Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 107

Xác định tình hình của Tam Công chúa đã ổn định, Bùi Chức cũng không nán lại thêm. Nàng cáo từ Nhàn phi ra về.

Sắc mặt Nhàn phi khá gượng gạo: “Lần này đa tạ Thái tử phi đặc biệt tới thăm Tam Công chúa. Đợi sau này con bé khỏe lại, bổn cung sẽ bảo con bé tới Đông cung cảm ơn Thái tử phi.”

Bùi Chức cười: “Hay là thôi, dạo này thời tiết không tốt lắm, tam muội muội còn nhỏ, không nên đi lung tung.”

Lời này không có vấn đề gì nhưng nghe vào tại lại cảm thấy kỳ lạ.

Nhàn phi sắp không cười nổi nữa rồi, nỗi ai oán đong đầy trong mắt như thể sắp sửa tràn cả ra ngoài. Nàng ta ngập ngừng nhìn Bùi Chức, dáng vẻ đáng thương khiến chẳng ai nỡ ức h**p.

Thực ra trong lòng nàng ta biết Thái tử phi cố ý nói như vậy.

Lần này Tam Công chúa đột nhiên đổ bệnh, nàng ta giận chó đánh mèo cả Thái tử phi, đẩy lý do Tam Công chúa đổ bệnh cho nàng. Dù nàng ta không nói rõ nhưng lúc Hoàng thượng tra hỏi đã ít nhiều thể hiện ý đó.

Thái tử phi không phải loại ngu, trái lại, nàng còn rất thông minh, sao lại không nghe ra ẩn ý chứ?

Lúc trước khi bị Hoàng thượng nhắc nhở, Nhàn phi đã biết mình không đấu lại nổi Thái tử phi.

Nàng ta không nên khiến người khác cảm thấy Tam Công chúa đổ bệnh là do Thái tử phi, cho nên Hoàng thượng mới nổi giận, không nể mặt nàng ta, xử phạt hết đám cung nhân hầu hạ Tam Công chúa. Hành động này của ông ấy cũng là đang cảnh tỉnh nàng ta.

Hoàng thượng che chở Thái tử, tất nhiên cũng không cho phép có người bôi nhọ Thái tử phi, làm liên lụy đến Thái tử.

Nhàn phi thật sự không chịu được khi mình lưu lại ấn tượng ngu xuẩn trong lòng Hoàng thượng. Nàng ta chỉ nhất thời tức quá hồ đồ vì Tam Công chúa đổ bệnh thôi mà.

Khi bị Hoàng thượng cảnh tỉnh, nàng ta mới hiểu ra mình đã ngu ngốc cỡ nào.

Nhưng hiểu thì hiểu, Hoàng thượng không nể mặt mình chỉ với mục đích là che chở Thái tử phi vẫn khiến nàng ta cảm thấy xót xa. Rõ ràng Tam Công chúa ốm nặng, chịu khổ nhiều như vậy mà Hoàng thượng vẫn chỉ nghĩ cho Thái tử, che chở cho Thái tử phi.

Nhàn phi càng nghĩ càng thấy khó chịu hơn, ánh mắt nhìn Bùi Chức cực kỳ ai oán.

Trải qua chuyện này, nàng ta đã biết sức nặng của Thái tử phi trong lòng Hoàng thượng cao hơn những cung phi như nàng ta. Nếu sau này có thể giao hảo với Thái tử phi thì nói sao cũng tốt hơn đám nữ nhân hậu cung bắt tay với nhau.

Tiếc là hình như nàng ta phá hỏng cơ hội này rồi.

Bùi Chức là người có ý chí sắt đá, dáng vẻ đáng thương của Nhàn phi không thể lọt vào mắt nàng. Nàng rời đi cùng với Cẩm Vân và đám cung nhân, không quay đầu lại.

Bùi Chức ngồi bộ liễn, trong ngực ôm một chiếc lò sưởi tay, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, mặt cắt không còn giọt máu. Cẩm Vân sốt ruột vội giục bộ liễn đi nhanh lên.

Đoàn người nhanh chóng trở về Đông cung.

**

Chuyện Tam Công chúa đổ bệnh đã sớm truyền khắp hậu cung.

Đang đêm, Vĩnh Phúc cung phái người đi mời thái y cũng không hề giấu giếm, thêm nữa trong cung hễ có chút gió thổi cỏ lay gì đều sẽ truyền đi khắp toàn cung nên muốn giấu cũng không giấu được. Dù sao hoàng cung cũng chỉ lớn chừng đó, từ cung phi đến nội thị đều có những mạng lưới quan hệ rắc rối, bình thường lại chẳng có trò giải trí nào nên cứ có chút chuyện gì là mọi người lại hết sức chú ý.

Thái hậu cũng đã sớm phái người tới xem tình hình của Tam Công chúa.

Mặc dù những người khác không trực tiếp phái người tới thăm cô bé giống Thái hậu nhưng cũng tò mò về bệnh tình của cô bé nên sai người thường xuyên để ý sát sao động tĩnh tại Vĩnh Phúc cung.

Phần nào nguồn cơn của sự chú ý cao độ này là do nguyên nhân Tam Công chúa đổ bệnh có khả năng liên quan tới Thái tử phi.

Rất nhiều người cảm thấy Tam Công chúa bị ốm quá đúng lúc, không khỏi nghi ngờ có người muốn hãm hại Thái tử phi nên cố ý giở trò. Nếu như Tam Công chúa có mệnh hệ gì thì chắc chắn Thái tử phi sẽ bị liên lụy. Đây cũng là cơ hội tốt để đối phó với Thái tử.

Nhất thời, nữ nhân hậu cung không khỏi nghi ngờ lẫn nhau, không biết rốt cuộc là ai ra tay.

“Chuyện Tam Công chúa đổ bệnh tuyệt đối không liên quan gì tới Thái tử phi!” Tuyên Nghi Quận chúa vội vàng nói: “Ngoại tổ mẫu, hôm qua cháu và An Ngọc, Nhị Công chúa đều tới Đông cung, Thái tử phi rất quan tâm tiếp đãi bọn cháu, cũng hết lòng chăm sóc Nhị Công chúa và Tam Công chúa còn nhỏ, tuyệt đối không có gì sơ sót…”

Thấy nàng ấy cuống lên sắp khóc, Thái hậu vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ: “Ai gia có nói gì đâu, cháu cuống cái gì?”

Tuyên Nghi Quận chúa nghẹn ngào: “Cháu, cháu sợ ngoại tổ mẫu trách phạt Thái tử phi...”

“Ai gia đâu phải kẻ ác, sao lại trách phạt mà không phân biệt trắng đen đúng sai được?” Thái hậu vỗ tay nàng ấy: “Tam Công chúa có nhiều cung nhân hầu hạ, con bé bị ốm sao không trách đám cung nhân kia mà quay ra trách Thái tử phi chứ, có lý nào lại như vậy không?”

Tuyên Nghi Quận chúa vui mừng nhìn Thái hậu, đoạn ngồi xuống bên cạnh bà ấy, ôm một cánh tay, dựa vào bà ấy như hồi còn nhỏ.

“Ngoại tổ mẫu nghĩ vậy thì tốt quá, vốn dĩ chuyện này đâu phải lỗi của A Thức.”

Thái hậu cười, xoa đầu cháu gái rồi thầm thở dài.

Lúc trước bà ấy cố ý để ngoại tôn nữ tiếp xúc với Thái tử phi chính là muốn cho Thái tử phi chăm sóc ngoại tôn nữ của bà ấy nhiều hơn. Sau này, khi bà ấy trăm tuổi cưỡi hạc về trời rồi ít ra vẫn còn Thái tử phi giúp đỡ nàng ấy.

Song, bà ấy không ngờ ngoại tôn nữ lại nhanh chóng thật lòng thật dạ với Thái tử phi như vậy. Đúng là một cô nương ngốc nghếch, hy vọng Thái tử phi nể tình ngoại tôn nữ bảo vệ nàng như thế, sau này nếu ngoại tôn nữ sống không tốt thì nàng sẽ giúp nàng ấy một tay.

Thái hậu ở Từ Ninh cung không nói gì về việc Tam Công chúa đổ bệnh, khiến những người đang theo dõi vụ việc vô cùng thất vọng.

Bọn họ còn tưởng rằng lần này Thái tử phi sẽ phải chịu trận.

Tới khi nghe nói Hoàng thượng tới Vĩnh Phúc cung thăm Tam Công chúa, cũng xử phạt đám cung nhân hầu hạ Tam Công chúa, bọn họ mới hiểu ý của Hoàng thượng: Tam Công chúa đổ bệnh không liên quan gì tới Thái tử phi, là do cung nhân hầu hạ không làm tròn trách nhiệm.

Hoàng thượng đã nói vậy rồi, những người khác còn dám cãi không?

Người thất vọng nhất là mẫu tử Mai Quý phi ở Vĩnh Hòa cung.

“Tam muội muội ốm nặng như vậy rõ ràng là do Bùi Tứ hại, sao phụ hoàng và hoàng tổ mẫu không phạt nàng ta?” An Ngọc Công chúa tức giận nói.

Mặc dù Mai Quý phi cũng rất thất vọng nhưng suy cho cùng cũng không ngây thơ như nữ nhi.

“Tam Công chúa chỉ bị cảm lạnh, giờ đã không sao rồi, nếu Hoàng thượng và Thái hậu trách tội Thái tử phi thì chẳng phải sẽ thành trò cười cho kẻ khác hay sao? Chỉ sợ cũng khó bề ăn nói với phía Thái tử.”

Thái tử phi và Thái tử là một, Hoàng thượng tuyệt đối không cho phép có người bôi nhọ Thái tử phi, liên lụy đến Thái tử.

Cho nên Mai Quý phi đã sớm tiên liệu được kết quả này. Sau khi nỗi thất vọng qua đi, bà ta nhanh chóng lấy lại trạng thái.

An Ngọc Công chúa hừ một tiếng: “Nói tới nói lui, còn không phải bọn họ thiên vị Thái tử à?”

Mai Quý phi bất đắc dĩ liếc nhìn nàng ta một cái: “Con đã lớn rồi, đừng nói năng l* m*ng như vậy, sau này con không được phép gọi thẳng tên Thái tử phi nữa.”

Trong cung khó giữ nổi bí mật gì, bà ta rất lo nữ nhi mình cứ gọi như vậy sẽ có ngày bị Thái tử phi bắt được thóp.

Bình thường Thái tử phi rất kín đáo, không thích thể hiện, thật khó để người khác nhìn thấu nàng.

Song tóm lại nàng không phải hạng người hiền lành, tốt nhất đừng đối đầu trực diện, nếu không hôm nay Nhàn phi chính là ví dụ thứ hai, còn ví dụ đầu tiên chính là nữ nhi ngốc của bà ta.

Sau khi biết chuyện của Nhàn phi trong cung, Mai Quý phi không khỏi cười trên nỗi đau của kẻ khác.

Bình thường Hoàng thượng rất bao dung và hiền từ với cung phi nuôi nấng Hoàng tử Hoàng nữ, ít khi nhúng tay vào việc trong cung, giữ gìn thể diện cho họ.

Ấy nhưng Nhàn phi ngu ngốc, vậy mà lại làm đến mức bắt Hoàng thượng tự mình ra tay.

Phen này Nhàn phi mất sạch thể diện, không chỉ không được Hoàng thượng thương yêu vì Tam Công chúa đổ bệnh mà trái lại còn thành trò cười cho nữ nhân chốn hậu cung.

Nghĩ tới đây, tâm trạng Mai Quý phi trở nên vui vẻ. Bà ta cầm tách trà thơm cung nữ bưng tới, thong thả thưởng thức.

Nhàn phi có ngoại hình đáng thương như đóa sen trắng, rất dễ khiến nam nhân mềm lòng. Năm xưa, nàng ta đã dựa vào ngoại hình ngây thơ để được Hoàng thượng sủng hạnh, sinh ra Tam Công chúa.

“Cho là có Tam Công chúa, Hoàng thượng sẽ vì Tam Công chúa mà tới cung nàng ta ư? Nghĩ hay thật.” Mai Quý phi xùy một tiếng.

Cung nhân đứng bên hùa theo: “Nương nương nói đúng, nô tì còn nhớ rõ năm xưa lúc sinh hạ Tam Công chúa, nàng ta cực kỳ ngang ngược, dám ra oai, thị uy với cả nương nương. Tiếc thay...”

Mai Quý phi mỉm cười: “Nữ nhân trong cung ai chẳng vậy.”

Mặc dù bà ta chẳng coi Nhàn phi ra gì nhưng vẫn thấy ghét nàng ta.

Lúc trước Hoàng thượng sủng hạnh Nhàn phi, trong lòng bà ta cực kỳ khó chịu, ghen ghét đến mức chỉ muốn rạch mặt nàng ta.

Nữ nhân trong cung đều như nhau, vô thức trao trái tim son sắt cho đế vương, ngóng trông ông ấy để ý tới mình, yêu thương mình, có mình trong lòng…

Nói cho cùng vẫn là nữ nhân ngốc, biết rõ đế vương đa tình lại bạc tình bạc nghĩa mà vẫn trao trái tim cho ông ấy.

Nhưng trách ai được?

Xưa nay Hoàng thượng chưa từng giấu giếm việc mình bạc tình bạc nghĩa. Ông ấy đối xử với nữ nhân nào cũng như nhau, không có ai bước được vào trái tim ông ấy. Nhưng đám nữ nhân như bà ta vẫn không kiểm soát nổi mình, tự nguyện trao trái tim cho ông ấy.

**

Trong Chung Túy cung, Lệ Quý phi đang nghe cung nhân bẩm báo.

Khi nghe nói Tam Công chúa đã hạ sốt, tình huống ổn định, Lệ Quý phi và Tề Ấu Lan, Ôn Như Thủy đều thở phào.

“Xem ra Thái tử phi thật sự có phúc.” Lệ Quý phi mỉm cười nói: “Nhàn phi vậy mà muốn đổ vấy chuyện Tam Công chúa đổ bệnh cho con bé, nào biết được...”

Bà ấy lắc đầu bật cười, cười Nhàn phi ngu ngốc.

Cho dù nàng ta lo lắng vì bệnh tình của Tam Công chúa, tính giận chó đánh mèo Thái tử phi thì cũng đừng thể hiện ra mặt chứ. Bây giờ nàng ta không chỉ đắc tội mình Thái tử mà còn đắc tội cả Hoàng thượng yêu chiều Thái tử như mạng.

“Nhàn phi thực sự không nên làm vậy.” Tề Ấu Lan nói súc tích: “Hôm qua Thái tử phi mời bọn cháu tới Đông cung ngắm mai cũng là có ý kết thân với mấy Công chúa. Cả Hoàng thượng và Thái hậu nương nương đều ủng hộ.”

Dù thế nào đi chăng nữa, Thái tử phi cũng là trưởng tẩu của các Công chúa. Câu trưởng tẩu như mẹ đâu phải nói chơi. Thái tử phi thân thiết với các Công chúa, lấy lòng họ thì đương nhiên trưởng bối sẽ vui vẻ.

Loại thời điểm này, đáng lẽ không nên kéo Thái tử phi vào rắc rối.

Huống chi sau khi nhận được tin tức, Thái tử phi cũng vội vàng đến Vĩnh Phúc cung thăm hỏi tiểu Công chúa, có thể thấy nàng quan tâm cô bé.

Lúc ấy Nhàn phi nên xử phạt đám cung nhân hầu hạ Tam Công chúa, sau đó nói với người ngoài là do cung nhân hầu hạ không tốt chứ không phải tại Thái tử phi mới đúng.

Lệ Quý phi nhìn chất nữ bằng ánh mắt tán thưởng, rất thích sự thông tuệ và chín chắn của nàng ấy.

Chỉ có Ôn Như Thủy là ngớ người.

Nàng ấy còn đang ngạc nhiên không hiểu sao Tam Công chúa lại bị bệnh, không ngờ trong chuyện này lại ẩn chứa nhiều rắc rối như vậy. Rốt cuộc đầu óc của những người này chứa những gì vậy, sao nghĩ được nhiều thế?

Lệ Quý phi thấy một chất nữ khác ngơ ngác mà không khỏi buồn cười.

“Như Nhi không hiểu thì đừng cố nghĩ nữa. Hồi trước khi bản cung vừa mới tiến cung cũng chẳng hiểu gì đâu, vấp ngã mấy lần mới hiểu được nguyên tắc sinh tồn chốn hậu cung đấy.”

Nói đoạn, đôi mắt bà ấy như giăng sương mù, mơ hồ không thấy rõ.

Tất nhiên Ôn Như Thủy hiểu ý Lệ Quý phi. Đằng nào ngày sau nàng ấy không cần tiến cung, không hiểu thì không hiểu, không cần miễn cưỡng chính mình.

Nàng ấy cũng thầm cảm thấy may mắn vì mình đã từ bỏ việc cưa cẩm lão Hoàng đế.

Nàng ấy đã vào cung mấy ngày nhưng chỉ từng gặp Hoàng đế một lần lúc ở Từ Ninh cung của Thái hậu, những lúc khác đến cọng tóc cũng chẳng thấy.

Sau đó nàng ấy âm thầm nghe ngóng mới biết được đã mấy tháng nay Hoàng đế không bước vào hậu cung.

Mà lý do ông ấy không tới hậu cung là vì Thái tử đại hôn. Ông cha già bạc đầu lo nghĩ vì nhi tử mới thành hôn lần đầu, chẳng còn lòng dạ nào mà ham mê nữ sắc. Tuy sau đó Thái tử đã cử hành lễ thành thân xong nhưng ông ấy vẫn còn lo lắng, chỉ đến thỉnh an Thái hậu chứ không hề lật thẻ hậu cung.

Không phải là Hoàng đế bất lực rồi đấy chứ?

Hậu cung vô số người đẹp, dù Lệ Quý phi, Mai Quý phi đã tương đối lớn tuổi cũng vẫn gợi cảm. Chưa kể các nam nhân, ngay cả mấy tiểu cô nương như nàng ấy nhìn cũng phải mặt đỏ tim run, có nam nhân nào chịu nổi chứ?

Nhưng Hoàng thượng lại bỏ mặc mỹ nhân hậu cung mấy tháng không tới, thực khiến người ta hoài nghi.

Nghĩ tới đây, Ôn Như Thủy thầm tiếc nuối, không ngờ Hoàng đế sở hữu dáng dấp đẹp như thế, cuốn hút như thế mà lại bất lực.

Ôn Như Thủy xoắn xuýt xong nhanh chóng quên phắt chuyện Hoàng đế có bất lực hay không.

Dù ông ấy có bất lực hay không cũng chẳng liên quan gì tới nàng ấy. Bây giờ nàng ấy có chuyện trọng yếu hơn muốn làm.

“Không biết bây giờ Thái tử phi thế nào rồi.” Ôn Như Thủy thăm dò.

Lệ Quý phi và Tề Ấu Lan đều cười với nàng ấy, ánh mắt tràn ngập trìu mến, loại trìu mến này khiến Ôn Như Thủy cảm thấy mình là đứa ngốc chẳng biết gì.

“Yên tâm đi, Thái tử phi là người thông minh, nàng ấy sẽ không sao đâu.”

“Hẳn là lúc này Thái tử phi về Đông cung nghỉ ngơi rồi.” Lệ Quý phi sờ cằm nói: “Vốn bổn cung còn muốn giữ hai đứa ở lại trong cung vài ngày để gần gũi với Thái tử phi nhiều hơn nhưng lại xảy ra việc này, e là không tiện tới Đông cung nữa.”

“Tại sao ạ?” Ôn Như Thủy lại hỏi, nàng ấy cảm thấy đâu có sao.

Lệ Quý phi và Tề Ấu Lan lại một lần nữa nhìn nàng ấy đầy trìu mến.

Tề Ấu Lan cầm tay nàng ấy: “Ôn biểu muội, nếu muội thấy nhàm chán thì ta và muội cùng đi vẽ hoa đi, chúng ta làm cho di mẫu chiếc vỏ gối nhé.”

Lệ Quý phi cười nói: “Như Nhi vẽ hoa rất đẹp, ta chờ vỏ gối của các cháu đấy.”

Ôn Như Thủy : “...”

**

Vừa trở lại Đông cung, Bùi Chức lập tức sai người chuẩn bị đồ ăn, bởi nàng quá đói rồi.

“Điện hạ, có cần vời thái y tới khám không ạ?” Cẩm Vân quan sát sắc mặt của nàng, dáng vẻ hơi băn khoăn.

Bùi Chức lắc đầu: “Không cần, ta chỉ đói thôi.”

Hôm nay Phương Phỉ và Phương Thảo không đi theo Bùi Chức tới Vĩnh Phúc cung, không biết ở Vĩnh Phúc cung xảy ra chuyện gì. Nghe Thái tử phi than đói, bọn họ vội giục phòng bếp.

Đúng lúc tới giờ ăn trưa, cơm trưa được sửa soạn thịnh soạn, nước dùng lẩu đi kèm theo hợp với nhiều đĩa thịt thái lát thật mỏng, có thịt hươu còn thừa hôm qua, ngoài ra còn có thịt cừu, thịt vịt, thịt thỏ, chỉ cần thả hết vào trong nồi lẩu, nhúng vài giây là chín.

Quả là ngang ngửa một bữa lẩu thịnh soạn.

Ăn lẩu dù có ăn bao nhiêu đĩa cũng khó thấy, sẽ không lo bị người ta nói Thái tử phi ăn nhiều.

Bọn Phương Phỉ và Phương Thảo đã phải nghĩ nát óc để bảo vệ hình tượng cho chủ tử.

Ăn trưa xong, có đồ lót dạ, cuối cùng Bùi Chức cũng hết đói cồn cào ruột gan.

Sắc mặt Bùi Chức tốt lên nhiều, trở nên hồng hào hơn.

Cẩm Vân vốn đang lo lắng thấy thế cũng yên tâm không định mời thái y nữa, có điều nàng ấy vẫn viết mật tín kể chuyện hôm nay rồi sai ám vệ Đông cung gửi cho Thái tử.

Bùi Chức ngủ trưa dậy thì nghe nói Tuyên Nghi Quận chúa tới.

Nàng hơi kinh ngạc. Tuyên Nghi Quận chúa sợ Thái tử như rắn rết, vậy mà lại chủ động tới Đông cung ư? Hôm nay Thái tử rời kinh nhưng không nhiều người biết chuyện này, chắc hẳn Tuyên Nghi Quận chúa cũng không biết khi nào Thái tử trở về.

Bùi Chức được cung nữ hầu hạ thay y phục, ra ngoài đón.

Tuyên Nghi Quận chúa ngồi tại thiên điện uống trà, trông có vẻ không yên lòng, thỉnh thoảng lại rướn cổ nhìn ra phía ngoài, dáng vẻ thấp thỏm.

Nàng ấy đang lo lắng Thái tử đột nhiên xuất hiện.

Nhìn thấy Bùi Chức bước vào, nàng ấy bỗng nhiên đứng dậy: “A Thức, ngươi không sao chứ?”

“Ta có thể làm sao chứ?” Bùi Chức mỉm cười, đi tới kéo nàng ấy ngồi xuống: “Trái lại, sao hôm nay Quận chúa lại tới đây?”

Tuyên Nghi Quận chúa ấp úng: “Ta lo lắng cho ngươi... Sáng nay ta nghe nói Tam Công chúa đổ bệnh, may mà bây giờ Tam Công chúa không sao nữa rồi, bằng không thì...”

Nàng ấy ngập ngừng, trong lòng biết nếu như Tam Công chúa xảy ra chuyện thì chắc chắn Bùi Chức sẽ bị vạ lây.

Bùi Chức ôn hòa đáp: “Làm phiền Quận chúa lo lắng cho ta, chút chuyện nhỏ này ta có thể ứng phó được.”

Xác nhận nàng thực sự không sao, Tuyên Nghi Quận chúa lập tức muốn đứng dậy rời đi. Nàng ấy không dám ở lại Đông cung quá lâu.

Bùi Chức nói: “Không biết khi nào điện hạ mới về. Nếu Quận chúa không chê thì ngồi đây nói chuyện với ta một lát.”

Nghe vậy, Tuyên Nghi Quận chúa lại ngồi xuống.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn