Mùng một đầu năm, hai phu thê dậy từ rất sớm.
Lịch trình hôm nay còn dày hơn hôm qua, bận từ sáng sớm tới chiều không thua minh tinh chạy sô.
Hai phu thê mặc lễ phục thật dày, dùng bữa sáng qua loa rồi chia nhau ra hành động.
Tần Chí đến Thái Hòa điện trước.
Hôm nay Hoàng thượng sẽ dẫn Thái tử đi tế bái thần linh và tổ tiên, sau đó cử hành nghi lễ “khai bút” ở Thái Hòa điện, lại dẫn dắt các vị vương công đại thần đến hậu cung thỉnh an và chúc Tết Thái hậu. Ngoài ra còn có điển lễ mừng năm mới của bá quan.
Bùi Chức cũng không nhàn rỗi. Dựa theo quy định từ khi dựng nước của Đại Vũ, vào ngày mùng một đầu năm, không chỉ riêng nữ quyến tông thất mà các mệnh phụ ở Kinh thành cũng phải tiến cung để thỉnh an quý nhân trong cung.
Khi Bùi Chức đến Từ Ninh cung, các phi tần hậu cung và Công chúa đã đến đây từ lâu, mọi người lần lượt thỉnh an và chúc Tết Thái hậu. Sau khi làm lễ mừng năm mới, Thái hậu bảo mọi người yên vị.
“Hôm nay sẽ có không ít người tiến cung. Thái tử phi, đến lúc đó cháu phải vất vả rồi.”
Bùi Chức đứng dậy hành lễ, mặt mày rạng rỡ nói: “Hoàng tổ mẫu, được phân ưu giúp người, tôn tức không hề cảm thấy vất vả.”
Nhìn đôi mắt sáng ngời, nét mặt đong đầy ý cười và thần thái phấn chấn của nàng, quả thực không thấy vất vả chỗ nào. Người già thích nhất là thấy thần thái phấn chấn khỏe khoắn của người trẻ, khi thấy gương mặt tươi cười của Thái tử phi, Thái hậu cũng tràn đầy phấn chấn, không khỏi cười rộ lên.
Các cung phi xung quanh cũng cười theo, thầm mắng Thái tử phi thật mạnh miệng. Nếu như trong cung có Hoàng hậu thì ai cần nàng phân ưu giúp Thái hậu? Suy cho cùng, nếu như mấy năm nay Hoàng thượng không trốn tránh việc lập hậu thì dịp Tết hàng năm, Thái hậu không cần phải ra mặt chủ trì, tiếp kiến nữ quyến tôn thất và mệnh phụ tiến cung thỉnh an.
Trước kia, vì Thái hậu đã cao tuổi, không có tinh thần nên chỉ miễn cưỡng tiếp kiến một vài mệnh phụ có địa vị quan trọng, sau đó giao cho hai vị Quý phi và bốn phi cùng tiếp kiến các mệnh phụ khác. Tuy các nàng không phải là Hoàng hậu nhưng lại làm công việc của Hoàng hậu, ít nhiều gì cũng thấy sung sướng. Nhưng năm nay trong cung đã có Thái tử phi, ngay cả Quý phi của Hoàng thượng cũng phải nhường chỗ, tất nhiên công việc tiếp kiến mệnh phụ thỉnh an sẽ được giao cho Thái tử phi phụ trách.
Thái hậu nói xong bèn dặn hai vị Quý phi: “Năm nay là năm đầu tiên Thái tử phi gả vào Hoàng gia, con bé còn nhỏ, các ngươi hãy ở bên cạnh hỗ trợ, chỉ bảo nó một chút.”
Lệ Quý phi và Mai Quý phi đứng dậy vâng lệnh, song chỉ có các nàng mới biết trong lòng mình nghĩ gì.
…
Khi trời hửng sáng, nữ quyến tôn thất và mệnh phụ lần lượt tiến cung.
Xe ngựa của phủ Uy Viễn Hầu chậm rãi chạy đến trước cửa cung, Uy Viễn Hầu phu nhân và nhi tức phụ Lương Huyên vừa xuống xe đã thấy một nội thị cười tươi tắn tiến đến nghênh đón.
“Hai vị là Uy Viễn Hầu phu nhân và Thế tử phu nhân phải không ạ?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Uy Viễn Hầu phu nhân, nội thị kia lập tức cười toe toét, vừa dẫn các nàng vào cung vừa trò chuyện với các nàng, giọng điệu thân mật, nét mặt khiêm tốn, hoàn toàn không có dáng vẻ kiêu căng tự đắc như lúc tiếp đón mệnh phụ khác.
Các mệnh phụ khác tiến cung cũng thấy cảnh này, trong lòng vừa hâm mộ vừa chua xót.
Trước kia, mỗi lần các mệnh phụ vào cung để thỉnh an và chúc Tết quý nhân, ai biết nữ quyến của phủ Uy Viễn Hầu là ai? Đừng nói là có cung nhân dẫn đường, ngay cả nơi được sắp xếp để nghỉ ngơi cũng là thiên điện xập xệ, gió lùa tứ phía, xung quanh chỉ có một vài người quen trò chuyện, không hề nổi bật trong đám đông.
Nhưng hôm nay, vì phủ Uy Viễn Hầu có một vị Thái tử phi nên không chỉ thái độ của cung nhân thay đổi mà ngay cả lúc vào cung chúc Tết cũng được cung nhân đon đả dẫn đường, đưa đến cung điện có chậu than sưởi ấm áp để nghỉ ngơi, còn được chuẩn bị sẵn trà nóng và điểm tâm.
Quả nhiên là một người đắc đạo, gà chó lên trời.
Hôm nay, Khang Bình Trưởng Công chúa cũng dẫn nữ nhi vào cung thỉnh an Thái hậu. Lúc xuống xe, bà ta cũng trùng hợp thấy cảnh này.
Bà ta mím môi, vẻ mặt nghiêm nghị đến mức gần như cay nghiệt, hiển nhiên cảnh này khiến bà ta bị k*ch th*ch không nhẹ.
Vì sao bà ta lại mải miết bon chen như vậy? Chính là vì vinh quang và đặc ân tối thượng ấy. Nếu hôm nay nữ nhi của bà ta là Thái tử phi thì bà ta sẽ là nhạc mẫu của Thái tử, người được đám cung nhân niềm nở đón chào hầu hạ sẽ là bà ta, chứ không phải chỉ coi bà ta là một Công chúa đã xuất giá.
Kể từ khi tiên đế băng hà, bà ta từ Công chúa trở thành Trưởng Công chúa, đãi ngộ trong cung liên tục giảm sút. Sao bà ta có thể chịu được sự chênh lệch lớn lao ấy?
Lúc này, một vài phu nhân huân quý thân thiết với Khang Bình Trưởng Công chúa đến gần bắt chuyện với bà ta, trong đó có Lạc Bình Trưởng Công chúa.
Lạc Bình Trưởng Công chúa và Khang Bình Trưởng Công chúa đều là nữ nhi của tiên đế, chẳng qua một người là đích nữ, một người là thứ nữ, địa vị khác một trời một vực, cũng tương tự như sự chênh lệch giữa An Ngọc Công chúa và Nhị Công chúa, Tam Công chúa.
Có điều Lạc Bình Trưởng Công chúa am hiểu lấy lòng người khác. Năm xưa, bà ta lấy lòng tiên đế nên nhờ vậy mà tìm được một đấng lang quân như ý ở Kinh thành, nhà chồng tốt hơn nhiều so với các tỷ muội khác. Sau khi tiên đế băng hà, bà ta lại lấy lòng Thái hậu và Hoàng thượng, tuy không cao quý bằng Khang Bình Trưởng Công chúa nhưng vẫn giữ được thể diện của Công chúa, tốt hơn hẳn mấy tỷ muội bị đưa đi hòa thân, gả chồng ở nơi xa xôi hay đoản mệnh khác.
Đầu năm ngoái, Lạc Bình Trưởng Công chúa theo trượng phu rời kinh, về quê tế bái tổ tiên, mãi tới cuối năm mới về Kinh thành.
Lúc ở dưới quê, bà ta cũng nghe ngóng được không ít tin tức ở Kinh thành thông qua một vài con đường không chính thức, vì vậy bà ta biết Đông cung đã nghênh đón Thái tử phi.
Khi nghe tin này, bà ta không khỏi cười nhạo, bởi vì bà ta biết rõ đích tỷ Khang Bình Trưởng Công chúa của mình đã nhòm ngó vị trí Thái tử phi, cũng vì vậy mà tính toán hồi lâu, nào ngờ cuối cùng vị trí Thái tử phi lại rơi vào tay người khác.
Nhìn nét mặt không giấu nổi vẻ lạnh lùng của đích tỷ, Lạc Bình Trưởng Công chúa nhoẻn miệng cười tỏ vẻ thấu hiểu, dịu dàng nói: “Khang Bình tỷ tỷ, chúng ta cùng vào cung thỉnh an mẫu hậu thôi. Thời tiết hôm nay lạnh quá.”
Khang Bình Trưởng Công chúa lạnh nhạt đáp “ừ”, sau đó dẫn nữ nhi vào cung.
Lạc Bình Trưởng Công chúa không để bụng thái độ lạnh lùng của bà ta, vẫn dịu dàng chào hỏi Tuyên Nghi Quận chúa: “Lần này trở về, ta mang theo không ít quà ở Giang Nam cho Tuyên Nghi đấy. Chờ hết Tết, ta sẽ sai người mang qua cho cháu.”
Tuyên Nghi Quận chúa mỉm cười với bà ta: “Cháu cảm ơn di mẫu.”
Sau khi vào cung, hai vị Trưởng Công chúa đi thẳng tới Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu. Bấy giờ, hầu hết tôn thất và mệnh phụ đã được đưa đến thiên điện khác nghỉ tạm, chỉ có mấy vị Thái phi vai vế cao trong tôn thất và các Công chúa được Thái hậu triệu kiến, tiến vào thỉnh an Thái hậu trước.
Thái hậu vừa tiếp kiến Vinh Vương Thái phi xong, thấy Khang Bình Trưởng Công chúa tiến vào với vẻ mặt không vui, bà ấy ngạc nhiên hỏi: “Mới đầu năm mà sao mặt con bí xị vậy? Ai chọc giận con à?”
Khang Bình Trưởng Công chúa mỉa mai: “Con mới mấy ngày không vào cung, không ngờ đám cung nhân trong cung càng ngày càng hám lợi, không biết chờ sau này, còn cung nhân nào nhớ rõ thân phận của bổn cung không đây.”
Thân phận gì? Tất nhiên là thân phận đích Trưởng Công chúa của tiên đế!
Lạc Bình Trưởng Công chúa và những người khác đều hiểu ý bà ta, không khỏi cười thầm trong bụng nhưng không biểu hiện ra mặt để tránh chọc giận bà ta.
Thái hậu không hiểu gì cả, còn tưởng có cung nhân đối xử khinh suất với bà ta, bèn vỗ tay nàng ta an ủi: “Kẻ nào chọc giận con thì con cứ phạt là được, tự giận dỗi làm chi?”
Dứt lời, bà ấy không để ý tới Khang Bình Trưởng Công chúa nữa mà gọi ngoại tôn nữ tới gần, lại thân thiết trò chuyện với Lạc Bình Trưởng Công chúa. Lạc Bình Trưởng Công chúa rất giỏi ăn nói, đầu tiên là thỉnh an và chúc Tết Thái hậu, sau đó dí dỏm kể lại hành trình theo trượng phu về quê tế tổ suốt một năm qua, ngay cả những trải nghiệm trên đường cũng được bà ta kể lại một cách đầy lôi cuốn, Thái hậu nghe mà mặt mày hớn hở. Nếu không phải hôm nay không có thời gian thì Thái hậu còn muốn Lạc Bình Trưởng Công chúa kể thêm nhiều hơn.
“Nếu mẫu hậu muốn nghe thì sau này nhi thần sẽ tiến cung để kể chuyện tiếp cho người.” Lạc Bình Trưởng Công chúa nói.
Thái hậu gật đầu: “Ai gia nhớ kỹ rồi đấy nhé.”
…
Uy Viễn Hầu phu nhân và nhi tức phụ Lương Huyên được dẫn đến một thiên điện.
Thời tiết ngày mùng một Tết giá rét nhưng trong thiên điện có chậu than nên rất ấm áp. Bọn họ vừa ngồi xuống đã có cung nhân bưng trà nóng và bánh trái dâng lên, còn có một cung nữ săn sóc đưa một chiếc lò sưởi tay tráng men mạ vàng cho Lương Huyên ủ ấm hai tay, còn dặn nàng ấy nếu thấy khó chịu chỗ nào thì nên báo với cung nhân kịp thời, đừng o ép bản thân, hiển nhiên là đã được dặn dò trước.
Lương Huyên vốn là cô nương của phủ Dũng Nghị Bá, mấy năm nay, tuy phủ Dũng Nghị Bá có địa vị khá ổn ở Kinh thành nhưng trước kia Dũng Nghị Bá phu nhân vào cung cũng chưa bao giờ được hầu hạ chu đáo đến mức này, huống chi là Uy Viễn Hầu phu nhân.
Hai người đều biết tất cả là vì Bùi Chức là Thái tử phi nên họ mới có được đặc ân như vậy.
Hai mẹ con ngồi một lát đã thấy cả người ấm áp, không còn chút lạnh lẽo.
Trước kia, Uy Viễn Hầu phu nhân đi theo Bùi lão phu nhân tiến cung để thỉnh an và chúc Tết, tuy hai người mặc không ít xiêm y nhưng mới ngồi một lát đã lạnh cóng cả người. Được uống một ngụm trà nóng đã là tốt lắm rồi, nào có lò sưởi tay để ủ ấm chứ.
Nhưng nay, đãi ngộ của họ thật sự khác hẳn.
Hai người đang cảm thán thì thấy Bùi Chức tiến vào dưới sự hầu hạ của một đám cung nhân vây quanh.
Hôm nay nàng mặc lễ phục Thái tử phi màu xanh ngọc thêu họa tiết chim đa đa, đầu đội châu ngọc vòng quanh, ăn diện rất long trọng, thể hiện rõ khí chất cao quý khiến các nàng không dám đối diện.
Hai mẹ con Uy Viễn Hầu phu nhân nhanh chóng đứng dậy nghênh đón.
Bùi Chức đi tới, nắm tay Lương Huyên rồi cười nói: “Đại tẩu, tẩu là thai phụ nên không cần khiêm nhường như vậy đâu.”
Lương Huyên xấu hổ, nói: “Đa tạ sự săn sóc của Thái tử phi! Thực ra đã qua ba tháng, cái thai đã vững, đại phu cũng bảo cái thai rất khỏe mạnh nên hôm nay ta mới theo mẫu thân vào cung thăm người.”
Bùi Chức liếc nhìn bụng nàng ấy, không biết là do y phục mùa đông quá dày hay do thai còn nhỏ, chưa lộ rõ bụng nên trông nàng ấy không giống như đang mang thai. Có điều thai phụ quả thực rất mong manh, nàng thà thận trọng một chút chứ không muốn xảy ra sự cố nào.
Ba người ngồi xuống trò chuyện. Uy Viễn Hầu phu nhân nói: “Thực ra tổ mẫu của cháu cũng muốn tiến cung thăm cháu nhưng bà ấy đã cao tuổi rồi, trời lại rét lạnh, bọn ta lo lắng nên khuyên bà ấy cứ nghỉ ở nhà.”
Người già đã cao tuổi như Bùi lão phu nhân sẽ được miễn vào cung thỉnh an dịp Tết.
“Đại bá mẫu làm đúng.” Bùi Chức gật đầu: “Chờ một thời gian nữa, cháu sẽ tranh thủ thời gian về thăm tổ mẫu.”
Nghe vậy, hai mẹ con Uy Viễn Hầu phu nhân lo lắng nhìn nàng.
Bùi Chức cười nói: “Thực ra cháu rời cung cũng là có việc cần làm, nhân tiện đi thăm ngoại tổ mẫu luôn.”
Hai người nghe vậy thì không khuyên nhủ, đổi sang đề tài khác. Ba người tâm sự chút chuyện nhà, cũng là do Bùi Chức quan tâm, trong đó có chuyện của lão phu nhân và đệ đệ Bùi An Bích. Uy Viễn Hầu phu nhân và Lương Huyên đều là người thông minh, biết Thái tử phi muốn nghe những gì nên kể lại chuyện của bọn họ cho nàng nghe. Lúc kể chuyện trong phủ, Uy Viễn Hầu phu nhân còn nhắc tới Bùi Quyên.
“Đại bá mẫu, người vừa bảo nhị tỷ tỷ bị sao ạ?” Bùi Chức chợt hỏi.
Uy Viễn Hầu phu nhân ngẩn ra, đáp: “Mấy hôm trước, Quyên tỷ nhi đột nhiên bị bệnh rất nặng, phủ ta cho mời rất nhiều đại phu tới khám mà vẫn không khỏi bệnh. Vì sợ con bé sẽ lây bệnh cho người khác nên bọn ta đã đưa con bé đến thôn trang tĩnh dưỡng.”
Bùi Chức ngạc nhiên hỏi: “Đại bá nỡ lòng làm như vậy sao?”
Uy Viễn Hầu phu nhân trề môi: “Đúng là ngài ấy không nỡ lòng nhưng lão phu nhân đã lên tiếng, ngài ấy cũng đành nghe lời thôi.”
Bùi Quyên đã bệnh nặng đến mức này, lão phu nhân cũng không phải người máu lạnh bạc tình, mời không ít đại phu tới khám bệnh, nhất định phải chữa khỏi cho nàng ta. Vì chuyện này mà lão phu nhân bỏ lệnh trông chừng Xuân Hoa viện, mấy bà tử canh gác Xuân Hoa viện đều rời đi.
Nào ngờ bệnh tình của Bùi Quyên mãi vẫn không chuyển biến tốt, trái lại còn càng ngày càng trở nặng. Sau này, đại phu đều nói bệnh của Bùi Quyên có khả năng lây cho người khác, không ít hạ nhân ở Xuân Hoa viện cũng đổ bệnh theo.
Trong phủ có không ít người từ già đến trẻ, từ lớn đến bé, còn có Lương Huyên là thai phụ, lão phu nhân sợ những người khác cũng bị lây nhiễm đổ bệnh nên đành đưa Bùi Quyên đến thôn trang tĩnh dưỡng, chờ khi nào nàng ta khỏi bệnh rồi tính tiếp.
Ban đầu Uy Viễn Hầu không đồng ý, cuối cùng không thể cãi lại mẫu thân nên chỉ đành chấp nhận.
Bùi Chức không ngờ lại có chuyện như vậy. Trùng hợp là mấy ngày trước Tết, trong cung cũng bận tối mày tối mặt, tuy nàng đã phái người đi trông chừng Bùi Quyên nhưng chủ yếu là theo dõi nàng ta chứ không cần làm gì cả, vì vậy người theo dõi không báo tin về cho nàng ngay lập tức.
Bùi Chức không biết chuyện Bùi Quyên thình lình đổ bệnh là thật hay giả. Nếu là thật thì có vẻ như cuộc sống sau khi sống lại của Bùi Quyên hơi bị thê thảm. Còn nếu là giả…
Với trí thông minh của Bùi Quyên, chắc nàng ta không làm được đến mức này đâu nhỉ? Trừ phi Uy Viễn Hầu cũng giúp nàng ta, chỉ là điều đó có khả thi không?
Bùi Chức ngẫm lại chuyện này một lát rồi không dây dưa nữa.
Tuy Bùi Quyên sống lại nhưng chỉ xem những trò nàng ta từng làm thì không có gì đáng e ngại, thậm chí không cần nàng ra tay giải quyết. Đây cũng là nguyên nhân vì sao nàng chỉ phái người đi theo dõi Bùi Quyên chứ không làm gì nàng ta, chỉ cần nàng ta không tìm đường c.h.ế.t thì không cần bẩm báo lại với nàng.
Sau khi ngồi trò chuyện với mẹ con Uy Viễn Hầu phu nhân một lát, Bùi Chức lại tiếp tục bận rộn. Nhưng dù bận, nàng vẫn để lại cung nhân ở đây, có việc gì cứ bảo cung nhân đi làm là được.
Không lâu sau, nữ quyến của phủ Trấn Bắc Hầu cũng được dẫn đến.
Bên trong thiên điện càng ngày càng đông vui, số lượng nữ quyến vây quanh Uy Viễn Hầu phu nhân và Lương Huyên ngày càng nhiều, không ngừng nịnh bợ các nàng, cho dù Lương Huyên là người điềm tĩnh thì vẫn cảm thấy lâng lâng trước tình huống này.
Chẳng mấy chốc đã đến lúc các mệnh phụ đi thỉnh an và chúc Tết Thái hậu.
Cung nhân dẫn các nàng vào một đại điện, mọi người hành lễ chúc phúc Thái hậu. Mãi tới giờ mùi, cuối cùng toàn thể mệnh phụ cũng hoàn thành nghi thức chúc phúc quý nhân trong cung, bắt đầu chuẩn bị rời cung.
Uy Viễn Hầu phu nhân và Lương Huyên thấy Bùi Chức đang bận, biết hôm nay không phải là dịp tốt để ôn chuyện, vì vậy hai người chỉ hành lễ với nàng rồi chuẩn bị rời cung.
Vừa ra cửa cung, hai mẹ con bắt gặp Lạc Bình Trưởng Công chúa.
“Uy Viễn Hầu phu nhân, trùng hợp thật đấy!” Lạc Bình Trưởng Công chúa mỉm cười thỏa đáng: “Vị này là nhi tức phụ mới vào cửa của ngươi phải không? Ta nhớ là cô nương của phủ Dũng Nghị Bá, mặt mày cũng thật xinh đẹp.”
Lương Huyên mỉm cười thỉnh an bà ta.
Uy Viễn Hầu phu nhân cười nói: “Không ngờ Công chúa vẫn nhớ con bé, đó là vinh hạnh của con bé.”
Uy Viễn Hầu phu nhân biết Lạc Bình Trưởng Công chúa là kiểu người giỏi luồn cúi, quan hệ tỷ muội khá thân thiết với Khang Bình Trưởng Công chúa, cũng có chút thể diện trước mặt Thái hậu. Có thể nói người này là điển hình không có lợi ích thì chẳng buồn để mắt, chuyên nịnh bợ người có địa vị cao, khinh thường người thân phận thấp.
Trước kia hai bên cũng từng tình cờ gặp mặt nhưng Lạc Bình Trưởng Công chúa không nhiệt tình như hôm nay, nhiệt tình đến nỗi khiến Uy Viễn Hầu phu nhân cảm thấy khác thường. Bà ấy biết rõ nguyên nhân khiến Lạc Bình Trưởng Công chúa nhiệt tình với mình nhưng thật lòng không muốn giao thiệp nhiều với người này.
Khi bà ấy đang định nói lời cáo từ, Lạc Bình Trưởng Công chúa đã lên tiếng trước: “Không còn sớm nữa, ta không trò chuyện thêm với ngươi đâu! Hôm khác ta gửi bái thiếp mời ngươi đến phủ trò chuyện, ngươi nhất định không được từ chối đâu nhé.”
Uy Viễn Hầu phu nhân: “… Được Công chúa ưu ái, nếu rảnh ta nhất định sẽ đến.”
“Vậy thì hứa đấy nhé.” Lạc Bình Trưởng Công chúa cười vui vẻ, sau đó đỡ tay nha hoàn rồi ngồi lên xe ngựa về phủ Công chúa.
Uy Viễn Hầu phu nhân và Lương Huyên nhìn nhau, bất đắc dĩ lên xe trở về.
Xe ngựa lộc cà lộc cộc chạy ra cửa cung.
Lương Huyên bỗng nói: “Mẫu thân, con nhớ Lạc Bình Trưởng Công chúa có hai nhi tử, trưởng tử năm nay mười tám, đã hứa hôn với đích nữ phủ Thụy Thân Vương, đích thứ tử năm nay mười sáu, bằng tuổi Tú muội muội, đến nay vẫn chưa đính hôn.”
Uy Viễn Hầu phu nhân nhất thời rùng mình, cuối cùng cũng hiểu ý đồ của Lạc Bình Trưởng Công chúa.
Xem ra bà ta đã để mắt với Tú Nhi nhà bọn họ.
“Mẹ, giờ phải làm sao đây?” Lương Huyên cũng rất yêu thương Bùi Tú. Tiểu cô nương ngây thơ đáng yêu, rất kính trọng đại tẩu là nàng ấy, chưa bao giờ gây khó dễ cho người khác, nàng ấy cũng mong tiểu cô tử có thể gả cho đấng lang quân như ý.
Uy Viễn Hầu phu nhân nhíu mày, lát sau mới nói: “Không sao, nếu bà ta nhắc đến hôn sự của Tú Nhi thì có thể từ chối, không từ chối được thì bảo là Thái tử phi không đồng ý.”
“Làm vậy có rước lấy phiền phức cho Thái tử phi không ạ?” Lương Huyên chần chờ hỏi.
Uy Viễn Hầu phu nhân nghĩ đến tính cách của Lạc Bình Trưởng Công chúa, bà ấy cũng không dám khẳng định. Lỡ như Lạc Bình Trưởng Công chúa chạy thẳng đến trước mặt Thái hậu, thay mặt tiểu nhi tử hỏi cưới Bùi Tú, có lẽ Thái hậu sẽ chấp thuận. So với Thái tử phi mới gả vào Đông cung, tình cảm giữa Thái hậu và Lạc Bình Trưởng Công chúa khắng khít hơn, tất nhiên sẽ thiên vị bà ta hơn.