Cơ Đàm Chi lại mỉm cười với phu thê Thái tử.
Dung mạo y diễm lệ, nụ cười ẩn chứa phong thái phong lưu phóng khoáng, rất thu hút và lay động lòng người, song Bùi Chức lại có ảo giác như đang bị y mỉa mai.
Người này đang bất bình thay muội muội đây mà. Thái tử là huynh trưởng của Tam Hoàng tử nên cũng bị vạ lây.
Tần Chí lạnh lùng nói: "Bổn cung và lão tam không đi cùng nhau, không biết y đi đâu..."
Hắn vừa dứt thời thì thấy một đám người đi tới, dẫn đầu chính là Tam Hoàng tử và An Ngọc Công chúa, bên cạnh còn có hai huynh muội Mai Uy Nhi của phủ An Quốc công cùng không ít công tử tiểu thư của các phủ đệ huân quý.
Tuy người rất đông, nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt của mọi người đều đảo qua đảo lại giữa Tam Hoàng tử và Mai Uy Nhi.
Đoàn người vừa bước vào Tụ Anh lâu đều sững sờ.
Sắc mặt Tam Hoàng tử hơi cứng lại, sau đó mỉm cười bước tới: "Đại ca, huynh cũng ở đây à?" Y gọi Bùi Chức một tiếng "đại tẩu", sau đó liếc nhìn huynh muội Cơ Đàm Chi đối diện.
"Tuyên Nghi biểu muội, Cơ tiểu tướng quân."
Đôi mắt nhạt màu của Cơ Đàm Chi hơi lạnh đi: "Tam điện hạ thật có nhã hứng, ta còn tưởng hôm nay Tam điện hạ sẽ đến đón xá muội đi chơi cơ."
Cơ Đàm Chi nói chuyện quá thẳng thắn, chỉ thiếu điều chỉ thẳng vào mũi Tam Hoàng tử mà mắng y dẫn mỹ nhân đi chơi, chẳng xem Tuyên Nghi Quận chúa thân là Chuẩn Tam Hoàng tử phi ra gì.
Nét mặt Tam Hoàng tử cứng đờ, không ngờ Cơ Đàm Chi lại đứng ra nói giúp cho Tuyên Nghi Quận chúa.
Y giải thích: "Hôm nay ta đã hứa với An Ngọc sẽ cùng muội ấy ra ngoài, cho nên..."
An Ngọc Công chúa vốn đang rất vui khi gặp Cơ Đàm Chi, không ngờ y lại chất vấn hoàng huynh mình nên trong lòng nàng ta hơi bất mãn, lại ghen tị với Tuyên Nghi Quận chúa vì được y bảo vệ.
Trong lòng nàng ta chua xót. Sao chuyện tốt nào cũng đến lượt Tuyên Nghi Quận chúa hết vậy?
Được Thái hậu ngoại tổ mẫu thương yêu, được Cơ tiểu tướng quân ra mặt bảo vệ, hơn nữa vì Tuyên Nghi thích huynh trưởng của nàng ta nên sau này huynh trưởng phải cưới nàng ấy...
Cơ Đàm Chi không hài lòng với lời giải thích của Tam Hoàng tử, có điều y cũng không định làm khó dễ Tam Hoàng tử giữa chốn đông người.
Y nhếch mép cười khẩy, nói: "Đã gặp nhau rồi thì Tam điện hạ không phiền nếu huynh muội ta đi cùng chứ?"
"Tất nhiên không phiền." Tam Hoàng tử vội nói, sau đó quay đầu nhìn phu thê Thái tử: "Đại ca, đại tẩu, chúng ta..."
"Đừng có chúng ta!" Tần Chí không khách sáo nói luôn: "Cô không thích nhiều người, các ngươi lui ra hết đi."
Thấy hắn khẽ nhấc tay, chiếc áo choàng lông chồn màu đen trên người trượt xuống để lộ ra sợi roi dài thấp thoáng bên hông, tất cả mọi người đều sáng suốt ngậm miệng, không dám chọc vị Thái tử xấu tính này nữa.
Sau đó Thái tử điện hạ dắt Bùi Chức rời đi ngay trước mặt mọi người.
Bùi Chức với tư cách là Thái tử phi, cần phải giúp vị Thái tử tùy hứng nào đó giữ lại chút thể diện mới được. Thế là nàng khẽ gật đầu xin lỗi với mọi người rồi đi theo hắn.
Mọi người: "..."
Trông Thái tử phi có vẻ không tệ, thật đáng tiếc khi phải sánh đôi với một Thái tử hung ác.
Bùi Chức và Tần Chí đến phòng riêng đã đặt trước.
Trong phòng ấm áp, trên bàn bày không ít bánh ngọt. Các thị vệ lần lượt bưng canh nóng vào, mời hai vị chủ tử ăn một bát cho ấm người.
Hai người vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có người gõ cửa phòng bao.
Tam Hoàng tử, An Ngọc Công chúa, Tuyên Nghi Quận chúa và Cơ tiểu tướng quân xuất hiện ở cửa.
"Đại ca, chúng ta có thể vào ngồi một lát được không?"
Tần Chí thật sự phát phiền vì đám người này. Hắn đang định mở miệng đuổi người thì giọng nói dịu dàng của Bùi Chức vang lên: "Mọi người vào cả đi."
Thái tử điện hạ quay sang nhìn Bùi Chức, thấy nàng nhìn lại mình với vẻ mặt vô tội, nụ cười ngọt hơn cả mật thì cơn giận lớn đến đâu cũng tan biến.
Trước mặt người ngoài, tất nhiên hắn sẽ không làm Thái tử phi mất mặt. Tuy sắc mặt hắn không tốt nhưng cũng không đuổi bọn họ ra ngoài, chỉ dùng ánh mắt âm u lườm những người bước vào.
An Ngọc Công chúa và Tuyên Nghi Quận chúa đến thở mạnh cũng không dám.
Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Tam Hoàng tử và Cơ Đàm Chi. Bọn họ đang định nhìn Bùi Chức thì phát hiện Thái tử đang lườm tới, thế là cả hai sáng suốt quay đi chỗ khác, không dám nhìn thêm nữa.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, không ít suy nghĩ đã lướt qua đầu hai nam nhân.
Không ngờ Thái tử nổi tiếng xấu tính lại có thể kiềm chế cơn giận của mình trước mặt Thái tử phi. Thật khiến bọn họ ngạc nhiên. Chứng tỏ Thái tử phi có thể ảnh hưởng đến Thái tử.
Cơ Đàm Chi cúi đầu uống trà, mí mắt hơi cụp xuống che đi những tia sáng loé lên bên trong.
Đây là phòng bao lớn nhất, tốt nhất của Tụ Anh lâu, lại chỉ có mấy người ngồi nên không hề chật chội.
Tam Hoàng tử là người khéo ăn khéo nói. Y cất giọng ôn hòa văn nhã từ tốn kể về mấy nơi náo nhiệt ở Nam thành trong dịp tết Nguyên Tiêu hôm nay, đoạn cười nói: "Lát nữa đại ca có thể đưa đại tẩu đến đó góp vui."
Sắc mặt Tần Chí dịu đi trông thấy, còn cho Tam Hoàng tử một ánh mắt tán thưởng: "Lão tam cũng hiểu biết nhiều đấy."
"Ta không bận rộn như đại ca, lại thường đi chơi cùng Tử Nhẫn biểu đệ của phủ An Quốc công nên hay nghe đệ ấy kể." Tam Hoàng tử hoà nhã đáp.
Bọn họ đang nói chuyện thì lại có người gõ cửa phòng bao.
Nét mặt Tần Chí sa sầm, lại kẻ nào đến làm phiền bọn họ nữa vậy?
Thị vệ mở cửa, chỉ thấy mấy người đứng ngoài cửa, dẫn đầu là Nhị Hoàng tử, Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy đi theo sau, ngoài ra còn có một thiếu nữ che mặt bằng lụa trắng.
Nhị Hoàng tử bước vào, cười sang sảng: "Đại ca, ta nghe người ta nói huynh ở đây nên đến tìm huynh đây! Lão tam cũng ở đây à!"
Tam Hoàng tử đứng dậy đón: "Sao nhị ca lại đến đây?"
"Ta và Ấu Lan đi dạo hội đèn." Nhị Hoàng tử là người thẳng thắn, nói chuyện cũng ngay thẳng.
Tam Hoàng tử cảm nhận rõ ràng ánh mắt oán giận của Tuyên Nghi Quận chúa nhìn sang. Y không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ, dời mắt nhìn sang thiếu nữ che mặt kia.
"Gia Nhu Công chúa? Người cũng ở đây sao?"
Gia Nhu Công chúa khoan thai bước tới, dịu dàng hành lễ với những người có mặt: "Gia Nhu không mời mà đến, mong Thái tử điện hạ, Tam Hoàng tử điện hạ lượng thứ."
Tần Chí lạnh mặt không nói gì.
Tam Hoàng tử liếc nhìn hắn, biết xưa nay hắn xem thường Nam Chiếu chỉ là một nước nhỏ nên tỏ thái độ khinh thường nhưng cũng không tiện làm Gia Nhu Công chúa khó xử giữa chốn đông người, vì vậy y ôn hòa nói: "Công chúa không cần đa lễ."
Dù sao mấy người này đã đến rồi nên cũng không tiện đuổi bọn họ đi, lại thêm Nhị Hoàng tử mặt dày, đã kéo Tề Ấu Lan tự động ngồi xuống.
Da đầu Ôn Như Thủy tê rần, lén chọn một vị trí gần Bùi Chức.
Ở đây quá đông người, nàng ấy cảm thấy ngồi bên cạnh nữ chính là an toàn nhất, tiếc là bên cạnh nữ chính đã có Tuyên Nghi Quận chúa.
Gia Nhu Công chúa ngồi đối diện Tần Chí.
Ánh mắt nàng ta dừng lại trên người Bùi Chức giây lát, đôi con ngươi màu nhạt cong cong: "Vị này chính là Thái tử phi nương nương phải không ạ?"
Bùi Chức mỉm cười đáp lễ: "Lần đầu gặp mặt."
Gia Nhu Công chúa hứng thú đánh giá Bùi Chức, giọng nói có phần mềm mại quyến rũ: "Quả nhiên Thái tử phi là một đại mỹ nhân đúng như lời đồn. Thái tử điện hạ thật có phúc."
Tần Chí liếc nhìn nàng ta một cái, sắc mặt hơi dịu đi.
Gia Nhu Công chúa nhạy bén bắt được điểm này. Nàng ta không khỏi sững sờ, không ngờ vị Thái tử Đại Vũ lúc nào gặp mình cũng mặt mày hằm hằm lại tươi tỉnh với mình chỉ vì mình khen thê tử hắn một câu.
Tam Hoàng tử cười hỏi: "Nhị ca, sao hai người lại đi cùng Gia Nhu Công chúa vậy?"
"Gặp trên đường thôi." Nhị Hoàng tử bưng một bát canh nóng lên định uống, lại nhớ ra điều gì đó nên vội đẩy nó đến trước mặt Tề Ấu Lan, còn thúc giục: "Nàng ăn canh đi cho ấm người, tay nàng lạnh lắm."
Sao hắn ta biết tay người ta lạnh? Chắc chắn là vừa rồi đã nắm tay.
Những người ở đây đều nhìn Nhị Hoàng tử với ánh mắt đầy ẩn ý.
Gương mặt tái nhợt vì gió lạnh của Tề Ấu Lan thoáng ửng hồng, cúi đầu bưng bát canh nóng lên ăn.
Tam Hoàng tử lại cảm nhận được ánh mắt oán giận, không cần nhìn cũng biết là ai. Y bèn đặt một bát canh nóng trước mặt Tuyên Nghi Quận chúa rồi dịu dàng nói: "Tuyên Nghi biểu muội, muội cũng ăn canh đi."
Tuyên Nghi Quận chúa tức thì vui vẻ hẳn lên, cười ngọt ngào.
An Ngọc Công chúa lại không vui: "Tam Hoàng huynh, muội cũng muốn ăn canh."
Tam Hoàng tử bưng một bát qua cho nàng ta. Bấy giờ An Ngọc Công chúa mới nở nụ cười.
Bùi Chức và Gia Nhu Công chúa bắt đầu trò chuyện.
Khi cần, nàng cũng có thể trở thành đối tượng trò chuyện phù hợp, khéo ăn khéo nói khiến người ta cảm thấy như được tắm gió xuân. Những người có mặt rất ít khi thấy phương diện này của nàng nên ai cũng ngỡ ngàng.
Tam Hoàng tử thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tất nhiên y biết không một ai có mặt ở đây chào đón Gia Nhu Công chúa nhưng cũng không thể làm nàng ta khó xử được, bản thân y cũng không tiện lúc nào cũng ra mặt hóa giải, Thái tử phi có thể chủ động bắt chuyện với Gia Nhu Công chúa là tốt nhất.
Nói chuyện một lúc, Bùi Chức đột nhiên nói: "Gia Nhu Công chúa, đôi mắt của người và Cơ tiểu tướng quân giống nhau ghê."
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trong phòng bao chợt đông cứng, ngay cả Ôn Như Thủy đang thả hồn tận đâu đâu cũng bị lời nói táo bạo của nàng làm cho giật mình tỉnh lại, trợn tròn mắt nhìn sang.
Nàng ấy không khỏi kích động, lẽ nào còn có tình tiết ẩn giấu nào mà nàng ấy không biết?
Lúc này, giọng Tần Chí vang lên: "Đúng là rất giống."
Gia Nhu Công chúa cười nói: "Đây là đặc trưng của hoàng thất Nam Chiếu ta, màu mắt nhạt hơn người thường một chút. Màu mắt của Cơ tiểu tướng quân quả thật rất giống với người của hoàng thất Nam Chiếu ta."