Chương 97: Trò chơi
Khi bước chân lên mảnh đất Nhữ Châu, lòng Kính Nhan mới hoàn toàn kiên định trở lại. Tuy Nhữ Châu không phải là cố thổ, nhưng lại mang đến cho nàng cảm giác an toàn cực lớn.
Chu Thụy Thú đánh mắt nhìn nàng, nói: "Ta đã đưa ngươi đến nơi an toàn, chuyện ngươi đã hứa với ta thì chớ có quên".
Kính Nhan hành lễ với hắn: "Ân cứu mạng của Chu lang quân, Kính Nhan suốt đời khó quên. Nô cũng sẽ tuân thủ lời hứa, nói tốt cho Chu lang quân".
Lúc trước, nàng thay y phục của Đậu Anh, muốn đánh lừa nha binh của Ngô Thành rằng mình chính là Đậu Anh, hy vọng sau khi giết nàng chúng sẽ không truy bắt Đậu Anh nữa, nhưng nàng đã bị nhận ra.
Nguyên bản nàng khó thoát khỏi cái chết, nhưng Ngô Dương nhìn trúng nàng nên đã mang đi. Sau này Ngô Thành muốn mô phỏng theo Trường An để lập ra một Giáo Phường Tư, nàng cùng với thiếp thất, con gái và con dâu của Trần Tiên bị đưa vào giáo phường ở Thái Châu.
Ngô Thành vốn không để tâm đến thân phận của nàng, đám thuộc hạ lại càng không rõ ràng, bởi trong mắt bọn họ nàng chỉ là một món đồ chơi, xuất thân hay quá khứ thế nào cũng chẳng có gì khác biệt.
Cũng chính vì thế, nàng nhẫn nhục phụ trọng, điệu thấp mà âm thầm chờ đợi sóng gió qua đi. Sau đó nàng quen biết Chu Thụy Thú, nhờ cậy vào hắn mà nghe ngóng được không ít tin tức từ Trường An. Chu Thụy Thú không phải hạng người tốt lành gì, nhưng hắn là một thương nhân thực thụ, chỉ cần có đủ lợi ích, hắn sẵn sàng chà đạp lên pháp lệnh. Loại người này nếu ở phe mình thì tự nhiên không thể yên tâm, nhưng đối phương lại là người của trận doanh Ngô Thành, vậy thì có rất nhiều điểm để các nàng lợi dụng.
......
Chu Thụy Thú sai người gửi thiếp đến Thôi gia. Thôi Quân theo lễ tiết xã giao đã đồng ý tiếp đón hắn tại Chiêu Bình biệt thự. Sở dĩ nàng không lập tức đón Kính Nhan về ngay, là vì muốn quan sát thêm, để Trương Trạo Ca xác định xem người đó có đúng là Kính Nhan hay không, đồng thời xem xét liệu Kính Nhan có phản bội Đậu Anh, bị Ngô Thành phái đến làm mật thám hay không.
Ngày hôm sau, Chu Thụy Thú dẫn theo Kính Nhan đến cửa.
Quan hệ giữa Thôi Quân và Kính Nhan vốn không thân thiết như với Đậu Anh, nên so với lúc đoàn tụ với Đậu Anh, đến mức không cầm được nước mắt, thái độ của Thôi Quân lúc này coi như chân thành nhưng vẫn có sự chừng mực: "Ngươi thật sự là Kính Nhan, ngươi còn sống, a tỷ biết được chắc chắn sẽ cao hứng vạn phần!".
Kính Nhan hôm qua khi đặt chân đến Nhữ Châu không khóc, giờ phút này lại thấy cay sống mũi, lồng ngực nghẹn lại, không nhịn được mà nức nở: "Thất nương tử, nô cũng vạn lần không ngờ còn có thể sống sót để gặp lại người".
Thôi Quân có vài phần động lòng, hốc mắt cũng đỏ lên, nhưng nàng vẫn e ngại Chu Thụy Thú đang đứng một bên xem náo nhiệt, liền nói: "Đừng đứng bên ngoài nữa, mau vào trong đi".
Chu Thụy Thú đây là lần đầu tiên bước vào Chiêu Bình biệt thự.
Khác với ấn tượng về những biệt thự lấy cảnh sắc tự nhiên làm chủ, bốn phía trang viên chính của Chiêu Bình biệt thự đều xây tường cao, nhìn cực kỳ giống một tòa ổ bảo. Nhưng nghe nói Chiêu Bình biệt thự từng bị chiến hỏa lan đến, hiện tại thế đạo cũng chẳng yên ổn gì, việc Thôi Quân dựng tường cao cũng là để tự bảo vệ mình trong thời loạn. Vào đến bên trong, thực ra cũng không khác biệt mấy so với các trạch viện thông thường.
Đến sảnh ngoài, Thôi Quân mang trà ra chiêu đãi bọn họ. Mục đích của Chu Thụy Thú là rượu, hắn không mấy hứng thú với chuyện trùng phùng của Thôi Quân và Kính Nhan. Thôi Quân cũng không tiện bỏ mặc hắn, liền dẫn hắn đi một vòng quanh hầm rượu Lão Quân Đường, thuận tiện cho hắn nghiệm hàng.
Chu Thụy Thú lấy làm tiếc nuối vì không được tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình ủ rượu, cũng không thể khai thác được công nghệ ủ rượu khác người của nơi này. Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rõ công nghệ ủ rượu là bí phương của các hộ nấu rượu, sao có thể để người khác dễ dàng học lỏm được.
Chu Thụy Thú biết hôn phu của Thôi Quân là trấn át tướng tại địa phương, nhưng nhiều lần đến giao thiệp đều chỉ có Thôi Quân ra mặt, đối phương chưa bao giờ lộ diện, hắn không khỏi tò mò: "Đúng rồi, sao không thấy phu lang của Thôi Thất nương?".
Thôi Quân mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Nàng quân vụ bận rộn, vả lại cũng không nhúng tay vào chuyện rượu".
Quân vụ bận rộn là thật, còn chuyện không nhúng tay vào chuyện rượu chẳng qua là lời lấy lệ với Chu Thụy Thú.
Chuyện Trương Trạo Ca biết ủ rượu vốn không mấy người hay biết. Sau này, khi Thương tào tòng quân đến kiểm tra mà không bắt thóp được Trương Trạo Ca tự mình ủ rượu, người dân trong vùng đều tin là thật. Sau đó, rượu tại khách đ**m Lỗ Dương đều được bán dưới danh nghĩa của Đậu Anh, nên mọi người chỉ biết Thôi gia đang nấu rượu, chứ không rõ mối liên hệ giữa Trương Trạo Ca và những vò rượu đó.
Trương Trạo Ca không muốn gặp Chu Thụy Thú là vì hắn là em vợ của Ngô Dương, sợ rằng trước đây đã từng giáp mặt. Để tránh sinh ra nhiều sự, nàng chọn cách không gặp mặt là tốt nhất. Cũng may Chu Thụy Thú chỉ muốn gây dựng thêm một mối quan hệ để sau này qua cửa ải được thuận lợi hơn, chứ không nhất thiết phải gặp bằng được Trương Trạo Ca.
Hơn nữa, hắn nghe đồn rằng trấn át tướng kia là người ở rể Thôi gia, mọi việc trong nhà từ trước đến nay đều do Thôi Thất nương làm chủ. Nay chứng thực được lời đồn đó, lòng hắn cũng kiên định hơn nhiều, chỉ sợ Thôi Quân không có quyền quyết định làm trì hoãn thời gian của hắn.
Thôi Quân sai người đong hai trăm đấu rượu đóng vào bình cho Chu Thụy Thú mang đi. Vì đường xá xa xôi lại xóc nảy, sợ dọc đường va chạm làm vỡ bình, Thôi Quân còn chu đáo chuẩn bị rất nhiều cỏ tranh bọc ngoài, lại tặng kèm mấy chiếc bình rượu bằng sứ trắng tinh xảo.
Chu Thụy Thú vô cùng hài lòng với sự sắp xếp của Thôi Quân, cảm thấy nàng quả thực là người giữ chữ tín, không uổng công hắn mạo hiểm bị phát hiện để cứu Kính Nhan ra ngoài.
......
Sau khi Chu Thụy Thú rời đi, Trương Trạo Ca mới từ trong bóng tối bước ra.
Tịch Lam dò hỏi các nàng: "Nương tử và a lang thực sự muốn thực hiện khế ước, mỗi tháng bán cho hắn hai trăm đấu rượu sao?"
Chu Thụy Thú tuy không phải quân Hoài Ninh, năm đó cũng không tham gia vào việc đánh chiếm Nhữ Châu, sát hại cha mẹ nàng hay hủy hoại Chiêu Bình biệt thự, nhưng xuất thân của hắn là điều không thể thay đổi, luôn khiến nàng phải đề phòng.
Trương Trạo Ca nói: "Đương nhiên phải bán. Bên cạnh Ngô Thành có một thương nhân hám lợi cũng là chuyện tốt cho triều đình. Hơn nữa, số rượu đó không phải thường dân bá tánh có thể uống nổi, cuối cùng chắc chắn là vào bụng đám nha tướng kia, ta chỉ mong bọn chúng uống cho say khướt".
Tịch Lam bình tâm lại, nghĩ thông suốt các đốt thắt trong đó, liền nói: "Thì ra là thế".
Thôi Quân hỏi: "Nàng bán rượu sang phía Thái Châu như vậy, liệu có bị kẻ có tâm lợi dụng để công kích không?".
"Đừng lo lắng, ta đã thông báo trước với Tào Vương rồi"
Trương Trạo Ca làm việc xưa nay luôn có sự chuẩn bị, Thôi Quân nghe vậy cũng yên lòng.
Các nàng cùng đi gặp Kính Nhan. So với Thôi Quân, Kính Nhan thân thuộc với Trương Trạo Ca hơn, nàng vừa thấy Trương Trạo Ca liền quỳ xuống dập đầu.
"Ngươi làm gì vậy?" Trương Trạo Ca giật mình, vội vàng ngăn lại.
"Đây là để cảm tạ lang quân đã cứu nương tử ra khỏi Hoài Tây". Kính Nhan nói rồi lại dập đầu thêm một cái, "Đây là cảm tạ lang quân và Thất nương tử đã cứu nô khỏi ổ cướp, đại ân đại đức của người, nô suốt đời khó quên".
Trương Trạo Ca và Thôi Quân nhìn nhau một cái, không ngăn cản nàng nữa. Kính Nhan dập đầu đến mức trán sưng đỏ, lúc này mới ngẩng lên hỏi: "Lang quân, Thất nương tử, không biết nương tử ở Trường An có khỏe không?".
Thôi Quân cảm động trước sự chân thành của nàng, hỏi: "Ngươi có nguyện ý đi Trường An, trở về bên cạnh a tỷ để chăm sóc người không?".
"Nô nguyện ý!" Nàng lại có chút chần chừ, "Nhưng nô còn phải báo đáp lang quân và Thất nương tử".
Thôi Quân cười nói: "Ngươi trở về bên cạnh a tỷ, chăm sóc người thật tốt, đó chính là cách báo đáp tốt nhất rồi".
Việc đưa Kính Nhan đi Trường An cứ thế được quyết định. Tuy nhiên, Trương Trạo Ca không thể bỏ bê chức trách, nên không thể đích thân đi cùng. Nàng cũng không yên tâm để Thôi Quân tự mình đi Trường An, bởi nàng hiểu rõ quãng đường đó xa xôi và môi trường khắc nghiệt thế nào. Hiện tại đương lúc vào hạ, mưa nhiều, vùng Quan Trung lại thường xuyên xảy ra thủy tai... Trương Trạo Ca xuyên không cũng là do lũ quét và sạt lở đất, nàng làm sao có thể để Thôi Quân rơi vào cảnh hiểm nghèo như vậy!.
Thôi Quân vốn dĩ muốn mượn cơ hội này đi Trường An gặp a tỷ, nhưng Trương Trạo Ca – người xưa nay luôn tôn trọng mọi quyết định của nàng và sắp xếp mọi thứ chu toàn – nay lại hiếm hoi đưa ra sự phản đối rõ ràng. Dù không vui, nhưng nàng cũng phải cân nhắc đến tâm tình của Trương Trạo Ca, đành để Thanh Khê thay mình đi Trường An.
Đợi đến khi hai người trở về phòng, lúc bốn bề vắng lặng, Trương Trạo Ca mới giải thích: "Ta không phải không cho nàng đi Trường An, chỉ là mùa này không thích hợp. Nàng cũng biết đường từ Nhữ Châu đi Trường An gập ghềnh, cho dù là dịch lộ Thương Đặng thì ven đường cũng đầy núi non sông ngòi. Mùa đông xuân còn có thể thưởng ngoạn phong cảnh, nhưng hạ thu là lúc mưa nhiều, nước sông dâng cao, những vùng núi rừng đó lại thường bị chặt phá, cực kỳ dễ bùng nổ lũ quét, cả đoàn người muốn chạy cũng không kịp".
Trải nghiệm trước khi xuyên không hiện rõ mồn một trước mắt. Trương Trạo Ca sau khi xuyên không, tuy chưa từng cố tình hồi tưởng, nhưng nỗi sợ hãi khi cái chết cận kề vẫn luôn bám đuổi như hình với bóng. Suy từ mình ra người, nghĩ đến việc Thôi Quân có thể trải qua những gì mình từng nếm trải, nàng lại cảm thấy sợ hãi.
Thôi Quân cảm nhận được sự bất an của Trương Trạo Ca, nàng vội nắm lấy tay Trương Trạo Ca, nói: "Ta hiểu rồi, sự lo lắng của nàng không phải không có lý". Ngập ngừng một lát, nàng khẽ hỏi: "Trạo Ca ca đã từng gặp phải lũ quét sao?".
Trương Trạo Ca không có gì phải giấu giếm, khẽ "ừ" một tiếng rồi nói: "Loạn An Sử khiến quân phản loạn phá hủy nhiều đoạn đê điều ở Quan Trung, thế nên những năm gần đây thủy tai xảy ra liên miên. Đặc biệt là tháng sáu, tháng bảy, tháng tám, là thời điểm dễ xảy ra lũ lụt và lũ quét nhất".
Vị trí địa lý của Chiêu Bình biệt thự rất tốt, tuy gần hồ Chiêu Bình nhưng lại ở thượng nguồn Trĩ Thủy, nên dù mùa hạ thu hạ lưu nhiều con sông có lụt lội, nơi này vẫn bình an vô sự. Nhưng điều đó không có nghĩa là Thôi Quân thiếu ý thức phòng bị. Từ trước đến nay, nàng vẫn dùng địa vị xã hội của mình để ngăn chặn những kẻ như Mạnh gia chiếm dụng đê điều, đồng thời bỏ tiền tu sửa sông ngòi. Bởi nàng không muốn công sức kinh doanh bao năm bỗng chốc chảy về biển đông vì một trận lụt.
Thôi Quân cũng nhớ Trương Trạo Ca là lưu dân từ Quan Trung đến, lúc đầu vì quá đói khát mới mạo hiểm gia nhập quân Hoài Ninh. Nghĩ đến đây, Thôi Quân đau lòng ôm lấy Trương Trạo Ca: "Vạn hạnh là nàng không sao".
Tâm trạng Trương Trạo Ca tức khắc nhẹ nhõm hẳn lên: "Cũng nên cảm tạ ông trời đã tha cho ta một mạng, còn đưa ta đến nơi này".
Thôi Quân tuy cảm thấy chữ "đưa" của Trương Trạo Ca có chút kỳ lạ, nhưng xét trong ngữ cảnh của cả câu thì dường như không có vấn đề gì. Nàng cũng cười: "Chữ 'đưa' này thật diệu, vậy ta cũng phải cảm tạ ông trời đã mang nàng tặng cho ta".
Trương Trạo Ca thuận thế lấn tới: "Vậy thì nàng phải biết quý trọng ta thật tốt đấy".
Lời nói của nàng giống như một liều thuốc k*ch th*ch, khiến lòng Thôi Quân như có sợi lông tơ phớt qua, ngứa ngáy.
"Đêm nay... có 'khám bệnh' không?" Thôi Quân lấy hết can đảm nói xong, cả khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc, ánh mắt mơ hồ, lảng tránh không dám nhìn Trương Trạo Ca.
Trương Trạo Ca sửng sốt, không ngờ Thôi Quân lại chủ động đề nghị trò chơi đóng vai bác sĩ và bệnh nhân. Lòng nàng tức thì như bị lửa đốt, máu huyết sôi trào.
"Đương nhiên rồi. Đã hơn nửa năm kể từ lần cuối ta kiểm tra cho nàng, nay lại vào hạ, buổi tối ta sẽ chẩn trị cho nàng một chút".
Thôi Quân nắm lấy bàn tay đang định táy máy của nàng, liếc nhìn ra ngoài rồi nói: "Trời đã tối đâu, vả lại còn phải chuẩn bị một chút".
"Chuẩn bị cái gì?".
"Trời nóng thế này, phải chuẩn bị thêm nhiều đá một chút".
Nàng bước ra khỏi cửa, khi một chân đã bước qua ngưỡng, nàng bỗng dừng lại, rồi dưới cái nhìn chăm chú của Trương Trạo Ca, nàng quay đầu lại tinh nghịch nháy mắt một cái.
Trương Trạo Ca nghiến răng, trong đầu hiện lên một câu danh ngôn của tổng tài bá đạo:
Nữ nhân, ngươi đây là chơi với lửa.
(Editor: Cuộc sống của Trạo Ca và Thôi Quân thật phong phú, đến cả role play cũng chơi tới rồi
( ๑‾̀◡‾́)σ")