Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Cùng Bạn Trai Cũ Bỏ Trốn

Chương 4

Thầm thích một cậu bạn học tên Lâm Thù cho tới tận bây giờ.

Lương Sùng cho rằng bản thân sau khi mất trí nhớ mang khí chất đàn ông hơn hẳn, là một người chính trực biết đường đường chính chính đuổi theo người mình thích. Cho nên sau khi biết Lâm Thù sẽ đến buổi họp lớp, anh bất chấp sự phản đối của mẹ, nhất quyết đòi đi.

Anh bấm vào số điện thoại của Lâm Thù rồi gửi lời mời kết bạn. Trong lúc chờ chấp nhận, anh tự phân tích lại thể hiện của mình ngày hôm nay. Tuy có hơi tệ, nhưng may mà Lâm Thù là người tốt, không chấp nhặt sự vụng về của anh, lại còn rất thân thiện đồng ý lời hẹn gặp mặt lần sau của anh.

Đây là một tín hiệu tốt.

Lương Sùng chờ một lúc, chưa chờ được lời đồng ý kết bạn của Lâm Thù thì đã chờ được cuộc gọi từ Chủ tịch.

Hồi Đại học anh còn chưa tốt nghiệp đã được Chủ tịch Tiền chiêu mộ về tập đoàn với mức lương cao, qua vài năm lại dùng kỹ thuật góp vốn, tuổi còn trẻ đã trở thành Lương tổng.

"Lương Sùng, dạo này sức khỏe hồi phục thế nào rồi?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Chủ tịch Tiền xã giao vài câu rồi bắt đầu đi vào trọng tâm, "Tuần sau con của một người bạn tôi sinh nhật, tôi tính dẫn cậu đi cùng để làm quen thêm nhiều người."

Lương Sùng nhận lời, phía thư ký nhanh ch.óng gửi thư mời qua. Anh vừa mở ra đã nghe thấy Chủ tịch Tiền nói tiếp: "Nói mới nhớ, đứa nhỏ nhà đó cậu cũng quen đấy, trước đây tôi còn thấy cậu ấy đến đón cậu tan làm, tên gì nhỉ... Ồ, Lâm Thù."

Lương Sùng còn chưa kịp vui mừng thì lại nghe ông bổ sung thêm một câu: "Tôi nghe ông Lâm nói, lần này không chỉ là ăn sinh nhật đâu, hình như còn muốn tổ chức tiệc đính hôn cho đứa nhỏ nhà ông ấy nữa."

Tay Lương Sùng run lên, dập luôn điện thoại.

07.

Kết bạn Wechat với Lương Sùng đã gần một tuần, nhưng cả hai chúng tôi đều chưa từng chủ động gửi tin nhắn cho đối phương. Khung chat lặng lẽ nằm trong danh sách, như một hồ nước c.h.ế.t.

Tôi bấm vào ảnh đại diện của anh xem mấy lần rồi lại thoát ra. Thật ra chẳng có gì đáng xem, chỉ là một bức ảnh phong cảnh bình thường.

Tôi úp điện thoại xuống bàn, tự thấy bản thân có bệnh.

Phía điều tra cũng chưa có tiến triển gì. Đối phương bảo thông tin đã bị người ta mã hóa, muốn tra thêm thì phải tốn thêm chút thời gian.

Tôi và Lương Sùng đều là người bình thường, có khác chăng chỉ là gia cảnh nhà tôi nhỉnh hơn anh một chút. Chưa đến mức thông tin cá nhân phải rơi vào trạng thái bảo mật nghiêm ngặt như vậy. Đây hẳn là sự cản trở cố tình từ kẻ nào đó.

Chỉ là, kẻ cố tình đó rốt cuộc là ai…?

Tôi chỉnh lại cà vạt, nhìn bản thân với nét mặt không chút cảm xúc trong gương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mẹ tôi gõ cửa bên ngoài, giọng nói xuyên qua cánh cửa mang theo sự giục giã: "Lâm Thù, xong chưa con? Khách khứa đến đông đủ cả rồi, Thanh Thanh cũng đang chờ dưới nhà đấy."

"Sắp xong rồi ạ." Tôi đáp một tiếng, lúc cầm chiếc đồng hồ trên bàn định đeo vào thì lại nhớ đến Lương Sùng.

Chiếc đồng hồ Lương Sùng đeo hôm đó nhìn rất quen, trong ấn tượng của tôi dường như cũng có một chiếc tương tự. Đó là món quà trưởng thành do ba tặng tôi năm 18 tuổi.

Nghĩ vậy, tôi lại kéo ngăn tủ ra tìm kiếm một hồi nhưng không thấy.

Mẹ tôi đã mất kiên nhẫn, bà gõ gõ cửa ra hiệu rồi đẩy cửa bước vào: "Con đang tìm gì thế? Xong xuôi rồi thì đi thôi."

Tôi tiện miệng hỏi: "Mẹ, mẹ còn nhớ chiếc đồng hồ mà ba tặng con năm mười tám tuổi không? Sao tự dưng con tìm không thấy nữa?"

Sắc mặt mẹ tôi khẽ biến đổi, có phần kỳ quặc. Khóe môi bà đanh lại, nhưng nhàn nhạt lộ ra chút mỉa mai: "Mấy năm trước bị con làm vỡ nên vứt đi rồi."

Tôi còn muốn hỏi thêm, nhưng mẹ tôi đã không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Bà giơ tay đưa qua một hộp nhẫn bằng nhung giáp: "Đừng quan tâm cái đó nữa, đây là nhẫn mẹ nhờ người ta đặt riêng, con và Thanh Thanh mỗi người một chiếc. Chẳng phải chiếc nhẫn kia của con bị mất rồi sao? Vừa hay thay cái mới."

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt bà: "Mẹ, sao mẹ biết nhẫn của con bị mất?"

Căn phòng chìm vào yên tĩnh trong vài giây. Mẹ tôi siết c.h.ặ.t chiếc hộp trong tay, đốt ngón tay trắng bệch. Bà im lặng vài giây rồi nói: "Trước khi mất trí nhớ con đã tự nói."

Ánh mắt tôi dừng trên đầu ngón tay trắng bệch của bà, hoàn toàn không tin: "Vậy sao?"

Tôi quay người lấy đại một chiếc đồng hồ, vừa cúi đầu đeo vừa thong thả lên tiếng: "Dạo này con đang điều tra vài chuyện. Trước khi có kết quả, chuyện đính hôn cứ gác lại đã."

Mẹ tôi giật thót ngẩng đầu, giọng nói gắt gỏng hẳn lên: "Con điều tra cái gì? Có gì mà phải điều tra? Lời mẹ nói mà con cũng không tin sao? Chẳng lẽ con nghĩ mẹ sẽ hại con à?"

Tôi cảm thấy hơi buồn cười. Nhiều người khi sắp bị bóc trần đều nảy sinh cảm xúc giận dữ vô cớ rồi đổ vả ngược lại như thế. Chỉ là không ngờ chuyện này lại xảy ra giữa tôi và mẹ mình.

Tôi không buồn bận tâm đến bà nữa, sải bước đi ra ngoài.

08.

Dưới nhà, Từ Thanh Thanh đang ngồi trên ghế sofa. Cô ấy mặc một chiếc đầm dạ hội màu hồng nhạt, trên ngón tay đeo nhẫn đã có thêm một chiếc nhẫn. Đúng là một cặp với chiếc nhẫn mẹ tôi vừa đưa.

Thấy tôi xuống, ánh mắt cô ấy rơi vào ngón tay đeo nhẫn trống trơn của tôi rồi khựng lại, nhưng rất nhanh đã thu hồi ánh mắt.