Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 109

Sau bữa tối, Thái tử điện hạ kéo Thái tử phi về tẩm điện.

Đúng lúc đó, Cẩm Vân tiến vào, đánh bạo nói: “Bẩm điện hạ và Thái tử phi, Hoàng thượng vừa sai người đến, vời điện hạ lập tức qua đó.”

Bùi Chức và Tần Chí đồng loạt dừng bước.

Bùi Chức nhìn gương mặt không vui thấy rõ của Thái tử gia, hỏi: “Chàng trở về rồi mà vẫn chưa tới thỉnh an phụ hoàng sao?”

“Đến chỗ ông ấy làm gì?” Thái tử điện hạ chẳng vui vẻ gì: “Giờ cũng muộn rồi, chắc phụ hoàng đã nghỉ ngơi, cô cũng không muốn quấy rầy người…”

Thái tử gia thì một lòng nghĩ cho phụ hoàng, không muốn quấy rầy giấc nghỉ ngơi của ông ấy nhưng Hoàng đế lại là người mà chỉ một ngày chẳng thấy mặt nhi tử thôi là đã bồn chồn trong dạ rồi, huống chi lần này xa cách mấy ngày, vừa hay tin Thái tử hồi cung là Hoàng đế lập tức phái người tới gọi hắn.

Từ sau khi gả vào Đông cung, Bùi Chức đã sớm hiểu rõ mức độ quyến luyến của lão Hoàng đế dành cho Thái tử, vậy nên nàng cũng chẳng lấy làm lạ khi Hoàng thượng lập tức sai người gọi Thái tử qua.

Nàng đích thân lấy y phục, hầu hạ Thái tử điện hạ mặc vào.

“Chàng cứ đi đi, đừng để phụ hoàng chờ lâu.”

Tần Chí buồn bực ra mặt, hắn mạnh tay kéo nàng vào lòng, nâng cằm nàng lên rồi hôn.

Mãi đến khi Bùi Chức suýt không thở nổi, Tần Chí mới buông nàng ra, vuốt gò má đã ửng đỏ của nàng: “Cô đi một lát rồi về, nàng phải chờ cô đấy!”

Bùi Chức: “… Vâng.”

Tiễn Thái tử điện hạ xong, Bùi Chức ngồi trên giường ấm, nghe Phương Thảo đọc thoại bản cho mình.

Nghe được một đoạn, nàng bỗng nhiên nói: “Những thoại bản này ta đều đã nghe đi nghe lại mấy lượt rồi, thật chẳng còn gì thú vị.”

Phương Như bưng trà quả tiến vào, mỉm cười nói: “Nếu Thái tử phi muốn đọc thoại bản mới thì có thể sai người đến Tứ vật thư các mua vài quyển mới…”

“Đừng nói linh tinh!” Phương Phỉ ngắt lời nàng ấy, mặt đầy nghiêm túc: “Về sau không được nhắc đến chuyện như thế trước mặt Thái tử phi.”

Phương Như cũng nhận ra mình lỡ lời, cuống quýt giải thích: “Nô tỳ lỡ lời, sau này nô tỳ nhất định sẽ suy nghĩ kỹ càng rồi mới mở miệng…”

Ngay cả Phương Thảo đang ôm thoại bản cũng vội vã quỳ xuống, ba nha hoàn đồng loạt phủ phục, dáng vẻ như vừa phạm phải tội lớn.

Bùi Chức thong thả nói: “Biết sai là được. Lần này ta không phạt nhưng điều gì không nên nói, không nên làm thì các ngươi phải nhớ kỹ, chớ có tái phạm.”

Quả thật nàng có thể bảo vệ các nàng nhưng không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh.

Đã đưa các nàng vào cung thì đương nhiên Bùi Chức hy vọng dưới sự chỉ dạy của Cẩm Vân, các nàng có thể trưởng thành, trở thành tay chân đắc lực cho nàng.

Suy cho cùng chốn hoàng cung cũng không thể so với Hầu phủ, nơi này quy củ khắt khe, lòng người hiểm độc, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Mạng sống rất quý giá, Bùi Chức thật lòng không muốn để các nàng uổng mạng. Vì thế, lúc cần nghiêm khắc nàng vẫn phải nghiêm khắc.

Ba nha hoàn đồng thanh đáp “vâng”.

Bọn họ đứng dậy, đưa mắt nhìn nhau, đều thầm nhắc mình từ nay về sau cần phải hành xử cẩn trọng, tuyệt đối không thể chủ quan, nói năng bừa bãi vì thấy mình được Thái tử phi sủng ái.

Dạo này được Cẩm Vân dìu dắt, các nàng đã không còn là những tiểu nha đầu ngây thơ như trước, cũng hiểu rõ chuyện gì nên làm, chuyện gì không thể làm.

Thái tử phi thích đọc thoại bản, đó là chuyện trong Đông cung. Trong lãnh địa của chính mình, nàng có làm gì cũng không sao, lại chẳng có ai to gan dám truyền ra ngoài.

Nhưng nếu sơ suất để lọt phong thanh, chẳng biết sẽ biến thành chuyện thị phi thế nào, liệu có liên lụy tới Thái tử hay không.

Trong triều có biết bao ánh mắt đang dõi theo Thái tử, ngay cả từng cử chỉ của Thái tử phi Bùi Chức cũng bị soi xét từng ly từng tí. Nếu không, chuyện Tam Công chúa bị bệnh cũng chẳng khiến bao nhiêu người để tâm đến vậy.

May thay khi đó Bùi Chức kịp thời ra đối sách, lập tức đến Vĩnh Phúc điện. Lúc Nhàn phi bẩm sự với Hoàng thượng thì Bùi Chức đang có mặt ở đó, cho dù Nhàn phi muốn đổ vấy tội làm Tam Công chúa đau ốm lên đầu nàng thì cũng chẳng dám mở miệng ăn nói bậy bạ. Về sau Hoàng thượng đích thân xử phạt cung nhân hầu hạ Tam Công chúa, kết luận là do cung nhân sơ suất, nhờ vậy mà Bùi Chức thoát cảnh bị liên lụy.

Dù chuyện đã qua được mấy ngày, song mỗi khi nhớ lại, Phương Phỉ và các nha hoàn vẫn thấy hoảng sợ.

Hoàng cung đúng là nơi có thể nuốt chửng người khác mà không buồn chừa lại lấy một mẩu xương, hễ đi nhầm một bước là kéo theo vô số hệ lụy, cho nên bắt buộc phải dè chừng.

Bùi Chức cho ba nha hoàn lui xuống tự kiểm điểm, còn nàng tiếp tục ngồi trong ổ chăn, lấy một quyển du ký ra đọc.

Nàng tìm thấy quyển sách này ở góc thư phòng của Đông cung, trang giấy đã ngả vàng, bìa cũng hơi nhăn, xem năm ghi chép thì là từ triều trước lưu lại.

Bùi Chức chưa từng đọc quyển sách này lần nào, lời văn lại sinh động, cách kể chuyện lôi cuốn, nàng đọc say mê, không rời mắt.

**

Khi Tần Chí quay lại, hắn thấy nàng đang chăm chú đọc du ký.

Hắn ngồi xuống cạnh Bùi Chức, ôm nàng vào lòng, gác cằm lên hõm vai nàng, đọc cùng nàng một hồi rồi bật cười, nói: “Hình như ta từng đọc quyển du ký này rồi, nàng tìm được nó trong thư phòng à?”

“Đúng vậy, chẳng biết ai nhét vào kẽ giá sách, ta loay hoay mãi mới moi ra được.” Bùi Chức cau mày: “Điện hạ đúng là không biết quý trọng sách.”

“Là lỗi của cô, sau này cô sẽ sửa.” Thái tử điện hạ nhận sai rất nhanh.

Bùi Chức nghiêng đầu nhìn hắn, đặt lên má hắn một nụ hôn.

Nàng thích nhất là tính cách ngay thẳng của Tần Chí, sai là sai, đúng là đúng, tuyệt chẳng vì bản thân là Thái tử mà cãi chày cãi cối, không chịu nhận lỗi.

Từ đó mà thấy, hắn chẳng giống lời đồn bên ngoài, trái lại còn là bậc quân tử thẳng thắn hiếm gặp. Chỉ tiếc, vì bị đau đầu kinh niên, lại thêm khí thế quá mạnh, ánh mắt sắc lạnh, hung tàn nên trông chẳng giống người tốt chút nào, cũng khó trách người đời hiểu lầm hắn.

Lúc này Tần Chí chẳng hề chú tâm vào quyển sách, thấy nàng vẫn chăm chú đọc từng dòng chữ, hắn không thể nhịn thêm được nữa, đưa tay rút quyển sách ra.

“A Thức, đêm đã khuya rồi, chúng ta đi nghỉ ngơi đi được không?”

Bùi Chức: “...”

Dù hắn bảo là đi nghỉ nhưng cuối cùng hai người vẫn ân ái thêm hẳn một canh giờ mới thật sự nằm nghỉ.

Bùi Chức mệt đến mức ngáp liên hồi, nàng cũng đã đoán được vị Thái tử điện hạ này hễ trở về là chẳng an phận. Có điều đã muộn đến thế mà hắn vẫn chưa chịu thôi, cứ đòi hỏi mãi như vậy thì quá đáng lắm rồi.

“Chẳng phải chàng nói muốn nghỉ sao?” Bùi Chức lấy lời Tần Chí vừa nói để chống lại hắn.

“... Thêm chút nữa thôi.”

Bùi Chức đẩy nhẹ hắn ra, giữ bàn tay hư hỏng của hắn lại, lẩm bẩm: “A Chí, ta buồn ngủ rồi...”

Thấy nàng đúng là đã mệt, cuối cùng Tần Chí cũng rủ lòng từ bi, tha cho nàng, ôm nàng vào lòng, cúi đầu hôn lên đôi má đỏ hây hây và cất giọng khàn khàn: “Ban nãy cô vào gặp phụ hoàng, phụ hoàng lại còn mặt dày mày dạn khoe công với cô...”

Bùi Chức: ???

“Chuyện Tam Công chúa quả thật đã khiến A Thức phải chịu thiệt.” Tần Chí trìu mến hỏi: “Cô biết phụ hoàng sẽ che chở cho nàng cho nên mới không vội trở về. A Thức sẽ không trách cô chứ?”

Bùi Chức tỉnh táo hơn đôi chút: “Không đâu. Chuyện như vậy, thật ra ta có thể tự giải quyết. Chàng tin ta không?”

Nàng kéo chăn ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Giờ phút này, mắt Bùi Chức đã hết ngái ngủ, thậm chí còn vô cùng tỉnh táo, ánh nhìn sáng rực mà dứt khoát, nào có dáng vẻ yếu mềm của một tiểu thư lớn lên trong khuê phòng.

Tim Tần Chí bất giác đập dồn dập.

Hắn không rõ rốt cuộc Bùi Chức đã trải qua những gì, vì sao ở nàng lại luôn toát lên khí chất mâu thuẫn và đầy huyền bí, mê hoặc đến thế, ngay cả lão Tam cũng phải xiêu lòng vì nàng. Giống như lúc này đây, thiếu nữ buông xõa mái tóc dài trông mong manh là thế, ấy nhưng hào quang sắc bén lại chẳng cách nào che giấu. Mà điều đó không khiến hắn thấy khó chịu, trái lại còn nảy sinh cảm tưởng như gặp được kỳ phùng địch thủ, lòng dâng lên nỗi xao xuyến không tên.

Nam nhân yêu nữ nhân yếu mềm nhưng cũng thích chinh phục nữ nhân mạnh mẽ.

Nàng mềm yếu như nhành hàn mai chịu sương băng tuyết giá, bị gió rét d

ập vùi, khiến người ta không khỏi thương xót. Nhưng nàng cũng kiên cường, mưa tuyết gió sương ch

ẳng dễ gì quật ngã được nàng.

Một cô nương như vậy, hỏi sao hắn không đem lòng mến mộ?

Tình ý đầu tiên nảy sinh chính là vì khí chất bí ẩn mà mâu thuẫn đầy khác biệt ấy. Dần dà, hình bóng nàng khắc sâu trong tim hắn.

Dẫu Bùi Chức có cố ngụy trang là người bình thường đến đâu thì thật ra nàng chẳng hề tầm thường chút nào. Chỉ cần có lòng ắt sẽ thấy nàng đặc biệt biết bao, rực rỡ biết bao.

“A Thức, cô tin nàng.” Tần Chí ôm nàng chặt hơn: “Nhưng cô cũng muốn bảo vệ nàng.”

Hắn là nam nhân, từ nhỏ đã được dạy phải che chở gia quyến. Dù biết có lẽ Bùi Chức chẳng cần ai bảo vệ nhưng hắn vẫn muốn đứng ra che chở nàng, đặt nàng dưới cánh chim của mình, để nàng chẳng phải lo sợ, chẳng phải muộn phiền.

Họ có thể sóng vai mà đi, cũng có thể chở che lẫn nhau.

Bùi Chức mỉm cười, giấu đôi mắt sắc bén đi. Nàng đặt một nụ hôn lên má hắn, dịu dàng nói: “Ta biết mà. Ta cũng rất vui vì được điện hạ che chở.”

Nàng vốn đã muốn sống vô lo vô nghĩ, không chí tiến thủ cả đời, nay có người mở ra cho nàng một khoảng trời riêng, để nàng an yên tận hưởng tháng ngày nhàn nhã, sao mà nàng lại không vui cho được?

Nhưng tình cảm vốn là chuyện từ hai phía. Nếu chỉ có một người luôn cho, còn người kia luôn nhận thì dù tình cảm sâu đậm bao nhiêu cũng sẽ dần bị bào mòn. Chỉ khi đôi bên cùng vun đắp thì tình cảm mới bền vững và đáng quý.

Cho nên những lúc Tần Chí bận bịu, làm không hết việc, nàng cũng có thể san sẻ phần nào, không để hắn phải phân tâm vì nàng.

Hai người lại cùng nằm xuống nhưng tâm tư đều đã thay đổi.

Tần Chí ôm người trong lòng, trong tim như có sóng trào cuộn chảy, hồi lâu chưa thể lắng lại.

Đến nay hắn vẫn chưa rõ vì sao tháng ba hôm ấy mình lại đột nhiên mất trí nhớ, song lại vô cùng cảm kích ông trời rằng dù đã quên hết mọi thứ nhưng vẫn còn nhớ nàng, kịp thời hứa hôn với nàng trước khi lão Tam kịp hành động, không để vụt mất nàng.

Nếu khi ấy hắn quên sạch mọi thứ, ngay cả Bùi Chức cũng không nhận ra...

Chỉ nghĩ đến đây thôi, Thái tử điện hạ đã thấy mình còn quá khách sáo với Tam Hoàng tử.

**

Hôm sau, sau buổi chầu, Tam Hoàng tử vừa bước ra khỏi Kim Loan điện thì bị gọi lại.

“Thái tử điện hạ.” Tam Hoàng tử ngạc nhiên nhìn Tần Chí.

Ở những dịp trang trọng, Tam Hoàng tử vẫn luôn gọi Tần Chí là “Thái tử điện hạ”, rất hiếm khi thoải mái gọi hắn là “Thái tử ca” giống Nhị Hoàng tử.

Tần Chí đứng trên bậc cao, hất hàm gọi: “Lão Tam, theo cô một chuyến.”

Tam Hoàng tử không rõ hắn gọi mình đi đâu, khó mà từ chối, đành lặng lẽ theo sau.

Đúng lúc ấy, Nhị Hoàng tử cũng chạy theo.

“Thái tử ca! Lão Tam! Hai người đi đâu vậy? Cho ta đi với!”

Tần Chí đáp: “Tùy đệ.”

Các đại thần chưa kịp rời đi thấy ba vị Hoàng tử nối đuôi nhau bước đi, mắt họ sáng lên, không khỏi suy đoán xem ba Hoàng tử định làm gì.

Không bao lâu sau, cuối cùng họ cũng rõ mọi chuyện. Không ngờ Thái tử lại dẫn hai vị hoàng đệ ra thao trường rồi một chọi hai, một mình “giao lưu” một trận với cả Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.

Tất nhiên, để giữ thể diện thì Thái tử vẫn giải thích với người ngoài rằng đây chỉ là một cuộc tỉ thí giữa các huynh đệ.

Mà đã là tỉ thí giữa huynh đệ thì dĩ nhiên sẽ không gọi là “đánh cho một trận nên thân”.

Nhị Hoàng tử lau vết máu ở khóe miệng, đau đớn kêu lên: “Thái tử ca, huynh nặng tay thế làm gì?”

Tam Hoàng tử ngồi bệt dưới đất, thở dồn dập, cả người đau nhức, ê ẩm. Trong lòng y âm thầm hồi tưởng, không hiểu rốt cuộc gần đây mình đã làm gì chọc giận Thái tử? Rõ ràng y vẫn luôn an phận thủ thường, cũng chẳng dám lộ diện nhiều trong triều.

Tiếc rằng Tam Hoàng tử có nghĩ nát óc cũng không hiểu được.

Tần Chí nhận lấy chén nước ấm cung nhân đưa đến, uống cạn một hơi rồi liếc hai hoàng đệ đang ngồi nghỉ dưới đất: “Các đệ yếu quá, bao lâu rồi không luyện?”

Tam Hoàng tử cúi đầu, im thin thít, chẳng nói lời nào.

Nhị Hoàng tử lại chẳng phục: “Huynh nói bậy! Ngày nào ta cũng luyện, tối nào cũng so chiêu với thị vệ rồi mới đi ngủ. Thái tử ca nên trách lão Tam ấy, nhìn cái thân yếu ớt của đệ ấy, chắc hẳn đệ ấy thường xuyên trốn tập lắm đây.”

Kẻ sĩ thà c.h.ế.t chứ không thể chịu nhục, cuối cùng Tam Hoàng tử cũng không nhẫn nhịn nổi nữa: “Thuật b.ắ.n cung của ta còn hơn các huynh đấy.”

“Bắn cung giỏi thì có ích gì? Đệ có thể vừa cưỡi ngựa vừa b.ắ.n ba mũi tên cùng một lúc không?” Nhị Hoàng tử hừ một tiếng.

Tam Hoàng tử: “...”

Tần Chí lau mồ hôi trên mặt: “Được rồi, các đệ đứng dậy đi. Hôm nay cô dẫn các đệ đi xem một thứ hay ho.”

“Thứ hay ho?” Mắt Nhị Hoàng tử sáng rỡ: “Thái tử ca, chẳng lẽ là cung liên hợp?”

Tam Hoàng tử hoang mang, vừa nghe thấy ba chữ “cung liên hợp”, mí mắt y giật nhẹ, ánh mắt sâu thêm vài phần. Y kéo lê thân thể còn đang đau nhức vì bị Thái tử đánh, đứng dậy.

Lúc này Nhị Hoàng tử đã quên cả đau đớn, nhảy nhót đi theo bên cạnh Thái tử, xoay quanh huynh trưởng hết vòng này đến vòng khác.

Nhìn cái dáng ngốc nghếch kia của hắn ta, Tam Hoàng tử càng chắc chắn là có chuyện gì đó mà mình chưa biết, trong lòng bỗng dấy lên cảnh giác, đồng thời y cũng hơi khó chịu. Tam Hoàng tử nghĩ, quả nhiên lão Nhị là loại nhìn thì ngốc ngốc vậy thôi chứ thực ra rất khôn lanh, hắn ta đã lợi dụng vẻ ngoài chất phác kia lừa được biết bao nhiêu người.

Tần Chí không trả lời câu hỏi của Nhị Hoàng tử.

Hắn kéo cao tay áo, đeo kiếm, dẫn hai hoàng đệ cùng rời khỏi phủ, đi thẳng một mạch về phía đại doanh ngoài Kinh thành.

Một loạt hành động của ba vị Hoàng tử khiến không ít triều thần hoang mang, nhất thời không đoán ra rốt cuộc quan hệ giữa ba người có thân thiết hay không, rồi Thái tử coi hai hoàng đệ mình là gì.

Chỉ có Chiêu Nguyên Đế nghe tin ba nhi tử kéo nhau ra doanh trại ngoại ô Kinh thành thì lập tức cười mắng: “Lũ chúng nó đúng là sốt ruột!”

Sầm Thượng thư đang có việc muốn tâu, nghe vậy bèn hỏi: “Hoàng thượng, có chuyện gì sao?”

Chiêu Nguyên Đế khoát tay, nhìn gương mặt già nua, nghiêm nghị và đoan chính của Sầm Thượng thư, trong lòng Hoàng đế không khỏi cảm thán, không hiểu sao một vị quân tử chính trực như Sầm Thượng thư lại nuôi dạy ra được một ngoại tôn nữ có tính cách mâu thuẫn kỳ lạ đến thế.

“Sầm Thượng thư, khanh có một ngoại tôn nữ rất tốt đấy.”

Sầm Thượng thư: ??? A Thức lại làm gì nữa rồi?

Hoàng đế thấy ông ấy không hiểu cũng không giải thích thêm, chỉ vỗ vai ông ấy, nói một câu đầy ẩn ý sâu xa: “Sầm ái khanh, trẫm nhớ nhà khanh còn hai chất nữ nhỏ. Nhớ dạy dỗ cho tốt, sau này nếu nuôi dạy thêm được vài đứa giống như Thái tử phi thì sau khi chúng nó lớn lên, nam nhi khắp thiên hạ đều có phúc!”

Sầm Thượng thư: “...” Ông ấy không muốn cái phúc đó.

Bị Hoàng thượng trêu ghẹo, Sầm Thượng thư chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Nhà ông ấy còn hai chất nữ, một đứa sáu tuổi, một đứa mới bốn tuổi, nói chuyện hôn sự từ giờ chẳng phải còn quá sớm hay sao?

Tuy không rõ Hoàng thượng định ám chỉ điều gì nhưng Sầm Thượng thư đoán chắc lại là ngoại tôn nữ A Thức đã làm chuyện gì đó được Hoàng thượng tán thưởng.

Tiếc là trí tưởng tượng của lão Thượng thư không phong phú, nghĩ nát óc cũng không biết ngoại tôn nữ làm được chuyện lớn lao gì.

Hay là vài ngày nữa ông ấy nhờ bạn già vào cung thăm ngoại tôn nữ một chuyến?

Trong lúc Sầm Thượng thư còn đang suy tính chuyện nhờ Sầm lão phu nhân vào cung thì Bùi Chức đã nhận được thiệp mời từ phủ Uy Viễn Hầu.

Uy Viễn Hầu phu nhân muốn vào cung thỉnh an nàng.

Bùi Chức nhìn tấm thiệp mời, khẽ lắc đầu, thầm nghĩ, chế độ hoàng quyền thời xưa đúng là khó chịu, rõ ràng là trưởng bối vậy mà còn phải đến thỉnh an vãn bối, chỉ vì hoàng quyền đứng trên cả tộc quyền.

Hai ngày sau, Uy Viễn Hầu phu nhân dẫn theo nữ nhi Bùi Tú cùng vào cung.

Bùi Chức tiếp đãi họ tại Trường Thu điện trong Đông cung.

Vừa bước vào, Uy Viễn Hầu phu nhân toan hành lễ nhưng Bùi Chức cản lại: “Đại bá mẫu, Tam tỷ tỷ, không cần đa lễ.”

Phương Phỉ và Phương Thảo nhanh nhẹn bước tới đỡ Uy Viễn Hầu phu nhân ngồi xuống.

Bùi Chức cho toàn bộ cung nhân trong điện lui ra ngoài, sau đó mỉm cười đón hai người: “Đại bá mẫu, tam tỷ tỷ, hai người vẫn khỏe chứ?”

Nhìn thấy nụ cười tươi tắn của nàng, tâm trạng căng thẳng của hai người từ khi bước vào cung bỗng dịu hẳn.

Bùi Tú cực kỳ vui mừng, chạy đến kéo tay Bùi Chức: “A Thức, ta nhớ muội lắm! Hôm nay vốn dĩ mẫu thân không định dẫn ta theo, ta phải năn nỉ mãi mới được đi cùng đó.”

Nói tới đây, giọng nàng ấy có phần ấm ức.

Bùi Chức vỗ về Bùi Tú, không khỏi nhìn sang Uy Viễn Hầu phu nhân.

Uy Viễn Hầu phu nhân chỉ biết cười rầu rầu: “Tính tình con bé này lúc nào cũng hồ đồ, ta chỉ sợ nó lại gây rắc rối cho cháu.”

Lời này khiến nét mặt Bùi Tú thoáng lộ vẻ chột dạ, nàng ấy chậm rãi buông tay Bùi Chức ra, mím môi không dám lên tiếng nữa. Mãi đến khi Bùi Chức kéo nàng ấy ngồi xuống, Bùi Tú mới vui vẻ trở lại.

Bùi Chức hỏi han tình hình sức khỏe của mọi người trong phủ Uy Viễn Hầu, đặc biệt là tổ mẫu. Tuổi tác bà ấy đã cao, thường hay đau chỗ này, nhức chỗ kia, nàng vô cùng lo lắng cho tổ mẫu.

“Thái tử phi yên tâm, lão phu nhân vẫn rất khỏe, mọi người trong phủ đều ổn cả! Chỉ là tháng trước thê tử của Giác ca nhi thấy hơi khó chịu trong người, mời đại phu đến bắt mạch, không ngờ lại phát hiện ra đã có thai được một tháng…”

Nói đến đây, trên gương mặt Uy Viễn Hầu phu nhân không giấu được nét vui mừng rạng rỡ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn