Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 122

Người ở đây ai cũng nhận ra lời của Gia Nhu Công chúa có ẩn ý, rành rành khích bác quan hệ của người Đại Vũ, có thể nói là ý đồ hiểm ác.

Người của phủ Trấn Quốc Tướng quân xưa nay trấn thủ vùng Tây Nam, trong đó bao gồm cả biên cảnh Nam Chiếu. Có thể nói rằng người giao thiệp với nước Nam Chiếu nhiều nhất chính là các tướng sĩ dưới trướng Trấn Quốc Tướng quân.

Có thể đoán được người Nam Chiếu thù hằn Trấn Quốc Tướng quân đến mức nào.

Cơ Đàm Chi là nhi tử độc nhất của Trấn Quốc Tướng quân. Nếu không có gì bất trắc thì tương lai y sẽ kế thừa vị trí Trấn Quốc Tướng quân, trấn thủ vùng Tây Nam, vì vậy mới có danh xưng "tiểu tướng quân".

Sở dĩ Nam Chiếu tỏ ra yếu thế trước Đại Vũ cũng là vì e dè Trấn Quốc quân đang trấn thủ ở Tây Nam.

Gia Nhu Công chúa với thân phận là công chúa Nam Chiếu cũng cực kỳ căm ghét dòng dõi Trấn Quốc Tướng quân.

Không đợi mọi người phản ứng, Tuyên Nghi Quận chúa đã tức đến độ đập bàn đứng dậy, phẫn nộ trừng Gia Nhu Công chúa, giọng nói cũng run lên vì tức giận.

"Ngươi, ngươi nói bậy gì vậy hả?! Đại ca của ta là người Đại Vũ đàng hoàng, không có quan hệ gì với Nam Chiếu các ngươi! Dù có đi chăng nữa thì đại ca ta cũng sinh ra ở Đại Vũ, lớn lên ở Đại Vũ, ăn lương thực của Đại Vũ mà trưởng thành, không có chút quan hệ nào với Nam Chiếu các ngươi! Ngươi đừng hòng dính líu tới đại ca ta!"

Nàng ấy cố làm ra vẻ hung tợn, muốn dọa lui Gia Nhu Công chúa đang nói năng hồ đồ.

Tiếc là xưa nay nàng ấy luôn đối xử hiền hòa với mọi người, vẻ mặt hung dữ không những không dọa được ai mà ngược lại còn trông ngây ngô buồn cười.

Ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về phía Tuyên Nghi Quận chúa.

Ngay cả Tam Hoàng tử cũng bất ngờ, không ngờ Tuyên Nghi Quận chúa vốn luôn yếu đuối lại có một mặt như vậy.

Nụ cười luôn thường trực trên mặt Cơ Đàm Chi vốn đã vụt tắt vì lời của Gia Nhu Công chúa lúc này lại quay trở lại.

Gia Nhu Công chúa có thể e dè Thái tử Đại Vũ nhưng không sợ một vị Quận chúa.

Gương mặt dưới lớp khăn che của nàng ta như đang mỉm cười, đôi mắt trong trẻo nhạt màu cong lên. Nàng ta vô tội nói: "Quận chúa, người tức giận với ta cũng vô dụng. Tuy ta cũng cảm thấy đôi mắt của Cơ tiểu tướng quân rất giống với người trong vương thất Nam Chiếu ta nhưng người đầu tiên đề cập đến chuyện này không phải ta, mà là Thái tử phi của các người."

Nàng ta lại lần nữa khiêu khích, để vị Quận chúa ngây thơ này hiểu rằng người cố tình khơi ra thân thế của Cơ Đàm Chi không phải mình mà là Thái tử phi của Đại Vũ. Nàng ấy có tức giận thì cũng nên trút giận lên Thái tử phi mới phải.

Thân phận của Thái tử phi quả thật cao quý nhưng Tuyên Nghi Quận chúa cũng không kém. Nàng ấy có Thái hậu chống lưng, ít nhiều cũng có thể cứng rắn hơn một chút chứ nhỉ?

Gia Nhu Công chúa rất mong chờ Tuyên Nghi Quận chúa sẽ trở thành con dao trong tay mình.

"Câm miệng!" Tuyên Nghi Quận chúa càng hung dữ hơn: "A Thức chỉ tò mò thôi!"

Mọi người: "..."

Bây giờ bọn họ mới biết hoá ra bản lĩnh giả ngu nói dối của Tuyên Nghi Quận chúa cao siêu đến mức này.

Từ đó có thể thấy rằng trong lòng Tuyên Nghi Quận chúa, Thái tử phi là quan trọng nhất, xếp thứ nhì là Cơ Đàm Chi, còn tình lang là Tam Hoàng tử lại chỉ xếp thứ ba.

Ngay cả Nhị Hoàng tử cũng không nhịn được mà liếc nhìn Tam Hoàng tử một cách đầy thương cảm.

Hắn ta thầm nghĩ rằng chắc chắn là do bình thường lão tam tỏ ra quá đa tình, dường như đối xử với cô nương nào cũng dịu dàng như nhau nên ngay cả Tuyên Nghi Quận chúa từng khóc lóc đòi gả cho y cũng không muốn đặt y vào vị trí quan trọng nhất trong lòng.

Bùi Chức cũng không nhịn được cười. Đột nhiên nàng hiểu ra vì sao khi bị kẹt giữa nữ nhi và ngoại tôn nữ, Thái hậu lại thà chịu đựng cơn giận của nữ nhi chứ nhất quyết chiều theo ý ngoại tôn nữ, để nàng ấy gả cho Tam Hoàng tử.

Nếu là nàng thì nàng cũng sẽ chọn làm vậy.

Lúc này, Cơ Đàm Chi lên tiếng: "Gia Nhu Công chúa không cần thăm dò làm gì. Đúng là mẫu thân của ta có huyết thống Nam Chiếu, có điều đó là chuyện của tổ tiên mấy đời trước rồi, khó mà tìm hiểu gốc rễ." Y liếc nhìn Tuyên Nghi Quận chúa, ánh mắt ấm áp hơn một chút: "Như lời xá muội đã nói, Cơ Đàm Chi ta lớn lên ở Đại Vũ, ăn lương thực của Đại Vũ, chẳng có quan hệ gì với Nam Chiếu cả."

Gia Nhu Công chúa bị y nói vậy cũng không tức giận, chỉ dịu dàng nói: "Vậy sao? Thế thì thật đáng tiếc." Nàng ta giơ tay ấn vào móc gài của tấm mạng che mặt bên thái dương, giọng nói thêm phần sầu muộn: "Ta rời xa quê hương đến Đại Vũ đã lâu nên khó tránh khỏi nhớ nhung, nay gặp được tiểu tướng quân, phát hiện màu mắt của tiểu tướng quân có nét giống với người của vương thất Nam Chiếu chúng ta, ta còn tưởng có thể nhận người thân chứ."

"Vậy phải để Công chúa thất vọng rồi." Cơ Đàm Chi nói cười vui vẻ, chỉ là ý cười không chạm đến đáy mắt.

Tần Chí đột nhiên lên tiếng: "Nếu ngươi nhớ quê hương thì có thể quay về bất cứ lúc nào. Đại Vũ bọn ta là nước coi trọng lễ nghĩa, không hề ép các ngươi ở lại."

Gia Nhu Công chúa nhất thời nghẹn họng.

Mọi người đều thấy rõ nửa khuôn mặt lộ ra bên ngoài của nàng ta chợt cứng đờ.

Nếu lời này do người khác nói thì không có gì, song người nói lại là đương kim Thái tử nên có ý nghĩa khác hẳn, thậm chí còn khiến người ta nghĩ rằng liệu có phải Hoàng đế Đại Vũ cũng nghĩ như vậy không?

Bọn họ không thèm che lấp thái độ coi thường và khinh miệt Nam Chiếu, tuy vấn tội Nam Chiếu nhưng lại chẳng thèm nghe Nam Chiếu tự biện bạch. Vì thế mà sứ thần Nam Chiếu đã vào kinh mấy tháng nhưng bọn họ vẫn lấy cớ Quốc cữu của Nam Chiếu bệnh nặng mà không có ý triệu kiến.

Dù là Gia Nhu Công chúa bày ra trăm phương ngàn kế nhưng chỉ cần không gặp được Hoàng đế Đại Vũ thì cũng vô ích.

Thật ra trong lòng Gia Nhu Công chúa có phần khinh thường mấy vị Hoàng tử Đại Vũ này, song nàng ta cũng biết rõ thái độ của người Đại Vũ đối với nước mình, huống chi người Đại Vũ còn ghi hận hai vụ mưu sát năm ngoái, người Nam Chiếu vẫn chưa thể rửa sạch hiềm nghi.

Cuối cùng, Gia Nhu Công chúa không thể ngồi yên được nữa, biết điều cáo từ rời đi.

Không còn ngoại tộc, những người ngồi lại đây đều là người Đại Vũ nên bầu không khí cũng thoải mái hơn một chút.

Tuyên Nghi Quận chúa lo lắng nhìn Cơ Đàm Chi, khẽ gọi một tiếng: "Đại ca?"

Những người khác cũng nhìn sang. Chỉ cần tìm hiểu về Cơ Đàm Chi đều biết thân mẫu của y mất sớm, Trấn Quốc Tướng quân lại không tục huyền, thậm chí bên cạnh không có một thị thiếp tri kỷ nào, quanh năm trấn thủ ở Tây Nam Đại Vũ, suốt ngày tiếp xúc với Di tộc ở đó, đã nhiều năm chưa về kinh.

Dù Cơ Đàm Chi rộng lượng đến đâu thì hẳn cũng vẫn chú ý đến thân mẫu đã khuất, không muốn người khác nhắc đến bà ấy.

Cơ Đàm Chi cười với muội muội rồi đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng, tỏ ý mình không sao.

Sau đó y nhìn về phía Bùi Chức, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không ngờ Thái tử phi lại tò mò về thân thế của Cơ mỗ đến vậy."

Tần Chí khẽ nheo mắt, lạnh lùng nhìn y.

Tuyên Nghi Quận chúa bối rối, hết nhìn Bùi Chức rồi lại nhìn đại ca, hé miệng mà không biết phải nói gì.

Bùi Chức vẫn thản nhiên cười nói: "Tiểu tướng quân hiểu lầm rồi, đây là lần đầu ta gặp Gia Nhu Công chúa, phát hiện mắt của tiểu tướng quân khá giống nàng ta nên mới tò mò hỏi một câu thôi, không có ý gì khác."

Tuyên Nghi Quận chúa lập tức lộ ra vẻ mặt "Ta biết ngay là như vậy mà".

Những người khác thấy vậy đều cạn lời, ngay cả An Ngọc Công chúa cũng không nhịn được mà liếc xéo nàng ấy một cái. Trước kia nàng ta chỉ cảm thấy Tuyên Nghi ngốc, bây giờ mới biết nàng ấy còn ngốc hơn nàng ta nghĩ.

Chỉ có Ôn Như Thuỷ là vẻ mặt đầy kính nể. Bùi Chức thật lợi hại, rốt cuộc nàng làm cách nào mà dạy dỗ được một muội muội ngoan ngoãn như vậy?

Vì nể mặt Thái tử nên mặc dù trong lòng vô cùng không vui, ngoài mặt Cơ Đàm Chi không thể hiện ra, chỉ là ấn tượng về vị Thái tử phi Bùi Chức này cực kỳ tệ hại.

Không cần nhìn cũng biết ánh mắt lạnh lẽo của Thái tử đang như một con rắn độc đang quấn quanh người y. Chỉ cần y nói ra lời nào bất lợi cho Thái tử phi trước mặt mọi người, hắn sẽ lập tức ra tay.

Trong lòng y không khỏi chán ghét, suýt chút nữa không kìm nén được lòng thù hận và oán độc.

Cơ Đàm Chi uống cạn chén trà, viện một cớ rồi rời đi.

Tuyên Nghi Quận chúa lập tức nói: "Đại ca, đợi muội với, muội đi ngắm đèn lồng cùng huynh."

Nói rồi nàng ấy nhanh chóng đuổi theo, hai huynh muội cùng nhau rời khỏi phòng bao.

Trong phòng, Tam Hoàng tử lại một lần nữa thu hút ánh mắt của mọi người.

An Ngọc Công chúa không vui nói: "Các ngươi nhìn Tam Hoàng huynh ta làm gì?" Nàng ta không dám nổi giận với Thái tử, bèn quay sang lớn tiếng với đám người Tề Ấu Lan.

Tề Ấu Lan chỉ mỉm cười chứ không nói gì.

Nhị Hoàng tử lại cười ha hả: "Lão tam, xem ra Tuyên Nghi biểu muội cũng không thích đệ cho lắm nhỉ? Đệ xem, người ta còn chẳng muốn đi ngắm đèn lồng cùng đệ."

Sắc mặt Tam Hoàng tử trở nên khó coi.

Biết là một chuyện, bị người ta nói thẳng ra trước mặt, mất sạch thể diện lại là chuyện khác.

Trong lòng y hơi bực bội. Trước kia khi Tuyên Nghi Quận chúa chạy đến trước mặt y khóc lóc nói muốn gả cho y, trong lòng y rất phiền muộn nhưng vẫn phải kiên nhẫn an ủi nàng ấy. Bây giờ hai người đã được phụ hoàng ban hôn, thái độ của Tuyên Nghi Quận chúa đối với y lại như thay đổi rất nhiều, không giống như một vị hôn thê bình thường đối với vị hôn phu, chuyện gì cũng nghĩ đến y, quan tâm y nữa.

Nghe nói Tuyên Nghi Quận chúa thậm chí còn không mấy khi đến cung của mẫu phi y.

Nhị Hoàng tử xem xong trò vui, ăn hết canh nóng rồi nhanh chóng dẫn vị hôn thê của mình rời đi.

Ôn Như Thuỷ không dám ở lại, cũng đi theo.

Tiếp đó, Tam Hoàng tử và An Ngọc Công chúa cũng không muốn ở lại nữa, vội vàng tìm cớ rời đi.

Cuối cùng trong phòng bao chỉ còn lại phu thê Thái tử. Tần Chí cho người mang mấy bát canh nóng khác lên, gọi thêm một vài món ăn đặc sắc của Tụ Anh lâu lên.

Bùi Chức bưng bát canh nóng lên ăn, đôi mắt trong veo nhìn Thái tử gia, đoạn nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ, vừa rồi ta tự ý hành động... Chàng không giận chứ?"

"Nàng tự ý hành động cái gì?" Thái tử gia bày ra vẻ mặt khó hiểu, như không hiểu nàng đang hỏi ngớ ngẩn gì.

Tất nhiên Bùi Chức sẽ không tự nhận tội. Nàng cười ngọt ngào với hắn rồi giải thích: "Điện hạ, ta biết sự hy sinh và cống hiến của Trấn Quốc Tướng quân đối với Đại Vũ, không phải ta nghi ngờ Trấn Quốc Tướng quân..."

Vừa rồi nàng hỏi câu đó trước mặt Gia Nhu Công chúa quả thật không ổn, dễ làm phật lòng người khác.

Cơ Đàm Chi là nhi tử độc nhất của Trấn Quốc Tướng quân, đại diện cho Trấn Quốc Tướng quân, nghi ngờ y cũng tương đương với nghi ngờ Trấn Quốc Tướng quân. Nếu những lời lúc nãy truyền ra ngoài thì chắc chắn Thái tử phi Bùi Chức sẽ bị công kích. Người khác sẽ cho rằng hành động này của nàng làm chạnh lòng công thần.

Thậm chí cả Thái tử cũng không bảo vệ được nàng.

"Cô biết." Tần Chí không để tâm: "Nàng cảm thấy tên tiểu tử Cơ Đàm Chi đó có vấn đề phải không?"

Bùi Chức: "... Thực ra cũng không hẳn là vậy."

Nàng là người có tinh thần lực, tuy hiện tại không bằng kiếp trước nhưng vẫn nhạy bén nắm bắt được cảm xúc thật của người khác. Lúc nãy khi gặp Cơ Đàm Chi, nàng đã bắt được một tia ác ý thoáng qua trên người y. Tuy rất nhạt nhưng nàng vẫn nhanh chóng nhận ra ác ý đó là nhắm vào Tần Chí.

Vì sao Cơ Đàm Chi lại có ác ý với Thái tử Tần Chí?

Là vì y thuộc phe Tam Hoàng tử hay do nguyên nhân nào khác?

Vì vậy lúc nãy nàng mới thử thăm dò một phen.

Tần Chí khẽ cười, nhìn nàng với ánh mắt không có chút trách móc nào. Hắn hạ giọng nói: "A Thức, nàng không cần lo lắng. Nàng muốn làm gì thì cứ làm, không ai dám nghi ngờ nàng đâu! Hơn nữa những gì nàng nói lúc nãy không phải là không có căn cứ."

"Ý chàng là..."

Tần Chí "ừ" một tiếng: "Quả thật thân mẫu của Cơ Đàm Chi là người của vương thất Nam Chiếu, hơn nữa còn là Công chúa Nam Chiếu, tính theo vai vế thì là cô cô của Gia Nhu Công chúa. Chuyện này rất ít người biết."

Bùi Chức chợt ngộ ra.

Vậy là vừa rồi Cơ Đàm Chi đã nói dối.

Thân mẫu của y là Công chúa Nam Chiếu chứ không phải tổ tiên của thân mẫu có huyết thống Nam Chiếu. Hai cách nói này khác nhau, ý nghĩa càng khác nhau, chỉ một chút sơ sẩy, bất kể là Cơ Đàm Chi hay Trấn Quốc Tướng quân đều sẽ bị liên lụy.

Thảo nào rõ ràng Cơ Đàm Chi rất căm ghét khi nàng nhắc đến chuyện này nhưng cuối cùng lại không nói gì mà bỏ đi thẳng.

Bùi Chức cúi đầu suy nghĩ một lát rồi kín đáo nhắc nhở: "Điện hạ, dường như Cơ tiểu tướng quân có ý kiến với chàng thì phải?"

Không chỉ là có ý kiến mà thậm chí là một loại ác ý muốn diệt trừ cho thống khoái.

Tần Chí thản nhiên đáp: "Có lẽ là vì thân mẫu của Cơ Đàm Chi bị chính tay phụ hoàng ban c.h.ế.t. Hẳn là y biết được chuyện này từ nơi nào đó..."

Bùi Chức: "..." Thảo nào Cơ Đàm Chi lại oán hận hắn, hiểu rồi, hiểu rồi.

Chắc là giận cá chém thớt đây mà.

"A Thức đừng lo." Tần Chí dịu dàng nói với nàng: "Thực ra việc Cơ Đàm Chi về kinh dưỡng thương cũng là ý của phụ hoàng. Không lâu sau khi hết Tết, y sẽ vào Binh bộ. Chỉ cần Cơ Đàm Chi còn là nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân thì phụ hoàng vẫn sẽ ưu ái y."

Vậy chứng tỏ Hoàng thượng vẫn luôn để mắt đến Cơ Đàm Chi, bọn họ không cần lo lắng gì cả.

Bùi Chức nghe xong cuối cùng cũng yên tâm, biết chuyện này không cần mình phải xen vào.

Hai người nghỉ ngơi trong phòng bao một lát, ăn uống no đủ rồi rời Tụ Anh lâu, đến những nơi náo nhiệt mà Tam Hoàng tử đã gợi ý để dạo chơi.

Bùi Chức chơi rất vui.

Nàng vui, đương nhiên Thái tử gia cũng vui, cảm thấy đề nghị lần này của lão tam cũng không tệ, sau này có thể bớt đánh lão tam lại.

Đêm dần về khuya, đột nhiên trong đám đông vang lên một trận xôn xao.

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên trời.

Hóa ra là tuyết rơi.

Những bông tuyết mỏng manh lạnh lẽo rơi trên mặt, bấy giờ Bùi Chức mới muộn màng nhận ra và ngẩng đầu lên, hứng lấy những bông tuyết từ trên trời rơi xuống.

Tuyết rất sạch, cũng rất mềm, chỉ mới rơi trên mặt chốc lát đã tan ra.

Tần Chí kéo mũ trùm áo choàng lên đội cho nàng, sau đó dùng tay lau đi tuyết trên má nàng rồi trách mắng: "Sao nàng ngốc thế? Tuyết tan rồi mà không biết đường lau đi."

Hai tay Bùi Chức đều đang bận cầm đồ, bèn ngẩng đầu lên cười với hắn: "Bởi vì có A Chí mà."

Câu nói này khiến lòng Thái tử điện hạ rung động, cảm xúc dịu dàng dâng trào, muốn ôm nàng vào lòng che chở kín kẽ, càng muốn kéo nàng chạy như bay trong đêm tuyết, đến một thế giới chỉ có hai người, cứ thế đến trọn đời trọn kiếp.

Nhưng cuối cùng hắn chỉ kéo nàng vào lòng rồi kéo áo choàng lên, nhân động tác che tuyết mà đặt một nụ hôn rất nhẹ và dịu dàng lên môi nàng.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, Tần Chí nhận lấy cây ô giấy dầu từ tay thị vệ, che dù đưa Bùi Chức đi trên con phố tuyết rơi.

Người đi đường trên phố dần vãn đi.

Nhiều người chọn mái hiên gần đó để trú tuyết, hoặc vào các nhà trọ, cửa hàng ấm áp nghỉ chân.

Hai người lại vô cùng hứng thú đi trên con phố tuyết rơi. Những bông tuyết lất phất hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn l*n rực rỡ, cũng là một cảnh đêm cực kỳ tươi đẹp.

Mãi cho đến khi tay Bùi Chức lạnh cóng, cuối cùng Tần Chí cũng đưa nàng về cung.

Sau khi hai người lên xe ngựa, thị vệ đưa hai cái lò sưởi tay đến.

Tần Chí nhét một cái vào tay nàng, một cái vào lòng nàng, dùng cả hai cái lò sưởi để ủ ấm cho nàng.

Bùi Chức cười với hắn: "Điện hạ, chàng không lạnh à?"

"Cô là nam nhân, lạnh gì chứ?" Thái tử điện hạ nói năng rất ra dáng nam tử hán, còn vén áo choàng lên ôm nàng vào lòng rồi cọ khuôn mặt lạnh lẽo của mình vào cổ nàng.

Bùi Chức rùng mình một cái, mặt của Thái tử gia thật sự quá lạnh.

"Điện hạ, mặt chàng lạnh quá, chàng mau tránh ra đi..."

Thái tử gia chẳng những không tránh ra mà còn dùng gương mặt lạnh cóng của mình chạm vào người nàng, bàn tay to lớn nắm lấy cái tay đang ôm lò sưởi của nàng rồi siết chặt, mãi cho đến khi tay hắn cũng ấm lên, hắn mới bắt đầu làm chuyện không giữ khuôn phép.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn