Đối với người giàu, ngày tuyết rơi chính là thời điểm phong nhã nhất để nấu rượu và ngắm tuyết. Nhưng đối với dân chúng thì đây lại là khởi đầu của bất hạnh, bởi lẽ tuyết dày sẽ đè sập nhà họ, bão tuyết sẽ tước đoạt thân nhiệt và sinh mệnh của họ.
Tuyết lớn rơi suốt ba ngày ba đêm.
Sau khi tuyết ngừng rơi, Tần Chí nhanh chóng trở nên bận rộn. Hắn ra ngoại ô Kinh thành kiểm tra tình trạng sau cơn bão tuyết rồi trở về báo cáo với Hoàng thượng. Chiêu Nguyên Đế giao việc cứu tế cho Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.
Nhận được nhiệm vụ này, hai vị Hoàng tử rất vui sướng, triều thần ủng hộ họ cũng rất vui sướng. Bình thường, nếu hoàn thành tốt công việc cứu tế thì sẽ rất dễ mua chuộc lòng người.
An Quốc công dặn đi dặn lại Tam Hoàng tử phải làm việc đàng hoàng. Còn Nhị Hoàng tử, Lệ Quý phi dặn hắn ta rằng: “Con có điều gì không hiểu thì cứ hỏi Hoàng thượng và Thái tử, đừng tự ý quyết định. Điều đáng sợ nhất trên đời này là không biết gì mà vẫn giả vờ mình biết, phạm sai lầm thì không phải như lúc học hành ở Thượng thư phòng, được Thái phó chỉ ra lỗi sai đâu, lỡ con bất cẩn đưa ra quyết sách sai lầm nào đó thì sẽ làm hại tính mạng người dân, con hiểu chưa?”
Lệ Quý phi xuất thân nhà tướng, thời trẻ không thích chưng diện son phấn mà chỉ thích múa thương chơi kiếm. Thực ra bà ấy không hiểu đạo lý lớn nào cả nhưng bà ấy từng đến Bắc Cương, từng chứng kiến binh lính Đại Vũ tắm máu chiến đấu, chứng kiến dân chúng Đại Vũ bị quân Bắc Man cướp bóc và giết hại nên có ấn tượng sâu sắc. Vì vậy bà ấy không quan tâm tới chuyện lung lạc lòng người gì đó, bà ấy chỉ sợ nhi tử khờ khạo của mình sẽ làm hại dân chúng.
Nhị Hoàng tử đáp: “Mẫu phi yên tâm, con biết rồi.”
Hắn ta không phải kẻ khờ thật, đây là lần đầu tiên phụ hoàng cử hắn ta và lão tam đi cứu tế thiên tai, có thể thấy phụ hoàng định rèn giũa bọn họ. Lỡ gặp phải chuyện gì khó quyết định thì tất nhiên phải hỏi người đã có kinh nghiệm.
Hai vị Hoàng tử sai người dựng một túp lều tị nạn bên ngoài ngoại ô Kinh thành để nạn dân ở tạm, lại dùng danh nghĩa Hoàng gia mua không ít y phục chống lạnh, sắp xếp người bố thí cháo mỗi ngày.
Dân chúng vô cùng biết ơn họ.
Một chiếc xe ngựa chầm chậm chạy qua, rèm xe bị đẩy ra một góc, một đôi mắt lưu ly nhạt màu nhìn về phía lều tị nạn.
Các quan binh xách thùng cháo nóng hổi, gọi dân chúng sống trong lều tị nạn tới đây xếp hàng nhận cháo, cháo trong bát ai nấy đều đặc sệt, cắm đũa vào cũng không ngã. Người dân đã nhận được cháo ngồi co ro trong lều tị nạn, chậm rãi uống cháo, chung quanh còn có quan binh đi tuần nên không sợ cháo của mình sẽ bị nạn dân cướp mất.
“Tuyết ở Kinh thành Đại Vũ lớn thật đấy.” Một giọng nói cảm khái vang lên.
“Quả thật là vậy.” Sứ thần Nam Chiếu đi theo nói: “Nghe nói mỗi năm đều có người dân bị tuyết đè sập nhà, vậy là những người dân đó sẽ biến thành nạn dân. Lúc này, Hoàng đế Đại Vũ sẽ phái người đi cứu tế thiên tai, nhờ vậy mà giành được lòng dân.”
Họ đang nói chuyện thì bỗng thấy hai thiếu niên được mấy thị vệ vây quanh đi tới.
“Công chúa, người xem kìa, năm nay Hoàng đế Đại Vũ phái Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đi cứu tế nạn dân, đây là công việc rất được lòng dân, vậy mà lại không giao cho Thái tử. Chẳng lẽ hắn ta không sợ danh vọng của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử vượt qua Thái tử sao? Vị Thái tử kia cũng thật vô tư.” Sứ thần Nam Chiếu tặc lưỡi lấy làm lạ.
Gia Nhu Công chúa nhìn chằm chằm hai vị Hoàng tử của Đại Vũ, khẽ híp đôi mắt lưu ly nhạt màu: “Không phải Thái tử Đại Vũ vô tư mà là hắn ta có việc quan trọng hơn cần làm… Đã điều tra được bí mật của doanh trại ngoại ô Kinh thành chưa?”
Dạo gần đây, có không ít gián điệp các bộ tộc theo dõi doanh trại ngoại ô Kinh thành, Gia Nhu Công chúa cũng rất có hứng thú với bí mật ẩn giấu ở nơi đó. Nàng ta có linh cảm, bí mật đó vô cùng quan trọng.
Sứ thần Nam Chiếu buồn bực lắc đầu: “Có cấm vệ nội đình canh gác nên người của chúng ta không lẻn vào được.”
“Chẳng lẽ ngươi không biết mua chuộc người Đại Vũ sao?” Gia Nhu Công chúa bất mãn nói: “Biện pháp đơn giản như vậy mà cũng cần ta dạy cho ngươi ư?”
Bất kể là người Nam Chiếu hay người Đại Vũ thì đều có người tốt kẻ xấu, cũng có không ít kẻ tham lam. Nàng ta không tin tiền bạc không có tác dụng, kiểu gì cũng có dễ dàng bị mua chuộc.
Sứ thần Nam Chiếu lúng túng đáp: “Công chúa, thuộc hạ đã thử rồi, đám quan viên Đại Vũ không chịu nhận hối lộ, cũng không dám làm như vậy.”
“Không dám ư?” Gia Nhu Công chúa nhíu mày: “Có gì mà không dám?”
“Bởi vì Thái tử Đại Vũ, họ sợ bị Thái tử Đại Vũ phát hiện.” Nói đến đây, trong lòng sứ thần Nam Chiếu cũng rất phiền muộn.
Mấy ngày nay sau khi đến Đại Vũ, bởi vì Quốc cữu của họ bị bệnh nằm liệt giường nên Hoàng đế Đại Vũ vẫn không triệu kiến họ, bỏ mặc họ ở Tứ Di quán như thể đã quên đi sự tồn tại của họ. Tuy nhiên như vậy cũng có lợi, họ có thể thuận lợi hoạt động ở Đại Vũ, sau đó gửi bí mật của Đại Vũ về cho Nam Chiếu Vương.
Sứ thần Nam Chiếu hoạt động khắp nơi, cũng tiếp xúc với không ít quan viên Đại Vũ. Sau khi thăm dò được tính nết của đám quan viên kia, chỉ cần họ hốt thuốc đúng bệnh thì có thể moi được không ít bí mật từ chỗ đám quan viên đó.
Tiếc rằng chỉ riêng chuyện doanh trại ngoại ô Kinh thành, dù họ hốt thuốc đúng bệnh thì vẫn chẳng làm được trò trống gì.
Suy cho cùng, tất cả là vì doanh trại ngoại ô Kinh thành có Thái tử gia tọa trấn nên đám quan viên bên dưới không dám hó hé nửa lời, sợ chọc giận Thái tử thì sẽ không giữ được tính mạng.
Đôi mày vẫn nhíu lại của Gia Nhu Công chúa giãn ra, nàng ta nhìn hai vị Hoàng tử đứng trong lều cháo một hồi lâu.
“Thôi vậy, vẫn phải để bổn Công chúa ra mặt.”
Sứ thần Nam Chiếu kinh hãi: “Công chúa, người định…”
Gia Nhu Công chúa mỉm cười, nói: “Nam nhân không ai là không háo sắc, để bổn Công chúa nhìn xem Hoàng tử Đại Vũ kiên cường cỡ nào.”
Sứ thần Nam Chiếu: “…”
Nhị Hoàng tử đi kiểm tra tình hình nhà cửa bị tuyết đè sập ở gần đó. Trên đường về, hắn ta bắt gặp xa giá của Công chúa Nam Chiếu dừng ven đường.
Gia Nhu Công chúa đeo lụa trắng che mặt, mặc xiêm y phong phanh đứng giữa trời đông giá rét, nhìn hắn ta với dáng vẻ tội nghiệp: “Nhị Hoàng tử điện hạ, hình như xe ngựa của bọn ta bị trục trặc rồi, ngài có thể đưa ta về Kinh thành được không? Ta… Ta lạnh quá…”
Nhị Hoàng tử ngồi trên lưng ngựa liếc nhìn nàng ta, đoạn nhìn về phía chiếc xe ngựa đó, sau đó hắn ta nói với thị vệ đằng sau: “Các ngươi đi kiểm tra chiếc xe ngựa kia.”
Thị vệ tuân lệnh đi qua, kiểm tra xe ngựa rồi xác nhận có một cái trục bị gãy, quả thực không thể tiếp tục chở người.
“Vậy thì các ngươi cho nàng ta một con ngựa để nàng ta tự cưỡi ngựa về Kinh thành.” Nhị Hoàng tử ra lệnh xong bèn nói với Gia Nhu Công chúa: “Công chúa, ta còn có việc quan trọng nên không thể phụng bồi, ngươi cứ về Kinh thành trước đi.”
Gia Nhu Công chúa: “…”
Nhìn Nhị Hoàng tử đã giục ngựa chạy xa, chỉ để lại một con ngựa gầy, khuôn mặt bị che dưới tấm lụa của Gia Nhu Công chúa lập tức vặn vẹo.
Sao trên đời này lại có một kẻ khờ đến mức này? Hắn ta nhẫn tâm bỏ mặc một nữ tử nhu nhược như nàng ta đứng giữa gió rét mùa đông tháng chạp, còn mình tự cưỡi ngựa bỏ đi ư?
Cuối cùng, Gia Nhu Công chúa chỉ đành hậm hực cưỡi ngựa về kinh, lạnh cóng đến mức run cầm cập.
Đêm đó, Gia Nhu Công chúa đổ bệnh vì hứng gió lạnh, sốt cao không ngừng. Sứ thần Nam Chiếu vô cùng sợ hãi, vội báo cho quan viên trông coi Tứ Di quán. Quan viên kia thấy tình trạng của Gia Nhu Công chúa thì không dám chậm trễ, nhanh chóng báo cho Đại lý Tự khanh để Đại lý Tự khanh báo lại cho Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.
Nhị Hoàng tử khó hiểu: “Đang yên đang lành, sao nàng ta lại đổ bệnh?”
“…”
Tam Hoàng tử và Đại lý Tự khanh đã trùng hợp nghe được chuyện Gia Nhu Công chúa tình cờ gặp Nhị Hoàng tử giữa đường, cả hai đều cạn lời, thầm nghĩ chẳng lẽ trong lòng ngài/huynh thật sự không biết vì sao Gia Nhu Công chúa bị bệnh ư?
Tam Hoàng tử nhanh chóng mời Thái y đến Tứ Di quán. Thái y bắt mạch rồi kê mấy đơn thuốc cho Gia Nhu Công chúa, cuối cùng thân nhiệt của nàng ta cũng giảm xuống. Tuy nhiên trận phong hàn này vẫn khiến nàng ta nằm liệt giường hơn nửa tháng, mãi tới lúc sắp đến Tết mới đỡ hơn.
…
Không ít người nghe tin Gia Nhu Công chúa bị bệnh.
Sau khi nghe ngóng được đầu đuôi sự việc, họ vừa buồn cười vừa tức giận, không biết nên nhận xét như thế nào về Nhị Hoàng tử. Lúc này, suy nghĩ trong lòng họ cũng chẳng khác Gia Nhu Công chúa là bao, sao trên đời này lại có kẻ khờ đến thế?
Chiêu Nguyên Đế nghe được chuyện này thì vô cùng buồn cười. Ông ấy còn gọi Nhị Hoàng tử tới, hỏi: “Lão nhị, sao con lại bỏ mặc một nữ tử nhu nhược như Gia Nhu Công chúa giữa đường?”
Nhị Hoàng tử tỏ vẻ oan uổng: “Phụ hoàng, con có bỏ mặc nàng ta giữa đường đâu? Con để lại một con ngựa cho nàng ta rồi còn gì? Bên cạnh nàng ta còn có sứ thần Nam Chiếu, đâu phải chỉ có một mình?”
Chiêu Nguyên Đế: “…” Chắc chắn rồi, đứa con trai này quả thực là kẻ khờ.
Tần Chí tiến vào, thấy phụ hoàng nhà bọn họ đang cười ngặt nghẽo, còn Nhị Hoàng tử đần mặt không hiểu gì cả.
“Phụ hoàng, có chuyện gì vậy? Lão nhị làm chuyện gì buồn cười lắm à?”
Nhị Hoàng tử lập tức trợn mắt nhìn hắn, sao Thái tử nói như thể hắn ta là trò cười hài hước lắm vậy?
Chiêu Nguyên Đế rất vui lòng chia sẻ niềm vui với Thái tử cưng nhà mình, ông ấy thuật lại câu trả lời ban nãy của Nhị Hoàng tử, Tần Chí nhất thời vỡ lẽ.
“Nhi thần cảm thấy lão nhị làm rất đúng.” Thái tử gia rất ủng hộ Nhị Hoàng tử: “Lúc đó lão nhị đang bận công việc, làm gì có thời gian đưa nàng ta về Kinh thành?”
Nhị Hoàng tử vui vẻ: “Thái tử ca nói đúng, phụ hoàng đừng cười nữa!”
Thấy hai nhi tử nhìn mình chằm chằm, Chiêu Nguyên Đế im lặng ngậm miệng, chợt phát hiện thì ra ông ấy không chỉ có một nhi tử ngốc nghếch, mà là có tận hai nhi tử ngốc nghếch.
Sau khi Nhị Hoàng tử vui vẻ hài lòng rời đi, Tần Chí báo cáo lại số lượng vũ khí đã được rèn trong doanh trại ngoại ô Kinh thành và tình hình bên phía Bắc Cương. Nghe xong, Chiêu Nguyên Đế vui mừng vỗ tay: “Không tồi, xem ra cuối năm nay chúng ta có thể vui vẻ đón một năm mới tốt đẹp rồi.”
Sau đó, ông ấy lại nói với Thái tử: “Mấy ngày nay Chí Nhi vất vả rồi! Gần tới cuối năm, các bộ đều bận đầu tắt mặt tối, hay là con đi trông chừng Hộ bộ nhé?”
Tần Chí: “…”
Mọi người đều biết Hộ bộ rất thiếu tiền.
Kể từ khi Đại Vũ dựng nước tới nay, mười tám bộ tộc Bắc Man vẫn dòm ngó Đại Vũ, mỗi năm Đại Vũ tiêu hao rất nhiều tiền của và vật tư vào chiến sự với Bắc Man, cho dù quốc khố giàu có cỡ nào cũng không gánh nổi.
Bọn họ không chỉ cần cung cấp một lượng lớn quân lương mà còn phải chi tiền cho thiên tai nhân họa và các công trình cơ sở hạ tầng như khơi thông đường sông nước, sửa kênh đập vân vân… Việc nào cũng cần đến tiền, gánh nặng của quốc khố vô cùng lớn.
Chiêu Nguyên Đế vẫn muốn giải quyết vấn đề quốc khố thiếu tiền. Nhưng muốn giải quyết thì nói dễ hơn làm, gia tăng thuế thu chẳng những không kiếm thêm được bao nhiêu mà trái lại chỉ tăng gánh nặng cho dân chúng, vì vậy ông ấy đành nghĩ cách kiếm tiền từ chỗ khác nhưng đến nay vẫn không có hiệu quả mấy.
Thế nên Chiêu Nguyên Đế định đưa Thái tử đến Hộ bộ rèn luyện một chút, xem thử hắn có cách hay nào đó không.
Đối với vấn đề này, Thái tử rất cạn lời.
“Không thì chờ sang năm đến Hộ bộ cũng được.” Chiêu Nguyên Đế rất dễ tính, cũng không nỡ làm cho Thái tử của mình quá mệt mỏi.
Tần Chí có thể nói gì được đây?
“Vậy thì chờ sang năm đi ạ, sắp đến Tết rồi, phụ hoàng cho nhi thần được đón một cái Tết thoải mái một chút đi.”
Chiêu Nguyên Đế hơi chột dạ, sau đó lại đau lòng, nắm tay nhi tử và nói với vẻ quan tâm: “Phụ hoàng cũng không muốn con m
ệt mỏi quá đâu, chẳng qua sớm muộn gì con cũng phải đối mặt với những việc này, tiếp xúc sớm hay trễ cũng vậy thôi. Không bằng tranh thủ lúc còn trẻ mà làm lụng nhiều một chút, sau này phụ hoàng còn phải giao giang sơn này cho con mà.”
Những lời của ông ấy vô cùng chân thành, Tần Chí hết sức cảm động.
“Phụ hoàng yên tâm, nhi thần đã biết.”
Chiêu Nguyên Đế nở nụ cười, chờ Thái tử rời đi, ông ấy lập tức gọi Nội vụ phủ đưa mấy thứ như thịt dê, thịt nai đến Đông cung cho Thái tử bồi bổ sức khỏe. Nghe nói còn có một cái pín hổ, cũng cho Thái tử bồi bổ luôn.
…
Trong Đông cung, Bùi Chức đang tiếp kiến quản sự thôn trang.
Cuối năm đúng là thời điểm bận rộn nhất, các quản sự đều đến đây báo cáo thu nhập và lợi nhuận trong một năm. Họ mang sổ sách tới, đều cần Thái tử phi kiểm tra lại.
Nghe cung nhân bẩm báo Hoàng thượng phái người đưa một đống nguyên liệu nấu ăn tới, Bùi Chức không khỏi buồn bực.
Nguyên liệu nấu ăn hàng ngày mà Nội vụ phủ đưa tới Đông cung đều giống y hệt chỗ Hoàng đế. Trong cung chỉ có hai nơi được chu cấp phân lệ giống hệt Hoàng đế, đó là Từ Ninh cung và Đông cung. Nội vụ phủ không dám cắt xén phân lệ của Đông cung, nguyên liệu nấu ăn được đưa tới mỗi ngày đều vừa tươi ngon vừa đa dạng, Hoàng thượng hoàn toàn không cần lo Thái tử của ông ấy bị đói.
Khi nghe nói có cả pín hổ, nét mặt bình tĩnh lạnh nhạt của Thái tử phi cuối cùng cũng rạn nứt.
Hoàng thượng có ý gì vậy? Chê nhi tử của ông ấy chưa đủ tràn đầy tinh lực hả? Có công công nào như ông ấy không?
Buổi tối, Thái tử trở về thì phát hiện bầu không khí hơi khác thường. Thái tử phi ngồi trên đầu giường, đang nhìn hắn bằng ánh mắt quái dị. Thái tử gia bị thê tử nhìn mà sợ hãi, không khỏi tự kiểm điểm bản thân xem mình có làm sai chuyện gì chọc giận thê tử hay không?
“A Thức, nàng nhìn cô như vậy làm chi?”
Bùi Chức đi tới giúp hắn cởi ngoại bào còn vương khí lạnh, lại vắt khăn lau mặt cho hắn, đồng thời nói: “Hôm nay phụ hoàng lại ban thưởng cho Đông cung.”
Tần Chí “ừ” một tiếng theo thói quen.
“Chàng biết phụ hoàng thưởng thứ gì không?”
“Thứ gì?”
Bùi Chức chậm rãi nói: “Có một con dê và một con nai, còn có cả pín hổ, bảo là cho điện hạ bồi bổ thân thể.”
Tần Chí: “…”
Cuối cùng nét mặt Thái tử điện hạ cũng thay đổi, hắn quay sang nhìn nàng: “Nàng nghi ngờ cô bất lực hả? Cô có khỏe hay không, chẳng phải nàng là người biết rõ nhất sao?”
“Ta không nghĩ như vậy, chàng đừng nói vớ vẩn!” Bùi Chức lớn tiếng cãi lại: “Là phụ hoàng ban thưởng cho chàng, ta chỉ không hiểu ý của phụ hoàng là gì.”
Thái tử gia nhìn chằm chằm nàng thật lâu, đoạn khẽ hừ một tiếng.
“Nàng không nghĩ như vậy là được rồi!” Hắn dừng lại một chút, không cam lòng nói: “Thi thoảng phụ hoàng bị tưng tửng ấy mà, đừng bận tâm! Lẽ ra nên để lại thứ này cho ông ấy bồi bổ, hôm nay ông ấy cảm thấy có lỗi với cô nên mới sai người đưa tới, nghĩ rằng cô cần dùng. Thực ra cô hoàn toàn không cần!”
Thái tử gia nhấn mạnh câu “phụ hoàng cần bồi bổ hơn”, để Thái tử phi biết rằng hắn còn trẻ, thận còn khỏe, không cần bồi bổ.
Bùi Chức nhịn cười: “Chàng đừng nói lung tung, lỡ phụ hoàng nghe được có khi sẽ mắng chàng đấy.”
Thái tử gia lại hừ một tiếng, tuy không nói gì nữa nhưng trong lòng vẫn ấm ức.
Hôm sau hắn nhất định phải dặn phụ hoàng đừng đưa ba cái thứ vớ vẩn ấy đến Đông cung mới được!