Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 117

Chỉ thoáng chốc đã đến ngày giao thừa.

Trời chưa sáng, Bùi Chức đã phát hiện động tĩnh của người bên cạnh.

Nàng khẽ cất tiếng “ưm” rồi dần dần tỉnh dậy, thấy góc rèm được vén lên, một chiếc đèn cung đình được thắp sáng bên ngoài, Tần Chí đang rón rén mặc quần áo dưới ánh đèn.

Khi ở trong phòng ngủ, bình thường vị Thái tử gia này rất hiếm khi gọi cung nhân hầu hạ hắn thay y phục. Thứ nhất là vì hắn sợ làm phiền giấc ngủ của Bùi Chức, thứ hai là hắn không thích nội thị vào phòng mình, cho dù đám nội thị hầu hạ kia đã bị thiến nhưng trên bản chất vẫn là nam nhân. Vậy nên hắn học cách tự thay y phục, chỉ mất mấy ngày để đi từ vụng về đến thành thạo.

Sau khi mặc y phục chỉnh tề, Tần Chí vén rèm lên, thấy Bùi Chức đã tỉnh dậy thì không khỏi áy náy nói: “Cô đánh thức nàng à? Nàng có thể ngủ thêm một lát.”

“Không phải, tới giờ ta nên dậy rồi.” Bùi Chức nói với vẻ mặt ngái ngủ.

Tần Chí ngồi bên giường, nghiêng người hôn lên má nàng, sau đó cầm lễ phục Thái tử phi mà tối qua cung nhân đã chuẩn bị sẵn để giúp nàng mặc.

Ban đầu Bùi Chức còn thấy ngượng nghịu nhưng sau một thời gian được hắn giúp, nàng đã yên tâm để hắn phục vụ.

Nhìn Bùi Chức buồn ngủ đến nỗi ngồi mà cũng ngủ gật được, Tần Chí không khỏi nghi ngờ, rõ ràng tối qua cả hai ngủ rất sớm, hắn cũng không quấy rối nàng, sao trông nàng vẫn có vẻ uể oải vậy?

Tranh thủ lúc giúp nàng mặc y phục, hắn đặt ngón tay lên mạch cổ tay của nàng.

Người đau ốm lâu ngày tự nhiên cũng biết chút y thuật, tuy y thuật của Tần Chí không bằng mấy Thái y kia nhưng vẫn biết chữa một vài loại bệnh đơn giản, huống chi chỉ là bắt mạch. Mạch tượng của Bùi Chức rất bình thường, khí huyết đầy đủ, cũng không có dấu hiệu mang thai, lẽ ra nàng không có vấn đề gì mới đúng.

Thái tử gia suy nghĩ nát óc mà vẫn không tài nào hiểu nổi, vậy là tư duy của hắn dần dần lệch hướng…

Sau khi mặc y phục xong, Tần Chí gọi cung nhân tiến vào trang điểm cho Bùi Chức.

Đám cung nhân như Cẩm Vân đã thức giấc từ lâu, lúc này đang đứng chờ sẵn ngoài cửa Nghe thấy tiếng gọi bên trong, bọn họ lập tức bưng đồ dùng vệ sinh tiến vào.

Các cung nhân vây quanh hai người, Tần Chí nhanh chóng rửa mặt xong xuôi, sau đó ngồi một bên uống trà cho tỉnh táo, đồng thời xem cung nữ chải đầu trang điểm cho Bùi Chức, cuối cùng giúp nàng đội phát quan của Thái tử phi.

Sau khi ăn mặc thỏa đáng, hai người dùng bữa sáng giản dị rồi ra ngoài.

Một người đến Thái Hòa điện, một người đến Từ Ninh cung.

Sắc trời vẫn chưa sáng, cung nhân cầm đèn lồng đi đằng trước, từng cơn gió lạnh lùa qua bộ liễn, cả đất trời đều chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi vù vù bên tai.

Bùi Chức ôm lò sưởi tay ngồi trong bộ liễn, kéo vạt áo choàng lông chồn trên người, không khỏi ngước nhìn bầu trời vẫn chưa sáng.

Bầu trời đêm của thế giới này trong vắt, không như tận thế, lúc nào cũng âm u mịt mù, tràn ngập điềm gở.

Bùi Chức không khỏi nhoẻn miệng cười, rất trân trọng sự tốt đẹp của thế giới này.

Bùi Chức đến Từ Ninh cung, thấy Lệ Quý phi, Mai Quý phi và các cung phi khác đã đến. Ba vị Công chúa đi theo mẫu phi của mình, còn các Hoàng tử thì đi theo Hoàng thượng.

Thái hậu vẫn chưa xuất hiện ở chính điện. Các nàng chờ một lát, cuối cùng Thái hậu cũng bước ra dưới sự nâng đỡ của cung nhân.

Thái hậu ăn mặc rất long trọng. Bà ấy mặc lễ phục của Hoàng Thái hậu, dáng vẻ trang trọng mà uy nghiêm, các cung phi đều khom lưng hành lễ. Sau đó, Bùi Chức đi tới, đỡ Thái hậu thay cung nhân, bà ấy mỉm cười hiền từ với nàng rồi nhìn các phi tần và Hoàng tử, Hoàng nữ ở đây, hỏi: “Mọi người đã đến đông đủ cả chưa?”

Lệ Quý phi là người lớn tuổi nhất, địa vị cao nhất trong hậu cung. Bà ấy chủ động tiếp lên, đáp: “Hồi bẩm Thái hậu, mọi người đã đến đủ cả rồi ạ.”

Thái hậu hài lòng nói: “Vậy thì theo ai gia đi thôi.”

Mai Quý phi thầm cắn răng. Mỗi khi đến thời điểm như thế này, bà ta lại ghen tỵ vì Lệ Quý phi lớn hơn mình một tuổi. Rõ ràng hai người đều là Quý phi nhưng khi không có Trung cung Hoàng hậu mà lại cần người ra mặt quản sự, Lệ Quý phi lớn tuổi hơn sẽ đứng ra chủ trì, còn bà ta trở thành kẻ làm nền. Điều này khiến bà ta không cam lòng.

Các nữ nhân trong hậu cung đi theo Thái hậu đến Tế Thiên đài.

Khi các nàng đến nơi thì thấy Hoàng thượng đã dẫn năm vị Hoàng tử đến Tế Thiên đài trước. Sau khi Thái hậu đến, mọi người bắt đầu tế bái thiên địa và thần phật theo quy trình.

Sau khi tế bái xong, sắc trời đã hửng sáng, đoàn người lại tiến đến Thái miếu.

Sau một hồi thực hiện lễ nghi, cuối cùng trời cũng sáng hẳn, tất cả mọi người vừa lạnh vừa đói, nét mặt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và lạnh giá. May mà bên trong Giao Thái điện đã chuẩn bị sẵn bữa sáng nóng hổi, có đủ các món cháo, canh, mì và bánh trái đa dạng, Hoàng đế, Thái hậu, Thái tử, Thái tử phi, Hoàng tử và Công chúa cùng ngồi một bàn, còn các phi tần ngồi theo cấp bậc.

Tần Chí gắp một miếng bánh sơn dược màu tím thẫm cho Bùi Chức, khẽ dặn dò: “Nàng ăn nhiều một chút, lát nữa còn phải bận rộn đến giờ thân mới được dùng bữa.”

Lần đầu Bùi Chức gả chồng, lại còn gả vào Hoàng gia nên không biết nhiều về phong tục đón Tết của hoàng thất, đương nhiên là nghe lời hắn. Vì vậy nàng ăn nhiều hơn một chút.

Sau khi dùng bữa sáng xong, Hoàng thượng dẫn ba vị Hoàng tử lớn nhất rời đi, còn các Hoàng tử nhỏ tuổi và Công chúa đi theo Thái hậu về Từ Ninh cung.

Không lâu sau, các thành viên tông thất lần lượt tiến cung. Nữ quyến tông thất đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu, Bùi Chức và các phi tần ngồi bên cạnh.

Gần như cả buổi sáng bọn họ đều chỉ tiếp kiến nữ quyến tông thất và hậu bối mà họ dẫn theo, Bùi Chức cười đến nỗi cơ mặt cứng đờ. Vất vả lắm mới chịu đựng đến buổi chiều, cuối cùng cũng đến lúc mở tiệc tất niên của Hoàng gia, mọi người di chuyển đến Thái Hòa điện.

Bùi Chức đỡ Thái hậu tiến vào đại điện, Chiêu Nguyên Đế dẫn theo các tông thất bước tới nghênh đón. Tất cả mọi người đều mỉm cười vui vẻ, tràn ngập bầu không khí hân hoan mừng xuân đón Tết.

Cuối cùng cũng được ngồi, Bùi Chức khe khẽ thở phào một hơi.

Một chén mật quả ấm áp được đặt trước mặt nàng, kèm theo đó là giọng Tần Chí vang lên: “Nàng mệt rồi phải không? Uống trước ít nước để làm dịu cổ họng đã.”

Bùi Chức cười với hắn rồi bưng chén lên uống.

Quả thực nàng rất khát, lúc nãy ở Từ Ninh cung, nàng chỉ lo tiếp kiến nữ quyến tông thất, hết người này tới người khác, không có thời gian để uống trà, cũng không thể uống quá nhiều, bởi vì nếu uống nhiều thì sẽ phải đi vệ sinh, hơi mất thể diện.

Các cung nữ mặc cung trang lộng lẫy bưng từng món ăn do ngự trù tỉ mỉ chế biến lên, bày ra bàn.

Tần Chí gắp một miếng thịt vịt kho tương có thể ăn nguội bỏ vào bát nàng, khẽ nói: “Nàng ăn chút gì đó lót dạ trước đã, lát nữa về Đông cung rồi tha hồ ăn.”

Bùi Chức nhìn chằm chằm các món ăn được cung nhân bưng lên. Bởi vì đã được chế biến sẵn, lại thêm trời lạnh nên khi bưng lên bàn, hầu như các món đều đã nguội hết. Các món rau củ nhìn còn đỡ, mấy món thịt đa phần đã bị đông lạnh xuất hiện váng dầu, nhìn là thấy ngán.

Tuy rằng người sống ở tận thế chưa bao giờ chê đồ ăn ngon hay dở nhưng trong tình huống có điều kiện, Thái tử phi cũng muốn ăn đồ ngon.

Trong những bữa tiệc cung đình như thế này, người ngồi trong điện đa phần chỉ cầm đũa ăn mấy miếng cho có rồi không đụng đũa nữa, trái lại bầu rượu trên bàn đã được nấu rồi bưng lên, khi uống vẫn còn ấm áp.

Không ít người trong điện chú ý tới động tác nhỏ giữa Thái tử và Thái tử phi, trong lòng thầm lấy làm lạ. Xem ra tình cảm giữa Thái tử và Thái tử phi rất mặn nồng, không biết là do mới cưới nên phu thê ân ái, hay là do Thái tử cố tình diễn kịch cho người khác xem, để người đời biết hắn và Thái tử phi rất yêu thương nhau.

Nghĩ đến chuyện Thái tử phi đã gả chồng được ba tháng, không ít người nhìn xuống bụng Thái tử phi bằng ánh mắt mịt mờ.

Suy nghĩ của họ rất dễ đoán, tranh thủ lúc Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử vẫn chưa chọn được Hoàng tử phi, chưa thành thân, Thái tử phi có thể thừa cơ mang thai trước, nếu sinh ra một nam hài thì sẽ là tôn tử đầu tiên của Hoàng thượng, không chừng sẽ là Hoàng Thái tôn tương lai, chẳng những giúp Thái tử củng cố địa vị hơn mà cũng giúp Thái tử phi đứng vững chân trong cung.

Nữ nhân gả chồng mà muốn đứng vững thì vẫn phải mau chóng sinh một đứa con, đó là phương pháp ổn thỏa nhất.

Tuy rằng hiện nay Thái tử chỉ có một mình Thái tử phi, chưa nạp thêm Trắc phi hay thiếp hầu nhưng đó chỉ là chuyện sớm hay muộn, nếu Thái tử phi thông minh thì sẽ biết nên làm gì.

Bùi Chức nhạy bén nhận thấy rất nhiều người trong điện nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ. Nàng bí mật nhìn lại, thấy ánh mắt của họ cứ lướt qua bụng mình như có như không, cuối cùng cũng hiểu được suy nghĩ của đám người này, nàng không khỏi cạn lời.

Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng hóa ra trên đời này còn có rất nhiều người nhọc lòng thay cái bụng của nàng.

Tần Chí phát hiện sự khác thường của Bùi Chức, bèn nhìn lướt qua xung quanh, không nói gì mà chỉ mượn xiêm y che giấu nắm tay nàng dưới gầm bàn.

Tiếng đàn sáo vang lên, các vũ cơ ăn mặc lộng lẫy tiến vào, bắt đầu nhảy múa thướt tha trong điện.

Đây là bài múa do Chung Cổ ty biên đạo riêng để biểu diễn trong bữa tiệc giao thừa cung đình, mỗi vũ cơ đều xinh đẹp động lòng người, điệu múa táo bạo quyến rũ, chẳng mấy chốc sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào điệu múa ở chính giữa cung điện.

Vũ nữ múa dẫn đầu đeo lụa trắng che mặt.

Khi nàng ta nhảy lên cao, lụa trắng bỗng trượt xuống, để lộ dung nhan xinh đẹp động lòng người, đôi mắt lộng lẫy như đá mắt mèo, sóng mắt đung đưa như ánh lên màu xanh thẫm, lại xem gương mặt nàng, ngũ quan sắc sảo hơn người Trung Nguyên, nước da trắng như sữa bò, nhìn là biết có huyết thống ngoại tộc.

Mỗi lần vũ nữ này xoay tròn, đôi mắt quyến rũ như mắt mèo sẽ liếc nhìn về phía chủ vị, như thể trao một ánh nhìn đầy cám dỗ, hồn xiêu phách lạc. Trùng hợp là người ngồi ở hướng đó là Hoàng thượng và Thái tử.

Tuy không biết nàng ta muốn quyến rũ ai nhưng đám cung phi đều bị chọc giận, từng đôi mắt như phun lửa trừng vũ cơ, chỉ ước gì có thể xé xác nàng ta.

Những dịp được nhảy múa trong tiệc cung đình như thế này cũng là cơ hội để các vũ cơ của Chung Cổ ty lộ diện, nếu được quý nhân coi trọng mà đưa đến bên cạnh thì họ sẽ thoát khỏi thân phận nhạc kỹ. Nếu được Hoàng thượng hay Thái tử coi trọng thì thậm chí có thể làm phi tần, vậy nên chẳng trách đám cung phi kia vừa hận vừa ghét các nàng.

Các cung phi chẳng những đề phòng đám tiểu yêu tinh muốn quyến rũ Hoàng thượng này mà còn sốt ruột thay cho Thái tử phi Bùi Chức. Nhìn Thái tử phi hào hứng thưởng thức ca múa, hoàn toàn không nhận ra ý đồ của đám vũ cơ này, họ chỉ ước gì có thể lao tới nhắc nhở nàng, khuyên nàng nên cẩn thận một chút.

Các nàng nghĩ Thái tử phi mới gả chồng nên không hiểu mấy trò này cũng là chuyện bình thường. Chờ sau này nàng chịu thiệt thòi rồi sẽ tự khắc hiểu thôi.

Thực ra cũng có không ít người ôm ác ý với Thái tử phi, suy cho cùng cũng là vì ghen ghét. Vậy nên không ít người âm thầm chờ xem kịch vui để được cười trên nỗi đau của người khác, chỉ ước Thái tử coi trọng vũ cơ có huyết thống ngoại tộc kia, đưa nàng ta vào Đông cung, khi đó sẽ có kịch vui để xem.

Các nàng không tin Thái tử phi sẽ là người rộng lượng, dễ dàng chấp nhận Thái tử nạp nữ nhân khác làm thiếp. Bây giờ Thái tử không có Trắc phi và thiếp hầu nhưng không có nghĩa là sau này cũng sẽ không có.

Mãi tới khi điệu múa kết thúc, vũ cơ lui ra, Hoàng thượng và Thái tử vẫn không có phản ứng gì. Trái lại, một vài con cháu tôn thất vẫn ngóng đợi dõi theo, mãi tới khi đám vũ cơ đã biến mất mà vẫn lưu luyến không rời, nếu không phải Hoàng thượng đang ngồi trên cao thì e rằng những người này sẽ gọi đám vũ nữ kia quay về múa thêm một lát.

Tình huống này khiến đám cung phi vẫn thấp thỏm không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sau đó khó hiểu nhìn Thái tử. Hình như Thái tử còn chẳng buồn liếc nhìn vũ cơ, không biết hắn thật sự không đam mê sắc đẹp hay là vì hắn chỉ ái mộ một mình Thái tử phi nên tạm thời chưa có ý định nạp thiếp?

Sau khi kết thúc cung yến, cung nhân đốt pháo hoa trên sân, từng luồng pháo hoa rực rỡ b.ắ.n lên bầu trời, nổ tung giữa không trung.

Tất cả mọi người rời khỏi Thái Hòa điện, đứng dưới mái hiên xem pháo hoa. Đám hài tử chạy tới chạy lui khắp nơi, tiếng cười nói vang lên không ngớt.

Xem pháo hoa xong, Chiêu Nguyên Đế đích thân tiễn Thái hậu về Từ Ninh cung trong ánh mắt ngóng đợi của các cung phi. Các thành viên tông thất cũng cùng nhau rời hoàng cung, Bùi Chức và Tần Chí thì cùng về Đông cung.

Sau khi về Đông cung, các cung nhân có kinh nghiệm đã chuẩn bị sẵn đồ ăn nóng hổi, tuy không thịnh soạn như tiệc cung đình nhưng đều là đồ ăn mới nấu xong, nóng hôi hổi.

Cuối cùng Bùi Chức cũng được ăn uống ngon lành.

Sau khi ăn uống no đủ, hai người ngồi trên sập nhỏ bên cửa sổ, vừa trò chuyện vừa đón giao thừa.

Trời đã tối hẳn, thi thoảng lại thấy pháo hoa nổ tung nơi chân trời. Hôm nay không chỉ riêng hoàng cung mà cả dân chúng cũng đốt pháo hoa, toàn bộ Kinh thành ngập tràn trong bầu không khí sôi động.

Đây là cái Tết đầu tiên mà hai người đón cùng nhau sau khi thành thân. Dù là Bùi Chức hay Tần Chí đều cảm thấy rất mới lạ, cũng rất quý trọng.

Tần Chí ôm Bùi Chức vào lòng, dùng chăn lông quấn quanh hai người, thi thoảng lại hôn nàng một cái, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Cơ thể hắn rất ấm, hơi ấm không ngừng truyền qua sưởi ấm nàng, Bùi Chức càng lười biếng, cảm thấy giữa mùa đông có một người ôm mình sưởi ấm, chăm chút mình cẩn thận như vậy cũng là điều rất tuyệt.

Vì tâm trạng đang vui nên nàng ngẩng đầu đón lấy nụ hôn của hắn. Mãi tới khi hô hấp của hai người rối loạn, Tần Chí mới ép bản thân dừng lại.

Ngày mai là mùng một, còn có rất nhiều việc phải làm, hắn không dám quấy rối nàng để tránh nàng bị mệt.

Bùi Chức ghé vào lòng hắn, chợt nghĩ đến chuyện khác bèn nói: “Điện hạ, trong tiệc giao thừa hôm nay, chàng có để ý thấy rất nhiều người trong điện cứ nhìn chằm chằm bụng ta…”

Mặt Tần Chí sa sầm: “Nàng cứ kệ họ, đám người đó rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà.”

“Thế còn chàng?” Bùi Chức nhìn Tần Chí, không bỏ sót bất cứ biểu cảm nào trên mặt hắn.

Tần Chí lại im lặng.

Tiếng pháo hoa bay vút lên cao rồi nổ mạnh giữa bầu trời truyền đến từ nơi xa, hệt như nổ tung bên tai. Sự im lặng của hắn dường như khiến thời gian bị kéo dài vô hạn.

Một lúc sau, hắn cất giọng khàn khàn nói: “A Thức, tạm thời cô chưa muốn có con.”

“Vì sao?” Bùi Chức vốn nên vui sướng, bởi vì nàng cũng không muốn mang thai quá sớm, không tốt cho sức khỏe. Nhưng nàng nhạy bén phát hiện trong giọng nói của hắn ẩn giấu tin tức khác thường nào đó, cũng như lúc trước hắn thình lình im lặng, giống như hắn không sốt ruột mong chờ sự xuất hiện của hài tử, thậm chí có thể nói là kháng cự…

Tần Chí vô thức ôm chầm nàng vào lòng, nghe thấy nàng kêu đau mới giật mình, vội thả lỏng cánh tay.

Bùi Chức xoa eo, phàn nàn: “Điện hạ, chàng khỏe quá đấy.”

“Xin lỗi.” Hắn áy náy xoa eo cho Bùi Chức, lại hôn lên mặt nàng, vẻ mặt đầy hối lỗi.

Tất nhiên Bùi Chức không giận hắn, nàng giả vờ thoải mái cười nói: “Không sao, thực ra cũng không đau lắm.”

Nàng nằm trong lòng hắn cười dịu dàng, mắt sáng trong veo, ngoan đến nỗi khiến lòng người mềm mại.

Tần Chí lặng lẽ siết chặt cánh tay để ôm chầm nàng vào lòng, vùi mặt vào hõm vai của nàng rồi khẽ hỏi: “A Thức, chúng ta còn trẻ, tạm thời đừng sinh con, được không?”

“Điện hạ, chàng có thể giải thích lý do cho ta biết được không?” Bùi Chức dịu dàng hỏi. Nàng thật sự tò mò muốn biết vì sao hắn lại có ý nghĩ đó? Thân là Trữ quân, lẽ ra hắn phải muốn có con sớm hơn bất kỳ ai mới đúng.

Tần Chí lắc đầu, cất giọng rầu rĩ: “Bây giờ ta chưa thể giải thích với nàng được.”

“Vậy thì bao giờ mới được?”

Hắn không trả lời, chỉ nói: “A Thức, dù sau này chúng ta không có con, cô vẫn sẽ đối xử tốt với nàng… Nàng không cần hâm mộ ai cả, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều hài tử.”

Câu nói của hắn tràn ngập mâu thuẫn, đầu tiên là bảo không có con, sau đó lại nói sẽ có rất nhiều hài tử, chẳng lẽ hài tử là nhặt được chắc? Cho dù trong một số chuyện, Thái tử gia rất ngây thơ nhưng không ngây thơ đến mức này.

Bùi Chức càng tò mò về thái độ của hắn.

Khi biết tạm thời hắn sẽ không giải thích nguyên nhân, Bùi Chức cũng không khỏi trầm mặc.

Tần Chí im lặng ôm nàng, hôn nàng bày tỏ lòng áy náy, mí mắt cụp xuống che khuất đôi mắt phượng tràn ngập sự âm u tối tăm…

Thấy đã đến giờ, cuối cùng Bùi Chức cũng phá vỡ sự yên tĩnh: “Điện hạ, đến giờ ngủ rồi, sáng mai còn phải dậy sớm.”

Mùng một đầu năm bận hơn giao thừa nhiều. Các triều thần và mệnh phụ sẽ tiến cung triều kiến, thỉnh an, chúc Tết cho Hoàng thượng và Thái hậu. Bùi Chức cảm thấy người Hoàng gia đón tết không phải là thư giãn, ăn uống chơi bời.

Tần Chí biết quy trình, hắn im lặng ôm nàng một lát rồi về nội thất đi ngủ.

Đây là lần đầu tiên hai người tránh né một vấn đề kể từ khi thành thân đến nay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn