Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 119

Tết nhất ở hoàng gia vô cùng bận rộn.

Hầu như ngày nào cũng có mệnh phụ vào cung. Bùi Chức thân là Thái tử phi nên buộc phải ra mặt tiếp đãi họ, mỗi lần tiếp đãi đều mất hơn nửa ngày. Ngoài ra, nàng còn phải gặp gỡ không ít trưởng bối trong tôn thất như các vị lão Thái phi hay Đại Trưởng Công chúa. Dù là Thái tử phi, nàng vẫn phải cung kính trước những bậc trưởng bối này.

Tất cả mọi người đều ngấm ngầm đánh giá từng lời nói, từng hành động của Thái tử phi, Bùi Chức không thể không vực dậy tinh thần để đối phó.

Trong dịp Tết, hoàng cung trở nên rất náo nhiệt, ngày nào cũng có những cuộc giao tế khác nhau.

Hôm nay Mai Quý phi mời mọi người đến xem kịch, ngày mai Lệ Quý phi mời mọi người đến ngâm thơ thưởng mai, ngày kia còn có yến tiệc của tứ phi, Thái tử phi không thể vắng mặt trong bất kỳ buổi tụ họp nào.

Năm mới cũng là lúc các vị phi tần tung ra hết mọi thủ đoạn. Ai mời được Hoàng thượng đến dự yến tiệc do mình tổ chức thì sẽ nổi bật lấn át những nữ nhân khác trong hậu cung.

Với tư cách là nhi tức phụ, Bùi Chức cảm thấy vô cùng khó xử khi bị kẹp giữa đám nữ nhân này. Chỉ là nàng khó xử mặc nàng, bất kể là hậu phi hay Hoàng thượng đều không cảm thấy ngượng ngùng, ngày tháng trôi qua vô cùng náo nhiệt vui vẻ, Bùi Chức nhìn mãi rồi cũng cảm nhận được đôi chút thú vị.

Tần Chí đến đón nàng, thấy Hoàng thượng đang sánh vai cùng mỹ nhân thì vội vàng đưa nàng đi.

"Phụ hoàng đúng là già rồi không nên nết, sau này nàng tránh xa ông ấy ra một chút." Hắn cẩn thận dặn dò Thái tử phi của mình, chỉ sợ nàng bị Hoàng thượng và đám cung phi kia làm hư.

Bùi Chức suýt nữa bật cười, vẻ mặt vô tội nói: "Phụ hoàng cũng có làm gì đâu, sao chàng lại nói vậy? Cẩn thận phụ hoàng nghe thấy sẽ phạt chàng đó."

Thái tử gia bĩu môi: "Sau này nàng sẽ biết."

Đến cả thứ như pín hổ mà cũng dám gửi đến cung của nhi tử, không phải là già mà không nên nết thì là gì?

May mà trong cung không có nhiều cung phi để mời Thái tử phi, những lời mời sau đó, Bùi Chức đều không đi nữa, cũng không cần phải xem cảnh Hoàng thượng và các phi tần vui đùa nữa.

Trái lại chính nàng cũng chọn một ngày đẹp để tổ chức yến tiệc trong Đông cung, gửi thiệp mời các vị Quận chúa và tiểu thư trong tôn thất đến dự.

Những thành viên tôn thất được Thái tử phi mời đều xem đó là một vinh dự đặc biệt, cũng là một thông điệp thân thiện mà Thái tử phi gửi đến bọn họ, vậy nên tất cả khách khứa nhận được thiệp đều đến đông đủ.

Ba vị Công chúa cũng cùng nhau đến.

Mặc dù lần trước xảy ra chuyện Tam Công chúa bị bệnh nhưng thái độ của Bùi Chức đối với Tam Công chúa không có gì thay đổi, trái lại Tam Công chúa lại tỏ thái độ vô cùng thân thiết với vị tẩu tẩu Thái tử phi này.

Mỗi lần gặp trong cung, Tam Công chúa đều sà vào bên cạnh Bùi Chức. Cô bé cũng không nói gì, chỉ e thẹn cười với mọi người, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu.

Qua vài lần như vậy, Bùi Chức cũng thân thiết với cô bé hơn trước.

Vì chuyện này mà An Ngọc Công chúa không khỏi trách mắng Tam Công chúa là kẻ phản bội.

"Ngươi không sợ nàng ta nữa à? Nàng ta không phải người dễ đối phó đâu, cẩn thận nàng ta bán ngươi đi đấy." An Ngọc Công chúa dọa dẫm muội muội nhỏ nhất của mình.

Tam Công chúa nhìn nàng ta: "Đại tỷ tỷ, có phụ hoàng ở đây, Thái tử phi tẩu tẩu sẽ không bán muội đâu."

"Lỡ như nàng ta làm thật thì sao?"

"Tẩu tẩu sẽ không làm như vậy đâu!" Tam Công chúa cố chấp cãi lại: "Thái tử phi tẩu tẩu là người tốt. Lúc muội bị bệnh, tẩu ấy còn ôm muội nữa, người tẩu ấy thơm thơm rất dễ chịu."

Cô bé hãy còn nhỏ tuổi, không biết diễn tả cảm xúc trong lòng, chỉ biết rằng khi cô bé bệnh rất khó chịu, Thái tử phi tẩu tẩu đã ôm lấy cô bé, sau đó cô bé đột nhiên không còn khó chịu nữa, cơ thể nhanh chóng khỏe lại.

Trong lòng Tam Công chúa, vòng tay của Thái tử phi tẩu tẩu là dễ chịu nhất. Nàng chẳng những không chê cô bé bị bệnh mà thậm chí còn chủ động ôm cô bé.

An Ngọc Công chúa không ngờ tiểu muội muội của mình lại bị Bùi Chức thu phục. Nàng ta tức không chịu nổi.

Sau khi cơn tức qua đi, nàng ta quyết định không thèm để ý đến Tam Công chúa nữa, thậm chí không cho Nhị Công chúa chơi cùng Tam Công chúa.

Nhị Công chúa tính tình yếu đuối, bị An Ngọc Công chúa bắt nạt thì trở nên răm rắp nghe lời, không dám chống lại mệnh lệnh của nàng ta, chỉ có thể áy náy nhìn tiểu muội muội, nỗi sợ hãi đối với Thái tử phi vẫn còn đó.

Điều khiến An Ngọc Công chúa tức giận hơn là đám tiểu thư tôn thất kia đều ngả về phía Thái tử phi.

Trước khi Thái tử phi gả vào Đông cung, vào dịp Tết Trung thu, nàng ta còn có thể dẫn dắt các tiểu thư tôn thất cùng nhau cô lập Bùi Chức. Không ngờ sau một buổi yến tiệc, những người này đã bị Thái tử phi thu phục, bắt đầu ứng phó qua loa với lời nói của Công chúa là nàng ta.

Trong lòng nàng ta khó chịu nên sau khi trở về Vĩnh Hòa cung, không kìm được mà khóc lóc kể lể với mẫu phi.

Mai Quý phi cũng tức điên người, mắng đám tiểu thư tôn thất đó là những kẻ gió chiều nào che chiều ấy, không đáng tin, chỉ đành an ủi con gái đôi câu: "Thủ đoạn của Thái tử phi không tầm thường nhưng điều đó chưa chắc đã tốt. Bây giờ đám người kia thân thiết với nàng ta, sau này sẽ có lúc phải hối hận."

An Ngọc Công chúa đồng ý với ý kiến này. Thái tử phi quả thật là một người có thủ đoạn không tầm thường.

Bùi Chức mới gả vào Đông cung chưa đầy nửa năm nhưng không chỉ được phụ hoàng bênh vực, Hoàng tổ mẫu thiên vị mà đa số nữ quyến trong tôn thất cũng ngả về phía nàng, e rằng sau này cả hậu cung cũng bị nàng thâu tóm.

Nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ đó, An Ngọc Công chúa không khỏi rùng mình.

Chỉ chớp mắt đã đến Tết Nguyên Tiêu. Cuối cùng Bùi Chức cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Vào ngày Tết Nguyên Tiêu, trong hoàng cung đèn hoa rực rỡ, khắp nơi treo đầy các loại hoa đăng.

Rõ ràng là tiết trời xuân còn se lạnh nhưng cảnh náo nhiệt trong cung lại mang đến một ấn tượng huyên náo đầy màu sắc, khiến người ta quên đi cả thời tiết lạnh lẽo.

Hiếm khi Tần Chí không ra ngoài từ sáng sớm.

Hắn tỉnh dậy từ rất sớm, mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt rộng rãi, lười biếng tựa vào chiếc gối dựa màu đen tuyền thêu hoa văn bảo tướng trên đầu giường, đôi mắt khép hờ, một tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc mây trải dài trên gối của người đang ngủ bên trong.

Đây chính là cảnh tượng Bùi Chức nhìn thấy khi tỉnh dậy.

Nàng dụi dụi vào lòng hắn rồi cất giọng mềm mại hỏi: "Hôm nay chàng không phải ra ngoài hả?"

"Có chứ." Tần Chí đáp: "Lát nữa ta phải đến nha môn Hộ bộ một chuyến, nhưng hôm nay ta sẽ về sớm hơn."

Bùi Chức "ừm" một tiếng, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.

Tần Chí vòng tay ôm chặt nàng vào lòng hơn, dịu dàng hôn lên má nàng, giọng điệu dịu dàng: "Nghe nói hội đèn Nguyên Tiêu ở dân gian rất náo nhiệt, A Thức có muốn ra ngoài xem không?"

"Ra cung ư?" Bùi Chức ngước đôi mắt to tròn trong veo lên nhìn hắn.

Tần Chí cười rộ lên: "Ừ."

Dân gian có rất nhiều hội đèn, có điều nghe đồn hội đèn Nguyên Tiêu là náo nhiệt nhất, ngay cả các Hoàng tử Công chúa trong cung cũng không khỏi ao ước, thậm chí thỉnh thoảng phụ hoàng của bọn họ cũng lén lút ra cung để xem hội đèn. Nhưng hồi bọn họ còn nhỏ, Hoàng thượng không cho phép ra ngoài, sau khi các vị Hoàng tử lớn lên thì không bị hạn chế nhiều nữa.

Tất nhiên Bùi Chức muốn ra ngoài rồi.

Nàng vui vẻ bò dậy, ôm lấy cổ Thái tử gia rồi hôn hắn.

Hai người quấn quýt trên giường một lúc, cuối cùng mới chịu dậy.

Bùi Chức ân cần hầu hạ Thái tử gia mặc quần áo, còn búi tóc cho hắn. Ngón tay nàng khéo léo tết dải lụa màu vàng sáng vào tóc hắn, cuối cùng dùng một chiếc kim quan màu tím ánh vàng cố định lại.

Nàng ngắm nhìn Thái tử điện hạ ăn mặc chỉnh tề rồi bảo hắn cúi đầu xuống, còn mình thì nhón chân hôn lên môi hắn.

"Điện hạ thật anh tuấn." Nàng không tiếc lời khen ngợi.

Tần Chí không ngờ mình chỉ định đưa nàng ra cung thôi mà có thể khiến nàng nhiệt tình như vậy, còn được nàng khen anh tuấn, vành tai đã lâu không bị đỏ lại bắt đầu ửng lên. Trong lúc thẹn thùng, lòng hắn lại dâng trào niềm vui và sự nóng bỏng vô biên.

"A Thức cũng rất đẹp." Hắn khàn giọng đáp.

Nếu không phải không đủ thời gian thì e rằng hắn đã ôm Bùi Chức vào lòng yêu thương một phen rồi.

Bùi Chức rất cảnh giác, vội nói: "Được rồi, điện hạ đi làm việc đi, ta chờ chàng trở về, buổi tối chúng ta cùng nhau đi xem hội đèn."

Tần Chí nhìn nàng bằng đôi mắt nóng rực, miễn cưỡng gật đầu.

Sau khi tiễn Thái tử gia đi, Bùi Chức vui vẻ gọi người vào hầu hạ rồi bắt đầu nhẩm tính thời gian.

Cẩm Vân, Phương Phỉ và các nha hoàn khác đều cảm nhận được tâm trạng của Thái tử phi hôm nay rất tốt. Sau khi hỏi thăm và biết được buổi tối Thái tử điện hạ sẽ đưa Thái tử phi ra cung xem hội đèn, tất cả đều hiểu ra, không hẹn mà cùng cười rộ lên.

Tâm trạng chủ tử vui vẻ thì tất nhiên tâm trạng người hầu hạ cũng vui vẻ theo, bầu không khí Đông cung hòa thuận hân hoan.

Chạng vạng tối, cuối cùng Thái tử gia cũng trở về.

Hắn vừa bước vào cửa đã thấy Thái tử phi ăn mặc chỉnh tề, tha thiết nhìn mình.

Hiếm khi thấy nàng bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy, Tần Chí chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui, đột nhiên phát hiện khi rảnh rỗi mình nên đưa Thái tử phi ra ngoài đi dạo nhiều hơn, biết đâu nàng sẽ luôn vui vẻ như thế này.

Ôn Như Thủy rất căng thẳng.

Sự căng thẳng này vẫn luôn đeo bám nàng ấy như hình với bóng từ khi hết Tết. Chỉ cần nghĩ đến tháng hai sắp tới là nàng ấy lại khó mà kiềm chế được cảm xúc trong lòng.

Tiểu Tề thị ngồi dựa lưng trên giường. Bà ta vừa uống thuốc xong, sắc mặt hơi uể oải.

"Như Nhi, nghe nói hôm nay Nhị Hoàng tử sẽ đến đón đại tỷ nhi ra ngoài xem hội đèn Nguyên Tiêu, còn con thì sao?"

Nghe Tiểu Tề thị nói vậy, Ôn Như Thủy lại vô thức thấy đau đầu: "Mẫu thân, tất nhiên con cũng đi."

Tiểu Tề thị cụp mắt xuống, âm u nhìn nàng ấy rồi cất giọng dè bỉu: "Đi thì có tác dụng gì? Con đúng là vô dụng, không thể lọt vào mắt xanh của di mẫu con. Thái tử phi không phải con, Nhị Hoàng tử phi cũng không phải con, ngay cả một mối hôn sự tốt một chút cũng không tìm được..."

"Mẫu thân!" Ôn Như Thủy càng thêm đau đầu: "Con vẫn còn nhỏ..."

Nàng ấy không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến là Tiểu Tề thị lại kích động: "Nhỏ gì nữa? Qua năm mới con đã mười sáu tuổi rồi, nhà nào có nữ nhi lớn như con mà chưa định thân đâu? Sao ta lại sinh ra một thứ vô dụng như con chứ? Con nhìn phủ Uy Viễn Hầu người ta xem, rồi nhìn đại tỷ nhi trong phủ xem, rõ ràng bọn họ đều nợ mẫu tử chúng ta, sao con lại không biết tranh giành vậy hả? Con..."

Nói đến chỗ kích động, Tiểu Tề thị bật dậy khỏi giường, giương nanh múa vuốt lao tới, định cấu véo Ôn Như Thủy.

Ôn Như Thủy sợ bà ta ngã nên không dám rời đi, càng không dám gọi nha hoàn vào, để tránh bị người ta nhìn thấy bộ dạng phát bệnh của Tiểu Tề thị. Cánh tay nàng ấy bị cấu đau buốt, chỉ có thể hít thở sâu rồi vội vàng dịu giọng an ủi mẫu thân mình.

Sau một hồi náo loạn, cuối cùng Tiểu Tề thị cũng nhắm mắt thiếp đi.

Ôn Như Thủy mồ hôi đầm đìa, tóc tai rối bời, cánh tay đau nhói.

Không cần nhìn cũng biết chắc rằng cánh tay nàng ấy đã bị cấu sưng lên.

Ngay cả hệ thống cũng không nhìn nổi: [Ký chủ, ngươi cứ như vậy là không được. Ngươi nên bẩm báo với Tề lão phu nhân để bà ấy biết bệnh tình của Tiểu Tề thị, tách mẫu tử các ngươi ra. Ngươi không thể tiếp tục ở cùng bà ta nữa, như vậy bà ta vẫn sẽ làm hại ngươi.]

Ôn Như Thủy xắn tay áo lên, bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay, không ngẩng đầu mà chỉ đáp: [Không được, nếu không nhìn thấy ta thì bà ấy sẽ càng điên hơn.]

Nữ nhi là mạng sống duy nhất của Tiểu Tề thị. Bà ta yêu thương nữ nhi nên mới muốn nữ nhi gả cho người tốt, có quyền lực tối cao, mới không bị người ta bắt nạt.

Tiểu Tề thị gả đến Ôn gia ở phương Bắc, chịu đủ sự lạnh nhạt của người đời, từng trải qua nhiều chuyện cay đắng nên mới gửi gắm hy vọng vào nữ nhi. Trong lòng bà ta, chỉ khi trở thành Hoàng tử phi hoặc Thái tử phi, nữ nhi mới không bị người ta bắt nạt.

Hệ thống bất lực: [Cứ thế này không được đâu! Ký chủ, thời khắc quyết định vận mệnh của ngươi sắp đến rồi, ngươi mà không tìm cách phá giải thì chẳng mấy chốc sẽ đến ngày c.h.ế.t của ngươi đấy.]

Mặt Ôn Như Thủy khẽ co giật: [Ta chủ động tránh đi không được à?]

[Nếu bia đỡ đạn có thể tránh được thì ta đã không bảo ngươi đi công lược nam chính rồi.]

Ôn Như Thủy thoáng chốc chán nản: [Để, để ta nghĩ lại xem sao...]

Lát sau, Nhị Hoàng tử đích thân đến phủ Trấn Bắc Hầu đón Tề Ấu Lan ra ngoài dạo hội đèn Nguyên Tiêu.

Phủ Trấn Bắc Hầu vui mừng khi thấy việc này thành.

Ôn Như Thủy, Tề Hinh Lan cùng các tiểu thư khác cũng đi theo. Nhị Hoàng tử với tư cách là đại tỷ phu của bọn họ đã đảm bảo với lão phu nhân sẽ chăm sóc các muội muội chu đáo.

Tề lão phu nhân hài lòng nhìn cặp trai tài gái sắc phía trước, cười ha hả nói: "Nhị điện hạ cứ chơi thoải mái."

Đối diện với ánh mắt từ ái xen lẫn trêu ghẹo của lão phu nhân, Nhị Hoàng tử không khỏi đỏ mặt, liếc nhìn Tề Ấu Lan bên cạnh.

Mặt mày Tề Ấu Lan đỏ bừng, khẽ cúi đầu.

Những người khác đều phát ra tiếng cười thiện ý, chỉ có Ôn Như Thủy là tâm trí đang bay bổng đi đâu. Nghe tiếng cười của mọi người, lại thấy dáng vẻ ngại ngùng của hai người kia, nàng ấy nặng nề thở dài một tiếng.

Lúc Bùi Chức và Tần Chí ra ngoài thì trời vẫn còn sớm.

Sau khi ngồi trong xe ngựa ăn chút đồ, Bùi Chức vén rèm xe nhìn ra ngoài, đột nhiên phát hiện con đường xe ngựa đi hình như không đúng, càng nhìn càng quen.

"Điện hạ, đây là..."

"Đến phủ Uy Viễn Hầu trước." Tần Chí cầm tay nàng mân mê, nắn nắn những ngón tay mềm mại, cuối cùng chen năm ngón tay của mình vào giữa kẽ tay nàng, để mười ngón tay đan vào nhau.

Bùi Chức ngẩn ra, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ, vui vẻ lao vào lòng hắn.

Xe ngựa của Thái tử xuất hành rất kín đáo, không có dấu hiệu đặc biệt gì nên không nhìn ra là xe ngựa của phủ nào.

Người gác cổng của phủ Uy Viễn Hầu vốn còn hơi nghi hoặc, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt thò ra từ trong xe ngựa mới kinh ngạc đến trợn tròn mắt: "Tứ, Tứ cô nương..."

Hắn ta gọi xong mới nhận ra bây giờ mình không thể gọi Bùi Chức là Tứ cô nương nữa, phải gọi là Thái tử phi mới đúng.

Thái tử và Thái tử phi đột nhiên đến thăm. Sau khi nhận được tin, các chủ tử của phủ Uy Viễn Hầu không màng đến những thứ khác mà vội vàng ra nghênh đón.

Ngay cả Bùi lão phu nhân cũng được người hầu đỡ, vội vã chạy đến. Nhìn thấy ngoại tôn nữ duyên dáng đứng đó, hốc mắt bà ấy bỗng đỏ lên.

"Tổ mẫu, cháu và điện hạ về thăm người đây ạ." Bùi Chức dịu dàng nói.

Bùi lão phu nhân nắm lấy tay tôn nữ theo bản năng, hết nhìn Thái tử rồi lại nhìn nàng, sau đó nở nụ cười: "Tốt, tốt, về là tốt rồi... Thời tiết lạnh, mau vào trong ngồi đi."

Bà ấy vội vàng thúc giục, còn lườm nhi tử và các tôn tử đang đứng đực ra đó.

Uy Viễn Hầu không khỏi tủi thân, trái lại Bùi An Giác phản ứng cực nhanh, bèn cười nói: "Tổ mẫu nói đúng, mọi người vào trong ngồi trước đã, trong phủ đã chuẩn bị sẵn trà nóng canh nóng rồi."

Bùi Chức và Tần Chí được mời vào chính sảnh.

Chính sảnh đốt chậu than, hơi ấm xua đi cái lạnh của mùa xuân. Mọi người cùng ngồi xuống uống trà.

Bùi Chức và Tần Chí để Bùi lão phu nhân ngồi ở vị trí trên cùng. Lão phu nhân không dám ngồi hết ghế, chỉ ngồi hơn nửa ghế, mắt cứ nhìn qua nhìn lại giữa Thái tử và ngoại tôn nữ nhà mình, khuôn mặt già nua rạng rỡ, trông tinh thần vô cùng phấn chấn.

Bùi An Bích cũng đến thỉnh an tỷ tỷ và tỷ phu, vô cùng vui mừng khi thấy tỷ tỷ.

"Sao hôm nay điện hạ và Thái tử phi lại đến đây vậy?" Bùi lão phu nhân mỉm cười hỏi.

Tần Chí nhấp một ngụm trà nóng rồi mới đáp: "Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, cô dẫn Thái tử phi ra ngoài xem hội đèn."

Mọi người nghe xong, trên mày dưới mắt đều là ý cười không thể che giấu. Tình cảm của Thái tử và Thái tử phi mặn nồng, bọn họ là người nhà mẹ đẻ tất nhiên rất vui mừng.

Tiếc là thời gian không nhiều, hai người cũng chỉ ngồi ở phủ Uy Viễn Hầu một lúc, trò chuyện với lão nhân gia rồi nhanh chóng rời đi.

Bùi lão phu nhân đích thân tiễn bọn họ ra cửa.

Bùi An Bích cũng lưu luyến không rời, suýt nữa thì nói cũng muốn đi xem hội đèn cùng tỷ tỷ. May mà cậu ấy vẫn hiểu chuyện, biết không nên làm phiền hai người vào lúc này.

"Tổ mẫu, chúng cháu đi trước đây, hôm khác có rảnh lại về thăm người." Bùi Chức ngồi trong xe ngựa, vẫy tay qua cửa xe với mọi người.

Tần Chí ngồi bên cạnh nàng khẽ gật đầu với người của phủ Uy Viễn Hầu.

Mặc dù Thái tử điện hạ không đến nỗi nhiệt tình nhưng vẫn cho các trưởng bối của phủ Uy Viễn Hầu đủ thể diện, có thể thấy hắn vẫn xem như kính trọng người nhà mẹ đẻ của Thái tử phi, khiến bọn họ vô cùng hài lòng.

Đám người đứng ở cửa mãi đến khi xe ngựa biến mất ở cuối con phố đèn hoa rực rỡ, cuối cùng mới xoay người trở vào.

Uy Viễn Hầu và phu nhân cùng nhau đỡ lão phu nhân về Thọ An đường.

Hôm nay Thái tử và Thái tử phi đột ngột đến thăm, tuy nói là vì Thái tử phi nhớ người nhà mẹ đẻ, Thái tử mới đi cùng một chuyến nhưng cũng đủ để bọn họ thấy được thái độ của Thái tử.

Trở lại Thọ An đường, ba người ngồi xuống nói chuyện.

Uy Viễn Hầu do dự nói: "Mẫu thân, Thái tử phi đã gả đến Đông cung mấy tháng, sao vẫn chưa có tin tức gì..."

Trong lòng ông ta rất lo lắng. Theo quy củ thì nửa năm sau khi Thái tử và Thái tử phi đại hôn, Thái tử có thể chọn lựa Trắc phi. Lỡ như Trắc phi vào cửa rồi sinh hạ con nối dõi cho Thái tử sớm hơn Thái tử phi thì chắc chắn địa vị của Thái tử phi sẽ bị ảnh hưởng.

Hài tử đầu tiên của Thái tử hẳn phải do Thái tử phi sinh ra.

Chắc hẳn Hoàng thượng cũng hy vọng tôn tử đầu tiên của mình là do Thái tử phi sinh ra chứ không phải là thứ xuất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn