Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 108

Ôn Như Thủy và Tề Ấu Lan ở lại trong cung độ năm, sáu ngày.

Tuy chỉ là mấy ngày ngắn ngủi nhưng Ôn Như Thủy lại cảm thấy những gì mình chứng kiến tại nơi hoàng cung này còn nhiều hơn hai đời cộng lại. Bất cứ nơi đâu trong chốn hoàng cung này con người ta đều phải đấu trí với nhau, kẻ nào không có đầu óc thì tuyệt đối không thể sống yên ổn.

Nhất là chuyện Tam Công chúa lâm bệnh, Ôn Như Thủy vẫn còn mơ hồ chưa hiểu thấu đầu đuôi, không nghĩ ra có điều gì bất thường.

Điều duy nhất Ôn Như Thủy biết là việc Tam Công chúa sinh bệnh không hề ảnh hưởng đến Thái tử phi Bùi Chức, trái lại, Nhàn phi lại ngấm ngầm trở thành trò cười trong mắt đám nữ nhân hậu cung.

Mãi đến khi Tề Ấu Lan kiên nhẫn phân tích từng chút một, Ôn Như Thủy mới vỡ lẽ ra trong sự việc này có biết bao nhiêu chuyện uẩn khúc như thế.

Ôn Như Thủy nghĩ tới cảnh Bùi Chức vội vã chạy tới Vĩnh Phúc điện hôm ấy, may mà Bùi Chức cũng có mặt ở tẩm điện khi Hoàng thượng tới, chứ không nếu có kẻ mượn chuyện Tam Công chúa bị bệnh để hãm hại nàng, cộng thêm Nhàn phi cố tình ly gián trước mặt Hoàng thượng thì đến lúc ấy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan khuất mất.

May thay bệnh tình của Tam Công chúa đã ổn định, còn Nhàn phi lại bị Hoàng thượng khiển trách một phen.

Trong lòng Ôn Như Thủy dâng lên một niềm kính sợ.

Quả không hổ là nữ chính mặt thiện tâm ác, bất kể là nội đấu hay cung đấu thì nàng cũng chưa từng nhún nhường. Bảo sao có thể thuận lợi từ Thái tử phi bước lên ngôi Hoàng hậu.

Vừa kính phục, Ôn Như Thủy vừa đắn đo không biết có nên tới Đông cung tìm nàng hay không.

Nàng ấy lưỡng lự hỏi: [Hệ thống, lúc đó nàng ấy có hỏi ta có muốn nuôi quốc bảo không, đúng không?]

[Đúng vậy.] Hệ thống khẳng định.

[Vì sao nàng ấy lại nói là 'quốc bảo'? Mặc dù ta nói ra từ ấy trong lúc kích động nhưng người bình thường không phải nên hỏi 'quốc bảo là gì' trước sao? Vì sao nàng ấy lại gọi gấu trúc là quốc bảo? Mà hình như nàng ấy chẳng để tâm gì tới câu nói ấy, còn thuận miệng tiếp lời nữa… Hệ thống, ngươi nói xem là vì sao?]

Hệ thống im lặng không nói gì.

Ôn Như Thủy cứ quanh quẩn đi đi lại lại trong điện, trong lòng dâng lên một suy đoán đáng sợ, song lại không dám xác nhận.

[Hệ thống, ngươi thật sự chắc chắn nữ chính không có gì bất thường chứ?]

[Rất chắc chắn! Nữ chính hoàn toàn phù hợp với kịch bản, hệ thống không phát hiện thấy bất kỳ điều gì bất thường.]

Mặc dù hệ thống vô cùng quả quyết nhưng Ôn Như Thủy vẫn cảm thấy bất an, nàng ấy nghĩ rằng mình nên thử thăm dò Bùi Chức một phen.

Còn kết quả thăm dò thế nào… Nàng ấy tạm thời không muốn nghĩ tới, cũng chẳng dám nghĩ nhiều.

Nàng ấy như con đà điểu, chỉ đến khi chuyện ập tới trước mặt thì mới chịu cúi đầu quyết định.

Tính tình như vậy nói ra thì rất đỗi tầm thường, thậm chí có phần yếu đuối.

Ôn Như Thủy tự biết bản thân chưa bao giờ là người quyết đoán, mạnh mẽ, cũng hiểu rõ những thiếu sót trong tính cách của mình. Trước khi xuyên không, nàng ấy chỉ là một sinh viên đại học bình thường.

Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của Ôn Như Thủy chẳng có gì đặc biệt, cũng giống như hàng triệu người bình thường khác.

Thành tích học hành cũng không có gì nổi bật, cứ tuần tự học từ tiểu học lên đến trung học rồi thi đỗ một trường đại học chẳng mấy danh tiếng. Ở đại học, nàng ấy chỉ có vài người bạn thường thường, bởi tính tình kén chọn, lại thêm phần lớn thời gian ngoài học hành đều dành cho việc cày phim, xem hoạt hình, chơi game… nên mãi vẫn chưa có kinh nghiệm yêu đương, mối tình tuổi học trò thời trung học kiểu như chơi trò gia đình thì không tính.

Bởi vì bản thân bình thường như thế nên Ôn Như Thủy chưa bao giờ ảo tưởng rằng sau khi xuyên không đến cổ đại, mình sẽ trở nên thông minh, kiệt xuất.

Những điều mắt thấy tai nghe trong mấy ngày ở trong cung càng khiến nàng ấy nhận ra rằng mình vẫn là Ôn Như Thủy bình thường ấy.

Ôn Như Thủy còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì ngày xuất cung đã đến.

Lệ Quý phi vốn muốn giữ hai chất nữ lại trong cung thêm vài hôm để trò chuyện, song lại sợ nếu ở lại quá lâu sẽ tổn hại danh tiếng của họ nên đợi khi thời gian vừa đủ, bà ấy cho người đưa họ xuất cung ngay.

Ôn Như Thủy trơ mắt nhìn họ lên xe rời khỏi hoàng cung, sau đó mới nhẹ nhàng thở phào.

Xem ra cả ông trời cũng không muốn nàng ấy thăm dò nữ chính.

Vậy thì nàng ấy cứ theo mệnh trời vậy.

Sau khi Lệ Quý phi đưa chất nữ nhà mẹ đẻ ra khỏi cung, Tuyên Nghi Quận chúa cũng tới từ biệt Thái hậu, tỏ ý muốn quay về phủ Công chúa.

Thái hậu lo lắng hỏi: “Vì sao đột nhiên cháu muốn trở về vậy?”

Ánh mắt bà ấy thoáng trầm xuống. Chẳng lẽ lại có kẻ nhiều chuyện nói điều không hay bên tai ngoại tôn nữ của bà ấy?

Tuyên Nghi Quận chúa đáp: “Cháu nhớ mẹ, muốn về thăm người.”

Thấy ngoại tổ mẫu vẫn nhìn mình chăm chú, nàng ấy hơi mất tự nhiên, lảng tránh ánh mắt của bà ấy.

Thái hậu quá hiểu Tuyên Nghi Quận chúa, sao lại không nhìn ra nàng ấy đang chột dạ. Bà ấy nói một câu ẩn ý sâu xa: “Tuyên Nghi, cháu nói thật cho ai gia biết đi, chẳng lẽ cháu không tin tưởng ngoại tổ mẫu sao?”

“Dạ không phải!” Tuyên Nghi Quận chúa vội vã phủ nhận, cuối cùng nàng ấy vẫn không nỡ lừa gạt ngoại tổ mẫu luôn yêu thương mình, lí nhí đáp: “Thật ra là cháu sợ mẹ giận dẫn đến tổn hại sức khỏe của người… Lần trước mẹ vào cung tìm ngoại tổ mẫu, cháu trốn bên ngoài nên đã nghe thấy hết. Mẹ giận lắm, cháu, cháu sợ, không dám gặp người…”

Trong lòng Tuyên Nghi Quận chúa dâng lên nỗi hổ thẹn. Nàng ấy biết rõ mình cứ nấn ná trong cung mãi là bởi sợ mẫu thân còn giận, cũng không dám đối mặt với cơn giận của mẫu thân.

Thái hậu không khỏi thở dài.

Lần trước nữ nhi của bà ấy vào cung chất vấn bà ấy vì chuyện ban hôn, sau đó bà ấy cũng nghe cung nhân hầu hạ thuật lại rằng ngoại tôn nữ đã trốn bên ngoài nghe trộm. Thái hậu hiểu rõ hẳn là cơn giận của mẫu thân đã làm con bé hoảng sợ. Vì vậy mấy ngày qua, bà ấy giữ ngoại tôn nữ ở lại Từ Ninh cung, cốt là vì lo nữ nhi tức giận quá sẽ thốt ra những lời tuyệt tình, l*m t*nh mẫu tử rạn nứt mãi mãi.

Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là máu mủ, Thái hậu thương cả hai người.

Chính vì thế, bà ấy mới cam nguyện làm kẻ ác, quyết định thỏa mãn tâm nguyện cho ngoại tôn nữ, gả nàng ấy cho Tam Hoàng tử, tránh cho sau này nữ nhi bị lợi ích làm mờ mắt, làm ra chuyện khiến Hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ.

Thái hậu sẵn sàng đứng ra làm vai ác, chỉ mong tình mẫu tử giữa hai người đừng vì thế mà sứt mẻ.

Thái hậu nói: “Mẫu thân cháu tính tình cứng cỏi, việc gì cũng muốn có được điều tốt nhất. Ngay cả chuyện hôn sự của cháu, nó cũng chỉ toàn quan tâm tới mình mà không để ý tới ý kiến của người khác... Cháu cũng đừng trách nó, nó đã từng vấp ngã, ngã đau lắm nên mới thành ra như vậy. Nhưng bất kể thế nào, cháu cũng phải giữ vững tâm ý của mình, đừng chuyện gì cũng thuận theo nó.”

Lời Thái hậu nói trước sau có phần mâu thuẫn, khiến Tuyên Nghi Quận chúa nghe mà mơ hồ chẳng thể hiểu hết.

Thật ra Tuyên Nghi Quận chúa quyết định trở về phủ Công chúa cũng bởi những ngày gần đây vào Đông cung, trò chuyện cùng Thái tử phi, nàng ấy khó tránh khỏi nhớ đến chuyện A Thức mất song thân từ sớm, khi muốn báo hiếu thì phụ mẫu đã chẳng còn. Nghĩ đến đây, Tuyên Nghi Quận chúa bất giác liên tưởng đến chính mình.

Từ nhỏ nàng ấy cũng không còn cha, chỉ sống nương tựa cùng mẫu thân. Tuy rằng không chịu nhiều uất ức nhưng có cha và không có cha vẫn là hai chuyện rất khác biệt.

Ngoài chuyện thỉnh thoảng mẫu thân không hỏi ý nàng ấy mà đã tự ý quyết định thì thật ra mẫu thân vẫn rất yêu thương nàng ấy.

Tuyên Nghi Quận chúa không muốn một ngày nào đó mình sẽ giống như Thái tử phi, song thân chỉ còn là bóng hình trong hoài niệm, vĩnh viễn không thể gặp lại nữa.

Vì vậy nàng ấy quyết tâm trở về, đối mặt với mẫu thân mình. Dù người có tức giận thế nào, nàng ấy cũng sẽ ngoan ngoãn để người trút giận lên mình đến khi nào nguôi ngoai mới thôi.

Thái hậu không ngăn cản ngoại tôn nữ trở về phủ Công chúa. Nhưng bà ấy lo lắng tính tình cứng rắn của Khang Bình Trưởng Công chúa sẽ khiến ngoại tôn nữ bị tổn thương, vậy nên Thái hậu sai một ma ma trong Từ Ninh cung đi theo Tuyên Nghi Quận chúa về phủ Công chúa.

Lần này Tuyên Nghi Quận chúa ở trong cung hơn nửa tháng. Lúc trở về phủ Công chúa, nàng ấy cứ đinh ninh sẽ thấy mẫu thân nổi trận lôi đình, nào ngờ Khang Bình Trưởng Công chúa chỉ bình thản liếc nàng ấy một cái rồi nói: “Về rồi à.”

Thái độ quá bình thản này khiến Tuyên Nghi Quận chúa hơi chột dạ.

Khang Bình Trưởng Công chúa thấy nàng ấy đứng mãi ngoài cửa không chịu vào thì sốt ruột: “Gì đây? Trốn trong cung hơn nửa tháng, giờ không nhận ra mẹ nữa à?”

“Không phải ạ!” Tuyên Nghi Quận chúa vội vàng bước tới, nép vào người bà ta: “Con chỉ sợ mẹ giận...”

Khang Bình Trưởng Công chúa vươn tay vỗ nhẹ sau đầu nàng ấy: “Đã sợ ta giận thì sao còn cố chấp, chẳng chịu nghe lời ta hả?”

Tuyên Nghi Quận chúa cúi đầu, khẽ cắn môi.

Nhìn dáng vẻ nhút nhát của nàng ấy, Khang Bình Trưởng Công chúa chỉ thêm giận nhưng cuối cùng bà ta vẫn không nổi nóng với con mình, chỉ bảo rằng: “Về là tốt rồi, sau này đừng chạy lung tung nữa.”

Tuyên Nghi Quận chúa lí nhí cãi lại: “Con đâu có chạy lung tung, con chỉ vào cung thăm ngoại tổ mẫu thôi mà.”

“Con còn dám cãi lời ta?” Khang Bình Trưởng Công chúa trừng mắt liếc nàng ấy.

Tuyên Nghi Quận chúa không dám lên tiếng nữa, song trong lòng nàng ấy mơ hồ nhận ra hình như mẫu thân không giận mình thật.

Tối đến, khi hai mẹ con cùng nhau dùng bữa, Tuyên Nghi Quận chúa phát hiện mẫu thân chẳng những không giận mà tâm trạng còn rất vui vẻ.

“Mẹ à, có chuyện gì khiến người cao hứng vậy?”

Khang Bình Trưởng Công chúa phất tay: “Cũng chẳng có gì. À phải, ngày mai đại ca con sẽ đến phủ thăm con đấy.”

“Đại ca?” Tuyên Nghi Quận chúa khựng lại.

“Là Cơ Đàm Chi của phủ Tướng quân đó!” Khang Bình Trưởng Công chúa không khỏi trợn mắt với nàng ấy: “Con với Đàm Chi là đường huynh đường muội, nó vẫn luôn nhớ con đấy. Làm muội muội, con cũng nên quan tâm huynh trưởng nhiều hơn, ngày mai nhớ cùng mẹ tiếp đãi người ta cho tử tế.”

Tuyên Nghi Quận chúa nghe xong thì càng thêm hoang mang.

Trước đây mẫu thân không thích nàng ấy lui tới phủ Tướng quân, thậm chí hễ nhắc tới là bà ta không vui ngay, giờ lại nói đến Cơ Đàm Chi với vẻ mặt hân hoan, còn dặn nàng ấy phải tiếp đón tử tế, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc.

Tuyên Nghi Quận chúa không hiểu mẫu thân đang nghĩ gì, muốn hỏi nhưng chẳng dám.

Bởi vì bà ta sẽ không nói đâu.

Ngày hôm sau, Tuyên Nghi Quận chúa vừa thức dậy đã được nha hoàn báo tin Đại công tử phủ Trấn Quốc Tướng quân đã tới.

Nàng ấy gấp rút rửa mặt, thay y phục, ăn vội hai chiếc bánh bao lót dạ rồi hấp tấp chạy đến sảnh tiếp khách ở tiền viện.

Vừa bước vào sảnh tiếp khách, Tuyên Nghi Quận chúa thấy mẫu thân đang ngồi chuyện trò cùng Cơ Đàm Chi. Sắc mặt bà ta trông vô cùng vui vẻ, ánh nhìn bà ta dành cho Cơ Đàm Chi ánh lên tia sáng mà nàng ấy chẳng hiểu được.

Cơ Đàm Chi khẽ mỉm cười, trên người mặc bộ trường bào gấm thêu hoa văn Phiên Tây màu xanh đen. Màu tối chẳng những không khiến y trông nghiêm nghị mà trái lại càng làm nổi bật khí chất phong lưu, phóng khoáng của y, khiến người ta mới nhìn qua đã đỏ mặt, tim loạn nhịp.

Tuyên Nghi Quận chúa chỉ dám nhìn một lần, chẳng dám nhìn thêm nữa.

Nàng ấy vốn không thích kiểu nam tử phong lưu như thế, chỉ thích mẫu người ôn hòa, nho nhã, gặp một lần là dễ sinh thiện cảm như Tam Hoàng tử.

Khang Bình Trưởng Công chúa nhác thấy nữ nhi đã tới bèn vẫy tay gọi: “Tuyên Nghi tới rồi à, mau qua đây gặp đại ca con đi.”

Cơ Đàm Chi mỉm cười nhìn sang.

Tuyên Nghi Quận chúa bước tới, hành lễ với y rồi nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Đại ca.”

Cơ Đàm Chi nói: “Tuyên Nghi muội muội không cần đa lễ! Hôm nay ta mạo muội đến thăm, chỉ là chợt nhớ ra mấy năm nay trở về kinh hình như vẫn chưa có dịp trò chuyện cùng muội. Nghe nói muội mới hồi phủ hôm qua nên ta đến thăm muội một lát.”

“Đa tạ đại ca.” Tuyên Nghi Quận chúa khẽ đáp, liếc sang mẫu thân mình.

Khang Bình Trưởng Công chúa quay sang bảo với Cơ Đàm Chi: “Ta và tam thúc của cháu không sinh thêm đệ đệ hay muội muội nào cho Tuyên Nghi, chỉ có mỗi nó, nó lại ở trong phủ Công chúa với ta nên cũng cô đơn lắm.” Bà ta thở dài rồi tiếp lời: “Nếu cháu rảnh rỗi thì thường xuyên đến đưa nó ra ngoài dạo chơi nhé. Có đại ca đi cùng, nó cũng có thể chơi thỏa thích.”

“Công chúa cứ yên tâm, cháu cũng rất quý Tuyên Nghi muội muội. Muội ấy muốn đi đâu, đương nhiên đại ca là cháu đây sẽ đi cùng hộ tống.”

Khang Bình Trưởng Công chúa có vẻ hài lòng, quay sang nữ nhi: “Trước kia chẳng phải con nói muốn đi chơi chợ ở Tây thành hay sao? Hôm nay để Đàm Chi đưa con đi.”

Tuyên Nghi Quận chúa phản đối: “… Thật ra con cũng không hẳn là muốn đi lắm.”

Khang Bình Trưởng Công chúa vờ như không nghe thấy tiếng từ chối lí nhí của nữ nhi, lớn tiếng sai người chuẩn bị xe ngựa, sau đó lại căn dặn Cơ Đàm Chi chăm sóc nàng ấy thật chu đáo.

Tuyên Nghi Quận chúa cứ thế lên xe rời phủ. Lúc xe ngựa ra khỏi phủ Công chúa, trên gương mặt nàng ấy vẫn còn nét ngơ ngác.

**

Xe ngựa chưa đi được bao xa thì gặp một đoàn kỵ sĩ cưỡi ngựa đi ngang qua phố Sùng Đức.

Gió thổi tung rèm xe, Tuyên Nghi Quận chúa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa khéo thấy nam tử cưỡi ngựa trắng đi phía trước đội ngũ. Rõ ràng đó là…

Nàng ấy giật nảy mình, vội rụt cổ lại, hai tay che miệng, giả vờ như chưa nhìn thấy gì.

Bên ngoài xe, Cơ Đàm Chi cưỡi ngựa đi song song với xe ngựa.

Khi đoàn kỵ sĩ kia tiến lại gần, y nhận ra ngay người đi đầu là ai bèn cho ngựa nhường lối, đôi mắt nhạt màu thoáng vẻ trầm lặng.

Bỗng nhiên, con ngựa trắng phía trước dừng lại, đoàn hộ vệ phía sau cũng kéo dây cương theo, vây quanh nam tử ngồi trên lưng ngựa trắng.

Người ấy quay đầu nhìn về phía này. Đôi mắt phượng của nam tử sắc lạnh, như ẩn chứa băng sương vô tận, lạnh lẽo thấu xương.

Rõ ràng trời đang nắng nhưng dường như ánh mặt trời chẳng chiếu được đến người đó, quanh người hắn vẫn đầy âm u, lạnh giá.

Cơ Đàm Chi ra hiệu cho xe ngựa dừng lại rồi chắp tay với người nọ. Hôm nay trời đẹp, hiếm lắm mới được một ngày nắng. Ánh nắng phủ lên thân hình cao lớn, tuấn tú của y, làm nổi bật lên khí chất phong lưu. Cơ Đàm Chi cất tiếng chào: “Tham kiến Thái tử điện hạ.”

Tần Chí đánh giá y: “Thì ra là Cơ tiểu tướng quân. Ngươi định đi đâu đây?”

Cơ Đàm Chi điềm đạm đáp: “Ta đưa xá muội đi dạo phía Tây thành.”

Tần Chí đưa mắt nhìn chiếc xe ngựa dừng bên cạnh, nhận ra đó là xe của phủ Khang Bình Trưởng Công chúa. Hắn nhướng mày hỏi: “Trong xe là nha đầu Tuyên Nghi đó à?”

Lúc ấy Tuyên Nghi Quận chúa co ro trong xe, không dám thở mạnh.

Thấy bên trong vẫn im lặng, Cơ Đàm Chi đáp: “Chính là Tuyên Nghi muội muội.”

Tần Chí không nói gì thêm, liếc nhìn Cơ Đàm Chi một cái rồi lại nhìn xe ngựa, sau đó khẽ cười, quay đầu ngựa phóng về hướng hoàng cung.

Cơ Đàm Chi dõi theo bóng lưng đoàn người của Thái tử, đoạn quay đầu hỏi trong xe: “Tuyên Nghi muội muội không sao chứ?”

Một hồi lâu sau, rèm xe được vén lên, Tuyên Nghi Quận chúa ló nửa khuôn mặt ra, nói lí nhí: “Ta không sao.”

Xác nhận nàng ấy không có chuyện gì, Cơ Đàm Chi lại bảo xa phu tiếp tục lên đường.

**

Buổi tối, Bùi Chức đang ăn tô mì nước thì Thái tử điện hạ đột nhiên trở về sau chuyến xuất cung vi hành.

Nàng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, còn chưa kịp hỏi hắn có đói bụng không thì Thái tử gia đã sải bước tới, ôm ngang thắt lưng nhấc bổng nàng lên, ghì chặt vào lòng.

Tần Chí nhìn gương mặt trắng nõn, mịn màng của Bùi Chức, ban đầu hắn vốn định cúi đầu hôn một cái nhưng chợt nhớ ra nàng ưa sạch sẽ, nếu lúc này mà hôn thì thể nào nàng cũng sẽ cau mày chê hắn vừa từ bên ngoài về, người bẩn cho mà xem.

Nghĩ vậy, Tần Chí lấy làm tiếc nuối, định thả nàng xuống, không ngờ nàng lại chủ động ôm cổ hắn, hôn lên môi hắn.

Thái tử điện hạ: !!!

Chú cừu non đã tự dâng tới miệng, nếu không cắn một miếng thì còn còn là nam nhân nữa không?

Bọn cung nhân đứng gần đó đều cúi đầu thật thấp, không dám nhìn lung tung.

Hồi lâu sau, giọng nói khàn khàn của Thái tử điện hạ vang lên: “Lần này không chê cô vừa từ ngoài về, trên người còn bụi bặm sao?”

Giọng hắn thật trầm mang theo ý cười, vô cùng mê hoặc.

Bùi Chức khẽ ho một tiếng: “Điện hạ ra ngoài vất vả, ta đang thương chàng đó.”

Thật ra suốt mấy ngày Tần Chí không ở đây, nàng cũng thấy nhớ hắn, nhất là ban đêm đi ngủ không có cái lò sưởi hình người để ôm đúng là có hơi trống trải.

Trước đây Bùi Chức không quen có thêm một ai khác trong không gian riêng của mình, vậy nên suốt một tháng kể từ khi thành thân, nàng đã mất ngủ mấy đêm liền. Nhưng rồi ngày tháng qua đi, khi đã quen dần, nàng lại thấy có hắn bên cạnh cũng rất yên tâm.

Tần Chí vui mừng quá đỗi, mặc dù Thái tử phi vẫn còn mạnh miệng, chẳng chịu nhận là mình nhớ hắn nhưng với thái độ nhiệt tình này của nàng, hắn đã sớm tha thứ cho nàng rồi.

Tần Chí ôm Bùi Chức đi thẳng một mạch vào phòng tắm.

Bùi Chức kêu lên: “Ta còn chưa ăn xong…”

“Đợi lát nữa ăn tiếp!”

“…”

Hai người ở trong phòng tắm càn quấy một hồi, nước b.ắ.n tung toé khắp nơi, Thái tử điện hạ cũng thay y phục sạch sẽ.

Họ cùng ngồi bên bàn bát tiên, món ăn trên bàn đã được bày lại, nóng hổi nghi ngút khói, vô cùng hấp dẫn.

“Điện hạ cực nhọc rồi, hãy ăn nhiều vào.” Bùi Chức hiếm khi chủ động gắp thức ăn cho hắn, nhìn nét mỏi mệt trên mặt hắn, nàng cũng hiểu mấy ngày qua chắc chắn hắn đã vất vả rất nhiều.

Nghĩ cũng phải, mấy hôm nay tuyết rơi ngắt quãng, thời tiết rét mướt, những ai phải bôn ba bên ngoài ắt sẽ rất khổ cực.

Tần Chí cũng gắp cho Bùi Chức vài món, lơ đãng hỏi: “Trong thời gian cô không ở đây, nàng có ăn ngon, ngủ tốt không?”

“Có chứ, ta tự chăm sóc bản thân rất tốt đó.” Bùi Chức cố ý ghé mặt sát vào để hắn nhìn rõ gương mặt hồng hào của mình.

Tần Chí nhìn gương mặt trắng hồng, bầu bĩnh của nàng, ánh mắt tối xuống: “Có ai bắt nạt nàng không?”

“Không.” Bùi Chức tự tin đáp: “Ta vẫn luôn trốn trong Đông cung ngủ đông, ai có thể bắt nạt được ta?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn