Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn
Chương 76: Tiểu Việt biến miêu
Đây là mùa xuân thứ ba bọn họ ở bên nhau.
Bên ngoài, xuân ấm hoa tươi, vạn vật hồi sinh.
Sau khi Thanh Việt Bạch tỉnh dậy liền cảm thấy trên người mình có chút nóng.
Y tưởng rằng do mùa xuân đến, kỳ đ*ng d*c không ổn định, nên duỗi tay vỗ vỗ mặt Úc Hoài Kỳ, định nói: ta cũng nên ăn chút đoạn tình đan mới được.
Nhưng vừa mở mắt ra, y đột nhiên phát hiện Úc Hoài Kỳ biến thành… rất lớn.
Y chỉ có thể chạm tới được eo của hắn.
“?” Thanh Việt Bạch cau mày — đây là tình huống gì?
Dù trong lúc ngủ Úc Hoài Kỳ vẫn luôn cảnh giác, vừa bị vỗ một cái liền lập tức tỉnh lại, theo bản năng đưa tay sờ bên cạnh…
Hắn đã quen ôm Thanh Việt Bạch ngủ, nhưng lần này lại chỉ sờ thấy trống không.
“!!!”
Úc Hoài Kỳ lập tức bừng tỉnh, ngồi dậy, rồi chợt nhìn thấy một con mèo nhỏ lông trắng, mắt xanh biếc.
Úc Hoài Kỳ: “…”
Con mèo ấy lại còn biết nói — chính là giọng của Thanh Việt Bạch: “Úc Hoài Kỳ, sao ngươi lại đột nhiên to như vậy?”
Úc Hoài Kỳ: “?!!!!”
Một lúc sau, trong cung Hoài Trạch.
Đại phu bắt mạch xong, nhìn con mèo trắng nhỏ trên bàn, nói: “Yên tâm, hẳn là hôm qua điện hạ đi trừ ma, vô ý bị con báo ma đó cào trúng, dính chút độc. Qua vài ngày sẽ tự khỏi, nếu muốn khỏi nhanh, có thể chặt đứt pháp lực căn nguyên của con báo kia, như vậy sẽ sớm khôi phục hình người.”
Nói dài dòng là vậy, tóm lại là mấy hôm trước có con báo bị ma hóa xuất hiện ở biên giới Yêu tộc. Khi ấy Úc Hoài Kỳ bận việc, nên Thanh Việt Bạch tự mình đi xử lý.
Cuối cùng con báo bị giết, nhưng trước khi chết nó phun ra một luồng độc khí, khiến Thanh Việt Bạch biến thành bộ dạng bây giờ.
Thanh Việt Bạch: “…”
Sớm biết thế thì đã gọi Úc Hoài Kỳ đến giúp, cần gì tự mình ra tay.
Úc Hoài Kỳ nghe xong mới thở phào, cho đại phu lui.
Con mèo trắng nhỏ kia lông xù mềm mại, đôi mắt xanh chớp chớp, cái đuôi to xõa ra sau lưng phe phẩy.
Thanh Việt Bạch hừ một tiếng, đôi tai mèo khẽ động, thầm thấy may mắn trong lòng— may mà y đã cho hai đứa nhỏ đi học, nếu chúng mà thấy y thế này, không chừng khóc rống cả lên.
Úc Hoài Kỳ vẫn còn chưa hoàn hồn. Hắn nhìn con mèo trắng nhỏ đang vùi mặt vào chén ăn cá, không nhịn được mà đưa tay sờ sờ.
Sau gáy là chỗ cực kỳ nhạy cảm của mèo, Thanh Việt Bạch khẽ rụt lại, ngẩng đầu, mắt mèo ánh lên một tia sáng: “Ngươi làm gì vậy?”
Úc Hoài Kỳ đã ôm y lên, động tác có chút cẩn trọng, giọng trầm thấp: “Tiểu Việt, mấy ngày nay em tính làm gì?”
Hắn nói xong lại vô thức xoa xoa cái đệm thịt nhỏ hồng phấn của mèo con, mềm mềm, còn thoang thoảng mùi hương quen thuộc.
Thanh Việt Bạch bị hắn xoa đến mức móng vuốt nhỏ khẽ duỗi ra, nghiêng đầu, hỏi: “Hả? Làm sao cơ?”
Úc Hoài Kỳ nói: “Vài ngày tới em đừng rời khỏi ta, phải ở bên cạnh ta mọi lúc.”
Thanh Việt Bạch nghĩ một lát, gật đầu: “Được nha!”
Giờ y chỉ là một mèo nhỏ không có pháp lực, ở cạnh Úc Hoài Kỳ là an toàn nhất.
Thế là những ngày sau đó, cả Yêu tộc đều thấy một con mèo trắng nhỏ nằm trên vai Yêu Vương Úc Hoài Kỳ.
Đôi khi, mèo nhỏ cuộn tròn trong ngực Yêu Vương, say ngủ như một cục bông mềm.
Đôi khi lại đứng trên vai hắn, thần khí ngạo nghễ, như đang tuần tra lãnh địa của mình.
Mà cũng đã hai ngày rồi, Thanh Việt Bạch không xuất hiện trước mặt con dân Yêu tộc.
Mọi người trong tộc lo lắng, bèn nhờ các trưởng lão đến hỏi thăm Úc Hoài Kỳ.
Thế là, trong điện Nghị Sự của Yêu tộc, liền có một màn thế này:
Một người khoác hắc bào, đội vương miện, ngồi uy nghi trên ngai — chính là Úc Hoài Kỳ. Dưới ngai là các trưởng lão đang quỳ, lần lượt bẩm báo việc trong tộc.
Nhưng đang nói nửa chừng, có người bỗng xen vào:
“Bệ hạ, đã nhiều ngày rồi sao không thấy Việt điện hạ xuất hiện?”
Lúc ấy, Thanh Việt Bạch đang trong lòng Úc Hoài Kỳ, duỗi móng vuốt dẫm dẫm lên đùi hắn.
Trở thành mèo là trải nghiệm mới lạ, y gần như quên mất bản tính con người, thấy thứ gì mềm là muốn dùng móng vuốt nhỏ chà chà lên.
Khi nghe đến lời ấy, y đang dẫm rất hăng say, bèn ló đầu ra khỏi bàn.
Người hỏi là Lục trưởng lão- năm đó từng cãi nhau với Minh Xà.
Thật kỳ lạ! Thanh Việt Bạch khẽ nhướn râu mèo, nhớ rõ năm đó người này không chỉ cãi nhau với Minh Xà, mà còn mắng cả vị trí Yêu hậu là “đồ người chết chiếm chỗ”.
Giờ thế mà lại chủ động hỏi đến y?
Thanh Việt Bạch bám lấy mép bàn, hai chân mèo nhỏ đạp đạp như muốn leo lên trên.
Úc Hoài Kỳ cụp mắt nhìn, khóe môi khẽ cong, rồi đưa tay đỡ mông y, nhẹ nhàng đặt y lên bàn.
Lục trưởng lão thấy thế, lập tức nhíu chặt mày. Càng nhìn càng thấy lời đồn ngoài kia có vẻ là thật — Úc Hoài Kỳ thật sự đã di tình biệt luyến!
Lục trưởng lão là người rất bảo thủ, suốt đời chỉ cưới một người, tin vào đạo “Một đời, một kiếp, chỉ có hai ta bên nhau”. Năm đó ông khuyên Úc Hoài Kỳ cũng chỉ vì lo cho Yêu tộc không có người nối dõi, mới xảy ra vụ quỳ điện.
“Bệ hạ, việc này e là không ổn rồi.” Lục trưởng lão nghiêm mặt nói, “Cổ ngữ có câu, vợ tào khang không thể bỏ.”
Úc Hoài Kỳ: “?”
Thanh Việt Bạch chớp chớp mắt nhìn hắn: “Ông ta đang nói gì thế?”
Chưa kịp để Úc Hoài Kỳ đáp, Lục trưởng lão lại nói tiếp: “Tuy Yêu hậu điện hạ không hay quản ngài, nhưng ngài cũng phải tự biết giữ mình, sao có thể di tình biệt luyến như vậy?”
Úc Hoài Kỳ: “…”
Thanh Việt Bạch nghe nửa ngày, cuối cùng cũng hiểu, liền ngẩn người: “Chuyện khi nào vậy?”
Úc Hoài Kỳ di tình biệt luyến? Sao y lại không hay biết gì cả?
Úc Hoài Kỳ chậm rãi ngẩng đầu, trên trán phảng phất hiện ra một dấu chấm hỏi, giọng trở nên lạnh lẽo: “Trưởng lão nói vậy là có ý gì?”
Lục trưởng lão cố nén, rồi vẫn không nhịn được: “Ngài… có phải đã xử lý Yêu hậu điện hạ, giống như năm đó vứt xác Thanh Việt Bạch, ném cho Minh Xà ăn rồi không?”
Năm đó, sau sự kiện Thông Thiên Tháp, phần lớn Tiên Tộc đều biết thân phận thật sự của Thanh Việt Bạch, nhưng trong Yêu tộc, kẻ biết rõ chuyện này lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hơn nữa, lại còn có mấy loại thoại bản truyền lung tung, nên Lục trưởng lão chẳng biết rằng Yêu hậu điện hạ hiện tại chính là Thanh Việt Bạch.
Vì vậy, trong mắt ông ta, Úc Hoài Kỳ là kẻ từng ôm “xác Thanh Việt Bạch” ngủ suốt bốn năm, rồi sau đó lại đi cưới một “tiểu hoa yêu” khác.
Một con tra hồ ly chính hiệu.(tra nam: trap boy)
Úc Hoài Kỳ nghe xong: “…”
Mắt mèo của Thanh Việt Bạch lập tức trừng to tròn xoe.
Chẳng phải y chỉ vừa ngủ trong lòng Úc Hoài Kỳ một giấc thôi sao? Thế nào lại thành bị ném cho Minh Xà ăn rồi?
“Tuy rằng vị điện hạ kia rất am hiểu chuyện đó, nhưng ngài cũng…”
“Đủ rồi.” Úc Hoài Kỳ giơ tay, rốt cuộc lộ ra vẻ không hiểu nổi, “Lục trưởng lão, nếu ngươi có bệnh thì đi tìm đại phu, đừng tới nói năng hồ đồ trước mặt ta.”
Nói xong, hắn ôm mèo nhỏ Thanh Việt Bạch vào lòng, vừa vuốt vừa dỗ.
Thanh Việt Bạch đã sớm dựng lông, kêu ầm lên: “Ông ta nói ta là loại người đó! Có phải ngươi nói với bọn họ như vậy không?”
Úc Hoài Kỳ vuốt vuốt tai mèo mềm của y, thấp giọng truyền âm: “Không có, cho dù em chẳng làm gì cả, ta cũng vẫn yêu em…”
Nói xong, hắn lạnh lùng liếc về phía Lục trưởng lão, “Người đâu, trưởng lão này bị bệnh, đưa ông ta ra ngoài.”
Thanh Việt Bạch tức giận, xoay người trong lòng hắn, lấy mông quay về phía Lục trưởng lão, “Nhưng rõ ràng là hắn nói như vậy đó!”
Nhìn một người một mèo thân mật như thế, Lục trưởng lão tức đến đỏ cả mặt, gân cổ quát: “Bệ hạ! Ta không bệnh! Là ngài di tình biệt luyến! Sao ngài có thể vứt bỏ hoa yêu kia, rồi lại mê mệt một con mèo tinh như vậy! Ngài đây là trái thiên đạo!”
Trước kia Úc Hoài Kỳ chưa bao giờ cho phép hậu viện vào điện Nghị Sự, trừ Yêu hậu, vậy mà giờ hắn lại mang cả mèo vào!
Cuối cùng Thanh Việt Bạch cũng dần hiểu ra, hình như người này đang nói giúp mình, bèn chậm rãi xoay lại, liếc hắn một cái xem như “ban thưởng”.
Úc Hoài Kỳ lười giải thích, hắn chưa từng có thói quen phải nói rõ với những kẻ không quan trọng.
“Trưởng lão quản hơi nhiều rồi, lui xuống đi.”
Dứt lời, Úc Hoài Kỳ ôm mèo trắng nhỏ rời điện.
Giờ đây Thanh Việt Bạch đã biến thành mèo, không có pháp lực, để tránh kẻ có tâm làm hại, Úc Hoài Kỳ quyết định giấu kín chuyện này.
“Này, ông ta nói ‘ném xác cho Minh Xà ăn’ là có ý gì?” Thanh Việt Bạch ló đầu ra từ trong lòng hắn, vươn móng vuốt nghịch hạt châu treo trên vương miện của hắn, “Là nói cái thi thể linh quả kia sao?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại.
Chuyện này đã qua lâu lắm rồi, hắn tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ bị nhắc lại nữa.
Úc Hoài Kỳ nói: “Đúng vậy.”
Thanh Việt Bạch sửng sốt, chớp chớp mắt nhìn hắn: “Nói sao thì đó cũng là cơ thể giả có mang hơi thở của ta… Vậy mà ngươi ném đi thật à?”
Úc Hoài Kỳ xoa đầu y, “Không ném, Minh Xà cũng chẳng dám ăn.”
Thanh Việt Bạch vẫn không tin, hừ khẽ: “Thế thì sao bọn họ lại nói như vậy?”
Úc Hoài Kỳ giật giật huyệt Thái Dương, bế y lên ngang tầm mắt, “Người thật vẫn ở trong lòng ta đây, còn để ý giả làm gì nữa?”
Thanh Việt Bạch nghe ra hắn đang cố ý né tránh chuyện cơ thể linh quả kia, liền bất mãn, “Vậy giờ nó ở đâu?”
Úc Hoài Kỳ không đáp, chỉ cúi đầu hôn lên đầu y… rồi bị một miệng đầy lông mèo.
Hắn vội lảng sang chuyện khác: “Em lại rụng lông, có phải hôm nay chưa chịu uống nước không?”
Trước kia, Thanh Việt Bạch luôn để ý bộ lông chim của mình, cảm thấy đó là tóc, là tôn nghiêm của bản thân. Nhưng giờ làm mèo lại khác, mèo vốn nhiều lông, rụng vài sợi cũng chẳng sao.
“Ta có uống mà.” Thanh Việt Bạch lắc đầu, “Hơn nữa mèo rụng lông là chuyện bình thường, ngươi cũng rụng lông đó nha.”
Nói xong, bụng y bỗng ku ku ku kêu vang- đói rồi.
Úc Hoài Kỳ nhướng mày: “Vừa hay, trước đó ta bảo người làm món cá chiên nhỏ cho em ăn, đi thôi, chúng ta cùng ăn.”
Cá chiên nhỏ là đặc sản của Yêu tộc, được nuôi bằng linh tuyền, khác hẳn cá thường. Sau khi làm sạch, chiên chậm trong chảo, rắc muối tiêu hạt lên, hương thơm lan tỏa mười dặm.
Mắt Thanh Việt Bạch sáng rực, lập tức quên béng chuyện cơ thể linh quả kia, phe phẩy cái đuôi to: “Được! Ta muốn ăn cay một chút nha!”
Chẳng bao lâu, hai đĩa cá chiên nhỏ sạch trơn, bụng mèo nhỏ tròn vo. Thanh Việt Bạch nằm xoài trên bàn, lim dim, chui đầu vào ngực Úc Hoài Kỳ, nom vừa no vừa mệt.
Úc Hoài Kỳ liếc ra ngoài, thấy trời đã ngả, đưa tay xoa nhẹ lưng y, khẽ thở dài: “Cũng đến lúc em ngủ trưa rồi…”
Từ khi biến thành mèo, Thanh Việt Bạch luôn có thói quen ngủ trưa mỗi ngày.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Thanh Việt Bạch đã ngủ say.
Chỉ là trong lúc ngủ, hai móng vuốt nhỏ của y vô thức cào nhẹ lên ngực Úc Hoài Kỳ.
Khóe môi Úc Hoài Kỳ cong lên, nở một nụ cười khẽ, hắn giơ tay, lấy ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào đệm thịt mềm của mèo nhỏ, cọ cọ một chút.
Có lẽ cảm giác được có người động vào mình, Thanh Việt Bạch khẽ rầm rì một tiếng trong mộng, đôi tai mèo run nhẹ.
Trên người mèo nhỏ còn mang mùi hương dịu, Úc Hoài Kỳ cúi xuống, ôm cả thân thể y, cẩn thận đặt lên giường.
Trên giường lót nhiều tầng đệm mềm, trông chẳng khác gì câu chuyện dân gian về công chúa hạt đậu.
Không đúng, lần này là “công chúa mèo hạt đậu”.
Úc Hoài Kỳ thấy tim mình mềm nhũn, không kìm được cúi đầu khẽ hôn lên đầu y một cái.
Nhưng ngay sau đó, khi vừa đứng dậy, thần sắc hắn đã trở nên lạnh lẽo. Cả người tỏa ra yêu lực mạnh mẽ, khí thế ngút trời.
Con báo ma đáng chết kia, dám thừa lúc hắn không ở mà hại Thanh Việt Bạch.
Đúng là chán sống.
…
Thanh Việt Bạch cảm thấy mình ngủ rất lâu.
Khi y mơ màng tỉnh lại, dẫm nhẹ móng lên nệm, đã không thấy Úc Hoài Kỳ bên cạnh.
Chắc là hắn bận chuyện gì đó.
Thỉnh thoảng, y cũng có việc phải làm, nên không để tâm lắm đến việc Úc Hoài Kỳ đi đâu.
Nhưng rồi lại chợt nhớ tới chuyện “xác chết” kia.
Y không tin là không tìm được thứ đó.
Mèo trắng nhỏ hừ một tiếng, dáng người uyển chuyển, nhảy xuống khỏi đệm, rồi có mục tiêu rõ ràng chạy ra khỏi đại điện.
Ba năm ở cùng nhau, hầu như mọi ngóc ngách trong Yêu tộc y đều từng đến, chỉ trừ một nơi, sau điện Hoài Trạch cung.
Trước đây y từng muốn đi vào, nhưng mỗi lần vừa mở cửa sau, Úc Hoài Kỳ liền như xuất hiện từ không trung, “vèo” một cái ôm y lên, mang về giường.
Sau điện Hoài Trạch cung— nói là “sau điện”, nhưng thật ra là một hoa viên ngoài trời.
Từ trong cung mở cánh cửa đồng cổ kia ra, có thể nhìn thấy cảnh sắc phía sau rõ ràng không sót một thứ gì.
Sau cánh cửa ấy là một thế giới khác — một cây hòe thật lớn mọc sừng sững, trên tán là vô số đóa hoa hòe trắng thuần, từng cánh hoa tỏa ra dao động pháp lực nhẹ.
Dưới đất phủ kín cánh hoa hòe, tựa như một tấm thảm mềm mại.
Một cánh hoa khẽ phiêu lướt xuống, rơi đúng lên chóp mũi hồng phấn của mèo nhỏ.
Đôi mắt xanh biếc của Thanh Việt Bạch bỗng mở to, nhìn cánh hoa kia, liền hắt xì một cái.
Y lập tức phản ứng — đây là hồ tâm hòe của Úc Hoài Kỳ, còn gọi là “cây tức phụ”.
Cây này chính là nguyên liệu hắn dùng để làm móm bánh hoa hòe và canh hoa hòe — cũng là món mà y thích nhất.
“… Nguyên lai có nhiều như vậy sao?”
Thanh Việt Bạch nghiêng đầu, giơ móng vuốt nhặt một nhánh hoa hòe nhỏ trên đất, ngậm lên cắn thử.
Vị ngọt dịu lan ra giữa răng môi, y kinh ngạc mở to mắt.
So với trước còn ngọt hơn nhiều, ngọt đến phát khổ — chẳng trách Úc Hoài Kỳ lại thích làm thành điểm tâm.
Chỉ là một cây hòe thôi, vì sao Úc Hoài Kỳ lại không cho y đến đây?
Chẳng lẽ sợ y ăn vụng sao?
Thanh Việt Bạch tức tối nghĩ, càng nghĩ càng giận, liền giơ móng vuốt nhỏ hất tung cánh hoa trên đất lên.
Bỗng nhiên, dưới lớp hoa hòe ấy, lộ ra một thứ trông giống như bìa sách.
Thanh Việt Bạch: “?”
Y nghi hoặc, dùng răng ngậm lấy bìa sách ấy kéo ra, phát hiện đó là một quyển sổ, có vẻ như thư tập.
【 Ngày thứ 102 】
Tiểu Việt, em bên kia đã rời giường chưa? Hôm nay âm khí trong Yêu tộc dày đặc, các trưởng lão lại bắt ta uống thuốc trung dược, nói là ta trúng tà.
Thanh Việt Bạch khẽ bật cười: “Cái gì đây…”
Y vừa nói vừa lật tiếp mấy trang, nhưng chỉ sau vài tờ, đồng tử bỗng co lại…
【 Tháng tư, ngày mồng năm — ngày thứ 130 】
Tiểu Việt, hôm nay trời mưa. Em có lạnh không? Ta lấy thật nhiều áo lông chồn quấn quanh em, nhưng sao vẫn chẳng thấy ấm lên được.
【 Tháng tư, ngày mười lăm 】
Hồ tâm hòe càng ngày càng ngọt, trưởng lão nói đó không phải điềm lành. Nói rằng càng ngọt thì rễ càng lún sâu, nếu không có người ăn, cây sẽ tự mục rỗng rồi sụp đổ.
Ta vẫn hay nghĩ, nếu năm đó không có em, có lẽ ta đã chẳng phải là Thái tử Yêu tộc, có lẽ đã cùng cây hòe này chôn vùi dưới đất rồi.
【 Tháng năm, ngày mồng tám 】
Hôm nay sinh nhật Tiểu Ngũ, tên nhóc đó bắt ta viết lời chúc lưu niệm…
Ta không biết ngày sinh của em. Em báo mộng cho ta đi, nói một câu thôi, được không?
【 Tháng sáu, ngày mồng chín — ngày thứ 325 】
Đến gặp ta đi… cầu xin em, hãy nhìn ta một lần.
【 Tháng sáu, ngày mười lăm 】
Trưởng lão nói có lẽ do em chưa được hạ táng đúng lễ, nên linh hồn chưa về gặp ta…
Được rồi, được rồi, ta tự chôn, ta tự tay làm quan tài cho em.
Em… chán ghét ta sao?
【 Tháng sáu, ngày mười tám 】
Ta đã chôn em rồi, rải thật nhiều hoa hòe lên.
Vì sao em vẫn không đến gặp ta?
Trong mộng cũng không thấy?
Em không nhớ ta sao?
… Ta muốn giết bọn họ.
Bọn họ gạt ta.
Cho dù em đã được an táng, em vẫn không về xem ta.
【 Tháng bảy, ngày mười lăm — Trung Nguyên 】
[Ngày 15 tháng 7, Trung Nguyên]
Hôm nay, người Yêu tộc đều đang tế người thân đã khuất, đốt rất nhiều đồ cúng, còn có mấy đứa nhỏ bị khói hương làm cho lem luốc cả mặt. Nhưng bọn họ lại rất vui vẻ, nói rằng tro giấy cúng dính lên mặt chính là cách tưởng niệm của người đã khuất.
…… Cho nên, ngươi thật sự không nhớ ta sao.
… Cho nên em thật sự không nhớ ta sao.
Trên mặt ta, ngay cả một hạt bụi cũng không có.
Ta hận em.
【 Tháng bảy, ngày mười sáu 】
Đêm khuya giật mình tỉnh, ngoài trời mưa lớn.
Ta vẫn không hiểu, vì sao mình không bị “hôi” – vì sao không có tro hương bám vào?
Cho nên ta chạy đi, đào em lên.
Trên mặt em toàn là tro và đất.
Nhưng tại sao ta lại sạch sẽ như thế?
Dựa vào cái gì?
Vì sao chỉ ta là không có?
Ta hôn em, nhưng sao em lại lạnh như băng thế này…
Nhưng không sao, như vậy cũng tốt, ít nhất trên mặt ta cũng có tro bụi rồi.
Em nhớ ta không? Em từng yêu ta không?
Nhị thúc nói, nếu em không yêu ta, sẽ chẳng bao giờ tặng lông chim của em cho ta.
Cho nên ta nghĩ… ta vẫn yêu em, không hận em.
Thật đó, không hận.
Về đi.
…
Những trang giấy đã ngả vàng, vết thời gian phủ mờ nét chữ.
Phần đầu còn có thể đọc được, nhưng càng về sau, toàn bộ đều bị những mảng vết máu cũ khô nâu lớn loang lổ che lấp, chẳng nhìn rõ được gì nữa.
Tâm như bị một khối sắt đỏ rực xuyên qua, Thanh Việt Bạch hoảng hốt chạy ra khỏi nơi ấy.
Con báo yêu bị hóa ma kia miễn cưỡng tính là yêu thú trung thượng đẳng, nhưng trước mặt Yêu Vương, cho dù là thượng đẳng yêu thú cũng hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Chỉ một giấc ngủ trưa, Úc Hoài Kỳ đã chặt đứt pháp lực căn nguyên của con báo ma, sau đó trở về Hoài Trạch cung.
Hắn rửa sạch vết máu dính trên áo, thay y phục thấm hương đàn lạnh, định trở về ngủ trưa với Thanh Việt Bạch.
Từ khi biến thành mèo, Thanh Việt Bạch rất dễ ngủ, mà mỗi lần tỉnh dậy đều thích giẫm chân lên ngực hắn.
Nghĩ đến đó… Úc Hoài Kỳ hơi cười, khẽ nới lỏng y phục, rồi bước vào điện.
Nhưng chưa kịp đứng vững, một bóng người đã nhào tới ôm chặt lấy hắn.
Hương hoa thoang thoảng ập vào mặt, Thanh Việt Bạch vùi đầu trong ngực hắn, ôm chặt không buông.
“… Úc Hoài Kỳ, ta biến trở về rồi!”
Úc Hoài Kỳ sững người, không ngờ y lại khôi phục hình người nhanh đến vậy. Nhưng mà…
“Ta cũng trở lại,” Úc Hoài Kỳ ôm lấy y, một tay đặt lên eo, cúi đầu hôn nhẹ lên cổ y, giọng mang ý cười, “… Sao vậy, mới xa một lát đã nhớ ta?”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, khóe mắt ửng hồng, đôi mắt xanh biếc ngấn nước.
Úc Hoài Kỳ cau mày, “Sao lại khóc? Ai khi dễ em?”
Thanh Việt Bạch nức nở: “Ô ô ô… là ngươi…”
“…?” Úc Hoài Kỳ thầm nghĩ: ta khi dễ em lúc nào chứ? Trong mộng sao?
Thanh Việt Bạch hít mũi, hai chân dài kẹp chặt quanh eo hắn, bám lấy như một con koala, đôi mắt xanh ươn ướt nhìn hắn, giọng khàn khàn xen tiếng khóc:
“… Ta có từng nói ta rất yêu ngươi chưa?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại.
“Giống như chưa từng… Nhưng bây giờ ta nói cũng được. Úc Hoài Kỳ, ta rất yêu ngươi,” Thanh Việt Bạch hôn hắn một cái, giọng nhỏ nhẹ, “Ta thích ngươi.”
Úc Hoài Kỳ như bị đập một cú lớn vào đầu, choáng váng mất một nhịp:
“Ta cũng yêu em… Không phải, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Em muốn mua cái gì quý sao? Hay là bọn nhỏ lại gây họa, muốn ta dọn dẹp hậu quả…”
“Không phải mấy thứ đó!” Thanh Việt Bạch ngắt lời, trừng hắn, hơi gấp: “Không liên quan gì hết! Ngươi chẳng cần làm gì, ta vẫn yêu ngươi!”
Úc Hoài Kỳ bất đắc dĩ bật cười, ôm y, đặt lên bàn: “Vừa mới gặp ác mộng à?”
Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, thành thật lắc đầu: “Không có.”
Úc Hoài Kỳ nhướng mày: “Vậy là sao?”
Thanh Việt Bạch cũng không nói nên lời, trong lòng nóng ran, thiếu chút nữa kêu “meo” ra tiếng… À không, y không phải mèo nữa rồi.
“Dù sao…” Thanh Việt Bạch sắp sốt ruột đến mức muốn cào bàn, môi chu lên, “Dù sao chính là như vậy…”
Úc Hoài Kỳ đột nhiên cúi đầu, chặn lời bằng một nụ hôn.
Hắn biết rồi. Hắn vẫn luôn biết, không cần phải nói, chỉ cần cảm nhận là đủ.
Từ lúc thu đồ đệ ở Điện Tam Sinh, hắn đã biết.
Khi đó, Tiết Vân Thanh bắt hắn phải quỳ xuống mới được nhận, nhưng Thanh Việt Bạch lại nói: “Không cần quỳ, ta nhận.”
Chính khoảnh khắc ấy, Úc Hoài Kỳ đã nhận ra thiên hướng của mình.
Tác giả có lời muốn nói:
Thật ra có một đoạn “khai quan hôn thi”, ta không dám viết, sợ Tấn Giang nói ta viết luyến thi [ vai hề ].
Nhưng ta thấy tuyến tình cảm của ta rõ ràng thật mà! Khi xây nhân vật, ta đã nghĩ kỹ: vì sao hai người lại yêu nhau, vì sao vừa gặp đã nhìn nhau bằng ánh mắt khác — đương nhiên là bởi vì bản chất họ bổ khuyết cho nhau.
Tiểu Việt thích ăn, mà ở vườn bách thú thì chẳng bao giờ được ăn no. Nhưng Úc Hoài Kỳ sẽ dùng phép chiên dế, làm bánh hoa hòe, còn tự tay dỗ hắn ăn, thật sự “đặc biệt” [ thỏ tai cụp đầu ].
Tương tự, thuở nhỏ Úc Hoài Kỳ luôn phải quỳ xuống, cho nên lúc bái sư ở chương 3, khi Tiểu Việt nói “không cần quỳ cũng được”, hắn đã cảm thấy “rất đặc biệt” [ thỏ tai cụp đầu ].
….
Chuyện ngoài lề: Ta thật sự rất thích đoạn biến thành mèo của Tiểu Việt, cảm giác vừa manh vừa buồn cười [ cười ha ha ], viết đến mà vui muốn chết nha ~[ thẹn thùng ]
Tấu chương lưu bình có tiểu kinh hỉ đó nha~