Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 77: Nhị bảo gặp rắc rối nhớ ( thượng )

Khi còn nhỏ Úc Trạch là cái túi khóc chính hiệu, luôn bị Úc Hoài Kỳ xách lên đánh mông.

Nguyên nhân là vì hắn hay nghịch ngợm, cứ giơ tay bắt lấy lông vũ tâm trên đầu của muội muội Thanh Mộc.

Sau này, khi muội muội trưởng thành, hắn lại thua thiệt trước chiếc lông vũ tâm ấy, chỉ biết chắp tay sau lưng, một lời khó nói hết nhìn chằm chằm đám nam nhân đến làm quen với muội muội.

Phải, là đám nam nhân.

Thanh Mộc mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo đã rực rỡ đến mức có thể nói là hoa nhường nguyệt thẹn.

Nàng và Úc Trạch đều kế thừa huyết thống hoàn mỹ của hai phụ thân. Tuy dung mạo không hề giống họ, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt kia, ai cũng biết bọn họ là con của ai.

Ánh mắt Thanh Mộc khi nhìn người luôn mang chút ôn hòa, có hơi thương xót, không biết có phải do kế thừa đặc tính của phượng hoàng hay không, mà nàng luôn có một loại hấp dẫn kỳ lạ với đám hoa đào ong bướm xung quanh.

Những kẻ theo đuổi nàng, ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có gì đứng đắn. Nhưng trước khi đến tìm nàng, ai nấy đều phải tới gặp “ca ca” Úc Trạch trước, dò hỏi xem nàng thích gì.

Úc Trạch: “…”

Các ngươi muốn cưới muội ta? Nằm mơ đi!

“Muội ta không thích nam nhân,” Úc Trạch nhắm mắt bịa đại, giọng dửng dưng: “Muội ấy thích nữ nhân.”

Đám người theo đuổi lập tức kinh hãi: “Cái gì?! Thật hay giả?”

Đúng lúc này, Thanh Mộc vừa bước vào liền nghe được, sắc mặt lập tức tối sầm, giận dữ nhào tới đánh hắn.

“Úc Trạch!! Huynh lại nói linh tinh cái gì đó?!”

Úc Trạch còn chưa kịp phản ứng, roi của muội muội đã quất tới trước mặt!

“Muội muốn giết ca ruột muội à?!” Úc Trạch vừa né vừa nhảy tán loạn khắp phòng, đuôi hồ ly suýt nữa bị quất bay ra.

Thanh Mộc tức giận đến hoa cả mắt, “Ai cho huynh nói ta thích nữ nhân! Nếu cha nghe thấy thì làm sao bây giờ?!”

Úc Trạch: “Cùng lắm thì họ đánh muội thôi.”

… Câu nói này lập tức khiến hắn lại bị một trận đòn nhừ tử.

Đôi khi Úc Trạch cảm thấy mình đúng là “vương chịu đòn” truyền kỳ- nhỏ thì bị cha đánh, lớn lại bị muội muội quất, mà chẳng hiểu sao vẫn chưa chết… có lẽ vì hắn có chín cái đuôi nên mệnh khá cứng.

Lần này mệnh cứng đến mấy cũng vô dụng, hắn vẫn bị đánh tơi tả, kêu lên một tiếng “ngao” rồi bị ném thẳng xuống hồ nước.

Nước hồ ùng ục sôi, Thanh Mộc khoanh tay đứng bên bờ, cúi đầu nhìn hắn, lạnh giọng hỏi: “Ca, sao tu vi của huynh chẳng tiến bộ chút nào vậy?”

Úc Trạch chui khỏi mặt nước, toàn thân ướt nhẹp, ngồi ở mép ao lau mặt: “Muội còn nói được à? Muội học cái gì từ cô cô Huyên Linh, muội nhớ không?”

Nghe nhắc tới Huyên Linh, Thanh Mộc thoáng sững người, rồi vội né ánh mắt, “Không có…Cô cô chỉ dạy ta một chút chú ngữ của Ma tộc thôi.”

Úc Trạch: “Thế cũng coi như tu ma rồi, muội tốt nhất cầu trời đừng để cha biết, bằng không cha tức chết đó.”

Thanh Mộc cắn môi, “Huynh không nói thì bọn họ sẽ không biết! Hơn nữa, tu ma thì sao chứ? Ta cảm thấy Ma tộc rất tốt mà, ngoan ngoãn, bảo làm gì là làm cái đó.”

Khi nàng nói lời này, quanh người tựa như phảng phất một làn khí hồng nhạt, Úc Trạch lập tức ngửi thấy mùi “heo quay”, vội nói: “Muội sẽ không phải là thích nam nhân Ma tộc chứ?”

Thanh Mộc khựng lại, hừ nhẹ một tiếng rồi xoay người bỏ chạy.

Úc Trạch: “…”

Rốt cuộc là ai?! Ai dám đoạt muội muội của ta?! Có đáng tin không hả?!

Lúc này, hắn mới thật sự ra dáng một người ca ca. Bình tĩnh lại, hắn lặng lẽ theo dõi Thanh Mộc mấy ngày, rốt cuộc cũng tìm được tên nam nhân kia.

Đó là một thiếu niên Ma tộc có vẻ nho nhã, tên là Mạc Hầu. Khí tức ôn hòa, mỗi ngày đều tặng hoa cho Thanh Mộc.

Úc Trạch cao to, không ưa nổi kiểu người “văn nhược thư sinh” như vậy, liền nhíu mày: “Muội muội, sao muội lại thích cái loại yếu ớt như thế?”

Thanh Mộc nghiêm mặt đáp: “Huynb mới chỉ nhìn huynh ấy một lần đã phán như vậy? Huynh thành kiến quá rồi!”

Úc Trạch khẽ nhếch môi cười nhạo, hắn kế thừa đôi chút cuồng ngạo của Úc Hoài Kỳ, lại đang ở tuổi thanh niên bốc đồng, hừ lạnh: “Vậy thì để ta đấu với hắn một trận, chẳng phải sẽ biết rõ sao? Mạc Hầu, ngươi dám đánh một trận với ta không?”

Cả hai đều là thiên tài, kế thừa thiên phú ưu tú của song phụ. Dù tuổi còn nhỏ, pháp lực đã vượt xa người thường.

Ánh mắt Úc Trạch lạnh lùng, khinh khỉnh nhìn Mạc Hầu: “Nói đi, ngươi có dám không?”

Mạc Hầu do dự một chút, nắm tay Thanh Mộc, nhẹ giọng: “… Ta sẽ cố hết sức.”

Vừa dứt lời, hắn rút pháp khí, lao tới…

Hai thiếu niên lập tức quấn lấy nhau giao đấu, chiêu chiêu hiểm độc, khí thế dữ dội. Cuối cùng, Úc Trạch chiếm thế thượng phong.

Nhưng hắn ra tay hơi quá mạnh, Mạc Hầu lập tức phun một ngụm máu, ngã vật xuống đất hôn mê bất tỉnh.

Úc Trạch: “…” Yếu vậy sao?

Thanh Mộc hoảng hốt, vội nhào tới ôm lấy bạn trai: “Mạc Hầu! Mạc Hầu! Huynh không sao chứ?! Ca! Huynh ra tay nặng quá rồi!!”

Úc Trạch nhíu mày, “Hắn ngay cả ta còn đánh không lại, sau này bảo vệ muội kiểu gì?”

Thanh Mộc cãi lại: “Ta không cần huynh ấy bảo vệ ta! Ta bảo vệ huynh ấy cũng được mà!”

Nói rồi, nàng ôm Mạc Hầu lên, chạy thẳng về Ma tộc, hô hoán tìm đại phu.

Mạc Hầu gọi Huyên Linh là .

Nhiều năm trôi qua, Huyên Linh đã hoàn toàn không còn dáng vẻ thiếu nữ.
Nay nàng là Quân chủ Ma tộc, tính tình điềm tĩnh, tóc dài đen nhánh xen lẫn vài sợi bạc, khí chất trầm tĩnh, tựa như phong sương năm tháng đều đã lắng đọng trong ánh mắt ấy.

Bây giờ nàng có thể thản nhiên đối mặt với thời gian, không còn là tiểu cô nương năm nào.

Dì! Dì! DÌ cứu Mạc Hầu đi!”
Chưa kịp bước qua cửa, Thanh Mộc đã vội kêu to. Hiển nhiên nàng vô cùng lo cho thi
ếu niên Ma tộc kia.

Trong Ma cung.

Úc Trạch cũng theo vào, lí nhí nói: “Ta cũng đâu có dùng nhiều sức đâu, sao hắn lại ngất luôn rồi, chắc do hắn yếu quá chứ…”

Huyên Linh nhíu mày, liếc hắn một cái, rồi thở dài, đưa tay vận ma lực vào cơ thể Mạc Hầu.
“Tiểu Trạch,” nàng nói, giọng trầm ổn, “Ta biết con rất muốn học theo phong thái của phụ thân con, thật ra phụ thân con chưa từng khinh thường người khác… Cũng như cha con vậy, chưa bao giờ xem nhẹ kẻ yếu.
Hơn nữa, Mạc Hầu là đứa trẻ sinh non, là đứa con duy nhất mà nhị tỷ ta để lại vì khó sinh. Con không nên ra tay nặng như vậy.”

Trẻ con thường hâm mộ sức mạnh, trong trí nhớ Úc Trạch, hai vị phụ thân của hắn đều là những người danh chấn thiên hạ.
Hắn cũng muốn trở thành người mạnh mẽ như họ, nhưng không hiểu rằng có những thứ cần phải được mài giũa bằng thời gian — không phải cứ học dáng vẻ là có thể thành cường giả.

Úc Trạch sững người, sau đó cúi đầu, buồn bực đá chân giường:
“… Xin lỗi. Dì có thể đừng nói cho mẫu thân ta biết không?”

Huyên Linh khẽ cười bất đắc dĩ: “… Ta sẽ không nói cho cha con biết.”

Nàng thật sự không hiểu vì sao đứa nhỏ này luôn gọi Thanh Việt Bạch là mẫu thân,rõ ràng trong đời hắn không nên có cái khái niệm “mẫu thân” này.

“Nhưng tiền đề là Mạc Hầu phải tỉnh lại. Nếu không, vẫn phải đi cầu cha ngươi dùng sức mạnh tái sinh.”

Úc Trạch nhất thời mờ mịt, cảm giác chẳng lành, môi mím chặt: “… Được rồi.”

Hắn vẫn còn quá nhỏ, không giỏi che giấu cảm xúc, gương mặt rất nhanh liền tái đi.
Huyên Linh nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng, thoáng mang theo nụ cười thương mến.

… Quả nhiên là con của sư tôn, nàng nghĩ thầm.
Cúi đầu nhìn, ở góc độ này, đường nét của hắn giống hệt người đó.

Ký ức về phái Thiên Nhất trong lòng nàng đã dần phai mờ giữa dòng năm tháng, nhưng thỉnh thoảng, khi nhìn những đứa trẻ này, nàng vẫn nhớ lại đôi chút u buồn năm xưa.

Thanh Mộc nghẹn ngào: “Nhất định phải nói cho cha sao? Ta cũng là phượng hoàng, chẳng lẽ ta không có sức mạnh tái sinh à?”

Huyên Linh khẽ mỉm cười, đưa tay sờ đầu nàng, ngón tay chạm vào chiếc lông vũ trên búi tóc. Nàng không nói gì.

Người trẻ tuổi sao có thể so với người trưởng thành được?

Thanh Mộc lập tức hiểu ra ẩn ý, chán nản đáp nhỏ: “… Được rồi, ta đi tìm cha.”

Dường như đoán được trước phản ứng của hai người kia, cả người Úc Trạch run lên.

Những năm gần đây, lãnh thổ Yêu tộc đã mở rộng không ít.
Năm đó, Úc Bình Khánh vẫn còn là đứa nhỏ, giờ đã trưởng thành, có lãnh địa riêng, tên là Yên Thai.

Hắn phụ trách quản lý khu vực giáp ranh giữa Yêu tộc và Tiên tộc.
Tuy hai bên có ký “Hiệp ước Tiên Yêu” để giữ hòa bình, nhưng vẫn có một số đọa tiên và Ma tộc ngoài tầm kiểm soát của Huyên Linh chen lẫn với nhau, tạo thành một phe hỗn tạp.

Những kẻ ấy, lòng dạ chẳng khi nào yên ổn.

Dạo gần đây, đúng lúc Úc Hoài Kỳ và Thanh Việt Bạch đến Yên Thai để xử lý việc đó.

Thật ra loại việc nhỏ này, hai người họ không cần đích thân tới.
Chỉ là khi Úc Bình Khánh gửi thư báo, cố ý thêm một câu:
“Thật sự không tới sao, thúc thúc? Bên Yên Thai đang vào mùa cá biển, mỡ màng lắm. Nơi này còn đang có tuyết rơi nữa…”

Úc Hoài Kỳ định từ chối, nhưng nghĩ kỹ lại, hình như Thanh Việt Bạch chưa từng được ngồi thuyền giữa biển tuyết, ngắm cảnh và ăn cá nướng, nên hắn liền đáp:

“Được, ta và Tiểu Việt sẽ tới.”

“… Thúc thúc, có phải ngài quên là mình còn có hai đứa con không? Tiểu Mộc và Tiểu Trạch thì sao?”

Úc Hoài Kỳ: “… Suýt nữa quên.”

Thanh Việt Bạch vừa tỉnh dậy, ghé đầu lên vai hắn, giọng lười biếng:
“Hai đứa kia trời nam đất bắc, mỗi đứa một nơi, chẳng thấy bóng dáng đâu. Ngươi cứ đi đi.”

Úc Bình Khánh: “…”

Thật ra, chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu hắn chứng kiến hai người đó quấn quýt bên nhau.
Ban đầu còn thấy ngại, nhưng dần rồi cũng quen, mà thật ra, không quen cũng chẳng có cách nào.

Từ khi hai người họ thành đôi, Úc Bình Khánh đã biết tình cảm ấy sâu đậm, tưởng rằng sau khi có con rồi, họ sẽ bớt gắn bó hơn.
Nhưng sự thật là…điều đó căn bản không thể xảy ra.

Úc Hoài Kỳ và Thanh Việt Bạch vẫn như mười năm trước, tình cảm vẹn nguyên.
Thỉnh thoảng có chút khắc khẩu, nhưng cuối cùng đều sẽ hòa thuận trở lại.

…Nhớ hồi trước, Úc Bình Khánh còn tưởng hai người họ thật sự đánh nhau, phải kéo ra can tới hai lần.

Một lần, Úc Bình Khánh lỡ dại đứng về phía Thanh Việt Bạch, ra tay giúp y đánh Úc Hoài Kỳ. Kết quả còn chưa kịp đến gần, Thanh Việt Bạch đã trừng hắn một cái, giọng lạnh te:

“Bảo ngươi động thủ ngươi liền đánh thật à?”

Lần khác, hắn đứng về phía Úc Hoài Kỳ, định nói đỡ giúp thúc thúc vài câu. Nào ngờ lời vừa thốt ra nửa chừng, Úc Hoài Kỳ đã xốc thẳng hắn ném ra ngoài điện, lạnh lùng nói:

“Từ khi nào chuyện giữa ta và y đến lượt ngươi xen vào? Cút đi!”

Vậy nên, Úc Bình Khánh bị quăng ra ngoài, ngồi chồm hổm trên nền tuyết suốt một ngày, hiểu rõ khắc sâu thế nào gọi là — đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa.

Tuy rằng họ cãi nhau, nhưng ăn cũng phải ăn cùng nhau, đánh cũng phải đánh cùng nhau, con cũng cùng nhau dạy, đi đâu cũng nhớ nhau.
Ngay cả lúc ăn được món gì ngon mới lạ, cũng phải đem về cho đối phương nếm thử.

Tất cả chỉ là thú vui nhỏ của phu phu, không phải cãi vã thật.

Chỉ cần không nhắc đến chuyện ly hôn, thì những lần “cãi nhau” ấy kỳ thực chỉ là một kiểu nũng nịu ân ái.

Cãi thì cãi, cuối cùng vẫn là ôm nhau, dỗ nhau, cùng nhau sống những ngày bình dị mà ấm áp.

….

Giờ phút này, trên mặt biển Yên Thai, một chiếc thuyền lớn đang lững lờ trôi.

Bên ngoài, biển đen ánh xanh lăn tăn sóng, tuyết lớn rơi dày đặc, những bông tuyết trắng như lông ngỗng bay qua cửa sổ, rơi xuống lò nướng cá, vừa chạm đã tan.

Khói cá bốc nghi ngút, pháp lực khẽ động làm thân cá tự mình lật trên vỉ nướng.

Trên bàn trà, Úc Hoài Kỳ rửa sạch chén, rót nước nóng từ ấm vào ly, giọng thấp trầm mà ôn hòa:

“Trời tuyết thì có gì mà xem… Tiểu Việt, lại đây uống chút trà cho ấm.”

Thanh Việt Bạch xoay người, bước lại gần, “Ngươi không hiểu rồi, đây là mùa đông thứ mười lăm đó… Ừm? Cái này là trà gì vậy, sao ngửi có mùi hơi đắng?”

Úc Hoài Kỳ khẽ cười: “Nghe nói là trà hoa mai ở vùng này.”

Những cánh hoa mai tím phấn lơ lửng trong ly trà nóng, phản chiếu trong đôi mắt xanh lục của Thanh Việt Bạch, đẹp đến kỳ lạ.

Y cúi đầu nếm một ngụm, nhíu mày ngay lập tức: “Uống dở chết đi được, đắng muốn mất mạng!”

Úc Hoài Kỳ nhướng mày, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó kia, giọng nửa tin nửa ngờ: “Có đến mức đó không?”

Thanh Việt Bạch chớp mắt, đột nhiên nghiêng người lại gần — hai người chỉ cách nhau một gang tay.
Y khẽ cười, rồi hôn lên môi hắn.

Trong chốc lát, vị đắng của trà hòa lẫn giữa hai người.

Úc Hoài Kỳ: “…”

Thanh Việt Bạch cười rực rỡ, đắc ý: “Đắng thật đúng không?”

Nụ cười của y cong như trăng non, ánh lên trong đôi mắt mơ hồ sương tuyết.

Tim Úc Hoài Kỳ khẽ rung, đưa tay kéo y vào lòng, kéo dài nụ hôn ấy.

Không khí trên thuyền lạnh buốt, tuyết rơi lất phất, nhưng giữa họ lại nóng bỏng đến tận tim.

…….

Ai ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, trên đỉnh thuyền vang lên một tiếng “rắc” thật lớn, rồi hai tiếng hét chói tai giáng xuống từ trên trời:

“A a a a a muội muội! Muội căn bản không biết dùng truyền tống thuật!! Đây là đâu hả?! Sao mẫu thân lại ở chỗ này…”

Úc Trạch hét toáng, ngẩng đầu lên liền đối mặt với hai cặp mắt trầm mặc.

Trong phút chốc, Úc Hoài Kỳ kéo Thanh Việt Bạch vào lòng theo bản năng: “…”

Thanh Việt Bạch còn chưa kịp hoàn hồn, vội dùng pháp thuật giữ lấy hai đứa nhỏ suýt nữa rơi thẳng vào lò nướng cá

“… Sao hai đứa các con lại từ trên trời xuống?!”

——

Tác giả có lời muốn nói:

Úc Trạch: “Nguy hiểm quá, suýt nữa biến thành hồ ly nướng rồi!! [vai hề]”

Úc Hoài Kỳ: “Thanh Mộc học thuật truyền tống với ai vậy?? [dấu chấm hỏi]”

Thanh Việt Bạch: “… Với ta. [đáng thương]”

Thanh Mộc: “Không phải lỗi của cha! Là con sai, con mải yêu đương nên quên ôn tập rồi! [khóc lớn]”

Úc Hoài Kỳ: “… Úc Trạch! Con cũng quá không hiểu chuyện! Sao chỉ để mình muội muội học mà không học theo?! Lại đây, ta dạy cho! [phẫn nộ]”

Úc Trạch: “??? [vai hề toàn tập]”