Chiêu Nguyên Đế bắt đầu viết chữ phúc từ ngày 25 tháng Chạp.
Cứ đến cuối năm, việc Hoàng thượng ban thưởng chữ “Phúc” cho bách quan đã trở thành truyền thống. Hoàng thượng sẽ ban thưởng chữ phúc do mình tự tay viết cho văn võ bá quan và công khanh thế gia. Kể cả chữ phúc ban thưởng cho các cung các điện của hậu cung cũng do Hoàng thượng tự tay viết từng chữ.
Lượng công việc rất lớn, Chiêu Nguyên Đế không chút do dự gọi Thái tử tới viết chữ phúc hộ mình.
Trong Cần Chính điện, Chiêu Nguyên Đế ngồi bên cạnh bưng trà nhấm nháp, nét mặt nhàn nhã sung sướng. Còn Thái tử ngồi trước bàn, một tay cầm bút lông sói, một tay vén ống tay áo, vung bút viết một chữ phúc bàng bạc khí thế trên giấy son.
Lý Trung Hiếu đứng bên cạnh mài mực.
Một nội thị nhanh chóng cầm chữ phúc mà Thái tử điện hạ vừa viết xong lên bằng hai tay, đặt sang bên cạnh để đợi mực khô. Một nội thị khác tiếp tục trải giấy son đã được cắt sẵn lên bàn.
Trong cung điện ai cũng bận rộn, chỉ trừ Hoàng đế đang nhàn nhã uống trà.
Sau khi viết liền tù tì mấy chục tờ giấy, Tần Chí buông bút lông sói xuống, vừa xoa cổ tay vừa không kìm được nói: “Phụ hoàng, viết chữ phúc là việc của người, sao năm nào người cũng gọi nhi thần làm vậy?”
Chiêu Nguyên Đế hùng hồn ngụy biện: “Con là Thái tử, sau này con cũng phải làm công việc này thôi, trẫm chỉ muốn cho con rèn luyện trước để quen tay thôi mà.”
Tần Chí nghi ngờ nhìn ông ấy: “Từ hồi nhi thần mười hai tuổi đến nay, năm nào người cũng nói như vậy. Mỗi năm cứ đến dịp cần viết chữ phúc, nhi thần lại phải giúp người viết hơn một nửa.”
Có phụ thân nào thích bóc lột nhi tử của mình đến mức này không?
Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế vẫn tỉnh bơ: “Chí Nhi là đứa trẻ ngoan, chẳng lẽ con nhẫn tâm thấy phụ hoàng mỏi tay đến nỗi bị chuột rút sao?”
Tần Chí: “…”
Cuối cùng Thái tử vẫn không mặt dày bằng phụ thân của mình, đành chịu thua, tiếp tục ngồi trước bàn, loay hoay viết chữ đến nỗi đầu đầy mồ hôi.
Chiêu Nguyên Đế săn sóc nói: “Lý Trung Hiếu, có phải chậu than trong điện nhiều quá không? Bưng một, hai chậu xuống đi, ngươi xem Thái tử nóng đến nỗi đổ mồ hôi rồi kìa.”
Lý Trung Hiếu im lặng nhìn mồ hôi trên trán Thái tử, thầm nghĩ không phải Thái tử thấy nóng, mà là bận quá nên mới đổ mồ hôi. Chẳng qua ông ấy đã hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm nên tất nhiên sẽ không làm bẽ mặt Hoàng thượng, bèn sai người bưng hai chậu than xuống, sau đó cầm khăn cẩn thận lau mồ hôi cho Thái tử.
Chiêu Nguyên Đế tiếp tục nhàn nhã phẩm trà, ăn bánh, nhìn nhi tử cắm cúi làm việc, không hề cảm thấy áy náy.
Sau khi Thái tử lớn lên, ông ấy nhẹ nhàng hơn hẳn. Ông ấy phát hiện bồi dưỡng được một Thái tử tài giỏi chẳng những khiến mình tự hào mà đồng thời còn có thể lười biếng mỗi khi công việc chồng chất, bởi vì đã có Thái tử làm thay.
Nhưng Hoàng thượng vẫn đau lòng Thái tử, nói: “Hôm nay phải viết xong hết chữ phúc, nếu con viết không xuể thì gọi lão nhị, lão tam tới viết hộ con.”
“Được thôi.” Tần Chí trả lời mà chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Lý Trung Hiếu và đám nội thị trong điện không giấu nổi vẻ khiếp sợ, vội vàng liếc nhìn Thái tử, không biết hắn cố tình biểu hiện thái độ thân thiện với huynh đệ trước mặt Hoàng thượng hay là muốn dò la điều gì. Cũng có lẽ là đôi phụ tử này đang thăm dò lẫn nhau chăng?
Chữ phúc sẽ được ban thưởng cho các vị đại thần và các cung, các điện trong hậu cung, có ý nghĩa phi phàm nên không phải ai cũng có thể viết hộ. Trước kia Hoàng thượng gọi Thái tử viết hộ là vì ông ấy công nhận Thái tử, như ông ấy từng nói tương lai sẽ trao giang sơn này cho Thái tử, bây giờ Thái tử chỉ rèn luyện trước mà thôi.
Nhưng nếu gọi cả Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử tới viết hộ thì Hoàng thượng đặt Thái tử ở chỗ nào? Chẳng lẽ Hoàng thượng đang dò xét Thái tử? Thái tử trả lời dứt khoát như vậy, liệu có thật lòng cam tâm không?
Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên: “Chí Nhi không ngại à?”
“Không ngại.” Đúng lúc Tần Chí viết xong một tờ, bèn ngẩng đầu cười với ông ấy, thẳng thắn đáp: “Nhi thần tin rằng chữ phúc mà lão nhị, lão tam viết không đẹp bằng chữ của nhi thần. Hơn nữa nhi thần không muốn ở đây viết chữ phúc cả đêm, không thể về Đông cung.”
Mọi người ở đây đều biết Thái tử muốn về Đông cung làm gì.
Chiêu Nguyên Đế lại cảm thấy phiền muộn, kiểu như “nhi tử lớn rồi không thân thiết với cha như ngày xưa nữa”. Nhớ năm xưa, Thái tử thường xuyên bám dính ông ấy, cho dù là đêm ba mươi Tết cũng đòi ngủ cùng phụ hoàng, còn bây giờ …
Cuối cùng, Hoàng thượng vẫn sai người đi gọi Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đến.
Hai vị Hoàng tử bước vào Cần Chính điện, cảnh đầu tiên đập vào mắt họ chính là Thái tử đang múa bút thành văn và phụ hoàng ngồi một bên khoan thai uống trà. Tuy họ đã chuẩn bị tinh thần để chứng kiến cảnh này nhưng vẫn rất bất ngờ.
Sau khi lấy lại tinh thần, cả hai không thể miêu tả cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì. Có lẽ là hâm mộ, ghen tỵ, ước gì mình có thể thế chỗ Thái tử…
“Các con đến rồi.” Chiêu Nguyên Đế vẫy tay gọi hai nhi tử: “Lý Trung Hiếu, còn cần viết bao nhiêu chữ phúc nữa?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, còn cần bảy trăm lẻ ba tấm nữa ạ.”
Chiêu Nguyên Đế bèn nói với hai nhi tử: “Các con đến đây, giúp Thái tử viết chữ phúc.”
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử thoáng sững sờ khi nghe phụ hoàng nói, sau đó kích động không thôi, vô thức nhìn về phía Thái tử.
Hai người đều biết rõ ý nghĩa của việc viết chữ phúc. Bọn họ không ngờ phụ hoàng lại gọi họ tới để làm việc này. Bọn họ còn nghĩ sẽ thấy vẻ mặt cố che giấu bất mãn của Thái tử, nào ngờ lại thấy hắn viết xong một chữ phúc rồi nói với họ: “Mau lại đây, viết theo chữ của cô, cố viết chữ cho đẹp lên, nếu không đạt tiêu chuẩn, cô sẽ mắng các ngươi đấy.”
Nhị Hoàng tử lập tức lẻn tới bên cạnh hắn. Nội thị trải một tờ giấy son lên bàn, sau đó dâng lên một cây bút lông sói, cung kính nói: “Mời Nhị điện hạ dùng.”
Tam Hoàng tử thấy Nhị Hoàng tử đã múa bút viết chữ, Thái tử tiếp tục bận rộn, còn phụ hoàng vẫn ngồi tại chỗ sung sướng hưởng thụ quãng thời gian nhàn nhã. Khung cảnh này in sâu vào đầu y, nhiều năm sau vẫn không thể quên được.
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cho Thái tử xem chữ phúc mà mình vừa viết xong.
Mặt Tần Chí lạnh như tiền: “Lão nhị, đệ cho rằng đệ đang tập múa thương hả? Viết nguệch ngoạc gì thế? Lão tam, đệ chưa no bụng hả? Chữ gì mà dặt dẹo, cô nghi ngờ có phải cung nhân cắt xén đồ ăn của đệ hay không đấy!”
Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử: “…” Thái tử thật sự rất độc miệng.
Bọn họ không phục nhìn Thái tử, Thái tử hất cằm: “Đi xem chữ của phụ hoàng và cô đi, cô không yêu cầu các ngươi có thể bắt chước được tám phần tinh túy nhưng chí ít cũng nên bắt chước được năm phần chứ? Lỡ như các đại thần thấy chữ phúc mà trong cung ban thưởng lại tệ cỡ này…”
Hai người nhìn chữ phúc do Thái tử và Hoàng thượng viết, sau đó đối chiếu với chữ của mình, cuối cùng xấu hổ đỏ mặt.
Chữ của Chiêu Nguyên Đế thì không cần phải nói. Ông ấy đã luyện chữ mấy chục năm, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, tràn đầy khí thế và uy nghi của bậc Đế vương, người khác không thể nào bắt chước được.
Chữ của Thái tử cũng rất đẹp. Hắn được Chiêu Nguyên Đế đích thân dạy dỗ, theo tuổi tác lớn dần, hắn cũng đưa khí thế của mình vào nét chữ một cách tự nhiên nhất. Chữ của hắn rất giống chữ của Chiêu Nguyên Đế, nếu là người không quen thuộc với chữ của Hoàng thượng thì không thể nào phân biệt được.
Cuối cùng Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng biết vì sao trước kia phụ hoàng của bọn họ vẫn yên tâm giao việc viết chữ phúc cho Thái tử.
Hai người xấu hổ, sau đó bắt đầu im lặng tập viết.
Bọn họ cũng biết hổ thẹn, dù hâm mộ Thái tử có thể thay phụ hoàng viết chữ phúc ban thưởng cho các vị đại thần nhưng họ cũng sợ các vị đại thần phát hiện sự khác biệt giữa chữ viết của bọn họ và Thái tử, chênh lệch quá lớn làm họ mất hết thể diện.
Chiêu Nguyên Đế bảo nội thị mang chữ viết của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử tới, ông ấy xem rồi cười nói: “Chữ của hai con quả thực thua kém Thái tử rất nhiều.”
Hai huynh đệ im lặng cúi đầu, rất khó miêu tả cảm xúc trong lòng.
Bọn họ cũng muốn được như Thái tử, thuở nhỏ được phụ hoàng ôm vào lòng, tay cầm tay dạy viết chữ, được phụ hoàng khen ngợi. Nhưng ngoại trừ Thái tử, những Hoàng tử khác đều không có vinh hạnh này.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Có điều cũng không đến nỗi quá tệ, chữ đẹp hơn rất nhiều cử tử*.”
*Cử tử tức là người có công danh Cử nhân sau khi thi đậu kỳ thi Hương thời xưa.
Dù sao các Hoàng tử cũng được các đại nho kiến thức uyên bác đích thân dạy dỗ, ngay từ đầu đã được tập viết theo bảng chữ mẫu của nhà thư pháp nổi tiếng, điểm khởi đầu cao hơn rất nhiều người, vậy nên chữ viết của họ đều rất đẹp. Nếu không so sánh với Thái tử thì chữ của họ đã rất đẹp rồi.
Hai người nghe vậy mới thấy vui hơn, song khi nhìn chữ của Thái tử, họ lại nản lòng.
Suốt cả buổi chiều, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử ở trong Cần Chính điện tập viết chữ, cứ như học sinh bị phạt chép bài. Cuối cùng vẫn là một mình Thái tử viết xong hết số chữ phúc còn lại.
Sau khi viết xong, trời đã tối hẳn, gió bắc điên cuồng gào thét bên ngoài, mang lại không khí lạnh buốt khắc nghiệt. Thái tử bất mãn nói với hai đệ đệ: “Ta gọi các đệ tới là để giúp ta, thế mà các đệ chỉ lo tập viết chữ cả buổi chiều. Gọi các đệ tới có tác dụng gì?”
Nhị Hoàng tử cãi lại: “Chữ của bọn ta xấu quá nên chỉ đành tập viết trước! Thái tử ca, huynh yên tâm, sang năm bọn ta nhất định có thể giúp huynh viết chữ phúc!”
Tam Hoàng tử không thẳng tính như Nhị Hoàng tử nên không thể nói như vậy.
“Cũng được.” Tần Chí liếc xéo hai người: “Vậy thì lo mà rèn chữ đi, sang năm đừng chạy tới chỗ phụ hoàng tập viết nữa.”
Đám cung nhân trong điện im lặng cúi đầu, nhịn cười.
Lời này của Thái tử điện hạ thật sự rất tàn nhẫn.
Chiêu Nguyên Đế đứng dậy, nói với ba nhi tử: “Các con đã bận cả ngày rồi, ở lại ăn bữa tối với trẫm rồi hẵng đi.”
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử vui sướng vâng lời, Tần Chí không muốn cho lắm nhưng trước ánh mắt của Hoàng thượng, hắn chỉ đành gật đầu.
Chiêu Nguyên Đế vờ như không nhìn thấy, bảo cung nhân chuẩn bị bữa tối, bốn cha con ngồi quây quần bên nhau ăn bữa tối giản dị nhưng ấm cúng.
…
Nghe tin Thái tử lại bị Hoàng thượng giữ lại dùng bữa, Bùi Chức gọi cung nhân bưng bữa tối của mình lên.
Ăn tối xong, nàng nằm nghiêng trên sập mỹ nhân đọc thoại bản.
Thoại bản này là do Thái tử đích thân đến Tứ vật thư các chọn mua trước khi rời cung, không giao cho người khác. Hắn chọn toàn thoại bản mới bày bán của thư các, nghe nói bán rất chạy.
Tần Chí trở về giữa bóng đêm đầy sương giá. Hắn đi vào tịnh phòng tắm rửa trước, thay một bộ y phục mỏng rồi ra ngoài, ôm Thái tử phi vào lòng và cùng đọc thoại bản với nàng. Nhưng đọc được một hồi, hắn chợt cảm thấy có gì đó sai sai.
“A Thức, tên thư sinh trong thoại bản này bị khùng à?”
Bùi Chức ngẩng đầu nhìn hắn: “Sao điện hạ lại nghĩ nam chính bị khùng?”
Thái tử điện hạ hùng hồn giải thích: “Nàng xem, tiểu thiếp tên là Thu Nương kia tự lỡ chân trượt ngã làm sảy thai, nàng ta lại nói với thư sinh là chủ mẫu đẩy ngã nàng ta, thế mà thư sinh này không thèm điều tra gì cả, lập tức nhốt chính thê vào Phật đường để kiểm điểm, còn ôm tiểu thiếp an ủi… Không phải bị khùng thì là gì?”
Bùi Chức: “…”
Lần đầu tiên Thái tử gia tiếp xúc với loại sách máu chó cỡ này, tuy hắn mắng hăng say nhưng dần dần cũng đọc mê mẩn. Thấy Bùi Chức không nhúc nhích, hắn tự tay lật sang trang sau để đọc tiếp, lướt qua nhanh như gió. Đọc xong, hắn phẫn nộ ném cuốn sách xuống: “Đây là cái thứ vớ vẩn gì vậy? Rốt cuộc là do tên điên khùng nào sáng tác?”
Nói đoạn, hắn cầm thoại bản lên xem tên người viết: “Thương Hải Nhất Mộng? Người đâu, đi điều tra xem tên Thương Hải Nhất Mộng này…”
Bùi Chức nhanh tay bịt miệng hắn để ngăn cản hắn sai ám vệ đi điều tra tác giả, tránh cho tác giả chuyên sáng tác thoại bản ảo tưởng máu chó này bị sợ hãi.
“Điện hạ, đây chỉ là câu chuyện do tác giả bịa đặt chứ có phải là thật đâu, chàng đừng giận.”
Máu chó ở mức này là được rồi, tuy Bùi Chức không thích nhưng thi thoảng có thể đọc để thư giãn đầu óc.
Thái tử điện hạ bất mãn nói: “Sau này đừng đọc mấy loại sách vớ vẩn như vậy nữa.”
Rõ ràng trước kia Thái tử phi chỉ đọc thoại bản liêu trai chí dị, toàn là các câu chuyện ma quái, sao lần này lại đọc cái thể loại vớ vẩn này?
Bùi Chức cười nói: “Cuốn này là do điện hạ mua từ Tứ vật thư các mang về cho ta mà.” Vậy nên dù hơi xàm xí nhưng nàng vẫn đọc, không thể phụ lòng tốt của hắn.
Tần Chí: “…”
Thái tử điện hạ trơ mắt nhìn nàng nhặt cuốn thoại bản lên rồi tiếp tục mở ra đọc, hắn cũng không kìm được liếc nhìn.
Trí nhớ của hắn rất tốt, mặc dù chỉ đọc lướt qua nhưng vẫn nhớ như in nội dung trong sách, thế là hắn cũng cùng nàng đọc lại lần nữa, càng đọc càng cảm thấy hành vi của thư sinh rất khó hiểu. Rõ ràng thư sinh rất yêu thê tử nhưng lại dan díu với nữ nhân khác, còn nạp tiểu thiếp xinh đẹp nhưng không yên phận, chờ thê tử bị hành hạ đến nỗi mất hết hy vọng, thư sinh lại nhanh chóng tỉnh ngộ, bày ra vẻ mặt si tình, cuối cùng cũng dỗ dành thê tử quay về bên mình, sau đó hắn ta lại ngựa quen đường cũ tiếp tục dan díu với nữ nhân khác, làm tổn thương trái tim thê tử…
Chỉ là một cuốn thoại bản dài hai mươi nghìn chữ nhưng trong đó có tận mười chín nghìn năm trăm chữ là cảnh hành hạ thê tử, bốn trăm chữ miêu tả cảnh thư sinh tỉnh ngộ, một năm chữ kể lại quá trình thư sinh dỗ dành thê tử…
Thái tử điện hạ bị k*ch th*ch không nhẹ.
Mãi tới khi hai người đã nằm trên giường, Thái tử gia vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Cuối cùng hắn không nhịn được kéo Thái tử phi tâm sự về cốt truyện của thoại bản: “A Thức, cô cảm thấy tên thư sinh kia chỉ mượn danh nghĩa tình yêu để ngược đãi chính thê, chứ không phải thật lòng yêu thê tử đâu. Nếu thật lòng yêu một người thì sẽ không nỡ làm tổn thương nàng ấy mảy may.”
Bùi Chức đã thiu thiu ngủ mà lại bị hắn dựng đầu dậy để thảo luận cốt truyện, khiến nàng cạn lời.
Tần Chí lúc này giống hệt một người lần đầu đu phim, phấn khích đến độ có thể viết mười ngàn chữ về cảm nhận của mình với bộ phim.
“Điện hạ nói đúng.” Nàng vừa ngáp vừa nói: “Đây là tư duy của người bình thường, còn thoại bản đều là bịa đặt, chúng ta xem cho vui thôi, đừng nghiêm túc quá.”
Thái tử gia thấy nàng đồng ý với mình thì rất vui sướng, dịu dàng nói: “A Thức yên tâm, cô sẽ không vừa làm trò vô liêm sỉ vừa mượn cớ này cớ nọ để che giấu như tên thư sinh đó đâu.”
Bùi Chức: “… Điện hạ tốt nhất.”
“Còn nữa, thủ đoạn của mấy tiểu thiếp trong thoại bản kia thật sự rất non nớt, đám nữ nhân trong hậu cung còn khinh không thèm làm ấy chứ.”
“…”
“Có điều nếu có nữ nhân dám bôi nhọ A Thức trước mặt cô, cô nhất định sẽ khiến nàng ta hối hận vì đã được sinh ra trên đời này.”
“…”
“A Thức, rốt cuộc nàng có nghe cô nói gì không?”
“… Điện hạ, đến giờ ngủ rồi.”
“…”
…
Ngày 26 tháng Chạp, Chiêu Nguyên Đế ban thưởng chữ phúc. Ngày 27 tháng Chạp gác bút, các quan viên được nghỉ đông. Mà Thái tử gia vẫn bận bịu cuối cùng cũng được nhàn rỗi.
Sau khi rảnh, hắn tiếp tục đọc thoại bản với Thái tử phi.
Hắn nhanh chóng đọc hết đống thoại bản mà mình mua về từ ngoài cung. Khi đọc lại lần hai mới đọc chậm hơn, ngẫm nghĩ tình tiết trong thoại bản, mỗi khi đọc xong một cuốn lại nhìn Thái tử phi một lần.
Tần Chí biết Bùi Chức thích đọc sách du ký và thoại bản, hơn nữa cũng cùng nàng đọc không ít sách. Khi biết nàng đã đọc hết thoại bản mang vào cung, hắn còn đặc biệt đến Tứ vật thư các mua thoại bản cho nàng nhân lúc rời cung làm việc.
Lần đầu tiên trong đời Thái tử điện hạ mua thoại bản cho thê tử nên trong lòng hắn vẫn rất vui sướng. Bởi vì không có kinh nghiệm nên hắn chỉ chọn những cuốn bán chạy nhất. Sách bán chạy chứng minh có rất nhiều người đọc, rất được mọi người săn đón.
Thái tử gia vẫn nghĩ rằng sách bán chạy thì sẽ rất hay, có ý nghĩa đặc biệt, không ngờ ý nghĩa của mấy cuốn thoại bản này lại là nam nữ chính cứ hiểu lầm đối phương, nàng chạy ta đuổi, hoặc là mượn danh nghĩa yêu thật lòng để hành hạ ngược đãi đối phương…
Bùi Chức thấy vẻ mặt suy ngẫm về cuộc đời của Tần Chí bèn quyết định không làm hắn khó xử.
“Điện hạ, nếu chàng không đọc được thì thôi vậy.”
Thực ra trình độ tạt máu chó khi viết tiểu thuyết của người xưa cũng không thua kém người hiện đại. Chỉ cần xem sách bán chạy cỡ này là biết dù ở thời đại nào, văn học máu chó cũng có quần thể độc giả trung thành, không bao giờ lỗi thời.
Tuy nhiên tam quan của những người lần đầu tiên tiếp xúc với thể loại này khó tránh khỏi bị lung lay.
Nét mặt Tần Chí sâu lắng, đáp: “Cũng không phải không đọc được, cô vẫn ngẫm được rất nhiều đạo lý.”
“Đạo lý gì?” Bùi Chức buồn cười hỏi.
“Sự hiểu lầm giữa phu thê đều là do cố tình, có phải bị câm bị điếc gì đâu mà cứ giấu trong lòng không chịu nói, cũng không biết họ nghĩ kiểu gì nữa.” Tần Chí rất khinh thường tác giả viết thoại bản, cảm thấy đầu óc họ có vấn đề nên mới sáng tác được thể loại này.
Bùi Chức cười đáp: “Điện hạ nói chí phải, sau này lỡ hai ta có hiểu lầm gì đó thì nhất định phải giãi bày, không nên giấu diếm.”
“Đó là tất nhiên.” Tần Chí nắm tay nàng, kiên định nói: “Dù xảy ra chuyện gì, cô cũng sẽ không bao giờ hiểu lầm Thái tử phi.”