Trong lòng Bùi lão phu nhân cũng mong tôn nữ có thể sống tốt, tốt nhất là mau chóng hạ sinh Hoàng Thái tôn để đứng vững chân ở Đông cung.
Dẫu rằng tình cảm giữa Thái tử và Thái tử phi mặn nồng là chuyện tốt, nhưng Hoàng gia khác với gia đình bình thường. Không biết bao nhiêu triều thần đang dõi theo bụng của Thái tử phi, lại có bao nhiêu người mong mỏi Thái tử phi mau chóng sinh hạ hài tử đầu lòng cho Thái tử, tốt nhất hài tử đầu tiên là một nam hài.
Chuyện này liên quan đến giang sơn xã tắc, cũng liên quan đến địa vị của Thái tử.
Nhưng dẫu biết là như vậy, bà ấy lại không muốn ép tôn nữ. Chuyện hài tử không phải cứ muốn là có được, còn phải xem duyên phận nữa, không thể cưỡng cầu.
Vì vậy khi nghe nhi tử nói những lời này, Bùi lão phu nhân tức thì sa sầm mặt, vô cùng không vui.
Bà ấy gần như nghiêm khắc trừng mắt nhìn ông ta: "Con nói cái gì vậy hả?"
Uy Viễn Hầu không hiểu sao bà ấy lại đột nhiên tức giận. Ông ta hơi ngượng ngùng nói: "Con chỉ sốt ruột thay Thái tử phi thôi mà. Thái tử và Thái tử phi đã đại hôn mấy tháng, cũng nên có tin vui rồi chứ."
Thái tử phi giữ được địa vị thì phủ Uy Viễn Hầu mới được thơm lây!
Chỉ có hài tử do Thái tử phi sinh ra, mang trong mình huyết mạch của Bùi gia, tương lai kế thừa đại thống thì phủ Uy Viễn Hầu mới có thể tiến thêm một bước.
Nếu như nữ nhân khác nhanh chân hơn một bước sinh hạ con nối dõi cho Thái tử, hoặc người kế thừa ngôi vị kia trong tương lai không mang huyết mạch Bùi gia thì ai mà biết khi đó Bùi gia sẽ ra sao?
Mọi toan tính của ông ta chẳng phải đều vì phủ Uy Viễn Hầu hay sao?
Tương tự, phủ Uy Viễn Hầu cũng là chỗ dựa của Thái tử phi. Phủ Uy Viễn Hầu tiến thêm một bước thì Thái tử phi mới giữ được địa vị.
"Mẫu thân, hẳn là người cũng biết đạo lý này." Uy Viễn Hầu vô cùng thành khẩn nói, bụng bảo dạ rằng lão phu nhân thật sự già rồi nên lẩm cẩm, đến đạo lý nông cạn như vậy cũng không hiểu.
Tiếc là Bùi lão phu nhân hoàn toàn không tiếp lời ông ta, bà ấy nổi giận quát: "Con có ý gì hả? Lẽ nào con nghi ngờ A Thức không sinh con được?"
"Mẫu thân, sao người lại nghi oan cho con như vậy được? Con không nghĩ như vậy!"
"Con không nghĩ vậy nhưng ý trong lời nói của con cũng gần như thế!" Bùi lão phu nhân càng nói càng giận: "A Thức chỉ mới gả vào Đông cung mấy tháng, con sốt ruột làm gì hả?"
"Thì con cũng chỉ lo bị nữ nhân khác nhanh chân đến trước..."
Lời còn chưa dứt, một chén trà đã bay thẳng vào mặt Uy Viễn Hầu. Ông ta nhanh nhẹn nhảy sang một bên tránh. Thấy mẫu thân tức giận trừng mắt nhìn mình, ông ta biết mình ở lại đây chỉ tổ thêm phiền nên miệng nói vài câu khuyên lão phu nhân nguôi giận rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.
Uy Viễn Hầu phu nhân yên lặng ngồi một bên không nói tiếng nào, coi như không thấy cảnh này.
Mãi cho đến khi phu quân rời đi, bà ấy mới nói: "Lão phu nhân bớt giận, thật ra Hầu gia không có ý đó đâu ạ."
Nét giận vẫn còn vương trên mặt Bùi lão phu nhân. Bà ấy bực tức nói: "Nó là một đấng nam nhi mà suốt ngày chỉ chăm chăm nhìn vào bụng nữ nhân, đúng là không biết ngượng! Đều tại ta, năm đó khi tổ phụ tổ mẫu các con lần lượt qua đời, ta và lão Hầu gia bận lo liệu hậu sự, đưa linh cữu về quê, lại giữ đạo hiếu sáu năm nên lơ là chuyện dạy dỗ nó, mới dạy ra cái thứ khốn nạn chỉ biết dựa vào nữ nhi trong nhà để mưu cầu phú quý..."
Bà ấy càng nói càng đau lòng, hai hàng lệ nóng lăn dài trên má.
Đương nhiên bà ấy biết rõ tôn nữ mau chóng sinh hạ con nối dõi cho Thái tử mới là tốt nhất.
Nhưng bà ấy càng đau lòng cho hoàn cảnh của A Thức hơn, đau lòng nàng gả vào Đông cung mà phủ Uy Viễn Hầu lại chẳng giúp được gì cho nàng. Nàng chỉ có thể dựa vào chính bản thân tranh đấu vì tiền đồ phú quý trong cung.
Tưởng tức phụ Hoàng gia dễ làm lắm chắc?
Uy Viễn Hầu phu nhân khẽ thở dài trong lòng.
Bà ấy biết lão phu nhân thương yêu tỷ muội Bùi Chức, không ngờ bà ấy lại lo lắng cho hoàn cảnh của Bùi Chức ở trong cung hơn cả tiền đồ phú quý của Hầu phủ.
Mặc dù phu thê nhị phòng không còn nhưng tỷ muội Bùi Chức vẫn còn tổ mẫu hết mực thương yêu.
Chẳng trách sau khi gả vào Đông cung, người Bùi Chức canh cánh trong lòng nhất là lão phu nhân và Bùi An Bích.
…
Xe ngựa chạy đến phố Nam thành.
Hội đèn ở phố Nam thành xưa nay luôn là nơi náo nhiệt nhất Kinh thành, trị an ở đây cũng tốt hơn những nơi khác, rất hiếm khi xảy ra những sự cố bất ngờ như dịp Thất tịch năm ngoái, mười mấy năm qua mới chỉ xảy ra một lần.
Vì thế lần này bọn họ vẫn chọn đến Nam thành ngắm hoa đăng.
Tuy nhiên, vì có sự cố ở hội đèn Thất tịch năm ngoái nên Ngũ thành Binh mã ty càng để ý vấn đề trị an cho hội đèn Nguyên Tiêu hơn. Số lượng quan sai và binh lính tuần tra tối nay nhiều hơn hẳn thường lệ.
Ngũ thành Binh mã ty không thể gánh nổi trách nhiệm nếu sự cố Thất tịch năm ngoái tái diễn.
Bọn họ không dám cược liệu Thái tử có chạy đến Nam thành ngắm hoa đăng hay không nên phải phòng ngừa chu đáo.
Chỉ huy sứ Nam thành của Ngũ thành Binh mã ty là Diệp Kỳ dẫn người đi tuần tra, ngang qua đầu phố Nam thành vừa hay bắt gặp một cặp phu thê trẻ tuổi bước xuống từ xe ngựa, da đầu hắn ta tức thì tê dại.
Hắn ta đột nhiên cảm thấy số binh lính tuần tra ở Nam thành tối nay vẫn chưa đủ, phải xin Chỉ huy sứ đại nhân của Ngũ thành Binh mã ty điều thêm người tới mới được.
Nghĩ đoạn, Diệp Kỳ bèn để thuộc hạ chờ ở đây, còn mình bước tới thỉnh an.
"Thần ra mắt Thái tử, Thái tử phi."
Tần Chí liếc nhìn hắn ta rồi thản nhiên hỏi: "Diệp đại nhân đi tuần đấy à?"
"Vâng ạ." Diệp Kỳ cung kính đáp: "Hôm nay là hội đèn Nguyên Tiêu, trên phố đông người nên Ngũ thành Binh mã ty điều động hết toàn bộ nhân viên, tất nhiên thần cũng không thể nhàn rỗi."
Thái tử "ừm" một tiếng: "Vất vả rồi."
Diệp Kỳ: "Không vất vả ạ!" Chỉ cần Thái tử điện hạ bình an vô sự, bọn họ sẽ không vất vả.
Sau khi tạm biệt Diệp Kỳ, hai người bước vào con phố rực rỡ ánh đèn.
Đèn lồng trong dân gian tuy không được đẹp đẽ tinh xảo như đèn do các đại sư phụ trong cung làm nhưng lại thắng ở chỗ có nhiều ý tưởng kỳ diệu và đa dạng hơn.
Tần Chí đích thân chọn một chiếc đèn lồng hình thỏ béo ú đưa cho Bùi Chức.
Thái tử phi nhìn chiếc đèn lồng mà không khỏi bật cười: "A Chí, sao chàng lại mua chiếc đèn này?" Rõ ràng còn có rất nhiều chiếc đen xinh đẹp khác, con thỏ béo ú này đáng yêu thì đáng yêu thật nhưng không đủ đẹp.
"Nó đẹp, giống nàng." Thái tử điện hạ nói chuyện rất lãng mạn.
Bùi Chức: "..."
Xét thấy Thái tử điện hạ nói với vẻ mặt vô cùng chân thành, Bùi Chức quyết định tha thứ cho con mắt có vấn đề của hắn, nhận lấy chiếc đèn lồng thỏ béo ú.
Hai người đi trong dòng người, vừa ngắm vừa dạo, thỉnh thoảng lại cúi đầu trò chuyện.
Thất tịch năm ngoái, hai người vẫn chỉ là vị hôn phu, vị hôn thê của nhau, dù đi cùng nhau vẫn phải kiềm chế không dám chạm tay nhau. Năm nay, Thái tử điện hạ đã mạnh dạn nắm tay nàng đi giữa phố.
Tiết trời Nguyên Tiêu rất lạnh, hơi thở ra cũng biến thành từng luồng khói trắng.
Tần Chí sợ Bùi Chức bị lạnh nên đưa nàng đến Tụ Anh lâu ăn chút canh nóng cho ấm người.
Thị vệ đi theo không ít, còn có cả ám vệ Đông cung bám theo trong bóng tối. Một đoàn người đông đảo đến Tụ Anh lâu khá là thu hút sự chú ý. Khi bọn họ bước vào, không ít người quay đầu nhìn sang, có điều chỉ mới liếc mắt một cái đã vội vàng quay đi như phải bỏng.
Không ít người nhận ra Thái tử và Thái tử phi.
"A Thức."
Một giọng nói mừng rỡ vang lên. Bùi Chức quay đầu nhìn lại thì thấy Tuyên Nghi Quận chúa và Cơ Đàm Chi đang từ trên lầu đi xuống.
Tuyên Nghi Quận chúa không ngờ lại được gặp Bùi Chức ở đây nên vô cùng vui mừng.
Mặc dù khi nhìn thấy Thái tử, nàng ấy vẫn co rúm lại nhưng không còn sợ hãi bỏ chạy như một con thỏ nữa, chỉ cố gắng lờ Thái tử đi, đôi mắt chăm chú nhìn Bùi Chức.
"Quận chúa, thật trùng hợp." Bùi Chức cười chào.
Tuyên Nghi Quận chúa rất vui, bước nhanh tới kéo tay áo Bùi Chức rồi nũng nịu nói: "Nếu biết hôm nay A Thức cũng đi xem hội đèn thì ta đã hẹn đi cùng ngươi rồi."
Thái tử điện hạ không nhịn được khẽ hừ một tiếng.
Tuyên Nghi Quận chúa rụt cổ lại, ngón tay siết chặt lấy tay áo Bùi Chức, dù sợ nhưng vẫn cố chấp không chịu buông nàng ra.
Cơ Đàm Chi bước tới, chắp tay với hai người: "Điện hạ, Thái tử phi."
Ánh mắt Tần Chí lướt qua hai huynh muội, sau đó lạnh nhạt nói: "Ở bên ngoài không cần đa lễ. Hôm nay Cơ tiểu tướng quân rảnh rỗi quá nhỉ?"
Cơ Đàm Chi ôn tồn đáp: "Hiếm lắm mới đến dịp lễ Nguyên Tiêu nên thần đưa muội muội ra ngoài dạo hội đèn, kẻo muội ấy ở một mình trong phủ Công chúa sẽ buồn."
Lời này nghe có ý bất bình thay cho muội muội mình.
Bùi Chức bèn hỏi: "Tam Hoàng tử không hẹn ngươi đi chơi hả?"
Không lâu trước đây, khi Lệ Quý phi mời nàng đến ngắm mai, nàng có nghe Lệ Quý phi nói rằng Nhị Hoàng tử đã chủ động hẹn Tề Ấu Lan cùng đi chơi hội đèn Nguyên Tiêu.
Tuyên Nghi Quận chúa cúi đầu, giọng buồn bã: "Không... Nhưng không sao, nếu Tam Hoàng tử biểu ca cũng ra ngoài xem hội đèn thì huynh ấy thường đi cùng An Ngọc. Ta có đại ca đi cùng, Tam Hoàng tử biểu ca có đi cùng ta hay không cũng không sao cả." Tuy nói là vậy nhưng vẻ thất vọng trên mặt nàng ấy lại rất rõ ràng.