Bùi Chức trở về Đông cung, ngủ một giấc trưa tỉnh dậy thì phát hiện Thái tử gia cũng đã về.
Nàng lười biếng tựa vào giường La Hán chạm khắc hoa văn vạn chữ hoa mai sơn son đỏ để tỉnh táo. Thái tử điện hạ bước tới ngồi bên nàng rồi kéo nàng vào lòng ôm, hôn lên má nàng.
Bùi Chức bị hắn hôn đến độ sắp hoảng nên vội đẩy ra: “Điện hạ, ban ngày ban mặt, đừng sờ mó lung tung.”
“Cô chỉ hôn nàng, không làm gì cả.” Thái tử gia nheo đôi mắt phượng dài hẹp, chăm chú nhìn nàng, kéo dài giọng: “Hay là nàng muốn cô làm gì với nàng?”
Bùi Chức câm nín.
Đột nhiên nàng rất nhớ Thái tử gia trước khi thành thân, lúc đó hắn ngây ngô, xấu hổ đến độ cầm tay nàng mà cũng như hạ quyết tâm làm chuyện lớn, càng không dám tùy tiện ôm ấp.
Không ngờ mới thành thân vài tháng, thiếu niên ngây thơ đã biến thành nam nhân cuồng dã bất kham.
Thái tử phi thấy Tần Chí thật sự không làm gì thêm bèn thả lỏng, lười biếng nép vào lòng hắn.
“Điện hạ, hôm nay ta đến Chung Túy cung thăm Ôn biểu tỷ…”
Nàng kể lại những gì thấy trên đường, cuối cùng nói nhỏ: “Điện hạ, dường như phụ hoàng không cấm cung nhân bàn tán chuyện tối qua …”
Sao Tần Chí có thể không nghe ra ý nàng được, hắn bật cười.
“Sao phải cấm? Bọn Bắc Man cho rằng nữ tử Đại Vũ chúng ta yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc cầu xin. Bọn họ đã khinh thường như vậy thì cứ để họ biết, Đại Vũ chúng ta vẫn có những cô nương xuất sắc…”
Tối qua, Thái tử phi Bùi Chức đã hạ gục thích khách Bắc Man trước đám đông. Tuy điều đó khiến người ta kinh ngạc nhưng rõ ràng Hoàng thượng không cho đấy là chuyện xấu mà còn vui vẻ để cung nhân lan truyền.
Ngay cả Thái tử phi Đại Vũ mà thích khách Bắc Man cũng không đánh lại, đủ để thấy bọn Bắc Man chẳng ra gì.
Chiêu Nguyên Đế không chỉ cho quân đánh Bắc Man mà còn muốn triệt để chà đạp lòng tự tôn của bọn họ, không chỉ chà đạp về thể xác mà còn cả tinh thần.
Bùi Chức lại câm nín.
Dường như nàng đã hiểu cách hành sự của hai cha con nhà này: Không được hèn, phải mạnh, quả thật không câu nệ quy tắc.
Thật thú vị.
Chẳng qua là Chiêu Nguyên Đế chỉ cho phép lan truyền chuyện Thái tử phi hạ thích khách Bắc Man, còn chuyện Bắc Man tính kế Nhị Hoàng tử và Ôn Như Thủy thì nghiêm cấm lan truyền.
Dù sao, đây không phải chuyện vẻ vang gì, huống hồ còn liên lụy đến người vô tội.
Những người có mặt lúc đó như Trấn Bắc Hầu, An Quốc công đều là người thông minh, đương nhiên là họ không dám tùy tiện nói chuyện này ra ngoài. Vì thế, bên ngoài chỉ biết trong tiệc mừng công có thích khách Bắc Man trà trộn vào cung nhưng cụ thể là làm gì thì không rõ. Mọi người đều cho rằng Thái tử phi gặp thích khách Bắc Man rồi dũng mãnh hạ gục chúng.
Nói đến chuyện này, cuối cùng Tần Chí cũng nhớ ra một vấn đề: “A Thức, hôm qua nàng đến đó làm gì?”
Bùi Chức đảo mắt: “Ta chỉ đi dạo rồi vô tình đến đó…”
Nàng còn chưa dứt lời đã bị một bàn tay nắm cằm, nâng mặt nàng lên. Gương mặt cực kỳ tuấn tú của Thái tử gia kề sát.
“A Thức, nàng lại nói dối!”
Bùi Chức biết người có tinh thần lực cảm nhận cảm xúc rất nhạy, không chỉ vui buồn giận dữ mà cả sự chột dạ, nói dối cũng có thể nhận ra. Nhất là khi tinh thần lực của hắn cao hơn nàng nên đương nhiên rất dễ bị phát hiện khi nói dối trước mặt hắn.
Vì thế, nàng cũng không trách chuyện tối qua hắn đột nhiên nổi điên.
Thái tử phi lập tức nghiêm túc: “Được rồi, là Ôn biểu tỷ sai người báo tin nên ta mới đi tìm nàng ấy.”
Tần Chí nhíu mày: “Sao nàng ấy biết mình sẽ gặp chuyện, còn báo tin cho nàng trước?”
“Có lẽ nàng ấy vô tình biết được có người muốn tính kế mình.” Bùi Chức đặt cằm lên cánh tay hắn rồi nép người vào lòng hắn. Nàng coi Tần Chí như tấm đệm thịt, thoải mái tựa vào: “Điện hạ, lần này Trấn Bắc quân lập đại công ở Bắc Cương, Nhị Hoàng tử là ngoại chất của Trấn Bắc Hầu…”
Nàng không nói quá rõ nhưng chắc chắn Thái tử gia hiểu.
Hắn cười mỉa: “Lão nhị chỉ là ngoại chất của Trấn Bắc Hầu, chưa từng ra chiến trường, cũng chẳng lập công. Hắn ta muốn hái đào cũng còn phải xem các tướng lĩnh trong quân có đồng ý không.”
Chẳng lẽ hắn ta tưởng có hai vị Hầu gia cầm quân quyền là có thể tranh với hắn ư?
Thật ra hiện giờ trong quân Thái tử đã hiến binh khí có uy vọng lớn hơn hẳn Nhị Hoàng tử.
Đáng tiếc, ít ai nhìn thấu điều này. Mọi người đều nghĩ Nhị Hoàng tử có ngoại thích đắc lực, giờ không như trước. Gần đây, hậu cung âm thầm truyền tin Hoàng thượng muốn phong Lệ Quý phi làm Hoàng hậu khiến lòng người dao động. Dĩ nhiên có kẻ nóng vội nhảy tường, muốn sớm đàn áp phe Nhị Hoàng tử.
Bùi Chức nghĩ ra được chuyện này, đương nhiên Thái tử cũng hiểu.
Đáng tiếc, ngoài việc lôi ra thích khách Bắc Man thì cấm vệ nội đình không tra được ai giở trò, có lẽ vì chưa kịp ra tay.
Tần Chí khịt mũi nói: “Vị biểu cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu này cũng lanh lợi, biết cầu cứu nàng… Nhưng mà sao nàng ấy không cầu Lệ Quý phi hay Trấn Bắc Hầu?” Thái tử gia thật sự khó hiểu: “Nàng với nàng ấy thân thiết như vậy từ bao giờ thế?”
“Có lẽ cuối năm ta mời nàng ấy đến Đông cung thưởng mai, qua lại vài lần cũng coi như quen thuộc.” Nụ cười trên mặt Bùi Chức không có chút sơ hở nào.
Thái tử gia quan sát kỹ, lần này hắn không nhìn ra gì nên nửa tin nửa ngờ.
Chập tối, Tần Chí đến thư phòng bận rộn làm việc.
Bùi Chức biết Thái tử gia là người mệnh lao lực, thấy khuya rồi mà hắn vẫn chưa về nên bèn sai người nấu một phần canh dễ tiêu rồi đích thân mang đến thư phòng.
Thái giám Đông cung là Tùy An đứng canh ngoài cửa.
Tùy An thấy Thái tử phi từ xa đi tới bèn vội bước lên nghênh đón, cung kính thỉnh an: “Nương nương, sao người lại đến đây vậy ạ?”
“Điện hạ còn bận đến bao giờ?” Bùi Chức hỏi.
Tùy An lắc đầu: “Nô tài không biết, nương nương có thể vào hỏi Thái tử điện hạ.”
Khi Thái tử bận rộn làm việc trong thư phòng, nếu người khác vào quấy rầy thì chắc chắn sẽ bị Thái tử nổi giận đuổi ra. Tuy nhiên, nếu người vào là Thái tử phi thì không thành vấn đề.
Bùi Chức nhận hộp thức ăn từ tay Cẩm Vân, bảo họ đợi ngoài cửa rồi vào thư phòng một mình.
Thư phòng của Thái tử chứa nhiều vật quan trọng, lại vì Tần Chí không thích có quá nhiều người bên cạnh nên Bùi Chức chưa bao giờ dẫn cung nữ vào.
Nàng đẩy cửa, thấy Thái tử đang cúi đầu xem sổ sách.
Trên bàn chất đầy sổ sách cũ kỹ qua nhiều năm và một đống tài liệu.
Bùi Chức nhìn thoáng qua, hiểu đại khái hắn đang làm gì. Nàng đặt hộp thức ăn lên bàn, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ, chàng đói chưa? Ăn chút gì đó rồi hẵng làm tiếp.”
Tần Chí ném bút lông dính mực sang một bên, kéo nàng vào lòng ôm rồi vùi mặt vào hõm cổ nàng. Hắn hít hương thơm ngọt ngào trên người nàng, hỏi: “Sao nàng đến đây?”
“Đem canh cho điện hạ để bồi bổ thân thể.” Bùi Chức vươn tay lấy hộp thức ăn: “Điện hạ, đừng để mệt mỏi quá.”
“Không sao, cô có thân thể cường tráng, tinh thần rất tốt, chẳng có vấn để gì cả. Còn nàng…” Tần Chí nhìn gương mặt nàng, muốn nói lại thôi: “Nếu nàng buồn ngủ thì cứ đi nghỉ trước đi.”
Bùi Chức khó hiểu nhìn hắn. Sao hắn lại bày ra vẻ như trông nàng yếu ớt lắm thế? Hắn có ảo giác gì vậy?
Cuối cùng, Bùi Chức vẫn hầu Thái tử gia uống canh, dặn hắn đừng làm việc khuya quá rồi rời thư phòng.
Tần Chí bận đến canh tư, nhờ Tùy An khẽ nhắc thì hắn mới chớp đôi mắt mỏi nhừ vì tập trung xem sổ sách quá lâu rồi rời khỏi thư phòng.
Về đến Phúc Ninh điện, hắn đến thiên điện tắm rửa rồi lặng lẽ vào tẩm cung.
Tần Chí vén rèm trướng thêu hoa văn như ý màu vàng tươi, nhờ ánh sáng yếu ớt từ đèn cung đình hình lá sen ở góc phòng, hắn thấy người đang ngủ say trên giường.
Hắn nhẹ nhàng lên giường, cẩn thận ôm người vào lòng.
Khi hắn đến gần, hàng mi dài rậm của nàng khẽ run như sắp tỉnh giấc. Hắn vội vỗ nhẹ lưng nàng, dịu dàng nói: “A Thức, là ta.”
Có lẽ Bùi Chức nhận ra hơi thở của hắn nên nàng lại chìm vào giấc ngủ.
Tần Chí ôm người trong lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, đôi mắt nhìn vào bóng tối phía trong giường, để mặc suy nghĩ trôi trong tăm tối.
Rốt cuộc nàng… là ai?
Trên người nàng có một khí tức bí ẩn, không phải thứ mà một khuê nữ bình thường có thể có.
Sự cảnh giác và phòng bị lộ ra trong giấc ngủ như thể nàng từng sống trong một thế giới cực kỳ bất an, ngay cả khi ngủ cũng phải giữ cảnh giác.
Khí thế vô tình toát ra chứng minh nàng đã trải qua vô số sự giết chóc và cả thân thủ linh hoạt, có thể thay đổi đa dạng kia…
Chẳng lẽ nàng là tiên nữ do trời cao phái xuống cứu hắn ư?
Chỉ cần hắn ở bên nàng là chứng đau đầu của hắn sẽ thuyên giảm, tính tình nóng nảy trở nên dịu dàng, không còn tức giận và cuồng nộ linh tinh nữa.
Dù nhìn thế nào đi nữa thì hắn cũng là người được lợi.
Tuy nhiên, dù Tần Chí là người được lợi nhưng hắn luôn lo sợ liệu mình có làm tổn thương nàng không. Như nhiều đêm, hắn luôn tràn đầy tinh lực, còn nàng thì mệt mỏi kiệt sức.
Cảm giác sợ hãi không nắm bắt được luôn quấn quanh lòng hắn, mãi vẫn không tan đi.
Tần Chí nhớ đến tư liệu ám vệ tra được. Quỹ đạo cuộc sống của nàng rất đơn giản, giống như vô số nữ tử huân quý ở Kinh thành. Từ khi nàng sinh ra, lớn lên đến xuất giá chẳng có gì đáng nghi.
Tuy nhiên, chính nàng lại là điều đặc biệt nhất.
Trước mặt người ngoài, nàng còn che giấu đôi phần nhưng chỉ khi ở trước mặt hắn thì nàng dần lười che đậy. Điều đó khiến hắn vừa vui mừng vừa không dám hỏi, sợ hỏi ra đáp án mà mình không chịu nổi.
Cho đến khi cơn đau đầu quen thuộc lại âm ỉ truyền đến thì hắn mới không dám nghĩ thêm.
Chỉ cần nàng ở bên hắn là đủ.
Nàng sẽ không rời đi, không cưỡi gió đi về trời đất mênh mông, vĩnh viễn không thể tìm thấy như những tiên nhân hạ phàm trong truyện.
**
Những ngày sau đó, Tần Chí vô cùng bận rộn, sớm đi tối về, tối về còn phải làm việc trong thư phòng đến canh ba.
Bùi Chức sợ hắn mệt mỏi quá độ, mỗi tối đều đến thư phòng đưa canh, tiện thể ngồi lại một lúc.
Nếu không thì buổi sáng thức dậy không thấy người, tối ngủ rồi người mới về, cả ngày không gặp mặt thì quá khó chịu.
Tần Chí thấy hơi áy náy nên bèn ôm nàng nói: “A Thức, đợi qua đợt bận này thì cô sẽ dẫn nàng đi hoàng trang ngâm suối nước nóng.”
“Ngâm suối nước nóng?” Mắt Bùi Chức sáng lên: “Vậy chàng khi nào xong việc?”
Nàng biết ngoại ô Kinh thành có vài thôn trang có ôn tuyền thiên nhiên nhưng những thôn trang này đều nằm trong tay các thế gia quyền thế. Khi xuất giá, tuy nàng được cho vài thôn trang nhưng không có cái nào có suối nước nóng cả.
Tần Chí nói: “Chắc là một tháng nữa.”
Một tháng sau là tháng tư, tuy thời tiết đã ấm nhưng chưa nóng, ngâm suối nước nóng vẫn khá hợp.
Bùi Chức lập tức vui vẻ, nàng lại nhìn sổ sách trên bàn: “Điện hạ, gần đây chàng đang kiểm tra sổ sách Hộ bộ sao?”
Tần Chí ừ, lười biếng tựa cằm vào hõm cổ nàng rồi tạm thời thả lỏng.
“Cuối năm phụ hoàng muốn cô đến Hộ bộ, cô biết Hộ bộ có nhiều vấn đề, không muốn bận đến mức không có thời gian đón năm mới với nàng nên đẩy sang năm sau. Đến sau tết lại vì chiến sự Bắc Cương nên cô chưa xem kỹ sổ sách, bảo người sắp xếp trước, không ngờ sổ sách Hộ bộ lại có nhiều vấn đề đến vậy…”
Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lùng. Gần đây tra ra không ít sổ sách có vấn đề, đủ thấy Hộ bộ có không ít quốc tặc tham ô. Bọn họ còn tưởng hắn thiếu kinh nghiệm, ngay cả vấn đề trong sổ sách cũng không che giấu kỹ.
Bùi Chức nghiêng đầu, thấy sự hung ác trong mắt hắn thì biết rằng sau khi kiểm tra xong sổ sách Hộ bộ, hắn sẽ có hành động.
Nàng kéo tay áo Tần Chí, khi hắn nhìn sang, nàng cười: “Điện hạ, phụ hoàng phái chàng đến Hộ bộ, thực ra cũng muốn chàng tạo nên thành tích, tăng thu nhập cho quốc khố, đúng không?”
“Đúng vậy.” Tần Chí bĩu môi: “Phụ hoàng không nghĩ ra cách nên đẩy cho cô nghĩ cách.”
“Vậy điện hạ nghĩ ra cách gì chưa?”
Thái tử gia trầm ngâm một lúc rồi nói: “Có vài cách nhưng cô thấy cách nhanh nhất là… tịch thu tài sản bọn tham quan.”
Bùi Chức: “…”
Thấy nàng sững sờ nhìn mình, Thái tử gia hôn lên má nàng, cười lớn: “Đùa nàng thôi! Tịch thu tài sản là cần thiết nhưng tiếc là không tính là mở nguồn thu.”
Thái tử gia ghét cay ghét đắng, nghĩ đến chuyện quốc khố đã khó khăn như vậy mà vẫn có sâu mọt dám thò tay vào, hắn tức đến độ muốn chặt đứt những bàn tay với quá xa đó.
Bùi Chức nghe hắn nói nhiều biện pháp mở nguồn thu, tiết kiệm chi, thậm chí có cả lấy công đổi cứu tế thì không khỏi âm thầm lắc đầu.
“A Thức, nàng không đồng ý với cô hử?” Tần Chí nhạy bén hỏi.
Bùi Chức cười: “Điện hạ, ý tưởng của chàng rất tốt, thực hiện cũng không tệ. Chẳng qua là phải thực hiện trong thời gian dài, hiệu quả chậm.”
Tần Chí gật đầu: “Hiện tại chỉ có thể làm vậy trước, cô sẽ nghĩ thêm cách.”
Bùi Chức rời khỏi lòng hắn , đột nhiên nói: “Điện hạ, nếu ta nghĩ ra cách kiếm tiền cho chàng thì chàng sẽ thưởng ta thế nào?”
“A Thức có cách hay gì?” Tần Chí tò mò hỏi, không hề nghi ngờ nàng.
Có lẽ Thái tử phi của hắn là tiên nhân trời phái xuống, đương nhiên cách nàng nói ra không có vấn đề.
Bùi Chức cười: “Điện hạ, qua một khoảng thời gian nữa thì ta sẽ nói với chàng.”
Tần Chí nghe vậy cũng không hỏi vì sao bây giờ nàng chưa nói. Hắn đứng dậy, ôm nàng vào lòng thật chặt một lúc rồi mới buông ra.
**
Mấy ngày sau đó, Chung Túy cung gửi thiệp đến Đông cung.
Sức khỏe Ôn Như Thủy đã khá hơn nên cuối cùng Lệ Quý phi cũng cho phép nàng ấy rời thiên điện ra ngoài hoạt động. Ôn Như Thủy muốn đến cảm tạ ân cứu mạng của Bùi Chức.
Đương nhiên Bùi Chức đồng ý.
Ôn Như Thủy chọn một ngày nắng đẹp để đến Đông cung.
Nàng ấy mang theo lễ tạ do Lệ Quý phi chuẩn bị, bước vào Đông cung rực rỡ hoa tươi. Dọc đường, nắng xuân rực rỡ, trăm hoa đua nở, chẳng hề thua kém ngự hoa viên.
Đông cung là nơi có nhiều hoa cỏ nhất, ngoài ngự hoa viên.
Thậm chí giữa bụi hoa, Ôn Như Thủy còn thấy hai cục lông đen trắng nằm lười biếng phơi nắng, tròn vo. Chắc là do bọn chúng ăn uống quá tốt nên trông chúng mũm mĩm khiến người ta chỉ muốn lao vào ôm lăn một vòng.
Ôn Như Thủy suýt không rời mắt nổi, đến khi đi xa thì nàng ấy vẫn ngoảnh lại nhìn.
Cung nhân dẫn đường thấy vậy bèn che miệng cười: “Nếu Ôn cô nương thích thực thiết thú thì có thể nhờ Thái tử phi dẫn đi sờ chúng.”
Ôn Như Thủy hơi ngượng nhưng không kìm được động lòng: “Có thể sờ tuỳ thích sao?”
“Điều này thì không được.” Cung nhân nói: “Hai con thực thiết thú này nhìn ngốc nghếch nhưng thật ra rất hung dữ. Ngoài điện hạ và Thái tử phi ra, người khác sờ chúng sẽ bị tấn công. Tuy nhiên, nếu có Thái tử phi trông chừng thì chắc chúng không tấn công người khác đâu.”
Cung nhân Đông cung đều thắc mắc, sao thực thiết thú không tấn công Thái tử phi. Hai con thực thiết thú là do Thái tử gia nuôi, chúng nghe lệnh hắn nhưng Thái tử phi đâu có nuôi chúng. Vậy mà mỗi lần Thái tử phi dẫn chúng đi chơi thì chúng đều chưa từng tấn công nàng.
Chẳng lẽ hai con thực thiết thú biết Thái tử phi có roi pháp lợi hại nên mới không dám chọc nàng ư?
Nghe cung nhân nói thế, mắt Ôn Như Thủy sáng hơn vài phần.
Nàng ấy đến Trường Thu điện của Đông cung, gặp Thái tử phi với tâm trạng kích động vì sắp được sờ hai con quốc bảo.
Ôn Như Thủy nhìn mỹ nhân mặc trang phục trong cung yêu kiều ngồi đó. Dù nàng ấy đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi đôi mắt trong trẻo như suối ấy ngước nhìn, đẹp tựa không phải người phàm thì Ôn Như Thủy vẫn hơi chùn bước.
Đến lúc này, nàng ấy vẫn thấy hơi sợ hãi.
Bởi vì nàng ấy không biết lần này mình quy hàng nữ chính thì hậu quả sẽ ra sao.