủy vẫn luôn mê man nên hệ thống không có cách nào trao đổi với nàng ấy, giờ thấy nàng ấy tỉnh lại vội vàng hỏi.
Ôn Như Thủy nói: [Bởi vì ta gọi nàng ấy tới.]
Toàn bộ hệ thống trở nên rối loạn: [Ngươi, ngươi gọi nàng ta tới? Lúc nào? Sao ta không biết?]
[Khi ta rời khỏi Thái Hòa điện đi thay y phục.] Ôn Như Thủy nói: [Lúc rời đi, ta đã dặn một cung nữ hầu hạ ở Thái Hòa điện, nếu hai khắc sau ta còn chưa quay lại thì nhờ nàng ấy thông báo cho Thái tử phi đi tìm ta.]
Hệ thống: […Vì sao lại báo cho nữ chính mà không phải là báo cho Trấn Bắc Hầu, Lệ Quý phi, Tề Ấu Lan hoặc là những người khác?]
Ôn Như Thủy và nữ chính cũng chưa thân thiết tới mức đó mà? Lỡ đâu người ta không đi thì sao?
Ôn Như Thủy uống thuốc, giọng nói rất bình thản: [Ngươi từng nói ta phải giành lấy tình cảm của người có vận số lớn, được bọn họ che chở thì mới thoát khỏi số phận làm bia đỡ đạn! Ta không đảm bảo được rằng những người khác sẽ lập tức đến cứu ta, chỉ có thể cược một lần.]
Nàng ấy không muốn cầu cứu Hoàng đế và Thái tử, cũng không có cách nào cầu cứu bọn họ nên đối tượng duy nhất có thể cầu cứu chính là Bùi Chức.
Chuyện sau đó chứng minh nàng ấy đã cược đúng.
Quả nhiên, Bùi Chức là người đáng tin. Cho dù nàng là một người mặt thiện tâm ác thì cũng là một người có bản lĩnh. Chỉ cần là người không đụng đến nàng, trước giờ nàng sẽ không để ý tới, cũng sẽ không vì lợi ích mà làm hại người vô tội.
Có thể xem như một người mặt thiện tâm ác có nguyên tắc.
Nếu đã vậy, vì sao nàng ấy không chọn về phe nàng?
[Hệ thống, ta quyết định rồi, ta muốn chinh phục nữ chính.] Giọng nói của Ôn Như Thủy nhẹ nhàng thoải mái: [Không thể trông cậy vào nam nhân nào được, vẫn là nữ nhân đáng tin hơn, ít nhất nữ nhân sẽ không muốn có được cơ thể của ta.]
Hệ thống cạn lời.
Mấy hôm nay, nó năm lần bảy lượt thúc giục Ôn Như Thủy nhanh chóng xác định mục tiêu chinh phục, nào ngờ cuối cùng nàng ấy lại chọn nữ chính.
Từ trước tới nay, hệ thống chưa từng gặp vị nữ xuyên sách nào lại đi chinh phục nữ chính.
Những nữ xuyên sách kia ai mà không chọn chinh phục nam nhân, nam chính hoặc là những vị trưởng bối có quyền có thế của nam chính đều là đối tượng để chinh phục. Đây là lần đầu tiên xuất hiện một người không bình thường, lại chạy đi chinh phục nữ chính như Ôn Như Thủy.
[Ngươi không sợ nữ chính là người mặt thiện tâm ác, biết được lai lịch của ngươi sẽ gây bất lợi cho ngươi sao?] Hệ thống hỏi, trước kia chẳng phải nàng ấy rất sợ sau khi thân phận mình bị lộ ra thì nữ chính sẽ giết c.h.ế.t mình à?
Ôn Như Thủy nói: [Trước kia là trước kia, bây giờ khác rồi.]
Trước kia, tất cả hiểu biết của nàng ấy về Bùi Chức đều đến từ kịch bản mà hệ thống cung cấp, chứ không phải thực sự đi tìm hiểu về con người nàng nên mới lo lắng băn khoăn. Bây giờ, mặc dù nàng ấy chưa thể nói là hiểu rõ Bùi Chức nhưng ít nhất cũng biết Bùi Chức không có ác ý với mình, thậm chí trong thời khắc quan trọng còn là một người dịu dàng, biết quan tâm…
Hệ thống nhạy bén hỏi: [Ký chủ, ngươi đang nghĩ gì vậy? Ngươi đỏ mặt kìa.]
Ôn Như Thủy: [Ta không nghĩ gì cả.]
Uống hết bát thuốc đắng ngắt, Uyển Mai cũng rất chu đáo đưa cho nàng ấy một miếng mứt hoa quả. Ôn Như Thủy vội vàng ngậm vào, hóa giải mùi vị quái lạ trong miệng.
Lệ Quý phi vừa yêu thương lại vừa xót xa nhìn nàng ấy: “Lần này, Như Nhi chịu khổ rồi, đều tại đám Bắc Man đáng c.h.ế.t kia, dám dùng thủ đoạn hèn hạ này hại cháu… Cháu yên tâm, cữu cữu nhất định sẽ báo thù cho cháu.”
Không cần hỏi cũng biết, cách báo thù đương nhiên là báo trên chiến trường.
Ôn Như Thủy lại rất bình tĩnh, từ lúc trúng chiêu tối qua nàng ấy đã biết chuyện này là do người Bắc Man gây ra.
Đáng lẽ phải là phe Tam Hoàng tử ra tay nhưng vì mình luôn đề phòng, bọn họ không có cơ hội ra tay nên biến thành người Bắc Man ra tay… Cho nên bất kể thế nào, nàng ấy cũng khó mà tránh được.
Nàng ấy cười với Lệ Quý phi: “Di mẫu, cháu đỡ nhiều rồi, người đừng lo.”
Thấy nàng ấy vừa chu đáo lại ngoan như vậy, Lệ Quý phi vừa vui mừng vừa khó chịu, muốn cầm lấy tay nàng ấy lại thấy tay nàng ấy bị băng bó thành cái bánh chưng, lòng lại vô cùng đau đớn.
Tình trạng sức khỏe của Ôn Như Thủy còn rất yếu, chẳng bao lâu đã không trụ nổi, mí mắt sụp xuống.
Bùi Chức nói: “Ôn biểu tỷ nghỉ ngơi đi, lần sau ta lại đến thăm tỷ.”
Ôn Như Thủy cố gắng căng mí mắt lên, lẩm bẩm: “A Thức, ta có chuyện muốn nói với muội…”
Bùi Chức dừng lại, vỗ vai nàng ấy rồi dịu dàng nói: “Không vội, chờ tỷ khỏe lên rồi nói với ta cũng không muộn…”
Nghe vậy, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng không nhịn được chìm vào giấc ngủ sâu.
Lệ Quý phi nhìn hai người với vẻ khó hiểu, luôn cảm thấy như giữa tôn nữ và Thái tử phi có bí mật gì đó.
Thăm Ôn Như Thủy xong, Bùi Chức cáo từ rời đi và còn dặn Lệ Quý phi nghỉ ngơi cho tốt.
Lệ Quý phi đích thân tiễn nàng ra khỏi Chung Túy cung.
Sau khi rời khỏi Chung Túy cung, Bùi Chức không về Đông cung mà rẽ sang Từ Ninh cung.
Tới Từ Ninh cung, Bùi Chức phát hiện thái độ của cung nhân trong Từ Ninh cung đối với nàng cũng cung kính hơn thường ngày, trong vẻ cung kính lại có phần kính sợ.
Nàng thầm nghĩ chẳng lẽ chuyện tối qua đã lan truyền ra khắp cung rồi?
“A Thức, ngươi đến rồi!” Tuyên Nghi Quận chúa vui mừng ra đón, khoác tay nàng, đôi mắt tò mò quan sát nàng từ trên xuống dưới.
Bùi Chức cười nói: “Sao Quận chúa lại ở trong cung?”
“Tối qua, ta không xuất cung mà ở lại chỗ ngoại tổ mẫu.” Tuyên Nghi Quận chúa trả lời, ghé sát lại gần nàng rồi hạ thấp giọng nói: “A Thức, chuyện tối qua ta đã nghe nói rồi, ngươi thật sự tự tay bắt thích khách?”
Bùi Chức: “…”
Hai người đi tới chính điện, Thái hậu thấy các nàng thì cười hỏi: “Thái tử phi, nghe nói hôm qua có thích khách, cháu dùng roi trói thích khách lại?”
Bùi Chức: “…”
Bùi Chức thật sự rất bất đắc dĩ, hỏi: “Hoàng tổ mẫu, người nghe ai nói vậy?”
“Chuyện đó truyền ra khắp hoàng cung rồi.” Thái hậu cười ha ha nói, cũng nhìn nàng như nhìn thứ gì hiếm lạ: “Trước giờ, ai gia không biết thì ra Thái tử phi là một nữ anh hùng diệt hổ.”
Bùi Chức thầm nghĩ, Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa không hổ là bà cháu, dáng vẻ hiếu kỳ kia đúng là truyền từ đời này sang đời khác.
“Hoàng tổ mẫu, thật ra không khoa trương như vậy đâu.”
Nàng kể sơ lược lại chuyện tối qua gặp thích khách rồi buồn bực, sao Hoàng thượng lại để hậu cung lan truyền việc này? Chỉ sợ không lâu sau, người ở ngoài cung cũng biết chuyện Thái tử phi dũng mãnh bắt thích khách.
Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa đều nghe rất nghiêm túc, biểu cảm trên mặt giống nhau như đúc, lúc thì kinh ngạc, lúc thì thán phục.
Chủ yếu là Thái tử phi rất biết ăn nói, lời lẽ trôi chảy khiến quá trình đơn giản mà qua lời nàng thuật lại bỗng đặc sắc và kỳ diệu, giống như đang nghe câu truyện truyền kỳ vậy.
Bùi Chức nói xong rồi mà hai người họ vẫn chưa thỏa mãn.
Thái hậu nói: “Đám Bắc Man kia thật đáng ghét, dám phái thích khách trà trộn vào trong cung! Lúc Tiên Đế còn, bọn chúng cũng phái không ít thám tử vào cung…”
Nói đến đây, tâm trạng Thái hậu không tốt lắp.
Những năm cuối Tiên Đế tại vị, Đại Vũ xảy ra rất nhiều vấn đề, phần lớn là do về sau Tiên Đế không lo chính sự mà chỉ mải hưởng thụ dẫn đến địa vị của Chiêu Nguyên Đế khi ấy còn là Thái tử tràn ngập nguy cơ. Tình cảnh của hai mẫu tử Thái hậu và Chiêu Nguyên Đế cũng không tốt chút nào, chỉ có Khang Bình Trưởng Công chúa là nữ nhi đầu tiên của Tiên Đế, lại là một Công chúa nên mới không bị chèn ép gì.
Khi đó, triều đình rơi vào cảnh loạn trong giặc ngoài, chiến sự ở Bắc Cương liên tục thất bại. Vậy nên đám người Bắc Man kia đã nhân cơ hội trà trộn vào Kinh thành, gây ra không ít chuyện.
Thái hậu vẫn còn nhớ càng về sau Tiên Đế càng buông thả, nếu không phải sau khi Hoàng thượng lên ngôi kịp thời xoay chuyển cục diện, chỉ sợ bây giờ Đại Vũ cũng không thái bình như vậy.
Chuyện xảy ra tối qua cũng khiến Thái hậu nhận ra, thì ra những tay trong mà người Bắc Man sắp xếp trong cung năm đó vẫn chưa bị thanh trừ sạch sẽ, chuyện này khiến bà ấy vô cùng tức giận.
Bùi Chức không tiện nói lời không hay về Tiên Đế, chỉ cùng Tuyên Nghi Quận chúa khuyên giải an ủi Thái hậu vài câu.
Vẻ giận dữ trên mặt Thái hậu dịu đi, Tiên Đế đã qua đời hơn mười năm, nói đến những chuyện này cũng vô ích. Bà ấy nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác, hỏi tình hình của Ôn Như Thủy.
Bùi Chức kể lại đúng sự thật.
“Đứa bé này cũng thật đáng thương.” Thái hậu thương tiếc, nói với Hoa ma ma: “Hình như chỗ ai gia còn một cây nhân sâm lâu năm, lát nữa ngươi sai người đưa đến Chung Túy cung để bồi bổ cho đứa bé kia.”
Trong lòng Thái hậu, Ôn Như Thủy là một người đáng thương bị liên lụy nên sẽ không tiếc bất cứ gì cho nàng ấy.
Hoa ma ma cười đáp lời.
Bùi Chức nói: “Hoàng tổ mẫu quả là người hiền từ, nếu Ôn biểu tỷ biết Hoàng tổ mẫu quan tâm tỷ ấy như vậy thì nhất định sẽ rất vui mừng.”
Ngồi ở chỗ Thái hậu một lát, thuận tiện ăn ké bữa trưa xong thì cuối cùng Bùi Chức cũng rời đi.