Ánh mắt tôi mờ mịt dừng trên người Lương Sùng. Chẳng lẽ hồi cấp Ba mối quan hệ giữa chúng tôi tệ đến thế sao? Nếu không thì tại sao tôi vừa nhìn thấy anh ấy đã không kìm được mà nhíu mày, trong lòng còn thấy ngột ngạt nghẹn ngào?
Tôi thấy ánh mắt Lương Sùng dừng lại trên người mình, anh khựng lại một chút rồi bước về phía ghế trống bên cạnh tôi. Anh rất lịch sự gật đầu với tôi: "Ở đây có ai ngồi chưa?"
Tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bờ môi anh, không đáp lời. Giống hệt giọng nói trong giấc mơ của tôi.
Cậu bạn nhiệt tình ngồi kế bên thấy tôi không trả lời liền vội vàng khoác vai tôi, lay nhẹ như có ý nhắc nhở. Sau đó cậu ta hồ hởi lên tiếng: "Không có ai đâu, Lương Sùng cậu cứ ngồi đi."
Ánh mắt Lương Sùng rơi trên bờ vai tôi, đờ ra một lúc rồi nhanh ch.óng dời đi chỗ khác.
Sau khi ngồi xuống, chắc là nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm vào chân mình, Lương Sùng cất lời giải thích: "Thời gian trước tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe, chân bị thương một chút, nhưng không nghiêm trọng lắm, nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa là khỏi thôi."
Tôi lại nhíu mày, đầu óc bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn. Tôi nhớ đến t.a.i n.ạ.n xe của chính mình, lại nhớ đến người đã chắn trước mặt bảo tôi đừng sợ trong giấc mơ.
Phải rồi. Trong giấc mơ rõ ràng có người chắn trước mặt tôi, vậy mà khi tỉnh lại mọi người đều nói với tôi rằng hôm đó trên xe chỉ có mình tôi. Thế nhưng nếu giấc mơ là ký ức, vậy người chắn trước mặt tôi tại sao lại không đến tìm tôi? Huống hồ mẹ tôi cũng chẳng có lý do gì để lừa tôi cả.
Tôi thẫn thờ mất vài giây nên quên phản hồi lại lời Lương Sùng. Lương Sùng cũng không tức giận, anh còn định nói tiếp thì tôi lại nghe thấy người bên cạnh gọi tên anh. Thế là Lương Sùng không nhìn tôi nữa.
Tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, trong lòng trỗi lên một niềm bực bội khó tả. Thế nên khi thấy mâm xoay đưa đĩa thức ăn đến trước mặt, tôi chẳng buồn nhìn, cầm đũa chung định gắp.
Nhưng ngay giây tiếp theo, mâm xoay đã bị Lương Sùng xoay thẳng đi mất. Tốc độ của anh rất nhanh, như thể cố tình nhắm vào tôi. Hơi thở tôi nghẹn lại, bàn tay đang cầm đũa chung khựng cứng giữa không trung. Xung quanh im lặng trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Có người xoay đĩa thức ăn trở lại cho tôi, lại có người lên tiếng chữa ngượng. Cậu bạn nhiệt tình ngồi bên cạnh tự cho là tinh tế ghé sát tai tôi nói: "Lâm Thù, hay là cậu đổi chỗ với tôi nhé?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì vai đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lấy kéo giật lùi ra xa. Mùi hương t.h.u.ố.c đắng nhẹ phảng phất từ bàn tay thon dài rõ từng khớp xương ấy.
Chưa đầy một giây sau, bàn tay đó đã buông ra. Bản thân Lương Sùng cũng ngẩn người, như thể kinh ngạc trước sự vô lý đến vô cớ của chính mình. Anh day day giữa lông mày, giọng nói mang theo sự bối rối và hối hận: "Lâm Thù, xin lỗi, vừa rồi tôi..."
Đầu óc tôi vô cùng hỗn loạn, giơ tay xua xua như muốn trốn chạy rồi đứng dậy: "Mọi người cứ ăn đi, tôi có chút việc phải ra ngoài một chút."
Mọi người đều mong hai chúng tôi tách ra nên vội vàng đồng ý. Tôi đi đến cửa kéo cửa ra, qua khóe mắt thấy Lương Sùng cũng định đứng dậy nhưng lại bị người bên cạnh níu ngồi xuống.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại sự bực bội kỳ lạ trong lòng rồi bước nhanh ra ngoài.
04.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Khu vực hút t.h.u.ố.c không có mấy người, tôi tựa vào tường liên tục đốt hết nửa bao.
Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Lương Sùng, cảm giác ngột ngạt khó chịu trong lòng tôi vẫn chẳng hề tan đi.
Rất bực bội.
Thấy Lương Sùng, tôi bực bội.
Lương Sùng không nhìn, tôi cũng bực bội.
Lương Sùng làm tôi mất mặt trước mặt bạn học, tôi bực bội.
Nhưng nhìn thấy anh cuống quýt xin lỗi mình, tôi lại càng bực bội hơn.
Tôi bực tức di tắt điếu t.h.u.ố.c, lúc cúi đầu định rút thêm một điếu nữa thì mũi giày da bóng lộn bước vào tầm mắt.
Đến lúc này tôi mới nhận ra Lương Sùng đã đi tới trước mặt mình từ bao giờ. Anh mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt rơi vào điếu t.h.u.ố.c trên tay tôi. Anh theo bản năng lên tiếng: "Chẳng phải đã hứa là cai t.h.u.ố.c rồi sao?"
Tôi cũng chưa kịp phản ứng, theo bản năng giấu điếu t.h.u.ố.c đi, mỉm cười với anh mang theo chút dáng vẻ nhượng bộ. Nụ cười này làm cả tôi lẫn Lương Sùng đều ngẩn người.
Lương Sùng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, yết hầu anh lăn lộn, giọng nói khàn khàn giải thích: "Ý tôi là hút t.h.u.ố.c có hại cho sức khỏe, chứ không có ý muốn quản cậu."
Anh khựng lại, cất lời với vẻ hơi bối rối, "Chắc t.a.i n.ạ.n giao thông làm não tôi hỏng mất rồi, Lâm Thù, cậu đừng giận tôi."
"Tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, tôi không cố ý nhắm vào cậu đâu."
"Vừa rồi tôi theo bản năng thấy cậu không được ăn món đó, đến khi bừng tỉnh thì đã xoay mâm đi mất rồi."
Đến lúc này tôi mới nhớ ra, đĩa thức ăn xoay tới trước mặt tôi khi nãy là một đĩa cá hấp. Từ nhỏ tôi đã bị dị ứng với thịt cá, nhưng chuyện này chỉ có người nhà tôi biết.
Tôi vô cớ nhớ lại giấc mơ kia, trái tim bắt đầu đập loạn liên hồi. Tôi cố tình nói: "Không sao, tôi bị dị ứng với thịt cá, phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng."
"Lớp trưởng, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, không ngờ cậu vẫn còn nhớ tôi không ăn được thịt cá." Tôi đúng là bị mất trí nhớ, quên mất rất nhiều chuyện, rất nhiều người. Nhưng Lương Sùng đâu có mất trí nhớ.
Tôi thấy ánh mắt Lương Sùng dừng lại trên người mình, anh khựng lại một chút rồi bước về phía ghế trống bên cạnh tôi. Anh rất lịch sự gật đầu với tôi: "Ở đây có ai ngồi chưa?"
Tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bờ môi anh, không đáp lời. Giống hệt giọng nói trong giấc mơ của tôi.
Cậu bạn nhiệt tình ngồi kế bên thấy tôi không trả lời liền vội vàng khoác vai tôi, lay nhẹ như có ý nhắc nhở. Sau đó cậu ta hồ hởi lên tiếng: "Không có ai đâu, Lương Sùng cậu cứ ngồi đi."
Ánh mắt Lương Sùng rơi trên bờ vai tôi, đờ ra một lúc rồi nhanh ch.óng dời đi chỗ khác.
Sau khi ngồi xuống, chắc là nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm vào chân mình, Lương Sùng cất lời giải thích: "Thời gian trước tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe, chân bị thương một chút, nhưng không nghiêm trọng lắm, nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa là khỏi thôi."
Tôi lại nhíu mày, đầu óc bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn. Tôi nhớ đến t.a.i n.ạ.n xe của chính mình, lại nhớ đến người đã chắn trước mặt bảo tôi đừng sợ trong giấc mơ.
Phải rồi. Trong giấc mơ rõ ràng có người chắn trước mặt tôi, vậy mà khi tỉnh lại mọi người đều nói với tôi rằng hôm đó trên xe chỉ có mình tôi. Thế nhưng nếu giấc mơ là ký ức, vậy người chắn trước mặt tôi tại sao lại không đến tìm tôi? Huống hồ mẹ tôi cũng chẳng có lý do gì để lừa tôi cả.
Tôi thẫn thờ mất vài giây nên quên phản hồi lại lời Lương Sùng. Lương Sùng cũng không tức giận, anh còn định nói tiếp thì tôi lại nghe thấy người bên cạnh gọi tên anh. Thế là Lương Sùng không nhìn tôi nữa.
Tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, trong lòng trỗi lên một niềm bực bội khó tả. Thế nên khi thấy mâm xoay đưa đĩa thức ăn đến trước mặt, tôi chẳng buồn nhìn, cầm đũa chung định gắp.
Nhưng ngay giây tiếp theo, mâm xoay đã bị Lương Sùng xoay thẳng đi mất. Tốc độ của anh rất nhanh, như thể cố tình nhắm vào tôi. Hơi thở tôi nghẹn lại, bàn tay đang cầm đũa chung khựng cứng giữa không trung. Xung quanh im lặng trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Có người xoay đĩa thức ăn trở lại cho tôi, lại có người lên tiếng chữa ngượng. Cậu bạn nhiệt tình ngồi bên cạnh tự cho là tinh tế ghé sát tai tôi nói: "Lâm Thù, hay là cậu đổi chỗ với tôi nhé?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì vai đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lấy kéo giật lùi ra xa. Mùi hương t.h.u.ố.c đắng nhẹ phảng phất từ bàn tay thon dài rõ từng khớp xương ấy.
Chưa đầy một giây sau, bàn tay đó đã buông ra. Bản thân Lương Sùng cũng ngẩn người, như thể kinh ngạc trước sự vô lý đến vô cớ của chính mình. Anh day day giữa lông mày, giọng nói mang theo sự bối rối và hối hận: "Lâm Thù, xin lỗi, vừa rồi tôi..."
Đầu óc tôi vô cùng hỗn loạn, giơ tay xua xua như muốn trốn chạy rồi đứng dậy: "Mọi người cứ ăn đi, tôi có chút việc phải ra ngoài một chút."
Mọi người đều mong hai chúng tôi tách ra nên vội vàng đồng ý. Tôi đi đến cửa kéo cửa ra, qua khóe mắt thấy Lương Sùng cũng định đứng dậy nhưng lại bị người bên cạnh níu ngồi xuống.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại sự bực bội kỳ lạ trong lòng rồi bước nhanh ra ngoài.
04.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Khu vực hút t.h.u.ố.c không có mấy người, tôi tựa vào tường liên tục đốt hết nửa bao.
Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Lương Sùng, cảm giác ngột ngạt khó chịu trong lòng tôi vẫn chẳng hề tan đi.
Rất bực bội.
Thấy Lương Sùng, tôi bực bội.
Lương Sùng không nhìn, tôi cũng bực bội.
Lương Sùng làm tôi mất mặt trước mặt bạn học, tôi bực bội.
Nhưng nhìn thấy anh cuống quýt xin lỗi mình, tôi lại càng bực bội hơn.
Tôi bực tức di tắt điếu t.h.u.ố.c, lúc cúi đầu định rút thêm một điếu nữa thì mũi giày da bóng lộn bước vào tầm mắt.
Đến lúc này tôi mới nhận ra Lương Sùng đã đi tới trước mặt mình từ bao giờ. Anh mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt rơi vào điếu t.h.u.ố.c trên tay tôi. Anh theo bản năng lên tiếng: "Chẳng phải đã hứa là cai t.h.u.ố.c rồi sao?"
Tôi cũng chưa kịp phản ứng, theo bản năng giấu điếu t.h.u.ố.c đi, mỉm cười với anh mang theo chút dáng vẻ nhượng bộ. Nụ cười này làm cả tôi lẫn Lương Sùng đều ngẩn người.
Lương Sùng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, yết hầu anh lăn lộn, giọng nói khàn khàn giải thích: "Ý tôi là hút t.h.u.ố.c có hại cho sức khỏe, chứ không có ý muốn quản cậu."
Anh khựng lại, cất lời với vẻ hơi bối rối, "Chắc t.a.i n.ạ.n giao thông làm não tôi hỏng mất rồi, Lâm Thù, cậu đừng giận tôi."
"Tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, tôi không cố ý nhắm vào cậu đâu."
"Vừa rồi tôi theo bản năng thấy cậu không được ăn món đó, đến khi bừng tỉnh thì đã xoay mâm đi mất rồi."
Đến lúc này tôi mới nhớ ra, đĩa thức ăn xoay tới trước mặt tôi khi nãy là một đĩa cá hấp. Từ nhỏ tôi đã bị dị ứng với thịt cá, nhưng chuyện này chỉ có người nhà tôi biết.
Tôi vô cớ nhớ lại giấc mơ kia, trái tim bắt đầu đập loạn liên hồi. Tôi cố tình nói: "Không sao, tôi bị dị ứng với thịt cá, phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng."
"Lớp trưởng, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, không ngờ cậu vẫn còn nhớ tôi không ăn được thịt cá." Tôi đúng là bị mất trí nhớ, quên mất rất nhiều chuyện, rất nhiều người. Nhưng Lương Sùng đâu có mất trí nhớ.