Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Cùng Bạn Trai Cũ Bỏ Trốn

Chương 3

Ánh mắt Lương Sùng khẽ động, nét mặt có phần thiếu tự nhiên. Tôi nghi ngờ nhìn anh một cái, đang định hỏi dồn thì mấy cậu bạn học lại nhô đầu ra.

Có lẽ sợ tôi và Lương Sùng ở bên ngoài cãi nhau. Hai người đứng chen vào giữa chúng tôi, vô tình hay hữu ý âm thầm tách hai đứa ra.

Tôi nhíu mày thiếu kiên nhẫn, ánh mắt không kìm được cứ hướng về phía Lương Sùng. Tôi thấy nét mặt Lương Sùng cũng trầm xuống, khóe môi mím c.h.ặ.t, nhưng vẫn giữ phép lịch sự lắng nghe người bên cạnh nói chuyện.

Hình như tất cả mọi người đều nghĩ tôi và Lương Sùng ở riêng với nhau sẽ xảy ra xung đột. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, hoàn toàn không phải như vậy. Đáng lẽ chúng tôi phải có một mối quan hệ thân thiết hơn nhiều.

05.

Sau khi buổi họp lớp kết thúc, lại có người hò hét đòi đi hát Karaoke uống rượu. Tôi và Lương Sùng đều vừa mới xuất viện nên khéo léo từ chối.

Có lẽ ở nửa sau buổi tiệc, giữa tôi và Lương Sùng có một sự ăn ý khó tả, ăn ý đến mức cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên, thế nên lần này chúng tôi cùng nhau rời đi cũng không còn ai kéo lại nữa.

Tài xế của Lương Sùng đã chờ sẵn ở cửa nhà hàng, từ xa đã kéo sẵn cửa xe phía sau.

Tôi đút tay vào túi quần, nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại, đang do dự có nên mở lời xin phương thức liên lạc hay không, thấy cảnh này đành tiếc nuối bỏ đi.

Lương Sùng đột nhiên dừng bước. Tôi cũng dừng lại theo anh.

"Cậu..." Tôi ngẩng đầu, vừa thốt ra một chữ. Đã thấy Lương Sùng lấy điện thoại ra đưa đến trước mặt tôi.

Giọng anh trầm xuống, mang theo sự căng thẳng khó mà nhận ra, "Trước đó tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe nên mất điện thoại, nhiều bạn bè cũng mới kết bạn lại gần đây, tôi cũng không rõ có bỏ sót phương thức liên lạc của ai không."

Vai Lương Sùng rộng, lưng thẳng, dù chân đang mang thương tích nhưng vẫn cực lực giữ cho mình đứng thật thẳng. Anh không nhìn tôi, ánh mắt rơi trên màn hình điện thoại của chính mình.

Tôi nghe anh nói vòng vo nửa ngày, không kìm được bật cười nhẹ một tiếng.

Anh cũng cười theo, có chút bất lực: "Ý tôi là, tôi có thể xin phương thức liên lạc của cậu không?"

Tôi cầm lấy điện thoại, nhập số của mình vào. Lúc đưa lại cho Lương Sùng, tôi mới chú ý đến bàn tay anh.

Chú ý đến chiếc nhẫn trên ngón tay đeo nhẫn của anh.

Chiếc nhẫn đơn giản nhưng lại quen thuộc đến kỳ lạ, tôi theo bản năng nghĩ đến vết hằn trên ngón tay đeo nhẫn của chính mình.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ thì điện thoại trong túi quần đổ chuông, tôi vừa định lấy ra thì thấy Lương Sùng đã áp điện thoại lên tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi hơi buồn cười, bắt máy.

"Lâm Thù, đây là số của tôi." Giọng anh qua ống nghe nghe còn trầm hơn đôi chút.

"Ừ." Tôi ngước mắt nhìn anh, đang tính trêu anh vài câu con nít thì thái dương đột nhiên bùng lên một cơn đau dữ dội.

Tôi nhíu mày lắc mạnh đầu. Màng tai như bị bọc một lớp màng, âm thanh trở nên xa xăm. Tôi chỉ thấy bờ môi anh đang máy móc cử động nhưng lại chẳng nghe rõ gì.

Rất nhanh, âm thanh đã trở lại. Lương Sùng vẫn đang nói gì đó, nhưng âm thanh trong ống nghe bắt đầu trở nên biến dạng.

Tôi nghe thấy một giọng nói non nớt hơn, cũng đau đớn hơn. Người đó nói, "Lâm Thù, tạm biệt."

Cuộc gọi bị ngắt kết nối. Rốt cuộc đoạn sau Lương Sùng nói gì trong điện thoại, tôi đều không nghe rõ.

Tôi nhìn anh bước vào trong xe, lại nhìn chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt. Nụ cười trên mặt tôi nhạt dần, sau vài giây im lặng, tôi bấm gọi một số điện thoại.

Sau khi nhấc máy, tôi gửi số của Lương Sùng qua cho đối phương, "Điều tra chủ nhân của số điện thoại này giúp tôi."

Tôi do dự một chút, nói tiếp, "Cả mối quan hệ giữa người này và tôi, tất cả mọi thứ từ thời cấp Ba cho đến nay."

06.

Sau khi Lương Sùng lên xe thì nhận được tin nhắn từ mẹ. Bà hỏi anh mấy giờ về nhà, lại dặn anh chú ý an toàn.

Buổi họp lớp lần này mẹ anh vốn rất không đồng ý, dù sao Lương Sùng cũng mới xuất viện vài ngày, chân anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nhưng Lương Sùng nhất quyết đòi đi.

Lúc Lương Sùng tỉnh lại phát hiện mình bị mất trí nhớ, anh đã hỏi mẹ một số chuyện. Mẹ anh chỉ nói sơ qua những việc xảy ra với anh trong mấy năm qua, còn nhấn mạnh nhiều năm qua anh chỉ mải mê công việc chứ chưa từng yêu đương.

Ngày đầu tiên xuất viện trở về nhà, Lương Sùng tìm thấy vài thứ trong phòng mình. Anh nhìn những thứ đó, trong lòng thầm nghĩ, không yêu đương chắc không phải vì bận công việc đâu.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Đó là một hộp bánh trung thu cũ kỹ anh lục ra từ trong ngăn kéo. Mở hộp ra, thứ đầu tiên anh thấy là một xấp ảnh. Độ phân giải rất mờ và nhòe, trong ảnh có một cậu con trai đang nằm gục trên bàn ngủ.

Lương Sùng thấy cậu con trai kia rất đáng yêu, nhưng cũng tự lên án hành vi chụp lén của mình quá mức lén lút gian tà.

Anh lại giở thêm vài tấm, trong ảnh toàn là cậu con trai đó.

Lương Sùng ở trong phòng suốt cả buổi chiều, mặt không biến sắc xem hết một lượt quyền riêng tư của bản thân trước khi mất trí nhớ. Anh mất mười giây để chấp nhận bản thân trong quá khứ là một kẻ biến thái thích chụp lén lại còn mê thu thập đồ đạc của người mình thầm thích. Thậm chí còn thông qua số lượng quà tặng chưa được gửi đi để phán đoán bản thân hiện tại vẫn đang trong giai đoạn đơn phương.