Tiết trời đêm tháng Ba vẫn còn phảng phất hơi lạnh.
Tần Chí ngoắc tay ra hiệu với phía sau rồi cầm chiếc áo choàng lông cáo với phần viền được thêu chỉ vàng từ tay Cẩm Vân khoác lên vai Bùi Chức, sau đó ấn nhẹ vào vai nàng.
Bùi Chức ngẩng đầu nhìn hắn rồi nở nụ cười.
Ánh sáng lờ mờ của đèn lồng bên đường hắt lên gương mặt nàng, dung mạo như tranh vẽ, đôi mắt trong veo, long lanh không nhiễm bụi trần khiến người ta không nỡ trách cứ nàng điều gì.
Dù cơn giận của Thái tử gia có lớn đến mức nào thì cũng hóa thành làn gió đêm lạnh mà bay đi trước nụ cười và ánh mắt đó.
Tuy nhiên, chuyện cần tính sổ thì vẫn phải tính sổ.
Về đến Đông cung, Tần Chí vẫn không nói gì, cả hai người đều đi tắm rồi thay y phục.
Cho đến khi cả hai thay sang y phục thoải mái, Tần Chí mới phất tay ra hiệu cho cung nhân lui ra ngoài, đôi mắt phượng lườm nguýt Bùi Chức, bắt đầu tính sổ.
Bùi Chức nhìn hắn đầy khó hiểu: “Điện hạ, chàng lườm ta làm gì?”
“Nàng đã làm chuyện gì còn cần cô phải nói ra à?” Thái tử gia tức đến mức không chịu nổi.
Bùi Chức suy nghĩ một lát rồi nói: “Điện hạ, chàng đang trách chuyện lúc nãy ta đã nói dối phụ hoàng sao? Nhưng trong tình huống đó, nói vậy là tốt nhất rồi mà...”
Thái tử gia là phu quân của nàng, việc chịu đòn thay thê tử chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Nếu không nàng xuất giá làm gì? Khi cần thì phu quân phải bảo vệ thê tử vô điều kiện mới đúng chứ.
Thái tử phi cảm thấy chuyện này là lẽ đương nhiên.
Tần Chí cau mày: “Ai bảo nàng là chuyện đó? Nàng làm rất tốt, cô không để bụng.”
“Vậy điện hạ giận chuyện gì thế?” Bùi Chức thực sự không hiểu, nàng đang tự kiểm điểm bản thân xem mình làm sai ở đâu.
Tần Chí hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng sắc bén nhìn chằm chằm vào nàng: “Vì sao lúc nàng gặp thích khách thì không chạy đi, không gọi người đến hộ giá hả? Chẳng lẽ nàng không sợ vẫn còn thích khách khác ẩn nấp trong bóng tối sao? Nếu chẳng may có thêm vài tên nữa, nàng không sợ xảy ra chuyện gì...”
Hắn lại cố hít thở thật sau một lần nữa nhằm đè nén những dự đoán chẳng lành trong lòng xuống.
Không có nếu như!
Không có chuyện chẳng may!
Cuối cùng, Bùi Chức cũng hiểu hắn đang tức giận điều gì. Nàng chớp chớp mắt nhìn vẻ mặt u ám của Thái tử gia. Rõ ràng là hắn giận lắm rồi, gân xanh trên trán hằn lên rõ rệt, còn lồng ngực thì phập phồng, cả người toát ra sát khí khiến người khác không dám đến gần.
Dù nàng thấy chẳng có gì nghiêm trọng nhưng cũng không muốn hắn nổi giận đến mức này.
“A Chí, chàng đừng giận nữa mà.” Nàng ngoan ngoãn tiến lại gần, thấy hắn không đẩy mình ra thì ôm lấy eo hắn, hôn nhẹ lên khóe môi đang mím chặt rồi dịu dàng nói: “Tình thế lúc đó không cho phép ta chạy, chỉ có thể đối đầu thôi. Còn chuyện gọi người tới thì khi ấy Cẩm Vân đã kêu rồi mà.”
Lúc đó, Cẩm Vân đã hét lên hai tiếng khá to nên nàng thấy mình không cần phải hét thêm nữa.
Tần Chí: “…” Nghe chẳng khác gì đang chống chế!
“Hơn nữa, nếu còn thích khách khác thì bọn chúng đã sớm ra tay rồi, sao có thể cứ trốn trong bóng tối nhìn ta đánh tên Bắc Man kia chứ?”
Bùi Chức cũng không ngu, khi ra tay nàng đã quan sát xung quanh rất cẩn thận, không cảm nhận được sát khí nào khác. Rõ ràng là chỉ có một tên nên nàng hoàn toàn không sợ. Đương nhiên, nếu có thêm vài tên nữa thì nàng cũng chẳng thèm bận tâm.
Nhớ lại năm đó, nàng từng đi lại giữa mấy chục nghìn xác sống mà còn không thấy sợ, chẳng lẽ lại sợ vài tên thích khách sao?
Có điều, những chiến tích huy hoàng đó đã là chuyện của đời trước rồi. Đời này nàng chỉ là một quý nữ yếu đuối nên không nói ra để tránh dọa hắn sợ.
Thái tử gia muốn khẳng định lại lần nữa rằng: Nàng đang ngụy biện!
Hắn muốn nổi giận nhưng nàng lại làm nũng nép vào lòng hắn, giọng nói nhẹ nhàng và dịu dàng đến thế thì có giận đến mấy cũng bị nàng xoa dịu cả rồi.
Tuy vậy, hắn vẫn kiên quyết nói: “Về sau nếu lại gặp thích khách, nhất định nàng phải chạy trước rồi gọi người đến hộ giá, đừng có cậy mạnh.”
Tần Chí không muốn thấy nàng bị thương, dù chỉ một chút xíu thì cũng không được.
Bùi Chức không tranh cãi với hắn nữa vì miễn hắn thấy vui là được: “Được rồi, chàng yên tâm.”
Sao Tần Chí có thể không nhận ra nàng đang nói cho có lệ chứ? Hắn giữ cằm nàng, khuôn mặt tuấn tú lập tức áp sát lại: “Đừng có qua loa với cô!”
Bùi Chức lập tức chỉnh đốn, nghiêm túc nói: “Điện hạ, ta không qua loa với chàng đâu. Nếu lần sau lại gặp tình huống thế này, có thể chạy thì ta sẽ chạy, còn chạy không được thì ta sẽ đánh trả! Chàng cứ yên tâm, đến lúc cần thì ta cũng không phải kẻ dễ bắt nạt đâu.”
Tần Chí: “…”
Thái tử gia còn có thể nói gì đây?
Dù hắn có thể cử ám vệ Đông cung âm thầm bảo vệ nàng mọi lúc thì cũng chẳng thể tránh được sơ suất. Giống như hôm nay vậy, vì là tiệc mừng nên ám vệ Đông cung cũng không thể vào gần quá.
Còn một điều nữa, Bùi Chức nói đúng rằng: Lúc đó, đúng là chỉ có một tên thích khách.
Trong Kinh thành vẫn còn không ít gián điệp của Bắc Man đang ẩn náu. Cứ cách một khoảng thời gian, Chiêu Nguyên Đế lại phải dọn dẹp một lần khiến đám bọn chúng chịu rất nhiều áp lực, bọn chúng cũng phải ẩn mình kỹ hơn.
Vì vậy, có thể lợi dụng dịp yến tiệc để đưa được một, hai tên thích khách vào cung đã là chuyện không dễ dàng.
Lần này vì muốn đổ tội cho Nhị Hoàng tử, thậm chí thám tử Bắc Man còn dám dùng đến mật thám đã được cài cắm trong cung từ thời Tiên Đế. Có thể thấy chúng đã quyết tâm đến mức nào.
Tần Chí lại hít sâu rồi kéo nàng vào lòng và ôm thật chặt.
“A Thức, để nàng phải chịu thiệt rồi.”
Bùi Chức ngơ ngác nhìn hắn: “Điện hạ, ta có chịu thiệt gì đâu?”
Thái tử điện hạ chỉ có mỗi một khuyết điểm, đó là lúc nào cũng sợ nàng thiệt thòi. Chẳng lẽ trong mắt hắn, nàng yếu ớt đến mức ai cũng có thể ức h**p được sao? Có lẽ lần sau nàng nên thể hiện vẻ hung dữ ở trước mặt Thái tử gia mới được.
“Nếu nàng không gả cho cô thì sẽ không gặp phải những chuyện thế này...”
Là Thái tử phi, từng hành động của nàng đều bị thế nhân dõi theo. Những kẻ muốn gây bất lợi cho hắn thì rất có thể sẽ chuyển sang nhằm vào nàng.
Bùi Chức không ngờ hắn lại nghĩ như vậy, bật cười: “Điện hạ, chàng nói thế là không đúng rồi! Chính vì ta là Thái tử phi nên thiên hạ mới kính trọng, mới tôn quý ta và cũng nhờ đó thì ta mới được hưởng những điều tốt đẹp nhất trên đời. Thế nên khi cần thiết, ta cũng phải chấp nhận một số rủi ro. Trên đời này không có chuyện chỉ được hưởng mà không phải đánh đổi, ngay cả phụ hoàng cũng vậy, đúng không?”
Tần Chí lặng người, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rung động khó hiểu.
Nàng nói rất đúng!
Hắn chưa từng nghĩ tới A Thức lại nhìn thấu mọi thứ như vậy. Tần Chí luôn nghĩ rằng mình có thể bao bọc nàng dưới đôi cánh của mình, cho nàng một đời không lo cơm áo, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.
Bùi Chức đảo mắt, đột nhiên hỏi: “Chẳng lẽ điện hạ sẵn lòng để ta gả cho người khác, sống một đời bình thường, yên ổn sao?”
Không lẽ vì không muốn để nàng chịu khổ, hắn lại bằng lòng để nàng gả cho một người có thể cho nàng một cuộc sống bình thường sao?
Đúng lúc ấy, cánh tay đang ôm eo nàng bỗng siết lại, suýt chút nữa khiến nàng nghẹt thở, hành động đó đã tỏ rõ thái độ của hắn.
“Đừng có mơ!” Thái tử điện hạ nghiến răng nói: “Cô đã để ý nàng từ năm sáu tuổi rồi! Mỗi lần nàng vào cung, nàng tưởng rằng chỉ cần né tránh là cô không phát hiện ra nàng sao? Chỉ là cô không muốn để người khác chú ý đến nàng, sợ sẽ gây bất lợi cho nàng… Cô luôn chờ nàng lớn, chờ nàng đến tuổi cập kê thì cô sẽ xin phụ hoàng ban hôn... Nàng tưởng cô không biết mỗi lần nàng vào cung đều lén đến nhìn cô à? Nàng thích cô như vậy, sao cô có thể phụ lòng nàng cho được.”
Bùi Chức: “... Điện hạ, chẳng phải chàng mất trí nhớ rồi sao?”
“Cô mất trí nhớ thật nhưng không hiểu sao, những chuyện liên quan đến nàng lại nhớ rất rõ.”
Bùi Chức lại im lặng, nhận ra hình như chỉ vì một phút mềm lòng mà mình đã bị vị Thái tử gia này lừa rồi. Ai mà ngờ được khi đó Thái tử gia vẫn còn là một đứa trẻ mà đã tâm cơ đến thế, rõ ràng đã phát hiện ra nhưng lại giả vờ như không biết khiến nàng cũng tưởng là hắn thật sự không hay biết gì, từ đó luôn cố tránh đối mặt với hắn.
Hóa ra tất cả đều là nàng tự mình đa tình.
Vào lúc Bùi Chức đang thầm rủa Thái tử gia là đồ chó tâm cơ thì lại nghe thấy hắn lạnh lùng hỏi: “Nàng không muốn gả cho cô thì còn muốn gả cho ai? Lão tam à?”
“Không có chuyện đó đâu!” Bùi Chức vội vàng thanh minh: “Chàng lôi Tam Hoàng tử vào làm gì?”
Không nói thì thôi, vừa nhắc tới là lửa giận của Thái tử gia lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Hắn lạnh lùng nói: “Năm ngoái, tại xuân yến của Thừa Ân Công, cô đột nhiên xảy ra chuyện nên hôn mê bất tỉnh. Đợi đến khi cô tỉnh hẳn lại thì đã nghe được không ít lời đồn. Nếu cô không xin phụ hoàng ban hôn thì có phải nàng đã gả cho lão tam rồi không?
Bùi Chức: “...”
Nàng hơi chột dạ, đang định nói lảng sang chuyện khác thì đột nhiên bị Tần Chí đè xuống giường, mạnh đến mức khiến nàng không thể giãy ra.
Hắn cúi xuống nhìn nàng, đôi mắt phượng như nổi bão, tinh thần lực bỗng chốc mất kiểm soát rồi cuốn lấy nàng một cách mạnh mẽ, quấn chặt không buông.
Bùi Chức hoảng hốt, vội nói: “Điện hạ, chàng bình tĩnh lại đi! Những chuyện đó đều chưa từng xảy ra!”
“Nhưng lúc đó nàng thật sự đã định gả cho lão tam rồi!” Thái tử nghiến răng, hốc mắt đỏ ửng, giọng nói đầy vẻ uất ức và giận dữ.
Tần Chí cũng không biết mình đang tức giận vì điều gì, chỉ thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Hắn muốn phát tiết, muốn túm lấy Tam Hoàng tử đánh cho một trận tơi bời, muốn giết sạch những kẻ từng dòm ngó nàng khiến bọn chúng cảm thấy ngay cả cái c.h.ế.t là một chuyện xa xỉ.
Bùi Chức thấy hắn sắp nổi điên cũng vô cùng nóng ruột.
Những ngày qua nàng đã cực khổ giúp hắn ổn định tinh thần lực rối loạn, làm cho cảm xúc hắn ngày càng vững vàng hơn. Nàng tuyệt đối không muốn mọi công sức đổ sông đổ bể.
Thế là Bùi Chức bèn ôm lấy mặt hắn, chủ động hôn lên.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng động “loảng xoảng”, các cung nhân đang canh ngoài cửa đều kinh hãi.
Nhất là Phương Phỉ, Phương Thảo và vài người khác. Bọn họ đã sợ đến mức suýt nữa xông thẳng vào trong, vội vàng chạy đi gọi hộ giá.
May mà tiếng động trong phòng cũng nhanh chóng lắng xuống, dần dần không còn động tĩnh gì nữa. Nếu không có Cẩm Vân ở bên cạnh trông chừng thì hai người kia đã không nhịn được mà dán tai vào cửa để nghe trộm động tĩnh bên trong rồi.
…
Màn đêm dần buông xuống.
Bùi Chức được đặt lên lớp chăn đệm mềm mại, nàng cọ cọ vào lớp vải gấm, mệt đến mức gần như không mở nổi mắt.
Nhưng nàng vẫn cố chống đỡ, khi người kia nằm xuống thì chui vào lòng hắn, xoa đầu cho hắn. Ngón tay của nàng luồn vào mái tóc xõa dài, nhẹ nhàng day bóp các huyệt vị trên đầu hắn.
May thay, tinh thần lực trong biển ý thức của hắn cuối cùng cũng ổn định lại.
Thái tử phi cảm thấy điểm yếu của người trẻ chính là đây. Chỉ vì một chuyện không thể xảy ra mà cũng có thể bị kích động đến mức đó. Nhưng hắn là nam nhân của nàng, ngoài việc dỗ dành hắn thì nàng còn có thể làm gì khác?
Chuyện năm đó liên quan đến Tam Hoàng tử đúng là Bùi Chức có phần không đúng, tuy nàng không hề chủ động tranh giành nhưng cũng không thể trách nàng được.
Lúc đó, sự chú ý của nàng đối với Thái tử điện hạ chỉ đơn thuần là sự quan tâm giữa những người cùng sở hữu tinh thần lực chứ không hề có tình cảm gì, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ gả cho hắn...
“Điện hạ, là ta không đúng.” Bùi Chức dịu dàng nói: “Về sau sẽ không có chuyện như vậy nữa, ngoài chàng ra thì ta không cần ai khác cả.”
Thái tử phi rất biết tiến biết lùi, lời ngon tiếng ngọt cứ thế tuôn ra như mưa.
Tần Chí ôm nàng rồi khẽ ừ một tiếng, nhỏ giọng nói: “Cô cũng sai, lúc nãy cô không nên nổi điên như thế... Cô không làm nàng bị thương chứ?”
Hắn hơi lo lắng vì cơn điên cuồng vừa bộc phát lúc nãy có thể khiến nàng bị đau.
“... Không có đâu, chỉ là eo hơi mỏi, chân cũng hơi tê... Khụ, sau này điện hạ đừng như vậy nữa là được.”
Thái tử gia vốn dĩ luôn mạnh mẽ, giờ phút này hiếm khi lại để lộ vẻ ngượng ngùng, may mà trong màn trướng không có ánh sáng nên nàng không nhìn thấy.
Nhưng mà hắn vẫn không quên được đằng chân lân đằng đầu: “Nếu đã vậy, nàng phải nhớ kỹ lời mình nói. Dù là đời này, đời sau hay đời sau nữa... Nàng cũng chỉ được ở bên cô, không được nghĩ tới bất kỳ nam nhân hay nữ nhân nào khác.”
Bùi Chức: “... Nam nhân thì thôi đi, sao lại kéo cả nữ nhân vào vậy? Ta có thích nữ nhân đâu.”
Thái tử gia khẽ hậm hừ, thầm nghĩ nhìn cái cách Tuyên Nghi Quận chúa dính lấy Thái tử phi mà xem, hắn thấy nữ nhân cũng không phải an toàn gì cho cam!
Không còn cách nào khác, ai bảo Thái tử phi của hắn lại tốt như vậy chứ!
Tần Chí vừa cảm thấy chua xót vừa tự hào, trong lòng còn có một nỗi sợ hãi mơ hồ khó tả khiến mỗi lần trở về, việc đầu tiên hắn phải làm là xác nhận xem nàng vẫn ở đây không. Đến khi hắn ôm nàng vào lòng rồi hôn một cái thì mới yên tâm.
Bùi Chức cứ ngỡ cuối cùng đã dỗ được Thái tử gia, đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì bỗng nghe hắn hỏi: “A Thức, cách dùng roi của nàng rất tốt, ai dạy cho nàng vậy?”
“… Ta tự học thôi, lúc còn ở nhà mà rảnh rỗi thì luyện tập chơi với các tỷ muội ấy mà.” Bùi Chức đáp bừa.
Tần Chí chỉ ồ một tiếng, không nói tin hay không tin mà lại hỏi tiếp: “Cây roi nàng dùng hôm qua cô thấy nhìn rất quen…”
“Quen là phải rồi, ta lấy trong thư phòng của chàng mà.”
Trong thư phòng của Thái tử điện hạ có khá nhiều roi với các chất liệu khác nhau, Bùi Chức chọn một cây làm từ da mãng xà, vừa nhẹ vừa dẻo, linh hoạt lại có lực. Đặc biệt là khi đánh vào người thì đau điếng, cực kỳ dễ sử dụng.
Tần Chí còn có thể nói gì đây? Tất nhiên là khen nàng rồi!
“Nàng chọn khá lắm… Sau này nếu có thời gian, cô sẽ dạy nàng cách dùng roi.”
Bùi Chức đáp lời xong thì mí mắt ngày càng nặng, cuối cùng chìm vào giấc ngủ say.
Nhưng Thái tử gia thì lại hoàn toàn không buồn ngủ. Không biết là do vừa cùng Thái tử phi... Lúc này, tinh thần hắn vô cùng phấn chấn, cảm giác mấy ngày không ngủ cũng chẳng sao.
Không chỉ vậy, những cơn đau đầu từng làm hắn khổ sở cũng đỡ đi rất nhiều, cả người đều nhẹ nhõm.
Tần Chí cúi đầu nhìn người trong lòng, thấy nàng mệt mỏi đến mức không giấu được, trong lòng bỗng dâng lên một phỏng đoán khiến hắn lo lắng.
Chẳng lẽ hắn thật sự đang… Dùng Thái tử phi để “bồi bổ” sao?
Cả đêm Tần Chí trằn trọc không ngủ được, vậy mà sáng hôm sau lại dậy với tinh thần vô cùng phấn chấn.
Còn Bùi Chức thì mệt mỏi bò dậy theo.
“Trời vẫn còn sớm, nàng ngủ thêm một chút đi.” Tần Chí đè nàng xuống giường, dịu dàng dặn nàng nghỉ ngơi thêm, ánh mắt không rời gương mặt nàng.
Bùi Chức ngáp dài: “Ta muốn đi xem tình hình của Ôn biểu tỷ…”
“Nàng ta ở Chung Túy cung của Lệ Quý phi, hôm qua phụ hoàng đã mời không ít thái y đến xem cho nàng ta rồi nên sẽ không sao đâu.” Hắn kiên quyết đè nàng trở lại giường, thậm chí còn nằm xuống theo để nàng không dậy nổi.
“Được rồi, ngủ thêm đi.”
Hắn ôm lấy nàng, giúp nàng yên tâm ngủ thêm chút nữa.
Bùi Chức tựa vào lòng hắn, ngửi mùi long diên hương quen thuộc rồi từ từ ngủ thiếp đi lần nữa.
Mãi đến cuối giờ Thìn, Bùi Chức mới tỉnh lại, tinh thần đã tốt hơn rất nhiều.
Thấy Thái tử gia vẫn còn nằm trên giường, nàng hơi kinh ngạc: “Điện hạ, hôm nay chàng không bận việc sao?”
“Không cần.” Tần Chí ngồi dậy, cử động cánh tay bị nàng gối đến tê dại, nói: “Hôm qua phụ hoàng tổ chức tiệc mừng công cho Trấn Bắc quân, các đại thần đều uống say khướt nên hôm nay phụ hoàng miễn buổi chầu sớm, cho họ nghỉ ngơi ở nhà.”
Thái tử điện hạ vốn là người không thích ngồi yên một chỗ, trời còn chưa sáng đã chạy khắp nơi.
Hắn thường xuyên không có mặt ở Đông cung, cũng không ở hoàng cung, hành tung bí ẩn. Ngoài Chiêu Nguyên Đế ra thì chẳng ai biết hắn ở đâu, tạo cho người ngoài cảm giác như sống ẩn dật.
Nhưng giờ đã có Thái tử phi, tất nhiên Thái tử gia không còn muốn dậy sớm chạy đi đâu nữa.
Đã ôm mỹ nhân trong lòng, ai lại ngốc đến mức rời giường sớm chứ?
Sau khi hai người rửa mặt xong, cung nhân bưng bữa sáng vô cùng thịnh soạn lên.
Bùi Chức phát hiện bữa sáng hôm nay còn thịnh soạn hơn ngày thường, thậm chí mới sáng sớm đã có cả thịt nướng, tỏa hương thơm ngào ngạt.
Nàng liếc nhìn Thái tử gia rồi bắt đầu nghi ngờ liệu có phải hắn biết gì đó không.
Nhưng sắc mặt Tần Chí vẫn như bình thường. Hắn cầm con dao nạm ngọc xinh xắn, cắt thịt nướng thành từng miếng nhỏ vừa ăn cho nàng, dịu dàng nói: “Nàng đói rồi đúng không? Ăn nhiều một chút đi.”
Bùi Chức vui vẻ ăn uống, tạm thời gác lại nghi ngờ trong lòng.
Nếu hắn không nói thì nàng cũng coi như không biết.
Có những bí mật không nhất thiết phải nói ra rõ ràng. Khi cả hai đều hiểu ngầm, vì để giữ lấy đoạn tình cảm quý giá này, thà hồ đồ một chút cũng được.
Dùng xong bữa sáng, Bùi Chức chuẩn bị ra ngoài.
Thái tử gia lại bất mãn: “Sao nàng lại quan tâm đến nàng ta vậy? Nàng ta đã ở Chung Túy cung thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”
Đã có một Tuyên Nghi Quận chúa còn chưa đủ, giờ lại thêm biểu cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu, thậm chí Thái tử gia có linh cảm rằng sau này biểu cô nương ấy sẽ thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của họ.
Không vui chút nào!
Bùi Chức liếc nhìn hắn: “Điện hạ, đêm qua xảy ra chuyện như vậy, dù sao thì ta cũng nên đến thăm tỷ ấy một chút.”
Huống hồ, nàng cứu người ngoài việc không đành lòng để một mạng sống trẻ trung như vậy mất đi, thì cũng không phải là người làm ơn mà không chờ báo đáp.