Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 78: Nhị bảo gặp rắc rối nhớ ( hạ )

Trước
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều lặng lẽ đối diện.

Lời còn chưa dứt, Úc Bình Khánh đã bưng một mâm cá biển bước vào từ bên ngoài, bất ngờ nhìn thấy hai đứa nhỏ trước mặt.

“Nha, sao các con cũng ở đây?”

Một lát sau, Úc Trạch kể hết chuyện đánh Mạc Hầu, trong khoang thuyền lập tức trở nên yên ắng.

Nghe xong từ đầu đến cuối, Thanh Việt Bạch đặt hai đứa nhỏ từ trên lò nướng xuống đất, sau đó rút ra Sinh Cảnh Chi.

Sinh Cảnh Chi quấn lấy cành lá, hưng phấn run lên bần bật.

Úc Hoài Kỳ giơ tay xoa giữa mày, cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, trong mắt ánh lên một tia sắc máu lạnh lẽo.

Úc Trạch: “…”

Thanh Mộc: “…”

Hai đứa nhỏ nhanh chóng quỳ rạp xuống, một đứa ôm chân Thanh Việt Bạch, một đứa ôm chân Úc Hoài Kỳ, cùng kêu: “Bọn con sai rồi! Cha!”

Úc Hoài Kỳ hơi mỉm cười, chậm rãi hỏi: “Các con sai ở đâu?”

Thanh Việt Bạch thở dài, lắc đầu, gom mái tóc dài tán loạn lại, ngồi xuống bên bàn trà, nâng chung trà đưa cho hai đứa nhỏ.

“Úc Hoài Kỳ, đừng dọa bọn nhỏ nữa… Nào, uống miếng nước trước, rồi đứng lên mà nói, quỳ như vậy làm gì.”

Úc Trạch rụt rè bò dậy, nhận chung trà uống một ngụm, thiếu chút nữa bị đắng đến muốn nhảy thuyền.

Thanh Mộc cũng nhăn mặt, nhìn thoáng qua Thanh Việt Bạch, giận mà không dám nói.

Thanh Việt Bạch thản nhiên nói: “Uống chút đắng, để bình tâm lại.”

Úc Hoài Kỳ tựa vào mạn thuyền, lạnh lùng liếc Úc Trạch một cái.

Không thể trách hắn đối đãi Úc Trạch như thế.

Năm ba tuổi, Úc Trạch chơi phù chú của Thanh Việt Bạch, làm nổ tung tiệc sinh nhật, đốt cả một đám người.

Năm mười tuổi, Úc Trạch lại dẫn muội muội đến chọc vào cấm địa của Yêu tộc, vô tình mở phong ấn ma vật. Hai đứa dựa vào thân phận Tiểu Thái tử và Tiểu Công chúa, chỉ vào thi thể người ta mà nói: “Thi thể này xấu quá.”

Sau chuyện đó, hai người bị cha mẹ gọi dậy giữa đêm, giảng cho nghe thế nào là “sinh tử”.

…Nói tóm lại, thỉnh thoảng cặp huynh muội này lại gây chuyện, thật khiến người ta đau đầu.

Thanh Việt Bạch cụp mắt, hỏi Thanh Mộc: “Bắt đầu yêu sớm từ khi nào?”

Thanh Mộc né tránh ánh mắt, “Ách… Con…”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, “Hử?”

“Mười tuổi.” Dưới ánh nhìn của cả hai, Thanh Mộc như héo rũ, cúi đầu nói: “Mạc Hầu rất tốt, huynh ấy vẫn luôn tặng hoa với nước suối lễ cho con…”

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ khẽ thay đổi: “Đâu phải con chưa từng uống nước suối lễ ở Yêu Tộc, hắn cho con mấy chén nước mà con đã bị lừa rồi à?”

Thanh Việt Bạch khẽ mím môi, giơ tay che môi, ho nhẹ một tiếng.

Không hổ là cha con huyết mạch tương liên.

“Huynh ấy pha ngọt hơn trong tộc nhiều lắm!” Thanh Mộc ôm lấy chân Thanh Việt Bạch, làm nũng nói: “Cha, cha xem kìa, phụ thân hung dữ với con!”

Úc Hoài Kỳ: “…”

Úc Trạch chớp chớp mắt, nhân lúc mọi người không chú ý, lén đổ chén trà đắng của muội muội vào cổ áo, rồi nói: “Không phải lỗi của muội muội! Con thấy tên nam quỷ kia tâm tư đa đoan! Con theo dõi hai người họ mấy ngày liền, hắn luôn rót nước suối lễ qua lá cây! Mọi người nói xem, nam nhân nào lại làm vậy? Chắc chắn sau lưng hắn có không ít cô nương theo!”

Úc Hoài Kỳ – người từng dâng nước suối lễ cho Thanh Việt Bạch – yên lặng liếc hắn một cái.

Thanh Việt Bạch hiển nhiên cũng nhớ ra, khẽ cười: “Ừm, đúng là… cẩn thận thật.”

Úc Trạch: “???”

“Vậy là cẩn thận sao?!” Hắn tức giận bật dậy, “Mẫu thân! Người không biết cái tên Mạc Hầu đó giả chết ra sao đâu, rõ ràng đánh không lại, còn nhất quyết đòi đấu với ta! Hắn hai mặt lắm! Đối với muội thì ôn nhu, còn với huynh đệ thì mặt lạnh như tiền, người nói xem, nếu sau này hắn không thương Thanh Mộc nữa, có phải sẽ đem nàng làm thịt ăn không?!”

Lời hắn vừa dứt, sắc mặt Úc Hoài Kỳ càng thêm trầm.

Một bên, Úc Bình Khánh vừa lật cá nướng, vừa xem trò vui, trong lòng nói: Lời này nghe qua, không biết còn tưởng con đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, mắng phụ thân con cũng hai mặt đó.

Thanh Việt Bạch đau đầu nhìn đứa con ngốc của mình, nhẹ giọng giải thích: “Đôi khi yêu đương vốn là như vậy.”

Đôi mắt Thanh Mộc sáng rỡ, nghĩ y đứng về phía mình, cảm động đến rơi nước mắt: “Cha… Người cũng thấy huynh ấy tốt phải không? Vậy người lấy nước tái sinh cứu huynh ấy đi…”

Cái gọi là “nước tái sinh”, thật ra chính là nước mắt của phượng hoàng trưởng thành.

Lần đầu y phát hiện nước mắt của mình có tác dụng ấy là mấy năm trước — lần hiếm hoi Úc Hoài Kỳ bị thương nặng bên ngoài, cả cánh tay đầy máu.

Thanh Việt Bạch vừa thấy, nước mắt liền ào ào rơi xuống — không ngờ những giọt nước mắt ấy lại chữa lành vết thương cho Úc Hoài Kỳ.

Từ đó về sau, mỗi khi y khóc, Úc Hoài Kỳ đều lấy lọ ngọc trân châu nhỏ, cẩn thận hứng từng giọt nước mắt của y, cất kỹ.

Thứ đó đối với hắn mà nói, quý như lông vũ tâm của Thanh Việt Bạch – đều là bảo vật hắn trân trọng vô cùng.

“Được, ta bảo phụ thân con cho con một lọ.” Thanh Việt Bạch nghĩ một lát, rồi giơ tay thử tu vi của nàng, lập tức nhíu mày: “Nhưng con vì yêu đương khiến tu vi thụt lùi thế này thì không được.”

Thanh Mộc đỏ mặt.

Úc Hoài Kỳ thì xách cổ Úc Trạch lên, cau mày, thấp giọng hỏi: “Cái tên Mạc Hầu kia, trông thế nào? Có soái bằng con không? Tu vi ra sao? Có đáng tin không?”

Úc Trạch sững người, ngay sau đó nước mắt lưng tròng, trời ơi, cuối cùng phụ thân cũng chịu thừa nhận trên người hắn còn có điểm tốt, ô ô ô.

Khoảnh khắc tình thương ngắn ngủi của phụ thân làm hắn quên hết thành kiến, ngoan ngoãn đáp: “Cũng được, có thể đánh hơn một canh giờ với con.”

Úc Hoài Kỳ hiểu rõ thực lực của con mình, nghe vậy liền yên tâm. Hắn đưa cho nó cái lọ, cụp mắt nhìn vết thương trên người Úc Trạch, ánh mắt thoáng sâu.

Pháp lực mạnh mẽ trong người Úc Hoài Kỳ hóa thành ánh sáng ấm áp, rơi xuống, chậm rãi khép lại vết thương của Úc Trạch.

Úc Trạch không nhận ra, chỉ ôm lọ ngọc, nghiêm túc hành lễ: “Cảm ơn phụ thân! Cảm ơn mẫu…” Lời còn chưa dứt, hắn vội nuốt hai chữ cuối, đổi lại: “Cảm ơn cha!”

Trong lòng hắn, người sinh ra hắn chính là mẫu thân, vì thế thuở nhỏ hắn vẫn thích gọi Thanh Việt Bạch là mẫu thân, thường nhào vào vai y mà oa oa khóc lớn. Nhưng… lớn lên rồi, hắn không dám nữa.

Bởi vì Úc Hoài Kỳ sẽ đánh, còn Thanh Việt Bạch cũng nghiêm túc giải thích cho hắn nghe ý nghĩa thế tục của từ “mẫu thân”.

Dưới ánh mắt nghiêm khắc (thật ra là bị Sinh Cảnh Chi quất cho), Úc Trạch đành thỏa hiệp, nhưng những lúc gặp nguy hiểm, hắn và Thanh Mộc vẫn theo bản năng gọi “mẫu thân”.

Thanh Việt Bạch lại xoa đầu Thanh Mộc, dịu giọng nói: “Bất kể là trong tình cảm hay trong cuộc sống, nếu gặp chuyện khó khăn, phải nhớ tìm chúng ta. Nếu thật sự không tiện nói… thì cứ nói với bà vú cũng được.”

Dù sao Thanh Mộc là con gái, thân cận với người cùng giới hơn một chút. Nàng gật đầu, “Vâng! Con nhớ rồi!”

“Muốn ở lại ăn cơm không?” Úc Bình Khánh vừa lật cá nướng vừa hỏi.

Mạc Hầu sống chết chưa rõ, hai đứa nhỏ đều chẳng còn tâm trạng ăn uống, cầm lấy nước mắt phượng hoàng liền lắc đầu.

Úc Hoài Kỳ chỉnh lại thuật pháp truyền tống của bọn họ, đưa cả hai về trước.

Đêm đến, gió tuyết gào rít ngoài thuyền, trong khoang lò sưởi cháy ấm, hương trầm nhẹ lan tỏa.

Thanh Việt Bạch vẫn chưa yên lòng về hai đứa nhỏ, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.

Úc Hoài Kỳ khẽ nói: “Không ngủ được à?”

Thanh Việt Bạch ngồi dậy, cúi đầu nhìn hắn, giọng u oán: “Ngươi không lo cho Tiểu Mộc và Tiểu Trạch sao?”

Úc Hoài Kỳ gối tay sau đầu, mỉm cười: “Chúng ta đã hạ lời thề thần hồn trên người bọn nó rồi, sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”

Thuở trẻ, hai người đều không có cha mẹ, cũng chẳng có ai lập lời thề thần hồn bảo hộ. Nay đã có nhau, lại thêm con cái, Úc Hoài Kỳ không còn lo lắng gì nữa.

Thanh Việt Bạch cau mày, ngả vào ngực hắn, “Bọn nhỏ mới mười tuổi mà đã yêu đương, ngươi cũng mặc kệ à? Có ai yêu sớm như vậy không!”

Trên người y thoang thoảng mùi hoa quyện cùng hương trầm, dễ khiến người say. Úc Hoài Kỳ khẽ ngửi, năm ngón tay luồn vào mái tóc dài như mây của y, dịu dàng v**t v*: “Sớm sao? Ngươi tình ta nguyện, rất bình thường.”

Thanh Việt Bạch nghẹn lời.

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, nói: “Nếu lúc ta mười tuổi mà gặp được em, chắc cũng quấn lấy đòi em làm ‘con dâu nuôi từ bé’ cho ta, ngày nào cũng tặng hoa, đòi em hôn ta.”

Hai người nói những lời mật ngọt như bao phu thê bình thường, hương lò chậm rãi lan tỏa.

Dù đã thành thân bao lâu, nhưng thỉnh thoảng Thanh Việt Bạch vẫn thấy đỏ mặt khi nghe hắn nói, “Mười tuổi mà đòi hôn? Đáng sợ quá!”

Úc Hoài Kỳ nửa ngồi dậy, ôm y vào lòng, cúi đầu hôn khẽ lên má, “Đáng sợ sao?”

Thanh Việt Bạch ngẩn người, rồi cả người nóng bừng. Y vừa định kéo giãn khoảng cách, Úc Hoài Kỳ đã ôm chặt, hôn càng sâu hơn.

Lưỡi ướt át quấn quýt, mắt Thanh Việt Bạch mờ nước, Úc Hoài Kỳ đỡ lấy eo y, để y ngồi trong lòng mình.

Con thuyền lắc lư giữa sóng, hơi nghiêng một chút liền làm tay y trượt, đặt nhầm lên đùi người kia…

Thanh Việt Bạch cắn môi, trong ánh nến mờ trừng hắn một cái.

Bị ánh mắt ấy đốt nóng, Úc Hoài Kỳ khẽ nắn nắn phần eo mềm, khiến y run lên.

Bên tai y nóng bừng, giọng nói trở nên khàn khàn, mang theo chút mê hoặc vô thức: “… Đừng véo.”

Úc Hoài Kỳ thở nặng hơn, không chịu nổi dáng vẻ này của y, cúi đầu hôn lên cổ, răng nanh khẽ cọ, như muốn cắn xuyên mà hòa vào.

Khi rốt cuộc hòa làm một, hơi thở Thanh Việt Bạch rối loạn, Úc Hoài Kỳ vẫn kề bên tai, giọng khàn thấp khẽ gọi: “… Bảo bối, ôm chặt ta.”

Thanh Việt Bạch hai tay vòng qua cổ hắn.

Con thuyền như đụng vào đá ngầm, khẽ rung, đồ đạc trên bàn cũng lệch khỏi chỗ, người cũng theo đó mà lệch đi.

“… Khốn nạn!”

Đuôi mắt Thanh Việt Bạch đỏ hồng, suýt nữa va vào thành thuyền, ngón chân co lại, Úc Hoài Kỳ cắn vành tai y, đầu lưỡi l**m dọc cổ, “Ừm… Ta là khốn nạn.”

Đã lâu rồi họ không gần gũi như thế, nay hiếm có dịp ở bên nhau, ai cũng chẳng muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Thanh Việt Bạch chưa từng trải qua tình cảnh như thế này, nước mắt lớn nhỏ rơi xuống ào ào, “Ô ô ô… khốn nạn…”

Úc Hoài Kỳ hôn lên những giọt nước mắt trên má y, tiến thoái lưỡng nan, vừa kiên nhẫn dỗ vừa dịu giọng trấn an: “Ngoan nào… Đừng khóc, tiểu trân châu, đừng sợ… Ta sai rồi…”

Thanh Việt Bạch trừng hắn một cái, cực kỳ không thích hắn cứ l**m mặt mình như vậy.

Cái kiểu đó khiến Úc Hoài Kỳ trông chẳng khác nào một con chó to vụng về, nhưng y lại thật sự bị hắn dỗ đến mềm lòng. Lông mi y khẽ rũ, bàn tay vỗ lên mặt hắn một cái, không cho hắn tiếp tục l**m.

Thanh Việt Bạch vừa khóc vừa mắng, giọng nghẹn ngào: “Không được… Ngươi ra ngoài đi…”

Y thật sự không hiểu, vì sao Úc Hoài Kỳ lại có thể có đến hai thứ như vậy — rõ ràng hắn đâu phải rồng…

Đã rất lâu rồi Úc Hoài Kỳ không bị y đánh, lần này bị vỗ, ngược lại sinh ra vài phần thích thú. Hắn cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm, ngậm lấy môi y.

Con thuyền lại một lần đụng vào đá ngầm, theo nhịp rung mà hai người càng quấn chặt lấy nhau.

Thanh Việt Bạch lần này khóc cũng không còn là tiếng khóc nức nở, giọng y mềm nhũn, khe khẽ rên, cắn một cái lên vai Úc Hoài Kỳ, “Ô…”

Ngay khoảnh khắc ấy, sợi lý trí cuối cùng trong đầu Úc Hoài Kỳ hoàn toàn đứt đoạn.

Hai người dây dưa suốt một ngày.

Đến khi Thanh Việt Bạch tỉnh lại, y đã quên sạch chuyện của hai đứa nhỏ. Y ngồi dậy, đưa tay xoa mái tóc rối bời, theo bản năng tìm quanh.

Bởi vì có khóa đồng tâm, rất hiếm khi y thức dậy mà không thấy Úc Hoài Kỳ bên cạnh.

Trên mặt biển, ánh nắng sớm phản chiếu thành một vòng sáng dịu. Tia ban mai len qua khung cửa sổ, rơi xuống thuyền. Ngoài kia, tuyết đã ngừng rơi.

“Úc Hoài Kỳ?”

Thanh Việt Bạch khẽ nhíu mày, gọi một tiếng. Giọng y còn chưa dứt, Úc Hoài Kỳ đã đẩy cửa bước vào, trên người mang theo hơi lạnh của gió tuyết.

“Ngươi đi đâu…” Thanh Việt Bạch ngáp một cái, nheo mắt nhìn hắn.

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, bước đến gần: “Ta đi nấu cháo cho em.”

Trong tay hắn là chén sứ tinh xảo, bên trong có nửa chén cháo cá ngao sền sệt, còn bày thêm vài cái bánh canh hoa hòe.

Tuy Thanh Việt Bạch đã học được cách tích cốc, nhưng vẫn ưa thích món ngon nhân gian. Trong mắt y, ăn xong mấy món này rồi nuốt thêm viên hóa thực đan là được thôi.

“Bên Úc Bình Khánh chẳng phải có đầu bếp sao…” Y nghiêng người, tựa vào lòng Úc Hoài Kỳ, giọng mang chút trách móc: “Ngươi còn đi nấu cái gì…”

Úc Hoài Kỳ hơi nhướng mày, hiếm khi thấy y làm nũng như vậy, liền đặt bát cháo sang bên, trong mắt hiện lên cảnh giác: “Sao vậy? Eo đau à?”

Thanh Việt Bạch mím môi, quay đầu nhìn hắn, chớp chớp mắt, do dự một lúc, không nói gì.

Úc Hoài Kỳ càng như rơi vào tình thế khẩn cấp, cúi đầu, dùng mũi cọ nhẹ lên má y như một con chó nhỏ, rồi ôm chặt lấy trong lòng, “Sao vậy? Nói ta nghe, sao vậy nào?”

Thanh Việt Bạch mới tỉnh, trên người vẫn mặc áo ngủ tối qua, động tác khẽ nhúc nhích liền lộ ra mảng da trắng nõn mềm mại, trên đó còn in dấu cắn, ai cắn thì chẳng cần hỏi.

Y bị hắn ôm gọn trong ngực, phần dưới tựa ngay lên hai chân hắn, hai đầu gối vắt trên cánh tay rắn chắc của Úc Hoài Kỳ.

Yết hầu Úc Hoài Kỳ khẽ động, bỗng cảm giác như mình đang ôm trong lòng một con thú nhỏ bị chính mình bắt về, vừa muốn cắn lại vừa muốn nuốt, chậm rãi nhuốm đầy ắp hơi thở của chính hắn.

Hắn khẽ hỏi, giọng trầm thấp: “Rốt cuộc là sao nào, nói mau. Còn đau thì ta bôi thuốc cho em.”

Lỗ tai Thanh Việt Bạch lập tức đỏ bừng, lí nhí nói: “Không phải… Ta chỉ là… muốn vừa mở mắt ra liền thấy ngươi. Trước kia đều nhìn thấy mà!”

Úc Hoài Kỳ sững người, rồi bật cười khẽ.

“Nhưng như vậy không tốt lắm đâu.” Thanh Việt Bạch thở dài một tiếng, giọng đầy nghiêm túc, “Ta muốn sửa lại.”

Trong mắt Úc Hoài Kỳ ý cười, hiếm khi lại nghiêm giọng hỏi: “Cái này thì có gì mà không tốt?”

Thanh Việt Bạch chớp mắt, nắm chặt tay áo hắn, khẽ hỏi: “Thật chứ?”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, cúi đầu hôn lên cổ y, giọng đầy ôn nhu: “Thật… Ta thích em như vậy, dính ta cả đời mới tốt. Ta đi đâu, em đi đó. Em đến đâu, ta theo đến đó.”

“Đời đời kiếp kiếp, không thể rời xa ta.”

Tia nắng ban mai chiếu xuống mặt biển, sóng nước phản chiếu ánh vàng, du thuyền chậm rãi trôi về phía xa, như con suối giữa núi, không nhanh không chậm.

Đông qua xuân tới, tương lai còn dài.

( Toàn văn hoàn )

Tác giả có lời muốn nói:

Phía dưới là chút chia sẻ về quá trình sáng tác và cảm xúc, hơi dài một chút: (nhưng lời nói không tốn tiền mà QvQ, đừng mắng ta! Không thích có thể lướt qua nha~)

Trong mảng cổ đại đam mỹ, ta đã viết ba quyển, thể loại này thật sự là “bạch nguyệt quang” trong lòng ta… Trước khi viết, không ai nói cho ta biết rằng “bạch nguyệt quang” lại lạnh lùng đến thế, cho đến khi chính ta viết xong ba quyển mới hiểu- bạch nguyệt quang quả nhiên vẫn là bạch nguyệt quang: vừa lạnh, vừa sáng, lại vừa tốn tiền (cười khóc). Nhưng ta vẫn thật sự yêu nó [đáng thương]

Tuy thành tích không quá nổi bật, tiền kiếm được còn chẳng bằng đi làm, nhưng sáng tác mà, không thể lấy tiền ra đo đếm! 【Hơn nữa, tác phẩm này vượt xa mong đợi của ta rồi, không ngờ lại được lên Kim Bảng. Bởi lúc ta đăng v chỉ mới có hơn hai mươi người xem, mà còn là v đảo cơ!】

Khi bắt đầu viết truyện này, ta định hướng nó là một quyển ngọt sủng sảng văn. Lúc vừa mở đầu, suýt nữa bị rớt bảng, không kịp lên v… Có một khoảng thời gian ta thật sự hoài nghi bản thân, nhưng nhìn bản phác thảo hơn sáu vạn chữ với phần dàn ý và thiết lập nhân vật, ta vẫn quyết định viết đến cùng! (tự vỗ vai khen bản thân)

Về nhân vật Tiểu Việt, ban đầu ta chỉ định viết một bé phượng hoàng lười biếng, thích ăn, dễ thương. Nhưng càng viết càng nhịn không được, lại khiến y trở nên phức tạp hơn (kiểu như “đã sinh chú” linh tinh ấy).

“Đã sinh chú” là ý tưởng ta nghĩ ra hồi năm ngoái, lúc đang công tác ở Tứ Xuyên. Khi đó ta vừa đến nơi, chưa từng trải qua động đất. Lúc đang gõ chữ trên máy tính, ta thấy cái bàn và bóng đèn rung lắc, còn tưởng mình viết đến mức ảo giác, còn vui mừng nghĩ: “A! Ta sắp đột phá rồi, tam hoa tụ đỉnh đây!”

Kết quả giây sau bạn cùng phòng đập cửa, lôi ta chạy ra ngoài, nói: “Động đất đó! Mau chạy!” Sau đó thấy rất nhiều người chạy tán loạn, có người bế cả con nhỏ, có người chạy mất cả dép. Ai nấy đều hoảng loạn.

May là trận đó chỉ là tiểu động đất, không ai bị thương, nhưng nó để lại cho ta ấn tượng rất sâu. Cảm giác kinh hoàng đó thật sự rất đáng sợ, ai nấy đều tìm đường trốn chạy.

Tuy nhiên, lúc đó nhân vật Tiểu Việt trong đầu ta vẫn còn mơ hồ, chưa định hình rõ ràng.

Mãi đến năm nay, khi ta cùng bạn đi sở thú, nhìn thấy một con khổng tước. Người nuôi nói rằng con này rất hiếm khi xòe đuôi, nhưng hôm đó — Nó! Xòe!! Còn kêu nữa!!

Ta vừa nghĩ “trời ơi, kêu to ghê”, vừa nghĩ mình thật may mắn, vì có thể tận mắt thấy bộ lông tuyệt đẹp đó. Mà hoa văn trên đuôi nó như tỏa sáng quanh thân, khiến người ta không thể rời mắt.

Sau lần ấy, hình tượng Tiểu Việt trong đầu ta liền hoàn thiện- một phượng hoàng bác ái, yêu thương chúng sinh, mang dáng vẻ như vị chúa cứu thế vậy ~

Còn Tiểu Úc, ta thiết lập hắn là người mang ước nguyện về “chờ đợi” và “thay đổi”. Cái gọi là “bách luyện cương thành nhiễu chỉ nhu” — từ cứng cỏi biến thành dịu dàng — chính là do tay của Tiểu Việt mà thành, là người do y lựa chọn.

Tiểu Úc là người gánh trên vai rất nhiều trách nhiệm, là kẻ mạnh nhất trong Yêu tộc. Ban đầu hắn chỉ nghĩ Tiểu Việt là một con chim nhỏ xinh đẹp, bắt về nuôi là được.

Nhưng sau, khi chứng kiến “đã sinh chú”, hắn phát hiện Tiểu Việt và mình thật ra giống nhau- đều vì chúng sinh mà hi sinh. Tiểu Việt dùng pháp lực của y tạo “đã sinh chú” để cứu muôn loài, còn hắn thì đặt tất cả con dân Yêu tộc vào trong lòng. Rồi từ đó, bọn họ liền bị nhau hấp dẫn, đồng tâm tương hợp, không thể dứt ra được.

Ừm, đại khái là như vậy đó ~~ Không còn gì để nói thêm, chỉ muốn cảm ơn những độc giả đã kiên nhẫn đọc đến tận đây!

Chúc tất cả các bảo bảo luôn bình an, hạnh phúc, phát tài phát lộc nha! (lại cúi người cảm tạ một lần nữa ❤️)

Hoàn.